Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 5: Cởi quần để đánh đòn
Tên Nha dịch đang trực không dám chậm trễ, lôi Đoàn Phi lên, tâu:
- Bẩm Đại nhân, là Đoàn Phi ở thành Đông cười ạ.
Mẫn đại nhân cả giận nói:
- Đoàn Phi, ngươi thay người viết mẫu đơn kiện đại nghịch bất đạo ta còn chưa đánh cho vài trượng. Thế mà ngươi lại dám nhạo báng Thẩm án lão gia ta. Người đâu, lôi hắn ra đánh hai mươi đại trượng cho ta.
Đoàn Phi không ngờ đại họa lại rơi trúng đầu, nhảy tót cái về phía sau rồi vội vàng nói:
- Oan uổng quá, đại nhân. Trọng phạm cướp giật lừa dối thì ngài đánh mười trượng, còn cấp cho một nửa tiền. Thảo dân chẳng qua chỉ cười một tiếng, mà đại nhân lại đánh hai mươi trượng, chẳng phải là bất công quá hay sao? Mọi người tận mắt nhìn thấy, đánh tiểu nhân thì không sao, chỉ sợ có người nói đại nhân hồ đồ thôi.
Mẫn huyện lệnh tuy rằng tính khí hồ đồ. Có điều, với người sắp về hưu thì những điều tiếng về chức quan của mình thường rất để ý. Ông ta nén giận mà nói:
- Cũng phải. Ngươi dám ngang nhiên cười lớn giữa công đường làm gián đoạn việc xử án của Lão gia, ngẫm ra thì là kẻ hết sức dương dương tự phụ. Chỉ cần ngươi xử hay hơn ta, thì ta sẽ tha cho ngươi. Nếu xử không hay, thì Lão gia sẽ đánh thêm. Ngươi thấy thế nào?
- Đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh.
Đoàn Phi tán thưởng rồi nói:
- Người bán thịt tố người bán dầu vừa lừa đảo vừa cướp đoạt. Người bán dầu tố cáo người bán thịt vừa cướp tiền vừa lừa đảo. Vừa rồi nghe đại nhân xử án có thể thấy hai người đều đem theo tang vật lên công đường. Bây giờ xin đại nhân cho phép thảo dân được kiểm tra tang vật.
Sau khi được Mẫn huyện lệnh cho phép, Đoàn Phi đứng dậy rồi nhận lấy hai khối bạc giả và xâu tiền từ tay Nha dịch. Cầm tang vật trong tay rồi quan sát từ từ, Mẫn huyện lệnh chau mày hỏi:
- Đoàn Phi, ngươi định làm cái gì? Lẽ nào ngươi có thể tìm ra điều gì đó từ đống tiền này hay sao?
Những lời nói mỉa mai khiến cho Nha dịch và người nghe xử án ở công đường vang lên một trận cười khẽ. Đoàn Phi nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, ngài có điều không biết rằng hai người này đều làm nghề buôn bán. Tiền bạc ngày nào cũng có đồng ra đồng vào, đến đêm mới bỏ ra tính, rồi còn phải xâu thành từng xâu để ngày mai dùng. Do đó, những đồng tiền này hiển nhiên sẽ phải lưu lại dấu vết. Bọn họ một người bán dầu, một người bán thịt. Bất luận là có rửa tay bao nhiêu lần thì trên đồng tiền đều lưu lại vết dầu hoặc mùi tanh.
Đoàn Phi thao thao nói, đột nhiên quay người, ánh mắt nhìn khắp lượt hai người kia. Thần sắc linh hoạt, sắc bén nói:
- Ta đã ngửi thấy trên đồng tiền có một mùi hết sức kỳ lạ. Không phải là người có thời gian dài tiếp xúc với xâu tiền này sẽ không lưu lại mùi vị như vậy. Xin mời hai vị chìa hai tay ra, ta muốn ngửi tay các người xem rốt cuộc là ai nói dối.
Ông chủ bán thịt quỳ bên trái không chút do dự chìa hai tay ra, còn ông bán dầu thì lại có chút chần chừ, trên mặt tỏ ra bối rối. Đoàn Phi trong lòng đã có chuẩn bị, sải bước đến trước mặt ông chủ bán dầu, chỉ ngón tay vào ông ta mà quát lớn:
- Tên cẩu tài to gan! Ngươi còn không mau nhận tội. Đại nhân niệm tình ngươi phạm tội lần đầu nên mới phạt ngươi chút tiền rồi đánh mười trượng thôi. Chứ nếu không thì ngươi đã phải chịu tám mươi đại trượng, đeo gông thị chúng, lưu đày ba nghìn dặm. Về phần người nhà nhà ngươi, mang thê thiếp con cái sung quân ngàn dặm, còn nô tỳ thì bán làm kỹ nữ.
Đoàn Phi sắc bén đe dọa khiến cho người bán dầu càng lúc càng run lẩy bẩy, cuối cùng sụp xuống, sợ hãi mà rằng:
- Đại nhân, tiểu nhân biết tội rồi. Tháng trước tiểu nhân và Lý đồ tể ở cửa hàng đối diện có chút xung đột, đâm sinh hận trong lòng. Hôm nay, nhân lúc y đang bận rộn nên tiểu nhân định dùng bạc giả để đổi lấy tiền của y, không ngờ bị y phát hiện ra. Tiểu nhân lúc đó mới vu cáo ngược là y giật tiền. Tiểu nhân nhất thời hồ đồ, xin đại nhân tha mạng.
