Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 36
Khi Trần Nhược Liễu nói đó là một cuộc so tài thì e rằng đó không phải là một người bạn, mà là một đối thủ.
Viện trưởng Trương cũng không có ý tốt nhìn Lâm Trác Úy.
Nhất là khi người này mang trên người bộ đồ bán ở vỉa hè, nhìn thế nào cũng thấy nghèo nàn, vậy mà cũng biết y thuật? Đừng có nói đùa! Thời buổi này, người có chút bản lĩnh ai mà không được ưa thích.
Nếu là cháu gái của thầy đã lên tiếng, thì viện trưởng Trung cũng không thể không nể nang mặt mũi.
Nhập từ khóa tìm kiếm! "Vậy thì đi theo chú!" Trong khi nói chuyện, anh ta đi trước để dẫn đường, Trần Nhược Liễu gọi một tiếng rồi cũng đuổi theo cùng Lâm Trác Úy.
Cuối cùng sau khi tìm tới tìm lui, Trần Nhược Liễu đều cảm thấy những tình trạng bệnh kia cũng quá bình thường.
Vì ở bên trong bệnh viện này, ngay cả Trương Mậu cũng có thể chữa trị, làm sao cô ấy có thể thể hiện y thuật của cháu gái Trần Biển Thước được chứ? Trần Nhược Liễu rất nhức đầu, khó khăn lắm mới có được hôm nay vậy mà không có cách nào để so tài? Đúng lúc cô ấy mờ mịt luống cuống! "Gọi viện trưởng của các người đến đây! Đây là cái bệnh viện rác rưởi nào vậy? Các ngươi nói cho tôi biết tại sao không chẩn đoán được?" Đột nhiên, một giọng nói thô bạo vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.
Trương Mậu là viện trưởng, đương nhiên phải đến xem một chút.
Đi qua vài người, anh ta chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục màu đen, lớn tiếng chửi mắng:
"Nếu như bà lão có bất kỳ chuyện gì, các người ở bệnh viện Trung y này chịu không nỗi!" Trương Mậu cau mày, ồn ào ở bệnh viện là rất bình thường.
Nhưng lại tới bệnh viện Trung y để gây chuyện, chỉ sợ là tìm đến nhầm chỗ! Anh ta nhìn một nữ bác sĩ ở bên cạnh, mở miệng hỏi vài câu:
"Tiểu Trần, có chuyện gì vậy?" Nữ bác sĩ họ Trần bị dọa đến nỗi tái xanh cả mặt, nhìn thấy viện trưởng đi tới, cô ấy vội vàng giải thích:
"Đám người bọn họ đưa một cái bà lão tới chữa bệnh, nhưng chúng tôi thật sự không thể nhìn ra được là bệnh gì? Chúng tôi nói bọn họ đi đến gặp chuyên gia y tế, sử dụng những thiết bị chuyên nghiệp để kiểm tra một chút mà bọn họ không chịu, đúng muốn gây chuyện mà.
”
Trương Mậu rất là khó chịu, nhìn thẳng vào người mang âu phục màu đen kia rồi đáp một câu:
"Ở đây là bệnh viện Trung y! Các người không nên làm chuyện này, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đấy!" Những lời này còn chưa dứt, người mặc âu phục đen suýt nữa cười không ra nước mắt.
"Ông là viện trưởng Trương đúng không?" "Cái gì? Cậu biết tôi?" Trương Mậu hỏi ngược lại mộtcâu.
"Biết! Dĩ nhiên biết, ông Bảo của chúng tôi và ông cũng tính là quen biết đã lâu.
”
Người đàn ông mặc âu phục đen vừa dứt lời, Trương Mậu sững sốt một chút, anh ta lập đi lập lại một suy nghĩ, ông Bảo là ai? Nhưng chỉ một khắc sau… Con ngươi anh ta trừng lớn một cái, cực kỳ hoảng sợ hét lên:
"Từ Xuân Bảo?" Người mặc âu phục đen cười lạnh một tiếng:
"Đúng vậy!" Rõ ràng có thể thấy cả người Trương Mậu run lên, rồi sau đó cúi đầu, run lập cập nói:
"Vậy bệnh nhân kia là?" "Là mẹ của ông Bảo!" Người mặc âu phục đen nói xong một câu, Trương Mậu không to tiếng như trước nữa, chỉ có thể nở nụ cười đáp lại một câu:
"Là nhân viên của tôi không hiểu chuyện! Ha ha… Người anh em, mau dẫn tôi qua đó nhìn một chút!" "Hừ!" Người mặc âu phục đen hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu đoàn người này đi qua.
Xem ra người tên Từ Xuân Bảo này không phải người bình thường, phải là một nhân vật lớn.
Ngay trước cửa đều là những người mặc âu phục màu đen giống nhau y đúc.
Bà lão ra khỏi cửa lại có nhiều vệ sĩ đi cùng như vậy, thì Từ Xuân Bảo phải vênh váo đến cỡ nào đây? Không bao lâu, Trương Mậu cũng đi vào theo người mặc âu phục đen phía trước.
Trần Nhược Liễu kéo tay Lâm Trác Úy, hai người vừa muốn đuổi theo.
Ai ngờ lúc này… Hai vệ sĩ đứng ở cửa giơ tay lên ngăn lại, mặt mày lạnh lùng thốt ra một câu:
"Này! Những người không có nhiệm vụ, không được vào trong!" "Hừ! Tôi là cháu gái của Trần Biển Thước, sao lại gọi là những người không có nhiệm vụ?" Trần Nhược Liễu chống hai tay lên hông, quát một tiếng.
"Trần Biển Thước? Là ai? Tôi chưa nghe nói đến!" Kết quả vệ sĩ chốt một câu chọc cho Lâm Trác Úy phì cười.
Viện trưởng Trương cũng không có ý tốt nhìn Lâm Trác Úy.
Nhất là khi người này mang trên người bộ đồ bán ở vỉa hè, nhìn thế nào cũng thấy nghèo nàn, vậy mà cũng biết y thuật? Đừng có nói đùa! Thời buổi này, người có chút bản lĩnh ai mà không được ưa thích.
Nếu là cháu gái của thầy đã lên tiếng, thì viện trưởng Trung cũng không thể không nể nang mặt mũi.
Nhập từ khóa tìm kiếm! "Vậy thì đi theo chú!" Trong khi nói chuyện, anh ta đi trước để dẫn đường, Trần Nhược Liễu gọi một tiếng rồi cũng đuổi theo cùng Lâm Trác Úy.
Cuối cùng sau khi tìm tới tìm lui, Trần Nhược Liễu đều cảm thấy những tình trạng bệnh kia cũng quá bình thường.
Vì ở bên trong bệnh viện này, ngay cả Trương Mậu cũng có thể chữa trị, làm sao cô ấy có thể thể hiện y thuật của cháu gái Trần Biển Thước được chứ? Trần Nhược Liễu rất nhức đầu, khó khăn lắm mới có được hôm nay vậy mà không có cách nào để so tài? Đúng lúc cô ấy mờ mịt luống cuống! "Gọi viện trưởng của các người đến đây! Đây là cái bệnh viện rác rưởi nào vậy? Các ngươi nói cho tôi biết tại sao không chẩn đoán được?" Đột nhiên, một giọng nói thô bạo vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.
Trương Mậu là viện trưởng, đương nhiên phải đến xem một chút.
Đi qua vài người, anh ta chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục màu đen, lớn tiếng chửi mắng:
"Nếu như bà lão có bất kỳ chuyện gì, các người ở bệnh viện Trung y này chịu không nỗi!" Trương Mậu cau mày, ồn ào ở bệnh viện là rất bình thường.
Nhưng lại tới bệnh viện Trung y để gây chuyện, chỉ sợ là tìm đến nhầm chỗ! Anh ta nhìn một nữ bác sĩ ở bên cạnh, mở miệng hỏi vài câu:
"Tiểu Trần, có chuyện gì vậy?" Nữ bác sĩ họ Trần bị dọa đến nỗi tái xanh cả mặt, nhìn thấy viện trưởng đi tới, cô ấy vội vàng giải thích:
"Đám người bọn họ đưa một cái bà lão tới chữa bệnh, nhưng chúng tôi thật sự không thể nhìn ra được là bệnh gì? Chúng tôi nói bọn họ đi đến gặp chuyên gia y tế, sử dụng những thiết bị chuyên nghiệp để kiểm tra một chút mà bọn họ không chịu, đúng muốn gây chuyện mà.
”
Trương Mậu rất là khó chịu, nhìn thẳng vào người mang âu phục màu đen kia rồi đáp một câu:
"Ở đây là bệnh viện Trung y! Các người không nên làm chuyện này, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đấy!" Những lời này còn chưa dứt, người mặc âu phục đen suýt nữa cười không ra nước mắt.
"Ông là viện trưởng Trương đúng không?" "Cái gì? Cậu biết tôi?" Trương Mậu hỏi ngược lại mộtcâu.
"Biết! Dĩ nhiên biết, ông Bảo của chúng tôi và ông cũng tính là quen biết đã lâu.
”
Người đàn ông mặc âu phục đen vừa dứt lời, Trương Mậu sững sốt một chút, anh ta lập đi lập lại một suy nghĩ, ông Bảo là ai? Nhưng chỉ một khắc sau… Con ngươi anh ta trừng lớn một cái, cực kỳ hoảng sợ hét lên:
"Từ Xuân Bảo?" Người mặc âu phục đen cười lạnh một tiếng:
"Đúng vậy!" Rõ ràng có thể thấy cả người Trương Mậu run lên, rồi sau đó cúi đầu, run lập cập nói:
"Vậy bệnh nhân kia là?" "Là mẹ của ông Bảo!" Người mặc âu phục đen nói xong một câu, Trương Mậu không to tiếng như trước nữa, chỉ có thể nở nụ cười đáp lại một câu:
"Là nhân viên của tôi không hiểu chuyện! Ha ha… Người anh em, mau dẫn tôi qua đó nhìn một chút!" "Hừ!" Người mặc âu phục đen hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu đoàn người này đi qua.
Xem ra người tên Từ Xuân Bảo này không phải người bình thường, phải là một nhân vật lớn.
Ngay trước cửa đều là những người mặc âu phục màu đen giống nhau y đúc.
Bà lão ra khỏi cửa lại có nhiều vệ sĩ đi cùng như vậy, thì Từ Xuân Bảo phải vênh váo đến cỡ nào đây? Không bao lâu, Trương Mậu cũng đi vào theo người mặc âu phục đen phía trước.
Trần Nhược Liễu kéo tay Lâm Trác Úy, hai người vừa muốn đuổi theo.
Ai ngờ lúc này… Hai vệ sĩ đứng ở cửa giơ tay lên ngăn lại, mặt mày lạnh lùng thốt ra một câu:
"Này! Những người không có nhiệm vụ, không được vào trong!" "Hừ! Tôi là cháu gái của Trần Biển Thước, sao lại gọi là những người không có nhiệm vụ?" Trần Nhược Liễu chống hai tay lên hông, quát một tiếng.
"Trần Biển Thước? Là ai? Tôi chưa nghe nói đến!" Kết quả vệ sĩ chốt một câu chọc cho Lâm Trác Úy phì cười.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Không tìm thấy chương nào phù hợp