Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 20: Người cha cực phẩm
Trước mặt Vương Tĩnh Kỳ lúc này là căn nhà cô đã ở từ nhỏ đến lớn, có ấn tượng sâu nhất với cô. Chờ sang năm sau khi Vương gia đổi nhà xong, Vương Tĩnh Kỳ cũng đã lấy chồng rồi, cơ bản sẽ không có cách trở về nhà mẹ đẻ. Cho dù trở về cũng chỉ ở lại trong chốc lát, sau đó lại bị ông Vương mắng đuổi đi.
Nhìn vách tường đã bị khói hun hơi ố vàng, những viên gạch lát trên mặt đất cũng không còn nguyên vẹn, đôi mắt đã dâng lên một tầng hơi nước.
Mặc dù nơi này có những kí ức không tốt đẹp, nhưng dù sao cũng là nhà của cô, bản thân cũng có chút tình cảm gắn bó.
Nhưng không đợi cô thương cảm xong, tiếng mắng chửi của ông Vương đã truyền tới:
“Mày còn trở về làm gì? Còn có mặt mũi quay lại à? Người ta nói con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, coi như tao xui xẻo tám đời rồi, nuôi mày lớn bằng ngần này tốn hết bao nhiêu tiền của, đến khi lấy chồng rồi mà vẫn để nhà mẹ đẻ nuôi.” Ông Vương ngồi trên sô pha, đang vui vẻ xem ti vi, nghe được tiếng cửa mở, vừa thấy người ăn cây táo rào cây sung là cô, liền bực tức.
“Ông đừng nói như vậy, Tĩnh Kỳ đã mệt rồi, thật vất vả mới về tới nhà nghỉ ngơi một chút, ông cũng không để cho nó yên tĩnh một lát”. Bà Vương đang làm cơm chiều trong phòng bếp, nghe thấy tiếng ông Vương mắng, biết con gái mình đã về liền bỏ xuống công việc trong tay, chạy nhanh ra ngoài nói hộ cho cô. Nhưng tiếng của bà khúm núm, tựa như không có chút sức lực gì cả.
“Hừ, tôi còn chưa tính sổ, bà cứ lo chăm sóc thật tốt cho nó để làm gì, chẳng qua chỉ là cái thứ ăn cây táo rào cây sung, tốt nghiệp nhiều năm như vậy, đã cho cha nó được một phân tiền nào chưa? Lại đi làm trâu ngựa, toàn bộ tiền bạc đều đem cho Trương gia, nó mệt chết cũng đáng đời”. Ông Vương tiếp tục đâm vào vết sẹo của con gái, đây đã là thói quen, dù sao trong nhà này ông là lớn nhất, ông muốn mắng thì mắng, tính tình của vợ và con gái giống hệt nhau, lúc nào cũng cúi đầu không dám lên tiếng.
“Ông coi lại lời nói của mình đi, tôi với ông đều là công nhân viên chức nhà nước, tiền lương hàng tháng còn chưa đủ cho ông dùng nữa sao, con gái đã lớn như vậy rồi, trong tay như thế nào cũng phải có tiền riêng để còn có việc dùng tới nữa chứ. Còn nữa, sao ông lại không cho phép nó giúp đỡ Trương gia, hiện tại nó cũng là con dâu Trương gia mà.” Bà Vương quan sát vẻ mặt của ông Vương, thấy tâm trạng ông ta không tệ, cũng đánh bạo nói hai câu.
“Hừ, tiền của tôi là để dành cho cháu đích tôn của tôi. Tôi đã nuôi nó hơn hai mươi năm, nó cũng phải biết hiếu kính tôi.” Ông Vương có lý lẽ của riêng ông, hơn nữa còn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Vương Tĩnh Kỳ cúi đầu hơi bĩu môi, bởi vì cô biết, đời này ông Vương không có cháu đích tôn, chỉ có một cháu gái sinh non, cho nên nguyện vọng của ông nhất định là không thành. Cái này có lẽ là do ông trời trừng phạt tâm địa bất chính của ông ấy.
“Tĩnh Kỳ có phải là không hiếu kính ông đâu, quần áo bây giờ ông đang mặc chính là mấy ngày trước Tĩnh Kỳ mua cho đấy chứ.” Bà Vương thanh minh.
Ông Vương bị câu nói làm cho mất mặt, lập tức trợn mắt, quát: “Bà muốn cái gì, muốn ăn đòn phải không, cút xuống bếp nấu cơm ngay.”
Bà Vương bị mắng liền rụt người lại, nhìn con gái chỉ cúi đầu thuỷ chung không nói câu nào, bất đắc dĩ thở dài rồi đi vào bếp nấu cơm.
Ông Vương thoả mãn uy quyền của mình, nhưng nhìn thấy cô đứng đó cúi đầu không nói, tâm trạng lại bắt đầu không tốt.
Có ai nói cho ông biết, tại sao Vương Kiến Phương ông lại có thể nuôi dưỡng được một đứa con gái như vậy. Cả ngày chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết im lặng làm việc. Ở bên ngoài bị người ta khi dễ cũng chẳng biết phản kháng, làm sao mà ông trông cậy vào nó được đây.
Nhìn vách tường đã bị khói hun hơi ố vàng, những viên gạch lát trên mặt đất cũng không còn nguyên vẹn, đôi mắt đã dâng lên một tầng hơi nước.
Mặc dù nơi này có những kí ức không tốt đẹp, nhưng dù sao cũng là nhà của cô, bản thân cũng có chút tình cảm gắn bó.
Nhưng không đợi cô thương cảm xong, tiếng mắng chửi của ông Vương đã truyền tới:
“Mày còn trở về làm gì? Còn có mặt mũi quay lại à? Người ta nói con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, coi như tao xui xẻo tám đời rồi, nuôi mày lớn bằng ngần này tốn hết bao nhiêu tiền của, đến khi lấy chồng rồi mà vẫn để nhà mẹ đẻ nuôi.” Ông Vương ngồi trên sô pha, đang vui vẻ xem ti vi, nghe được tiếng cửa mở, vừa thấy người ăn cây táo rào cây sung là cô, liền bực tức.
“Ông đừng nói như vậy, Tĩnh Kỳ đã mệt rồi, thật vất vả mới về tới nhà nghỉ ngơi một chút, ông cũng không để cho nó yên tĩnh một lát”. Bà Vương đang làm cơm chiều trong phòng bếp, nghe thấy tiếng ông Vương mắng, biết con gái mình đã về liền bỏ xuống công việc trong tay, chạy nhanh ra ngoài nói hộ cho cô. Nhưng tiếng của bà khúm núm, tựa như không có chút sức lực gì cả.
“Hừ, tôi còn chưa tính sổ, bà cứ lo chăm sóc thật tốt cho nó để làm gì, chẳng qua chỉ là cái thứ ăn cây táo rào cây sung, tốt nghiệp nhiều năm như vậy, đã cho cha nó được một phân tiền nào chưa? Lại đi làm trâu ngựa, toàn bộ tiền bạc đều đem cho Trương gia, nó mệt chết cũng đáng đời”. Ông Vương tiếp tục đâm vào vết sẹo của con gái, đây đã là thói quen, dù sao trong nhà này ông là lớn nhất, ông muốn mắng thì mắng, tính tình của vợ và con gái giống hệt nhau, lúc nào cũng cúi đầu không dám lên tiếng.
“Ông coi lại lời nói của mình đi, tôi với ông đều là công nhân viên chức nhà nước, tiền lương hàng tháng còn chưa đủ cho ông dùng nữa sao, con gái đã lớn như vậy rồi, trong tay như thế nào cũng phải có tiền riêng để còn có việc dùng tới nữa chứ. Còn nữa, sao ông lại không cho phép nó giúp đỡ Trương gia, hiện tại nó cũng là con dâu Trương gia mà.” Bà Vương quan sát vẻ mặt của ông Vương, thấy tâm trạng ông ta không tệ, cũng đánh bạo nói hai câu.
“Hừ, tiền của tôi là để dành cho cháu đích tôn của tôi. Tôi đã nuôi nó hơn hai mươi năm, nó cũng phải biết hiếu kính tôi.” Ông Vương có lý lẽ của riêng ông, hơn nữa còn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Vương Tĩnh Kỳ cúi đầu hơi bĩu môi, bởi vì cô biết, đời này ông Vương không có cháu đích tôn, chỉ có một cháu gái sinh non, cho nên nguyện vọng của ông nhất định là không thành. Cái này có lẽ là do ông trời trừng phạt tâm địa bất chính của ông ấy.
“Tĩnh Kỳ có phải là không hiếu kính ông đâu, quần áo bây giờ ông đang mặc chính là mấy ngày trước Tĩnh Kỳ mua cho đấy chứ.” Bà Vương thanh minh.
Ông Vương bị câu nói làm cho mất mặt, lập tức trợn mắt, quát: “Bà muốn cái gì, muốn ăn đòn phải không, cút xuống bếp nấu cơm ngay.”
Bà Vương bị mắng liền rụt người lại, nhìn con gái chỉ cúi đầu thuỷ chung không nói câu nào, bất đắc dĩ thở dài rồi đi vào bếp nấu cơm.
Ông Vương thoả mãn uy quyền của mình, nhưng nhìn thấy cô đứng đó cúi đầu không nói, tâm trạng lại bắt đầu không tốt.
Có ai nói cho ông biết, tại sao Vương Kiến Phương ông lại có thể nuôi dưỡng được một đứa con gái như vậy. Cả ngày chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết im lặng làm việc. Ở bên ngoài bị người ta khi dễ cũng chẳng biết phản kháng, làm sao mà ông trông cậy vào nó được đây.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kết cục bi thảm
Chương 2: 2: Kết cục bi thảm 2
Chương 3: 3: Kết cục bi thảm 3
Chương 4: 4: Trùng sinh
Chương 5: 5: Trùng sinh 2
Chương 6: 6: Bạn bè hai kiếp
Chương 7: 7: Bạn bè hai kiếp 2
Chương 8: 8: Mượn tiền
Chương 9: 9: Mượn tiền 2
Chương 10: 10: Lần đầu gây khó dễ
Chương 11: 11: Lần đầu gây khó dễ 2
Chương 12: 12: Được đánh giá cao
Chương 13: 13: Được đánh giá cao 2
Chương 14: 14: Đến đòi tiền
Chương 15: 15: Đến đòi tiền 2
Chương 16: 16: Kế hoạch
Chương 17: 17: Kế hoạch 2
Chương 18: 18: Giúp đỡ
Chương 19: 19: Giúp đỡ 2
Chương 20: 20: Người cha cực phẩm
Chương 21: 21: Người cha cực phẩm 2
Chương 22: 22: Tâm tư của chị dâu
Chương 23: 23: Tâm tư của chị dâu 2
Chương 24: 24: Bắt kẻ ngoại tình (1)
Chương 25: 25: Bắt kẻ ngoại tình (2)
Chương 26: 26: Bắt kẻ ngoại tình (3)
Chương 27: 27: Bắt kẻ ngoại tình (4)
Chương 28: 28: Kẻ vô sỉ
Chương 29: 29: Kẻ vô sỉ 2
Chương 30: 30: Miễn là không đụng đến vấn đề nguyên tắc, con sẽ không li hôn
Chương 31: 31: Miễn là không đụng đến vấn đề nguyên tắc, con sẽ không li hôn. 2
Chương 32: 32: Bới móc
Chương 33: 33: Bới móc 2
Chương 34: 34: Ba cô ta là cục trưởng
Chương 35: 35: Ba cô ta là cục trưởng 2
Chương 36: 36: Ngả bài (phần 1)
Chương 37: 37: Ngả bài (phần 1) 2
Chương 38: 38: Ngả bài (phần 2)
Chương 39: 39: Ngả bài (phần 2) 2
Chương 40: 40: Ngả bài (phần 3)
Chương 41: 41: Ngả bài (phần 3) 2
Chương 42: 42: Ngả bài (phần 4)
Chương 43: 43: Ngả bài (phần 4) 2
Chương 44: 44: Ngả bài (phần 5)
Chương 45: 45: Ngả bài (phần 5) 2
Chương 46: 46: Bữa ăn
Chương 47: 47: Bữa ăn 2
Chương 48: 48: Thị trưởng Chu
Chương 49: 49: Thị trưởng Chu 2
Chương 50: 50: 25.1 : Gặp lại
Chương 51: 51: 25.2 : Gặp lại
Chương 52: 52: 26.1 : Mất mặt
Chương 53: 53: 26.2 : Mất mặt
Chương 54: 54: 27.1 : Chiến thuật mới
Chương 55: 55: 27.2 : Chiến thuật mới
Chương 56: 56: 28.1: Thanh tra
Chương 57: 57: 28.2: Thanh tra
Chương 58: 58: 29.1 : Cô ấy
Chương 59: 59: 29.2 : Cô ấy
Chương 60: 60: 30.1 : Xuất hiện manh mối
Chương 61: 61: 30.2 : Xuất hiện manh mối
Chương 62: 62: 31.1 : Say rượu
Chương 63: 63: 31.2 : Say rượu
Chương 64: 64: 32.1 : Hai người khá hợp nhau
Chương 65: 65: 32.2 : Hai người khá hợp nhau
Chương 66: 66: 33.1 : Lần đầu thân mật
Chương 67: 67: 33.2 : Lần đầu thân mật
Chương 68: 68: 34: Anh đừng hòng lừa tôi
Chương 69: 69: 35: Không bao giờ có thể như vậy nữa
Chương 70: 70: 36: Gọi tôi là Cẩn Du
Chương 71: 71: 37: Chọc phá
Chương 72: 72: 38: Gặp chuyện không may
Chương 73: 73: 39: Ông Vương nhập viện
Chương 74: 74: 40: Càng đau càng mau khỏe
Chương 75: 75: 41: Có chuyện từ từ nói
Chương 76: 76: 42: Đánh nhau
Chương 77: 77: 43: Anh em nói chuyện
Chương 78: 78: 44: Động hồi sự?
Chương 79: 79: 45: ngày hôm đó em không thể qua được
Chương 80: 80: 46: Tìm người giúp đỡ
Chương 81: 81: 47: bị thương thế nào?
Chương 82: 82: 48: Nhìn người không chỉ nhìn vào bề ngoài
Chương 83: 83: 49: xử lý
Chương 84: 84: 50: tới trường học gây chuyện
Chương 85: 85: 51: Tôi kiện cô tội phỉ báng
Chương 86: 86: 52: Nói chuyện
Chương 87: 87: 53: Ly hôn (phần 1)
Chương 88: 88: 54: Ly hôn (phần 2)
Chương 89: 89: 55: Ly hôn (phần 3)
Chương 90: 90: Chuong 56 Li hôn (4)
Chương 91: 91: 57: Li hôn (5)
Chương 92: 92: 58: Li hôn (6)
Chương 93: 93: 59: Phân chia tài sản
Chương 94: 94: 60: Tranh cãi
Chương 95: 95: 61: Thẳng thắn
Chương 96: 96: 62: Tự do
Chương 97: 97: 63: Cô muốn qua cầu rút ván?
Chương 98: 98: 64: Không thấy
Chương 99: 99: 65: Bại lộ
Chương 100: 100: 66: Nghe giải thích
Chương 101: 101: 67: Phấn đấu vì sự nghiệp giáo dục
Chương 102: 102: 68: Nhiệm vụ của Tớ
Chương 103: 103: 69: Bắt đầu huấn luyện
Chương 104: 104: 70: Cơm rau dưa
Chương 105: 105: 71: Mời rượu
Chương 106: 106: 72: Say rượu
Chương 107: 107: 73: Đoàng hoàng một chút
Chương 108: 108: Câm miệng, em có còn là con gái không vậ
Chương 109: 109: 75: Nắm lấy
Chương 110: 110: 76: Có để cho tôi sống hay không
Chương 111: 111: 77: cải tà quy chính nấu cơm cho anh rồi
Chương 112: 112: 78: Hai người quan hệ
Chương 113: 113: 79: Mặt người dạ thú
Chương 114: 114: 80: Giáo dục tuyết đối là dạy theo trình độ
Chương 115: 115: 81: Người đàn ông hay thay đổi
Chương 116: 116: 82: Xuất viện (1)
Chương 117: 117: 83: Xuất viện (2)
Chương 118: 118: 84: Xuất viện (3)
Chương 119: 119: 85 : Giấc ngủ trưa
Chương 120: 120: 86: Liên hoan
Chương 122: 122: 87: Ai hai mươi ba
Chương 123: 123: 88: Mọi người cũng đêu biết
Chương 124: 124: 89: Mình cô đơn
Chương 125: 125: 90: Tới trình độ nào
Chương 126: 126: 91: Huynh đệ (1)
Chương 127: 127: 92: Huynh đệ (2)
Chương 128: 128: 93: Gặp dịp thì chơi
Chương 129: 129: 94: Bị cướp (1)
Chương 130: 130: Bị cướp (2)
Chương 131: 131: 96: Phát tiết
Chương 132: 132: 97: Lời đồn đại (1)
Chương 133: 133: 98: Lời đồn đại (2)
Chương 134: 134: 99: Lời đồn đại (3)
Chương 135: 135: 100: Giải nhất
Chương 136: 136: 101: Lần đầu họp hội nghị cổ đông
Chương 137: 137: 102: Lễ mừng năm mới (1)
Chương 138: 138: 103: Lễ mừng năm mới (2)
Chương 139: 139: 104: Nhà họ Chu (1)
Chương 140: 140: 105: Nhà họ Chu (hai)
Chương 141: 141: 106 : Nhà họ Chu (3)
Chương 142: 142: 107 : Nhà họ Chu (4)
Chương 143: 143: 108 : Đừng hoài nghi năng lực của anh
Chương 144: 144: 109: Gọi điện thoại tán gẫu
Chương 145: 145: 110: Sức chiến đấu kiểu gì vậy không biết!
Chương 146: 146: 111: Tư tưởng xấu đầy bụng
Chương 147: 147: 112: Trâu già gặm cỏ non
Chương 148: 148: 113: Đuổi ra khỏi nhà
Chương 149: 149: 114: Khó chịu
Chương 150: 150: 115: Có chuyện gì từ từ nói
Chương 151: 151: 116: Không lấy kết hôn làm mục đích thì tình yêu chỉ là đùa giỡn
Chương 152: 152: 117: Em rất kiên quyết
Chương 153: 153: 118: Con cháu có phúc của con cháu
Chương 154: 154: 119: Làm cái gì cũng phải lường trước hậu quả
Chương 155: 155: 120: Đừng tiến vào
Chương 156: 156: 121: Chúng ta kết hôn đi
Chương 157: 157: 122: Lựa chọn buông tha
Chương 158: 158: 123: Cuộc họp tổng kết hàng tháng (1)
Chương 159: 159: 124: Cuộc họp tổng kết hàng tháng (2)
Chương 160: 160: 125: Đối kháng
Chương 161: 161: 126: Khám bệnh
Chương 162: 162: 127: Mang thai
Chương 163: 163: 128: Kết hôn
Chương 164: 164: 129: Thao thao bất tuyệt
Chương 165: 165: 130: Phiền phức
Chương 166: 166: 131: Thưa anh, ở đây là nơi công cộng
Chương 167: 167: 132: Của anh cũng là của em
Chương 168: 168: 133: Cậu kết hôn?
Chương 169: 169: 134: Lão Chu là một đồng chí tốt
Chương 170: 170: 135: Phát tài
Chương 171: 171: 136: Về nhà mẹ đẻ (một)
Chương 172: 172: 137: Về nhà mẹ đẻ (hai)
Chương 173: 173: 138: Đi gặp người thứ ba (một)
Chương 174: 174: Đi gặp người thứ ba (hai)
Chương 175: 175: 140: Đi gặp người thứ ba (ba)
Chương 176: 176: 141: Tin tưởng và phục tùng
Chương 177: 177: 142: Anh bị “song quy” rồi hả ?
Chương 178: 178: 143: Mời đi uống trà
Chương 179: 179: 144: Mẹ chồng chỉ trích
Chương 180: 180: 145: Tổ thanh tra
Chương 181: 181: 146: Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện
Chương 182: 182: 147: Một tin tốt một tin xấu
Chương 183: 183: 148: Phê phán của xã hội
Chương 184: 184: 149: Phản kích
Chương 185: 185: 150: Đó là chồng trước của cô có phải không
Chương 186: 186: 151: Xem ra anh sống rất tốt
Chương 187: 187: 152: Bảo vệ
Chương 188: 188: 153: Tâm sự
Chương 189: 189: 154: Tay không bắt cướp
Chương 190: 190: 155: Con cũng muốn được sống tốt
Chương 191: 191: 156: Anh cả, anh nghĩ thế nào
Chương 192: 192: 157: Em nói thật sao?
Chương 193: 193: 158: Cô đừng có mơ
Chương 194: 194: 159: Sinh non
Chương 195: 195: 160: Đó là con gái của anh
Chương 196: 196: 161: Sinh con
Chương 197: 197: 162: Lần đầu tiên đánh phụ nữ
Chương 198: 198: 163: Ly hôn
Chương 199: 199: 164: Đại Kết Cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp