Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 112: Hội họp gia đình
"Con gái nhà Cố gia thì sao? Nếu là đứa con gái hiền lành thì đâu đến nỗi này."
Giản Ngọc Thúy ngẩng đầu nhìn gương mặt cương nghị của Lục Lâm Cổ, toàn thân bất giác run rẩy. Chồng của bà không tức thì thôi, một khi tức giận có tính phá hủy còn lớn hơn bom nguyên tử.
"Ơ kìa, chỉ tại Tiêu Bá nhà chúng ta nóng vội, ông đừng trách con bé."
"Hừ. Không dạy dỗ được chúng nó thì đẻ ra làm gì."
Giản Ngọc Thúy nhẫn nhịn trong lòng, đôi mắt tỏ đầy sự sợ hãi. Khi ở bên mỹ Lục Lâm Cổ luôn mềm dịu với bà, chỉ khi về nhà lại trở về với tính lạnh lùng vốn có từ xưa. Tất cả chỉ vì hai thằng con nghịch tử mà Giản Ngọc Thúy bị vạ lây cơn phẫn nộ, lần này về đây nhất định phải dạy bảo lại hai đứa nó từ đầu mới được!
"Con bé nó rất tốt, gia thế lại phù hợp. Làm vợ của Tiêu Bá nhà mình mới là thích hợp."
"Mau gọi thằng con trai quý hóa của bà về đây." Lục Lâm Cổ đứng bật dậy đi lên lầu một mạch, từ dưới nhìn lên dáng vẻ uy phong đầy khí chất, chả trách Lục Tiêu Bá tính ngang ngạnh cũng giống bố đến vậy.
[...]
"Mẹ? Bố?" Lục Tiêu Bá bước vào nhà, mặt mày tỏ rõ sự không vui. Họ sao lại về nước chứ? Về gấp như vậy cũng không báo trước cho anh.
"Ai da~ Mấy tháng năm không sang thăm mẹ, mẹ nhớ con chết rồi!" Giản Ngọc Thúy nhìn thấy con trai không cầm được lòng liền đi đến ôm chầm lấy, nụ cười sắc sảo của tuổi già càng thêm mê hồn.
"Mẹ, mẹ không phải đang chữa trị sao? Đương nhiên lại về nước, có cả bố, có chuyện gì?" Lục Tiêu Bá liếc nhìn hai người, trong lòng rấy lên sự nghi ngờ.
"Còn không phải mẹ con nằng nặc đòi về, ta sẽ chịu để bà ấy về ư?" Lục Lâm Cổ hắng giọng, chân vắt chéo ngồi thẳng lưng nhìn Lục Tiêu Bá.
"Như vậy là như nào?" Lục Tiêu Bá nheo khuôn mày kiếm sắc nhìn Giản Ngọc Thúy đang đứng bên ôm lấy mình rối rít chưa buông.
"Thằng ngốc. Ta sắp được làm bà nội đương nhiên là phải về. Con định giấu ta đến khi nào?" Giản Ngọc Thúy vỗ vỗ ngực Lục Tiêu Bá, mắt lộ vẻ cười cười.
Lục Tiêu Bá phút chốc sững người vài giây. Đáy mắt nổi lên vài mạch máu nhỏ, bàn tay siết chặt đáng sợ vô cùng.
"Là ai nói?" Anh cất giọng lạnh lùng.
"Đương nhiên là Cố Minh Minh, đêm hôm qua con bé gọi báo tin vui cho mẹ. Làm mẹ gấp gáp thu xếp để về nước, hành lý còn không mang theo đấy. Bố con cũng rất vui." Nói rồi Giản Ngọc Thúy quay sang phía Lục Lâm Cổ đang ngồi, bắt gặp ánh mắt chòng chọc đầy nộ khí của chồng mình liền thu lại nụ cười.
"Là mình bà như vậy. Bệnh thì không lo, cứ lo việc đâu đâu. Không ra thể thống gì!"
Lục Tiêu Bá đứng giữa phòng khách. Yết hầu nâng lên hạ xuống một cái. Toàn thân nóng rực lên, anh không nuốt được cơn tức giận này. Cố Minh Minh, cô còn dám giở trò đê tiện này, xem tôi không băm cô ra mới lạ.
"Ôi, hôm nay gia đình ta đông đủ quá nhỉ?"
