Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 127
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“O? Còn có chuyện như vậy ư? Nhưng sao lại không đăng báo?”
Ông cụ Lục nhíu mày nhìn Nghiên Ca chăm chú, không bỏ qua một chút biểu cảm nào của cô.
Lục Thiếu Nhiên tiếp lời: “Ông nội, đương nhiên chuyện lần trước sẽ không đăng báo rồi, bởi vì đó vốn là chủ Út và Tiêu Kỳ hẹn gặp nhau để bàn chuyện hợp tác. Nghiên Ca tới trước chỉ là chuẩn bị tư liệu. Ông không biết đâu, lúc ấy khi những phóng viên kia vừa nhìn thấy chú Út, khuôn mặt đều xanh mét. Có chú Út ở đó, bọn họ nào dám viết linh tinh chứ.”
“Hừ! Hoang đương!” Không ngờ Lục Thiếu Nhiên vừa nói xong, ông cụ Lục lại hừ lạnh một tiếng: “Thằng Ba đúng là càng ngày càng hồ đồ, không làm ăn đàng hoàng lại còn nhúng tay vào chuyện truyền thông, cho dù nó có quan hệ với phía truyền thông, cũng không thể một tay che trời được!”
“Ông nội!” Lục Thiếu Nhiên nhíu mày: “Không thể nói như vậy được, nếu như không có chủ Út nhúng tay vào, không biết truyền thông sẽ viết linh tinh thành thế nào nữa đầu, ông xem lần này không phải là một bài học à!”
“Thiếu Nhiên, con bớt nói lại, bây giờ là vợ con ngoại tình, không có lửa làm sao có khói, đạo lý này con cũng không hiểu sao?”
Lê Uyển chen vào một câu, lại chĩa mũi dùi về phía Nghiên Ca.
Nghiên Ca đột nhiên cảm nhận được thế nào là miệng nhiều người xói chảy vàng, cho dù lần này có đúng hay sai, thì mẹ chồng vẫn muốn úp chậu phần này lên đầu cô.
“Mẹ!” Lục Thiếu Nhiên sầm mặt xuống: “Con không thể hiểu nổi, vì sao mẹ cứ luôn nhằm vào Nghiên Ca chứ? Mẹ cũng biết cô ấy là vợ con, bây giờ con lựa chọn tin tưởng cô ấy, sao mẹ cứ phải phản bác con?
Có phải chỉ cần Nghiên Ca thừa nhận ngoại tình là mẹ sẽ hài lòng, sẽ vui vẻ đúng không?”
Lê Uyển tức đến khó thở: “Lục Thiếu Nhiên, con nói lời khốn nạn gì đó. Mẹ là mẹ con, còn có thể hại con được sao. Chỉ Vì vợ con gây ra bê bối này, sao cô ta còn không biết xấu hổ ở lại nhà họ Lục?!”
Bà ta vừa nói vậy, không chỉ Cố Nghiên Ca thản nhiên nở nụ cười, đến cả ông cụ Lục cũng đột nhiên thay đổi sắc mặt.
“Lệ Uyển, cô nói nhăng nói cuội gì đấy! Nghiên Ca là vợ Thiếu Nhiên cưới hỏi đàng hoàng, bây giờ không có chứng cứ, không ai có thể đuổi con bé ra khỏi nhà này!”
Ông cụ Lục vô cùng uy nghiêm, gõ mạnh cây gậy trong tay xuống nền đá cẩm thạch. Thấy thế, Lê Uyển lập tức sửa lời: “Bố, con… ý con không phải vậy!”
Đôi mắt ông cụ Lục vô cùng nghiêm khắc: “Vậy cô có ý gì! Từ khi Nghiên Ca về làm dâu nhà này, đã có ngày nào cô đối xử tử tế với con bé chưa? Bây giờ trong nhà xảy ra chuyện, vốn là nên quyết chí đồng lòng, cô nhìn xem cô lại đang làm gì? Cô tưởng nếu như đuổi con bé đi thì chuyện này sẽ không còn liên quan gì đến nhà họ Lục sao? Thật là ngu xuẩn!”
Lời dạy dỗ khó nghe của ông cụ Lục lập tức khiến cho sắc mặt Lê Uyển trở nên khó coi.
Sau đó, ông dùng ánh mắt yêu thương nhìn Nghiên Ca: “Bé con, nếu như cháu nói không, vậy thì là không! Nhưng sau này cháu làm việc phải cẩn thận. Dù sao cháu là người nhà họ Lục, mặc dù ông đã lui về nghỉ hưu, nhưng cũng có không ít kẻ muốn nhìn thấy nhà chúng ta xấu mặt. Chuyện lần này cho qua đi.”
Nghiên Ca không thể ngờ được, cơn sóng gió ngoại tình có vẻ nghiêm trọng này lại tan thành mây khói bởi hai ba câu nói của ông cụ Lục.
Nhưng thật sự chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Nghiên Ca và Lục Thiếu Nhiên về phòng ngủ trên tầng ba, ông cụ Lục bảo Lục Tử Vinh đến phòng sách. Sau khi đóng cửa, hai bố con ngồi im lặng một lúc, Lục Tử Vinh mở miệng trước: “Bố, bố thật sự tin tưởng Cố Nghiên Ca sao?” Ông cụ Lục trừng mắt: “Cố Nghiên Ca cái gì? Đó cũng là con dâu của anh! Rốt cuộc vì sao anh và Lê Uyển cử chướng mắt Nghiên Ca thế hả?” “Bố, không phải là chướng mắt, chỉ là… chỉ là gia thể của nó.”
“Hừ! Hoang đường!” Ông cụ Lục khinh thường cười lạnh: “Luận về gia thế, vợ anh và vợ thằng Hai đều xuất thân từ gia đình quyền thế, nhưng bây giờ thì sao? Anh cho rằng ông đây không biết chuyện anh và thằng Hai lăng nhăng ở bên ngoài sao? Bây giờ Thiếu Nhiên dính vào chuyện tai tiếng, khó có được Nghiên Ca không chế, vẫn một lòng một dạ với nó, sao anh chị lại không nhìn ra ưu điểm của con bé chứ?”
“Bố, Thiếu Nhiên còn trẻ, chuyện này không thể thể hiện gì cả, nếu đổi thành con gái của một gia đình khác, nói không chừng còn làm tốt hơn cô ta!”
“Khốn kiếp!” Cây gậy trong tay ông cụ Lục suýt nữa ném vào mặt Lục Tử Vinh: “Dù sao tôi cũng chỉ công nhận Nghiên Ca là cháu dâu! Chuyện sau này thì để sau này hãy nói. Tôi bảo anh vào đây là để anh gọi điện cho thằng Ba, chuyện lần này bảo nó đi điều tra cho rõ ràng. Dảm động vào nhà họ Lục chúng ta, tôi cũng muốn nhìn xem là kẻ nào to gan lớn mật như vậy!”
“Vâng, lát nữa con sẽ gọi điện cho chú Ba.”
***
Tầng ba, phòng ngủ.
Nghiên Ca chán nản ngồi trên giường, cúi đầu nghịch ngón tay mình, trong lòng ấm ức, muốn nói lại cảm thấy như đang già mồm cãi láo, không nói thì lại thấy hơi uất ức.
“Vợ à, bị dọa sợ rồi hả?”
Lục Thiếu Nhiên cởi áo khoác ra, ngồi xuống cạnh Nghiên Ca, cánh tay dài vươn ra kéo cô lại gần.
Nghiên Ca ngồi thẳng lên một chút: “Đừng nghịch!”
“Ấy, còn có sức nói anh, vậy thì hắn là không có chuyện gì lớn.” Lục Thiếu Nhiên tếu táo trêu chọc có đúng là đã khiến cho cảm xúc khó chịu của Nghiên Ca dịu đi một chút.
Cô ngồi ngay ngắn: “Thiếu Nhiên, xin lỗi anh.”
“Hả? Sốt rồi à?” Lục Thiếu Nhiên như gặp ma mà sờ sờ trán cô.
Nghiên Ca giơ tay đánh bay móng vuốt của anh: “Em nói nghiêm túc đấy!”
“Anh cũng nghiêm túc mà! Em nói xin lỗi anh làm gì, em đâu làm sai chuyện gì?”
Trên mặt Nghiên Ca thoáng hiện lên vẻ mất mát: “Không phải, chỉ là em thấy mình đã gây thêm phiền phức cho anh, cũng khiến cho nhà họ Lục bị người khác chê cười, trong lòng rất áy náy.”
“Được rồi, không phải lỗi của em. Em không cần phải như vậy. Anh nói với em này, tuy vừa rồi ông nội không nói gì, nhưng ông không phải người tùy ý để người ta bắt nạt. Em cứ chờ đi, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ có lời giải thích.”
Nghiên Ca bực bội dựa vào đầu giường: “Em thật sự không thể tưởng tượng được ông nội lại bảo vệ em như vậy.”
“Đó là đương nhiên rồi, yêu ai yêu cả đường đi, có biết không?”
“Thôi đi. Ban đầu là ai xin em, nhờ em nói đỡ giúp trước mặt ông nội hả?” Lục Thiếu Nhiên xấu hổ cười cười: “Hôm nay, mọi người đều đối đầu với anh đúng không?” “Thiếu Nhiên, cảm ơn anh nhé.”
Hai người nói chuyện vài câu, sau đó không ngờ Lục Thiếu Nhiên lại không rời khỏi biệt thự nhà họ Lục.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
“O? Còn có chuyện như vậy ư? Nhưng sao lại không đăng báo?”
Ông cụ Lục nhíu mày nhìn Nghiên Ca chăm chú, không bỏ qua một chút biểu cảm nào của cô.
Lục Thiếu Nhiên tiếp lời: “Ông nội, đương nhiên chuyện lần trước sẽ không đăng báo rồi, bởi vì đó vốn là chủ Út và Tiêu Kỳ hẹn gặp nhau để bàn chuyện hợp tác. Nghiên Ca tới trước chỉ là chuẩn bị tư liệu. Ông không biết đâu, lúc ấy khi những phóng viên kia vừa nhìn thấy chú Út, khuôn mặt đều xanh mét. Có chú Út ở đó, bọn họ nào dám viết linh tinh chứ.”
“Hừ! Hoang đương!” Không ngờ Lục Thiếu Nhiên vừa nói xong, ông cụ Lục lại hừ lạnh một tiếng: “Thằng Ba đúng là càng ngày càng hồ đồ, không làm ăn đàng hoàng lại còn nhúng tay vào chuyện truyền thông, cho dù nó có quan hệ với phía truyền thông, cũng không thể một tay che trời được!”
“Ông nội!” Lục Thiếu Nhiên nhíu mày: “Không thể nói như vậy được, nếu như không có chủ Út nhúng tay vào, không biết truyền thông sẽ viết linh tinh thành thế nào nữa đầu, ông xem lần này không phải là một bài học à!”
“Thiếu Nhiên, con bớt nói lại, bây giờ là vợ con ngoại tình, không có lửa làm sao có khói, đạo lý này con cũng không hiểu sao?”
Lê Uyển chen vào một câu, lại chĩa mũi dùi về phía Nghiên Ca.
Nghiên Ca đột nhiên cảm nhận được thế nào là miệng nhiều người xói chảy vàng, cho dù lần này có đúng hay sai, thì mẹ chồng vẫn muốn úp chậu phần này lên đầu cô.
“Mẹ!” Lục Thiếu Nhiên sầm mặt xuống: “Con không thể hiểu nổi, vì sao mẹ cứ luôn nhằm vào Nghiên Ca chứ? Mẹ cũng biết cô ấy là vợ con, bây giờ con lựa chọn tin tưởng cô ấy, sao mẹ cứ phải phản bác con?
Có phải chỉ cần Nghiên Ca thừa nhận ngoại tình là mẹ sẽ hài lòng, sẽ vui vẻ đúng không?”
Lê Uyển tức đến khó thở: “Lục Thiếu Nhiên, con nói lời khốn nạn gì đó. Mẹ là mẹ con, còn có thể hại con được sao. Chỉ Vì vợ con gây ra bê bối này, sao cô ta còn không biết xấu hổ ở lại nhà họ Lục?!”
Bà ta vừa nói vậy, không chỉ Cố Nghiên Ca thản nhiên nở nụ cười, đến cả ông cụ Lục cũng đột nhiên thay đổi sắc mặt.
“Lệ Uyển, cô nói nhăng nói cuội gì đấy! Nghiên Ca là vợ Thiếu Nhiên cưới hỏi đàng hoàng, bây giờ không có chứng cứ, không ai có thể đuổi con bé ra khỏi nhà này!”
Ông cụ Lục vô cùng uy nghiêm, gõ mạnh cây gậy trong tay xuống nền đá cẩm thạch. Thấy thế, Lê Uyển lập tức sửa lời: “Bố, con… ý con không phải vậy!”
Đôi mắt ông cụ Lục vô cùng nghiêm khắc: “Vậy cô có ý gì! Từ khi Nghiên Ca về làm dâu nhà này, đã có ngày nào cô đối xử tử tế với con bé chưa? Bây giờ trong nhà xảy ra chuyện, vốn là nên quyết chí đồng lòng, cô nhìn xem cô lại đang làm gì? Cô tưởng nếu như đuổi con bé đi thì chuyện này sẽ không còn liên quan gì đến nhà họ Lục sao? Thật là ngu xuẩn!”
Lời dạy dỗ khó nghe của ông cụ Lục lập tức khiến cho sắc mặt Lê Uyển trở nên khó coi.
Sau đó, ông dùng ánh mắt yêu thương nhìn Nghiên Ca: “Bé con, nếu như cháu nói không, vậy thì là không! Nhưng sau này cháu làm việc phải cẩn thận. Dù sao cháu là người nhà họ Lục, mặc dù ông đã lui về nghỉ hưu, nhưng cũng có không ít kẻ muốn nhìn thấy nhà chúng ta xấu mặt. Chuyện lần này cho qua đi.”
Nghiên Ca không thể ngờ được, cơn sóng gió ngoại tình có vẻ nghiêm trọng này lại tan thành mây khói bởi hai ba câu nói của ông cụ Lục.
Nhưng thật sự chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Nghiên Ca và Lục Thiếu Nhiên về phòng ngủ trên tầng ba, ông cụ Lục bảo Lục Tử Vinh đến phòng sách. Sau khi đóng cửa, hai bố con ngồi im lặng một lúc, Lục Tử Vinh mở miệng trước: “Bố, bố thật sự tin tưởng Cố Nghiên Ca sao?” Ông cụ Lục trừng mắt: “Cố Nghiên Ca cái gì? Đó cũng là con dâu của anh! Rốt cuộc vì sao anh và Lê Uyển cử chướng mắt Nghiên Ca thế hả?” “Bố, không phải là chướng mắt, chỉ là… chỉ là gia thể của nó.”
“Hừ! Hoang đường!” Ông cụ Lục khinh thường cười lạnh: “Luận về gia thế, vợ anh và vợ thằng Hai đều xuất thân từ gia đình quyền thế, nhưng bây giờ thì sao? Anh cho rằng ông đây không biết chuyện anh và thằng Hai lăng nhăng ở bên ngoài sao? Bây giờ Thiếu Nhiên dính vào chuyện tai tiếng, khó có được Nghiên Ca không chế, vẫn một lòng một dạ với nó, sao anh chị lại không nhìn ra ưu điểm của con bé chứ?”
“Bố, Thiếu Nhiên còn trẻ, chuyện này không thể thể hiện gì cả, nếu đổi thành con gái của một gia đình khác, nói không chừng còn làm tốt hơn cô ta!”
“Khốn kiếp!” Cây gậy trong tay ông cụ Lục suýt nữa ném vào mặt Lục Tử Vinh: “Dù sao tôi cũng chỉ công nhận Nghiên Ca là cháu dâu! Chuyện sau này thì để sau này hãy nói. Tôi bảo anh vào đây là để anh gọi điện cho thằng Ba, chuyện lần này bảo nó đi điều tra cho rõ ràng. Dảm động vào nhà họ Lục chúng ta, tôi cũng muốn nhìn xem là kẻ nào to gan lớn mật như vậy!”
“Vâng, lát nữa con sẽ gọi điện cho chú Ba.”
***
Tầng ba, phòng ngủ.
Nghiên Ca chán nản ngồi trên giường, cúi đầu nghịch ngón tay mình, trong lòng ấm ức, muốn nói lại cảm thấy như đang già mồm cãi láo, không nói thì lại thấy hơi uất ức.
“Vợ à, bị dọa sợ rồi hả?”
Lục Thiếu Nhiên cởi áo khoác ra, ngồi xuống cạnh Nghiên Ca, cánh tay dài vươn ra kéo cô lại gần.
Nghiên Ca ngồi thẳng lên một chút: “Đừng nghịch!”
“Ấy, còn có sức nói anh, vậy thì hắn là không có chuyện gì lớn.” Lục Thiếu Nhiên tếu táo trêu chọc có đúng là đã khiến cho cảm xúc khó chịu của Nghiên Ca dịu đi một chút.
Cô ngồi ngay ngắn: “Thiếu Nhiên, xin lỗi anh.”
“Hả? Sốt rồi à?” Lục Thiếu Nhiên như gặp ma mà sờ sờ trán cô.
Nghiên Ca giơ tay đánh bay móng vuốt của anh: “Em nói nghiêm túc đấy!”
“Anh cũng nghiêm túc mà! Em nói xin lỗi anh làm gì, em đâu làm sai chuyện gì?”
Trên mặt Nghiên Ca thoáng hiện lên vẻ mất mát: “Không phải, chỉ là em thấy mình đã gây thêm phiền phức cho anh, cũng khiến cho nhà họ Lục bị người khác chê cười, trong lòng rất áy náy.”
“Được rồi, không phải lỗi của em. Em không cần phải như vậy. Anh nói với em này, tuy vừa rồi ông nội không nói gì, nhưng ông không phải người tùy ý để người ta bắt nạt. Em cứ chờ đi, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ có lời giải thích.”
Nghiên Ca bực bội dựa vào đầu giường: “Em thật sự không thể tưởng tượng được ông nội lại bảo vệ em như vậy.”
“Đó là đương nhiên rồi, yêu ai yêu cả đường đi, có biết không?”
“Thôi đi. Ban đầu là ai xin em, nhờ em nói đỡ giúp trước mặt ông nội hả?” Lục Thiếu Nhiên xấu hổ cười cười: “Hôm nay, mọi người đều đối đầu với anh đúng không?” “Thiếu Nhiên, cảm ơn anh nhé.”
Hai người nói chuyện vài câu, sau đó không ngờ Lục Thiếu Nhiên lại không rời khỏi biệt thự nhà họ Lục.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: - 1
Chương 2: 2: - 2
Chương 3: 3: - 3
Chương 4: 4: - 4
Chương 5: 5: - 5
Chương 6: 6: - 6
Chương 7: 7: - 7
Chương 8: 8: - 8
Chương 9: 9: - 9
Chương 10: 10: - 10
Chương 11: 11: - 11
Chương 12: 12: - 12
Chương 13: 13: - 13
Chương 14: 14: - 14
Chương 15: 15: - 15
Chương 16: 16: - 16
Chương 17: 17: - 17
Chương 18: 18: - 18
Chương 19: 19: - 19
Chương 20: 20: - 20
Chương 21: 21: - 21
Chương 22: 22: - 22
Chương 23: 23: - 23
Chương 24: 24: - 24
Chương 25: 25: - 25
Chương 26: 26: - 26
Chương 27: 27: - 27
Chương 28: 28: - 28
Chương 29: 29: - 29
Chương 30: 30: - 30
Chương 31: 31: - 31
Chương 32: 32: - 32
Chương 33: 33: - 33
Chương 34: 34: - 34
Chương 35: 35: - 35
Chương 36: 36: - 36
Chương 37: 37: - 37
Chương 38: 38: - 38
Chương 39: 39: - 39
Chương 40: 40: - 40
Chương 41: 41: - 41
Chương 42: 42: - 42
Chương 43: 43: - 43
Chương 44: 44: - 44
Chương 45: 45: - 45
Chương 46: 46: - 46
Chương 47: 47: - 47
Chương 48: 48: - 48
Chương 49: 49: - 49
Chương 50: 50: - 50
Chương 51: 51: - 51
Chương 52: 52: - 52
Chương 53: 53: - 53
Chương 54: 54: - 54
Chương 55: 55: - 55
Chương 56: 56: - 56
Chương 57: 57: - 57
Chương 58: 58: - 58
Chương 59: 59: - 59
Chương 60: 60: - 60
Chương 61: 61: - 61
Chương 62: 62: - 62
Chương 63: 63: - 63
Chương 64: 64: - 64
Chương 65: 65: - 65
Chương 66: 66: - 66
Chương 67: 67: - 67
Chương 68: 68: - 68
Chương 69: 69: - 69
Chương 70: 70: - 70
Chương 71: 71: - Chươn g71
Chương 72: 72: - 72
Chương 73: 73: - 73
Chương 74: 74: - 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Không tìm thấy chương nào phù hợp