@if($previousChapter) Chương Trước @else Chương Trước @endif @if($nextChapter) Chương Sau @else Chương Sau @endif

Chương 14: Trận đấu quyết định

Vinh Quang Sau Bóng Tối Mẫn Mẫn
1,591 từ
04:06 - 31/07/2026
6

Trận đấu quyết định đang đến gần. Không khí trong sân vận động như được thổi bùng lên bởi hàng nghìn tiếng hò reo của khán giả. Đội bóng của Tâm Đăng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng, nơi họ phải đối đầu với đội của Đinh Văn Phú, kẻ luôn coi mình là trung tâm của sự chú ý.

“Các cậu có thấy không? Đối thủ bên kia đang nhìn chằm chằm vào chúng ta,” Quốc Bảo nói, vừa thắt chặt giày vừa ngó sang phía đội bạn. “Họ rõ ràng đang muốn đánh bại chúng ta.”

“Chúng ta không thể để họ làm được điều đó,” Minh Hằng nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy nhớ rằng, chúng ta là một đội.”

Tâm Đăng đứng ở giữa, cảm nhận được sự hồi hộp và cả sự quyết tâm của từng thành viên. Anh hít một hơi thật sâu, “Hãy tập trung vào những gì đã chuẩn bị. Mỗi người một vai trò, và chúng ta sẽ làm tốt.”

Trận đấu bắt đầu, cả hai đội lao vào nhau như những cơn sóng dữ. Ngay từ giây phút đầu tiên, Văn Phú đã thể hiện sức mạnh của mình. Hắn vượt qua Hồng Phúc với những cú dribble điêu luyện, tạo ra khoảng trống cho cú ném bóng đầu tiên. “Xem này, Tâm Đăng!” hắn cười nhạo. “Cố gắng theo kịp nhé!”

Tâm Đăng không để sự khiêu khích đó làm phân tâm. Anh nhanh chóng chỉ đạo cho Hồng Phúc, “Cố gắng chặn hắn lại! Đừng để hắn có không gian!”

Hồng Phúc ngay lập tức áp sát Văn Phú, nhưng hắn vẫn dễ dàng tìm ra những khoảng trống để ném bóng. Đội của Tâm Đăng bị dẫn trước 5 điểm. Tâm Đăng cảm thấy gánh nặng đè lên vai. Anh không chỉ chiến đấu cho chiến thắng mà còn cho lòng tự tôn của cả đội.

“Chúng ta cần thay đổi chiến thuật,” Minh Hằng nói khi trận đấu tạm dừng. “Hãy chơi chặt chẽ hơn, không để họ có cơ hội.”

“Đúng,” Tâm Đăng gật đầu. “Hãy tạo ra những đường chuyền bất ngờ và ném từ xa khi có cơ hội.”

Khi trận đấu tiếp tục, Tâm Đăng nhận thấy rằng mình cần phải dẫn dắt cả đội. Anh cầm bóng và chạy về phía rổ, rồi chuyền cho Quốc Bảo, người đang đứng ở vị trí thuận lợi. Quốc Bảo không bỏ lỡ cơ hội, ném bóng vào rổ, ghi điểm đầu tiên cho đội.

“Hay lắm!” Minh Hằng reo lên. “Chúng ta bắt đầu lấy lại thế trận!”

Nhưng Văn Phú không dễ dàng từ bỏ. Hắn lập tức đáp trả với một cú ném ba điểm, làm khán giả bên phía đội hắn vỗ tay rầm rầm. “Thế nào, Tâm Đăng? Cảm thấy áp lực không?” hắn lại cười nhạo.

Tâm Đăng cảm thấy bức bối, nhưng anh biết rằng mình không thể để cảm xúc chi phối. “Chúng ta hãy tập trung!” anh quát, rồi chạy lên sân, dẫn bóng một cách tự tin.

Mỗi lần bóng được đưa đến tay Minh Hằng, cô lại tạo ra những pha ném ấn tượng, khiến đội bạn phải dè chừng. Hồng Phúc và Quốc Bảo cũng bắt đầu phối hợp ăn ý hơn, tạo ra những tình huống bất ngờ. Từng điểm số được ghi lại, và khoảng cách giữa hai đội bắt đầu thu hẹp.Tâm Đăng cảm nhận được sự hồi phục của đội. “Chúng ta có thể làm được! Hãy cùng nhau chiến đấu!” Anh hô lớn, và tất cả cùng nhau hò reo, tinh thần đoàn kết như bùng cháy.

Trận đấu trở nên kịch tính hơn bao giờ hết. Những phút cuối cùng, cả hai đội đều ghi điểm liên tục. Nhưng khi đồng hồ chỉ còn 30 giây, đội của Tâm Đăng chỉ còn cách đối thủ 2 điểm.

“Chúng ta phải ghi điểm!” Minh Hằng nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt.

Tâm Đăng đưa mắt nhìn đồng đội, rồi hướng về phía rổ đối thủ. “Tôi sẽ dẫn bóng, các cậu chuẩn bị sẵn sàng!”

Anh vượt qua một cầu thủ đối phương, rồi đến một người khác. Thời gian trôi đi từng giây, nhưng Tâm Đăng cảm thấy mình như đang ở trong một cuộc chiến không thể dừng lại. Cuối cùng, anh tìm thấy khoảng trống, chuyền cho Minh Hằng.

Minh Hằng không do dự. Cô ném bóng, và tất cả đều nín thở. Bóng văng vẳng trên rổ một lúc trước khi rơi vào trong. Tiếng reo hò vang lên như sấm động.

“Chúng ta đã san bằng tỷ số!” Quốc Bảo nhảy cẫng lên, ánh mắt sáng rực.

“Nhưng còn 10 giây!” Hồng Phúc nhắc nhở. “Chúng ta cần phòng thủ thật tốt!”

Đinh Văn Phú không thể chấp nhận thất bại. Hắn nhận bóng và lao lên, quyết định tự mình ghi điểm. Hắn vượt qua Hồng Phúc, nhưng Tâm Đăng đã sẵn sàng. Anh lao đến, quyết định áp sát.

Nhưng Văn Phú đã có một cú ném táo bạo. Bóng bay lên không trung, và cả sân như ngưng lại. Tâm Đăng cầu nguyện trong lòng. Bóng chạm vào rổ, rồi lại dội ra ngoài.

Tiếng thở phào nhẹ nhõm của khán giả. Trận đấu kết thúc, tỷ số hòa. “Chúng ta đã có một cơ hội nữa!” Tâm Đăng thốt lên, sự phấn khích trào dâng.

“Chúng ta sẽ thắng trong hiệp phụ!” Minh Hằng nói, và cả đội cùng nhau hò reo. Nhưng trong lòng Tâm Đăng vẫn có một nỗi lo lắng. Liệu kẻ phản bội có âm thầm âm thầm phá hoại mọi thứ trong thời gian tới không?

Khi họ rời khỏi sân, ánh mắt của Tâm Đăng vẫn không rời khỏi Văn Phú. Cuộc chiến này chưa kết thúc.

@if($previousChapter) Chương Trước @else Chương Trước @endif @if($nextChapter) Chương Sau @else Chương Sau @endif

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!