Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 25: Chính Là Hắn
00:34 - 09.05.2026
2,865 lượt xem
Trong biệt thự, hai người Tô Tâm Lam và Liễu Thanh Thanh mặc đồ ngủ, nằm trên giường tâm sự vài chuyên riêng tư.
- Liễu Thanh Thanh, rốt cuộc anh chàng đẹp trai kia là ai?
Tô Tâm Lam ôm Liễu Thanh Thanh hỏi dò.
- Đàn ông như hắn tôi chưa từng thấy qua, tôi không thể nào nhìn thấu hắn được.
- Hắn chính là một tên lưu manh.
Liễu Thanh Thanh mạnh miệng nói, tuy nhiên không phải là cô không nhớ đến vụ hắn dùng ngon lửa viêm phù để cứu cô.
Hơn nữa Trương Đại Thiểu chỉ liếc mắt là biết dì mình bị đau, pháp nhãn và y thuật của hắn đúng là kinh người.
Ở chợ hoa cô gặp phải bà béo lừa đảo thì hắn đã lao ra bảo vệ cho cô khiến bà béo đáng ghét kia phải tự nhận mình là lừa đảo. Bản lĩnh của hắn thật sự khiến cho Liễu Thanh Thanh bị lay động.
Nếu Liễu Thanh Thanh gọi hắn là lưu manh thì trong lòng cô hắn giống một cái gì đó bí ẩn hơn.
- Con bạn chết bầm, có phải là động lòng rồi không?
Liễu Thanh Thanh đưa tay cù Tô Tâm Lam, hai cô gái ở đùa giỡn ầm ĩ trên giường, hai cái áo ngủ bị bung ra để lộ ra đùi và bụng trắng bóc, nếu Trương Đại Thiểu nhìn thấy chắc chắn sẽ ch** n**c miếng.
Hai người con gái đang vui đùa thì bỗng nhiên cửa mở ra, là Trương Đại Thiểu.
Cả hai người đều ngẩn người ra, hắn kêu Liễu Thanh Thanh ra ngoài nói chuyện, 5 phút sau cô quay lại với vẻ mặt hoảng sợ, đau khổ.
Trương Đại Thiểu đã đem chuyện của Tứ Thiểu nói cho Liễu Thanh Thanh nghe, cô không ngờ là Tứ Thiểu lại ác như vậy, cô thấy lo lắng.
Một đêm yên tĩnh.
Ngày hôm sau Trương Đại Thiểu ngủ thẳng đến 9h mới dậy, định đi ra chợ để kiếm vận may xem thử có bán được viên Hồi xuân đan nào nữa không.
- Đại Thiểu đẹp trai, có cơm rồi, lại ăn cùng đi.
Hai cô nàng Tô Tâm Lam và Liễu Thanh Thanh vừa mới dọn ra một bàn đồ ăn, thấy hắn đi xuống lầu thì liền nhiệt tình mời.
Hắn đương nhiên là không khách khí nên nhận lời ăn cùng với hai cô gái, đồ ăn rất ngon, tay nghề của hai cô này cũng không tệ lắm.
Chẳng qua là do Liễu Thanh Thanh có lòng và hứng thú.
Tô Tâm Lam nhìn Trương Đại Thiểu xong lại nhìn Liễu Thanh Thanh, không biết tối qua rốt cuộc hắn đã nói gì với Thanh Thanh.
Lúc này Tô Tâm Lam nhận được điện thoại là trong bệnh viện không có đủ nhân viên nên cô phải quay về hỗ trợ cho bệnh viện, cô vội vàng nhắn nhủ vài câu với Liễu Thanh Thanh rồi cầm lấy quần áo chạy đi.
Tuy nhiên lúc này chuông cửa vang lên, vừa đẩy cửa ra thì sắc mặt cô liền thay đổi.
- Hoàng Hải Thiên, anh đến đây làm gì?
Trương Đại Thiểu quay đầu lại nhìn thì thấy có một người thanh niên đẹp trai, phong độ, cao to đứng ở cửa.
Gã thanh niên đó cầm trên tay một bó hoa hồng, trên mặt nở một nụ cười ấm áp:
- Tâm Lam, đây chính là 999 bông hoa hồng thay cho tấm lòng của anh, tặng em.
Tô Tâm Lam không thèm nhòm ngó gì đến bó hoa kia mà xụ mặt xuống, nói:
- Hoàng Hải Thiên, tôi đã nói rất rõ là tôi không thích anh rồi mà, anh đừng làm phiền tôi nữa.
Hoàng Hải Thiên khồng hề giận mà vẫn mặt dày, nói:
- Tâm Lam, bây giờ thì em không thích anh nhưng một ngày nào đó sẽ thích, chỉ cần em chưa có bạn trai thì anh vẫn có quyền theo đuổi em.
Tô Tâm Lam nhức đầu, cô thật sự không đựng nổi Hoàng Hải Thiên nữa, hắn dai như đỉa đói.
- Ai nói tôi không có bạn trai?
Hoàng Hải Thiên ngẩn người ra, không còn vẻ tươi cười nữa.
- Em, em có bạn trai rồi sao? Hắn là ai vậy?
- Tâm Lam, cô đứng ở cửa làm gì vậy?
Trương Đại Thiểu đi tới, hắn đang chuẩn bị ra chợ bán thuốc kiếm tiền.
Hoàng Hải Thiên tràn ngập lòng thù địch, liếc nhìn Trương Đại Thiểu rồi nói:
- Không phải là hắn chứ?
Hắn chỉ vào mặt Trương Đại Thiểu, trong mắt hiện lên sự khinh thường cùng oán hận, nói như ra lệnh:
- Nghe đây tiểu tử, sau này tránh xa Tâm Lam ra, bằng không thì đừng trách tao.
Hoàng Hải Thiên vừa nhìn Trương Đại Thiểu là đoán được Tô Tâm Lam dùng Trương Đại Thiểu để làm bia chắn, vì hắn nghĩ rằng Tô Tâm Lam sẽ không bao giờ để ý đến một người quê mùa như vậy.
Tuy nhiên phòng của Tô Tâm Lam hắn cũng chưa được đi vào mà Trương Đại Thiểu lại từ trong đó đi ra, xem ra quan hệ của hai người cũng không tệ lắm, cơn giận của Hoàng Hải Thiên lại kéo đến.
Nếu không phải Tô Tâm Lam đang đứng trước mặt thì chắc chắn hắn đã dạy cho Trương Đại Thiểu một bài học rồi.
Trương Đại Thiểu chỉ cần liếc mắt là biết được suy nghĩ của Hoàng Hải Thiên nên hắn cũng không thèm để ý mà lạnh lùng quát một tiếng:
- Cút.
Hoàng Hải Thiên bị Trương Đại Thiểu đuổi như vậy thì bất giác run lên.
Vốn nghĩ mình đường đường là con trai của Cục phó Cục Cảnh sát, vậy mà tên nhà quê Trương Đại Thiểu này lại dám ra lệnh cho hắn rồi bắt hắn phải tạ ơn xin cáo lui vậy.
Ai mà ngờ hắn chẳng những không sợ mình mà còn dám kêu mình cút đi như vậy chứ.
- Có dũng khí, hy vọng sau này mày vẫn sẽ giữ được dũng khí ấy.
Trước mặt Tô Tâm Lam, Hoàng Hải Thiên không dám làm chuyện xấu nên chỉ nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo Trương Đại Thiểu mà thôi. Trong lòng hắn đã ban án tử hình cho Trương Đại Thiểu nên sau này nhất định phải cho người đến dạy dỗ tên tiểu tử ấy.
- Tâm Lam, anh biết em chưa có bạn trai, em không cần gạt anh, trong lòng em cũng không phải không biết, tại sao cứ phải từ chối anh như vậy?
Hoàng Hải Thiên vẫn nuôi hy vọng và quấn lấy Tô Tâm Lam.
Tô Tâm Lam dửng dưng, hờ hững nói:
- Tôi phải đi làm, đừng ngán đường tôi.
Nói xong thì đẩy Hoàng Hải Thiên ra ngoài.
Hoàng Hải Thiên lập tức đuổi theo, kéo tay Tô Tâm Lam lại:
- Anh đưa em đi.
- Buông tay tôi ra.
Tô Tâm Lam giận dữ, giật mạnh tay mình ra khỏi tay Hoàng Hải Thiên:
- Có người đưa tôi đi rồi, không cần anh.
Nói xong cô quay đầu lại cười với Trương Đại Thiểu:
- Đại Thiểu đẹp trai, còn đứng đó làm gì, không phải anh nói là đưa tôi đến bệnh viện sao?
Sắc mặt của Trương Đại Thiểu có vẻ không hài lòng, quan hệ giữa hắn và Tô Tâm Lam cũng không tệ nhưng không có nghĩa là cô được quyền lấy hắn ra làm bia đỡ đạn, lúc này hắn muốn phất áo bỏ đi.
Nhưng hắn để ý trong ánh mắt của Tô Tâm Lam vừa có sự cầu xin và xin lỗi, chợt nghĩ đến việc ngày hôm qua cô gái này vì mình mà gọi cảnh sát báo nguy, lại còn gọi Liễu Thanh Thanh đến giúp đỡ thì lòng hắn mềm nhũn đi và nhanh chóng đi về hướng Tô Tâm Lam.
Hoàng Hải Thiên giận đến tái mét mặt mày:
- Tiểu tử, đứng lại, mày dám đưa Tâm Lam đi thử xem.....
Hoàng Hải Thiên còn chưa mắng xong thì đã bị ăn một cú đá của Trương Đại Thiểu vào bụng khiến hắn kêu lên đau đớn và ôm bụng lăn lê dưới đất, không đứng lên nổi.
Tất nhiên là giờ có giận cũng không dám nói thêm câu nào nữa.
Tô Tâm Lam há hốc mồm, không thể tưởng tượng được là Trương Đại Thiểu lại dũng mãnh như vậy, sau đó cô nhớ lại việc đến Lưu Minh Viễn mà Trương Đại Thiểu cũng dám đánh thì dần lấy lại bình tĩnh.
- Liễu Thanh Thanh, rốt cuộc anh chàng đẹp trai kia là ai?
Tô Tâm Lam ôm Liễu Thanh Thanh hỏi dò.
- Đàn ông như hắn tôi chưa từng thấy qua, tôi không thể nào nhìn thấu hắn được.
- Hắn chính là một tên lưu manh.
Liễu Thanh Thanh mạnh miệng nói, tuy nhiên không phải là cô không nhớ đến vụ hắn dùng ngon lửa viêm phù để cứu cô.
Hơn nữa Trương Đại Thiểu chỉ liếc mắt là biết dì mình bị đau, pháp nhãn và y thuật của hắn đúng là kinh người.
Ở chợ hoa cô gặp phải bà béo lừa đảo thì hắn đã lao ra bảo vệ cho cô khiến bà béo đáng ghét kia phải tự nhận mình là lừa đảo. Bản lĩnh của hắn thật sự khiến cho Liễu Thanh Thanh bị lay động.
Nếu Liễu Thanh Thanh gọi hắn là lưu manh thì trong lòng cô hắn giống một cái gì đó bí ẩn hơn.
- Con bạn chết bầm, có phải là động lòng rồi không?
Liễu Thanh Thanh đưa tay cù Tô Tâm Lam, hai cô gái ở đùa giỡn ầm ĩ trên giường, hai cái áo ngủ bị bung ra để lộ ra đùi và bụng trắng bóc, nếu Trương Đại Thiểu nhìn thấy chắc chắn sẽ ch** n**c miếng.
Hai người con gái đang vui đùa thì bỗng nhiên cửa mở ra, là Trương Đại Thiểu.
Cả hai người đều ngẩn người ra, hắn kêu Liễu Thanh Thanh ra ngoài nói chuyện, 5 phút sau cô quay lại với vẻ mặt hoảng sợ, đau khổ.
Trương Đại Thiểu đã đem chuyện của Tứ Thiểu nói cho Liễu Thanh Thanh nghe, cô không ngờ là Tứ Thiểu lại ác như vậy, cô thấy lo lắng.
Một đêm yên tĩnh.
Ngày hôm sau Trương Đại Thiểu ngủ thẳng đến 9h mới dậy, định đi ra chợ để kiếm vận may xem thử có bán được viên Hồi xuân đan nào nữa không.
- Đại Thiểu đẹp trai, có cơm rồi, lại ăn cùng đi.
Hai cô nàng Tô Tâm Lam và Liễu Thanh Thanh vừa mới dọn ra một bàn đồ ăn, thấy hắn đi xuống lầu thì liền nhiệt tình mời.
Hắn đương nhiên là không khách khí nên nhận lời ăn cùng với hai cô gái, đồ ăn rất ngon, tay nghề của hai cô này cũng không tệ lắm.
Chẳng qua là do Liễu Thanh Thanh có lòng và hứng thú.
Tô Tâm Lam nhìn Trương Đại Thiểu xong lại nhìn Liễu Thanh Thanh, không biết tối qua rốt cuộc hắn đã nói gì với Thanh Thanh.
Lúc này Tô Tâm Lam nhận được điện thoại là trong bệnh viện không có đủ nhân viên nên cô phải quay về hỗ trợ cho bệnh viện, cô vội vàng nhắn nhủ vài câu với Liễu Thanh Thanh rồi cầm lấy quần áo chạy đi.
Tuy nhiên lúc này chuông cửa vang lên, vừa đẩy cửa ra thì sắc mặt cô liền thay đổi.
- Hoàng Hải Thiên, anh đến đây làm gì?
Trương Đại Thiểu quay đầu lại nhìn thì thấy có một người thanh niên đẹp trai, phong độ, cao to đứng ở cửa.
Gã thanh niên đó cầm trên tay một bó hoa hồng, trên mặt nở một nụ cười ấm áp:
- Tâm Lam, đây chính là 999 bông hoa hồng thay cho tấm lòng của anh, tặng em.
Tô Tâm Lam không thèm nhòm ngó gì đến bó hoa kia mà xụ mặt xuống, nói:
- Hoàng Hải Thiên, tôi đã nói rất rõ là tôi không thích anh rồi mà, anh đừng làm phiền tôi nữa.
Hoàng Hải Thiên khồng hề giận mà vẫn mặt dày, nói:
- Tâm Lam, bây giờ thì em không thích anh nhưng một ngày nào đó sẽ thích, chỉ cần em chưa có bạn trai thì anh vẫn có quyền theo đuổi em.
Tô Tâm Lam nhức đầu, cô thật sự không đựng nổi Hoàng Hải Thiên nữa, hắn dai như đỉa đói.
- Ai nói tôi không có bạn trai?
Hoàng Hải Thiên ngẩn người ra, không còn vẻ tươi cười nữa.
- Em, em có bạn trai rồi sao? Hắn là ai vậy?
- Tâm Lam, cô đứng ở cửa làm gì vậy?
Trương Đại Thiểu đi tới, hắn đang chuẩn bị ra chợ bán thuốc kiếm tiền.
Hoàng Hải Thiên tràn ngập lòng thù địch, liếc nhìn Trương Đại Thiểu rồi nói:
- Không phải là hắn chứ?
Hắn chỉ vào mặt Trương Đại Thiểu, trong mắt hiện lên sự khinh thường cùng oán hận, nói như ra lệnh:
- Nghe đây tiểu tử, sau này tránh xa Tâm Lam ra, bằng không thì đừng trách tao.
Hoàng Hải Thiên vừa nhìn Trương Đại Thiểu là đoán được Tô Tâm Lam dùng Trương Đại Thiểu để làm bia chắn, vì hắn nghĩ rằng Tô Tâm Lam sẽ không bao giờ để ý đến một người quê mùa như vậy.
Tuy nhiên phòng của Tô Tâm Lam hắn cũng chưa được đi vào mà Trương Đại Thiểu lại từ trong đó đi ra, xem ra quan hệ của hai người cũng không tệ lắm, cơn giận của Hoàng Hải Thiên lại kéo đến.
Nếu không phải Tô Tâm Lam đang đứng trước mặt thì chắc chắn hắn đã dạy cho Trương Đại Thiểu một bài học rồi.
Trương Đại Thiểu chỉ cần liếc mắt là biết được suy nghĩ của Hoàng Hải Thiên nên hắn cũng không thèm để ý mà lạnh lùng quát một tiếng:
- Cút.
Hoàng Hải Thiên bị Trương Đại Thiểu đuổi như vậy thì bất giác run lên.
Vốn nghĩ mình đường đường là con trai của Cục phó Cục Cảnh sát, vậy mà tên nhà quê Trương Đại Thiểu này lại dám ra lệnh cho hắn rồi bắt hắn phải tạ ơn xin cáo lui vậy.
Ai mà ngờ hắn chẳng những không sợ mình mà còn dám kêu mình cút đi như vậy chứ.
- Có dũng khí, hy vọng sau này mày vẫn sẽ giữ được dũng khí ấy.
Trước mặt Tô Tâm Lam, Hoàng Hải Thiên không dám làm chuyện xấu nên chỉ nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo Trương Đại Thiểu mà thôi. Trong lòng hắn đã ban án tử hình cho Trương Đại Thiểu nên sau này nhất định phải cho người đến dạy dỗ tên tiểu tử ấy.
- Tâm Lam, anh biết em chưa có bạn trai, em không cần gạt anh, trong lòng em cũng không phải không biết, tại sao cứ phải từ chối anh như vậy?
Hoàng Hải Thiên vẫn nuôi hy vọng và quấn lấy Tô Tâm Lam.
Tô Tâm Lam dửng dưng, hờ hững nói:
- Tôi phải đi làm, đừng ngán đường tôi.
Nói xong thì đẩy Hoàng Hải Thiên ra ngoài.
Hoàng Hải Thiên lập tức đuổi theo, kéo tay Tô Tâm Lam lại:
- Anh đưa em đi.
- Buông tay tôi ra.
Tô Tâm Lam giận dữ, giật mạnh tay mình ra khỏi tay Hoàng Hải Thiên:
- Có người đưa tôi đi rồi, không cần anh.
Nói xong cô quay đầu lại cười với Trương Đại Thiểu:
- Đại Thiểu đẹp trai, còn đứng đó làm gì, không phải anh nói là đưa tôi đến bệnh viện sao?
Sắc mặt của Trương Đại Thiểu có vẻ không hài lòng, quan hệ giữa hắn và Tô Tâm Lam cũng không tệ nhưng không có nghĩa là cô được quyền lấy hắn ra làm bia đỡ đạn, lúc này hắn muốn phất áo bỏ đi.
Nhưng hắn để ý trong ánh mắt của Tô Tâm Lam vừa có sự cầu xin và xin lỗi, chợt nghĩ đến việc ngày hôm qua cô gái này vì mình mà gọi cảnh sát báo nguy, lại còn gọi Liễu Thanh Thanh đến giúp đỡ thì lòng hắn mềm nhũn đi và nhanh chóng đi về hướng Tô Tâm Lam.
Hoàng Hải Thiên giận đến tái mét mặt mày:
- Tiểu tử, đứng lại, mày dám đưa Tâm Lam đi thử xem.....
Hoàng Hải Thiên còn chưa mắng xong thì đã bị ăn một cú đá của Trương Đại Thiểu vào bụng khiến hắn kêu lên đau đớn và ôm bụng lăn lê dưới đất, không đứng lên nổi.
Tất nhiên là giờ có giận cũng không dám nói thêm câu nào nữa.
Tô Tâm Lam há hốc mồm, không thể tưởng tượng được là Trương Đại Thiểu lại dũng mãnh như vậy, sau đó cô nhớ lại việc đến Lưu Minh Viễn mà Trương Đại Thiểu cũng dám đánh thì dần lấy lại bình tĩnh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Khiến cho mỹ nữ không phục tùng
Chương 2: 2: Reng reng
Chương 3: 3: Ngươi không còn là người Lí gia
Chương 4: 4: Đại Thiểu chạy trốn
Chương 5: 5: Tình huống quẫn bách
Chương 6: 6: Thất bộ linh lung thảo
Chương 7: 7: Tiểu Bá Vương ở kinh thành Ngân Thương
Chương 8: 8: Cực phẩm thần y
Chương 9: 9: Bảo vệ Tiểu Lang Quân
Chương 10: 10: Ma đồng thuật
Chương 11: 11: Quỳ xuống
Chương 12: 12: Lai giả bất thiện
Chương 13: 13: Tiên thảo tới tay
Chương 14: 14: Đột phá! Đột phá! Đột phá!
Chương 15: 15: Chàng trai dũng cảm
Chương 16: 16: Phát hiện ra Cửu lê hồ
Chương 17: 17: Trương Đại Thiểu bị tấn công
Chương 18: 18: Ngọn nguồn mọi chuyện
Chương 19: 19: Đối tượng chưa xác định
Chương 20: 20: Khí phách mạnh mẽ
Chương 21: 21: Gian Hàng Bán Linh Đan
Chương 22: 22: Vị Khách Thứ Nhất
Chương 23: 23: Đan Dược Thần Kì
Chương 24: 24: Đến Thăm Hỏi
Chương 25: 25: Chính Là Hắn
Chương 26: 26: Chỉ có tôi mới có thể cứu được người thôi
Chương 27: 27: Lời Mời Của Tô Tâm Lam
Chương 28: 28: Thanh Niên Hư
Chương 29: 29: Ngày Càng Thần Bí
Chương 30: 30: Tranh Nhau Khiêu Vũ Với Đại Thiểu
Chương 31: 31: Món Quà Sinh Nhật Tốt Nhất
Chương 32: 32: Tổng Tài Mời Khách
Chương 33: 33: Rượu Đế
Chương 34: 34: Tô Tâm Lam Gặp Chuyện
Chương 35: 35: Họ tên?
Chương 36: 36: Mãnh Long Quá Giang
Chương 37: 37: Cha Con Cầm Thú
Chương 38: 38: Một Quyền Đánh Bay
Chương 39: 39: Tay Súng Bắn Tỉa
Chương 40: 40: Trận Chiến Trên Bến Tàu
Chương 41: 41: Một Người Chống Một Đám Người
Chương 42: 42: Mưa Bom Bão Đạn
Chương 43: 43: Động Tĩnh Ở Yến Kinh
Chương 44: 44: Lão Đại Có Lời Mời
Chương 45: 45: Đừng Dùng Dao Với Lão Tử
Chương 46: 46: Tiểu Đệ Thần Phục Lão Đại
Chương 47: 47: Tinh Bàn Thạch
Chương 48: 48: Tôi Cũng Không Cố Ý
Chương 49: 49: Lần Đầu Tiên Chạm Mặt Tứ Thiểu
Chương 50: 50: Ông đang nghĩ cái gì vậy?
Chương 51: 51: Một cước thiên quân vạn ?
Chương 52: 52: Là mày đánh?
Chương 53: 53: Hắn đánh muỗi
Chương 54: 54: Tôi sẽ cưới cô
Chương 55: 55: Bắt cóc Hàn Mộng Di
Chương 56: 56: Thời khắc sinh tử
Chương 57: 57: Đại chiến trên xe
Chương 58: 58: Nổ súng trong biệt thự
Chương 59: 59: Sự thông minh của Tề tiên sinh
Chương 60: 60: Giống như rơi từ trên mái nhà xuống
Chương 61: 61: Anh hùng vô danh
Chương 62: 62: Người tìm đến cửa
Chương 63: 63: Liếc mắt
Chương 64: 64: Hồng Môn Yến
Chương 65: 65: Đập nát xe hắn!
Chương 66: 66: Ai còn muốn nổ súng, cứ việc thử xem
Chương 67: 67: Người kia là ai?
Chương 68: 68: Vô cùng kiêu ngạo
Chương 69: 69: Vô sỉ tới cực điểm
Chương 70: 70: Mày sẽ hối hận
Chương 71: 71: Uy hiếp vô cùng ngang ngược
Chương 72: 72: Hành động đen tối của Trương Đại Thiểu
Chương 73: 73: Sự mạnh mẽ của Liễu Thanh Thanh
Chương 74: 74: Một mình đánh với đám người xấu
Chương 75: 75: Đánh cược vô sỉ
Chương 76: 76: Bốn kỹ năng gây kinh động (Kĩ kinh tứ tọa)
Chương 77: 77: Không phải ông muốn tôi đánh ông sao?
Chương 78: 78: Vốn dĩ là một ván cờ
Chương 79: 79: Sát thủ đáng để kính trọng
Chương 80: 80: Anh trai Tô Tâm Lam
Chương 81: 81: Cái bắt tay kinh hoàng
Chương 82: 82: Thể hiện sự chân thành
Chương 83: 83: Không phải mày nói đánh mày được không sao?
Chương 84: 84: Ý nghĩa thực sự của câu “Cám ơn cô”
Chương 85: 85: Anh Trương, thật xin lỗi!
Chương 86: 86: Hội đấu giá bắt đầu
Chương 87: 87: Cô gái đặc biệt
Chương 88: 88: Không nể mặt mũi Lý Sát
Chương 89: 89: Mày lăn ra đây cho tao!
Chương 90: 90: Đến để đánh mày
Chương 91: 91: Biểu diễn nhảy lầu cho bọn tôi xem
Chương 92: 92: Vị khách bí ẩn tranh giành với Lý Sát
Chương 93: 93: Càng nâng giá càng thấp
Chương 94: 94: Huyết bồ đề bị đoạt mất
Chương 95: 95: Đó là cách để mày tắt thở!
Chương 96: 96: Điều anh ta nói đều là sự thật sao?
Chương 97: 97: Quân khu J uất ức
Chương 98: 98: Nén không được lửa giận
Chương 99: 99: Tân binh là Thương thần (Thần bắn súng)!
Chương 100: 100: Tân binh là Thương thần (Thần bắn súng)!
Chương 101: 101: Yêu cầu cực kì vô sỉ
Chương 102: 102: Thi đấu vật lộn tự do
Chương 103: 103: Ngu xuẩn, im miệng
Chương 104: 104: Đánh Binh vương trong nháy mắt
Chương 105: 105: Kết cục của Binh vương
Chương 106: 106: Đối thủ hiếm thấy trên đời
Chương 107: 107: Long Thiên Tôn, tôi đến đây
Chương 108: 108: So với tảng đá còn cứng hơn
Chương 109: 109: Rửa tay trong chảo dầu sôi
Chương 110: 110: Tự nhiên giơ ngón giữa
Chương 111: 111: Là tôi không cẩn thận
Chương 112: 112: Long Thiên Tôn lo lắng
Chương 113: 113: Hàn Mộng Di xấu hổ
Chương 114: 114: Cuộc sống bi thảm của Lý Sát
Chương 115: 115: Bóng dáng như thần linh
Chương 116: 116: Bệnh lại tái phát
Chương 117: 117: Kẻ xấu hạ độc phía sau
Chương 118: 118: Mang theo trai bao đi dự tiệc
Chương 119: 119: Bắt rùa trong hũ
Chương 120: 120: Vạn cổ độc là thứ này sao?
Chương 121: 121: Anh dám đụng tới cô ấy, tôi sẽ đánh gãy tay anh
Chương 122: 122: Anh Trương, thì ra là anh!
Chương 123: 123: Đâm xe
Chương 124: 124: Một số lượng lớn tin nhắn MMS
Chương 125: 125: Lửa giận của Long Thiên Tôn
Chương 126: 126: Món quà làm toàn trường khiếp sợ!
Chương 127: 127: Trở mặt
Chương 128: 128: Phi đao nhỏ bé nhanh nhẹn
Chương 129: 129: Hắc ám đệ nhất đao
Chương 130: 130: Con bài chưa lật của Long Thiên Tôn
Chương 131: 131: Chính là mày
Chương 132: 132: Trương Đại Thiểu rất thích giúp người
Chương 133: 133: Một thế hệ kiêu hùng ngã xuống
Chương 134: 134: Tranh cãi với con gái
Chương 135: 135: Thư giãn
Chương 136: 136: Quần áo không chỉnh tề không được vào!
Chương 137: 137: Lăn xuống
Chương 138: 138: Cô ấy thật sự thích cậu
Chương 139: 139: Tay anh không đủ dài hay bị chặt đứt?
Chương 140: 140: Đây là khách sạn của Trịnh Thiểu
Chương 141: 141: Lôi hắn ra ngoài cho tôi
Chương 142: 142: Tình người ấm lạnh
Chương 143: 143: Nghe nói mày rất kiêu ngạo
Chương 144: 144: Xảy ra chuyện lớn
Chương 145: 145: Tôi là ông chủ của nơi này
Chương 146: 146: Mang dao nhuốm máu
Chương 147: 147: Mày động tới cô ấy thử xem
Chương 148: 148: Kêu mọi người ra đây
Chương 149: 149: Anh uy hiếp tôi sao?
Chương 150: 150: Khúc nhạc dạo phản kích
Chương 151: 151: Phong cách của xe taxi
Chương 152: 152: Có dám cá mệnh với tao hay không?
Chương 153: 153: Tôi đến để lấy mạng
Chương 154: 154: Bữa tiệc không cam lòng
Chương 155: 155: Thủ đoạn sắc bén
Chương 156: 156: Quyết tâm của cô gái yếu đuối
Chương 157: 157: Tạo hóa trêu người
Chương 158: 158: Phong cảnh sơn động
Chương 159: 159: Thủ đoạn độc ác của Lý quản gia
Chương 160: 160: Một mình xông vào long đàm hổ huyệt
Chương 161: 161: Hoảng sợ tuyệt đối
Chương 162: 162: Viên đạn tôi cũng tránh được
Chương 163: 163: Người bẩn thỉu
Chương 164: 164: Mạc Đông Thành Hổ
Chương 165: 165: Ám sát trong đường hầm
Chương 166: 166: Bước vào Yến Kinh
Chương 167: 167: Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!
Chương 168: 168: Tin tức giật gân
Chương 169: 169: Quỳ xuống đất cầu xin tha thứ
Chương 170: 170: Anh là một người não tàn
Chương 171: 171: Trương Thiên đến đây
Chương 172: 172: Ra vẻ đạo mạo
Chương 173: 173: Lý gia rúng động
Chương 174: 174: Chữa trị cho Lý Sát
Chương 175: 175: Liệu pháp thần kỳ
Chương 176: 176: Chữa bệnh cho lão gia
Chương 177: 177: Đến thăm cha vợ
Chương 178: 178: Chân chính là người của xã hội thượng lưu
Chương 179: 179: Nhìn Trương Đại Thiểu với cặp mắt khác xưa
Chương 180: 180: Trả lại phòng
Chương 181: 181: Nữ thần quán bar
Chương 182: 182: Anh Lực ra sân
Chương 183: 183: Gặp lại Thành Hổ
Chương 184: 184: Tìm cha con Lý Sát tính sổ
Chương 185: 185: Khốn cảnh của lão cha Tiện Nghi
Chương 186: 186: Khói thuốc lượn lờ
Chương 187: 187: Cao thủ Florida
Chương 188: 188: Hai chúng ta, ai thắng?
Chương 189: 189: Đi khiêu chiến Hanh Thông
Chương 190: 190: Trình độ đổ thuật cao nhất
Chương 191: 191: Cao thủ cũng bị ép gian lận
Chương 192: 192: Một thế hệ đổ thần mới sinh ra
Chương 193: 193: Tôi muốn đi thì không ai giữ được
Chương 194: 194: Mẫu Đơn – Hồng trần cuồn cuộn
Chương 195: 195: Nuốt răng gãy vào bụng
Chương 196: 196: Chuyện lớn cả đời của Hàn Mộng Di
Chương 197: 197: Cuộc sống gian nan của Mẫu Đơn
Chương 198: 198: Tốt cho một tên cầm thú
Chương 199: 199: Toàn bộ lăn trở về cho tôi
Chương 200: 200: Là mày để cho tao hung hăng càn quấy
Chương 201: 201: Tao không tin tao bắn không trúng
Chương 202: 202: Cha của Trương Ngọc Thiện
Chương 203: 203: Cũng không phải đại sự gì
Chương 204: 204: Bắt lại cho tôi
Chương 205: 205: Phạt đúng người đúng tội
Chương 206: 206: Cô Gái Cao Ngạo
Chương 207: 207: Kẻ Có Tiền Và Đồ Nhà Quê
Chương 208: 208: Mấy Nhà Sung Sướng Mấy Nhà Sầu
Chương 209: 209: Anh Cho Rằng Anh Là Ai?
Chương 210: 210: Không Cần Gọi Tôi Là Trương Thiểu
Chương 211: 211: Không ngẩng đầu lên nổi
Chương 212: 212: Mắt Chó Của Mày Mù Sao?
Chương 213: 213: Tôi Từ Nhỏ Đã Uống Thuốc Này Để Lớn Lên
Chương 214: 214: Sự Đen Tối Của Lưu Cảnh Thần
Chương 215: 215: Mưu Đồ Mưu Hại Bí Mật
Chương 216: 216: Có Vụ Làm Ăn Lớn
Chương 217: 217: Kẻ Mạnh Liên Thủ
Chương 218: 218: Lái Xe Tông Vào
Chương 219: 219: Đòn Phủ Đầu Chân Chính
Chương 220: 220: Mưu Hại Trương Đại Thiểu
Chương 221: 221: Lợi Hại Hơn
Chương 222: 222: Côn Sắt Nung Đỏ
Chương 223: 223: Bắt Đầu Đại Hội Phân Chia
Chương 224: 224: Khoai lang nóng bỏng tay
Chương 225: 225: Người Nhật Bản bị nhiều người xúc phạm đến tức giận
Chương 226: 226: Trương Đại Thiểu xuất chiêu
Chương 227: 227: Đệ nhất dũng sĩ người nhật
Chương 228: 228: Dám Làm Loạn Với Ta Sao?
Không tìm thấy chương nào phù hợp