Từ cửa chính bước vào là hình bóng nam nhân cao ráo, với ngũ quan tương xứng, dáng vẻ dong dỏng cao, mái tóc đen được cắt ngắn trông gọn gàng vừa mắt, nhìn từ ngoài vào tám phần mười giống Lục Tiêu Bá. Không khó để nhận ra đây là con trai thứ nhà Lục gia, Lục Hàn Liên.
Lục Tiêu Bá vừa nghe thấy giọng Lục Hàn Liên bèn nhướng mày quay lại. Nhận thấy chính là thằng em trai trời đánh mất liên lạc suốt một thời gian dài không khỏi ngạc nhiên.
"Lục Hàn Liên?"
"Yo~ Anh trai. Dại này trông anh già gớm! Sắc đẹp phai tàn đi nhiều quá, em đẹp trai hơn anh rồi!" Lục Hàn Liên cười tươi rói bước đến, đôi mắt lạnh lạnh như tạc săm soi từng chút một trên người Lục Tiêu Bá.
Lục Tiêu Bá hơi thả lỏng cơ thể. Cũng đã rất lâu gia đình không đông đủ như này, có chút vui, nhưng cũng có chút phẫn nộ không thể gạt qua.
"Phải. Đi so sánh với một người sắp ba mươi tuổi. Oai phong lắm." Lục Tiêu Bá hơi giương khóe miệng, tay đặt lên vai Lục Hàn Liên. Lục Hàn Liên mới chỉ hai hai mươi tư tuổi. Rất trẻ, nhìn vào khôi ngô tuấn tú, độ cao của IQ cũng được di truyền từ bố mẹ sang rất nhiều, có thể nói đây là bản sao của Lục Tiêu Bá mất rồi.
"Chậc. Nghe nói anh mình đã kết hôn từ lâu. Nay mới có dịp về gặp chị dâu đây, không biết chị dâu đâu rồi?" Lục Hàn Liên bật cười, mắt dáo dác xung quanh tìm hình bóng ai đó.
Lời nói vừa thốt ra khiến cả bốn người gần đó sững lại. Trong đó có Phong Lập. Lúc này ông ta chỉ có thể suy đoán Lục Tiêu Bá đang tức giận cỡ nào, nhị thiếu gia lại nhắc đến Tô tiểu thư như vậy nhất định sẽ lớn chuyện. Lục Tiêu Bá và Tô Hiểu Du chỉ đăng kí kết hôn chứ chưa tổ chức lễ cưới, người biết được tin này chỉ có duy nhất Lục Hàn Liên vì anh ta có tay trong làm ở Lục gia để thi thoảng còn được thông báo tình hình. Đến Giản Ngọc Thúy và Lục Lâm Cổ còn không biết.
"Kết hôn? Chuyện này là như nào?"
Giản Ngọc Thúy không đợi ai lên tiếng thêm. Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong không trung khiến Lục Tiêu Bá không khỏi run một cái.
Giản Ngọc Thúy ngẩng đầu nhìn gương mặt cương nghị của Lục Lâm Cổ, toàn thân bất giác run rẩy. Chồng của bà không tức thì thôi, một khi tức giận có tính phá hủy còn lớn hơn bom nguyên tử.
"Ơ kìa, chỉ tại Tiêu Bá nhà chúng ta nóng vội, ông đừng trách con bé."
"Hừ. Không dạy dỗ được chúng nó thì đẻ ra làm gì."
Giản Ngọc Thúy nhẫn nhịn trong lòng, đôi mắt tỏ đầy sự sợ hãi. Khi ở bên mỹ Lục Lâm Cổ luôn mềm dịu với bà, chỉ khi về nhà lại trở về với tính lạnh lùng vốn có từ xưa. Tất cả chỉ vì hai thằng con nghịch tử mà Giản Ngọc Thúy bị vạ lây cơn phẫn nộ, lần này về đây nhất định phải dạy bảo lại hai đứa nó từ đầu mới được!
"Con bé nó rất tốt, gia thế lại phù hợp. Làm vợ của Tiêu Bá nhà mình mới là thích hợp."
"Mau gọi thằng con trai quý hóa của bà về đây." Lục Lâm Cổ đứng bật dậy đi lên lầu một mạch, từ dưới nhìn lên dáng vẻ uy phong đầy khí chất, chả trách Lục Tiêu Bá tính ngang ngạnh cũng giống bố đến vậy.