Đoàn Phi lén lau mồ hôi. May mà tên này bé gan, mới dọa cho hai câu đã nhận tội. Nói không chừng tám mươi đại trượng kia mình lại phải chịu ấy chứ. Cẩn thận, cần phải cẩn thận, lần sau không được cười vào lúc không được phép cười.
Có người nhận tội coi như án này đã kết thúc. Mẫn đại nhân tuy rằng đã khép án lại, nhưng bốn mươi đại trượng kia cũng khiến cho người bán dầu đau đến phát khóc, Lý đồ tể do liên đới cũng bị phạt tiền. Dù có thế nhưng cũng không làm cho Huyện lệnh vui lên được, ông ta trừng mắt nhìn Đoàn Phi một cái rồi quát:
- Cũng không còn sớm nữa. Các vụ án nhỏ để ngày mai xử tiếp. Đem cáo trạng tố cáo cha của dân nữ Tiền Ngọc Lan lên đây.
Bọn Lý đồ tể đều lui xuống. Trên công đường chỉ còn lại Tiền Ngọc Lan và Đoàn Phi đang quỳ hai bên. Đoàn Phi cảm thấy không ổn, ngẩng đầu lên hỏi:
- Mẫn đại nhân, tiểu nhân cũng chỉ là thay người viết mẫu đơn kiện mà thôi. Có lẽ không cần phải quỳ ở đây nghe xử án chứ ạ? Chi bằng cho tiểu nhân lui trước?
- To gan!
Mẫn đại nhân quát:
- Trên công đường trừ người có công danh ra thì ai dám không quỳ? Con gái tố cáo cha, không cần hỏi án tình như thế nào, trước tiên hãy đánh tám mươi trượng đã. Còn ngươi thay ả ta viết mẫu đơn đại nghịch này, lại còn cười gây náo loạn công đường, xem thường Lão gia. Người đâu, đánh hắn hai mươi trượng cho ta.
- Không phải đâu đại nhân, thảo dân oan uổng quá.
Đoàn Phi hoa mắt lên, bị bọn Nha dịch bặm trợn lôi xềnh xệch xuống. Lúc này hắn nhớ lại lời cảnh cảo của Hoàng tú tài. Tuy rằng không hối hận, nhưng cũng âm thầmhút kỳ quái nói:
- Đây là quy định rồi, mỗi khi bị đánh bằng trượng đều phải c** q**n. Một mặt là để tránh có kẻ gian dối. Mặt khác là, đại ca, huynh không mang quần để thay đúng không? Nếu mà đánh rách quần rồi, thì chẳng phải là đến quần cũng không có mà mặc hay sao? Huyện Thái gia cũng sẽ không bồi thường quần cho huynh đâu. Ngày mai, khi xử đôi gian phu dâm phụ kia, không chừng còn bị l*t s*ch diễu phố thị chúng ấy chứ.
Mẫn đại nhân trên công đường truy hỏi tới, nên những Nha dịch đứng cạnh phải vội vàng xua Thạch Bân đi rồi vung trượng, hô lên một tiếng, đánh xuống.
- Đét!
Vang lên một tiếng rõ đanh. Đoàn Phi trợn trừng hai mắt, căng cứng cả người, không khép được hàm răng mà hét thảm đến khản cả giọng.
Một trượng này khiến cho hắn trầy da tróc thịt. Ở thế kỷ 21, đã lớn đến chừng này rồi, Đoàn phi chưa bao giờ phải chịu khổ sở như vậy. Không ngờ lại có phúc được trở về triều Minh hứng chịu thế này.
- Khốn kiếp! Lũ khốn, thế này mà gọi là hạ thủ lưu tình sao?
Đoàn Phi cắn chặt răng, xiết chặt nắm tay. Lôi hết Tổ tông mười tám đời nhà Mẫn đại nhân ra mà chửi một trận, cũng không quên phần đàn bà phụ nữ trong nhà.
Khi trượng thứ hai đánh xuống, Đoàn Phi vẫn đau đến mức thấu tận tim gan mà kêu lên thảm thiết. Tuy nhiên lần này chủ yếu là do cây trượng đánh vào vết thương mà cây trượng trước gây ra. Tiếng trượng đánh lần này cũng vang như lần trước, nhưng lực đánh cũng giảm đi khá nhiều.
Đoàn Phi hiểu ra vấn đề, những lần đánh sau càng lúc càng nhẹ, hắn lại kêu gào càng lúc càng to, hai mươi trượng đánh chẳng mấy mà xong. Thạch Bân lập tức mang một chút ít thuốc trị thương đến, buộc quần xong đâu đấy rồi dìu hắn trở lại công đường. Lúc này Đoàn Phi đã có chút kinh nghiệm, nhất cử bất động, cũng chẳng rên lên tiếng nào mà ngoan ngoãn quỳ ở đó.
- Bẩm Đại nhân, là Đoàn Phi ở thành Đông cười ạ.
Mẫn đại nhân cả giận nói:
- Đoàn Phi, ngươi thay người viết mẫu đơn kiện đại nghịch bất đạo ta còn chưa đánh cho vài trượng. Thế mà ngươi lại dám nhạo báng Thẩm án lão gia ta. Người đâu, lôi hắn ra đánh hai mươi đại trượng cho ta.
Đoàn Phi không ngờ đại họa lại rơi trúng đầu, nhảy tót cái về phía sau rồi vội vàng nói:
- Oan uổng quá, đại nhân. Trọng phạm cướp giật lừa dối thì ngài đánh mười trượng, còn cấp cho một nửa tiền. Thảo dân chẳng qua chỉ cười một tiếng, mà đại nhân lại đánh hai mươi trượng, chẳng phải là bất công quá hay sao? Mọi người tận mắt nhìn thấy, đánh tiểu nhân thì không sao, chỉ sợ có người nói đại nhân hồ đồ thôi.
Mẫn huyện lệnh tuy rằng tính khí hồ đồ. Có điều, với người sắp về hưu thì những điều tiếng về chức quan của mình thường rất để ý. Ông ta nén giận mà nói:
- Cũng phải. Ngươi dám ngang nhiên cười lớn giữa công đường làm gián đoạn việc xử án của Lão gia, ngẫm ra thì là kẻ hết sức dương dương tự phụ. Chỉ cần ngươi xử hay hơn ta, thì ta sẽ tha cho ngươi. Nếu xử không hay, thì Lão gia sẽ đánh thêm. Ngươi thấy thế nào?
- Đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh.
Đoàn Phi tán thưởng rồi nói:
- Người bán thịt tố người bán dầu vừa lừa đảo vừa cướp đoạt. Người bán dầu tố cáo người bán thịt vừa cướp tiền vừa lừa đảo. Vừa rồi nghe đại nhân xử án có thể thấy hai người đều đem theo tang vật lên công đường. Bây giờ xin đại nhân cho phép thảo dân được kiểm tra tang vật.
Sau khi được Mẫn huyện lệnh cho phép, Đoàn Phi đứng dậy rồi nhận lấy hai khối bạc giả và xâu tiền từ tay Nha dịch. Cầm tang vật trong tay rồi quan sát từ từ, Mẫn huyện lệnh chau mày hỏi:
- Đoàn Phi, ngươi định làm cái gì? Lẽ nào ngươi có thể tìm ra điều gì đó từ đống tiền này hay sao?
Những lời nói mỉa mai khiến cho Nha dịch và người nghe xử án ở công đường vang lên một trận cười khẽ. Đoàn Phi nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, ngài có điều không biết rằng hai người này đều làm nghề buôn bán. Tiền bạc ngày nào cũng có đồng ra đồng vào, đến đêm mới bỏ ra tính, rồi còn phải xâu thành từng xâu để ngày mai dùng. Do đó, những đồng tiền này hiển nhiên sẽ phải lưu lại dấu vết. Bọn họ một người bán dầu, một người bán thịt. Bất luận là có rửa tay bao nhiêu lần thì trên đồng tiền đều lưu lại vết dầu hoặc mùi tanh.
Đoàn Phi thao thao nói, đột nhiên quay người, ánh mắt nhìn khắp lượt hai người kia. Thần sắc linh hoạt, sắc bén nói:
- Ta đã ngửi thấy trên đồng tiền có một mùi hết sức kỳ lạ. Không phải là người có thời gian dài tiếp xúc với xâu tiền này sẽ không lưu lại mùi vị như vậy. Xin mời hai vị chìa hai tay ra, ta muốn ngửi tay các người xem rốt cuộc là ai nói dối.
Ông chủ bán thịt quỳ bên trái không chút do dự chìa hai tay ra, còn ông bán dầu thì lại có chút chần chừ, trên mặt tỏ ra bối rối. Đoàn Phi trong lòng đã có chuẩn bị, sải bước đến trước mặt ông chủ bán dầu, chỉ ngón tay vào ông ta mà quát lớn:
- Tên cẩu tài to gan! Ngươi còn không mau nhận tội. Đại nhân niệm tình ngươi phạm tội lần đầu nên mới phạt ngươi chút tiền rồi đánh mười trượng thôi. Chứ nếu không thì ngươi đã phải chịu tám mươi đại trượng, đeo gông thị chúng, lưu đày ba nghìn dặm. Về phần người nhà nhà ngươi, mang thê thiếp con cái sung quân ngàn dặm, còn nô tỳ thì bán làm kỹ nữ.
Đoàn Phi sắc bén đe dọa khiến cho người bán dầu càng lúc càng run lẩy bẩy, cuối cùng sụp xuống, sợ hãi mà rằng:
- Đại nhân, tiểu nhân biết tội rồi. Tháng trước tiểu nhân và Lý đồ tể ở cửa hàng đối diện có chút xung đột, đâm sinh hận trong lòng. Hôm nay, nhân lúc y đang bận rộn nên tiểu nhân định dùng bạc giả để đổi lấy tiền của y, không ngờ bị y phát hiện ra. Tiểu nhân lúc đó mới vu cáo ngược là y giật tiền. Tiểu nhân nhất thời hồ đồ, xin đại nhân tha mạng.
Đoàn Phi lén lau mồ hôi. May mà tên này bé gan, mới dọa cho hai câu đã nhận tội. Nói không chừng tám mươi đại trượng kia mình lại phải chịu ấy chứ. Cẩn thận, cần phải cẩn thận, lần sau không được cười vào lúc không được phép cười.
Có người nhận tội coi như án này đã kết thúc. Mẫn đại nhân tuy rằng đã khép án lại, nhưng bốn mươi đại trượng kia cũng khiến cho người bán dầu đau đến phát khóc, Lý đồ tể do liên đới cũng bị phạt tiền. Dù có thế nhưng cũng không làm cho Huyện lệnh vui lên được, ông ta trừng mắt nhìn Đoàn Phi một cái rồi quát:
- Cũng không còn sớm nữa. Các vụ án nhỏ để ngày mai xử tiếp. Đem cáo trạng tố cáo cha của dân nữ Tiền Ngọc Lan lên đây.
Bọn Lý đồ tể đều lui xuống. Trên công đường chỉ còn lại Tiền Ngọc Lan và Đoàn Phi đang quỳ hai bên. Đoàn Phi cảm thấy không ổn, ngẩng đầu lên hỏi:
- Mẫn đại nhân, tiểu nhân cũng chỉ là thay người viết mẫu đơn kiện mà thôi. Có lẽ không cần phải quỳ ở đây nghe xử án chứ ạ? Chi bằng cho tiểu nhân lui trước?
- To gan!
Mẫn đại nhân quát:
- Trên công đường trừ người có công danh ra thì ai dám không quỳ? Con gái tố cáo cha, không cần hỏi án tình như thế nào, trước tiên hãy đánh tám mươi trượng đã. Còn ngươi thay ả ta viết mẫu đơn đại nghịch này, lại còn cười gây náo loạn công đường, xem thường Lão gia. Người đâu, đánh hắn hai mươi trượng cho ta.
- Không phải đâu đại nhân, thảo dân oan uổng quá.
Đoàn Phi hoa mắt lên, bị bọn Nha dịch bặm trợn lôi xềnh xệch xuống. Lúc này hắn nhớ lại lời cảnh cảo của Hoàng tú tài. Tuy rằng không hối hận, nhưng cũng âm thầmhút kỳ quái nói:
- Đây là quy định rồi, mỗi khi bị đánh bằng trượng đều phải c** q**n. Một mặt là để tránh có kẻ gian dối. Mặt khác là, đại ca, huynh không mang quần để thay đúng không? Nếu mà đánh rách quần rồi, thì chẳng phải là đến quần cũng không có mà mặc hay sao? Huyện Thái gia cũng sẽ không bồi thường quần cho huynh đâu. Ngày mai, khi xử đôi gian phu dâm phụ kia, không chừng còn bị l*t s*ch diễu phố thị chúng ấy chứ.
Mẫn đại nhân trên công đường truy hỏi tới, nên những Nha dịch đứng cạnh phải vội vàng xua Thạch Bân đi rồi vung trượng, hô lên một tiếng, đánh xuống.
- Đét!
Vang lên một tiếng rõ đanh. Đoàn Phi trợn trừng hai mắt, căng cứng cả người, không khép được hàm răng mà hét thảm đến khản cả giọng.
Một trượng này khiến cho hắn trầy da tróc thịt. Ở thế kỷ 21, đã lớn đến chừng này rồi, Đoàn phi chưa bao giờ phải chịu khổ sở như vậy. Không ngờ lại có phúc được trở về triều Minh hứng chịu thế này.
- Khốn kiếp! Lũ khốn, thế này mà gọi là hạ thủ lưu tình sao?
Đoàn Phi cắn chặt răng, xiết chặt nắm tay. Lôi hết Tổ tông mười tám đời nhà Mẫn đại nhân ra mà chửi một trận, cũng không quên phần đàn bà phụ nữ trong nhà.
Khi trượng thứ hai đánh xuống, Đoàn Phi vẫn đau đến mức thấu tận tim gan mà kêu lên thảm thiết. Tuy nhiên lần này chủ yếu là do cây trượng đánh vào vết thương mà cây trượng trước gây ra. Tiếng trượng đánh lần này cũng vang như lần trước, nhưng lực đánh cũng giảm đi khá nhiều.
Đoàn Phi hiểu ra vấn đề, những lần đánh sau càng lúc càng nhẹ, hắn lại kêu gào càng lúc càng to, hai mươi trượng đánh chẳng mấy mà xong. Thạch Bân lập tức mang một chút ít thuốc trị thương đến, buộc quần xong đâu đấy rồi dìu hắn trở lại công đường. Lúc này Đoàn Phi đã có chút kinh nghiệm, nhất cử bất động, cũng chẳng rên lên tiếng nào mà ngoan ngoãn quỳ ở đó.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Không thể không cáo (1)
Chương 2: Quyển 1 - 2: Hà Hải giết cha
Chương 3: Quyển 1 - 3: Xác chết vùng dậy!
