Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 45: Làn sóng hủ thi tràn tới
“Mấy người lập tức cút cho tôi!” Tiểu Lưu biểu tình dữ tợn, hướng về phía ba người Lâm Siêu cùng cặp mẹ con kia nói: “Biến đi ngay lập tức!”
Người phụ nữ trung niên tức giận nói: “Muốn chúng tôi đi, cậu mơ đi!”
Tiểu Lưu lập tức cầm súng chỉ vào người phụ nữ trung niên, giận dữ quát: “Nói lại xem nào, bây giờ nếu không biến đi tôi liền cho bà ăn kẹo đồng ngay! Cút! ”
Nhìn vào họng súng đen ngòm, người phụ nữ trung niên sợ hãi vội vã lùi về phía sau vài bước, khuôn mặt cũng tái nhợt đi, giọng nói yếu đuối cầu xin: “Xin cậu đừng đuổi chúng tôi, muốn đuổi hãy đuổi ba người bọn hắn ấy. Hai mẹ con tôi chỉ cần chút thức ăn chứ không cần gì nữa, xin cậu rủ lòng thương.”
“”Cô!” Vốn rất cảm thông với hai mẹ con, bây giờ Lâm Thi Vũ giận đến nổi thân thể run lên.
Người phụ nữ trung niên trợn trừng mắt hướng về phía nàng nói:”Tôi làm sao? Nếu chẳng phải ba người đến đây chúng ta sẽ chẳng cãi nhau. Đều tại các người, lỗi đều tại các người gây ra”
Lâm Thi Vũ phẫn nộ trong lòng, chuẩn bị mở miệng tranh luận liền bị Lâm Siêu giữ lại, hắn khẽ nhẹ giọng nói: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nhìn hắn nói: “Nhanh như vậy đã đi?” Ý tứ lại như muốn nói: “Lấy cái tính cách của anh lại không muốn dạy chúng một bài học sao?”
“Cô không nói không ai bảo cô câm đâu.” Lâm Siêu cảnh cáo cô ả một chút, nắm lấy tay Lâm Thi Vũ đứng dậy rời đi. Bằng vào thính giác vượt trội, hắn đã nghe thấy đám hủ thi đang tới gần, dường như chúng bị tiếng cải vã thu hút tới. Chẳng bao lâu nữa ngoài cửa sẽ chất đầy đám hủ thi.
Phạm Hương Ngữ nhún vai một cái, mặt mang vẻ không quan tâm đứng lên, cẩn thận phủi đám bụi bẩn xuống đất rồi như con chim nhỏ đứng núp sau lưng hắn.
Nhìn ba người Lâm Siêu cứ vậy rời đi, mấy người xung quanh lại tỏ vẻ kinh ngạc không thôi. Nên nhớ bên ngoài ở đâu cũng có đám quái vật ăn thịt người, lúc này lại vào buổi tối, rời đi bây giờ chẳng khác nào chịu chết!
“Mọi người…” Diệp Phỉ có chút sốt ruột, cô không ngờ Lâm Siêu lại bốc đồng như vậy, liền vội vã ngăn ba người lại nói: “Những con quái vật kia rất nhạy cảm vào buổi tối, nếu rời đi bây giờ sẽ bị chúng nhận ra ngay lập tức. Muốn đi ít nhất hãy đợi tới buổi sáng rồi tôi sẽ cùng đi với mọi người.”
Lâm Siêu lạnh nhạt nói:”Không cần, cảm ơn lòng tốt của cô.”
Diệp phỉ lo lắng nói:”Tại sao ngươi lại ương bướng như vậy, bây giờ không phải lúc tức giận. Chẳng lẽ anh không quan tâm tới em gái sao? Chẳng lẽ anh muốn các em ấy bị ăn thịt mới bằng lòng?”
Lâm Siêu liếc nàng một chút nói: “Tôi tự có cách, không cần cô quan tâm, tránh ra.”
“Sao anh lại…” Diệp Phỉ cảm thấy lời mình nói chẳng khác đàn gảy tai trâu, cô tức giận giậm chân xuống đất.
Người trung niên họ Hoàng nói: “Cảnh sát Diệp, bọn họ đã muốn rời khỏi vậy thì tốt nhất nên cho họ đi. Chắc họ đã có sẵn kế hoạch của mình, sao phải cực khổ rước lấy thêm phiền phức chứ!”
Diệp Phỉ không ngờ người luôn tỏ vẻ hiền hậu và chấp hành luật lệ lại có thể nói ra lời nhẫn tâm như vậy. Cô tức giận nói: “Bọn họ chẳng phải do các người đuổi sao!”
“Cảnh sát Diệp, sao lại nói thế được. Rõ ràng chính họ muốn rời đi, cô nên để họ đi thì tốt hơn.” Người trung niên họ Hoàng nghiêm mặt nói.
Hai mẹ con kia ước gì ba người Lâm Siêu mau chóng cút đi để khỏi liên lụy tới bản thân mình, ngay lập tức phụ họa nói: “Đúng đấy, đúng đấy, cảnh sát Diệp đừng cản họ nữa, cứ để họ rời đi thôi.”
Tiểu Lưu nhìn về phía hai mẹ con tỏ vẻ khiển trách: “Hai người cũng đi đi.”
Thân thể hai mẹ con run lên một cái, không ngờ tới vẫn bị Tiểu Lưu để ý. Người phụ nữ trung niên liền quý xuống, liều mạng dập đầu nói: “Tiểu Lưu, cầu xin cậu đừng làm vậy, ơn đức của cậu chúng tôi xin nhớ kỹ, nếu có kiếp sau xin làm trâu làm ngựa để báo đáp…” Tiếng cầu xin cùng tiếng dập đầu bộp bộp vang lên.
Biểu tình cầu xin kia chẳng mang tới sự đồng tình, trái lại càng làm người khác xem thường. Tiểu Lưu xông lên phía trước, dùng chân đạp vào bả vai của cô ta, tức giận quát: “Cút, ông cần mày báo đáp sao, cút ngay, đừng ép tao ra tay!”
“Cầu xin anh…” Người phụ nữ trung niên bị đá ngã vẫn nhịn đau bò dậy, ôm lấy bắp chân Tiểu Lưu khóc thút thít nói.
Tiểu Lưu lần nữa đá văng cô ta, tức giận quát: “Hai người các ngươi, kéo nó ra ngoài.”
Người trung niên họ Hoàng cùng một thanh niên tuấn tú gần đó nhìn hai mẹ con khóc lóc cũng có chút do dự.
