Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 46: Ta là người của Vương gia
Hàn Hạo Thần không trả lời mà chỉ khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy chàng cười đến không khép được miệng, đây là chuyện trước nay chưa từng có.
Vừa định xoay người đi, đột nhiên lại thấy không yên lòng với nàng, vì vậy lại xoay người nhắc nhở: “Trong cung không thể so với vương phủ, đừng tùy ý lộn xộn không có quy củ, dù là từng ngọn cây cọng cỏ cũng có thể có giá trị liên thành.”
“Đáng giá như vậy sao?” Hai mắt Lạc Tử Mộng lấp lánh ánh sao, nếu nhưng mang về một bồn hoa, như vậy chẳng phải là giàu to rồi sao? Nếu như nàng có thể xin nghỉ hưu sớm, còn có thể không lo tới chuyện ăn mặc!
“Đừng suy nghĩ bậy bạ, nơi này không phải là nơi mà nàng có thể lộn xộn.” Hàn Hạo Thần vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý định như tên trộm của nàng. Nhìn thấy nàng lập tức xụ mặt xuống, chàng khẽ cười yếu ớt, đột nhiên tiến lên đưa tay vuốt nhẹ tóc mai bên má của nàng.
“Trước tiên nàng cứ đi theo Đức Tân công công đi, đợi ta vào triều xong sẽ đi tìm nàng.”
“Hứ! Huynh đừng quên đó! Huynh đừng tự mình đi về một mình đấy nhé!” Nàng vẫn không yên lòng nhắc nhở một câu.
“Ừ.” Chàng gật đầu một cái.
Lúc này Lạc Tử Mộng mới xoay người bước theo Đức Tân đi về phía Hàn Cung. Đi chưa được mấy bước, Lạc Tử Mộng thấy Đức Tân luôn dùng ánh mắt khác thường len lén liếc trộm nàng, nàng cảm thấy có chút không yên lòng, vì vậy lên tiếng cảnh cáo nói: “Ta cho ngươi biết, ta chính là người của Thần vương điện hạ, nếu ngươi dám đụng đến ta, ta sẽ nói vương gia diệt cả nhà ngươi!”
Đây chính là thông tin nàng học được trong phim truyền hình, vương gia chỉ đứng dưới Hoàng thượng, nếu như làm vương gia mất hứng, cũng có thể giải quyết cả nhà tên nô tài cứng đầu cứng cổ, tìm lý do có thể xin thánh chỉ tru di cửu tộc.
Ai biết Đức Tân lại cung kính đáp lại: “Lạc cô nương, nô tài đã không còn người nhà để có thể tru di, cả nhà chỉ còn sót lại một mình nô tài.”
Lạc Tử Mộng ngẩn người, sau đó vừa đi vừa nói: “Vậy ta sẽ bảo vương gia thiến ngươi.”
Đức Tân cười ha ha: “Lạc cô nương, nô tài đã là thái giám rồi, không còn cái gì có thể thiến nữa.”
“Oa, như vậy thật đáng thương?” Lạc Tử Mộng lập tức ném cho hắn ánh mắt thương hại, nhưng khi nhìn thấy hắn luôn khom người đi bên cạnh nàng, thì dùng sức vỗ lên lưng hắn: “Nhìn đức hạnh này của ngươi xem, có chút tiền đồ có được không, tại sao lại luôn khom người bước đi chứ?”
Đức Tân cười khổ nói: “Lạc cô nương, nô tài tên là Đức Tân, mà khom người đi theo bên cạnh chủ tử chính là quy củ.”
“Hả? Không phải chứ? Về sau không phải ta cũng phải đi như vậy ở bên cạnh Hàn Hạo Thần đấy chứ, khó coi chết đi được!”
Nhìn Lạc Tử Mộng và Đức Tân càng lúc càng đi xa, âm thanh cũng ngày càng xa, Hàn Hạo Thần quả thật đành hết cách với nàng. Thần vương phủ quả nhiên là gặp phải kẻ dở hơi rồi. Nhưng mà, phải làm sao nàng mới có thể sửa lại thói xấu gọi thẳng tục danh của chàng đây chứ?”
Hiển thị lịch sử tin nhắn
Vừa định xoay người đi, đột nhiên lại thấy không yên lòng với nàng, vì vậy lại xoay người nhắc nhở: “Trong cung không thể so với vương phủ, đừng tùy ý lộn xộn không có quy củ, dù là từng ngọn cây cọng cỏ cũng có thể có giá trị liên thành.”
“Đáng giá như vậy sao?” Hai mắt Lạc Tử Mộng lấp lánh ánh sao, nếu nhưng mang về một bồn hoa, như vậy chẳng phải là giàu to rồi sao? Nếu như nàng có thể xin nghỉ hưu sớm, còn có thể không lo tới chuyện ăn mặc!
“Đừng suy nghĩ bậy bạ, nơi này không phải là nơi mà nàng có thể lộn xộn.” Hàn Hạo Thần vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý định như tên trộm của nàng. Nhìn thấy nàng lập tức xụ mặt xuống, chàng khẽ cười yếu ớt, đột nhiên tiến lên đưa tay vuốt nhẹ tóc mai bên má của nàng.
“Trước tiên nàng cứ đi theo Đức Tân công công đi, đợi ta vào triều xong sẽ đi tìm nàng.”
“Hứ! Huynh đừng quên đó! Huynh đừng tự mình đi về một mình đấy nhé!” Nàng vẫn không yên lòng nhắc nhở một câu.
“Ừ.” Chàng gật đầu một cái.
Lúc này Lạc Tử Mộng mới xoay người bước theo Đức Tân đi về phía Hàn Cung. Đi chưa được mấy bước, Lạc Tử Mộng thấy Đức Tân luôn dùng ánh mắt khác thường len lén liếc trộm nàng, nàng cảm thấy có chút không yên lòng, vì vậy lên tiếng cảnh cáo nói: “Ta cho ngươi biết, ta chính là người của Thần vương điện hạ, nếu ngươi dám đụng đến ta, ta sẽ nói vương gia diệt cả nhà ngươi!”
Đây chính là thông tin nàng học được trong phim truyền hình, vương gia chỉ đứng dưới Hoàng thượng, nếu như làm vương gia mất hứng, cũng có thể giải quyết cả nhà tên nô tài cứng đầu cứng cổ, tìm lý do có thể xin thánh chỉ tru di cửu tộc.
Ai biết Đức Tân lại cung kính đáp lại: “Lạc cô nương, nô tài đã không còn người nhà để có thể tru di, cả nhà chỉ còn sót lại một mình nô tài.”
Lạc Tử Mộng ngẩn người, sau đó vừa đi vừa nói: “Vậy ta sẽ bảo vương gia thiến ngươi.”
Đức Tân cười ha ha: “Lạc cô nương, nô tài đã là thái giám rồi, không còn cái gì có thể thiến nữa.”
“Oa, như vậy thật đáng thương?” Lạc Tử Mộng lập tức ném cho hắn ánh mắt thương hại, nhưng khi nhìn thấy hắn luôn khom người đi bên cạnh nàng, thì dùng sức vỗ lên lưng hắn: “Nhìn đức hạnh này của ngươi xem, có chút tiền đồ có được không, tại sao lại luôn khom người bước đi chứ?”
Đức Tân cười khổ nói: “Lạc cô nương, nô tài tên là Đức Tân, mà khom người đi theo bên cạnh chủ tử chính là quy củ.”
“Hả? Không phải chứ? Về sau không phải ta cũng phải đi như vậy ở bên cạnh Hàn Hạo Thần đấy chứ, khó coi chết đi được!”
Nhìn Lạc Tử Mộng và Đức Tân càng lúc càng đi xa, âm thanh cũng ngày càng xa, Hàn Hạo Thần quả thật đành hết cách với nàng. Thần vương phủ quả nhiên là gặp phải kẻ dở hơi rồi. Nhưng mà, phải làm sao nàng mới có thể sửa lại thói xấu gọi thẳng tục danh của chàng đây chứ?”
Hiển thị lịch sử tin nhắn
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Duyên định ngàn năm
Chương 2: 2: Ngã đè lên Vương Gia
Chương 3: 3: Sắc lang biến thái
Chương 4: 4: Bị áp đảo lần nữa
Chương 5: 5: Nước hàn vũ
Chương 6: 6: Phiêu Kỵ đại tướng quân
Chương 7: 7: Bản cô nương phúc bạc*
Chương 8: 8
Chương 9: 9: Vương Gia cùng Tướng quân phát sinh chuyện?
Chương 10: 10: Cung tiễn Vương Gia
Chương 11: 11: Áo rách quần manh
Chương 12: 12: Trả giá thật lớn
Chương 13: 13: Nhân tình đạm bạc
Chương 14: 14: Vương gia quan tâm
Chương 15: 15: Cảm thấy hứng thú với nàng
Chương 16: 16: Đưa vào trong cung
Chương 17: 17: Vừa vào cửa cung thâm sâu như biển
Chương 18: 18: Mệnh lệnh của Vương Gia
Chương 19: 19: Tư thế như vậy
Chương 20: 20: Bổn vương không đủ tư cách sao?
Chương 21: 21: Đáng tiếc là đã đoạn tử tuyệt tôn
Chương 22: 22: Trừng phạt
Chương 23: 23: Nguyền rủa hắn
Chương 24: 24: Ngươi còn chưa biết, ta không thể chết được
Chương 25: 25: Cầu xin tha thứ
Chương 26: 26
Chương 27: 27: Oan gia ngõ hẹp
Chương 28: 28: Nô tài, nha hoàn cũng là người
Chương 29: 29: Yêu tinh chuyển thế
Chương 30: 30: Vương Gia không ham nữ sắc
Chương 31: 31: Ghen tức
Chương 32: 32: Bí mật của Vương gia
Chương 33: 33: Nảy sinh tâm kế
Chương 34: 34: Đây không phải là thứ ngươi nên nhìn
Chương 35: 35: Kiềm chế tự động biến mất
Chương 36: 36: Miệng có mệt hay không?
Chương 37: 37: Thăm dò sở thích của Vương Gia
Chương 38: 38: Vương Gia, ngài tự mình đi nhà xí à?
Chương 39: 39: Đào cái hố nguyền rủa hắn
Chương 40: 40: Đêm ngủ Tầm Mộng cư
Chương 41: 41: Cùng hắn ngủ chung
Chương 42: 42: Chờ đợi phản ứng
Chương 43: 43: Ta không gợi lên được hứng thú của ngươi
Chương 44: 44: Ngươi sẽ đuổi ta đi sao?
Chương 45: 45: Ngươi không lo lắng ta bị bán đi sao?
Chương 46: 46: Ta là người của Vương gia
Chương 47: 47: Tranh giành người tình
Chương 48: 48: Huynh có thể hôn nhẹ một cái không?
Chương 49: 49: Cưới sóng gió
Chương 50: 50: Cự hôn
Chương 51: 51: Bị gài bẫy
Chương 52: 52: Gạo nấu thành cơm
Chương 53: 53: Sờ soạn phải chịu trách nhiệm
Chương 54: 54: Làm mẫu hôn môi
Chương 55: 55: Nữ nhân không có quyền
Chương 56: 56: Chui chuồng chó
Chương 57: 57: Người mất tích rồi
Chương 58: 58: Một mảnh chuông treo
Chương 59: 59: Cảnh xuân ở Ôn Tuyền
Chương 60: 60: Tiếp xúc thân mật
Chương 61: 61: Ao ước của nữ nhân?
Chương 62: 62: Dường như thật sự là yêu
Chương 63: 63: Nàng là của ta
Chương 64: 64: Thả tự do cho nàng
Chương 65: 65: Quả nhiên là nàng vẫn muốn rời đi
Chương 66: 66: Chỉ là không bỏ được nàng
Chương 67: 67: Cùng cưới hai người
Chương 68: 68: Tiểu mộng mộng?
Chương 69: 69: Có bảy vị phu nhân
Chương 70: 70: Cấm trẻ nhỏ
Chương 71: 71: Gây họa
Chương 72: 72: Lạnh lùng như chàng
Chương 73: 73: Buồn bực
Chương 74: 74: Rung động trong nháy mắt
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Tâm phiền ý loạn
Chương 77: 77: Bị ám toán
Chương 78: 78: Bị ép buộc uống xuân dược
Chương 79: 79: Cởi, cởi, cởi quần áo?
Chương 80: 80: Hoan ái
Chương 81: 81: Tại sao lại đau thế này?
Chương 82: 82: Thần vương dịu dàng
Chương 83: 83: Ai nói cho nàng biết là bổn vương thích nam sắc?
Chương 84: 84: Vương gia hẳn là đã tận hứng cả một đêm
Chương 85: 85: Từ từ hưởng thụ
Chương 86: 86: Khí huyết sôi trào
Chương 87: 87: Không cần chịu trách nhiệm
Chương 88: 88: Thánh chỉ Tứ Hôn
Chương 89: 89: Không thể không nhận
Chương 90: 90: Quen biết nhau
Chương 91: 91: Đoạt vợ
Chương 92: 92: Ngươi không thể tổn thương hắn
Chương 93: 93: Trúng độc
Chương 94: 94: Hung thủ là ai
Chương 95: 95: Đau lòng thương thế của ngươi
Chương 96: 96: Chỉ có nàng mới có thể làm như vậy
Chương 97: 97: Thư phòng kích tình
Chương 98: 98: Vương Gia lưu manh
Chương 99: 99: Tình bất hủ không thể chia cắt
Chương 100: 100: Tình bất hủ không thể chia cắt (2)
Chương 101: 101: Tình bất hủ không thể chia cắt (3)
Chương 102: 102: Tình bất hủ không thể chia cắt (4)
Chương 103: 103: Chính thất cùng Tiểu Tam tranh đấu
Chương 104: 104: Không dễ dàng để chàng ôm
Chương 105: 105: Không còn mặt mũi gặp người khác
Chương 106: 106: Nàng là nữ nhân của ta
Chương 107: 107: Đừng đánh chủ ý vào nam nhân của ta
Chương 108: 108: Như keo như sơn
Chương 109: 109: Con người sắt đá Nhu Tình
Chương 110: 110: Vừa gặp đã thương VS nhìn về nhau
Chương 111: 111: Nếu như chàng phụ ta...ta chắc chắn sẽ rời đi
Chương 112: 112: Nơi đó của nàng có đồ tốt
Chương 113: 113: Ong bướm
Chương 114: 114: Ai là "Đại di mụ" của nàng?
Chương 115: 115: Tại sao lại tốt với ta như vậy?
Chương 116: 116: Mất trí nhớ
Chương 117: 117: Trước thu thập nàng , sau đó mới trừng trị hắn
Chương 118: 118: Lời thật lòng trong lúc vô tình
Chương 119: 119: Bí mật của hắn
Chương 120: 120: Thể lực càng ngày càng tốt
Chương 121: 121: Bị tấn công bất ngờ
Chương 122: 122: Còn nhớ ta không?
Chương 123: 123: Quận chúa Tử Linh
Chương 124: 124: Nước mắt
Chương 125: 125: Đi nước Ngân Nguyệt
Chương 126: 126: Để lộ tin tức
Chương 127: 127: Dụng kế khiến nàng trở về nước Hàn Vũ
Chương 128: 128: Nàng vẫn phải đến
Chương 129: 129: Cuối cùng cũng gặp nhau
Chương 130: 130: Thật sự là Mộng Nhi của ta
Chương 131: 131: Giúp nàng khôi phục trí nhớ
Chương 132: 132: Trước hỏa hoạn sau rơi xuống nước
Chương 133: 133: Cướp đoạt Mộng nhi
Chương 134: 134: Vạch trần chân tướng
Chương 135: 135: Hai lạc tử mộng
Chương 136: 136: Ghen
Chương 137: 137: Tình cảm khó có thể tự động kiềm chế
Chương 138: 138: Quý Vân Hạc, tình địch!
Chương 139: 139: Muốn nhiều hơn
Chương 140: 140: Đại kết cục
Chương 141: 141: Đại kết cục 2
Chương 142: 142: Đại kết cục 3
Chương 143: 143: Đại kết cục 4
Chương 144: 144: Đại kết cục 5
Không tìm thấy chương nào phù hợp