Chương 4: Quyển 1 - 4: Vạch trần kẻ gian tình
Chương 5: Quyển 1 - 5: Cởi quần để đánh đòn
Chương 6: Quyển 1 - 6: Gà mờ tới hiện trường
Chương 7: Quyển 1 - 7: Sơ phán hành vi phạm tội
Chương 8: Quyển 1 - 8: Vừa đánh vừa xoa
Chương 9: Quyển 1 - 9: Đã đủ chứng cứ rồi
Chương 10: Quyển 1 - 10: Tiểu bộ khoái không phẩm
Chương 11: Quyển 1 - 11: Lại xuất hiện án mạng
Chương 12: Quyển 1 - 12: Ba đao sáu lỗ
Chương 13: Quyển 1 - 13: Mua heo về làm thí nghiệm
Chương 14: Quyển 1 - 14: Không làm ai ghen tị là tài trí tầm thường
Chương 15: Quyển 1 - 15: Quay lại hiện trường
Chương 16: Quyển 1 - 16: Hung khí, hiện trường vụ án mạng
Chương 17: Quyển 1 - 17: Tà giáo? Đông Xưởng
Chương 18: Quyển 1 - 18: Kẻ mê cờ bạc
Chương 19: Quyển 1 - 19: Tính trước kỹ càng
Chương 20: Quyển 1 - 20: Dứt dây động rừng
Chương 21: Quyển 1 - 21: Bát đại kim cương
Chương 22: Quyển 1 - 22: Là ai đánh lén
Chương 23: Quyển 1 - 23
Chương 24: Quyển 1 - 24: Giữa mùa hoa khói, xuôi về Dương Châu (1)
Chương 25: Quyển 1 - 25: Phá gia chi tử
Chương 26: Quyển 1 - 26: Xuất hải! Vẽ bản đồ
Chương 27: Quyển 1 - 27: Vụ án thiếu nữ mất tích
Chương 28: Quyển 1 - 28: Đoán ý qua lời nói và sắc mặt
Chương 29: Quyển 1 - 29: Tiêu diệt từng bộ phận
Chương 30: Quyển 1 - 30: Ba cô sáu bà (nữ lưu manh)
Chương 31: Quyển 1 - 31: Thông phán điểm tướng
Chương 32: Quyển 1 - 32: Ngựa ốm Dương Châu
Chương 33: Quyển 1 - 33: Gấp rút tiếp viện trong đêm
Chương 34: Quyển 1 - 34
Chương 35: Quyển 1 - 35: Vết máu đáng ngờ (1)
Chương 36: Quyển 1 - 36: Cao thủ Võ lâm ở Triều Minh
Chương 37: Quyển 1 - 37: Thập tự tiêu! Thích khách!
Chương 38: Quyển 1 - 38: Người phụ nữ chết trên nóc nhà
Chương 39: Quyển 1 - 39: Tiểu Lân thông minh
Chương 40: Quyển 1 - 40: Chiến lợi phẩm
Chương 41: Quyển 1 - 41: Lôi ra ngoài, đánh!
Chương 42: Quyển 1 - 42: Ai biết điểm huyệt?
Chương 43: Quyển 1 - 43: Mât tự do chi bằng chết đi
Chương 44: Quyển 1 - 44: Một đao trí mạng
Chương 45: Quyển 1 - 45: Một giọt máu
Chương 46: Quyển 1 - 46: Không còn thời gian nữa
Chương 47: Quyển 1 - 47: Mượn gió Đông xưởng
Chương 48: Quyển 1 - 48: Mặt đỏ mặt đen
Chương 49: Quyển 1 - 49: Ta không phải quân tử
Chương 50: Quyển 1 - 50: Ngươi là hung thủ phải không?
Chương 51: Quyển 1 - 51: Trong Quan Âm viện có yêu quái
Chương 52: Quyển 1 - 52: Dồ Chơi của hung thủ
Chương 53: Quyển 1 - 53: Búp bê sứ biết nói
Chương 54: Quyển 1 - 54: Nghi ngờ đào trộm mộ
Chương 55: Quyển 1 - 55: Một tiếng vang cực lớn
Chương 56: Quyển 1 - 56: Hai tên hung thủ
Chương 57: Quyển 1 - 57: Sự thật về một cặp song sinh
Chương 58: Quyển 1 - 58: Ta làm con tin của ngươi!
Chương 59: Quyển 1 - 59: Thi thể đầu đường
Chương 60: Quyển 1 - 60: Tiên hạ thủ vi cường
Chương 61: Quyển 1 - 61: Giết! Cái giá của sự trưởng thành
Chương 62: Quyển 1 - 62: Lưới trời tuy thưa
Chương 63: Quyển 1 - 63: Hợp bích! Cô độc kiếm!
Chương 64: Quyển 1 - 64: Liều mạng! Không thể lui!
Chương 65: Quyển 1 - 65: Trận huyết chiến đầu thành
Chương 66: Quyển 1 - 66: Thu hoạch ngoài ý muốn
Chương 67: Quyển 1 - 67: Đường này không thông
Chương 68: Quyển 1 - 68: Tạm thời nhẫn nại
Chương 69: Quyển 1 - 69: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Chương 70: Quyển 1 - 70: Vô duyên đối diện thủ nan khiên
Chương 71: Quyển 1 - 71: Giận dữ ngút trời
Chương 72: Quyển 1 - 72: Phượng Cầu Hoàng
Chương 73: Quyển 1 - 73: Thiếu nữ tương tư
Chương 74: Quyển 1 - 74: Dạo chơi chốn nhân gian
Chương 75: Quyển 1 - 75: Nụ cười mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành
Chương 76: Quyển 1 - 76: Tà ngôn mê hoặc
Chương 77: Quyển 1 - 77: Xảo ngôn lệnh sắc
Chương 78: Quyển 1 - 78: Viễn vọng thông thiên
Chương 79: Quyển 2 - 79: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 80: Quyển 2 - 80: Bệnh nghề nghiệp
Chương 81: Quyển 2 - 81: Văn tự bán thân
Chương 82: Quyển 2 - 82: Lạt mếm buộc chặt
Chương 83: Quyển 2 - 83: Xin công tử vui lòng nhận cho
Chương 84: Quyển 2 - 84: Phi ca là một truyền thuyết
Chương 85: Quyển 2 - 85: Phi ca ra tay một người bằng ba
Chương 86: Quyển 2 - 86: Nổi danh thần bộ
Chương 87: Quyển 2 - 87: Mọi người đều say chỉ mình ta tỉnh
Chương 88: Quyển 2 - 88
Chương 89: Quyển 2 - 89: Đã lừa người!
Chương 90: Quyển 2 - 90: Lại thi hành diệu chiêu
Chương 91: Quyển 2 - 91: Lợn lành chữa thành lợn què
Chương 92: Quyển 2 - 92: Nói dối như cuội
Chương 93: Quyển 2 - 93: Đến lúc thử thách rồi
Chương 94: Quyển 2 - 94: Lục Như cư sĩ Đường Bá Hổ
Chương 95: Quyển 2 - 95: Hiệp Chi Đại Giả
Chương 96: Quyển 2 - 96: Đại Minh Hán Vũ
Chương 97: Quyển 2 - 97
Chương 98: Quyển 2 - 98: Bích Loa Xuân, Ngư Long hiện!
Chương 99: Quyển 2 - 99: Mãnh thú phải bị bỏ đói
Chương 100: Quyển 2 - 100: Không thể nhịn được nữa
Chương 101: Quyển 2 - 101: Ta đồng ý…
Chương 102: Quyển 2 - 102: Lý luận của kẻ cướp
Chương 103: Quyển 2 - 103: Khổng tước xòe đuôi
Chương 104: Quyển 2 - 104: Thích khách
Chương 105: Quyển 2 - 105: Cấm heo
Chương 106: Quyển 2 - 106: Quan mới nhậm chức
Chương 107: Quyển 2 - 107: Đầu to như cái đấu
Chương 108: Quyển 2 - 108: Tiểu tướng công, nữ sư gia!
Chương 109: Quyển 2 - 109: Như cá gặp nước
Chương 110: Quyển 2 - 110: Đàm tiếu định kế
Chương 111: Quyển 2 - 111: Nhất đại kỳ nhân Vương Dương Minh
Chương 112: Quyển 2 - 112: Ưu đãi đặc biệt
Chương 113: Quyển 2 - 113: Sẽ có ngày đạp sóng gió tả tơi
Chương 114: Quyển 2 - 114: Vô lại đấu vương gia
Chương 115: Quyển 2 - 115: Vô lại toàn thắng vương gia
Chương 116: Quyển 2 - 116: Án tranh chấp đất đai ở Thụy Châu
Chương 117: Quyển 2 - 117: Thêm dầu vào lửa đấu đá lộn xộn
Chương 118: Quyển 2 - 118: Đánh chết người rồi!
Chương 119: Quyển 2 - 119: Lạt mềm buộc chặt
Chương 120: Quyển 2 - 120: Đùa giỡn a hoàn
Chương 121: Quyển 2 - 121: Thi thể mắc trong lưới
Chương 122: Quyển 2 - 122: Sư gia lợi hại
Chương 123: Quyển 2 - 123: Đột phá nho nhỏ
Chương 124: Quyển 2 - 124: Cái chết của tên ác bá trong thôn
Chương 125: Quyển 2 - 125: Muốn làm thì phải làm vụ án thép
Chương 126: Quyển 2 - 126: Vừa vô tội lại có công
Chương 127: Quyển 2 - 127: Bị tập kích giữa đêm khuya
Chương 128: Quyển 2 - 128: Cười nói ngăn địch
Chương 129: Quyển 2 - 129: Giang sơn nhất ngẫu
Chương 130: Quyển 2 - 130: Bái sư Vương Dương Minh
Chương 131: Quyển 2 - 131: Hộ pháp Ma Môn
Chương 132: Quyển 2 - 132: Quán đỉnh song tu
Chương 133: Quyển 2 - 133: Trở về Ứng Thiên
Chương 134: Quyển 2 - 134: Đoàn Phi thẩm vấn
Chương 135: Quyển 2 - 135: Ta muốn lật lại bản án
Chương 136: Quyển 2 - 136: Rứt dây động rừng
Chương 137: Quyển 2 - 137: Huynh đệ đồng lòng, lợi bằng vạn kim
Chương 138: Quyển 2 - 138: Lừa ngươi không thương lượng
Chương 139: Quyển 2 - 139: Lấy tên chính nghĩa
Chương 140: Quyển 2 - 140: Cố bày mê trận
Chương 141: Quyển 2 - 141: Cười như điên
Chương 142: Quyển 2 - 142: Thế không bằng người
Chương 143: Quyển 2 - 143: Cướp sắc trộm hương
Chương 144: Quyển 2 - 144: Truy binh trên sông
Chương 145: Quyển 2 - 145: Đàn Sói nhìn quanh
Chương 146: Quyển 2 - 146: Hiệp nữ diệt dâm tặc
Chương 147: Quyển 2 - 147: Kế kéo dài (hoãn binh)
Chương 148: Quyển 2 - 148: Muốn bắn? Đừng hòng!
Chương 149: Quyển 2 - 149: Chó cắn nhau
Chương 150: Quyển 2 - 150: Vụ kinh doanh lớn
Chương 151: Quyển 2 - 151: Sự điên cuồng cuối cùng
Chương 152: Quyển 2 - 152: Ác nhân cáo trạng trước
Chương 153: Quyển 2 - 153: Giải oan trên công đường
Chương 154: Quyển 2 - 154: Ngậm máu phun người
Chương 155: Quyển 2 - 155: Tần Hoài hoa hội
Chương 156: Quyển 2 - 156: Cầm Ca Song Tuyệt
Chương 157: Quyển 2 - 157: Hội ngộ Thanh Thanh
Chương 158: Quyển 2 - 158: Bỗng nhiên nổi tiếng
Chương 159: Quyển 2 - 159: Tịnh Đế Liên Hoa
Chương 160: Quyển 2 - 160: Thiên nhãn biện bạch Trung- Gian
Chương 161: Quyển 2 - 161: Triều đình như chiến trường
Chương 162: Quyển 2 - 162: Tin dữ trém đầu
Chương 163: Quyển 2 - 163: Cải án phong ba
Chương 164: Quyển 2 - 164: Tình thế xoay chuyển
Chương 165: Quyển 2 - 165: Không chút sợ hãi
Chương 166: Quyển 2 - 166: Tẩu hỏa nhập ma
Chương 167: Quyển 2 - 167: Tổn thương càng thêm tổn thương
Chương 168: Quyển 2 - 168: Hút độc cho nàng
Chương 169: Quyển 2 - 169: Cùng đường
Chương 170: Quyển 2 - 170: Cục diện phải chết
Chương 171: Quyển 2 - 171: Nghịch chuyển kinh thiên
Chương 172: Quyển 2 - 172: Tranh chấp trên triều đình
Chương 173: Quyển 2 - 173: Song khâm sai, báo ứng đến!
Chương 174: Quyển 2 - 174: Lật tay làm mây che tay làm mưa
Chương 175: Quyển 2 - 175: Hung kiếm xuất hiện
Chương 176: Quyển 2 - 176: Trăm chiêu chống chế
Chương 177: Quyển 2 - 177: Lòng trung hại chủ
Chương 178: Quyển 2 - 178: Chướng ngại trên sông
Chương 179: Quyển 2 - 179: Lương tâm của ta bị chó ăn rồi
Chương 180: Quyển 2 - 180: Quỷ Môn quan
Chương 181: Quyển 2 - 181: Đao hạ lưu nhân
Chương 182: Quyển 2 - 182: Cửu châm chế thần
Chương 183: Quyển 2 - 183: Bí mật của tờ giấy
Chương 184: Quyển 2 - 184: Nửa cây mê hương
Chương 185: Quyển 2 - 185: Linh Xu Thánh Quân
Chương 186: Quyển 2 - 186: Hóa Thi Hoàn
Chương 187: Quyển 2 - 187: Thích nhất là đánh lén
Chương 188: Quyển 2 - 188: Mê hoặc khống chế
Chương 189: Quyển 2 - 189: Nước thần của Bồ Tát
Chương 190: Quyển 2 - 190: Dấu vết thần kỳ. Kết thúc bản án cũ
Chương 191: Quyển 2 - 191: Khẩu phật tâm xà
Chương 192: Quyển 2 - 192: Thái Hồ Tuyệt xướng
Chương 193: Quyển 2 - 193: Thần Long Trảm
Chương 194: Quyển 2 - 194: Không cự tuyệt kẻ đến
Chương 195: Quyển 2 - 195: Lừa dối
Chương 196: Quyển 2 - 196: Tam Nguyên hợp nhất Tà Công pháp
Chương 197: Quyển 2 - 197: Xin đại nhân thu nhận và giúp đỡ
Chương 198: Quyển 2 - 198: Vô lại và Tiên tử, cuộc chiến tại vườn hoa! (1)
Chương 199: Quyển 2 - 199: Diệt môn (1)
Chương 200: Quyển 2 - 200: Không còn tính người
Chương 201: Quyển 2 - 201: Thiên tài giết người (1)
Chương 202: Quyển 2 - 202: Chặn kiệu kêu oan
Chương 203: Quyển 2 - 203: Đốm lửa nhỏ cháy lan rộng (1)
Chương 204: Quyển 2 - 204: Khâm sai chó má
Chương 205: Quyển 3 - 205: Trở mặt bắt quan
Chương 206: Quyển 3 - 206: Vật báu vô giá
Chương 207: Quyển 3 - 207: Đều có sở cầu
Chương 208: Quyển 3 - 208: Nha hoàn đông xưởng
Chương 209: Quyển 3 - 209: Lập ra cục tình báo
Chương 210: Quyển 3 - 210: Ý trời vô thường
Chương 211: Quyển 3 - 211: Cánh chim dần lớn
Chương 212: Quyển 3 - 212: Nô nhan mãnh tướng
Chương 213: Quyển 3 - 213: Trái nâng phải đỡ
Chương 214: Quyển 3 - 214: Bỏ lệnh cấm đường Khoái Hoạt
Chương 215: Quyển 3 - 215: Giải lãng kiếm
Chương 216: Quyển 3 - 216: Long Nha đao
Chương 217: Quyển 3 - 217: Cướp tù (1)
Chương 218: Quyển 3 - 218: Vấn trảm
Chương 219: Quyển 3 - 219: Thật thật giả giả
Chương 220: Quyển 3 - 220: Loan cung xạ thiên lang
Chương 221: Quyển 3 - 221: Kẹp côn chờ lệnh
Chương 222: Quyển 3 - 222: Điên cuồng
Chương 223: Quyển 3 - 223: Đại tỷ tỷ, tiểu cô nương
Chương 224: Quyển 3 - 224: Nữ nhân đều có hung khí
Chương 225: Quyển 3 - 225: Nhà có vợ dữ
Chương 226: Quyển 3 - 226: Phi công trẻ lái máy bay
Chương 227: Quyển 3 - 227: Quý trọng
Chương 228: Quyển 3 - 228: Ếch ngồi đáy giếng
Chương 229: Quyển 3 - 229: Chơi súng kíp
Chương 230: Quyển 3 - 230: Hỗn hợp độc hình
Chương 231: Quyển 3 - 231: Bách độc tà công
Chương 232: Quyển 3 - 232: Đề phòng yêu nữ yêu
Chương 233: Quyển 3 - 233: Ngươi công ta thủ
Chương 234: Quyển 3 - 234: Tấn công
Chương 235: Quyển 3 - 235: Xư ngươi cưu liên hoan
Chương 236: Quyển 3 - 236: Độc tông tinh vẫn
Chương 237: Quyển 3 - 237: Thiên sát xuất thế
Chương 238: Quyển 3 - 238: Che chở
Chương 239: Quyển 3 - 239: Giảo kế đại hiện huyết
Chương 240: Quyển 3 - 240: Tham thì tham, ai sợ ai
Chương 241: Quyển 3 - 241: Thành lập công ty giải trí Trung Hoa
Chương 242: Quyển 3 - 242: Chế pháp “Một cái roi”
Chương 243: Quyển 3 - 243: Ẩm ướt quá a!
Chương 244: Quyển 3 - 244: Lâm Giang đấu thi tiên
Chương 245: Quyển 3 - 245: Án cũ Dương Châu
Chương 246: Quyển 3 - 246: Văn võ song toàn
Chương 247: Quyển 3 - 247: Đoàn Phi nhập kinh
Chương 248: Quyển 3 - 248: Bí mật nhập Báo phòng
Chương 249: Quyển 3 - 249: Thi hành biện pháp chính trị như chơi bài
Chương 250: Quyển 3 - 250: Khách khanh Đông Xưởng
Chương 251: Quyển 3 - 251: Đoàn Phi thượng triều
Chương 252: Quyển 3 - 252: Cẩm Y Vệ mê tung án
Chương 253: Quyển 3 - 253: Chí hướng to lớn
Chương 254: Quyển 3 - 254: Phụng chỉ phá án
Chương 255: Quyển 3 - 255: Cất giấu thi thể mưu hại
Chương 256: Quyển 3 - 256: Nghi vấn đổi đất
Chương 257: Quyển 3 - 257: Chó Giữ Nhà
Chương 258: Quyển 3 - 258: Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ như kẻ thù
Chương 259: Quyển 3 - 259: Lang sang ác độc
Chương 260: Quyển 3 - 260: Cẩm Y Vệ nghiệm thi
Chương 261: Quyển 3 - 261: Tâm sự của ta ngươi đừng đoán
Chương 262: Quyển 3 - 262: Xét xử viên khám nghiệm tử thi
Chương 263: Quyển 3 - 263: Người đàn bà gian xảo
Chương 264: Quyển 3 - 264: Chôn hài cốt và xét nghiệm xương cốt
Chương 265: Quyển 3 - 265: Chính Đức uy vũ
Chương 266: Quyển 3 - 266: Vừa bất ngờ vừa kinh sợ
Chương 267: Quyển 3 - 267: Mượn nước đẩy thuyền
Chương 268: Quyển 3 - 268: Nhân chứng vật chứng cuối cùng đã tới tay
Chương 269: Quyển 3 - 269: Nhân chứng chết rồi
Chương 270: Quyển 3 - 270: Tìm tông tích đất
Chương 271: Quyển 3 - 271: Cẩm Y trộm mộ
Chương 272: Quyển 3 - 272: Nội gián lộ diện
Chương 273: Quyển 3 - 273: Gia pháp vương pháp
Chương 274: Quyển 3 - 274: Hậu viện ở hào môn
Chương 276: Quyển 3 - 276: Ác nô hoành hành
Chương 277: Quyển 3 - 277: Giết người diệt khẩu
Chương 278: Quyển 3 - 278: Tiêu Hàn trở về
Không tìm thấy chương nào phù hợp