FULL
Tra Công Chúa Hề Hôm Nay Lại Hành Tôi
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Tất cả mọi người đều cảm thấy Khâu Ngôn Chí hèn tới mức không có tự tôn, hèn đến mức đáng bị người đời phỉ nhổ.
Bao gồm cả tra công.
***
Đến một ngày.
Tra công: “Khâu Ngôn Chí, cút ra ngoài.”
Khâu Ngôn Chí hơi ngẩng đầu, sương mờ lan ra trong mắt, đôi môi thoạt nhìn trắng bệch thảm hại. Giọng cậu khàn khàn, nỗi sợ hãi khiến cậu run rẩy mất khống chế: “Hạ, Hạ Châu… em… em không thể rời khỏi anh… em không đi…”
Tra công cười lạnh, quay lưng đóng sập cửa nhưng sau đó hắn sực nhớ quên mang theo ví tiền.
Về nhà mới nhìn sơ đã thấy tiện thụ đang cố hết sức bóp thuốc nhỏ mắt vào mắt mình, nhỏ xong còn lên cơn cuồng loạn với bức tường:
“Hạ Châu… Hạ Châu… em yêu anh… anh, anh đừng vứt bỏ em… em sai rồi… xin anh đấy… em yêu anh mà…”
Tiện thụ bỗng cười lăn cười bò:
“Ôi mẹ ơi, cái lời thoại này ngu vãi, chắc thằng nhãi con Hạ Châu kia nghe xong phải nghĩ mình ngầu lắm. Xồi ôi cứ nhìn cái bộ dạng vừa ngu ngốc vừa tra của nó mà xem. Ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có mẹ gì hết, đậu má đến cả kỹ thuật cũng đéo ra sao, đầu bị kẹt cửa mới nổi thích nó…”
Sau đó tiện thụ lăn đến bên chân tra công.
Mặt tiện thụ thoắt cái trắng bệch.
Mặt tra công biến đủ màu màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
Cảnh tượng vô cùng xấu hổ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy Khâu Ngôn Chí hèn tới mức không có tự tôn, hèn đến mức đáng bị người đời phỉ nhổ.
Bao gồm cả tra công.
***
Đến một ngày.
Tra công: “Khâu Ngôn Chí, cút ra ngoài.”
Khâu Ngôn Chí hơi ngẩng đầu, sương mờ lan ra trong mắt, đôi môi thoạt nhìn trắng bệch thảm hại. Giọng cậu khàn khàn, nỗi sợ hãi khiến cậu run rẩy mất khống chế: “Hạ, Hạ Châu… em… em không thể rời khỏi anh… em không đi…”
Tra công cười lạnh, quay lưng đóng sập cửa nhưng sau đó hắn sực nhớ quên mang theo ví tiền.
Về nhà mới nhìn sơ đã thấy tiện thụ đang cố hết sức bóp thuốc nhỏ mắt vào mắt mình, nhỏ xong còn lên cơn cuồng loạn với bức tường:
“Hạ Châu… Hạ Châu… em yêu anh… anh, anh đừng vứt bỏ em… em sai rồi… xin anh đấy… em yêu anh mà…”
Tiện thụ bỗng cười lăn cười bò:
“Ôi mẹ ơi, cái lời thoại này ngu vãi, chắc thằng nhãi con Hạ Châu kia nghe xong phải nghĩ mình ngầu lắm. Xồi ôi cứ nhìn cái bộ dạng vừa ngu ngốc vừa tra của nó mà xem. Ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có mẹ gì hết, đậu má đến cả kỹ thuật cũng đéo ra sao, đầu bị kẹt cửa mới nổi thích nó…”
Sau đó tiện thụ lăn đến bên chân tra công.
Mặt tiện thụ thoắt cái trắng bệch.
Mặt tra công biến đủ màu màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
Cảnh tượng vô cùng xấu hổ.
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
H
Hồng khẩu bạch nha
6 tác phẩm
2,415,310 chữ
Truyện cùng tác giả
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
137 chương
Hôm Nay Tra Công Ngu Ngốc Lại Chơi Tui
93 chương
Người Đàn Ông Xuất Hiện Mỗi Năm Một Lần
36 chương