Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 59: Đút ăn
Taxi dừng lại trước cổng công ty Viên Tung, bảo vệ gác cổng nhìn thấy Hạ Diệu liền gật đầu cười ra hiệu với cậu.
Đi trên lối vào thật dài, thấy đèn trong phòng huấn luyện bị cành liễu dày đặc cắt ra thành vô số tia sáng, trống ngực Hạ Diệu trên đường đến đây đã được bình ổn lúc này không hiểu tại sao lại tiếp tục loạn nhịp.
Viên Tung vẫn chưa về, cũng không gọi cho Hạ Diệu, tựa hồ đoán được cậu nhất định sẽ đến, chỉ có điều không ngờ cậu lại dùng tạo hình như vậy để xuất hiện trước mặt mình. Nhìn thấy thanh nẹp trên cánh tay Hạ Diệu, khuôn mặt lãnh ngạnh của Viên Tung rõ ràng hiện lên vẻ đau xót khó có thể che giấu. Đi lính nhiều năm như vậy, đại thương tiểu thương gì cũng từng nếm qua, viên đạn gọt xương cùng lắm cũng chỉ nhíu mày một cái, chưa từng có vết thương nào lại khiến Viên Tung cảm thấy xúc mục kinh tâm như thế này, bởi vậy mãi lâu sau hắn mới mở miệng hỏi: “Sao đây?”
Hạ Diệu thì như chẳng có việc gì, “Lúc chấp hành nhiệm vụ, không cận thận bị gãy.”
Cùng là giọng điệu khinh miêu đạm tả, nhưng khi Hạ Diệu nói việc này với đồng sự và khi nói với Viên Tung, cảm xúc trong lòng lại hoàn toàn khác biệt, hồi đáp muốn nhận được cũng hoàn toàn tương phản.
Viên Tung không nói gì, bàn tay to lớn chụp lên gáy Hạ Diệu, kéo cậu vào phòng.
“Hôm nay làm món gì thế?” Hạ Diệu hỏi.
Viên Tung cố tình sầm mặt nói: “Hết rồi.”
“Sao lại hết rồi? Chẳng phải tôi chỉ đến muộn một chút thôi sao? Không đến nỗi không phần tôi chút nào chứ?”
Viên Tung liếc xéo Hạ Diệu, “Cậu tự làm gãy một tay, tôi còn phải làm cơm cho cậu ăn?”
Hạ Diệu nóng nảy, “Cũng không phải tôi cố ý làm gãy mà! Lúc ấy tình thế nguy cấp…”
“Được rồi!” Viên Tung ngắt lời Hạ Diệu, “Ngoan ngoãn ngồi đợi, tôi mang ra cho cậu.”
Hạ Diệu sớm đã đói cồn cào, vốn có thể giống Tiểu Huy tùy tiện kiếm chút gì đó lót dạ bên ngoài bệnh viện, nhưng cậu cứ cảm thấy thật phiền phức, liền nhẫn nhịn đến tận bây giờ. Đói đến đứng ngồi không yên, tò tò đi theo Viên Tung vào phòng bếp, vừa nghển cổ nhìn vừa nói: “Nè, tôi bị thương tay phải đấy nhé, không cầm đũa được đâu, anh nấu cho tôi chút gì mà có thể dùng thìa để ăn ấy. Phải rồi, món chính hôm nay là gì thế?”
“Mì sợi.”
Mì sợi… Hạ Diệu mù mờ, “Không còn gì khác sao?”
“Không còn.”
Thịt thái hạt lựu trụng tương, cà chua quấy lẫn trứng chim, sợi mì được cán ra như bằng máy móc… Viên Tung nấu cho Hạ Diệu một bát thật đầy, sau khi làm xong, dưới tình cảnh Hạ Diệu không hề có chút chuẩn bị, hắn gắp một miếng đưa tới bên miệng Hạ Diệu.
“Ăn đi.”
Hạ Diệu lập tức bày ra vẻ phản cảm, “Không cần anh đút, tôi có thể dùng tay trái từ từ ăn.”
“Cậu không ăn thì tôi ăn.” Viên Tung nói xong liền rút bát về, gắp mì lên đưa tới bên miệng.
“Đừng đừng đừng, tôi ăn!”
Hạ Diệu thực sự cực kỳ đói rồi, cũng mặc kệ không so đo nhiều như vậy nữa, để Viên Tung đút cho mình ăn. Nhịp điệu đưa lên hạ xuống của Viên Tung rất tốt, tựa hồ đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, đũa này tiếp đũa khác, đưa lên vừa chuẩn xác lại vừa kịp thời. Ban đầu Hạ Diệu còn có chút mất tự nhiên, nhưng dần dần cũng thích ứng, bắt đầu vừa ăn vừa lải nhải.
“Anh không biết tình huống lúc ấy nguy hiểm đến mức nào đâu, cậu Trương Điền ở cơ quan tôi ấy, mặt cậu ta bị rách rõ sâu từ đây đến tận đây này…”
Toàn bộ đèn trong khu nhà đều đã bị tắt, duy chỉ có một phòng là còn ánh đèn ấm áp nhàn nhạt. Mùi thức ăn thơm phức tỏa ra qua khe cửa sổ, hòa lẫn với tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt, càng làm tôn thêm sự tĩnh mịch của màn đêm. Hạ Diệu ngồi xếp bằng, miệng không ngừng mấp máy. Đôi đũa trong tay Viên Tung không ngừng đưa tới bên miệng Hạ Diệu, ánh mắt thâm trầm của hắn chăm chú nhìn cậu.
Hạ Diệu hút sụt sợi mì Viên Tung đưa tới bên miệng, hỏi Viên Tung: “Sao anh không ăn?”
Viên Tung thản nhiên đáp: “Tôi ăn rồi.”
Kỳ thực, Viên Tung một miếng cũng nuốt không trôi.
“Anh không chờ tôi nha!” Hạ Diệu đá một cú lên đầu gối Viên Tung.
Nói xong lời này, chính Hạ Diệu cũng tự sửng sốt, đột nhiên có chút không hiểu rõ mạch suy nghĩ của mình. Viên Tung vì sao phải chờ mình? Mình vì sao muốn Viên Tung chờ? Chẳng phải chỉ là kiếm bữa cơm ăn thôi sao? Có gì mà phải nhiều chuyện như vậy cơ chứ?
Viên Tung hỏi Hạ Diệu: “Ăn nữa không?”
Hạ Diệu gật đầu, “Có, ăn thêm bát nữa.”
“Cậu ăn hai bát rồi đấy.” Viên Tung nhắc nhở Hạ Diệu, “Buổi tối ăn nhiều không dễ tiêu hoá đâu.”
“Không sao, ban ngày tôi tiêu hao nhiều thể lực, ăn thêm một bát cũng không vấn đề.”
Đi trên lối vào thật dài, thấy đèn trong phòng huấn luyện bị cành liễu dày đặc cắt ra thành vô số tia sáng, trống ngực Hạ Diệu trên đường đến đây đã được bình ổn lúc này không hiểu tại sao lại tiếp tục loạn nhịp.
Viên Tung vẫn chưa về, cũng không gọi cho Hạ Diệu, tựa hồ đoán được cậu nhất định sẽ đến, chỉ có điều không ngờ cậu lại dùng tạo hình như vậy để xuất hiện trước mặt mình. Nhìn thấy thanh nẹp trên cánh tay Hạ Diệu, khuôn mặt lãnh ngạnh của Viên Tung rõ ràng hiện lên vẻ đau xót khó có thể che giấu. Đi lính nhiều năm như vậy, đại thương tiểu thương gì cũng từng nếm qua, viên đạn gọt xương cùng lắm cũng chỉ nhíu mày một cái, chưa từng có vết thương nào lại khiến Viên Tung cảm thấy xúc mục kinh tâm như thế này, bởi vậy mãi lâu sau hắn mới mở miệng hỏi: “Sao đây?”
Hạ Diệu thì như chẳng có việc gì, “Lúc chấp hành nhiệm vụ, không cận thận bị gãy.”
Cùng là giọng điệu khinh miêu đạm tả, nhưng khi Hạ Diệu nói việc này với đồng sự và khi nói với Viên Tung, cảm xúc trong lòng lại hoàn toàn khác biệt, hồi đáp muốn nhận được cũng hoàn toàn tương phản.
Viên Tung không nói gì, bàn tay to lớn chụp lên gáy Hạ Diệu, kéo cậu vào phòng.
“Hôm nay làm món gì thế?” Hạ Diệu hỏi.
Viên Tung cố tình sầm mặt nói: “Hết rồi.”
“Sao lại hết rồi? Chẳng phải tôi chỉ đến muộn một chút thôi sao? Không đến nỗi không phần tôi chút nào chứ?”
Viên Tung liếc xéo Hạ Diệu, “Cậu tự làm gãy một tay, tôi còn phải làm cơm cho cậu ăn?”
Hạ Diệu nóng nảy, “Cũng không phải tôi cố ý làm gãy mà! Lúc ấy tình thế nguy cấp…”
“Được rồi!” Viên Tung ngắt lời Hạ Diệu, “Ngoan ngoãn ngồi đợi, tôi mang ra cho cậu.”
Hạ Diệu sớm đã đói cồn cào, vốn có thể giống Tiểu Huy tùy tiện kiếm chút gì đó lót dạ bên ngoài bệnh viện, nhưng cậu cứ cảm thấy thật phiền phức, liền nhẫn nhịn đến tận bây giờ. Đói đến đứng ngồi không yên, tò tò đi theo Viên Tung vào phòng bếp, vừa nghển cổ nhìn vừa nói: “Nè, tôi bị thương tay phải đấy nhé, không cầm đũa được đâu, anh nấu cho tôi chút gì mà có thể dùng thìa để ăn ấy. Phải rồi, món chính hôm nay là gì thế?”
“Mì sợi.”
Mì sợi… Hạ Diệu mù mờ, “Không còn gì khác sao?”
“Không còn.”
Thịt thái hạt lựu trụng tương, cà chua quấy lẫn trứng chim, sợi mì được cán ra như bằng máy móc… Viên Tung nấu cho Hạ Diệu một bát thật đầy, sau khi làm xong, dưới tình cảnh Hạ Diệu không hề có chút chuẩn bị, hắn gắp một miếng đưa tới bên miệng Hạ Diệu.
“Ăn đi.”
Hạ Diệu lập tức bày ra vẻ phản cảm, “Không cần anh đút, tôi có thể dùng tay trái từ từ ăn.”
“Cậu không ăn thì tôi ăn.” Viên Tung nói xong liền rút bát về, gắp mì lên đưa tới bên miệng.
“Đừng đừng đừng, tôi ăn!”
Hạ Diệu thực sự cực kỳ đói rồi, cũng mặc kệ không so đo nhiều như vậy nữa, để Viên Tung đút cho mình ăn. Nhịp điệu đưa lên hạ xuống của Viên Tung rất tốt, tựa hồ đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, đũa này tiếp đũa khác, đưa lên vừa chuẩn xác lại vừa kịp thời. Ban đầu Hạ Diệu còn có chút mất tự nhiên, nhưng dần dần cũng thích ứng, bắt đầu vừa ăn vừa lải nhải.
“Anh không biết tình huống lúc ấy nguy hiểm đến mức nào đâu, cậu Trương Điền ở cơ quan tôi ấy, mặt cậu ta bị rách rõ sâu từ đây đến tận đây này…”
Toàn bộ đèn trong khu nhà đều đã bị tắt, duy chỉ có một phòng là còn ánh đèn ấm áp nhàn nhạt. Mùi thức ăn thơm phức tỏa ra qua khe cửa sổ, hòa lẫn với tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt, càng làm tôn thêm sự tĩnh mịch của màn đêm. Hạ Diệu ngồi xếp bằng, miệng không ngừng mấp máy. Đôi đũa trong tay Viên Tung không ngừng đưa tới bên miệng Hạ Diệu, ánh mắt thâm trầm của hắn chăm chú nhìn cậu.
Hạ Diệu hút sụt sợi mì Viên Tung đưa tới bên miệng, hỏi Viên Tung: “Sao anh không ăn?”
Viên Tung thản nhiên đáp: “Tôi ăn rồi.”
Kỳ thực, Viên Tung một miếng cũng nuốt không trôi.
“Anh không chờ tôi nha!” Hạ Diệu đá một cú lên đầu gối Viên Tung.
Nói xong lời này, chính Hạ Diệu cũng tự sửng sốt, đột nhiên có chút không hiểu rõ mạch suy nghĩ của mình. Viên Tung vì sao phải chờ mình? Mình vì sao muốn Viên Tung chờ? Chẳng phải chỉ là kiếm bữa cơm ăn thôi sao? Có gì mà phải nhiều chuyện như vậy cơ chứ?
Viên Tung hỏi Hạ Diệu: “Ăn nữa không?”
Hạ Diệu gật đầu, “Có, ăn thêm bát nữa.”
“Cậu ăn hai bát rồi đấy.” Viên Tung nhắc nhở Hạ Diệu, “Buổi tối ăn nhiều không dễ tiêu hoá đâu.”
“Không sao, ban ngày tôi tiêu hao nhiều thể lực, ăn thêm một bát cũng không vấn đề.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giải đọ sức
Chương 2: 2: Ai nói đấy?
Chương 3: 3: Nỗi niềm khó nói nghĩ lại còn kinh
Chương 4: 4: Giúp em làm mối đi mà!
Chương 5: 5: Nhân vật “nguy hiểm”
Chương 6: 6: Lần đầu giao chiến
Chương 7: 7: Một hộp bánh cookie
Chương 8: 8: Cút càng xa càng tốt!
Chương 9: 9: Đừng đặc biệt không biết xấu hổ như thế!
Chương 10: 10: Mắng cho chết nhà ngươi!
Chương 11: 11: Yểng ta chán nản rồi
Chương 12: 12: Thời gian trước khi bắn
Chương 13: 13: Tôi nhìn trúng cậu rồi
Chương 14: 14: Đây là cái kiểu logic gì chứ?
Chương 15: 15: Quần cậu có chút thấp!
Chương 16: 16: Chặt chẽ khóa trong tim
Chương 17: 17: Nếu cậu cười với tôi một chút…
Chương 18: 18: Đàn ông như này mới đủ tuyệt diệu!
Chương 19: 19: Không thể thương lượng
Chương 20: 20: Gửi nuôi
Chương 21: 21: Lặng thầm bảo vệ em
Chương 22: 22: Trong cửa sổ, ngoài cửa sổ
Chương 23: 23: Mặc quần nhỏ vào
Chương 24: 24: Tập kích đêm khuya
Chương 25: 25: Tiểu nhu tình đêm mưa
Chương 26: 26: Nhớ nhung đại yểng
Chương 27: 27: Tìm hiểu mặt bên
Chương 28: 28: Sao không chờ tôi về rồi hẵng kiểm tra sức khỏe?
Chương 29: 29: Vụng trộm
Chương 30: 30: Một chữ ngàn vàng
Chương 31: 31: Trúc mã hội tụ
Chương 32: 32: Cắn tai anh nha!
Chương 33: 33: Đại vũ trì thủy
Chương 34: 34: Dẫn trộm vào nhà
Chương 35: 35: Đêm qua người tôi cắn không phải là cậu?
Chương 36: 36: Đau đến thực tiêu hồn
Chương 37: 37: Tranh chấp
Chương 38: 38: Tuyên đại thiếu gia làm loạn không hối tiếc
Chương 39: 39: Cùng sửa máy tập
Chương 40: 40: Nhóc con ti tiện
Chương 41: 41: Bất công
Chương 42: 42: Đào củ sen
Chương 43: 43: Ham ăn
Chương 44: 44: Cùng tôi đi hóng gió
Chương 45: 45: Xuất phát nào!
Chương 46: 46: Tình yêu manh nha
Chương 47: 47: Đó là nụ hôn đầu của lão tử!
Chương 48: 48: Hiểu nhau thêm chút nữa
Chương 49: 49: Dừng xe!
Chương 50: 50: Tiểu bỉ ổi trong ổ chăn
Chương 51: 51: Không chống đỡ nổi
Chương 52: 52: Cuối cùng cũng tóm được mày rồi!
Chương 53: 53: Oan gia chạm trán
Chương 54: 54: Lại bị sập bẫy
Chương 55: 55: Hai quả lựu to
Chương 56: 56: Mỹ nam bên bể bơi
Chương 57: 57: Đại tiệc mỹ vị
Chương 58: 58: Sự cố
Chương 59: 59: Đút ăn
Chương 60: 60: Viện cớ mượn ổ chăn
Chương 61: 61: Tình cảm chạy lệch
Chương 62: 62: Khó chịu
Chương 63: 63: Một mình vụng trộm hành sự
Chương 64: 64: Xấu hổ đỏ bừng cả mặt
Chương 65: 65: Mở cửa ra, để tôi vào!
Chương 66: 66: Thời điểm tiến hành giải quyết mâu thuẫn
Chương 67: 67: Ông nội anh!
Chương 68: 68: Thu hoạch ngoài mong đợi
Chương 69: 69: Gãi thêm tí nữa đi
Chương 70: 70: Ngây thơ
Chương 71: 71: Cùng yêu cùng thương
Chương 72: 72: Cậu cũng đối tốt với hắn đi
Chương 73: 73: Tôi lạy cậu luôn
Chương 74: 74: Vuốt vuốt giận, không sao đâu mà
Chương 75: 75: Thật vừa
Chương 76: 76: Giới thiệu một cô bạn gái cho anh
Chương 77: 77: Tôi sắp bị em gái anh đùa đến chết rồi!
Chương 78: 78: Chườm nóng
Chương 79: 79: Cậu cứ tha hồ mà ghen đi
Chương 80: 80: Tu thân dưỡng tính
Chương 81: 81: Hắn là của tôi!
Chương 82: 82: Tiến triển thêm một bước
Chương 83: 83: Sĩ khả sát bất khả nhục (Quân tử thà chết không chịu nhục)
Chương 84: 84: Có thể chống lại ý trời
Chương 85: 85: Thêm một cái đầu não
Chương 86: 86: Đặc biệt hiếu thảo
Chương 87: 87: Hạ Diệu cậu ở lại
Chương 88: 88: Nhóc con, cho cậu khiêu khích này!
Chương 89: 89: Chuyến khởi hành lừa đảo
Chương 90: 90: Nỗi ám ảnh hoán đổi người
Chương 91: 91: Cậu á đem miệng giữ kín một chút
Chương 92: 92: Miễn tìm!
Chương 93: 93: Huynh muội tán gẫu
Chương 94: 94: Người vợ đảm
Chương 95: 95: Huynh đệ của anh hắn điên rồi!
Chương 96: 96: Kì nghỉ quá dài
Chương 97: 97: Đường về nhà chồng trắc trở
Chương 98: 98: Hảo tiểu tử
Chương 99: 99: Tôi không thể mất một người
Chương 100: 100: Hai gã đàn ông điên loạn
Chương 101: 101: BẮT ĐƯỢC "GIAN DÂM"
Chương 102: 102: Tiểu tổ tông ấm áp
Chương 103: 103: Cực kì đại phát
Chương 104: 104: Hậu quả của kì nghỉ đông
Chương 105: 105: Tôi phục cậu luôn!
Chương 106: 106: Cảm ơn cậu
Chương 107: 107: Mặt mày bầm dập
Chương 108: 108: Trứng trọc lốc không có lông
Chương 109: 109: Mắt to mắt nhỏ
Chương 110: 110: Giải trừ tâm bệnh
Chương 111: 111: Trả thù
Chương 112: 112: Tâm trí không thể thoải mái
Chương 113: 113: Chuyện không ngờ tới
Chương 114: 114: Một con sói đến từ phương bắc
Chương 115: 115: Viên đại tiểu thư đáng thương
Chương 116: 116: Một trò hề
Chương 117: 117: Tôi thật ngốc
Chương 118: 118: Khủng hoảng tứ phía
Chương 119: 119: Cảnh giới phóng đãng
Chương 120: 120: Cảm giác đã sai chỗ
Chương 121: 121: Hóa giải mâu thuẫn
Chương 122: 122: Anh chớ ép tôi dùng biện pháp mạnh
Chương 123: 123: Màn kịch chua xót
Chương 124: 124: Quần lót bị mất
Chương 125: 125: Cậu đêm qua đã hiện nguyên hình?
Chương 126: 126: Quần lót bị rộng
Chương 127: 127: Kẻ trộm đi bắt phạm nhân
Chương 128: 128: Làm hòa
Chương 129: 129: Bị dọa đến tè ra quần
Chương 130: 130: Chính là tự tin như vậy
Chương 131: 131: Bảo đảm không bạc đãi cậu
Chương 132: 132: Sáu quý ông tề tụ
Chương 133: 133: Không trượt một phát
Chương 134: 134: Giá quá mắc
Chương 135: 135: Tự hắc đế
Chương 136: 136: Tránh xa người này ra
Chương 137: 137: Tiêu chuẩn
Chương 138: 138: Nội bộ lục đục
Chương 139: 139: Cái gì gọi là trời sinh một đôi
Chương 140: 140: Phong tỏa huyệt cười
Chương 141: 141: Tình huống bất ngờ
Chương 142: 142: Gọi cứu binh
Chương 143: 143: CẢM ƠN "ĐẠI TẨU"
Chương 144: 144: Hạ tiểu yêu trở mặt
Chương 145: 145: Bắt đầu tính sổ
Chương 146: 146: Hiểu ra mọi chuyện
Chương 147: 147: Một mình tôi làm ba nghìn người
Chương 148: 148: Cậu đó nha nhãn thần thật tốt!
Chương 149: 149: Thật sự lo lắng!
Chương 150: 150: Gọi!
Chương 151: 151: Đại thần thánh từ trên trời giáng xuống!
Chương 152: 152: Nam nhân không có gì tốt
Chương 153: 153: Cùng 'báo ngạn tổ' nói lời ngôn tình
Chương 154: 154: Vạch trần
Chương 155: 155: Tuyên đại bịp
Chương 156: 156: Liên tục gặp trục trặc
Chương 157: 157: Thổ hào chân chính
Chương 158: 158: Đứng núi này trông núi nọ
Chương 159: 159: Nghìn vạn lần phải chờ tôi
Chương 160: 160: MAU TRẢ "ĐÒN BÁNH TÉT BỰ" LẠI CHO TA
Chương 161: 161: Vì cậu mà buộc hắn ra đi là đùa giỡn?
Chương 162: 162: Hy sinh
Chương 163: 163: Ngươi là người bị thần kinh
Chương 164: 164: Xé mở ngụy trang
Chương 165: 165: Loại bỏ tâm bệnh
Chương 166: 166: Biến cố
Chương 167: 167: Việc này tôi quyết định rồi
Chương 168: 168: Về nhà
Chương 169: 169: Cuộc chiến truyền thông bắt đầu!
Chương 170: 170: Cái gì mới được gọi là chân ái?
Chương 171: 171: Lòng đau tựa dao cắt
Chương 172: 172: Thẳng thắn một lần
Chương 173: 173: Mất tích
Chương 174: 174: Ách
Chương 175: 175: Anh ta tại sao cũng ở đây?
Chương 176: 176: Đại cuộc đã định
Chương 177: 177: Vật về nguyên chủ
Chương 178: 178: Cảm giác có nguy cơ
Chương 179: 179: Một chút giống con người cũng không có
Chương 180: 180: Thật sự rất thoải mái
Chương 181: 181: Cười
Chương 182: 182: Kỳ thực cậu đã sớm hối hận
Chương 183: 183: Con hươu tuyết ngu xuẩn
Chương 184: 184: Vô tình gặp trên đường
Chương 185: 185: Anh cứ chờ cho tới chết đi
Chương 186: 186: Không bao giờ chơi đùa nữa
Chương 187: 187: Biết vậy đừng làm
Chương 188: 188: Anh mãi là no.1
Chương 189: 189: Tình yêu trên bờ vai
Chương 190: 190: Tiếng gọi của tình yêu
Chương 191: 191: Tỉnh lại
Chương 192: 192: Hết lòng chăm sóc
Chương 193: 193: Đại tổ tông
Chương 194: 194: An ủi
Chương 195: 195: Chỉ nguyện được sống trong cơn mê đắm
Chương 196: 196: Chiến tích
Chương 197: 197: Rốt cục ai không đứng đắn ?
Chương 198: 198: Khẩu vị của cậu nặng như vậy?
Chương 199: 199: Cậu trốn đi đâu?
Chương 200: 200: Phản kích
Chương 201: 201: Thế nào lại là ngươi ???
Chương 202: 202: Hàn đại thần tiên
Chương 203: 203: Cắt đứt tơ tình
Chương 204: 204: Nội chiến
Chương 205: 205: Thừa dịp châm dầu
Chương 206: 206: Thực sự xinh đẹp phi thường
Chương 207: 207: Về nước
Chương 208: 208: Một cái tin nhắn
Chương 209: 209: Theo đuổi mẹ vợ
Chương 210: 210: Thật không có phẩm hạnh
Chương 211: 211: Ghen tuông với cả ngạch nương
Chương 212: 212: Giống như lột da heo
Chương 213: 213: Tôi thấy vậy cũng tốt!
Chương 214: 214: Biến đi! biến ra đi! biến đi
Chương 215: 215: cuối
Chương 216: 216: Phiên ngoại 1
Chương 217: 217: Phiên ngoại 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp