Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 20: Mùa xuân đầu tiên
Mở được Báo Thiên tháp tầng thứ nhất, Gióng vui vẻ quay về ngủ bên cạnh mẫu thân. Kẻo mẫu thân thức dậy không thấy mình lại lo lắng.
Ngủ được một lúc thì hai mẫu tử tỉnh giấc vì những tiếng động ngoài sân vọng lại, Thanh Hà bế nhi tử ra mở cửa ra thì thấy đám hài tử, thiếu nữ hôm trước. Chắc hẳn là đến tìm nhi tử mình rồi, nàng thả nhi tử xuống dưới hiên, mình thì quay vào nhà.
Gióng nhìn mẫu thân nỡ bỏ mình lại rồi nhìn chúng nữ cười khổ, không biết phải làm gì. Chúng nữ kéo gióng ra giữa sân, người lớn tuổi hơn chút thì bế, người bế chưa được lúc thì kẻ khác đã dành, tiểu hài tử thì nhỏ hơn thì sờ má nắm tay. Ồn ã cả khoảng sân.
Gióng chật vật, được yêu quý quá cũng không vui vẻ là mấy. Đang tính toán thì Gióng nhìn thấy hai nữ tử quen thuộc đang từ xa tiến đến, Gióng mỉm cười rang mãnh.
Dùng dằng khỏi mọi người chạy đến gọi tên nhị nữ:
- Ngọc tỷ, vân tỷ..
Nhị nữ đi từ đằng xa thấy chúng nữ xôn xao giữa sân nhà tần minh, hơi choáng ngợp.
Lòng nghĩ mình đến quá muộn rồi ah. Không biết còn gặp được mục tiêu của mình không, thì nghe thấy tiếng gọi của Gióng một lúc sau thấy thân hình nhỏ bé chạy về phía mình thì vui mừng.
Trúc Ngọc tiến lên trước quỳ xuống đón gióng vào lòng, Tử Vân tiến chậm hơn một bước không kịp thì hậm hực.
Gióng úp mặt vào ngực Trúc Ngọc cọ quậy làm mặt nàng đỏ lựng.
Giọng bi bô nói với giọng dễ thương:
- Ngọc tỷ, vân tỷ. Đệ nhớ các tỷ.
- Các tỷ cũng nhớ đệ.
Trong lòng nhị nữ là một mảng ngọt ngào đêm qua thao thức, các nàng cứ luôn nghĩ về Gióng một cách kì lạ.
- Đêm qua đệ không ngủ được.
Gióng nói giọng buồn thiu kết hợp với khuôn mặt mếu mếu. Nhị nữ thấy biểu cảm giọng nói và khuôn mặt nhỏ đó mà lòng thương xót.
Không đợi nhị nữ đáp lời:
- Sáng ra đã muốn gặp các tỷ... hình như đệ bắt đầu thích các tỷ rồi hay sao ấy?
Nghe vậy nhị nữ sung sướng, mặt có đôi chút phớt hồng có chút xấu hổ ngại ngùng.
Gióng vươn tay về phía Tử Vân đòi bế, nàng vui vẻ bế Gióng vào lòng. Gióng nói nhỏ vào tai nàng rồi nhìn về phía chúng nữ ở giữa sân.
Hai nàng nhìn nhau cười, tiến vào sân nói chuyện với chúng nữ. Chúng nữ nhìn nhau rồi lục tục trở về, lúc trở về không quên vẫy tay chào Gióng. Có người về thẳng có người tiến vào rừng trúc gần đó nơi mà có thể nhìn thấy ngôi nhà từ đằng xa.
Từ đó các nữ nhi trong Trang không còn tụ tập ở nhà gióng nữa nhưng các nàng vẫn hay qua đùa chơi với Gióng một lúc, nhưng không nán lại quá lâu.
Hoặc có người kiếm cớ mượn gì đó hay đi qua để thấy được Gióng. Khoảng trúc cách nhà Gióng thì cũng bắt đầu có người đến luyện quền, tu luyện rộn rã.
Người qua nhà gióng thường xuyên nhất và cũng được gióng chấp nhận là Trúc Ngọc và Tử Vân ngoài ra còn có nữ hài Trúc Linh bám theo chân tỷ tỷ.
Các nàng thi thoảng giúp Thanh Hà quét tước, dọn dẹp, thêu thùa, diễn luyện kiếm pháp, hỏi Thanh Hà về những thắc mắc trong tu luyện, rồi chơi với Gióng từ sáng sớm cho tới tối mịt mới ai về nhà nấy.
Có các nàng đến chơi thường xuyên, ngôi nhà nhỏ trở nên rộn ràng hơn. Tiếng cười nói như chuông hạc của các thiếu nữ như xua tan cái cảm giác lạnh lẽo của mùa đông.
Gióng dùng nhị nữ để khiến các nữ hài khác không đến nhà quá nhiều. Tuy có hơi chút không được thật tâm, nhưng như vậy cũng có người giúp mình đỡ đần mẫu thân, mình lại có thời gian để tu luyện hơn.
Gióng mỗi ngày cũng bỏ ra chút thời gian để chơi đùa với các nàng rồi kiếm cớ đi ngủ để trốn vào tháp tu luyện. Đêm thì cũng vào tháp.
Gióng hoá tiểu tháp thành những hình hài nhỏ xíu khó nhận ra để mọi người không chú ý.
Mỗi ngày như vậy thành một thói quen mà Gióng không hề hay biết, thời gian dần dần bình yên qua đi. Thời gian gióng đến thế giới này lại càng nhiều hơn, cảm xúc dành cho mọi người càng thêm sâu đậm.
Đông qua xuân tới, từng bông tuyết ngừng rơi nhường chỗ cho khung trời xanh mới, những chồi non tách thân cây chồi ra hít thở, cành lá xanh mơn của những lá trúc khiến cho không gian đầy sức sống.
Thế là mùa xuân đầu tiên mà Gióng đến tu chân giới đang đến gần. Khắp nơi trong Trúc gia Trang chăng đèn, kết hoa. Người người, nhà nhà thi nhau dọn dẹp để đón tết nguyên đán.
Gióng đã bỏ đi những chiếc áo bông ấm áp thay vào đó là chiếc áo mỏng cầm chiếc chổi quét dọn trong sân ngoài ngó. Gióng có chút háo hức vậy là đã lớn thêm một tuổi nhưng lớn cũng có chút chậm ah.
Nhìn nhi tử cầm chiếc chổi lớn hơn cả cơ thể mình mà loay hoay quét dọn, Thanh Hà mỉm cười hiền dịu. Nàng chỉ mong con mình lớn lên và luôn khỏe mạnh, còn mọi thứ thì cứ thuận theo tự nhiên.
Nhị nữ đến mang theo những trái cây, món quà nho nhỏ rồi cũng xắn tay áo vào dọn dẹp nhà. Các nàng bây giờ không còn hay cạy khoé nhau như trước, đôi khi còn cười đùa vui vẻ.
Cả nhà ai ai cũng vui. Nhị nữ vui vì các nàng đã được gia đinh đồng ý cho sang đây mấy ngày tết, Thanh Hà vui vì năm nay tết nhà nàng có thêm người, Gióng vui vì thấy mẫu thân vui vẻ chỉ cần như vậy hiện tại với gióng là đủ rồi.
Ngủ được một lúc thì hai mẫu tử tỉnh giấc vì những tiếng động ngoài sân vọng lại, Thanh Hà bế nhi tử ra mở cửa ra thì thấy đám hài tử, thiếu nữ hôm trước. Chắc hẳn là đến tìm nhi tử mình rồi, nàng thả nhi tử xuống dưới hiên, mình thì quay vào nhà.
Gióng nhìn mẫu thân nỡ bỏ mình lại rồi nhìn chúng nữ cười khổ, không biết phải làm gì. Chúng nữ kéo gióng ra giữa sân, người lớn tuổi hơn chút thì bế, người bế chưa được lúc thì kẻ khác đã dành, tiểu hài tử thì nhỏ hơn thì sờ má nắm tay. Ồn ã cả khoảng sân.
Gióng chật vật, được yêu quý quá cũng không vui vẻ là mấy. Đang tính toán thì Gióng nhìn thấy hai nữ tử quen thuộc đang từ xa tiến đến, Gióng mỉm cười rang mãnh.
Dùng dằng khỏi mọi người chạy đến gọi tên nhị nữ:
- Ngọc tỷ, vân tỷ..
Nhị nữ đi từ đằng xa thấy chúng nữ xôn xao giữa sân nhà tần minh, hơi choáng ngợp.
Lòng nghĩ mình đến quá muộn rồi ah. Không biết còn gặp được mục tiêu của mình không, thì nghe thấy tiếng gọi của Gióng một lúc sau thấy thân hình nhỏ bé chạy về phía mình thì vui mừng.
Trúc Ngọc tiến lên trước quỳ xuống đón gióng vào lòng, Tử Vân tiến chậm hơn một bước không kịp thì hậm hực.
Gióng úp mặt vào ngực Trúc Ngọc cọ quậy làm mặt nàng đỏ lựng.
Giọng bi bô nói với giọng dễ thương:
- Ngọc tỷ, vân tỷ. Đệ nhớ các tỷ.
- Các tỷ cũng nhớ đệ.
Trong lòng nhị nữ là một mảng ngọt ngào đêm qua thao thức, các nàng cứ luôn nghĩ về Gióng một cách kì lạ.
- Đêm qua đệ không ngủ được.
Gióng nói giọng buồn thiu kết hợp với khuôn mặt mếu mếu. Nhị nữ thấy biểu cảm giọng nói và khuôn mặt nhỏ đó mà lòng thương xót.
Không đợi nhị nữ đáp lời:
- Sáng ra đã muốn gặp các tỷ... hình như đệ bắt đầu thích các tỷ rồi hay sao ấy?
Nghe vậy nhị nữ sung sướng, mặt có đôi chút phớt hồng có chút xấu hổ ngại ngùng.
Gióng vươn tay về phía Tử Vân đòi bế, nàng vui vẻ bế Gióng vào lòng. Gióng nói nhỏ vào tai nàng rồi nhìn về phía chúng nữ ở giữa sân.
Hai nàng nhìn nhau cười, tiến vào sân nói chuyện với chúng nữ. Chúng nữ nhìn nhau rồi lục tục trở về, lúc trở về không quên vẫy tay chào Gióng. Có người về thẳng có người tiến vào rừng trúc gần đó nơi mà có thể nhìn thấy ngôi nhà từ đằng xa.
Từ đó các nữ nhi trong Trang không còn tụ tập ở nhà gióng nữa nhưng các nàng vẫn hay qua đùa chơi với Gióng một lúc, nhưng không nán lại quá lâu.
Hoặc có người kiếm cớ mượn gì đó hay đi qua để thấy được Gióng. Khoảng trúc cách nhà Gióng thì cũng bắt đầu có người đến luyện quền, tu luyện rộn rã.
Người qua nhà gióng thường xuyên nhất và cũng được gióng chấp nhận là Trúc Ngọc và Tử Vân ngoài ra còn có nữ hài Trúc Linh bám theo chân tỷ tỷ.
Các nàng thi thoảng giúp Thanh Hà quét tước, dọn dẹp, thêu thùa, diễn luyện kiếm pháp, hỏi Thanh Hà về những thắc mắc trong tu luyện, rồi chơi với Gióng từ sáng sớm cho tới tối mịt mới ai về nhà nấy.
Có các nàng đến chơi thường xuyên, ngôi nhà nhỏ trở nên rộn ràng hơn. Tiếng cười nói như chuông hạc của các thiếu nữ như xua tan cái cảm giác lạnh lẽo của mùa đông.
Gióng dùng nhị nữ để khiến các nữ hài khác không đến nhà quá nhiều. Tuy có hơi chút không được thật tâm, nhưng như vậy cũng có người giúp mình đỡ đần mẫu thân, mình lại có thời gian để tu luyện hơn.
Gióng mỗi ngày cũng bỏ ra chút thời gian để chơi đùa với các nàng rồi kiếm cớ đi ngủ để trốn vào tháp tu luyện. Đêm thì cũng vào tháp.
Gióng hoá tiểu tháp thành những hình hài nhỏ xíu khó nhận ra để mọi người không chú ý.
Mỗi ngày như vậy thành một thói quen mà Gióng không hề hay biết, thời gian dần dần bình yên qua đi. Thời gian gióng đến thế giới này lại càng nhiều hơn, cảm xúc dành cho mọi người càng thêm sâu đậm.
Đông qua xuân tới, từng bông tuyết ngừng rơi nhường chỗ cho khung trời xanh mới, những chồi non tách thân cây chồi ra hít thở, cành lá xanh mơn của những lá trúc khiến cho không gian đầy sức sống.
Thế là mùa xuân đầu tiên mà Gióng đến tu chân giới đang đến gần. Khắp nơi trong Trúc gia Trang chăng đèn, kết hoa. Người người, nhà nhà thi nhau dọn dẹp để đón tết nguyên đán.
Gióng đã bỏ đi những chiếc áo bông ấm áp thay vào đó là chiếc áo mỏng cầm chiếc chổi quét dọn trong sân ngoài ngó. Gióng có chút háo hức vậy là đã lớn thêm một tuổi nhưng lớn cũng có chút chậm ah.
Nhìn nhi tử cầm chiếc chổi lớn hơn cả cơ thể mình mà loay hoay quét dọn, Thanh Hà mỉm cười hiền dịu. Nàng chỉ mong con mình lớn lên và luôn khỏe mạnh, còn mọi thứ thì cứ thuận theo tự nhiên.
Nhị nữ đến mang theo những trái cây, món quà nho nhỏ rồi cũng xắn tay áo vào dọn dẹp nhà. Các nàng bây giờ không còn hay cạy khoé nhau như trước, đôi khi còn cười đùa vui vẻ.
Cả nhà ai ai cũng vui. Nhị nữ vui vì các nàng đã được gia đinh đồng ý cho sang đây mấy ngày tết, Thanh Hà vui vì năm nay tết nhà nàng có thêm người, Gióng vui vì thấy mẫu thân vui vẻ chỉ cần như vậy hiện tại với gióng là đủ rồi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xung thiên thần vương
Chương 2: 2: Ta là thiên binh đây
Chương 3: 3: Cưỡi gió về trời
Chương 4: 4: Hồi thiên đình gặp bạn cũ
Chương 5: 5: Trống đồng vang tiên tụ thần sơn
Chương 6: 6: Long Thần sơn, sứ mệnh mới
Chương 7: 7: Xung Thiên, ta chọn con
Chương 8: 8: Ta phán con tử
Chương 9: 9: Tu chân giới, Gióng ta đến rồi!
Chương 10: 10: Cha Long, con sẽ làm được
Chương 11: 11: Thoát phàm nhập khí
Chương 12: 12: Không gì là không thể
Chương 13: 13: Ngũ hành thiên địa quyết
Chương 14: 14: Tiểu mỹ nam vạn nữ mê
Chương 15: 15: Nhị linh xuất hiện
Chương 16: 16: Song linh tỉ đấu
Chương 17: 17: Nhị nữ lại nhà
Chương 18: 18: Thanh Hà, không phải là thường nhân
Chương 19: 19: Tầng thứ nhất bảo tháp
Chương 20: 20: Mùa xuân đầu tiên
Chương 21: 21: Ta thật sự... Sẽ rất nhớ đệ
Chương 22: 22: Dòng máu Lạc Hồng
Chương 23: 23: Sau này lớn lên, chàng có thể lấy ta không??
Chương 24: 24: Từ giờ thiếp là của chàng
Chương 25: 25: Nhị nữ rời đi
Chương 26: 26: Hoả linh thạch
Chương 27: 27: Diệt kim sư nắm động linh
Chương 28: 28: Khai thác mỏ
Chương 29: 29: Bại lộ
Chương 30: 30: Ngũ lang trại đến
Chương 31: 31: Huyết chiến trong mưa, kẻ phá rối
Chương 32: 32: Đệ theo tỷ nhé??
Chương 33: 33: Dám chạm đến nhi tử của ta, đã hỏi ta chưa?
Chương 34: 34: Mẫu thân, người rất ngưu ah
Chương 35: 35: Biến dị băng linh căn
Chương 36: 36: Công tử đã sờ ta, ta đi theo công tử được không??
Chương 37: 37: Xuân Mai
Chương 38: 38: Ngũ Lang kế hoạch mới
Chương 39: 39: Một mình không đánh được thì ta gọi hội
Chương 40: 40: Điên cuồng hấp thụ, tiến trúc cơ
Chương 41: 41: Độ kiếp(thượng): Hư ảnh thần tiên
Chương 42: 42: Độ kiếp(Hạ): Huyết mạch thức tỉnh
Chương 43: 43: Thạch sanh, cùng ta đi giết người thế nào??
Chương 44: 44: Họ Lý tên Thông, siêu cấp bọ hung
Chương 45: 45: Giải cứu mẫu thân(1)
Chương 46: 46: Giải cứu mẫu thân(2)
Chương 47: 47: Mẫu thân! Minh minh nhớ người
Chương 48: 48: Công tử, Thanh Xà không có gì để mặc
Chương 49: 49: Đến ngũ lang trại
Chương 50: 50: Ta không cần những kẻ biến thái
Chương 51: 51: Bắt đầu thực hiện kế hoạch
Chương 52: 52: Nhị nữ đòi theo hầu
Chương 53: 53: Khởi lập Việt tông
Chương 54: 54: Việt tông sơ bộ hình thành
Chương 55: 55: Đồng hương ở bên, có tết Việt
Chương 56: 56: Cắm bảng hiệu, tuyển sinh
Chương 57: 57: Ta là đường chủ, không phải tông chủ
Chương 58: 58: Tuyển chọn thành công
Chương 59: 59: Gã bợm rượu đến từ tây vực
Chương 60: 60: Lý Thông chiến Gragas
Chương 61: 61: Bái sư học rượu
Chương 62: 62: Dụ khỉ rời núi
Chương 63: 63: Diệt sát, gọi thú
Chương 64: 64: Sắp xếp một vở diễn
Chương 65: 65: Yêu thú quây thành
Chương 66: 66: Đi chúng ta trở về
Chương 67: 67: Huyết mạch hỗn độn thần thú
Chương 68: 68: Giữa đường gặp cướp
Chương 69: 69: Ngươi đi cùng ta kiếm cơm thế nào?
Chương 70: 70: Ta muốn ngươi đánh với ta một trận
Chương 71: 71: Thu đệ tử phải có phong cách
Chương 72: 72: Dạy bổ củi thật sao??
Chương 73: 73: Đường trở về ở nơi nào???
Chương 74: 74: Chưa bao giờ mẹ kể
Chương 75: 75: Chưa bao giờ mẹ kể(1)
Chương 76: 76: Chưa bao giờ mẹ kể (2)
Chương 77: 77: Chưa bao giờ mẹ kể (3)
Chương 78: 78: Nếu không bảo vệ được người thân vậy ta tu đạo để làm gì??
Chương 79: 79: Tìm kiếm tung tích phụ thân
Chương 80: 80: Phương pháp mở cửa quái dị
Chương 81: 81: Di chỉ Hợp Hoan Phái, phụ thân còn sống
Chương 82: 82: Mỗi người mỗi dự định
Chương 83: 83: Ta vốn là một Nam Thần thuần khiết
Chương 84: 84: Thập nhất tông môn tụ Lam Nhiên
Chương 85: 85: Dạy dỗ nữ nhân
Chương 86: 86: Công tử, Hoắc Kỳ đến rồi!
Chương 87: 87: Bàn bạc đối sách
Chương 88: 88: Hạ Sơn
Chương 89: 89: Thạch gia trang, thảm cảnh
Chương 90: 90: Hoả linh thể, Thạch An Nhiên
Chương 91: 91: Thu nhận đám hài tử
Chương 92: 92: Nghĩa tử, nghĩa nữ và đồ Đệ
Chương 93: 93: Kể chuyện dưới trăng: Thần Thú Hỗn độn
Chương 94: 94: Kể chuyện dưới trăng: Khai Thiên Tích Địa
Chương 95: 95: Kể chuyện dưới trăng: Bọc Trứng Rồng Tiên, Cửu Vỹ Hồ Đát Kỷ
Chương 96: 96: Kể chuyện dưới trăng: Hồng Hoang Mộc Tinh, vì đại Việt trường tồn
Chương 97: 97: Kể chuyện dưới trăng: Trăm Con Phá Bọc, Diệt Mộc Tinh
Chương 98: 98: Kể chuyện dưới trăng: Đứng Lên Đi Vì Một Đại Việt Trường Tồn, Đại Việt Bất Diệt
Chương 99: 99: Thần vẫn luôn tồn tại
Chương 100: 100: Thành Lam Nhiên, mẫu tử hắc y
Chương 101: 101: Lời nhắn từ Hằng Nga
Chương 102: 102: Hắc y nhân
Chương 103: 103: Tính toán với người gặp khó khăn
Chương 104: 104: Chiếc mặt nạ
Chương 105: 105: Viên bi của người thật tuyệt vời!
Chương 106: 106: Đấu giá hội bắt đầu!!
Chương 107: 107: Chúng ta quá nghèo!
Chương 108: 108: Có ý tứ!
Chương 109: 109: Thuần tuý trêu người
Chương 110: 110: Áp trục lên tràng
Chương 111: 111: Tranh Đoạt (1)
Chương 112: 112: Tranh Đoạt (2)
Chương 113: 113: Mỹ Nữ Muốn Lọt Hố Rồi!
Chương 114: 114: Gặp mặt
Chương 115: 115: Ta chọn nàng vì ta muốn có nàng
Chương 116: 116: Quân gia, tiểu nữ cám ơn người!
Chương 117: 117: Theo đuôi!
Chương 118: 118: Tán tu vs tông phái
Chương 119: 119: Bá Nhan, Mộng Tuyền
Chương 120: 120: Người quen cũ...
Chương 121: 121: Ra mặt
Chương 122: 122: Ra mặt(2)
Chương 123: 123: Bo5 : Sự lựa chọn!
Chương 124: 124: Bo5 : Rúng động và cơ hội
Chương 125: 125: Bo5: Nhẫn giả, người sống trong bóng tối
Chương 126: 126: Bo5: Nhục thân đối chiến
Chương 127: 127: Bo5: Mạng ngươi là của ta
Chương 128: 128: Bo5: Ta đứng cho ngươi đánh
Chương 129: 129: Quy định là tới từ nắm tay
Chương 130: 130: Trở lại Việt Tông
Chương 131: 131: Nếu phải đi hãy nhớ trở về!
Chương 132: 132: Bát yêu trở lại
Chương 133: 133: Huyết mạch biến dị
Chương 134: 134: Chúng ta tới Việt Tông
Chương 135: 135: Hội tụ Hắc Mặc
Chương 136: 136: Đây là muốn chết mà!
Chương 137: 137: Muốn đánh thì tới
Chương 138: 138: Trống trận khởi
Chương 139: 139: Điên cuồng
Chương 140: 140: Ta có nên giết các ngươi không?
Chương 141: 141: Người đến, người đi
Chương 142: 142: Sau trận chiến
Chương 143: 143: Một năm lại qua đi
Chương 144: 144: Thanh Hà rời đi
Chương 145: 145: Ta họ Thánh!
Chương 146: 146: Hắc tỷ tỷ
Chương 147: 147: Khí áp toàn trường
Chương 148: 148: Tuyển trạch đệ tử
Chương 149: 149: Tin về Niệm Trì
Chương 150: 150: Vạn Niên phương xa
Chương 151: 151: Nhất kiến chung tình???
Chương 152: 152: Nữ tử Vân Nhã
Chương 153: 153: Gặp gỡ
Chương 154: 154: Đường tới Nguyên Thọ
Chương 155: 155: Dược Các, Tiểu Y Tiên
Chương 156: 156: Đan Sư
Chương 157: 157: Dược Viên giữa núi
Chương 158: 158: Xung đột Nguyên Thọ sơn
Chương 159: 159: Cá cược và ý đồ
Chương 160: 160: Hội nghị Dược Các
Chương 161: 161: Thí luyện bắt đầu
Chương 162: 162: A miêu, a cẩu
Chương 163: 163: Tập kích về đêm (1)
Chương 164: 164: Tập kích về đêm (2)
Chương 165: 165: Mọi việc đều cần trả giá
Chương 166: 166: Diệt Sát, Xà Vương
Chương 167: 167: Thời đại mới sẽ bắt đầu!
Chương 168: 168: Khải Đức chịu khổ
Chương 169: 169: Nụ hoa khổng lồ
Chương 170: 170: Tế đàn cổ xưa, Gióng biến mất
Chương 171: 171: Sự trở về thiếu vắng
Chương 172: 172: Thời gian trôi qua, thiếu nữ bí ẩn
Chương 173: 173: Diễn Sinh thế giới, thoát khốn
Chương 174: 174: Tiểu Tuyết và đội săn Giao Long
Chương 175: 175: Xâm nhập Đầm Sương Bạc, Bạch Nguyệt Lang
Chương 176: 176: Bạch Mao Thủy Viên, ta cũng là Viên Hầu
Chương 177: 177: Hầu tử chiến Lang thiếu
Chương 178: 178: Chuyện sợ rằng có trá!
Chương 179: 179: Ta tên là Đại Nhân, đây là Đại Ca và Đại Thiếu
Chương 180: 180: Tiên Môn Chi Chiến đã khởi động
Chương 181: 181: Còn có thể làm gì được chứ??
Chương 182: 182: Thiên Kiếp sắp đến
Chương 183: 183: Cuộc chiến bên bờ Đầm
Chương 184: 184: Uy hiếp Ngũ Tiên
Chương 185: 185: Đứng dậy đi....!
Chương 186: 186: Ta ban cho nàng một tạo hoá...
Chương 187: 187: Hoá giải hận thù
Chương 188: 188: Nàng muốn giúp ta?
Chương 189: 189: Truy Sát Ngải
Chương 190: 190: Ngũ Hành Phân thân quyết
Chương 191: 191: Bí mật Sương Bạc
Chương 192: 192: Giọt nước mắt nữ thần
Chương 193: 193: Rời đi
Chương 194: 194: Lời hẹn với Ngọc Nữ
Chương 195: 195: Nước ngầm lưu chuyển
Chương 196: 196: Việt Tông chuyển động
Chương 197: 197: Tiêu Mạt ra khơi
Chương 198: 198: Nữ nhi tâm
Chương 199: 199: Kết Đan (Thượng)
Chương 200: 200: Kết Đan (Trung))
Chương 201: 201: Kết Đan (Hạ)
Chương 202: 202: Pháp trân Đông Sơn(thượng)
Chương 203: 203: Đông Sơn pháp trận(Trung): Đại hải dậy sóng
Chương 204: 204: Đông Sơn pháp trận(Hạ): Nơi ánh dương soi chiếu
Chương 205: 205: Đông Sơn pháp trận(kết): Thiện, Ác từ tâm. Ngươi muốn chết ??
Chương 206: 206: Vỗ tay ra gió, có hóa thành không
Không tìm thấy chương nào phù hợp