Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 56: Cách nhập vai trước khi quay phim
Edit: Sabj
Cố An Kỳ cười khổ lắc đầu, rót ít nước ấm, mở túi trà gừng ra pha cho Chu Mẫn Mẫn.
Khi cô đưa ly trà cho Chu Mẫn Mẫn thuận tiện cầm lấy tay cô bé, tay cô bé… lạnh như băng
.
“Cám ơn, chị An Kỳ ” Chu Mẫn Mẫn để ly trà sang một bên, giọng nói ngọt ngào như kẹo đường pha thêm chút run rẩy.
Cố An Kỳ sờ trán cô bé, may mà không nóng, chắc sẽ không phát sốt. Thở phào nhẹ nhõm, cô đứng lên: “Chị đi lấy giúp em cái chăn…” Đã lo một chuyện rồi thì lo hết luôn vậy.
“Không cần!” Chu Mẫn Mẫn nắm chặt lấy tay áo Cố An Kỳ, “Như thế này được rồi…”
Ngón tay Chu Mẫn Mẫn run rẩy rất mạnh, dường như bị hoảng sợ quá độ. Cố An Kỳ nhăn lại mi, trong lòng lại không rõ rốt cuộc thì cô bé bị làm sao: “Em cứ như vậy thì lát nữa sẽ không thể quay phim tiếp đâu.”
“Em…” Chu Mẫn Mẫn buông lỏng tay áo Cố An Kỳ, đầu cúi càng thấp, “Cảnh vừa rồi em diễn không tốt,trước khi tìm được cảm giác em không thể lau khô.”
“Ai dạy em cách nhập vai như thế ?” Cố An Kỳ nhíu mày thật sâu. Đúng vậy, có cùng hoàn cảnh với nhân vật thì càng dễ nhập vai hơn. Khi cô mới vào nghề cũng từng làm như vậy, nhưng sau cô mới biết, đối với diễn viên mà nói có nhập vai được hay không là vô cùng quan trọng, nhưng cơ thể khỏe mạnh lại còn quan trọng hơn. Bị bệnh thì sao có thể quay phim được nữa, đừng tưởng rằng diễn viên nhờ vào sự kiên cường chống đỡ là có thể diễn xong, có đôi khi thân thể còn yếu ớt hơn so với sự tưởng tượng của bản thân.
“Chị An Kỳ, em có thể làm được, chị không cần để ý đến em, em có thể mà.” Lúc nói chuyện giọng nói Chu Mẫn Mẫn vẫn còn run rẩy, cơ thể cũng vẫn run không ngừng nhưng lại để lộ sự quật cường.
Cố An Kỳ đứng thẳng lên, đi nhanh ra ngoài. Chắc là… bị ghét rồi… Chu Mẫn Mẫn cúi đầu xuống.
Đột nhiên một chiếc khăn lớn từ trên trời rơi xuống, trùm lấy cơ thể Chu Mẫn Mẫn. Cô bé ôm khăn ngồi trên ghế, mờ mịt nhìn Cố An Kỳ, giống một con chó nhỏ bị lạc đang ngồi đợi chủ nhân của nó.
“Sức khỏe mới quan trọng, không có sức khỏe, cho dù em có thể kiên cường diễn cũng sẽ làm bạn diễn của em bị phân tâm, lo lắng cho em. Nếu em còn muốn ở lại trường quay thì giữ ấm cho chị, còn nếu không muốn chỉ ngồi im ở đây thì về luôn đi.”
Cố An Kỳ nhìn vẻ mặt mờ mịt của Chu Mẫn Mẫn rồi thở dài, cầm lấy chiếc khăn nhẹ nhàng chà lau tóc giúp cô bé.
“Đúng là đó cũng là một cách để có thể nhập vai, nhưng trong tương lai em sẽ còn diễn nhiều nhân vật có tính cách khác hẳn tính cách thật của em, những chuyện nhân vật làm không phải tất cả em đều làm được. Nếu em diễn một kẻ sát nhân, em sẽ đi giết người sao?” Cố An Kỳ dừng một chút, nhìn Chu Mẫn Mẫn lắc đầu cô mới tiếp tục nói, “Em thấy chưa, em cũng biết không thể nào đúng không, cho nên có vài thứ không chỉ dựa vào kinh nghiệm tích lũy cùng thực tiễn mà còn cần năng lực tưởng tượng. Nhân vật trong phim sở dĩ có lực hấp dẫn vì từng nhân vật trong đó đều có sự sáng tạo độc đáo của diễn viên.”
Cố An Kỳ cũng không quan tâm Chu Mẫn Mẫn nghe có hiểu hay không, chỉ vừa lau tóc vừa giảng giải cho cô bé. Cô cũng không biết vì sao mình lại xen vào việc của người khác như vây, chỉ biết tính tình cô bé này từng rất giống cô khiến cô dường như thấy được bản thân mình, không thể không chăm sóc.
“Hôm nay cảnh của em diễn là nhân vật gặp mưa rồi phát sốt, lẩm bẩm ‘Mẹ, chúng ta trở về đi…’ khi em nói câu đó hơi thở mỏng manh, yếu ớt một chút, ánh mắt cũng phải trống rỗng. Sức khỏe bệnh nhân sẽ không thể mạnh khỏe mà rất suy yếu, vì vậy khi đứng thì hơi lảo đảo, không cần đứng thẳng.” Cố An Kỳ chưa đọc kịch bản đã có thể phân tích lời thoại của Chu Mẫn Mẫn.
Chu Mẫn Mẫn kinh ngạc, cô bé không ngờ Cố An Kỳ đã nhớ hết lời thoại của mọi người, nghe Cố An Kỳ phân tích dễ hiểu, cô bé đã biết cảnh kia nên diễn như thế nào. Cô bé vì Diệp Y Dung mà xa cách Cố An Kỳ, nhưng lúc cô bé bị bệnh Cố An Kỳ còn tới chăm sóc, nói cảm nhận về nhân vật cho cô bé, dạy cô bé nên làm thế nào. Bàn tay nho nhỏ nắm chặt khăn ấm áp trên người, trong lòng vô cùng áy náy.
Trà gừng đã hơi nguội, Cố An Kỳ đổ đi rồi lại để ít nước ấm vào tay cô bé, Chu Mẫn Mẫn nhẹ nhàng thở ra, uống một ít cả người cũng cảm thấy ấm áp lên. Những lời Cố An Kỳ đã nói cô bé cũng không hoàn toàn hiểu hết nhưng cũng hiểu ra vài vấn đề.
“Cố An Kỳ, cô đang làm gì thế? !” Diệp Y Dung vừa quay xong thấy Chu Mẫn Mẫn cầm trà nóng, cô ta tức giận đến mức giọng nói cũng thay đổi, cô ta lập tức giật lấy ly trà trong tay Chu Mẫn ném đi, cũng không biết cố ý hay vô tình mà ly trà kia bay về phía Cố An Kỳ.
Khoảng cách quá gần khiến Cố An Kỳ không kịp tránh. Nước trà nóng dội lên mu bàn tay phải Cố An Kỳ làm cho cô đau đến mức thu tay lại, nhíu mày thật sâu.
“Cô có biết Chu Mẫn Mẫn đang nhập vai hay không, cô làm vậy là có ý gì? Làm thế để phá nó nhập vai đúng không? Cô đúng là giả tạo, một mặt dùng gương mặt hiền lành đến gần người khác, mặt khác phá rối người ta!” Diệp Y Dung nhìn mu bàn tay sưng đỏ của Cố An Kỳ, đắc ý giơ lên khóe miệng. Cả người chắn trước Chu Mẫn Mẫn, ra vẻ là chỗ dựa của cô bé.
“Thì ra người dạy cô bé cách nhập vai đó là cô.” Cố An Kỳ cười nhạo, che bàn tay đau theo bản năng.
“An Kỳ, sao vậy?” Trịnh Văn Quân quay xong cảnh với Diệp Y Dung, khi đi ngang qua đây chuẩn bị đến phòng lưu trữ lấy cốc nước nóng thì nghe thấy âm thanh ầm ĩ. Anh vừa vào đã thấy Diệp Y Dung chỉ vào Cố An Kỳ mắng tới tấp.
“Không có gì, chỉ là người mới nổi ‘Dạy’ tiền bối là không thể chăm sóc ngôi sao nhỏ tuổi của công ty khác mà thôi.” Cố An Kỳ thản nhiên nói, dường như người chịu nhục không phải là cô. Chẳng qua ánh mắt cô nhìn Diệp Y Dung không mang theo chút ấm áp nào.
Cố An Kỳ cười khổ lắc đầu, rót ít nước ấm, mở túi trà gừng ra pha cho Chu Mẫn Mẫn.
Khi cô đưa ly trà cho Chu Mẫn Mẫn thuận tiện cầm lấy tay cô bé, tay cô bé… lạnh như băng
.
“Cám ơn, chị An Kỳ ” Chu Mẫn Mẫn để ly trà sang một bên, giọng nói ngọt ngào như kẹo đường pha thêm chút run rẩy.
Cố An Kỳ sờ trán cô bé, may mà không nóng, chắc sẽ không phát sốt. Thở phào nhẹ nhõm, cô đứng lên: “Chị đi lấy giúp em cái chăn…” Đã lo một chuyện rồi thì lo hết luôn vậy.
“Không cần!” Chu Mẫn Mẫn nắm chặt lấy tay áo Cố An Kỳ, “Như thế này được rồi…”
Ngón tay Chu Mẫn Mẫn run rẩy rất mạnh, dường như bị hoảng sợ quá độ. Cố An Kỳ nhăn lại mi, trong lòng lại không rõ rốt cuộc thì cô bé bị làm sao: “Em cứ như vậy thì lát nữa sẽ không thể quay phim tiếp đâu.”
“Em…” Chu Mẫn Mẫn buông lỏng tay áo Cố An Kỳ, đầu cúi càng thấp, “Cảnh vừa rồi em diễn không tốt,trước khi tìm được cảm giác em không thể lau khô.”
“Ai dạy em cách nhập vai như thế ?” Cố An Kỳ nhíu mày thật sâu. Đúng vậy, có cùng hoàn cảnh với nhân vật thì càng dễ nhập vai hơn. Khi cô mới vào nghề cũng từng làm như vậy, nhưng sau cô mới biết, đối với diễn viên mà nói có nhập vai được hay không là vô cùng quan trọng, nhưng cơ thể khỏe mạnh lại còn quan trọng hơn. Bị bệnh thì sao có thể quay phim được nữa, đừng tưởng rằng diễn viên nhờ vào sự kiên cường chống đỡ là có thể diễn xong, có đôi khi thân thể còn yếu ớt hơn so với sự tưởng tượng của bản thân.
“Chị An Kỳ, em có thể làm được, chị không cần để ý đến em, em có thể mà.” Lúc nói chuyện giọng nói Chu Mẫn Mẫn vẫn còn run rẩy, cơ thể cũng vẫn run không ngừng nhưng lại để lộ sự quật cường.
Cố An Kỳ đứng thẳng lên, đi nhanh ra ngoài. Chắc là… bị ghét rồi… Chu Mẫn Mẫn cúi đầu xuống.
Đột nhiên một chiếc khăn lớn từ trên trời rơi xuống, trùm lấy cơ thể Chu Mẫn Mẫn. Cô bé ôm khăn ngồi trên ghế, mờ mịt nhìn Cố An Kỳ, giống một con chó nhỏ bị lạc đang ngồi đợi chủ nhân của nó.
“Sức khỏe mới quan trọng, không có sức khỏe, cho dù em có thể kiên cường diễn cũng sẽ làm bạn diễn của em bị phân tâm, lo lắng cho em. Nếu em còn muốn ở lại trường quay thì giữ ấm cho chị, còn nếu không muốn chỉ ngồi im ở đây thì về luôn đi.”
Cố An Kỳ nhìn vẻ mặt mờ mịt của Chu Mẫn Mẫn rồi thở dài, cầm lấy chiếc khăn nhẹ nhàng chà lau tóc giúp cô bé.
“Đúng là đó cũng là một cách để có thể nhập vai, nhưng trong tương lai em sẽ còn diễn nhiều nhân vật có tính cách khác hẳn tính cách thật của em, những chuyện nhân vật làm không phải tất cả em đều làm được. Nếu em diễn một kẻ sát nhân, em sẽ đi giết người sao?” Cố An Kỳ dừng một chút, nhìn Chu Mẫn Mẫn lắc đầu cô mới tiếp tục nói, “Em thấy chưa, em cũng biết không thể nào đúng không, cho nên có vài thứ không chỉ dựa vào kinh nghiệm tích lũy cùng thực tiễn mà còn cần năng lực tưởng tượng. Nhân vật trong phim sở dĩ có lực hấp dẫn vì từng nhân vật trong đó đều có sự sáng tạo độc đáo của diễn viên.”
Cố An Kỳ cũng không quan tâm Chu Mẫn Mẫn nghe có hiểu hay không, chỉ vừa lau tóc vừa giảng giải cho cô bé. Cô cũng không biết vì sao mình lại xen vào việc của người khác như vây, chỉ biết tính tình cô bé này từng rất giống cô khiến cô dường như thấy được bản thân mình, không thể không chăm sóc.
“Hôm nay cảnh của em diễn là nhân vật gặp mưa rồi phát sốt, lẩm bẩm ‘Mẹ, chúng ta trở về đi…’ khi em nói câu đó hơi thở mỏng manh, yếu ớt một chút, ánh mắt cũng phải trống rỗng. Sức khỏe bệnh nhân sẽ không thể mạnh khỏe mà rất suy yếu, vì vậy khi đứng thì hơi lảo đảo, không cần đứng thẳng.” Cố An Kỳ chưa đọc kịch bản đã có thể phân tích lời thoại của Chu Mẫn Mẫn.
Chu Mẫn Mẫn kinh ngạc, cô bé không ngờ Cố An Kỳ đã nhớ hết lời thoại của mọi người, nghe Cố An Kỳ phân tích dễ hiểu, cô bé đã biết cảnh kia nên diễn như thế nào. Cô bé vì Diệp Y Dung mà xa cách Cố An Kỳ, nhưng lúc cô bé bị bệnh Cố An Kỳ còn tới chăm sóc, nói cảm nhận về nhân vật cho cô bé, dạy cô bé nên làm thế nào. Bàn tay nho nhỏ nắm chặt khăn ấm áp trên người, trong lòng vô cùng áy náy.
Trà gừng đã hơi nguội, Cố An Kỳ đổ đi rồi lại để ít nước ấm vào tay cô bé, Chu Mẫn Mẫn nhẹ nhàng thở ra, uống một ít cả người cũng cảm thấy ấm áp lên. Những lời Cố An Kỳ đã nói cô bé cũng không hoàn toàn hiểu hết nhưng cũng hiểu ra vài vấn đề.
“Cố An Kỳ, cô đang làm gì thế? !” Diệp Y Dung vừa quay xong thấy Chu Mẫn Mẫn cầm trà nóng, cô ta tức giận đến mức giọng nói cũng thay đổi, cô ta lập tức giật lấy ly trà trong tay Chu Mẫn ném đi, cũng không biết cố ý hay vô tình mà ly trà kia bay về phía Cố An Kỳ.
Khoảng cách quá gần khiến Cố An Kỳ không kịp tránh. Nước trà nóng dội lên mu bàn tay phải Cố An Kỳ làm cho cô đau đến mức thu tay lại, nhíu mày thật sâu.
“Cô có biết Chu Mẫn Mẫn đang nhập vai hay không, cô làm vậy là có ý gì? Làm thế để phá nó nhập vai đúng không? Cô đúng là giả tạo, một mặt dùng gương mặt hiền lành đến gần người khác, mặt khác phá rối người ta!” Diệp Y Dung nhìn mu bàn tay sưng đỏ của Cố An Kỳ, đắc ý giơ lên khóe miệng. Cả người chắn trước Chu Mẫn Mẫn, ra vẻ là chỗ dựa của cô bé.
“Thì ra người dạy cô bé cách nhập vai đó là cô.” Cố An Kỳ cười nhạo, che bàn tay đau theo bản năng.
“An Kỳ, sao vậy?” Trịnh Văn Quân quay xong cảnh với Diệp Y Dung, khi đi ngang qua đây chuẩn bị đến phòng lưu trữ lấy cốc nước nóng thì nghe thấy âm thanh ầm ĩ. Anh vừa vào đã thấy Diệp Y Dung chỉ vào Cố An Kỳ mắng tới tấp.
“Không có gì, chỉ là người mới nổi ‘Dạy’ tiền bối là không thể chăm sóc ngôi sao nhỏ tuổi của công ty khác mà thôi.” Cố An Kỳ thản nhiên nói, dường như người chịu nhục không phải là cô. Chẳng qua ánh mắt cô nhìn Diệp Y Dung không mang theo chút ấm áp nào.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Siêu sao trọng sinh
Chương 2: 2: Điều tối kỵ trong lòng
Chương 3: 3: Hậu bối kiêu căng
Chương 4: 4: Tố chất tiềm ẩn
Chương 5: 5: Ký kết cùng đánh cược
Chương 6: 6: Kĩ năng biểu diễn trên sân khấu
Chương 7: 7: Bị đuổi ra cửa
Chương 8: 8: Chiến thuật quanh co
Chương 9: 9: Ghen tị và hãm hại
Chương 10: 10: Lại lần nữa bị đuổi ra khỏi cửa
Chương 11: 11: Bí mật của Thái Nhược Lâm
Chương 12: 12: Thiên vương Tô Dật Phàm
Chương 13: 13: Nói cho cô biết cái gì mới là thực lực!
Chương 14: 14: Mầm móng nẩy mầm
Chương 15: 15: Ba lần NG* sẽ rời sân
Chương 16: 16: Cố ý gây khó dễ
Chương 17: 17: Trò hay đang muốn mở màn
Chương 18: 18: Kĩ thuật biểu diễn kinh ngạc khác người
Chương 19: 19: Scandal xuất hiện
Chương 20: 20: Hiệu quả của Scandal
Chương 21: 21: Bị hủy vai diễn
Chương 22: 22: Buổi họp báo công bố dàn diễn viên
Chương 23: 23: Diễn cùng
Chương 24: 24: Tôi là Ôn Bội Quân
Chương 25: 25: Còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng
Chương 26: 26: Thông báo thử giọng của Tạ Vũ Phỉ
Chương 27: 27: Vai diễn đáng chú ý
Chương 28: 28: Tính kiên nhẫn của tôi không tốt lắm
Chương 29: 29: Chuẩn bị thử giọng
Chương 30: 30: Nhân vật cơ bản đặt ra
Chương 31: 31: Lâm Huyên Di chưa chết? !
Chương 32: 32: Cô không thể bị thay thế
Chương 33: 33: Để lòng
Chương 34: 34: Ký tên
Chương 35: 35: Ngủ ở trường quay cũng là một nghệ thuật
Chương 36: 36: Phải chuyển nhà
Chương 37: 37: Ngôi sao cũng là người thường
Chương 38: 38: Tiếng xấu Chu Á Kiệt
Chương 39: 39: Paparazzi? Sắc lang?
Chương 40: 40: Không có cơ hội? Vậy tạo ra cơ hội!
Chương 41: 41: Hành vi khác thường của Diệp Y Dung
Chương 42: 42: Mười lăm bông hoa hồng trắng
Chương 43: 43: Cô chưa bao giờ thua
Chương 44: 44: Người chưa từng xuất hiện trong nhật kí
Chương 45: 45: Tôn trọng lẫn nhau
Chương 46: 46: Hàn Dịch Phong kỳ lạ
Chương 47: 47: Khả năng diễn trò
Chương 48: 48: Bữa tiệc của Tô Dật Phàm
Chương 49: 49: Gặp lại Tô Dật Phàm
Chương 50: 50: Rốt cuộc thì anh là ai?
Chương 51: 51: Bị người khác tính kế
Chương 52: 52: Càng ngày càng phiền toái
Chương 53: 53: Bí ẩn sau món ăn
Chương 54: 54: Bỏ xe giữ tướng
Chương 55: 55: Tôi sẽ không để em chịu oan ức
Chương 56: 56: Cách nhập vai trước khi quay phim
Chương 57: 57: Bị bỏng tay phải
Chương 58: 58: Tâm kế của Diệp Y Dung
Chương 59: 59: Chu Mẫn Mẫn áy náy
Chương 60: 60: Lần đầu tiên NG
Chương 61: 61: Tất cả cũng vì diễn
Chương 62: 62: Ngại quá, do quá nhập vai thôi
Chương 63: 63: Tình bạn hay tình yêu
Chương 64: 64: Không thể nuốt trôi cục tức này
Chương 65: 65: Sức chiến đấu mạnh mẽ của người hâm mộ
Chương 66: 66: Buổi phỏng vấn của Tô Dật Phàm
Chương 67: 67: Không liên quan đến tôi
Chương 68: 68: Diễn xuất và thực tế
Chương 69: 69: Phân tích nhân vật
Chương 70: 70: Sóng trước chưa yên, sóng sau đã tới
Chương 71: 71: Hủy bỏ tư cách casting
Chương 72: 72: Không khống chế được
Chương 73: 73: Cạm bẫy
Chương 74: 74: Chật vật
Chương 75: 75: Người không muốn gặp lại nhất
Chương 76: 76: Cơ hội
Chương 77: 77: Trò mèo và tấm màn đen
Chương 78: 78: Ai trừ bỏ ai?
