Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 7: Tôi có một điều kiện!
Một buổi chiều mùa xuân quang đãng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu. Cả kinh thành vẫn đang ồn ào, náo nhiệt.
.
.
.
Trong phủ thái tử…
Một bóng nữ nhỏ nhắn đang bước đi thoăn thoắt, bước đi của cô tuy không dài, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn. Chỉ trong chốc lát, cô đã vắt vẻo trên một cái cây lớn, một mình yên tĩnh thoải mái trên một chạc cây vững chắc.
Những tia nắng dịu dàng xuyên qua những tán lá cây tươi tốt, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt của cô, khiến cho cả gương mặt ấy như đang tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ. Cô có một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn như có thể bao trọn được trong lòng bàn bàn tay, các nét trên gương mặt cô đều hết sức cân đối, nhưng có lẽ sự thu hút nằm nhiều nhất ở đôi mắt trong sáng như ngọc kia, lúc nào cũng toát lên một vẻ thông minh, lanh lợi.
“Ôi trời, thái tử phi, người làm gì mà lại phải trèo lên cây như vậy, người nên xuống mau đi ạ” Một nha đầu bận đồ tì nữ đững dưới gốc cây từ bao giờ đang hốt hoảng kêu la.
Nô tì này là người thân cận đã đi theo Tô Duyệt Duyệt từ nhỏ đến giờ, ngay cả khi đã vào phủ thái tử. Thế mà giờ đây, cô thật sự không thể lí giải nổi, từ khi chủ nhân từ hoàng cung trở về, đột nhiên như biến thành một người hoàn toàn khác, cái gọi là tiểu thư con nhà khuê các biến đi đâu mất, thay vào đó là hết lần này đến lần khác những hành động vô cùng lỗ mãn, ví như việc trèo cây này.
“Tiểu Thúy, ngươi không cần phải suốt ngày cứ lẽo đẽo theo ta thế đâu, mau đi đi, ta muốn một mình yên tĩnh” Tô Duyệt Duyệt nhắm mắt, tựa lưng vào thân cây thư giãn.
Quay về quá khứ đã được một tháng rồi, từ lúc trở về từ hoàng cung, đã một tháng rồi cô chưa nhìn thấy Bắc Thần Hàn. Thật sự không thể hiểu nổi, kẻ đó rõ ràng không ưa gì cô, vậy mà vẫn khăng khăng không chịu phế cô. Điều khó chịu nhất là, còn có vài ả đàn bà lẳng lơ, trơ trẽn trong phủ hết lần này đến lần khác cứ đến soi mói, bới móc.
“Thái tử phi à, người mau xuống đi, ngộ ngỡ bị thái tử gia nhìn thấy, chắc chắn là lại bị mắng a” Tiểu Thúy lo lắng mà ngẩng đầu liên tục khuyên can. Cô biết, Bắc Thần Hàn vôn chẳng yêu thương gì chủ nhân nhà mình, đến ngay cả đêm động phòng hoa trúc cũng giả vờ bệnh tật để mặc cho chủ nhân phải cô quả chốn phòng the.
Tô Duyệt Duyệt nhún vai, chẳng hề để tâm đến mấy lời nói của Tiểu Thúy: “Anh ta dám mắng, thì cũng chưa chắc ta đã thèm nghe.”
“Thật sao? Tô Duyệt Duyệt, ngươi càng ngày càng láo xược rồi đấy” Giọng nói của Bắc Thần Hàn từ phía xa vọng lại.
Không biết hắn đã đứng ở đó từ lúc nào, bên canh còn có một bóng giai nhân trẻ tuổi. dáng hình yểu điệu thướt tha, bước đi thong thả đong đưa.
Bắc Thần Hàn đến bên cái cây, nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt vẫn không hề nhúc nhích, gương mặt tuấn tú cau có trước đó cũng dần trở nên lạnh nhạt.
“Ngươi xuống mau cho bổn cung…” Hăn khẽ rít qua kẽ răng.
Khóe miệng của Tô Duyệt Duyệt cong lên một nụ cười đẹp mắt. “Soái ca, cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện rồi.”
Hắn thực là một cực phẩm nam nhân, càng nhìn càng thấy đẹp, chỉ có điều tính khí chẳng dễ chịu chút nào.
“Tô Duyệt Duyệt, xuống mau…” Cái ngữ khí lạnh lung ấy khiến cho những người bên cạnh lúc đó đều phát run bần bật, tất nhiên là chỉ trừ Tô Duyệt Duyệt.
“Tôi có một điều kiện, chỉ cần anh đáp ứng được, tôi sẽ xuống ngay lập tức…” Tô Duyệt đột nhiên nghiêm túc nhìn anh ta nói.
Bắc Hàn Thần còn chưa kịp nói câu nào, thì đã bị nữ nhân bên cạnh cướp lời.
“Ai ya. Thái tử phi sao lại không biết phép tắc như vậy a, dám cả gan ra điều kiện với thái tử, thật không coi thái tử gia ra gì a.”
Tô Duyệt Duyệt bất giác chú ý nhìn sang bản mặt của nữ nhân bên cạnh, cũng không đến nỗi, vẫn còn có thể coi là mĩ nữ. Chỉ có điều nếu phấn trên mặt bớt dày đi một chút, y phục mặc cũng nhiều hơn một chút, giọng nói cũng bình thường đi một chút, khéo đâu lại có thể trở thành một mĩ nhân thập toàn thập mĩ.
“Tô Duyệt Duyệt, ngươi còn khồng chịu xuống thì đừng có trách bổn cung” Bắc Thần Hàn nhìn chằm chằm vào cô, gương mặt vô cùng lạnh lẽo, không bộc lộ một chút tình cảm.
Tô Duyệt Duyệt bất chợt cảm thấy trong giọng nói ấy có gì đó bất ổn, nhưng khẩu khí thì vẫn cương quyết: “Tôi đã nói rồi, anh đáp ứng điều kiện của tôi, tôi sẽ tự khắc xuống”.
Bắc Thần Hàn chợt rút kiếm ra, chẳng chút do dự kề vào cổ Tiểu Thúy.
Tô Duyệt Duyệt trợn tròn đôi mắt, không thể tin nổi một kẻ đẹp trai như vậy mà lại có thể vô tình đến thế, chẳng nhẽ giữa thanh thiên bạch nhật, hắn lại có thể chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà nhẫn tâm sát hại một kẻ bề tôi. Thật sự là không còn chút đạo lý nào.
“Thái… Thái tử phi… Nô tì xin người hãy xuống đi a… Nô tì không muốn chết…” Tiểu Thúy sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt trào ra mà van nài.
Bắc Thần Hàn bất chợt nhận ra sự hoảng loạn và không cam tâm hiện lên trong đáy mắt Tô Duyệt Duyệt. Nhưng hắn vẫn lạnh lùng nhìn về phía cô, hắn muốn cô phải hiểu, khiến hắn nổi giận thì sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
“Đồ hèn hạ, b**n th**, vô nhân tính, đồ ích kỉ, đồ điên…” Tô Duyệt Duyệt muôn chửi ra hết tất cả những lời có thể chửi. căm phẫn mà dằn lòng trèo xuống.
Đôi mắt Bắc Thần Hàn ánh lên ý cười, chẳng hiểu tại sao, nghe thấy những câu chửi đó, lòng hắn chẳng có chút bực bội. Trái lại, càng nghe chửi, hắn lại càng thấy buồn cười quá.
Nhưng nữ nhân bên cạnh thì gương mặt chợt biến sắc, nhìn thấy Bắc Thần Hàn chẳng những không hề mảy may tức giận, mà trên gương mặt còn đang nở ra một nụ cười, vậy là sao? Không phải thái tử gia đã thích cái thứ hoa th* t*c như vậy chứ?
Tô Duyệt Duyệt tức giận mà giẫm mạnh từng bước, chậm chạp trèo xuống. Nhưng vừa mới trèo được xuống nửa thân cây, đôi chân bất ngờ bước hụt một bước…
“Aaaa…”.
.
.
.
Trong phủ thái tử…
Một bóng nữ nhỏ nhắn đang bước đi thoăn thoắt, bước đi của cô tuy không dài, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn. Chỉ trong chốc lát, cô đã vắt vẻo trên một cái cây lớn, một mình yên tĩnh thoải mái trên một chạc cây vững chắc.
Những tia nắng dịu dàng xuyên qua những tán lá cây tươi tốt, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt của cô, khiến cho cả gương mặt ấy như đang tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ. Cô có một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn như có thể bao trọn được trong lòng bàn bàn tay, các nét trên gương mặt cô đều hết sức cân đối, nhưng có lẽ sự thu hút nằm nhiều nhất ở đôi mắt trong sáng như ngọc kia, lúc nào cũng toát lên một vẻ thông minh, lanh lợi.
“Ôi trời, thái tử phi, người làm gì mà lại phải trèo lên cây như vậy, người nên xuống mau đi ạ” Một nha đầu bận đồ tì nữ đững dưới gốc cây từ bao giờ đang hốt hoảng kêu la.
Nô tì này là người thân cận đã đi theo Tô Duyệt Duyệt từ nhỏ đến giờ, ngay cả khi đã vào phủ thái tử. Thế mà giờ đây, cô thật sự không thể lí giải nổi, từ khi chủ nhân từ hoàng cung trở về, đột nhiên như biến thành một người hoàn toàn khác, cái gọi là tiểu thư con nhà khuê các biến đi đâu mất, thay vào đó là hết lần này đến lần khác những hành động vô cùng lỗ mãn, ví như việc trèo cây này.
“Tiểu Thúy, ngươi không cần phải suốt ngày cứ lẽo đẽo theo ta thế đâu, mau đi đi, ta muốn một mình yên tĩnh” Tô Duyệt Duyệt nhắm mắt, tựa lưng vào thân cây thư giãn.
Quay về quá khứ đã được một tháng rồi, từ lúc trở về từ hoàng cung, đã một tháng rồi cô chưa nhìn thấy Bắc Thần Hàn. Thật sự không thể hiểu nổi, kẻ đó rõ ràng không ưa gì cô, vậy mà vẫn khăng khăng không chịu phế cô. Điều khó chịu nhất là, còn có vài ả đàn bà lẳng lơ, trơ trẽn trong phủ hết lần này đến lần khác cứ đến soi mói, bới móc.
“Thái tử phi à, người mau xuống đi, ngộ ngỡ bị thái tử gia nhìn thấy, chắc chắn là lại bị mắng a” Tiểu Thúy lo lắng mà ngẩng đầu liên tục khuyên can. Cô biết, Bắc Thần Hàn vôn chẳng yêu thương gì chủ nhân nhà mình, đến ngay cả đêm động phòng hoa trúc cũng giả vờ bệnh tật để mặc cho chủ nhân phải cô quả chốn phòng the.
Tô Duyệt Duyệt nhún vai, chẳng hề để tâm đến mấy lời nói của Tiểu Thúy: “Anh ta dám mắng, thì cũng chưa chắc ta đã thèm nghe.”
“Thật sao? Tô Duyệt Duyệt, ngươi càng ngày càng láo xược rồi đấy” Giọng nói của Bắc Thần Hàn từ phía xa vọng lại.
Không biết hắn đã đứng ở đó từ lúc nào, bên canh còn có một bóng giai nhân trẻ tuổi. dáng hình yểu điệu thướt tha, bước đi thong thả đong đưa.
Bắc Thần Hàn đến bên cái cây, nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt vẫn không hề nhúc nhích, gương mặt tuấn tú cau có trước đó cũng dần trở nên lạnh nhạt.
“Ngươi xuống mau cho bổn cung…” Hăn khẽ rít qua kẽ răng.
Khóe miệng của Tô Duyệt Duyệt cong lên một nụ cười đẹp mắt. “Soái ca, cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện rồi.”
Hắn thực là một cực phẩm nam nhân, càng nhìn càng thấy đẹp, chỉ có điều tính khí chẳng dễ chịu chút nào.
“Tô Duyệt Duyệt, xuống mau…” Cái ngữ khí lạnh lung ấy khiến cho những người bên cạnh lúc đó đều phát run bần bật, tất nhiên là chỉ trừ Tô Duyệt Duyệt.
“Tôi có một điều kiện, chỉ cần anh đáp ứng được, tôi sẽ xuống ngay lập tức…” Tô Duyệt đột nhiên nghiêm túc nhìn anh ta nói.
Bắc Hàn Thần còn chưa kịp nói câu nào, thì đã bị nữ nhân bên cạnh cướp lời.
“Ai ya. Thái tử phi sao lại không biết phép tắc như vậy a, dám cả gan ra điều kiện với thái tử, thật không coi thái tử gia ra gì a.”
Tô Duyệt Duyệt bất giác chú ý nhìn sang bản mặt của nữ nhân bên cạnh, cũng không đến nỗi, vẫn còn có thể coi là mĩ nữ. Chỉ có điều nếu phấn trên mặt bớt dày đi một chút, y phục mặc cũng nhiều hơn một chút, giọng nói cũng bình thường đi một chút, khéo đâu lại có thể trở thành một mĩ nhân thập toàn thập mĩ.
“Tô Duyệt Duyệt, ngươi còn khồng chịu xuống thì đừng có trách bổn cung” Bắc Thần Hàn nhìn chằm chằm vào cô, gương mặt vô cùng lạnh lẽo, không bộc lộ một chút tình cảm.
Tô Duyệt Duyệt bất chợt cảm thấy trong giọng nói ấy có gì đó bất ổn, nhưng khẩu khí thì vẫn cương quyết: “Tôi đã nói rồi, anh đáp ứng điều kiện của tôi, tôi sẽ tự khắc xuống”.
Bắc Thần Hàn chợt rút kiếm ra, chẳng chút do dự kề vào cổ Tiểu Thúy.
Tô Duyệt Duyệt trợn tròn đôi mắt, không thể tin nổi một kẻ đẹp trai như vậy mà lại có thể vô tình đến thế, chẳng nhẽ giữa thanh thiên bạch nhật, hắn lại có thể chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà nhẫn tâm sát hại một kẻ bề tôi. Thật sự là không còn chút đạo lý nào.
“Thái… Thái tử phi… Nô tì xin người hãy xuống đi a… Nô tì không muốn chết…” Tiểu Thúy sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt trào ra mà van nài.
Bắc Thần Hàn bất chợt nhận ra sự hoảng loạn và không cam tâm hiện lên trong đáy mắt Tô Duyệt Duyệt. Nhưng hắn vẫn lạnh lùng nhìn về phía cô, hắn muốn cô phải hiểu, khiến hắn nổi giận thì sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
“Đồ hèn hạ, b**n th**, vô nhân tính, đồ ích kỉ, đồ điên…” Tô Duyệt Duyệt muôn chửi ra hết tất cả những lời có thể chửi. căm phẫn mà dằn lòng trèo xuống.
Đôi mắt Bắc Thần Hàn ánh lên ý cười, chẳng hiểu tại sao, nghe thấy những câu chửi đó, lòng hắn chẳng có chút bực bội. Trái lại, càng nghe chửi, hắn lại càng thấy buồn cười quá.
Nhưng nữ nhân bên cạnh thì gương mặt chợt biến sắc, nhìn thấy Bắc Thần Hàn chẳng những không hề mảy may tức giận, mà trên gương mặt còn đang nở ra một nụ cười, vậy là sao? Không phải thái tử gia đã thích cái thứ hoa th* t*c như vậy chứ?
Tô Duyệt Duyệt tức giận mà giẫm mạnh từng bước, chậm chạp trèo xuống. Nhưng vừa mới trèo được xuống nửa thân cây, đôi chân bất ngờ bước hụt một bước…
“Aaaa…”.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thương Hải Minh Nguyệt
Chương 2: 2: Có cực phẩm nam nhân bên cạnh ta
Chương 3: 3: Cái “chỗ đó” của ngươi vẫn chưa “kiệt sức” đâu
Chương 4: 4: Hạ dược phong ba
Chương 5: 5: Hạ dược phong ba (2)
Chương 6: 6: Là cô ta mà cũng chẳng phải là cô ta
Chương 7: 7: Tôi có một điều kiện!
Chương 8: 8: Kẻ nào là tiểu ái nhân?
Chương 9: 9: Quả dưa chuột mềm nhũn
Chương 10: 10: Cho các ngươi một cơ hội
Chương 11: 11: Tiện nhân thì nên có dáng vẻ của tiện nhân
Chương 12: 12: Cầu hắn cũng không tác dụng
Chương 13: 13: Như thế nào làm ngươi dục tiên dục tử
Chương 14: 14: Dục hỏa cám dỗ
Chương 15: 15: Dục hỏa dẫn dụ
Chương 16: 16: Thực phạn phong ba (Sóng gió lúc ăn cơm)
Chương 17: 17: Thực phạn phong ba
Chương 18: 18: Tranh chấp
Chương 19: 19: Nàng ta quả thực là Thái Tử Phi
Chương 20: 20: Tiếng gọi của nữ oa bé nhỏ
Chương 21: 21: Các ngươi cứ tiếp tục ân ái a!
Chương 22: 22: Thái tử phi muốn chơi 3P
Chương 23: 23: Hái hoa tặc
Chương 24: 24: Cuối cùng ta cũng gặp được ngươi
Chương 25: 25: Quả chuối của ngươi muốn ngủ rồi
Chương 26: 26: Đừng rút gân ra nữa
Chương 27: 27: Ngươi không phải thích chơi SM chứ!
Chương 28: 28: Thái tử gia sao có thể không cương lên được chứ
Chương 29: 29: Y thuật chữa “cái ấy” trong phim “Nhục bồ đoàn 3D”
Chương 30: 30: Còn ồn nữa là cho cô cưỡi lừa
Chương 31: 31: Cuộc đua ngựa (1)
Chương 32: 32: Cuộc đua ngựa 2
Chương 33: 33: Cuộc đua ngựa (3)
Chương 34: 34: Cuộc đua ngựa (4)
Chương 35: 35: Sân nhà có một nữ nhân ngớ ngẩn
Chương 36: 36: Giết tên biến thái, trừ hại cho dân
Chương 37: 37: Sát thủ máu lạnh Tu La Sát
Chương 38: 38: Trời a! Tô Duyệt Duyệt giết người rồi
Chương 39: 39: Bát canh đặc biệt (1)
Chương 40: 40: Bát canh đặc biệt (2)
Chương 41: 41: Lạy ông tôi ở bụi này
Chương 42: 42: Đưa phu quân nhà ta đến kỹ viện
Chương 43: 43: Tranh đêm đầu của hoa khôi
Chương 44: 44: Chúc hắn khai bao vui vẻ a!
Chương 45: 45: Hắn ta cư nhiên là lục thái tử
Chương 46: 46: Ngươi là muốn ăn tươi nuốt sống ta
Chương 47: 47: Thái tử gia ngươi càng đáng đánh
Chương 48: 48: Sau này phải cách xa hắn hơn 1 chút
Chương 49: 49: Tiến cung tham dự hội thưởng hoa
Chương 50: 50: Thái tử không để cho thần đệ chút mặt mũi nào sao?
Chương 51: 51: Bắc Thần Ngạo lạnh lùng
Chương 52: 52: NGười đó đã đến rồi
Chương 53: 53: Ta nhảy ta nhảy ta nhảy
Chương 54: 54: Ngươi vốn phải là của ta
Chương 55: 55: Đợi đến khuya rồi tiếp tục có được không?
Chương 56: 56: Ái phi kêu thật dễ nghe
Chương 57: 57: Điện hạ ngươi còn không bằng người già
Chương 58: 58: Hộp mộc có vấn đề
Chương 59: 59: Hoàng hậu nương nương bị quỷ nhập
Chương 60: 60: Bụng của ngươi đã đau thì nhanh đi nhà xí a
Chương 61: 61: Trẫm đã đợi ngươi 10 năm rồi
Chương 62: 62: Ngươi muốn ta đi yêu kẻ biến thái kia
Chương 63: 63: Cái đồ Ngựa giống, loại nữ nhân nào ngươi cũng có thể thích sao
Chương 64: 64: Con gà nhỏ mau tới ấp trứng a!
Chương 65: 65: Sư phụ rất thích nghe tiếng của ngươi a!!
Chương 66: 66: Chú lùn, ăn chuối tiêu nhé!!
Chương 67: 67: Ngươi cầm đoản kiếm làm gì?
Chương 68: 68: Ta muốn có một đứa con
Chương 69: 69: Tiểu dưa chuột của ngươi sắp chịu không nổi rồi!
Chương 70: 70: Bỏ hung khí của ngươi ta, ta không đùa a
Chương 71: 71: Ta lại không phải là cái phách.. Phải to tiếng như vậy làm gì?
Chương 72: 72: Bên cạnh Bắc Thần Hàn có người hỗ trợ
Chương 73: 73: Ngươi muốn nói đến nam kỹ sao?
Chương 74: 74: Hay là chủ tử muốn nhanh chóng một chút, trực tiếp lên giường!!
Chương 75: 75: Thái tử phi đi nhà thổ, thái tử gia chịu lép!
Chương 76: 76
Chương 77: 77: Ta cũng muốn ăn hoa cúc của ngươi
Chương 78: 78: Ngươi muốn bị ta bạo trước giết sau, hay giết trước bạo sau?
Chương 79: 79: Ta thân mật với phu quân nhà ta là lẽ đương nhiên nha!
Chương 80: 80: Xuân cung đồ Khi nào mới trả lại cho ta!
Chương 81: 81: Ám sát (1)
Chương 82: 82: Ám sát (2)
Chương 83: 83: Ta không muốn cùng ngươi quyên sinh
Chương 84: 84: Động tình (1)
Chương 85: 85: Động tình (2)
Chương 86: 86: Công chúa tiền triều
Chương 87: 87: Việc này e rằng rất khó từ chối
Chương 88: 88: Hương nhi không muốn lấy hoàng đế
Chương 89: 89: Nữ nhân chính là chúa phiền phức
Chương 90: 90: Mỗi đêm đều bị tên nam nhân này dày vò
Chương 91: 91: Đồ Nữ quỷ dạ xoa đáng chết, ta muốn đánh chết ngươi
Chương 92: 92: Thương lượng giữa vợ chồng (1)
Chương 93: 93: Thương lượng giữa vợ chồng (2)
Chương 94: 94: Nương tử, ta đói rồi!
Chương 95: 95: Phức Hương quận chúa tự sát rồi
Chương 96: 96: Nguy hiểm gần kề (1)
Chương 97: 97: Nguy hiểm gần kề (2)
Chương 98: 98: Sự phản bội của Bắc Thần Hàn
Chương 99: 99: Giải thích (1)
Chương 100: 100: Giải thích (2)
Chương 101: 101: Duyệt Duyệt, nói cho ta, uyên ương hồ điệp là ai?
Chương 102: 102: Chiến tranh lạnh (1)
Chương 103: 103: Chiến tranh lạnh (2)
Chương 104: 104: Chiến tranh lạnh (3)
Chương 105: 105: Xích mích hóa thù (1)
Chương 106: 106: Xích mích hóa thù (2)
Chương 107: 107: Chúng ta đến vách núi này làm gì?
Chương 108: 108: Hắc Diễm Môn
Chương 109: 109: Nữ nhân, nàng là đang thương tâm vì ta sao?
Chương 110: 110: Nam nhân có thê tử bỏ trốn
Chương 111: 111: Ép buộc TDD về phủ
Chương 112: 112: Có tin tức của thái tử phi rồi
Chương 113: 113: Giup bổn vương có được hoàng vị
Chương 114: 114: Nàng chỉ cần hầu hạ một mình ta là đủ rồi!
Chương 115: 115: Có thể đem “Tiểu dưa chuột” của ngươi hoại đi cũng được
Chương 116: 116: Bí mật của BTN(1)
Chương 117: 117: Bí mật của BTN(2)
Chương 118: 118: Bí mật của BTN(3)
Chương 119: 119: Mắt và răng nanh của ngươi phải làm thế nào?
Chương 120: 120: Tình huống xấu hổ
Chương 121: 121: Ta chỉ là muốn trả thù BTH
Chương 122: 122: Sự phẫn nộ của BTH (1)
Chương 123: 123: Sự phẫn nộ của BTH(2)
Chương 124: 124: TDD có thai rồi
Chương 125: 125: Cùng nhau đi vào giấc ngủ
Chương 126: 126: Hoàng đế Đông Hưng Quốc – Hiên Viên Thần
Chương 127: 127: Tiểu Duyệt Duyệt, nàng vẫn bạo lực như trươc
Chương 128: 128: Chúng ta đã từng gặp nhau ở một nơi gần kỹ viện
Chương 129: 129: Hai nước liên hôn
Chương 130: 130: Trong lòng nàng rốt cuộc có ta không?
Chương 131: 131: Con của chúng ta, sau này sẽ lấy tên là gì?
Chương 132: 132: Thái hậu hồi cung trước dự kiến
Chương 133: 133: Có tin tức của công chúa rồi!
Chương 134: 134: Lòng ái mộ của Vân Nhu công chúa
Chương 135: 135: Mong nàng cách xa ta ra một chút
Chương 136: 136: Quả nhiên ngươi trốn ở đây
Chương 137: 137: Trộm chìa khóa hoàng lăng (1)
Chương 138: 138: Trộm chìa khóa hoàng lăng (1)
Chương 139: 139: Ta đã trộm chìa khóa đến rồi, BTN đâu?
Chương 140: 140: Ngươi có tư cách gì ra điều kiện với bổn vương?
Chương 141: 141: Ngươi chỉ còn sống được không quá một năm
Chương 142: 142: Nàng vẫn rất để ý BTH
Chương 143: 143: Hưu thư (chính là đơn ly dị mà ngày nayvẫn gọi đó =.=)
Chương 144: 144: Phong Tuyết Nhi làm thái tử phi
Chương 145: 145: Sự lạc lõng của TDD
Chương 146: 146: Rơi xuống nước
Chương 147: 147: Ngươi đã bị ta bỏ rồi
Chương 148: 148: Mày là một người kiên cường
Chương 149: 149: Trở thành một oán phụ thâm cung có tiếng không có miếng
Chương 150: 150: Chúc Lão nhân gia người sức khỏe dồi dào
Chương 151: 151: Cái đau đớn kéo dài giống như chịu cực hình
Chương 152: 152: Gả cho hoàng tử khác
Chương 153: 153: Xem ngươi còn có thể ngoan cố đến lúc nào?
Chương 154: 154: Nàng là nữ nhân của bổn vương
Chương 155: 155: Lẽ nào ngươi đã quên chuyện Thương hải minh nguyệt
Chương 156: 156: Diện kiến thái hậu
Chương 157: 157: Thật sự coi ta như con mèo bệnh
Chương 158: 158: Giữ nàng ở bên người cả đời
Chương 159: 159: Xin phụ hoàng thu hồi thánh chỉ
Chương 160: 160: Lẽ nào không muốn một lần nữa cưới DD về
Chương 161: 161: Sự phản bội của Y Y
Chương 162: 162: Nàng trúng phải túy hồng nhan
Chương 163: 163: Đau lòng (1)
Chương 164: 164: Đau lòng (2)
Chương 165: 165: Bởi vì tiểu đệ của chúng ta cũng uống say rồi
Chương 166: 166: BTH quái ác
Chương 167: 167: Hai ngày nữa chính là cơ hội tốt
Chương 168: 168: Nhớ mang chân gà nướng cho đồ Nhi
Chương 169: 169: Đại hỏa (1)
Chương 170: 170: Đại hỏa (2)
Chương 171: 171: Không để cho nàng lại gả cho BTH
Chương 172: 172: Lửa là do Y Y phóng
Chương 173: 173: Ngươi không muốn chết, lẽ nào người khác muốn chết sao?
Chương 174: 174: Ta là người của Nam Chiêu Quốc
Chương 175: 175: Không thể lấy tính mạng của nàng ấy ra đánh cược
Chương 176: 176: Ta sẽ không tha cho nàng ta
Chương 177: 177: Trên Tuyết sơn có Lạc thần y
Chương 178: 178: Ai nói chúng ta là vợ chồng
Chương 179: 179: Tuyết nhi chỉ muốn gả cho người
Chương 180: 180: Trẫm muốn ngươi tránh xa Ngạo nhi
Chương 181: 181: Trúng xuân dược (1)
Chương 182: 182: Trúng xuân dược (2)
Chương 183: 183: Dám mê hoặc phu quân của ta!!!
Chương 184: 184: Mau rửa sạch quả rửa chuột của chàng đi
Chương 185: 185: Muốn sống cùng sống, muốn chết cùng chết
Chương 186: 186: Đã là người của hắn rồi, không thể không lấy
Chương 187: 187: Tự mình đến thể nghiệm xem
Chương 188: 188: Ai gia đã không cứu nổi ngươi nữa rồi
Chương 189: 189: Người mang họa
Chương 190: 190: Đại hôn (1)
Chương 191: 191: Đại hôn (2)
Chương 192: 192: Đại hôn (3)
Chương 193: 193: Xử tử TDD
Chương 194: 194: Hóa ra Bắc Thần Ngạo không phải là nội gián
Chương 195: 195: Cung biến 1
Chương 196: 196: Cung biến 2
Chương 197: 197: Hắc Lang là Bắc Thần Ngạo
Chương 198: 198: Ta không tin ngươi dám động vào bọn họ!
Chương 199: 199: Xoay chuyển tình thế
Chương 200: 200: Đại điện này e là sắp sập rồi
Chương 201: 201: Nàng phải tiếp tục kiên cường vì con
Chương 202: 202: Sự chắc chắn của Bắc Thần Ngạo
Chương 203: 203: Ta khóc mặc ta, liên quan gì tới ngươi!
Chương 204: 204
Chương 205: 205: Phế nhân chỉ khiến người ta mệt mỏi
Chương 206: 206: Cảnh tượng đau lòng
Chương 207: 207: Ta biết chàng đang cố ý
Chương 208: 208: Là người vợ yêu thương chàng nhất!
Chương 209: 209: Vĩnh viễn không rời xa nàng lần nữa
Chương 210: 210: Hi sinh vì tình yêu
Chương 211: 211: Duyệt Duyệt và đứa bé không thấy đâu nữa rồi!
Chương 212: 212: Mưu đồ Của Tiểu Thúy
Chương 213: 213: Ta không muốn nhìn thấy hắn nữa
Chương 214: 214: Nam Cung Tuyết mang thai
Chương 215: 215: Tính ích kỷ
Chương 216: 216: Yêu em lần cuối (1)
Chương 217: 217: Yêu em lần cuối (2)
Chương 218: 218: Yêu em lần cuối (3)
Chương 219: 219: Ngạo, chúng ta bái đường thành thân!
Chương 220: 220: Hạnh phúc là gánh nặng
Chương 221: 221: Hạnh phúc là gánh nặng
Chương 222: 222: Hạnh phúc là gánh nặng
Chương 223: 223: Kết thúc hạnh phúc (1)
Chương 224: 224: Kết thúc hạnh phúc (2)
Chương 225: 225: Kết thúc hạnh phúc (3)
Chương 226: 226: Kết thúc hạnh phúc (4)
Không tìm thấy chương nào phù hợp