[...]
"Mẹ? Bố?" Lục Tiêu Bá bước vào nhà, mặt mày tỏ rõ sự không vui. Họ sao lại về nước chứ? Về gấp như vậy cũng không báo trước cho anh.
"Ai da~ Mấy tháng năm không sang thăm mẹ, mẹ nhớ con chết rồi!" Giản Ngọc Thúy nhìn thấy con trai không cầm được lòng liền đi đến ôm chầm lấy, nụ cười sắc sảo của tuổi già càng thêm mê hồn.
"Mẹ, mẹ không phải đang chữa trị sao? Đương nhiên lại về nước, có cả bố, có chuyện gì?" Lục Tiêu Bá liếc nhìn hai người, trong lòng rấy lên sự nghi ngờ.
"Còn không phải mẹ con nằng nặc đòi về, ta sẽ chịu để bà ấy về ư?" Lục Lâm Cổ hắng giọng, chân vắt chéo ngồi thẳng lưng nhìn Lục Tiêu Bá.
"Như vậy là như nào?" Lục Tiêu Bá nheo khuôn mày kiếm sắc nhìn Giản Ngọc Thúy đang đứng bên ôm lấy mình rối rít chưa buông.
"Thằng ngốc. Ta sắp được làm bà nội đương nhiên là phải về. Con định giấu ta đến khi nào?" Giản Ngọc Thúy vỗ vỗ ngực Lục Tiêu Bá, mắt lộ vẻ cười cười.
Lục Tiêu Bá phút chốc sững người vài giây. Đáy mắt nổi lên vài mạch máu nhỏ, bàn tay siết chặt đáng sợ vô cùng.
"Là ai nói?" Anh cất giọng lạnh lùng.
"Đương nhiên là Cố Minh Minh, đêm hôm qua con bé gọi báo tin vui cho mẹ. Làm mẹ gấp gáp thu xếp để về nước, hành lý còn không mang theo đấy. Bố con cũng rất vui." Nói rồi Giản Ngọc Thúy quay sang phía Lục Lâm Cổ đang ngồi, bắt gặp ánh mắt chòng chọc đầy nộ khí của chồng mình liền thu lại nụ cười.
"Là mình bà như vậy. Bệnh thì không lo, cứ lo việc đâu đâu. Không ra thể thống gì!"
Lục Tiêu Bá đứng giữa phòng khách. Yết hầu nâng lên hạ xuống một cái. Toàn thân nóng rực lên, anh không nuốt được cơn tức giận này. Cố Minh Minh, cô còn dám giở trò đê tiện này, xem tôi không băm cô ra mới lạ.
"Ôi, hôm nay gia đình ta đông đủ quá nhỉ?"
Từ cửa chính bước vào là hình bóng nam nhân cao ráo, với ngũ quan tương xứng, dáng vẻ dong dỏng cao, mái tóc đen được cắt ngắn trông gọn gàng vừa mắt, nhìn từ ngoài vào tám phần mười giống Lục Tiêu Bá. Không khó để nhận ra đây là con trai thứ nhà Lục gia, Lục Hàn Liên.
Lục Tiêu Bá vừa nghe thấy giọng Lục Hàn Liên bèn nhướng mày quay lại. Nhận thấy chính là thằng em trai trời đánh mất liên lạc suốt một thời gian dài không khỏi ngạc nhiên.
"Lục Hàn Liên?"
"Yo~ Anh trai. Dại này trông anh già gớm! Sắc đẹp phai tàn đi nhiều quá, em đẹp trai hơn anh rồi!" Lục Hàn Liên cười tươi rói bước đến, đôi mắt lạnh lạnh như tạc săm soi từng chút một trên người Lục Tiêu Bá.
Lục Tiêu Bá hơi thả lỏng cơ thể. Cũng đã rất lâu gia đình không đông đủ như này, có chút vui, nhưng cũng có chút phẫn nộ không thể gạt qua.
"Phải. Đi so sánh với một người sắp ba mươi tuổi. Oai phong lắm." Lục Tiêu Bá hơi giương khóe miệng, tay đặt lên vai Lục Hàn Liên. Lục Hàn Liên mới chỉ hai hai mươi tư tuổi. Rất trẻ, nhìn vào khôi ngô tuấn tú, độ cao của IQ cũng được di truyền từ bố mẹ sang rất nhiều, có thể nói đây là bản sao của Lục Tiêu Bá mất rồi.
"Chậc. Nghe nói anh mình đã kết hôn từ lâu. Nay mới có dịp về gặp chị dâu đây, không biết chị dâu đâu rồi?" Lục Hàn Liên bật cười, mắt dáo dác xung quanh tìm hình bóng ai đó.
Lời nói vừa thốt ra khiến cả bốn người gần đó sững lại. Trong đó có Phong Lập. Lúc này ông ta chỉ có thể suy đoán Lục Tiêu Bá đang tức giận cỡ nào, nhị thiếu gia lại nhắc đến Tô tiểu thư như vậy nhất định sẽ lớn chuyện. Lục Tiêu Bá và Tô Hiểu Du chỉ đăng kí kết hôn chứ chưa tổ chức lễ cưới, người biết được tin này chỉ có duy nhất Lục Hàn Liên vì anh ta có tay trong làm ở Lục gia để thi thoảng còn được thông báo tình hình. Đến Giản Ngọc Thúy và Lục Lâm Cổ còn không biết.
"Kết hôn? Chuyện này là như nào?"
Giản Ngọc Thúy không đợi ai lên tiếng thêm. Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong không trung khiến Lục Tiêu Bá không khỏi run một cái.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chung giường với người lạ (H)
Chương 2: 2: Tổng tài bá đạo truy lùng tung tích!
Chương 3: 3: Đừng giả lạnh lùng
Chương 4: 4: Tiện nhân
Chương 5: 5: Ăn em đến nghiện (H)
Chương 6: 6: Mỹ nữ
Chương 7: 7: Bạn nhảy
Chương 8: 8: Tình yêu là số 0
Chương 9: 9: Ngủ với tôi thì là của tôi
Chương 10: 10: Vì anh thích em
Chương 11: 11: Mối tình tay ba
Chương 12: 12: Cuộc hẹn hò cuối cùng (1)
Chương 13: 13: Cuộc hẹn hò cuối cùng (2)
Chương 14: 14: Chính nhân quân tử, nói là làm!
Chương 15: 15: Tổng tài bá đạo trở lại
Chương 16: 16: Một đêm yêu (H)
Chương 17: 17: Thử lòng táo tợn
Chương 18: 18: Kết hôn, anh có dám không?
Chương 19: 19: Cô ấy là ai?
Chương 20: 20: Thì ra ngay từ đầu là lỗi của em?
Chương 21: 21: Đúng, anh đều đúng!
Chương 22: 22: Em muốn? Được! (H)
Chương 23: 23: Lục thị gặp nguy
Chương 24: 24: Lục thiếu phu nhân muốn ly hôn?
Chương 25: 25: Trái ngược tâm tư
Chương 26: 26: Người xa lạ thân quen nhất
Chương 27: 27: Cạn tình cạn nghĩa đường ai nấy đi
Chương 28: 28: Tình bạn mong manh
Chương 29: 29: Không có quyền làm em hạnh phúc
Chương 30: 30: Bắt đầu từ số 0
Chương 31: 31: Một người đẹp phải đi một đôi giày đẹp
Chương 32: 32: Nhớ kĩ, tôi là Cố Dương Mịch!
Chương 33: 33: Bị hại
Chương 34: 34: Phó giám đốc TP
Chương 35: 35: Giấu đầu hở đuôi
Chương 36: 36: Ngu ngốc si tình
Chương 37: 37: Nhớ
Chương 38: 38: Hy vọng và thất vọng
Chương 39: 39: Tình cờ gặp lại người xưa
Chương 40: 40: Cảm ơn đối tác hôm nay
Chương 41: 41: Thích một người không cần lí do
Chương 42: 42: Miễn là có em
Chương 43: 43: Từng căm hận đàn ông
Chương 44: 44: Người đàn ông hoàn hảo
Chương 45: 45: Cố gia (1)
Chương 46: 46: Cố gia (2)
Chương 47: 47: Sự thật
Chương 48: 48: Theo tình tình chạy chạy tình tình theo
Chương 49: 49: Bắt gặp
Chương 50: 50: Thư kí riêng
Chương 51: 51: Loại thấp kém nhất
Chương 52: 52: Vì tôi là ông chủ của em
Chương 53: 53: Chưa từng gặp
Chương 54: 54: Hoài niệm
Chương 55: 55: Mãi chỉ thuộc về anh
Chương 56: 56: Cầu hôn
Chương 57: 57: Xin lỗi
Chương 58: 58: Đồ Tồi (H)
Chương 59: 59: Còn chỗ nào của em mà tôi chưa thấy
Chương 60: 60: Người con gái anh thích
Chương 61: 61: Anh em họ Cố
Chương 62: 62: Một giuộc
Chương 63: 63: Động vật ba chân khó tìm
Chương 64: 64: Âm mưu
Chương 65: 65: Ánh sáng bí ẩn
Chương 66: 66: Là anh muốn, em đừng bận tâm
Chương 67: 67: Anh trân trọng sự xuất hiện của em
Chương 68: 68: Đừng yêu em
Chương 69: 69: Rắc rối
Chương 70: 70: Ngớ ngẩn
Chương 71: 71: Thanh minh
Chương 72: 72: Tuyên thệ chủ quyền
Chương 73: 73: Bước đầu tiên để trở thành Lục thiếu phu nhân
Chương 74: 74: Kẻ thay thế (H)
Chương 75: 75: Từ bỏ
Chương 76: 76: Chúng ta hẹn hò nhé?
Chương 77: 77: Anh giúp em
Chương 78: 78: Em bớt đáng yêu lại anh nhờ
Chương 79: 79: Cưng chiều
Chương 80: 80: Yêu đến khi không thể yêu được nữa
Chương 81: 81: Bạn thân thất tình
Chương 82: 82: Biến thái
Chương 83: 83: Từ chức
Chương 84: 84: Công tư phân minh
Chương 85: 85: Tắm chỗ em
Chương 86: 86: Siêu thị với anh
Chương 87: 87: Lau giúp anh
Chương 88: 88: Giản Ngọc Thúy
Chương 89: 89: Xô xát
Chương 90: 90: Tình cũ không rủ cũng tới
Chương 91: 91: Lời đề nghị hấp dẫn
Chương 92: 92: Tái ngộ
Chương 93: 93: Bữa tối khó nuốt
Chương 94: 94: Kịch
Chương 95: 95: Chúng tôi rất hạnh phúc
Chương 96: 96: Cảnh tỉnh
Chương 97: 97: Có anh ở đây rồi
Chương 98: 98: Kịch hay chỉ mới bắt đầu
Chương 99: 99: Động thai
Chương 100: 100: Người đàn ông không có trách nhiệm
Chương 101: 101: Cháu đầu lòng
Chương 102: 102: Kẻ vô trách nhiệm nhất
Chương 103: 103: Sự quan tâm thừa thãi
Chương 104: 104: Đường dài
Chương 105: 105: Ghen ghét
Chương 106: 106: Bỏ đứa bé?
Chương 107: 107: Tìm người chống lưng
Chương 108: 108: Thiên thần đi lạc (1)
Chương 109: 109: Thiên thần đi lạc (2)
Chương 110: 110: Cuộc gặp gỡ bất khả thi
Chương 111: 111: Trở về biệt thự Hạnh Phúc
Chương 112: 112: Hội họp gia đình
Chương 113: 113: Hội họp gia đình (2)
Chương 114: 114: Cuộc gọi nộ khí
Chương 115: 115: Kể nể
Chương 116: 116: Ngẫm nghĩ
Chương 117: 117: Theo dõi
Chương 118: 118: Sự trùng hợp
Chương 119: 119: Không hẹn mà gặp (1)
Chương 120: 120: Không hẹn mà gặp (2)
Chương 121: 121: Em trai của Lục Tiêu Bá
Chương 122: 122: Cô ấy là chân lý
Chương 123: 123: Dối trá, trốn tránh sự thật
Chương 124: 124: Không đồng lòng
Chương 125: 125: Chị dâu của em là số 1
Chương 126: 126: Điện thoại chứa đựng tình yêu
Chương 127: 127: Chạm mặt
Chương 128: 128: Tiếng chuông cửa ban đêm
Chương 129: 129: Cuộc hẹn cay nghiệt
Chương 130: 130: Thành giao
Chương 131: 131: Bà xã đại nhân
Chương 132: 132: Ham muốn (1)
Chương 133: 133: Ham muốn (2)
Chương 134: 134: Chuẩn bị lễ cưới (1)
Chương 135: 135: Chuẩn bị lễ cưới (2)
Chương 136: 136: Chuẩn bị lễ cưới (3)
Chương 137: 137: Công khai mối quan hệ
Chương 138: 138: Nghi ngờ
Chương 139: 139: Nỗi buồn của anh
Chương 140: 140: Những lời khó hiểu
Chương 141: 141: Sự thật
Chương 142: 142: Gặp lại học bối năm xưa
Chương 143: 143: Chế độ đặc biệt?
Chương 144: 144: Ôn lại kỷ niệm đáng khinh
Chương 145: 145: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
Chương 146: 146: Quyết tâm chọn một người làm chị dâu
Chương 147: 147: Khó xử
Chương 148: 148: Lên kế hoạch
Chương 149: 149: Cuộc gọi lúc 0h
Chương 150: 150: Hãy biết vị trí của mình
Chương 151: 151: Có anh đây
Chương 152: 152: Cướp dâu
Chương 153: 153: Giam cầm vợ yêu
Chương 154: 154: Ăn cơm nào vợ
Chương 155: 155: Chồng nhớ hơi vợ quá
Chương 156: 156: Mẹ chồng, em rể
Chương 157: 157: Chào buổi sáng vợ yêu
Chương 158: 158: Làm loạn
Chương 159: 159: Hỏi thăm gia thế
Chương 160: 160: Cầu cứu ai đây
Chương 161: 161: Vỡ lở mọi chuyện
Chương 162: 162: Sát hại
Chương 163: 163: Vu oan giá họa
Chương 164: 164: Phản bội
Chương 165: 165: Thứ cảm giác này là gì?
Chương 166: 166: Tôi bức chết em
Chương 167: 167: Lửa dục nhấn chìm đau thương (H+)
Chương 168: 168: Những người thân thương nhất đã rời đi (H)
Chương 169: 169: Chúng ta được giải thoát rồi
Chương 170: 170: Nếu có kiếp sau đừng nói lời xin lỗi
Chương 171: 171: Tang lễ
Chương 172: 172: Tô Hiểu Du, một con người mới
Chương 173: 173: Chủ tịch điều hành Trần thị - Tô Hiểu Du
Chương 174: 174: Đối đầu
Chương 175: 175: Đối mặt
Chương 176: 176: Mang danh giết người
Chương 177: 177: Đừng nhầm tưởng
Chương 178: 178: Vô tình gặp gỡ
Chương 179: 179: Đứng về phe cô không có nghĩa là thích
Chương 180: 180: Lưới trời lồng lộng
Chương 181: 181: Cho đến bây giờ có bao nhiêu sự tin tưởng?
Chương 182: 182: Nhân chứng quan trọng xuất hiện
Chương 183: 183: Món quà nhỏ gửi tặng đến anh
Chương 184: 184: Trả giá
Chương 185: 185: Quá muộn màng
Chương 186: 186: Bận lòng
Chương 187: 187: Lá thư cuối cùng
Chương 188: 188: Đừng hận anh
Chương 189: 189: Còn gì buồn phiền em cứ nói ra
Chương 190: 190: Tha? Không tha?
Chương 191: 191: Để anh phục vụ em
Chương 192: 192: Ai lớp you chu cờ mo
Chương 193: 193: Tắm uyên ương
Chương 194: 194: Vợ ơi mlem
Chương 195: 195: Đưa vợ đi hẹn hò
Chương 196: 196: Anh yêu tất cả mọi thứ thuộc về em
Chương 197: 197: Cặp đôi kỳ lạ
Chương 198: 198: Chính thức kết thông gia
Chương 199: 199: Người mẹ điên
Chương 200: 200: Vẫn có một người luôn đối tốt với một người
Chương 201: 201: Sẵn sàng chưa? Kết hôn nào!
Chương 202: 202: Chào bố mẹ vợ, con là chồng cô ấy
Chương 203: 203: Trước hôn lễ nên làm gì?
Chương 204: 204: Đám cưới trong mơ (End)
Chương 205: 205: Ngoại truyện: Tiểu Uyên Uyên bé nhỏ
Không tìm thấy chương nào phù hợp