Chương 79: 79: Vị Gia của “Giải trí châu Á”
Chương 80: 80: Rèn luyện bản thân
Chương 81: 81: Cô đơn và hoài niệm
Chương 82: 82: “Mượn đao giết người ”
Chương 83: 83: Sân khấu của cô
Chương 84: 84: Điệu ballroom dance tình nhân
Chương 85: 85: Fan giúp đỡ
Chương 86: 86: Chứng cớ và tổn thương
Chương 87: 87: Tạ Vũ Phỉ may mắn
Chương 88: 88: Tiêu Thắng Hinh xuất hiện
Chương 89: 89: Đạo diễn Đậu nóng tính
Chương 90: 90: Vai phụ nhỏ quá nổi bật
Chương 91: 91: Từ bỏ vai diễn này đi
Chương 92: 92: Cái gọi là vai phụ nhỏ
Chương 93: 93: Ngả bài
Chương 94: 94: Cạnh tranh
Chương 95: 95: Giết gà dọa khỉ
Chương 96: 96: Không ngủ không nghỉ
Chương 97: 97: Cái gọi là “Công bằng ”
Chương 98: 98: Nắm tất cả trong tay
Chương 99: 99: Khoảng cách
Chương 100: 100: Lấy mình làm trung tâm
Chương 101: 101: Nhà tài trợ đột ngột
Chương 102: 102: Gặp lại kẻ thù
Chương 103: 103: Kế hoạch của Hứa Toa Toa
Chương 104: 104: Bóng dáng Lâm Huyên Di
Chương 105: 105: 105: Lợi dụng và ỷ lại
Chương 106: 106: 106: Mục tiêu
Chương 107: 107: 107: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Chương 108: 108: Thử
Chương 109: 109: Cố An Kỳ khó hiểu
Chương 110: 110: Thêm một lần khảo sát
Chương 111: 111: Bí quyết
Chương 112: 112: Kết quả
Chương 113: 113: Vị trí gương mặt đại diện cho ‘Octavia’
Chương 114: 114: Kì lạ và khác thường
Chương 115: 115: Đoàn làm phim khốn đốn
Chương 116: 116: Tôn nghiêm của đoàn làm phim
Chương 117: 117: Cặn bã!
Chương 118: 118: Lý trí
Chương 119: 119: Giấu giếm
Chương 120: 120: Ai là hung thủ đứng phía sau?
Chương 121: 121: Khúc mắc
Chương 122: 122: Tô Dật Phàm nhận vai
Chương 123: 123: Lọt vào danh sách đề cử
Chương 124: 124: Kế hoạch
Chương 125: 125: Trò hay chỉ vừa mới bắt đầu
Chương 126: 126: Cừu hay là sói?
Chương 127: 127: Vạch trần mặt nạ của anh
Chương 128: 128: “Mộng đẹp” chỉ mới bắt đầu
Chương 129: 129: Trong hồ lô bán thuốc gì?
Chương 130: 130: Quan báo tư thù
Chương 131: 131: Nhìn thấu suy nghĩ của anh
Chương 132: 132: Bản chất dưới lớp mặt nạ
Chương 133: 133: Giống như đã từng quen biết
Chương 134: 134: Người trong quá khứ
Chương 135: 135: Bẫy
Chương 136: 136: Kế hoạch
Chương 137: 137: Buổi lễ long trọng
Chương 138: 138: “Tiểu Lâm Huyên Di”
Chương 139: 139: Không nói đến chuyện tình cảm
Chương 140: 140: Người chiến thắng
Chương 141: 141: Quyết chiến trên Internet*
Chương 142: 142: Nha nha
Chương 143: 143: Trưởng thành trong bụi gai
Chương 144: 144: 《 Tình yêu cuối cùng 》
Chương 145: 145: Phân tích nhân vật
Chương 146: 146: Phòng nghỉ
Chương 147: 147: Bộ mặt thật
Chương 148: 148: Di vật của mẹ
Chương 149: 149: Tin tưởng
Chương 150: 150: Vong ưu thảo* (*loại cỏ quên sự lo buồn)
Chương 151: 151: Kế hoạch
Chương 152: 152: Đây là ván cờ của ai?
Chương 153: 153: Hủy diệt
Chương 154: 154: Nha Nha ra trận
Chương 155: 155: Thừa dịp anh bệnh tật, lấy mạng anh*
Chương 156: 156: Khởi đầu mới
Chương 157: 157: Manh mối
Chương 158: 158: Thật thú vị
Chương 159: 159: Tình yêu vô vọng
Chương 160: 160: Cơ hội bước ra thế giới
Chương 161: 161: Quạt cổ vũ biến mất
Chương 162: 162: “Quà tặng” của”Fan”
Chương 163: 163: Fan chiến bùng nổ
Chương 164: 164: Người đặc biệt
Chương 165: 165: Lòng tự trọng
Chương 166: 166: Suy đoán của Âu Dương Thừa
Chương 167: 167: Lời tỏ tình láu cá
Chương 168: 168: Anh yêu em
Chương 169: 169: Chúng ta bắt đầu lại một lần nữa
Chương 170: 170: Fan hâm mộ
Chương 171: 171: Đào tiểu mễ
Chương 172: 172: Phim truyền hình
Chương 173: 173: Chênh lệch
Chương 174: 174: Thăm trường quay
Chương 175: 175: Giận dỗi
Chương 176: 176: Sự phản đối của fan
Chương 177: 177: Buổi họp mặt fan
Chương 178: 178: Chuyện không thể tha thứ
Chương 179: 179: Một mũi tên trúng ba con nhạn
Chương 180: 180: Lần đầu công chiếu
Chương 181: 181: Sự ấm áp không lời
Chương 182: 182: Vuột mất cơ hội
Chương 183: 183: Dưỡng bệnh
Chương 184: 184: Tống Văn Anh đề cử
Chương 185: 185: Chuẩn bị mười năm
Chương 186: 186: Casting
Chương 187: 187: Hơi thở cùng tiết tấu
Chương 188: 188: Tuyển chọn
Chương 189: 189: Học cách ỷ lại
Chương 190: 190: Nỗi sự hãi
Chương 191: 191: Vai diễn
Chương 192: 192: Fernando
Chương 193: 193: Tạo dáng
Chương 194: 194: Tính kế
Chương 195: 195: Thần cùng vận
Chương 196: 196: Nhờ sáng tác
Chương 197: 197: Đi vào ngõ cụt*
Chương 198: 198: Buổi tuyển chọn bắt đầu
Chương 199: 199: Tâm tư đạo diễn, sâu như biển
Chương 200: 200: Giới giải trí
Chương 201: 201: Nói dối
Chương 202: 202: Khảo nghiệm
Chương 203: 203: Cô là ai?
Chương 204: 204: Diễn tựa không diễn
Chương 205: 205: Xứng đôi
Chương 206: 206: Hứa Toa Toa được chọn
Chương 207: 207: Thư tình
Chương 208: 208: Qua đời
Chương 209: 209: Kịch bản
Chương 210: 210: Nữ hoàng và sói
Chương 211: 211: Thắc mắc diễn xuất
Chương 212: 212: Khống chế âm điệu
Chương 213: 213: Giả say
Chương 214: 214: Một mình Kiều Trí Viễn
Chương 215: 215: Thu mua
Chương 216: 216: Hình ảnh tuyên truyền
Chương 217: 217: Chênh lệch
Chương 218: 218: Sinh nhật
Chương 219: 219: Anh sẽ đưa hạnh phúc đến bên em
Chương 220: 220: Tin tức lớn
Chương 221: 221: Nghi vấn
Chương 222: 222: Trong diễn ngoài diễn
Chương 223: 223: Chia tay
Chương 224: 224: Nuôi dưỡng đối thủ
Chương 225: 225: Tự tìm đường chết
Chương 226: 226: Bệnh sạch sẽ
Chương 227: 227: Hậu thuẫn
Chương 228: 228: Bủa vây
Chương 229: 229: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp