Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 18
“Thái tử điện hạ.”
Tạ Dao cúi đầu hành lễ.
“Hôm qua Tạ tiểu thư đi gấp quá, có thứ rơi ở chỗ ta, ta vẫn luôn chờ tiểu thư đến lấy.”
Cố Trường Trạch đưa tay ra, đưa chuỗi hạt kia cho nàng.
Nàng vốn tưởng là rơi trên đường, nghĩ cứ như vậy mất đi cũng tốt, dù sao là vật trước kia có liên quan đến Tiêu Hoa, không thể nào cứ giữ mãi.
Không ngờ lại rơi ở trong đình.
Nàng ngơ ngác đứng im tại chỗ, Cố Trường Trạch cũng không vội, ánh mắt dịu dàng rơi trên người nàng, đem thần sắc và sự do dự của nàng thu hết vào đáy mắt, lúc này mới cười nói:
“Không đến lấy sao? Tạ tiểu thư.”
Chuỗi hạt ngọc đỏ nằm trong lòng bàn tay hắn, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng rực rỡ, Tạ Dao tiến lên hai bước, chạm vào đầu ngón tay Cố Trường Trạch, lấy chuỗi hạt kia.
Tuy rằng đã sang xuân nhưng đầu ngón tay Cố Trường Trạch vẫn lạnh như vậy, nghe nói hắn không chịu được lạnh, Đông Cung quanh năm đều phải có than sưởi.
Tạ Dao cúi đầu nói lời cảm tạ, do dự một lát vẫn ân cần hỏi:
“Nếu như xuân hè điện hạ cũng sợ lạnh, tiểu nữ có một phương thuốc trước kia phụ vương hay dùng, có thể cho Thái y viện lấy đi xem thử xem có hữu dụng không.”
“Tạ tiểu thư còn biết y thuật sao?”
“ Tiểu nữ không tinh thông, nhưng ngoại tổ một đời của tiểu nữ có người am hiểu y thuật, phụ thân từng vì bệnh cũ từ nhỏ cũng sợ lạnh, sau đó mẫu phi tìm được phương thuốc, từ từ điều trị cũng có chút hiệu quả.”
Cố Trường Trạch nghe xong ngẩn người một lát, không biết nhớ tới cái gì, hắn nói:
“Vào trong nói chuyện.”
Trong phòng đã sớm đốt than, Cố Trường Trạch ở ngoài thổi gió lạnh một lúc, hạ nhân vội vàng khoác thêm áo choàng cho hắn, hai người ngồi xuống, Cố Trường Trạch tự mình rót trà đưa qua.
“Thử một chút, trà tuyết mới hái trong tiết xuân năm nay.”
“Là điện hạ tự tay pha sao?”
Tạ Dao nhận lấy chén trà, liền ngửi thấy mùi hương thanh tao của trà mới, vừa nhìn liền biết người pha trà có tay nghề rất tốt.
Trong nháy mắt có chút kinh hỉ.
Nàng lớn lên một chút liền thích uống trà, đặc biệt thích mùa đông đi thu tuyết mới pha trà, chỉ là năm nay trong nhà có biến cố, nàng cũng không có tâm tư chăm sóc những thứ này, không ngờ Cố Trường Trạch lại cũng thích.
Nhìn thấy sự kinh hỉ trong mắt nàng, Cố Trường Trạch nhàn nhạt cong môi.
“Lúc ta dưỡng bệnh cũng nhàn rỗi, liền học chút kỹ thuật pha trà, không tính là tốt lắm, Tạ tiểu thư đừng chê cười ta là được.”
“Sao có thể.”
Tạ Dao liên tục lắc đầu.
Nàng biết rõ đây bất quá chỉ là lời nói khiêm tốn của Cố Trường Trạch, huống chi trà này hương thơm thanh u, lửa vừa tới, người khác muốn học bốn năm năm cũng chưa chắc đã thành, tự nhiên là rất tốt.
Nàng bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
“Phương thuốc trước kia trong nhà là do vị thần y ở ngoại tổ gia ở Tây Hoa huyện đưa tới, tiểu nữ cũng không biết có hữu dụng với bệnh tình của điện hạ hay không, đến lúc đó điện hạ cần phải cho thái y xem qua một chút.”
“Tạ tiểu thư có lòng, ta đã rất cảm kích, chỉ là bệnh của ta cũng không phải một sớm một chiều là khỏi, sớm đừng nên ôm hy vọng gì.”
Cố Trường Trạch không để ý khoát tay.
“Nếu như vô dụng, Tạ tiểu thư cũng không cần quá để ý, bệnh tình của ta trong lòng ta tự biết, không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu...”
“Điện hạ là người trời sinh, phúc lớn mạng lớn, nhất định trường mệnh trăm tuổi, đừng nói những lời này nữa.”
Lời hắn còn chưa nói hết, Tạ Dao đã cau mày.
Mấy lần tiếp xúc với Cố Trường Trạch, vị trữ quân trẻ tuổi này phong độ nhẹ nhàng, tu dưỡng cực tốt, hơn nữa hôm qua mới ở trong đình giúp nàng, bất kể sau này như thế nào, Tạ Dao cũng không muốn người tốt như vậy lại không có kết cục tốt đẹp.
Giọng điệu của nàng khó có lúc mang theo vài phần gấp gáp trong sự dịu dàng, lời nói ra ngay cả bản thân Tạ Dao cũng ngẩn người, lại vội vàng giải thích:
“ tiểu nữ lỡ lời...”
Cố Trường Trạch rõ ràng cũng ngẩn người một chút, một lát sau mới hoàn hồn, nắm chặt chén trà trong tay.
Tạ Dao cúi thấp đầu, không chú ý tới ánh mắt hắn nhìn qua, chỉ nghe thấy hắn cười một tiếng.
“Ba năm trước, đã từng có người nói với ta những lời này. Đó là trận chiến cuối cùng ta đánh ở biên cương, trận chiến đó rất khó khăn, ta bị nhốt trong một hang núi, thiếu chút nữa cho là mình không sống nổi, cũng có một người nói với ta, ta nên trường mệnh trăm tuổi.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, lòng bàn tay không tự chủ được mà xoa xoa chén trà, dường như đang chờ đợi câu trả lời nào đó.
Khói xanh lượn lờ, trong phòng yên tĩnh một lát, Tạ Dao hỏi:
“Vậy sau đó thì sao? Người nọ và điện hạ cùng sống sót trở về sao?”
Ánh mắt Cố Trường Trạch tối đi, bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch, Tạ Dao cảm thấy giọng nói của hắn có chút khàn khàn.
“Tự nhiên là sống sót trở về, nàng ấy trước kia sống rất tốt, chỉ là hiện tại dường như sống không được tốt lắm, ta muốn... thôi vậy.”
Tạ Dao đang nghe được một nửa, âm thanh đột nhiên im bặt, lúc nàng nhìn lại, Cố Trường Trạch đã không nói nữa.
“Phương thuốc ngày mai ta sẽ phái người đi lấy, nghe nói Tạ tiểu thư hôm nay phải hồi kinh, vẫn nên lên đường sớm một chút.”
Tạ Dao cúi đầu hành lễ.
“Hôm qua Tạ tiểu thư đi gấp quá, có thứ rơi ở chỗ ta, ta vẫn luôn chờ tiểu thư đến lấy.”
Cố Trường Trạch đưa tay ra, đưa chuỗi hạt kia cho nàng.
Nàng vốn tưởng là rơi trên đường, nghĩ cứ như vậy mất đi cũng tốt, dù sao là vật trước kia có liên quan đến Tiêu Hoa, không thể nào cứ giữ mãi.
Không ngờ lại rơi ở trong đình.
Nàng ngơ ngác đứng im tại chỗ, Cố Trường Trạch cũng không vội, ánh mắt dịu dàng rơi trên người nàng, đem thần sắc và sự do dự của nàng thu hết vào đáy mắt, lúc này mới cười nói:
“Không đến lấy sao? Tạ tiểu thư.”
Chuỗi hạt ngọc đỏ nằm trong lòng bàn tay hắn, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng rực rỡ, Tạ Dao tiến lên hai bước, chạm vào đầu ngón tay Cố Trường Trạch, lấy chuỗi hạt kia.
Tuy rằng đã sang xuân nhưng đầu ngón tay Cố Trường Trạch vẫn lạnh như vậy, nghe nói hắn không chịu được lạnh, Đông Cung quanh năm đều phải có than sưởi.
Tạ Dao cúi đầu nói lời cảm tạ, do dự một lát vẫn ân cần hỏi:
“Nếu như xuân hè điện hạ cũng sợ lạnh, tiểu nữ có một phương thuốc trước kia phụ vương hay dùng, có thể cho Thái y viện lấy đi xem thử xem có hữu dụng không.”
“Tạ tiểu thư còn biết y thuật sao?”
“ Tiểu nữ không tinh thông, nhưng ngoại tổ một đời của tiểu nữ có người am hiểu y thuật, phụ thân từng vì bệnh cũ từ nhỏ cũng sợ lạnh, sau đó mẫu phi tìm được phương thuốc, từ từ điều trị cũng có chút hiệu quả.”
Cố Trường Trạch nghe xong ngẩn người một lát, không biết nhớ tới cái gì, hắn nói:
“Vào trong nói chuyện.”
Trong phòng đã sớm đốt than, Cố Trường Trạch ở ngoài thổi gió lạnh một lúc, hạ nhân vội vàng khoác thêm áo choàng cho hắn, hai người ngồi xuống, Cố Trường Trạch tự mình rót trà đưa qua.
“Thử một chút, trà tuyết mới hái trong tiết xuân năm nay.”
“Là điện hạ tự tay pha sao?”
Tạ Dao nhận lấy chén trà, liền ngửi thấy mùi hương thanh tao của trà mới, vừa nhìn liền biết người pha trà có tay nghề rất tốt.
Trong nháy mắt có chút kinh hỉ.
Nàng lớn lên một chút liền thích uống trà, đặc biệt thích mùa đông đi thu tuyết mới pha trà, chỉ là năm nay trong nhà có biến cố, nàng cũng không có tâm tư chăm sóc những thứ này, không ngờ Cố Trường Trạch lại cũng thích.
Nhìn thấy sự kinh hỉ trong mắt nàng, Cố Trường Trạch nhàn nhạt cong môi.
“Lúc ta dưỡng bệnh cũng nhàn rỗi, liền học chút kỹ thuật pha trà, không tính là tốt lắm, Tạ tiểu thư đừng chê cười ta là được.”
“Sao có thể.”
Tạ Dao liên tục lắc đầu.
Nàng biết rõ đây bất quá chỉ là lời nói khiêm tốn của Cố Trường Trạch, huống chi trà này hương thơm thanh u, lửa vừa tới, người khác muốn học bốn năm năm cũng chưa chắc đã thành, tự nhiên là rất tốt.
Nàng bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
“Phương thuốc trước kia trong nhà là do vị thần y ở ngoại tổ gia ở Tây Hoa huyện đưa tới, tiểu nữ cũng không biết có hữu dụng với bệnh tình của điện hạ hay không, đến lúc đó điện hạ cần phải cho thái y xem qua một chút.”
“Tạ tiểu thư có lòng, ta đã rất cảm kích, chỉ là bệnh của ta cũng không phải một sớm một chiều là khỏi, sớm đừng nên ôm hy vọng gì.”
Cố Trường Trạch không để ý khoát tay.
“Nếu như vô dụng, Tạ tiểu thư cũng không cần quá để ý, bệnh tình của ta trong lòng ta tự biết, không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu...”
“Điện hạ là người trời sinh, phúc lớn mạng lớn, nhất định trường mệnh trăm tuổi, đừng nói những lời này nữa.”
Lời hắn còn chưa nói hết, Tạ Dao đã cau mày.
Mấy lần tiếp xúc với Cố Trường Trạch, vị trữ quân trẻ tuổi này phong độ nhẹ nhàng, tu dưỡng cực tốt, hơn nữa hôm qua mới ở trong đình giúp nàng, bất kể sau này như thế nào, Tạ Dao cũng không muốn người tốt như vậy lại không có kết cục tốt đẹp.
Giọng điệu của nàng khó có lúc mang theo vài phần gấp gáp trong sự dịu dàng, lời nói ra ngay cả bản thân Tạ Dao cũng ngẩn người, lại vội vàng giải thích:
“ tiểu nữ lỡ lời...”
Cố Trường Trạch rõ ràng cũng ngẩn người một chút, một lát sau mới hoàn hồn, nắm chặt chén trà trong tay.
Tạ Dao cúi thấp đầu, không chú ý tới ánh mắt hắn nhìn qua, chỉ nghe thấy hắn cười một tiếng.
“Ba năm trước, đã từng có người nói với ta những lời này. Đó là trận chiến cuối cùng ta đánh ở biên cương, trận chiến đó rất khó khăn, ta bị nhốt trong một hang núi, thiếu chút nữa cho là mình không sống nổi, cũng có một người nói với ta, ta nên trường mệnh trăm tuổi.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, lòng bàn tay không tự chủ được mà xoa xoa chén trà, dường như đang chờ đợi câu trả lời nào đó.
Khói xanh lượn lờ, trong phòng yên tĩnh một lát, Tạ Dao hỏi:
“Vậy sau đó thì sao? Người nọ và điện hạ cùng sống sót trở về sao?”
Ánh mắt Cố Trường Trạch tối đi, bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch, Tạ Dao cảm thấy giọng nói của hắn có chút khàn khàn.
“Tự nhiên là sống sót trở về, nàng ấy trước kia sống rất tốt, chỉ là hiện tại dường như sống không được tốt lắm, ta muốn... thôi vậy.”
Tạ Dao đang nghe được một nửa, âm thanh đột nhiên im bặt, lúc nàng nhìn lại, Cố Trường Trạch đã không nói nữa.
“Phương thuốc ngày mai ta sẽ phái người đi lấy, nghe nói Tạ tiểu thư hôm nay phải hồi kinh, vẫn nên lên đường sớm một chút.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp