Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 114: Cuộc gọi nộ khí
Căn biệt thự lớn trở nên điềm tĩnh. Mọi người ai nấy lại trở về với công việc bận rộn. Đất trời yên tĩnh nhuộm một màu xanh thẳm.
Giản Ngọc Thúy nằm trên chiếc giường lớn, đôi mắt khẽ chớp nhìn trần nhà. Vừa nãy có phải bà đã suýt bước chân đến con đường vào quỷ môn quan không?
"Mẹ, thấy sao rồi? Mẹ đỡ hơn chút nào không?" Lục Hàn Liên ngồi bên cạnh, nhìn Giản Ngọc Thúy vẫn còn mơ hồ liền lên tiếng.
Giản Ngọc Thúy không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu một cái. Đôi mắt chuyển hướng sang Lục Hàn Liên.
"Bà nghỉ ngơi đi. Lần sau đừng quá kích động, bà muốn tôi sống một mình mới vừa lòng?" Lục Lâm Cổ lo lắng nắm lấy bàn tay Giản Ngọc Thúy, sự quan tâm của Lục Lâm Cổ càng khiến Giản Ngọc Thúy mền lòng hơn. Lúc nào ông ấy cũng như này thì tốt biết bao.
"Ông ra ngoài trước đi. Tôi có chuyện muốn nói với Hàn Liên." Giản Ngọc Thúy yếu ớt nhả ra từng chữ một.
"Được."
"Mẹ, mẹ muốn nói gì?"
Đợi đến khi căn phòng lớn chỉ còn lại hai người, Lục Hàn Liên mới nhẹ giọng hỏi.
"Bố con hình như không thích Cố Minh Minh, con giúp mẹ, gọi con bé đến đây. Được không?" Giản Ngọc Thúy chỉ tay vào chiếc giỏ xách bên cạnh, đôi mắt khẩn cầu nhìn Lục Hàn Liên.
Lục Hàn Liên có chút khó chịu. Kì thực là chính anh cũng ghét Cố Minh Minh rất nhiều. Từ xưa khi thấy Cố Minh Minh bám víu lấy Lục Tiêu Bá đã biết là người gian trá, Lục Tiêu Bá không ưa thì Lục Hàn Liên càng không chấp nhận được. Chỉ là không hiểu tại sao Giản Ngọc Thúy lại quý cô ta như vậy, cô ta có gì tốt? Bỏ bùa bà rồi chăng?
Nhìn bộ dáng đáng thương của bà. Lục Hàn Liên thở dài.
"Vâng vâng. Nghe mẹ tất."
Vừa nói xong Giản Ngọc Thúy đã nở nụ cười mãn nguyện vô cùng. Trong nhà chỉ có Lục Hàn Liên không vô tâm, may tính nó giống bà, chứ lạnh nhạt như hai cha con nhà kia chắc bà cô độc mà chết rồi! Cùng là anh em tại sao Lục Tiêu Bá nó lại lạnh lùng vô tâm như thế? Lục Hàn Liên nó cũng lạnh lùng nhưng ít ra đối với Giản Ngọc Thúy này còn có chút tình thương.
Lấy chiếc điện thoại ra khỏi giỏ xách, Lục Hàn Liên rảo bước ra ngoài, cảnh cửa từ từ khép lại. Giản Ngọc Thúy bên trong không khỏi chau mày. Tại sai lại phải ra tận bên ngoài nói chuyện chứ? Bà là người muốn gọi Cố Minh Minh cơ mà.
"Bác gái?"
Cố Minh Minh nhắc máy, giọng lễ phép khiến Lục Hàn Liên cũng phải nổi da gà.
"Là tôi."
"Anh...là?" Cố Minh Minh giở giọng nghi hoặc, giọng nói vừa lạ vừa quen khiến cô ta không thể nhận ra đối phương là ai.
"Lục Hàn Liên."
"A! Là em trai của Lục Tiêu Bá?" Cố Minh Minh cao giọng.
"Ừ." Lục Hàn Liên nhếch mép.
Nghe giọng không mấy hữu hảo của Lục Hàn Liên, Cố Minh Minh chỉ dám cười cười nói tiếp.
"Sao không dùng số di động của em? Em gọi có việc gì không?"
Em sao? Chị?
Lục Hàn Liên tối sầm mặt, tay nắm chặt chiếc điện thoại như không thể chặt hơn được nữa. Tuy vậy cũng không dám nói giọng thô lỗ, Mẹ của anh đang cần cô ta.
"Đến nhà tôi đi. Mẹ tôi muốn gặp cô." Giọng nói của Lục Hàn Liên lạnh toát khiến Cố Minh Minh cũng phải rùng mình.
Cô ta hít một hơi thật sâu. "Bác gái muốn gặp? Bác gái về nước rồi?"
"Đúng."
Cố Minh Minh mắt chữ A mồm chữ O không nói lên lời, quả nhiên đưa cái thai ra làm cột mốc có khác, mới chỉ thông báo trong đêm mà giữa trưa hôm sau Giản Ngọc Thúy đã có mặt ở thành phố này. Chính tỏ bà ta đã về trong đêm, ngay khi Cố Minh Minh vừa gọi báo tin cô ta có thai.
Nghĩ lại một chút mới thấy không hài lòng. Hôm qua mới bị động thai, trên đầu còn đau buốt lại vì bị Lục Tiêu Bá đạp vào thành giường, cơ thể đau nhức không nhắc nổi chân. Sao có thể đến biệt thự Hạnh Phúc bây giờ?
"Có chuyện gì gấp không? Bây giờ e là...không tiện lắm." Cố Minh Minh ngại ngùng nói, giọng nói ẻo lả khiến Lục Hàn Liên có thể tưởng tượng ra cái mặt giả nai của cô ta đang buồn cười đến mức nào.
"Mẹ tôi lên cơn đau tim. Muốn cô đến chăm sóc, sao? Muốn từ chối? Vậy tôi không ép cô." Lục Hàn Liên nói với giọng nói đằng đằng sát khí, bên trong đầy hàm ý đe dọa khiến Cố Minh Minh càng thêm nhăn mặt.
Anh em nhà này đúng là giống nhau từng li từng tí một. Đến cái tính cách bá đạo ngang ngược này cũng không khác đi chút nào, thật chả ra làm sao.
"Ôi? Chị đến ngay, sao không nói cho chị sớm hơn chứ? Bác ấy đã khỏe lại chưa?" Cố Minh Minh một mạch đặt ra các câu hỏi, giọng nói không che đi được sự quan tâm cùng lo lắng, giọng nói đã mềm lại càng mềm hơn.
Tuy vậy trong lòng Cố Minh Minh đã thầm chửi rủa. Mụ già chết tiệt, tại sao lại lên cơn đau tim ngay lúc này có chứ, chọn thời cơ đúng là tốt quá! Ngay lúc cô ta đang nằm viện chịu nhục. Sao không chết luôn đi cho rồi, sống chật đất! Thứ già mồm sống dai!
Giản Ngọc Thúy nằm trên chiếc giường lớn, đôi mắt khẽ chớp nhìn trần nhà. Vừa nãy có phải bà đã suýt bước chân đến con đường vào quỷ môn quan không?
"Mẹ, thấy sao rồi? Mẹ đỡ hơn chút nào không?" Lục Hàn Liên ngồi bên cạnh, nhìn Giản Ngọc Thúy vẫn còn mơ hồ liền lên tiếng.
Giản Ngọc Thúy không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu một cái. Đôi mắt chuyển hướng sang Lục Hàn Liên.
"Bà nghỉ ngơi đi. Lần sau đừng quá kích động, bà muốn tôi sống một mình mới vừa lòng?" Lục Lâm Cổ lo lắng nắm lấy bàn tay Giản Ngọc Thúy, sự quan tâm của Lục Lâm Cổ càng khiến Giản Ngọc Thúy mền lòng hơn. Lúc nào ông ấy cũng như này thì tốt biết bao.
"Ông ra ngoài trước đi. Tôi có chuyện muốn nói với Hàn Liên." Giản Ngọc Thúy yếu ớt nhả ra từng chữ một.
"Được."
"Mẹ, mẹ muốn nói gì?"
Đợi đến khi căn phòng lớn chỉ còn lại hai người, Lục Hàn Liên mới nhẹ giọng hỏi.
"Bố con hình như không thích Cố Minh Minh, con giúp mẹ, gọi con bé đến đây. Được không?" Giản Ngọc Thúy chỉ tay vào chiếc giỏ xách bên cạnh, đôi mắt khẩn cầu nhìn Lục Hàn Liên.
Lục Hàn Liên có chút khó chịu. Kì thực là chính anh cũng ghét Cố Minh Minh rất nhiều. Từ xưa khi thấy Cố Minh Minh bám víu lấy Lục Tiêu Bá đã biết là người gian trá, Lục Tiêu Bá không ưa thì Lục Hàn Liên càng không chấp nhận được. Chỉ là không hiểu tại sao Giản Ngọc Thúy lại quý cô ta như vậy, cô ta có gì tốt? Bỏ bùa bà rồi chăng?
Nhìn bộ dáng đáng thương của bà. Lục Hàn Liên thở dài.
"Vâng vâng. Nghe mẹ tất."
Vừa nói xong Giản Ngọc Thúy đã nở nụ cười mãn nguyện vô cùng. Trong nhà chỉ có Lục Hàn Liên không vô tâm, may tính nó giống bà, chứ lạnh nhạt như hai cha con nhà kia chắc bà cô độc mà chết rồi! Cùng là anh em tại sao Lục Tiêu Bá nó lại lạnh lùng vô tâm như thế? Lục Hàn Liên nó cũng lạnh lùng nhưng ít ra đối với Giản Ngọc Thúy này còn có chút tình thương.
Lấy chiếc điện thoại ra khỏi giỏ xách, Lục Hàn Liên rảo bước ra ngoài, cảnh cửa từ từ khép lại. Giản Ngọc Thúy bên trong không khỏi chau mày. Tại sai lại phải ra tận bên ngoài nói chuyện chứ? Bà là người muốn gọi Cố Minh Minh cơ mà.
"Bác gái?"
Cố Minh Minh nhắc máy, giọng lễ phép khiến Lục Hàn Liên cũng phải nổi da gà.
"Là tôi."
"Anh...là?" Cố Minh Minh giở giọng nghi hoặc, giọng nói vừa lạ vừa quen khiến cô ta không thể nhận ra đối phương là ai.
"Lục Hàn Liên."
"A! Là em trai của Lục Tiêu Bá?" Cố Minh Minh cao giọng.
"Ừ." Lục Hàn Liên nhếch mép.
Nghe giọng không mấy hữu hảo của Lục Hàn Liên, Cố Minh Minh chỉ dám cười cười nói tiếp.
"Sao không dùng số di động của em? Em gọi có việc gì không?"
Em sao? Chị?
Lục Hàn Liên tối sầm mặt, tay nắm chặt chiếc điện thoại như không thể chặt hơn được nữa. Tuy vậy cũng không dám nói giọng thô lỗ, Mẹ của anh đang cần cô ta.
"Đến nhà tôi đi. Mẹ tôi muốn gặp cô." Giọng nói của Lục Hàn Liên lạnh toát khiến Cố Minh Minh cũng phải rùng mình.
Cô ta hít một hơi thật sâu. "Bác gái muốn gặp? Bác gái về nước rồi?"
"Đúng."
Cố Minh Minh mắt chữ A mồm chữ O không nói lên lời, quả nhiên đưa cái thai ra làm cột mốc có khác, mới chỉ thông báo trong đêm mà giữa trưa hôm sau Giản Ngọc Thúy đã có mặt ở thành phố này. Chính tỏ bà ta đã về trong đêm, ngay khi Cố Minh Minh vừa gọi báo tin cô ta có thai.
Nghĩ lại một chút mới thấy không hài lòng. Hôm qua mới bị động thai, trên đầu còn đau buốt lại vì bị Lục Tiêu Bá đạp vào thành giường, cơ thể đau nhức không nhắc nổi chân. Sao có thể đến biệt thự Hạnh Phúc bây giờ?
"Có chuyện gì gấp không? Bây giờ e là...không tiện lắm." Cố Minh Minh ngại ngùng nói, giọng nói ẻo lả khiến Lục Hàn Liên có thể tưởng tượng ra cái mặt giả nai của cô ta đang buồn cười đến mức nào.
"Mẹ tôi lên cơn đau tim. Muốn cô đến chăm sóc, sao? Muốn từ chối? Vậy tôi không ép cô." Lục Hàn Liên nói với giọng nói đằng đằng sát khí, bên trong đầy hàm ý đe dọa khiến Cố Minh Minh càng thêm nhăn mặt.
Anh em nhà này đúng là giống nhau từng li từng tí một. Đến cái tính cách bá đạo ngang ngược này cũng không khác đi chút nào, thật chả ra làm sao.
"Ôi? Chị đến ngay, sao không nói cho chị sớm hơn chứ? Bác ấy đã khỏe lại chưa?" Cố Minh Minh một mạch đặt ra các câu hỏi, giọng nói không che đi được sự quan tâm cùng lo lắng, giọng nói đã mềm lại càng mềm hơn.
Tuy vậy trong lòng Cố Minh Minh đã thầm chửi rủa. Mụ già chết tiệt, tại sao lại lên cơn đau tim ngay lúc này có chứ, chọn thời cơ đúng là tốt quá! Ngay lúc cô ta đang nằm viện chịu nhục. Sao không chết luôn đi cho rồi, sống chật đất! Thứ già mồm sống dai!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chung giường với người lạ (H)
Chương 2: 2: Tổng tài bá đạo truy lùng tung tích!
Chương 3: 3: Đừng giả lạnh lùng
Chương 4: 4: Tiện nhân
Chương 5: 5: Ăn em đến nghiện (H)
Chương 6: 6: Mỹ nữ
Chương 7: 7: Bạn nhảy
Chương 8: 8: Tình yêu là số 0
Chương 9: 9: Ngủ với tôi thì là của tôi
Chương 10: 10: Vì anh thích em
Chương 11: 11: Mối tình tay ba
Chương 12: 12: Cuộc hẹn hò cuối cùng (1)
Chương 13: 13: Cuộc hẹn hò cuối cùng (2)
Chương 14: 14: Chính nhân quân tử, nói là làm!
Chương 15: 15: Tổng tài bá đạo trở lại
Chương 16: 16: Một đêm yêu (H)
Chương 17: 17: Thử lòng táo tợn
Chương 18: 18: Kết hôn, anh có dám không?
Chương 19: 19: Cô ấy là ai?
Chương 20: 20: Thì ra ngay từ đầu là lỗi của em?
Chương 21: 21: Đúng, anh đều đúng!
Chương 22: 22: Em muốn? Được! (H)
Chương 23: 23: Lục thị gặp nguy
Chương 24: 24: Lục thiếu phu nhân muốn ly hôn?
Chương 25: 25: Trái ngược tâm tư
Chương 26: 26: Người xa lạ thân quen nhất
Chương 27: 27: Cạn tình cạn nghĩa đường ai nấy đi
Chương 28: 28: Tình bạn mong manh
Chương 29: 29: Không có quyền làm em hạnh phúc
Chương 30: 30: Bắt đầu từ số 0
Chương 31: 31: Một người đẹp phải đi một đôi giày đẹp
Chương 32: 32: Nhớ kĩ, tôi là Cố Dương Mịch!
Chương 33: 33: Bị hại
Chương 34: 34: Phó giám đốc TP
Chương 35: 35: Giấu đầu hở đuôi
Chương 36: 36: Ngu ngốc si tình
Chương 37: 37: Nhớ
Chương 38: 38: Hy vọng và thất vọng
Chương 39: 39: Tình cờ gặp lại người xưa
Chương 40: 40: Cảm ơn đối tác hôm nay
Chương 41: 41: Thích một người không cần lí do
Chương 42: 42: Miễn là có em
Chương 43: 43: Từng căm hận đàn ông
Chương 44: 44: Người đàn ông hoàn hảo
Chương 45: 45: Cố gia (1)
Chương 46: 46: Cố gia (2)
Chương 47: 47: Sự thật
Chương 48: 48: Theo tình tình chạy chạy tình tình theo
Chương 49: 49: Bắt gặp
Chương 50: 50: Thư kí riêng
Chương 51: 51: Loại thấp kém nhất
Chương 52: 52: Vì tôi là ông chủ của em
Chương 53: 53: Chưa từng gặp
Chương 54: 54: Hoài niệm
Chương 55: 55: Mãi chỉ thuộc về anh
Chương 56: 56: Cầu hôn
Chương 57: 57: Xin lỗi
Chương 58: 58: Đồ Tồi (H)
Chương 59: 59: Còn chỗ nào của em mà tôi chưa thấy
Chương 60: 60: Người con gái anh thích
Chương 61: 61: Anh em họ Cố
Chương 62: 62: Một giuộc
Chương 63: 63: Động vật ba chân khó tìm
Chương 64: 64: Âm mưu
Chương 65: 65: Ánh sáng bí ẩn
Chương 66: 66: Là anh muốn, em đừng bận tâm
Chương 67: 67: Anh trân trọng sự xuất hiện của em
Chương 68: 68: Đừng yêu em
Chương 69: 69: Rắc rối
Chương 70: 70: Ngớ ngẩn
Chương 71: 71: Thanh minh
Chương 72: 72: Tuyên thệ chủ quyền
Chương 73: 73: Bước đầu tiên để trở thành Lục thiếu phu nhân
Chương 74: 74: Kẻ thay thế (H)
Chương 75: 75: Từ bỏ
Chương 76: 76: Chúng ta hẹn hò nhé?
Chương 77: 77: Anh giúp em
Chương 78: 78: Em bớt đáng yêu lại anh nhờ
Chương 79: 79: Cưng chiều
Chương 80: 80: Yêu đến khi không thể yêu được nữa
Chương 81: 81: Bạn thân thất tình
Chương 82: 82: Biến thái
Chương 83: 83: Từ chức
Chương 84: 84: Công tư phân minh
Chương 85: 85: Tắm chỗ em
Chương 86: 86: Siêu thị với anh
Chương 87: 87: Lau giúp anh
Chương 88: 88: Giản Ngọc Thúy
Chương 89: 89: Xô xát
Chương 90: 90: Tình cũ không rủ cũng tới
Chương 91: 91: Lời đề nghị hấp dẫn
Chương 92: 92: Tái ngộ
Chương 93: 93: Bữa tối khó nuốt
Chương 94: 94: Kịch
Chương 95: 95: Chúng tôi rất hạnh phúc
Chương 96: 96: Cảnh tỉnh
Chương 97: 97: Có anh ở đây rồi
Chương 98: 98: Kịch hay chỉ mới bắt đầu
Chương 99: 99: Động thai
Chương 100: 100: Người đàn ông không có trách nhiệm
Chương 101: 101: Cháu đầu lòng
Chương 102: 102: Kẻ vô trách nhiệm nhất
Chương 103: 103: Sự quan tâm thừa thãi
Chương 104: 104: Đường dài
Chương 105: 105: Ghen ghét
Chương 106: 106: Bỏ đứa bé?
Chương 107: 107: Tìm người chống lưng
Chương 108: 108: Thiên thần đi lạc (1)
Chương 109: 109: Thiên thần đi lạc (2)
Chương 110: 110: Cuộc gặp gỡ bất khả thi
Chương 111: 111: Trở về biệt thự Hạnh Phúc
Chương 112: 112: Hội họp gia đình
Chương 113: 113: Hội họp gia đình (2)
Chương 114: 114: Cuộc gọi nộ khí
Chương 115: 115: Kể nể
Chương 116: 116: Ngẫm nghĩ
Chương 117: 117: Theo dõi
Chương 118: 118: Sự trùng hợp
Chương 119: 119: Không hẹn mà gặp (1)
Chương 120: 120: Không hẹn mà gặp (2)
Chương 121: 121: Em trai của Lục Tiêu Bá
Chương 122: 122: Cô ấy là chân lý
Chương 123: 123: Dối trá, trốn tránh sự thật
Chương 124: 124: Không đồng lòng
Chương 125: 125: Chị dâu của em là số 1
Chương 126: 126: Điện thoại chứa đựng tình yêu
Chương 127: 127: Chạm mặt
Chương 128: 128: Tiếng chuông cửa ban đêm
Chương 129: 129: Cuộc hẹn cay nghiệt
Chương 130: 130: Thành giao
Chương 131: 131: Bà xã đại nhân
Chương 132: 132: Ham muốn (1)
Chương 133: 133: Ham muốn (2)
Chương 134: 134: Chuẩn bị lễ cưới (1)
Chương 135: 135: Chuẩn bị lễ cưới (2)
Chương 136: 136: Chuẩn bị lễ cưới (3)
Chương 137: 137: Công khai mối quan hệ
Chương 138: 138: Nghi ngờ
Chương 139: 139: Nỗi buồn của anh
Chương 140: 140: Những lời khó hiểu
Chương 141: 141: Sự thật
Chương 142: 142: Gặp lại học bối năm xưa
Chương 143: 143: Chế độ đặc biệt?
Chương 144: 144: Ôn lại kỷ niệm đáng khinh
Chương 145: 145: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
Chương 146: 146: Quyết tâm chọn một người làm chị dâu
Chương 147: 147: Khó xử
Chương 148: 148: Lên kế hoạch
Chương 149: 149: Cuộc gọi lúc 0h
Chương 150: 150: Hãy biết vị trí của mình
Chương 151: 151: Có anh đây
Chương 152: 152: Cướp dâu
Chương 153: 153: Giam cầm vợ yêu
Chương 154: 154: Ăn cơm nào vợ
Chương 155: 155: Chồng nhớ hơi vợ quá
Chương 156: 156: Mẹ chồng, em rể
Chương 157: 157: Chào buổi sáng vợ yêu
Chương 158: 158: Làm loạn
Chương 159: 159: Hỏi thăm gia thế
Chương 160: 160: Cầu cứu ai đây
Chương 161: 161: Vỡ lở mọi chuyện
Chương 162: 162: Sát hại
Chương 163: 163: Vu oan giá họa
Chương 164: 164: Phản bội
Chương 165: 165: Thứ cảm giác này là gì?
Chương 166: 166: Tôi bức chết em
Chương 167: 167: Lửa dục nhấn chìm đau thương (H+)
Chương 168: 168: Những người thân thương nhất đã rời đi (H)
Chương 169: 169: Chúng ta được giải thoát rồi
Chương 170: 170: Nếu có kiếp sau đừng nói lời xin lỗi
Chương 171: 171: Tang lễ
Chương 172: 172: Tô Hiểu Du, một con người mới
Chương 173: 173: Chủ tịch điều hành Trần thị - Tô Hiểu Du
Chương 174: 174: Đối đầu
Chương 175: 175: Đối mặt
Chương 176: 176: Mang danh giết người
Chương 177: 177: Đừng nhầm tưởng
Chương 178: 178: Vô tình gặp gỡ
Chương 179: 179: Đứng về phe cô không có nghĩa là thích
Chương 180: 180: Lưới trời lồng lộng
Chương 181: 181: Cho đến bây giờ có bao nhiêu sự tin tưởng?
Chương 182: 182: Nhân chứng quan trọng xuất hiện
Chương 183: 183: Món quà nhỏ gửi tặng đến anh
Chương 184: 184: Trả giá
Chương 185: 185: Quá muộn màng
Chương 186: 186: Bận lòng
Chương 187: 187: Lá thư cuối cùng
Chương 188: 188: Đừng hận anh
Chương 189: 189: Còn gì buồn phiền em cứ nói ra
Chương 190: 190: Tha? Không tha?
Chương 191: 191: Để anh phục vụ em
Chương 192: 192: Ai lớp you chu cờ mo
Chương 193: 193: Tắm uyên ương
Chương 194: 194: Vợ ơi mlem
Chương 195: 195: Đưa vợ đi hẹn hò
Chương 196: 196: Anh yêu tất cả mọi thứ thuộc về em
Chương 197: 197: Cặp đôi kỳ lạ
Chương 198: 198: Chính thức kết thông gia
Chương 199: 199: Người mẹ điên
Chương 200: 200: Vẫn có một người luôn đối tốt với một người
Chương 201: 201: Sẵn sàng chưa? Kết hôn nào!
Chương 202: 202: Chào bố mẹ vợ, con là chồng cô ấy
Chương 203: 203: Trước hôn lễ nên làm gì?
Chương 204: 204: Đám cưới trong mơ (End)
Chương 205: 205: Ngoại truyện: Tiểu Uyên Uyên bé nhỏ
Không tìm thấy chương nào phù hợp