“Có làm hay không?” Tiểu Lưu vung vẩy súng trong tay, giận dữ quát.
Tuy người trung niên họ Hoàng chẳng muốn đắc tội ai bao giờ, nhưng hiện tại đã không còn đường rút lui. Khuôn mặt liền lộ ra vẻ dữ tợn, tóm lấy cánh tay của người phụ nữ trung niên. Người thanh niên còn lại thấy vậy cũng không còn do dự, nhanh chóng nắm lấy cánh tay còn lại rồi kéo ra ngoài cửa.
“Không, đừng, cầu xin các anh…” Người phụ nữ trung niên khóc thế nói.
Ánh mắt Tiểu Lưu nhìn về phía cô bé mười một mười hai tuổi, dùng chân đạp văng cô bé: “Còn không biến đi, muốn ông cho ăn roi sao?”
Cô bé liền khóc lóc bò lên chạy về phía mẹ mình.
Ánh mắt dữ tợn của Tiểu Lưu quét về phía ba người còn lại. Một người trẻ tuổi quyến rũ, một người hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi xinh đẹp mang theo vẻ thành thục, cùng với cô bé học sinh tên Tiểu Lệ.
Ánh mắt Tiểu Lưu rơi vào người Tiểu Lệ.
Tiểu Lệ tựa hồ hiểu rõ ánh mắt kia, thân thể run lên cầm cập một hồi mới cầu xin nói: “Đừng đuổi em, em có thể làm rất nhiều chuyện, nếu như anh cần, em… em… có thể cùng lên giường với anh. Em còn là xử nữ nữa, cầu xin anh đừng đuổi em…”
Máu nóng trong người Tiểu Lưu trỗi dậy, đôi mắt theo bản năng nhìn lướt qua vòng một của cô. Tuy chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi nhưng đã đầy đủ điện nước. Gã nghiêng đầu liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp mang theo vẻ thành thục.
Người phụ nữ thành thục sợ hãi run lên, gượng cười nói: “Tôi… tôi cũng có thể.”
Tiểu Lưu nhìn hai người, khẽ suy nghĩ một chút rồi liền gật đầu chấp thuận.
Hai người thấy hắn không có mở miệng đòi đánh đòi đuổi liền thở dài, tâm trạng cũng dần thả lỏng.
Tiểu Lưu quay đầu, ánh mắt hứng thú rơi vào thân hình quyến rũ của Diệp Phỉ. Đôi mắt tràn đầy ánh lửa thèm khát, trong lòng cũng chẳng thể kiềm chế được nữa, dường như muốn mang hết d*c v*ng phóng hết ra ngoài.
“Cảnh sát Diệp, cô muốn sao đây?” Tiểu Lưu đánh giá vòng một của cô, ánh mắt toát ra vẻ đói khát.
Diệp Phỉ chẳng thể khống chế cơn giận quát: ”Anh mơ đi!”
Khuôn mặt Tiểu Lưu tối sầm lại, quơ quơ cây súng nắm trong tay nói: ”Cô có thể suy nghĩ cho kỹ.”
Diệp Phỉ tức giận quát: “Tôi thà chết cũng không để anh chạm vào! Hiện giờ tôi cùng bọn họ rời đi. Tôi đúng là có mắt không tròng nên mới cứu một tên không cả bằng cầm thú.”
“Cái con đ* này!” Tiểu Lưu dùng súng hướng về phía nàng, cả giận mắng: “Đừng tưởng tao không dám giết mày!”
Diệp Phỉ chẳng chút sợ hãi quát: “Có gan cứ bóp có đi!”
Tiểu Lưu tức giận đến nổi cánh tay run lên từng chập, người thanh niên hiền hậu nhịn không được khuyên: “Thôi đi, dù sao cảnh sát Diệp cũng đã cứu chúng ta một mạng. Cô ta muốn đi cứ để cho cô ta đi.”
Mặc dù Tiểu Lưu tức giận nhưng trong lòng cũng không muốn giết Diệp Phỉ, chẳng qua cái tính háo thắng của bản thân khiến gã không thể bỏ qua. Nghe được lời khuyên liền bình tĩnh trở lại, lạnh nhạt lên tiếng: “Xem như trả nợ cho cô, biến đi!”
Diệp Phi lạnh lùng nhìn rồi nhanh chóng xoay người rời đi. Khi nhìn lại đã thấy ba người Lâm Siêu đã đi tới cửa nên liền vội vã chạy đuổi theo.
Ở ngoài cửa, hai mẹ con vẫn ở đó khóc lóc, cầu xin người trung niên họ hoàng cùng người thanh niên tuấn tú cho hai mẹ con cô đi vào. Nhưng hai người kia vẫn tiếp tục kéo cô ta, mặc cho nàng khóc lóc cầu xin không thôi.
Ba người Lâm Siêu đi tới ngoài cửa, bình thản bước qua người hai mẹ con, chẳng có một chút mảy may quan tâm.
Phạm Hương Ngữ theo sát phía sau, bước chân nhún nhảy vui vẻ, nở nụ cười trên đau khổ của khác nhưng lại làm bộ lắc đầu thương cảm với hai mẹ con kia.
Lâm Thi Vũ chẳng lộ chút buồn vui hay căm ghét, nàng lạnh lùng nhìn hai mẹ con rồi liền bước nhanh rời đi.
Mới đi được vài bước, Lâm Siêu đã nghe thấy từ xa những con hủ thi đang tiến lại gần. Chúng đã nhận ra con mồi của mình, tốc độ di chuyển cũng nhanh chóng hơn hẳn, tất nhiên chúng cũng đã nghe thấy tiếng khóc lóc của hai mẹ con kia.
Lâm Siêu lắc đầu, cảm thấy những người may mắn sống sót ở thời kỳ đầu này quá thiếu kinh nghiệm sống còn. Đổi lại là hắn đã thẳng tay g**t ch*t cả hai mẹ con kia. Nếu để cho họ khóc lóc ngoài cửa như thế rất dễ thu hút càng nhiều hủ thi, rồi từ đó tràn vào bên trong tiêu diệt toàn bộ số người còn lại. Đây gọi là tự lấy lửa thiêu mình.
Đối với Lâm Siêu làm mọi việc cần phải tới nơi tới chốn, nhân từ với kẻ khác là tàn nhẫn với bản thân.
Người phụ nữ trung niên tức giận nói: “Muốn chúng tôi đi, cậu mơ đi!”
Tiểu Lưu lập tức cầm súng chỉ vào người phụ nữ trung niên, giận dữ quát: “Nói lại xem nào, bây giờ nếu không biến đi tôi liền cho bà ăn kẹo đồng ngay! Cút! ”
Nhìn vào họng súng đen ngòm, người phụ nữ trung niên sợ hãi vội vã lùi về phía sau vài bước, khuôn mặt cũng tái nhợt đi, giọng nói yếu đuối cầu xin: “Xin cậu đừng đuổi chúng tôi, muốn đuổi hãy đuổi ba người bọn hắn ấy. Hai mẹ con tôi chỉ cần chút thức ăn chứ không cần gì nữa, xin cậu rủ lòng thương.”
“”Cô!” Vốn rất cảm thông với hai mẹ con, bây giờ Lâm Thi Vũ giận đến nổi thân thể run lên.
Người phụ nữ trung niên trợn trừng mắt hướng về phía nàng nói:”Tôi làm sao? Nếu chẳng phải ba người đến đây chúng ta sẽ chẳng cãi nhau. Đều tại các người, lỗi đều tại các người gây ra”
Lâm Thi Vũ phẫn nộ trong lòng, chuẩn bị mở miệng tranh luận liền bị Lâm Siêu giữ lại, hắn khẽ nhẹ giọng nói: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nhìn hắn nói: “Nhanh như vậy đã đi?” Ý tứ lại như muốn nói: “Lấy cái tính cách của anh lại không muốn dạy chúng một bài học sao?”
“Cô không nói không ai bảo cô câm đâu.” Lâm Siêu cảnh cáo cô ả một chút, nắm lấy tay Lâm Thi Vũ đứng dậy rời đi. Bằng vào thính giác vượt trội, hắn đã nghe thấy đám hủ thi đang tới gần, dường như chúng bị tiếng cải vã thu hút tới. Chẳng bao lâu nữa ngoài cửa sẽ chất đầy đám hủ thi.
Phạm Hương Ngữ nhún vai một cái, mặt mang vẻ không quan tâm đứng lên, cẩn thận phủi đám bụi bẩn xuống đất rồi như con chim nhỏ đứng núp sau lưng hắn.
Nhìn ba người Lâm Siêu cứ vậy rời đi, mấy người xung quanh lại tỏ vẻ kinh ngạc không thôi. Nên nhớ bên ngoài ở đâu cũng có đám quái vật ăn thịt người, lúc này lại vào buổi tối, rời đi bây giờ chẳng khác nào chịu chết!
“Mọi người…” Diệp Phỉ có chút sốt ruột, cô không ngờ Lâm Siêu lại bốc đồng như vậy, liền vội vã ngăn ba người lại nói: “Những con quái vật kia rất nhạy cảm vào buổi tối, nếu rời đi bây giờ sẽ bị chúng nhận ra ngay lập tức. Muốn đi ít nhất hãy đợi tới buổi sáng rồi tôi sẽ cùng đi với mọi người.”
Lâm Siêu lạnh nhạt nói:”Không cần, cảm ơn lòng tốt của cô.”
Diệp phỉ lo lắng nói:”Tại sao ngươi lại ương bướng như vậy, bây giờ không phải lúc tức giận. Chẳng lẽ anh không quan tâm tới em gái sao? Chẳng lẽ anh muốn các em ấy bị ăn thịt mới bằng lòng?”
Lâm Siêu liếc nàng một chút nói: “Tôi tự có cách, không cần cô quan tâm, tránh ra.”
“Sao anh lại…” Diệp Phỉ cảm thấy lời mình nói chẳng khác đàn gảy tai trâu, cô tức giận giậm chân xuống đất.
Người trung niên họ Hoàng nói: “Cảnh sát Diệp, bọn họ đã muốn rời khỏi vậy thì tốt nhất nên cho họ đi. Chắc họ đã có sẵn kế hoạch của mình, sao phải cực khổ rước lấy thêm phiền phức chứ!”
Diệp Phỉ không ngờ người luôn tỏ vẻ hiền hậu và chấp hành luật lệ lại có thể nói ra lời nhẫn tâm như vậy. Cô tức giận nói: “Bọn họ chẳng phải do các người đuổi sao!”
“Cảnh sát Diệp, sao lại nói thế được. Rõ ràng chính họ muốn rời đi, cô nên để họ đi thì tốt hơn.” Người trung niên họ Hoàng nghiêm mặt nói.
Hai mẹ con kia ước gì ba người Lâm Siêu mau chóng cút đi để khỏi liên lụy tới bản thân mình, ngay lập tức phụ họa nói: “Đúng đấy, đúng đấy, cảnh sát Diệp đừng cản họ nữa, cứ để họ rời đi thôi.”
Tiểu Lưu nhìn về phía hai mẹ con tỏ vẻ khiển trách: “Hai người cũng đi đi.”
Thân thể hai mẹ con run lên một cái, không ngờ tới vẫn bị Tiểu Lưu để ý. Người phụ nữ trung niên liền quý xuống, liều mạng dập đầu nói: “Tiểu Lưu, cầu xin cậu đừng làm vậy, ơn đức của cậu chúng tôi xin nhớ kỹ, nếu có kiếp sau xin làm trâu làm ngựa để báo đáp…” Tiếng cầu xin cùng tiếng dập đầu bộp bộp vang lên.
Biểu tình cầu xin kia chẳng mang tới sự đồng tình, trái lại càng làm người khác xem thường. Tiểu Lưu xông lên phía trước, dùng chân đạp vào bả vai của cô ta, tức giận quát: “Cút, ông cần mày báo đáp sao, cút ngay, đừng ép tao ra tay!”
“Cầu xin anh…” Người phụ nữ trung niên bị đá ngã vẫn nhịn đau bò dậy, ôm lấy bắp chân Tiểu Lưu khóc thút thít nói.
Tiểu Lưu lần nữa đá văng cô ta, tức giận quát: “Hai người các ngươi, kéo nó ra ngoài.”
Người trung niên họ Hoàng cùng một thanh niên tuấn tú gần đó nhìn hai mẹ con khóc lóc cũng có chút do dự.
“Có làm hay không?” Tiểu Lưu vung vẩy súng trong tay, giận dữ quát.
Tuy người trung niên họ Hoàng chẳng muốn đắc tội ai bao giờ, nhưng hiện tại đã không còn đường rút lui. Khuôn mặt liền lộ ra vẻ dữ tợn, tóm lấy cánh tay của người phụ nữ trung niên. Người thanh niên còn lại thấy vậy cũng không còn do dự, nhanh chóng nắm lấy cánh tay còn lại rồi kéo ra ngoài cửa.
“Không, đừng, cầu xin các anh…” Người phụ nữ trung niên khóc thế nói.
Ánh mắt Tiểu Lưu nhìn về phía cô bé mười một mười hai tuổi, dùng chân đạp văng cô bé: “Còn không biến đi, muốn ông cho ăn roi sao?”
Cô bé liền khóc lóc bò lên chạy về phía mẹ mình.
Ánh mắt dữ tợn của Tiểu Lưu quét về phía ba người còn lại. Một người trẻ tuổi quyến rũ, một người hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi xinh đẹp mang theo vẻ thành thục, cùng với cô bé học sinh tên Tiểu Lệ.
Ánh mắt Tiểu Lưu rơi vào người Tiểu Lệ.
Tiểu Lệ tựa hồ hiểu rõ ánh mắt kia, thân thể run lên cầm cập một hồi mới cầu xin nói: “Đừng đuổi em, em có thể làm rất nhiều chuyện, nếu như anh cần, em… em… có thể cùng lên giường với anh. Em còn là xử nữ nữa, cầu xin anh đừng đuổi em…”
Máu nóng trong người Tiểu Lưu trỗi dậy, đôi mắt theo bản năng nhìn lướt qua vòng một của cô. Tuy chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi nhưng đã đầy đủ điện nước. Gã nghiêng đầu liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp mang theo vẻ thành thục.
Người phụ nữ thành thục sợ hãi run lên, gượng cười nói: “Tôi… tôi cũng có thể.”
Tiểu Lưu nhìn hai người, khẽ suy nghĩ một chút rồi liền gật đầu chấp thuận.
Hai người thấy hắn không có mở miệng đòi đánh đòi đuổi liền thở dài, tâm trạng cũng dần thả lỏng.
Tiểu Lưu quay đầu, ánh mắt hứng thú rơi vào thân hình quyến rũ của Diệp Phỉ. Đôi mắt tràn đầy ánh lửa thèm khát, trong lòng cũng chẳng thể kiềm chế được nữa, dường như muốn mang hết d*c v*ng phóng hết ra ngoài.
“Cảnh sát Diệp, cô muốn sao đây?” Tiểu Lưu đánh giá vòng một của cô, ánh mắt toát ra vẻ đói khát.
Diệp Phỉ chẳng thể khống chế cơn giận quát: ”Anh mơ đi!”
Khuôn mặt Tiểu Lưu tối sầm lại, quơ quơ cây súng nắm trong tay nói: ”Cô có thể suy nghĩ cho kỹ.”
Diệp Phỉ tức giận quát: “Tôi thà chết cũng không để anh chạm vào! Hiện giờ tôi cùng bọn họ rời đi. Tôi đúng là có mắt không tròng nên mới cứu một tên không cả bằng cầm thú.”
“Cái con đ* này!” Tiểu Lưu dùng súng hướng về phía nàng, cả giận mắng: “Đừng tưởng tao không dám giết mày!”
Diệp Phỉ chẳng chút sợ hãi quát: “Có gan cứ bóp có đi!”
Tiểu Lưu tức giận đến nổi cánh tay run lên từng chập, người thanh niên hiền hậu nhịn không được khuyên: “Thôi đi, dù sao cảnh sát Diệp cũng đã cứu chúng ta một mạng. Cô ta muốn đi cứ để cho cô ta đi.”
Mặc dù Tiểu Lưu tức giận nhưng trong lòng cũng không muốn giết Diệp Phỉ, chẳng qua cái tính háo thắng của bản thân khiến gã không thể bỏ qua. Nghe được lời khuyên liền bình tĩnh trở lại, lạnh nhạt lên tiếng: “Xem như trả nợ cho cô, biến đi!”
Diệp Phi lạnh lùng nhìn rồi nhanh chóng xoay người rời đi. Khi nhìn lại đã thấy ba người Lâm Siêu đã đi tới cửa nên liền vội vã chạy đuổi theo.
Ở ngoài cửa, hai mẹ con vẫn ở đó khóc lóc, cầu xin người trung niên họ hoàng cùng người thanh niên tuấn tú cho hai mẹ con cô đi vào. Nhưng hai người kia vẫn tiếp tục kéo cô ta, mặc cho nàng khóc lóc cầu xin không thôi.
Ba người Lâm Siêu đi tới ngoài cửa, bình thản bước qua người hai mẹ con, chẳng có một chút mảy may quan tâm.
Phạm Hương Ngữ theo sát phía sau, bước chân nhún nhảy vui vẻ, nở nụ cười trên đau khổ của khác nhưng lại làm bộ lắc đầu thương cảm với hai mẹ con kia.
Lâm Thi Vũ chẳng lộ chút buồn vui hay căm ghét, nàng lạnh lùng nhìn hai mẹ con rồi liền bước nhanh rời đi.
Mới đi được vài bước, Lâm Siêu đã nghe thấy từ xa những con hủ thi đang tiến lại gần. Chúng đã nhận ra con mồi của mình, tốc độ di chuyển cũng nhanh chóng hơn hẳn, tất nhiên chúng cũng đã nghe thấy tiếng khóc lóc của hai mẹ con kia.
Lâm Siêu lắc đầu, cảm thấy những người may mắn sống sót ở thời kỳ đầu này quá thiếu kinh nghiệm sống còn. Đổi lại là hắn đã thẳng tay g**t ch*t cả hai mẹ con kia. Nếu để cho họ khóc lóc ngoài cửa như thế rất dễ thu hút càng nhiều hủ thi, rồi từ đó tràn vào bên trong tiêu diệt toàn bộ số người còn lại. Đây gọi là tự lấy lửa thiêu mình.
Đối với Lâm Siêu làm mọi việc cần phải tới nơi tới chốn, nhân từ với kẻ khác là tàn nhẫn với bản thân.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Ngày tận thế
Chương 2: Quyển 1 - 2: Bạo lực đánh chết
Chương 3: Quyển 1 - 3: Săn bắt hủ thi
Chương 4: Quyển 1 - 4: Tiến Hóa giả đặc thù
Chương 5: Quyển 1 - 5: Nghiên cứu chế tạo bom
Chương 6: Quyển 1 - 6: Hoàng Kim Khuyển
Chương 7: Quyển 1 - 7: Nguy Hiểm
Chương 8: Quyển 1 - 8: Nguồn năng lượng tiến hóa nhiều tầng
Chương 9: Quyển 1 - 9: Năm lần!
Chương 10: Quyển 1 - 10: Ánh sáng cùng Tốc độ!
Chương 11: Quyển 1 - 11: Nhân vật truyền kỳ
Chương 12: Quyển 1 - 12: Súng B2
Chương 13: Quyển 1 - 13: Tàng hình
Chương 14: Quyển 1 - 14: Tình bạn
Chương 15: Quyển 1 - 15: Quần lót có thể dẫn quái
Chương 16: Quyển 1 - 16: Hỗn loạn sơ kỳ
Chương 17: Quyển 1 - 17: Cơn thịnh nộ của Lâm Siêu
Chương 18: Quyển 1 - 18: Tiến Hóa giả tự thức tỉnh
Chương 19: Quyển 1 - 19: Kẻ điều khiển hủ thi
Chương 20: Quyển 1 - 20: Kẻ tuỳ tùng đầu tiên
Chương 21: Quyển 2 - 21: Thu phục Hoàng Kim Thú (1)
Chương 22: Quyển 2 - 22: Thu phục Hoàng Kim Thú (2)
Chương 23: Quyển 2 - 23: Thu phục Hoàng Kim Thú (3)
Chương 24: Quyển 2 - 24: Đôi mắt của Thần!
Chương 25: Quyển 2 - 25: Con quỷ nhỏ!
Chương 26: Quyển 2 - 26: Ý nghĩa sâu xa của tiềm hành
Chương 27: Quyển 2 - 27: Quái vật hệ Thực Vật
Chương 28: Quyển 2 - 28: Cá sấu khổng lồ!
Chương 29: Quyển 2 - 29: Tuyệt mệnh đào vong!
Chương 30: Quyển 2 - 30: Sinh vật Hoàng Kim
Chương 31: Quyển 2 - 31: Mười hai lần, Tiến hóa vượt trội!
Chương 32: Quyển 2 - 32: Rời khỏi và Lời mời!
Chương 33: Quyển 2 - 33: Thú Hoàng Kim nhát chết nhất
Chương 34: Quyển 2 - 34: Hủ thi hệ Điện
Chương 35: Quyển 2 - 35: Di tích Khảo Nghiệm
Chương 36: Quyển 2 - 36: Chỉ số đau đớn
Chương 37: Quyển 2 - 37: Cây tiến hóa
Chương 38: Quyển 2 - 38: Trí năng khinh người
Chương 39: Quyển 2 - 39: Cá sấu Hoàng Kim
Chương 40: Quyển 2 - 40: Gấp 20 lần, sắp sửa tiến hóa
Chương 41: Quyển 2 - 41: Biến hóa Hoàng Kim
Chương 42: Quyển 2 - 42: Tiến tới, căn cứ thủ đô
Chương 43: Quyển 2 - 43: Cô cảnh sát và nhóm người may mắn sống sót
Chương 44: Quyển 2 - 44: Nội chiến và bạo loạn
Chương 45: Quyển 2 - 45: Làn sóng hủ thi tràn tới
Chương 46: Quyển 2 - 46: Tiếng kêu của người tuyệt vọng
Chương 47: Quyển 2 - 47: Trạm cứu sinh
Chương 48: Quyển 2 - 48: Bám đuôi
Chương 49: Quyển 2 - 49: Hồng lân cự xà (Rắn da đỏ khổng lồ)
Chương 50: Quyển 2 - 50: Người trong bụng rắn
Chương 51: Quyển 2 - 51: Năng lực bị động
Chương 52: Quyển 2 - 52: Chấp niệm
Chương 53: Quyển 2 - 53: Ăn thịt người
Chương 54: Quyển 2 - 54: Thức tỉnh
Chương 55: Quyển 2 - 55: Tử Thần Hắc Nguyệt
Chương 56: Quyển 3 - 56: Năng Lực doanh (1)
Chương 57: Quyển 3 - 57: Năng Lực doanh (2)
Chương 58: Quyển 3 - 58: Năng Lực doanh (3)
Chương 59: Quyển 3 - 59: Sát ý
Chương 60: Quyển 3 - 60: Giết sạch
Chương 61: Quyển 3 - 61: Khu 'C-8'
Chương 62: Quyển 3 - 62: Chỉ điểm Sơn Hà
Chương 63: Quyển 3 - 63: Không cẩn thận liền trở thành vĩ nhân
Chương 64: Quyển 3 - 64: Hạt căn bản gien
Chương 65: Quyển 3 - 65: Khu C-8 đẫm máu
Chương 66: Quyển 3 - 66: Quét sạch
Chương 67: Quyển 3 - 67: Sớm dừng lại
Chương 68: Quyển 3 - 68: Người đứng nhất
Chương 69: Quyển 3 - 69: Là tội nhân hay vĩ nhân
Chương 70: Quyển 3 - 70: Đòn sát thủ
Chương 71: Quyển 3 - 71: Tuyết lớn
Chương 72: Quyển 3 - 72: Tuyết ngừng
Chương 73: Quyển 3 - 73: Căn cứ Viêm Hoàng
Chương 74: Quyển 3 - 74: Quái vật tấn công
Chương 75: Quyển 3 - 75: Tiến vào Quốc khố
Chương 76: Quyển 3 - 76: Cổ Thương là vì mình
Chương 77: Quyển 3 - 77: Không bao giờ lùi bước
Chương 78: Quyển 3 - 78: Như thần như ma
Chương 79: Quyển 3 - 79: Lần thứ hai tiến hóa
Chương 80: Quyển 3 - 80: Điên cuồng
Chương 81: Quyển 3 - 81: Chiến thần
Chương 82: Quyển 3 - 82: Kế hoạch tạo thần
Chương 83: Quyển 3 - 83: Dùng thử
Chương 84: Quyển 3 - 84: Không cẩn thận liền biến thành tấm gương
Chương 85: Quyển 3 - 85: Hai mươi chín lần
Chương 86: Quyển 4 - 86: Cổ tích tận thế
Chương 87: Quyển 4 - 87: Vi-rút tiến hóa
Chương 88: Quyển 4 - 88: Tiến hóa, Thượng đế Lĩnh vực
Chương 89: Quyển 4 - 89: Sát ý
Chương 90: Quyển 4 - 90: Lạnh như đá
Chương 91: Quyển 4 - 91: Tâm trưởng thành
Chương 92: Quyển 4 - 92: Sống trong địa ngục
Chương 93: Quyển 4 - 93: Từ bỏ hay Chiến đấu
Chương 94: Quyển 4 - 94: Bộ xương thú khổng lồ
Chương 95: Quyển 4 - 95: Bạch Miêu
Chương 96: Quyển 4 - 96: Hủ thi có trí tuệ
Chương 97: Quyển 4 - 97: Độ khớp năng lực
Chương 98: Quyển 4 - 98: Cư dân nguyên thủy
Chương 99: Quyển 4 - 99: Đọc tâm thuật
Chương 100: Quyển 4 - 100: Tử thi phần cùng Quang học lều vải
Chương 101: Quyển 4 - 101: Phản nghịch
Chương 102: Quyển 4 - 102: Ức hiếp
Chương 103: Quyển 4 - 103: Bóp chết
Chương 104: Quyển 4 - 104: Năng lực kỳ lạ
Chương 105: Quyển 4 - 105: Tinh thần chấn động
Chương 106: Quyển 4 - 106: Hủ thi hóa
Chương 107: Quyển 4 - 107: Anh hùng và ma quỷ
Chương 108: Quyển 4 - 108: Mật độ
Chương 109: Quyển 4 - 109: Hành hung
Chương 110: Quyển 4 - 110: Căn cứ vực sâu
Chương 111: Quyển 4 - 111: Tranh đấu bắt đầu
Chương 112: Quyển 4 - 112: Kim tự tháp 7 tầng
Chương 113: Quyển 4 - 113: Mỉm cười
Chương 114: Quyển 4 - 114: Xác ướp băng vải trắng
Chương 115: Quyển 4 - 115: Chém giết
Chương 116: Quyển 4 - 116: Ai là chim sẻ?
Chương 117: Quyển 4 - 117: Đánh vào nhược điểm
Chương 118: Quyển 4 - 118: Quan tài và cánh tay
Chương 119: Quyển 4 - 119: Tiến hóa...là địa ngục
Chương 120: Quyển 4 - 120: Bóp chết
Chương 121: Quyển 4 - 121: Mãnh hổ và Chuột nhắt
Chương 122: Quyển 4 - 122: Cánh tay hút máu
Chương 123: Quyển 4 - 123: Xâm lấn
Chương 124: Quyển 4 - 124: Không thể nào
Chương 125: Quyển 4 - 125: Con Hổ đang ngủ say
Chương 126: Quyển 4 - 126: Ba mươi bảy lần
Chương 127: Quyển 4 - 127: Tế bào Thần tính
Chương 128: Quyển 4 - 128: Dẫn đạo giả
Chương 129: Quyển 5 - 129: Hướng về vực sâu
Chương 130: Quyển 5 - 130: Thử Triều
Chương 131: Quyển 5 - 131: Quan tài Thủy tinh (Thượng)
Chương 132: Quyển 5 - 132: Quan tài Thủy tinh (Trung)
Chương 133: Quyển 5 - 133: Quan tài Thủy tinh (Hạ)
Chương 134: Quyển 5 - 134: Isis tức giận
Chương 135: Quyển 5 - 135: Thức tỉnh
Chương 136: Quyển 5 - 136: Hai nhân cách
Chương 137: Quyển 5 - 137: Bạch Tuyết
Chương 138: Quyển 5 - 138: Đầu lâu của Lam Siêu
Chương 139: Quyển 5 - 139: Không đế
Chương 140: Quyển 5 - 140: Gien nhân loại hạng 5
Chương 141: Quyển 5 - 141: Thủ đoạn cuối cùng
Chương 142: Quyển 5 - 142: Trở về Viêm Hoàng
Chương 143: Quyển 5 - 143: Bạch Miêu xuất hiện
Chương 144: Quyển 5 - 144: Hợp tác Nguy hiểm
Chương 145: Quyển 5 - 145: Chống xâm lấn
Chương 146: Quyển 5 - 146: Một Viêm Hoàng mới
Chương 147: Quyển 5 - 147: Thập đại chiến sĩ
Chương 148: Quyển 5 - 148: Chiến Thần trở về
Chương 149: Quyển 5 - 149: Luận bàn
Chương 150: Quyển 5 - 150: Áo giáp di tích
Chương 151: Quyển 5 - 151: Gương mặt ở sau lưng
Chương 152: Quyển 5 - 152: Hủy Diệt Giả
Chương 153: Quyển 5 - 153: Thân phận Hai sao
Chương 154: Quyển 5 - 154: Tin dữ từ thành phố Trương Gia Khẩu
Chương 155: Quyển 5 - 155: Tiến hóa cấp 3, tia laser
Chương 156: Quyển 5 - 156: Tận thế Nguy thành
Chương 157: Quyển 5 - 157: Quái vật
Chương 158: Quyển 5 - 158: Hoàng Kim Trư
Chương 159: Quyển 5 - 159: Toàn diện lùi lại (thượng)
Chương 160: Quyển 5 - 160: Toàn diện lùi lại (hạ)
Chương 161: Quyển 5 - 161: Cuồng bạo
Chương 162: Quyển 5 - 162: Lâm Siêu xuất thủ
Chương 163: Quyển 5 - 163: Chênh lệch
Chương 164: Quyển 5 - 164: Bắt đầu hành hung
Chương 165: Quyển 5 - 165: Hoàng Kim Trư chạy trối chết
Chương 166: Quyển 5 - 166: Đuổi giết
Chương 167: Quyển 5 - 167: Máu hoàng kim
Chương 168: Quyển 5 - 168: Thực lực của Hứa tư lệnh
Chương 169: Quyển 5 - 169: Thế giới chi mê (thượng)
Chương 170: Quyển 5 - 170: Thế giới chi mê (hạ)
Chương 171: Quyển 5 - 171: Phạm Hương Ngữ bại lộ
Chương 172: Quyển 5 - 172: Khắp nơi tập hợp
Chương 173: Quyển 5 - 173: Bắt giữ Phạm Hương Ngữ
Chương 174: Quyển 6 - 174: Cắt đứt quan hệ
Chương 175: Quyển 6 - 175: Liều mạng Chiến đấu
Chương 176: Quyển 6 - 176: Sát ý
Chương 177: Quyển 6 - 177: Tượng đài sụp đổ
Chương 178: Quyển 6 - 178: Cường địch
Chương 179: Quyển 6 - 179: Siêu cấp Đại chiến
Chương 180: Quyển 6 - 180: Còn có ai!
Chương 181: Quyển 6 - 181: Điên cuồng giết chóc
Chương 182: Quyển 6 - 182: Đánh đuổi Thú triều
Chương 183: Quyển 6 - 183: Cây tiến hóa, năng lực cấp 3
Chương 184: Quyển 6 - 184: Sức mạnh mới…Cuộc chiến cuối cùng
Chương 185: Quyển 6 - 185: Giết giết giết!
Chương 186: Quyển 6 - 186: Biến lớn, cuồng bạo
Chương 187: Quyển 6 - 187: Chiến như Ma Thần
Chương 188: Quyển 6 - 188: Bí ẩn dần hé lộ
Chương 189: Quyển 6 - 189: Năng lực Không gian
Chương 190: Quyển 6 - 190: Đánh, đánh, đánh…
Chương 191: Quyển 6 - 191: Thành lập căn cứ
Chương 192: Quyển 6 - 192: Mục tiêu mạnh nhất
Chương 193: Quyển 6 - 193: Lựa chọn căn cứ - đất Thục
Chương 194: Quyển 6 - 194: Mục dương
Chương 195: Quyển 6 - 195: Tàn sát
Chương 196: Quyển 6 - 196: Mộ binh
Chương 197: Quyển 6 - 197: Tuyền thủy thụ
Chương 198: Quyển 6 - 198: Thực Thảo Thú (Thú ăn cỏ)
Chương 199: Quyển 6 - 199: Nhện hang động
Chương 200: Quyển 6 - 200: Cung điện dưới lòng đất
Chương 201: Quyển 6 - 201: Kinh sợ
Chương 202: Quyển 6 - 202: Trở về Viêm Hoàng
Chương 203: Quyển 6 - 203: Bảng Chiến thần xuất thế
Chương 204: Quyển 6 - 204: Mô hình mạng lưới chiến đấu
Chương 205: Quyển 6 - 205: Tiến vào di tích
Chương 206: Quyển 6 - 206: Quy táng sơn
Chương 207: Quyển 6 - 207: Hoạt Thi qua lại
Chương 208: Quyển 6 - 208: Phi trùng
Chương 209: Quyển 6 - 209: Người titan
Chương 210: Quyển 6 - 210: Bộ lạc Titan
Chương 211: Quyển 6 - 211: Vu Chủ triệu kiến
Chương 212: Quyển 6 - 212: Bí điển tu luyện Gen
Chương 213: Quyển 6 - 213: Gilgamesh
Chương 214: Quyển 6 - 214: Đồng hồ Chuyển ngữ
Chương 215: Quyển 6 - 215: Vong Anh Giả
Chương 216: Quyển 6 - 216: Bản năng chiến đấu
Chương 217: Quyển 6 - 217: Dây chuyền Cự thần
Chương 218: Quyển 6 - 218: Ai coi thường ai
Chương 219: Quyển 6 - 219: Thần tượng
Chương 220: Quyển 6 - 220: Một quyền
Chương 221: Quyển 6 - 221: Thiên phú của người Titan
Chương 222: Quyển 6 - 222: Bộ pháp cấp B
Chương 223: Quyển 6 - 223: Đại nghĩa
Chương 224: Quyển 6 - 224: Bản vẽ Thần khí
Chương 225: Quyển 6 - 225: Sức mạnh cấp 7
Chương 226: Quyển 6 - 226: Bí điển Gen
Chương 227: Quyển 6 - 227: Nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả
Chương 228: Quyển 6 - 228: Tinh thần phòng ngự cấp S
Chương 229: Quyển 6 - 229: Trở về
Chương 230: Quyển 6 - 230: Cỏ hạch đạn
Chương 231: Quyển 6 - 231: Mất hi vọng
Chương 232: Quyển 6 - 232: Khí tràng uy hiếp
Chương 233: Quyển 6 - 233: Khung căn cứ
Chương 234: Quyển 6 - 234: Ba tổ chức lớn mạnh nhất
Chương 235: Quyển 6 - 235: Bình cảnh tiến hóa
Chương 236: Quyển 6 - 236: Mở khóa
Chương 237: Quyển 6 - 237: Khí hậu thay đổi
Chương 238: Quyển 6 - 238: Căn cứ Tinh thần
Chương 239: Quyển 7 - 239: Cảnh đêm
Chương 240: Quyển 7 - 240: Manh mối Thần khí
Chương 241: Quyển 7 - 241: Thảm họa núi lửa
Chương 242: Quyển 7 - 242: Chú Cảnh sát
Chương 243: Quyển 7 - 243: Tín nhiệm
Chương 244: Quyển 7 - 244: Năng lực 'Biến mất'
Chương 245: Quyển 7 - 245: Nhóm người may mắn sống sót
Chương 246: Quyển 7 - 246: Cướp bóc
Chương 247: Quyển 7 - 247: Thí nghiệm đặc thù
Chương 248: Quyển 7 - 248: Rình giết
Chương 249: Quyển 7 - 249: Tổ chức Bàn Cổ
Chương 250: Quyển 7 - 250: Tập kích
Chương 251: Quyển 7 - 251: Khóa gen
Chương 252: Quyển 7 - 252: Uy hiếp
Chương 253: Quyển 7 - 253: Cửa hàng đồ lót
Chương 254: Quyển 7 - 254: Trí thông minh nhân tạo
Chương 255: Quyển 7 - 255: Tính kế
Chương 256: Quyển 7 - 256: Bọ máy trinh sát
Chương 257: Quyển 7 - 257: Siêu máy tính
Chương 258: Quyển 7 - 258: Phóng thích
Chương 259: Quyển 7 - 259: Đường về
Chương 260: Quyển 7 - 260: Nhà
Chương 261: Quyển 7 - 261: Nguy cơ hủy diệt
Chương 262: Quyển 7 - 262: Vòng đào thải thứ nhất
Chương 263: Quyển 7 - 263: Năng lực 'Cạm bẫy'
Chương 264: Quyển 7 - 264: Tổ chức mạnh nhất Châu Á
Chương 265: Quyển 7 - 265: Chim triều
Chương 266: Quyển 7 - 266: Trốn
Chương 267: Quyển 7 - 267: Quái vật sát thủ
Chương 268: Quyển 7 - 268: Tuyệt cảnh
Chương 269: Quyển 7 - 269: Đôi cánh hoàng kim
Chương 270: Quyển 7 - 270: Gen tiền sử
Chương 271: Quyển 7 - 271: Hoàng tộc
Chương 272: Quyển 7 - 272: Đói bụng
Chương 273: Quyển 7 - 273: Loại hung ác
Chương 274: Quyển 7 - 274: Tay đầu bếp
Chương 275: Quyển 7 - 275: Thành Pol
Chương 276: Quyển 7 - 276: Mười người đầu tiên
Chương 277: Quyển 7 - 277: Lồng phòng hộ ánh sáng
Chương 278: Quyển 7 - 278: Mạng lưới chiến đấu xuất thế
Chương 279: Quyển 7 - 279: Quật khởi
Chương 280: Quyển 7 - 280: Tinh võng
Chương 281: Quyển 7 - 281: Linh hồn Cổ thương
Chương 282: Quyển 7 - 282: Ma Môn pháo hạm
Chương 283: Quyển 7 - 283: Nhân tế bào lục giác
Chương 284: Quyển 7 - 284: Nữ thần sắc đẹp
Chương 285: Quyển 7 - 285: Tinh võng mở ra
Chương 286: Quyển 7 - 286: Thời đại Tinh Võng
Chương 287: Quyển 7 - 287: Bắt đầu
Chương 288: Quyển 7 - 288: Người Tái sinh
Chương 289: Quyển 7 - 289: Nữ Vương Tân Nguyệt
Chương 290: Quyển 7 - 290: Toàn cầu gia tốc
Chương 291: Quyển 7 - 291: Liên minh
Chương 292: Quyển 7 - 292: Tập kích
Chương 293: Quyển 7 - 293: Toàn diện xâm lấn
Chương 294: Quyển 7 - 294: Chiêu mộ
Chương 295: Quyển 7 - 295: Đồng minh Phương Đông
Chương 296: Quyển 7 - 296: Tiến cử lãnh đạo
Chương 297: Quyển 7 - 297: Bỏ quyền
Chương 298: Quyển 7 - 298: Odin
Chương 299: Quyển 7 - 299: Bảng chiến đấu cấp thế giới
Chương 300: Quyển 7 - 300: Kỹ năng chiến đấu cấp A3
Chương 301: Quyển 7 - 301: Võ quán
Chương 302: Quyển 7 - 302: Hải hoàng Bohai
Chương 303: Quyển 7 - 303: Giết chết Bát Tí Bích Thần
Chương 304: Quyển 7 - 304: Tinh thể Krypton
Chương 305: Quyển 7 - 305: Tia Hồ quang
Chương 306: Quyển 7 - 306: Ném ra ngoài vũ trụ
Chương 307: Quyển 7 - 307: Lộ tuyến phát triển
Chương 308: Quyển 7 - 308: Phương pháp luyện khí
Chương 309: Quyển 7 - 309: Bảng xếp loại chiến đấu
Chương 310: Quyển 7 - 310: Khó khăn mới
Chương 311: Quyển 7 - 311: Chọn người tiếp viện
Chương 312: Quyển 7 - 312: Đi trước
Chương 313: Quyển 7 - 313: Tám phương tiếp viện
Chương 314: Quyển 7 - 314: Số 1
Chương 315: Quyển 7 - 315: Loại hình S
Chương 316: Quyển 7 - 316: Nhằm vào
Chương 317: Quyển 7 - 317: Giao phong
Chương 318: Quyển 7 - 318: Xâm lấn
Chương 319: Quyển 7 - 319: Lạnh nhạt
Chương 320: Quyển 7 - 320: Chiến trường phía Bắc
Chương 321: Quyển 7 - 321: Bộ Phàm vs loại hình A
Chương 322: Quyển 7 - 322: Mồi câu cá lớn
Chương 323: Quyển 7 - 323: Năng lực của Bộ Phàm
Chương 324: Quyển 7 - 324: Đột biến
Chương 325: Quyển 7 - 325: Chấn động
Chương 326: Quyển 7 - 326: Một người bằng 10 vạn người
Chương 327: Quyển 7 - 327: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (1)
Chương 328: Quyển 7 - 328: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (2)
Chương 329: Quyển 7 - 329: Loại hình S
Chương 330: Quyển 7 - 330: Tiểu Loly bạo lực
Chương 331: Quyển 7 - 331: Chiến ý thiêu đốt
Chương 332: Quyển 7 - 332: Lôi điện vô song!
Chương 333: Quyển 7 - 333: Một đòn diệt sát!
Chương 334: Quyển 7 - 334: Quái vật thứ hai
Chương 335: Quyển 7 - 335: Cả đám là quái vật
Chương 336: Quyển 7 - 336: Đại chiến kết thúc
Chương 337: Quyển 7 - 337: Thắng lợi thảm liệt
Chương 338: Quyển 7 - 338: Uy chấn liên minh
Chương 339: Quyển 7 - 339: Siêu việt cấp S
Chương 340: Quyển 7 - 340: 10 hiệp
Chương 341: Quyển 7 - 341: Tìm được 2 người
Chương 342: Quyển 7 - 342: Kẻ xâm nhập
Chương 343: Quyển 7 - 343: Biến hóa thân thể
Chương 344: Quyển 7 - 344: Ngóc đầu trở lại!
Chương 345: Quyển 7 - 345: Tìm cách ứng phó
Chương 346: Quyển 7 - 346: Báo thù chú ấn
Chương 347: Quyển 7 - 347: Người thức tỉnh xuất hiện
Chương 348: Quyển 7 - 348: Bí mật ẩn giấu
Chương 349: Quyển 7 - 349: Mua bảo hiểm
Chương 350: Quyển 7 - 350: Tam giác Béc-mu-đa
Chương 351: Quyển 7 - 351: Á Châu đệ nhất thành
Chương 352: Quyển 7 - 352: Chấn động các nơi
Chương 353: Quyển 7 - 353: Hai người mạnh nhất
Chương 354: Quyển 7 - 354: Thiết bị đo lường sức chiến đấu
Chương 355: Quyển 7 - 355: Vô đề
Chương 356: Quyển 7 - 356: Dạ yến trước bão táp
Chương 357: Quyển 7 - 357: Chỉ số chiến đấu tăng mạnh
Chương 358: Quyển 7 - 358: Bình minh cuôc chiến
Chương 359: Quyển 7 - 359: Trực tiếp trên tinh võng
Chương 360: Quyển 7 - 360: Pháo hạm đáng sợ
Chương 361: Quyển 7 - 361: Thuần sát loại hình S
Chương 362: Quyển 7 - 362: Máu đã thiêu đốt
Chương 363: Quyển 7 - 363: Truyền kỳ
Chương 364: Quyển 7 - 364: Sĩ Khí Như Cầu Vồng
Chương 365: Quyển 7 - 365: Cự Nhân Lên Sàn
Chương 366: Quyển 7 - 366: Mang Tính Áp Đảo
Chương 367: Quyển 7 - 367: Vương Thú mạnh nhất lục địa!
Không tìm thấy chương nào phù hợp