Chương 2: _ 2 _ 3
Nơi đọc truyện dành cho mọi người: https://hayoshi2506.blogspot.com/
Nơi theo dõi chủ trang https://www.facebook.com/profile.php?id=61588814843053
Mong mọi người ghé qua
Chương 1. Buổi phát sóng trực tiếp bị ép sập phòng.
Giữa tháng 6, mặt trời chói chang, gió tạt hơi nước vào mặt, cỏ cây chim chóc đang nghỉ ngơi, thậm chí có người còn lười lang thang ngoài đường, trốn trong công ty hay ở nhà để bật điều hòa.
Hòa Diệp không có tiền mua điều hòa, nhưng không khí trong cửa hàng u ám đến mức không thấy nóng bức.
Cậu nằm trên ghế thái sư, trong tay cầm quạt hương bồ, quạt gió, nhắm mắt ngủ trưa giống như một ông già không có việc gì làm sau khi về hưu.
Chỉ là ngoại hình của cậu không giống cụ già chút nào. Cậu có mái tóc ngắn dày màu nâu nhạt, làn da trắng sứ, chiếc mũi thẳng, đôi môi hơi mỏng và một nốt ruồi bên cạnh đôi mắt đen nhắm nghiền khiến ngũ quan tăng thêm ba phần diễm lệ.
Nam sinh lớn lên rất tinh xảo, nhưng đường nét rõ ràng, khí chất lạnh lùng, xa cách toát ra từ cơ thể khiến mọi người phải tránh xa, không dám dễ dàng đến gần để bắt chuyện.
Mục Tịch Cảnh đứng ở cửa tiệm, im lặng nhìn cảnh tượng này hồi lâu.
Người nằm trên ghế thái sư đều lộ ra thần sắc không kiên nhẫn, ánh mắt nhíu lại, lạnh lùng mở miệng: "Tính nhìn chằm chằm bao lâu."
Người đàn ông không hề cảm thấy chột dạ sau khi bị phát hiện, trên mặt lộ ra nụ cười thân thiện, chào hỏi nói: "Chào buổi trưa, ông chủ Hòa."
Hòa Diệp từ từ mở mắt, lạnh lùng nhìn nam nhân trẻ tuổi ,bước vào cửa hàng, đối phương thân hình cao ráo, có mái tóc đen, lông mày sắc sảo, đôi mắt hoa đào quyến rũ, rõ ràng chỉ là đơn thuần nhìn cậu. Nhưng nó lại mang đến cho người ta cảm giác sâu sắc khi nhìn một người nào đó được đặt đầu quả tim khiến ai cũng bật thốt ra câu si tình.
Khóe miệng của người này luôn nhếch lên, mặt mày cười nhạt, tạo cho người ta ảo giáo là người thân thiện và dễ gần.
Đúng vậy, ảo giác.
Hòa Diệp luôn cảm thấy nhiệt tình, ánh mặt trời, sự thân thiện, này tốt đẹp từ ngữ, những lời nói đẹp đẽ đó chỉ là khía cạnh mà đối phương muốn thể hiện với người khác.
Về những bộ mặt khác, Hòa Diệp không biết và cũng không buồn tìm hiểu thêm.
Mục Tịch Cảnh không để ý đến thái độ lạnh lùng của đối phương, chắn dời chiếc ghế đến gần, ngồi xuống cạnh Hòa Diệp, chủ động bắt chuyện: "Ông chủ Hòa, tôi tới mua đồ." Vừa nói, vừa lấy ra một bản danh sách viết tay đưa qua.
Hòa Diệp rũ mi nhìn lướt qua tờ danh sách trong tay đối phương mà không đưa tay ra nhận lấy. Dòng chữ trên danh sách viết rất mượt mà và mạnh mẽ, ai đọc cũng phải khen: Chữ đẹp.
Nhưng những người này không bao gồm Hòa Diệp, không phải là cậu không thích mà là những dòng chữ trên giấy đều do cậu viết ra. Danh sách này cậu đã đọc đi đọc lại hơn sáu lần.
Hòa Diệp nâng lên mí mắt, nhìn người đối diện, ánh mắt bắt gặp ý cười trong mắt hắn.
"Mục tiên sinh, người nhà anh nhất định phải sắp xếp cái chết như thế này sao?"
Nghe được lời này, Mục Tịch Cảnh không hề khó chịu mà lại cười nặng nề hơn, vẻ mặt bất lực: "Có lẽ bọn họ thích cái này."
Hòa Diệp: "......"
Cậu thực sự không hiểu, sao người này lại có thể tốt bụng và mặt dày như vậy?
Cách đây một tuần, vị Mục tiên sinh này đến tiệm làm giấy và nói muốn mua một số vật dụng làm giấy, Hòa Diệp hỏi hắn muốn mua gì, anh dựa vào quầy, giọng nhẹ nhàng nói: Người nhà qua đời khi yêu cầu dùng những loại đồ vật này, tất cả đều một đôi.
Hòa Diệp chỉ cho rằng cậu trẻ, không có kinh nghiệm tổ chức lễ tang, để cân nhắc khách mời, không để họ lãng phí tiền bạc, hắn lập danh sách cho đối phương giải thích: "Những thứ này đủ cho một đám tang rồi. "
Đối phương khá vui vẻ: "Vậy thì chuẩn bị theo những thứ anh liệt kê."
Hòa Diệp không hề nghi ngờ hắn, thu tiền bắt đầu chuẩn bị.
Khi chuẩn bị buộc giấy trát, nam nhân không hề có ý định rời đi mà chỉ tựa người vào quầy, nhìn cậu với nụ cười trên môi.
Hòa Diệp rất ý thức về ngoại hình của mình và từ lâu đã quen với việc bị nhìn chằm chằm. Tuy nhiên, đôi mắt của người này dường như đã khác so với trước đây.
Không có tục tĩu, cũng không có bất kỳ ý đồ nào để bắt chuyện, chỉ nhìn chằm chằm đánh giá.
Hòa Diệp lớn tiếng nhắc nhở: "Mục tiên sinh, ngài có thể để lại địa chỉ giao hàng, buổi chiều tôi sẽ trực tiếp giao hàng tận nhà."
Mục Tịch Cảnh cũng không cự tuyệt: "Được."
Hắn xoay người nhặt cây bút, viết xuống địa chỉ cùng với số điện thoại, nhưng sau đó vẫn tựa vào quầy nhìn chằm chằm vào Hòa Diệp.
Đến 6 giờ tối, Hòa Diệp đóng cửa quán không đón khách nữa
Ngày thứ hai, hắn lại đến, lý do mua giấy vẫn là người nhà đã qua đời. Lý do kỳ cục
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm, thứ sáu......
Lý do đến đây mỗi ngày đều giống nhau, dù biết là vô lý nhưng đối phương cũng không buồn thay đổi.
Hòa Diệp cũng lười hỏi thêm, để Mục Tịch Cảnh nhìn chằm chằm vào mình.
Không phải cậu rộng lượng, mà là Mục Tịch Cảnh không hề nói những lời cợt nhả xúc phạm cậu, thái độ luôn lịch sự và xa cách, thậm chí còn không chủ động hỏi thăm thông tin liên lạc của cậu, chỉ là ở xa mà nhìn cậu, thỉnh thoảng lại lâm vào trầm tư vì việc làm gì đó ở cậu, trong mắt hiện lên vẻ buồn bã, khắp người có chút cô đơn khó tả.
Hòa Diệp đoán rằng Mục Tịch Cảnh có thể đang tìm kiếm bóng dáng người quen cũ trong mình.
Nghĩ đến đây, cậu gạt bỏ suy nghĩ của mình, cự tuyệt nói: "Mục tiên sinh tìm cửa hàng khác đi."
Mục Tịch Cảnh ngẩn ra, ngược lại cười nói: "Ông chủ Hòa, tiền đưa đến tận nhà cậu cũng không kiếm sao?"
Hòa Diệp: "Không kiếm."
Mục Tịch Cảnh: "Tôi có thể đưa ra giá gấp đôi."
Hòa Diệp nhắm mắt không nói.
Mục Tịch Cảnh tiếp tục tăng giá: "Gấp ba."
Hòa Diệp như cũ trầm mặc, lắc nhẹ chiếc quạt hương bồ.
Mục Tịch Cảnh nhìn cậu trực tiếp tung ra giá cao: "Gấp mười lần."
Bàn tay lắc quạt của Hòa Diệp khựng lại, trầm mặt nửa giây, mở mắt ra, ngồi dậy nhìn người đàn ông bên cạnh: "Mục tiên sinh, sao anh không trả tiền, tôi bói giúp anh? "
Mục Tịch Cảnh sinh ra hứng thú: "Bói cái gì?"
Hòa Diệp: "Xem trong lòng anh còn có duyên với người cũ không?"
Nụ cười trên mặt Mục Tịch Cảnh đọng lại, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh trên lông mày và trong mắt lại nhiễm ý cười: "Xem ra, bị cậu nhìn thấu rồi, nhưng vị kia của tôi đã qua đời rất nhiều năm, chỉ sợ sớm đã đầu thai chuyển thế."
Hòa Diệp nhàn nhạt nói: "Nếu đã đầu thai, thuyết minh hai người đã không còn duyên phận nữa rồi, Mục tiên sinh sớm nên buông bỏ đi."
Mục Tịch Cảnh mím môi không trả lời.
Hòa Diệp không phải là người tọc mạch xen vào việc người khác, cậu cũng không muốn thuyết phục chứ đừng nói đến việc khơi gợi những chủ đề mới. Hai người chỉ ngồi im lặng, xung quanh cũng trở nên im lặng.
Hồi lâu, Mục Tịch Cảnh đứng lên, ctừ biệt Hòa Diệp rồi ra đi.
Nam nhân đi rồi, Hòa Diệp chậm rãi mở mắt ra, biểu tình vài phần nghi hoặc.
Là ảo giác sao?
Vừa rồi khi nói rằng người xưa qua đời, khuyên đối phương buông bỏ, Mục Tịch Cảnh bỗng nhiên có một nguồn năng lượng tà ác khó nhận thấy xung quanh hắn.
Hòa Diệp nhìn chằm chằm vào cửa hàng trống rỗng, hồi lâu mới lắc đầu cười nhạo mình, thật sự là suy nghĩ nhiều quá.
Làm sao một người bình thường trẻ tuổi lại có thể có linh hồn tà ác trong cơ thể mình?
------
Buổi chiều, Hòa Diệp biếng nhác mà nằm ghế thái sư, di động phát ra âm thanh vui nhộn, dùng ngón cái dài trắng nõn chọc vào màn hình.
Theo một tiếng bom, âm nhạc chuyển sang hiệu ứng âm thanh thất bại.
Hòa Diệp nhíu mày, lại thua rồi.
Đây là vận may gì vậy? Chưa bao giờ thắng một màn nào hết vậy.
Cậu vốn định tiếp tục chơi ván tiếp theo, nhưng giao diện nhảy ra, nhắc nhở cậu nạp phí.
"..." Hòa Diệp khẽ thở dài, ngước mắt nhìn đường phố nóng bức và vắng vẻ không một bóng người.
Ngày hôm nay đã trôi qua gần hết, ngoại trừ Mục Tịch Cảnh, trong cửa hàng không có một vị khách nào khác.
Hòa Diệp đứng lên, duỗi người, quyết định làm một việc gì đó nghiêm túc để giết thời gian.
Tiệm giấy Hòa Gia chỉ khoảng năm mươi mét vuông, chưa kể phòng vệ sinh, phòng tắm, nhà kho rộng hơn chục mét vuông nên cũng không tính rộng rãi lắm.
Quầy tính tiền nằm ở bên trái cửa hàng, bên phải là ba kệ gỗ cạnh tường, bên trong chứa đầy những bó giấy có màu sắc rực rỡ. Một trong số đó là một chiếc bàn gỗ dài lớn ở giữa với nhiều vật dụng được đặt trên đó. Đó là bàn làm việc nơi họ làm giấy.
Hòa Diệp đặt điện thoại lên bàn có giá chống, mở app thỏ trắng, tiến vào giao diện phát sóng trực tiếp.
Đây là lần thử phát sóng trực tiếp thứ ba của cậu, sau hai lần thử nghiệm đầu tiên, lần này cậu khéo léo chọn hạng mục ' hội họa ', click mở phát sóng trực tiếp.
Đây là bạn cùng phòng đề cử cho cậu, nói trên mạng có không ít người vẽ tranh có quyền dựa vào phát sóng trực tiếp kiếm tiền, đề cử cậu nên thử một lần khi không có việc gì làm.
Tiệm giấy Hòa Gia nằm giữa ngõ Thương Tỉ hẻm nhưng vì ngõ tương đối sâu nên khách đến mua đồ tang lễ nên quán cũng rất ít đi vào, cho nên trong tiệm khách thưa thớt, thường xuyên mấy ngày cũng không thấy một người khách.
R ất nhàn nhã, điều đó cũng có nghĩa là cậu không thể kiếm được nhiều tiền.
Hòa Diệp mới tiếp quản cửa hàng được nửa tháng, cậu đã nhận được tổng cộng 6 đơn hàng.
Trong đó 5 đơn, đều do Mục Tĩnh Cảnh đóng góp, người coi cậu như người xưa, điều này cho thấy công việc kinh doanh đang ảm đạm như thế nào.
Tục ngữ có câu, một phân tiền làm khó anh hùng hán, mặc kệ bản lĩnh bao lớn, đều cần ăn cơm.
Bởi vậy Hòa Diệp thực sự nảy ra ý tưởng phát sóng trực tiếp. Chuyên ngành của cậu là hội họa Trung Quốc. Bạn cùng phòng của cậu nói rằng nếu bức tranh của cậu đẹp, cư dân mạng thích sẽ tặng quà cho cậu, thậm chí mua cho cậu bức tranh ngay tại chỗ.
Hòa Diệp cảm thấy có đạo lý, nên làm theo từng bước hướng dẫn của bạn cùng phòng.
Lần đầu tiên, sẽ không thao tác, phát sóng trực tiếp không thành công.
Lần thứ hai, buổi phát sóng trực tiếp chỉ kéo dài hơn 20 phút, số người trực tuyến trong phòng phát sóng trực tiếp luôn là 0.
Đây là lần thứ ba, bạn cùng phòng giải thích trước, nói rằng có những phúc lợi tiềm ẩn dành cho người mới vào app thỏ trắng
Những người mới đăng ký tài khoản dưới một tháng và phát sóng trực tiếp hơn hai giờ sẽ nhận được lưu lượng truy cập, nếu phát sóng trực tiếp hơn 30 tiếng đồng hồ một tuần, họ sẽ có một điểm được đề xuất, tuy rằng vị trí không dễ thấy lắm, nhưng nó cũng có thể tạo ra một làn sóng lưu lượng truy cập cho họ, nên cậu kiên nhẫn, chậm rãi tích góp.
Điều quan trọng nhất mà Hòa Diệp thiếu chính là sự kiên nhẫn, chưa kể vẽ tranh đòi hỏi sự tập trung, mấy giờ bất động cũng là chuyện thường.
Cậu lấy ra một trương giấy Tuyên Thành ở mặt bàn trải ra, dùng thước kẻ chặn giấy, nhỏ vài giọt nước vào mực, cầm que mực mài theo chiều kim đồng hồ.
Thực tế, trên thị trường hiện nay có rất nhiều loại mực chất lượng tốt, có thể chấm trực tiếp bằng cọ nhưng Hòa Diệp không quen nên tự làm, cảm nhận được sự ma sát giữa que mực và viên mực, mùi mực nhạt dần tỏa ra, bình tâm tĩnh khí, cũng có thể đi vào trạng thái vẽ tranh nhanh hơn.
Lúc này, một cư dân mạng xông vào phòng phát sóng trực tiếp, nhìn thấy trong video trải ra giấy Tuyên Thành, góc trên bên phải một bàn tay to có khớp rõ ràng đang bình tĩnh mà nghiên mặc.
Thích ăn cơm cháy xảo xảo: 【Wow, bàn tay của chủ bá đẹp quá.】
Hòa Diệp liếc mắt nhìn thấy lời nhận xét này rồi im lặng.
Nửa giây sau, cậu mới hậu tri hậu giác nhớ lại lời bạn cùng phòng đã nói, rằng cậu nên tương tác nhiều hơn với cư dân mạng trong buổi phát sóng trực tiếp.
Hắn chần chờ trả lời một câu: "Cảm ơn."
Nhưng mà, số lượng người dùng trực tuyến ở góc trên bên trái đã trở về con số 0, cho thấy cư dân mạng đã bỏ xa.
Tâm trạng Hòa Diệp vẫn bình tĩnh, rũ mí mắt tiếp tục nghiên mặc, thường thường thêm vài giọt thủy vào, thẳng đến nghiên mực nước đen đặc, cậu cầm chiếc bút lông mảnh bắt đầu vẽ những đường nét.
Tranh của Hòa Diệp rất giản dị, bởi hội họa truyền thống Trung Quốc nhấn mạnh sự tương đồng về mặt tinh thần hơn là sự tương đồng về thể chất. Chỉ với một vài nét vẽ, hình dáng thô sơ của một con gà mái đã xuất hiện trên giấy Tuyên Thành.
Chưởng thượng Minh Trư: 【Chủ bá họa chính là tranh mực sao? 】
Hòa Diệp: "Ừ."
Chưởng thượng Minh Trư: 【Tranh đẹp, hơn nữa giọng của chủ bá cũng rất êm tai. 】
Hòa Diệp: "Cảm ơn."
Có lẽ Hòa Diệp đã phản ứng kịp thời nên cư dân mạng này cũng không vội rời đi, thậm chí còn gửi vài bông hoa cho Hòa Diệp khi cậu đang vẽ nửa chừng.
Một đóa hoa tươi, 1 hạt đậu trắng, bằng 1 xu, cũng có thể nhận miễn phí, chỉ cần xem đủ mười phút, hệ thống sẽ đưa một đóa, theo thứ tự tích lũy, mà hoa tươi có thể gia tăng nhân khí phòng phát sóng trực tiếp.
Có lẽ cư dân mạng này muốn Hòa Diệp nói nhiều hơn nên đã chủ động khuấy động chủ đề.
Chưởng thượng Minh Trư: 【Chủ bá bên tay phải là thứ gì vậu? 】
Hòa Diệp nghiêng đầu liếc mắt, nhàn nhạt trả lời: "Sọt tre, dùng để làm giấy trát."
Chưởng thượng Minh Trư: 【Giấy trát? 】
Chưởng thượng Minh Trư: 【 Dùng để làm mai táng sao? 】
Hòa Diệp: "Ừ."
Suzuki: 【Nắm thảo, thật đen đủi, vừa vào liền nhìn thấy loại đồ vật này, phi phi phi. 】
Suzuki: 【Chủ bá có bệnh không? 】
Suzuki: 【Thế nhưng đem loại giấy trát này vào phòng phát sóng trực tiếp, một người làm giấy thậm chí còn phát sóng trực tiếp. Chẳng phải thứ cậu vẽ cũng là dành cho người chết sao?】
Hầu hết mọi người đều kiêng kỵ chuyện tang lễ nên Hòa Diệp ít khi nhắc đến với những người xung quanh rằng gia đình có cửa hàng giấy trát.
Tuy nhiên, ngôn từ quá đáng của cư dân mạng này khiến Hòa Diệp cảm thấy khó chịu. Giọng điệu có phần lạnh lùng: "Giấy trát không chỉ dùng trong tang lễ mà còn dùng trong một số lễ chùa, tế lễ truyền thống. Nếu bạn cho rằng đó là điều không may mắn thì đó là vấn đề của bạn. "
Suzuki: 【Cậu là một tên ngu chết tiệt, người bình thường ai tiếp xúc loại giấy trát loại này, còn nói tôi có vấn đề, có tin tôi báo cáo cậu không】
"Tùy." Hòa Diệp ngữ khí nhàn nhạt bổ một câu: "Nếu có thể chịu được báo thù."
Suzuki: 【Cậu dám đe dọa tôi?】
Suzuki: 【Có nhiều người như cậu trong phòng phát sóng trực tiếp, cậu vẫn muốn bắt nạt tôi trên mạng, quả thực chê cười. 】
Hòa Diệp liếc nhìn màn hình điện thoại: "Thử xem."
Lúc sau, cậu không lại để ý tới Suzuki khiêu khích, tiếp tục an tĩnh vẽ tranh.
Nửa giờ sau, một loạt cảnh báo đột nhiên xuất hiện trên màn hình của phòng phát sóng trực tiếp: 【Phòng phát sóng trực tiếp này có hành vi đe dọa bằng lời nói và vi phạm quy định của trang web. Nó đã được báo cáo nhiều lần và buộc phải ngừng phát sóng trong mười phút. Chủ bá được yêu cầu điều chỉnh lời nói và hành động của mình và cấm bạo lực internet bạo lực, uy hiếp, đe dọa và các hành vi khác, chương trình phát sóng trực tiếp sẽ tự động đóng sau 30 giây】
30, 29, 28......3, 2, 1.
Phát sóng trực tiếp kết thúc.
Hòa Diệp: "......"
Buổi phát sóng trực tiếp thứ ba đã bị cư dân mạng tố cáo và buộc phải offline.
Cậu đặt chiếc bút lông bên cạnh viên mực, lấy điện thoại ra khỏi giá đỡ và nhìn thấy hàng tá tin nhắn báo cáo ở phía sau.
【xxx đã tố cáo bạn về hành vi đe dọa bằng lời nói vào lúc 16:09:38 ngày 14 tháng 6, xin cảnh báo bạn】
【xxx đã tố cáo bạn về hành vi đe dọa bằng lời nói vào lúc 16:11:04 ngày 14 tháng 6, xin cảnh báo bạn】
......
【xxx đã tố cáo bạn về hành vi đe dọa bằng lời nói vào ngày 14 tháng 6, 16:42:45. Nhiều cảnh báo đều không có hiệu quả và bạn buộc phải tải xuống video trong mười phút để cảnh cáo】
Tên người tố giác được giữ kín để bảo vệ nhưng Hòa Diệp không cần đoán cũng biết ai đã làm việc đó.
Suzuki
Cậu tìm tòi trong khung đưa vào tên này, nhập trang chủ của bên kia vào hộp tìm kiếm.
Cư dân mạng này có vẻ rất tự tin và đã đăng tải nhiều video hát nhép và độ cao đối với khẩu hình hát, ngay cả ảnh đại diện cũng là ảnh đã được chỉnh sửa rất kỹ của chính hắn.
Anh ta khoảng bốn mươi tuổi, ngoại hình trung bình, tóc húi cua viên mặt, hai mắt vô thần, và lông mày hẹp. Một người tính toán chi li, tâm nhãn cực tiểu, khó trách sẽ báo cáo mình đến mấy lần.
Lông mày mọc rải rác, mí mắt sưng và hơi sụp xuống, răng thưa và không đều. Đây là người tiêu tiền điển hình và có cuộc sống sung túc sẽ xảy ra vấn đề tài chính ở tuổi trung niên, thần không yên, tính tình táo bạo.
Xem cung vợ hãm sâu, cho nên quan hệ vợ chồng trong thời kỳ này không được hòa hợp.
Trông anh ta như đang gặp xui xẻo, mất tiền và gặp tai họa, nhưng anh ta vẫn có đủ can đảm không biết xấu hổ để gọi cậu là kẻ xui xẻo.
Hòa Diệp mím môi, chụp ảnh màn hình của người kia, in ra, dùng mực chu sa vẽ bùa sau lưng, gấp một người giấy nhỏ bằng giấy màu vàng, điểm hai mắt, đè ở trên ảnh chụp, lấy thước chặn giấy.
Làm xong, Hòa Diệp đứng dậy, dùng ngón tay bấm 2 lần vào ảnh đối phương, nhẹ nhàng nói: "Tiểu trừng đại giới."
Sau tất cả sự ồn ào này, mười phút đã trôi qua.
Hòa Diệp không bắt đầu phát sóng trực tiếp mà đứng dậy, đóng cửa hàng lại, rồi đi ra phòng khách phía sau để ngủ tiếp.
--------------------
Nói thiệt mấy cái huyền học tui không rành lắm luôn
------------------------
Chương 2. Hay là tôi bói cho anh một quẻ xem sao?
Chạng vạng, có 4 hộ dân ở tầng 6 nhà 3 khu dân cư
Người phụ nữ trung niên dừng lại trước cửa, đôi mắt đỏ hoe tức giận nói: "Cao Hồng Đào, anh không còn là người nữa. Đây là tiền lớp học bổ của con trai, anh dám động, tôi lập tức cùng anh ly hôn!"
Người đàn ông trung niên tên Cao Hồng Đào không kiên nhẫn nói: "Cô tránh ra cho tôi, cô động thử xem tôi cũng liền ly hôn với cô. Nếu có bản lĩnh thì cứ ly hôn đi. Cả ngày con trai, con trai, cũng không thấy cô dạy con trai tôi được cái gì, cả ngày chỉ biết chơi bóng rổ, chơi game, điểm số học tập trong lớp thì đếm ngược, nói nhiều về tình yêu".
"Bao năm qua cô bỏ ra bao nhiêu tiền để dạy cho nó mà tôi vẫn chưa thấy điểm số của nó khá hơn chút nào."
Người phụ nữ trung niên không phục nói: "Như vậy còn tốt hơn là dùng nó để chơi mạt chược mà còn thua nữa."
"Phi phi phi, con đàn bà chết tiệt này, ngươi nói nhảm, thua cái gì mà thua, lão tử ghét nhất là cái từ này, tôi gần đây vận may không tốt, tất cả đều là do lời nguyền của cô. Con đàn bà hôi hám này, nhanh biến đi."
Cao Hồng Đào sốt ruột đẩy cô ra: "Tôi bảo cô tránh ra, cô có nghe thấy không!"
Có sự chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ chỉ bằng một động tác, anh ta đã đẩy người phụ nữ trung niên sang một bên và mở cửa đi ra ngoài.
Nhưng khi hắn ta bước ra khỏi cửa, mắt cá chân trái của hắn ta như bị thứ gì đó vấp phải, cơ thể mất thăng bằng, không kịp chuẩn bị ngã xuống đất.
"Bang ——"
Cao Hồng Đào toàn thân đập mạnh xuống sàn phát ra tiếng động lớn. Hắn ta choáng váng, cảm thấy mặt và tứ chi đều tê dại.
Cằm của hắn ta cũng đập xuống sàn, hai chiếc răng cửa trực tiếp làm gãy môi dưới. Một lúc sau, sàn nhà đầy máu.
"Ai u......" Hắn nằm trên mặt đất trong tình trạng khốn khổ như một con rùa trần trụi, cố gắng đứng dậy nhưng tứ chi không chịu vâng lời.
Hắn theo bản năng cầu cứu, mơ hồ không rõ mà hô: "Trương Quyên, cô con mẹ nó mù sao, còn không mau tới đỡ tôi!"
Người phụ nữ trung niên đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng trước cửa, cười lạnh nói: "Đồ khốn kiếp, ngay cả ông trời cũng chịu không nổi, anh thật đáng đời!"
Nói xong, phịch một tiếng, đóng sầm cửa lại
-
Tám giờ tối, Hòa Diệp mơ màng tỉnh lại sau khi ngủ suốt buổi chiều, xoa xoa cái bụng ồn ào rồi đứng dậy tắm rửa.
Lúc này đang là thời điểm thích hợp để bày hàng ở chợ đêm, cậu định đi ra ngoài ăn.
Trên toàn bộ con phố này, ngoại trừ Hòa Diệp, không có người sống nào khác, thậm chí không có một con vật nhỏ nào còn sống, chỉ có vài ngọn đèn sợi đốt mờ ảo và cũ kỹ đứng hai bên đường để giúp đỡ những người lẻ loi như cậu chiếu sáng lên ngõ nhỏ.
Nhiệt độ lúc này rất thấp, một cơn gió lạnh buốt thổi tới, Hòa Diệp giơ tay gạt đi, quả nhiên xua đi cơn gió vô hình.
Cậu quấn áo khoác quanh người, chậm rãi bước ra khỏi con hẻm, vừa đi vừa nhìn các cửa hàng bên trái và bên phải, phát hiện chỉ chưa đầy nửa tháng, hình như đã có hai ba cửa hàng nữa đóng cửa quảng cáo cho thuê.
Ước tính rằng trong vài năm nữa, cửa hàng làm giấy của họ sẽ là cửa hàng duy nhất còn sót lại trên con phố này.
Con hẻm cũ này được gọi là Thương Tỉ hẻm, đồng âm với ' tang hỉ '. Toàn bộ con phố tràn ngập các cửa hàng bán đồ tang lễ. Trong những năm gần đây, thành phố phát triển nhanh chóng và mở rộng ra bên ngoài. Lò hỏa táng ban đầu phải được di dời. ở những vùng ngoại ô xa xôi hơn vùng ngoại ô.
Ngành công nghiệp của họ rất đặc biệt và dựa vào lò hỏa táng để tồn tại nên nhiều cửa hàng đã chuyển đi. Ngày nay, một số ít cửa hàng còn sót lại chỉ có thể dựa vào danh tiếng ban đầu để kiếm sống.
Sở dĩ tiệm làm giấy của Hòa Diệp chưa chuyển đi không phải vì họ hoài niệm, không muốn chuyển đi mà vì họ phải canh giữ con phố này.
Trong mắt người thường, đường phố Thương Tỉ chỉ là một con phố cũ bán đồ tang lễ, nhiều người cho rằng nơi này không may mắn, có năng lượng tiêu cực mạnh mẽ, không cần mua đồ tang lễ vào thời điểm bình thường nên họ sẽ không đến, căn bản sẽ không hướng nơi này tới.
Nhưng chỉ có một số ít người trong cộng đồng Huyền Thuật biết rằng cuối con đường này là Quỷ Môn quan nối liền Âm Dương. Ban đêm sẽ có ma quỷ ra vào cùng với quỷ sai.
Mà bọn họ Hòa gia là những người gác cổng Quỷ Môn quan, họ đã canh giữ con đường này từ bao đời nay để ngăn chặn tà ma lẻn vào thế gian làm ác.
Cũng bởi vì ma quỷ thường xuyên ám ảnh con phố này nên con phố này có năng lượng tiêu cực tương đối mạnh. Những người có tử vi nhẹ sẽ luôn cảm thấy khó chịu khi đi vào con phố này vào ban đêm. Không ai dám đi lang thang trong con hẻm này vào ban đêm, kể cả những chủ cửa hàng mở cửa, cũng đều sẽ không ngủ lại ở chỗ này.
Nhưng Hòa Diệp có thể chất đặc biệt, từ nhỏ đã sống cùng ông nội trong cửa hàng, quen với việc này lâu như vậy, cũng không có cảm giác khó chịu gì.
Ra khỏi con hẻm cũ, Hòa Diệp rẽ trái hướng về phía phố thương mại chợ đêm cách đó vài trăm mét.
Sau bữa ăn thịnh soạn, Hòa Diệp trở về ngõ Thượng Tây.
Lần này cậu không quay lại cửa hàng để nghỉ ngơi mà lái xe Âm Dương Nhãn, bắt đầu tuần tra trên đường phố.
Ngõ Thượng Tây dài hơn 300 mét, là con hẻm có tuổi đời hàng thế kỷ, vào thời hoàng kim, toàn bộ con phố tràn ngập các cửa hàng bán đồ tang lễ. Cuối ngõ còn có miếu Diêm Vương, nơi có nhiều người lui tới để thờ phượng mỗi ngày.
Về sau, trong đền Diêm Vương người ta lần lượt chết, chính quyền phong ấn chùa.
Có tin đồn rằng trong đền Diêm Vương có những linh hồn ma quỷ mà ngay cả Diêm Vương cũng không thể kiểm soát được. Dần dần, nhiều người không còn dám đến đây. Cùng với việc di dời lò hỏa táng, con phố này trở nên vắng vẻ hoàn toàn.
Khoảng hơn chục cửa hàng ở khu vực trong cùng của phố Thương Tỉ đã trống rỗng từ lâu mà Hòa Diệp có thể nhớ được, giờ đây đã hoàn toàn bị ma quỷ chiếm giữ.
Khi Hòa Diệp bước đi, những bóng ma nhỏ lang thang trên đường dường như không thể nhìn thấy cậu như một người sống. Chúng đi ngang qua cậu với làn da nhợt nhạt và vẻ mặt đờ đẫn.
Từ đầu hẻm đi đến cuối hẻm, xác định không nhìn thấy tiểu quỷ làm ác nào, cậu mới lần nữa quay lại cửa tiệm.
Vừa ngủ cả buổi chiều, Hòa Diệp lúc này cũng không cảm thấy buồn ngủ.
Không có gì để làm, cậu nghĩ đến việc bắt đầu phát sóng trực tiếp. Mặc dù buộc phải ngoại tuyến vào buổi chiều nhưng thời hạn mười phút đã trôi qua.
Hòa Diệp bước đến chiếc bàn gỗ dài, vừa định click mở thỏ trắng app, thì nhìn thấy con số '11' màu đỏ ở góc trên bên phải biểu tượng, cho biết có người đã gửi tin nhắn riêng cho mình hoặc là @ cậu.
Cậu thuận thế bấm vào thì thấy người gửi tin nhắn chính là cư dân mạng đã hét xui xẻo trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu vào buổi chiều.
【***, quả nhiên đen đủi. 】
【Kể từ khi vào phòng phát sóng trực tiếp của cậu, tôi đã gặp xui xẻo, ra ngoài còn nhìn thấy máu, đồ sao chổi】
【Một gã làm giấy vụn mà dám livestream vẽ tranh, sao không chết đi?】
【Tốt nhất cậu đừng để tôi gặp lại cậu, nếu không tôi sẽ gặp cậu một lần và mắng cậu một lần. Nếu cậu không tin tôi, cậu chỉ là một kẻ ngốc mà thôi.】
......
Những câu tiếp theo đều là những lời chửi thề không đứng đắn.
Hòa Diệp không tiếp tục cúi đầu, thoát khỏi hộp tin nhắn, quay đầu liếc nhìn bức ảnh bên cạnh đã bị thước kẻ đè xuống.
"Không biết hối cải." Vừa nói, cậu vừa tùy tiện ấn lên một cây thước khác.
Xử lý xong ' rác rưởi ', Hòa Diệp tiếp tục khởi nghiệp công việc kinh doanh phát sóng trực tiếp của riêng mình.
Di động được cái giá khởi động, trong phòng phát sóng trực tiếp không có người. Cậu mở tờ giấy Tuyên Thành để lại lúc chiều, tiếp tục dùng mực vẽ những đường kẻ.
Vài phút sau, trong phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu có người ra vào, phần lớn cư dân mạng vào xem rồi lặng lẽ rời đi.
Cho đến khi một id quen thuộc xuất hiện.
Suzuki: 【Nắm thảo, đồ sao chổi, cậu còn dám phát sóng 】
Suzuki: 【 Cậu là người vẽ tranh người chết, tại sao cậu lại phát sóng trực tiếp để gieo rắc xui xẻo cho cư dân mạng?】
Suzuki: 【 ngươi * là một kẻ ngốc. Tôi đã yêu cầu cậu học một điều như vậy. Cậu có sợ rằng cậu sẽ không thể gửi đi trong tương lai không?】
Suzuki: 【Tôi ** càng nghĩ càng tức giận. Tôi xui xẻo suốt tám đời mới bước vào phòng phát sóng trực tiếp của cậu】
Hòa Diệp nhướng mi liếc nhìn những lời bình luận táo bạo khó nghe, cảm xúc không có nửa điểm gợn sóng, thậm chí đều lười phản ứng hắn một câu.
MMM: 【[Này, chuyện gì thế này? chủ bá còn có người mắng? 】
Có lẽ mọi người đều thích xem náo nhiệt, lúc này rất nhiều cư dân mạng tiến vào lưu lại không ít, lần đầu tiên vượt quá hai con số kể từ khi phát sóng trực tiếp.
Đáng yêu nhiều: 【Hỏi câu hỏi tương tự, chuyện gì đã xảy ra vậy?】
Đáng yêu nhiều: 【Đến nỗi mắng người bẩn như vậy?】
Đáng yêu nhiều: 【Chủ bá cũng không đáp lại một chút sao? 】
Hòa Diệp nhìn đến, nhàn nhạt ném ra ba chữ: 【Không trả lời.】
Chẳng còn gì để đáp trả khi cư dân mạng đơn phương phát điên.
Huống hồ, Hòa Diệp thích trừng phạt trực tiếp hơn là đối đầu rắc rối bằng lời nói. Cậu muốn xem người này có thể chống cự được bao lâu.
Không biết Suzuki đang bận hay bị mắng chán nên đột nhiên im lặng.
Qua mười tới phút, MMM nhảy ra.
MMM: 【Tôi hỏi rồi】
MMM: 【 Su ca nói, chủ bá không phải chủ bá chuyên nghiệp vẽ tranh, hình như là giấy vẽ trát. 】
MMM: 【Chiều nay Su ca chiều nay vô tình bấm vào, vừa nghe nghe thấy chủ bá nói giấy trát, Su ca liền nói vài câu đen đủi, kết quả buổi chiều vừa ra khỏi cửa liền té ngã, môi dưới của anh ấy bị cắt và phải khâu sáu mũi kim.】
MMM: 【Ban đầu, anh ấy nghĩ đó chỉ là một sự xui xẻo ngẫu nhiên, nhưng hôm nay anh ấy dường như bị linh hồn tà ác quấy bá. Anh ấy ngã xuống đất bằng nhiều cách khác nhau và sau khi được khâu vết thương, anh ấy định rời đi lại trượt chân ở sảnh bệnh viện, ngồi bệt xuống đất trước mặt mọi người trước khi rời khỏi bệnh viện. Cánh cổng lại đổ xuống.】
MMM: 【Không chỉ bị ngã mà còn suýt bị ô tô tông khi băng qua đường. Ngay cả khi về đến nhà, một cốc nước rơi khỏi bàn bị vấp ngón chân.】
Đáng yêu nhiều: 【...... A này 】
Đáng yêu nhiều: 【Cũng quá xui xẻo đi! 】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên:【Nói như vậy, quả thực có chút quá tà môn! 】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên: 【Đột nhiên sợ hãi làm sao bây giờ, tôi đã ở trong phòng phát sóng trực tiếp đã lâu rồi】
Đáng yêu nhiều: 【Tôi cũng vậy...】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên: 【Hiện tại đi còn kịp không? 】
Hòa Diệp thấy phong cách bình luận dần thay đổi nên giải thích: "Vào phòng phát sóng trực tiếp sẽ không xui xẻo đâu, hắn là một ngoại lệ".
Đáng yêu nhiều: 【 Anh ta là ngoại lệ? 】
Đáng yêu nhiều: 【Chủ bá lời này là có ý tứ gì? 】
Đáng yêu nhiều: 【Chẳng lẽ hắn xui xẻo, thật là chủ bá làm? 】
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: 【Không tin nổi】
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: 【 Này hẳn là kịch bản đi? 】
Mười một trung: 【 Mối quan tâm duy nhất của tôi là giọng nói của chủ bá dễ nghe quá 】
Chán ghét rau thơm: 【Trong xã hội khoa học, mọi người không nên quá mê tín】
Chán ghét rau thơm: 【Vào phòng phát sóng trực tiếp sao lại xui xẻo như vậy?】
Chán ghét rau thơm: 【Chắc chắn có vấn đề gì đó với cư dân mạng đó, có lẽ anh ta đã bị thương ở não khi ngã lần đầu tiên nên mất thăng bằng. Tôi khuyên cư dân mạng đó nên đến bệnh viện để kiểm tra một chút đi 】
Chưởng thượng Minh Trư: 【Đồng ý】
Chưởng thượng Minh Trư: 【 Tôi dường như đã vô tình chứng kiến toàn bộ quá trình】
Chưởng thượng Minh Trư: 【 Không biết có phải kịch bản hay không, nhưng cư dân mạng có tên bắt đầu bằng chữ "s" đã vào phòng phát sóng trực tiếp vào buổi chiều và lời nói của anh ta thực sự rất khó nghe, vẫn luôn nói chủ bá đen đủi, không cần phát sóng trực tiếp linh tinh nói 】
Chưởng thượng Minh Trư: 【Lúc đó tôi cảm thấy người này không có chút phẩm chất nào, nhưng không ngờ rằng anh ta lại báo ứng nhanh như vậy 】
MMM: 【Các anh em, để tôi kể cho các bạn nghe một điều đáng sợ】
MMM: 【Khi chúng ta đang trò chuyện một lúc thì anh su lại xảy ra chuyện】
Đáng yêu nhiều: 【Làm sao vậy? 】
MMM: 【 Anh ấy đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách chơi điện thoại di động thì đèn chùm trên trần nhà đột nhiên rơi xuống đập vào chân phải của anh ấy.】
MMM: 【Tôi đang tìm một người bạn để chở anh ấy đến bệnh viện ngay bây giờ】
Phòng phát sóng trực tiếp vốn sôi động bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Hòa Diệp tưởng rằng sau khi xem xong phát sóng trực tiếp, cư dân mạng đã rời đi hết, nhưng cậu liếc nhìn số lượng người đang xem phát sóng trực tiếp.
29, số người ngày càng tăng thay vì giảm.
Phòng phát sóng trực tiếp yên tĩnh khoảng nửa phút, cho đến khi những người đáng yêu bước ra phá vỡ sự im lặng.
【Vậy chủ bá có thực sự biết những điều bí ẩn đó không?】
Hòa Diệp thản nhiên nói: "Ừ."
Đáng yêu nhiều: 【Vận rủi của cư dân mạng đó thật sự có liên quan đến chủ bá cà? 】
Hòa Diệp không tỏ ý kiến: "Miệng anh ta bẩn quá".
Đây là một sự thừa nhận trá hình rằng nguyên nhân khiến đối phương xui xẻo thực sự có liên quan đến cậu.
Khu bình luận lại yên tĩnh hồi lâu, trong phòng phát sóng trực tiếp bỗng nhiên bay tới.
MMM tặng một trận tư nhân phi cơ
MMM tặng một chiếc màu đỏ siêu chạy
MMM tặng một bó lam sắc yêu cơ
MMM: 【Chủ bá thực xin lỗi! 】
MMM: 【Vừa rồi tôi không có ý gây hại gì cả. 】
MMM: 【Tôi quá tò mò nên mới hỏi có chuyện gì, làm ơn thả tôi ra đi, cầu buông tha! 】
Hòa Diệp bối rối trước hành vi của cô nhưng nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra và an ủi: "Cô không làm gì sai cả và không cần phải xin lỗi".
MMM: 【 cảm ơn, cảm ơn. 】
Hòa Diệp thấy cô trong nháy mắt đã mua quà gần nghìn tệ, cảm thấy hơi quá đáng, nhưng tiền lại ở trên nền tảng phát sóng trực tiếp, nhất thời không thể rút ra được.
Cậu trầm ngâm nửa giây nói: "Cô xoát lễ vật này tiền không có biện pháp trở về."
"Không bằng tôi cho bạn một quẻ nhé?"
MMM: 【Thật vậy chăng, không nghĩ tới chủ bá còn sẽ xem bói! 】
Hòa Diệp khẽ ừ một tiếng, hỏi: "Bạn muốn tính cái gì?"
MMM: 【Tính cảm tình đi 】
MMM: 【Tôi muốn biết khi nào mình thoát độc thân】
Hòa Diệp nói: "Trong lòng nghĩ vấn đề này, chỉ gõ một chữ thôi."
MMM nghe lời làm theo, tùy tiện đánh một chữ: 【 vân 】
Hòa Diệp nhìn xong, hơi nhướng mày, đặt cây cọ trong tay lên mép nghiên mực, hỏi: "Cô gái, cô đang muốn thử tôi à?"
---------------------
Chương 3. Ông chủ Hòa, có mối làm ăn dâng đến tận cửa rồi, có nhận không đây?
MMM: 【Hả? 】
Hòa Diệp: "Chị gái, chị vừa mới ly hôn không lâu, một đoạn hôn nhân cũng không hạnh phúc. Hiện tại tài chính đã khá giả, sự nghiệp thăng tiến. Thật sự sốt ruột muốn thoát độc thân sao?"
Cậu đối với tình cảm cũng không am hiểu, không thể hiểu được ý tưởng trèo ra khỏi hố lửa này lại muốn nhảy vào hố lửa khác.
MMM: 【Ôi, tôi đúng là vừa mới ly hôn, loại chuyện này chủ bá đều có thể tính ra hả, cũng quá thần đi!】
MMM: 【Tuy nhiên, tôi không có ý định thử chủ bá. Tôi thật sự muốn thoát độc thân. Tôi chỉ muốn yêu mà không kết hôn.】
Đáng yêu nhiều: 【Ha ha ha, M tỷ đây là trắng trợn chơi lưu manh sao?】
MMM: 【Không có biện pháp, sợ một ** chồng khác sẽ thèm muốn tài sản của tôi】
MMM: 【Cuối cùng **, ăn đồ của tôi, tiêu tiền của tôi, muốn chuyển tài sản dưới mí mắt của tôi, haha】
MMM: 【Tôi thực sự muốn hỏi xem đồ ăn trong song sắt có hợp khẩu vị của anh ta không?】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên:【Chị gái phú bà nhìn tôi nè! 】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên:【Tôi có thể sưởi ấm giường, nấu cơm, còn có thể làm nũng gọi chị, tôi khẳng định không tham lam đâu nha】
Đáng yêu nhiều: 【Chị gái, đừng quá bế tắc về giới tính, em cũng có thể làm được!】
Chưởng thượng Minh Trư: 【+1】
MMM: 【Chị muốn tất cả, chị gái đây có đủ tiền nuôi, nhưng chị cần đợi chủ bá nói xong đã. 】
Hòa Diệp tiếp tục nói: "Khoảng thời gian ngắn gần đây chị cũng sẽ không thoát khiếp độc thân được đâu."
MMM: 【Ai ——, hình như tôi không xứng đáng có được một tình yêu ngọt ngào】
Hòa Diệp: "Chị rất may mắn trong chuyện tình cảm nhưng cũng có nhiều chuyện thối nát. Người đàn ông hiện đang theo đuổi chị có đạo đức mức trung bình. Đề nghị chị nên quan sát nhiều hơn."
Hòa Diệp: "Còn có, chú ý thân thể của chị một chút, có thời gian nên đi kiểm tra toàn thân."
MMM: 【Hả, thân thể tôi làm sao vậy? 】
MMM: 【Tôi không có gì cảm giác nha, hay thức đêm quá nhiều, nóng tính quá nhiều sao? 】
Hòa Diệp không nói rõ điều gì mà chỉ nói rằng đến bệnh viện kiểm tra sẽ biết.
MMM đáp lại liên tục, ném hàng chục bông hoa, một chiếc siêu xe màu đỏ rồi vội vã rời khỏi phòng phát sóng trực tiếp.
Quẻ này ngay lập tức khiến phòng phát sóng trực tiếp trở nên sôi động. Một số cư dân mạng đang bàn tán về Suzuki và MMM, sôi nổi kinh ngạc cảm thán chủ bá thực sự có thể bói toán bằng huyền học.
Chỉ có một cư dân mạng tên chán ghét rau thơm không ngừng nhắc nhở: 【Mọi người đừng mù quáng mê tín, đây có thể là kịch bản của họ】
Chán ghét rau thơm: 【Sao có thể nhiều chuyện trùng hợp như vậy.】
Hòa Diệp thấy bình luận của cô cũng không có lời giải thích.
Đối với những thứ như huyền học, tin thì có, không tin cũng có. Không cần phải ép buộc.
Đáng yêu nhiều: 【Sao tôi không nghĩ nó giống một kịch bản nhỉ. 】
Đáng yêu nhiều: 【Chủ bá là người làm giấy trát, thường xuyên làm những việc đó, nên việc anh ấy biết một số điều huyền học cũng không có gì đáng ngạc nhiên.】
Chán ghét rau thơm: 【Tôi không tin, trừ phi chủ bá có thể bói cho tôi một quẻ, để xem chủ bá thực sự có bản lĩnh không】
Trong video, một đôi bàn tay trắng sứ như ngọc đang cầm chiếc bút mảnh, tập trung vẽ những đường nét, từng chút một trình bày một mảnh sân nông trại nhỏ trên giấy Tuyên Thành mà không hề có ý định đáp lại thành tiếng.
Hòa Diệp không phản bác khiến chán ghét rau thơm càng thêm khẳng định suy đoán của mình.
Chán ghét rau thơm: 【Xem đi, tôi nói có kịch bản】
Chán ghét rau thơm: 【Mọi người còn không tin 】
Chán ghét rau thơm: 【 Chủ bá hiện tại cũng không dám nói chuyện】
Chán ghét rau thơm: 【Mặc dù thế giới rộng lớn và đầy rẫy những điều kỳ diệu, nhưng cả đời tôi chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như ma cả】
Chán ghét rau thơm: 【 Nhiều khi chúng ta sợ hãi, gặp chuyện vô lý thì thích cho là ma quỷ, nhưng nhiều chuyện có thể giải thích bằng khoa học khi tìm hiểu sâu】
Chán ghét rau thơm: 【Tranh của chủ bá rất đẹp nên dựa vào sức mình để thu hút người hâm mộ, không cần phải làm điều gì đó không có sẵn】
Hòa Diệp ghét rắc rối nên chọn cách phớt lờ những nghi ngờ của cư dân mạng. Những người biết trên thế giới có ma hay không, liệu cậu có năng lực thực sự hay không thì không cần phải chứng minh điều đó với một cư dân mạng xa lạ.
Nhưng khi bình luận của cô vang lên, số người trong phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu giảm xuống, số người ban đầu tăng lên hơn năm mươi giờ chỉ còn dưới hai mươi.
Hắn suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: "Quẻ 200."
Chán ghét rau thơm: 【Cái gì? 】
Hòa Diệp kiên nhẫn nhắc lại: "Quẻ 200, bát tự tin nhắn gửi qua."
Đáng yêu nhiều: 【Chủ bá đáp ứng rồi! 】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【666】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【Lại có trò hay để xem! 】
Trong giá trình điên cuồng đặt tên: 【May mắn không đi, suýt bỏ lỡ show lớn, rau thơm mau mau mau, trả quẻ đi, cho chúng tôi xem rốt cuộc cô có thể thành công không hay chủ bá vả mặt thắng lợi】
Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【Đúng vậy, chờ rau thơm tiếp chiêu】
Đáng yêu nhiều: 【Gọi rau thơm, gọi rau thơm, trực tiếp đưa 2000 đóa hoa tươi đi, cũng có thể giúp chủ bá gia tăng nhân khí một chút, thu hút một làn sóng cư dân mạng đến xem diễn. 】
......
Trong một căn phòng thuê của một tiểu khu, nữ sinh trẻ tuổi mặc áo ngủ, ngồi trước bàn làm việc mà không cắt bớt dòng chữ. Trước mặt cô chỉ có một mảnh giấy trắng và một cây bút chì 2b. Cô chỉ viết vội vài nét trên giấy, nhưng cô không thể biết mình đang vẽ gì.
Máy tính bảng trước mặt cô đang phát sóng trực tiếp' phàm trần ', hết bình luận này đến bình luận khác đều thúc giục cô nhanh chóng trả tiền xem bói.
Ngô Oánh có chút do dự, đối với cô mà nói, 200 tệ một quẻ, có chút quá nhiều, hơn nữa cô không tin vào những thứ này, cũng không muốn bỏ ra một đồng nào.
Tuy nhiên, cô đã chủ động yêu cầu chủ bá bói cho mình nếu bây giờ hối hận, xem ra mình đang chột dạ.
Thấy cô vẫn im lặng, trong phòng phát sóng trực tiếp mọi người đều bàn tán cô là kẻ hèn nhát, không dám tính, chơi không nổi, không thú vị linh tinh.
Ngô Oánh do dự hồi lâu, cắn răng một cái, mở khu quà ra, nạp phí.
Khi cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp đang thất vọng và không có hy vọng xem thì đột nhiên một lời nhắc quà tặng dễ thấy hiện lên.
【Chán ghét rau thơm tặng 100 đóa hoa tươi 】
【Chán ghét rau thơm tặng 100 đóa hoa tươi 】
......
Liên tiếp mấy chục quà đi qua khiến khu vực bình luận sôi động trở lại.
Đáng yêu nhiều: 【Rau thơm, lão bản thật tuyệt! 】
Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【Cho nên rau thơm vừa rồi là đi nạp phí sao?】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【Tiếp theo hãy xem màn trình diễn của chủ bá nào! 】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【Chủ bá xông lên đi!!! 】
Hòa Diệp không ngờ chán ghét rau thơm thật sự tặng 2000 đóa hoa tươi lại đây.
Vừa rồi thấy cô vẫn chưa xuất hiện nên tưởng cô đã lặng lẽ rút lui.
Khi 2000 đóa hoa tươi đưa xong, phòng phát sóng trực tiếp nhân khí tăng lên và thực sự có nhiều người đến tham gia, số người trong phòng phát sóng trực tiếp trở lại con số năm mươi hoặc sáu mươi.
Cậu lại đặt bút lông lên nghiên mực, mở tin nhắn riêng, kiểm tra sinh thần bát tự hỏi: "Chị muốn tính cái gì?"
Chán ghét rau thơm: 【Cái gì cũng được.】
Ngô Oánh không tin điều này nên cũng không quan tâm tính cái gì.
Cô chỉ muốn chứng minh rằng chuyện vừa xảy ra là do chủ bá thông đồng với các cư dân mạng khác thực hiện một kịch bản và chuyện ly kỳ trong hiện thực không khả năng phát sinh xui xẻo
Cô thậm chí còn đặt tay lên bàn phím, sẵn sàng phủ nhận lời chủ bá.
Hòa Diệp biết đối phương không tin tưởng nên cũng không tiếp tục hỏi mà trực tiếp nói ra nhu cầu của đối phương.
"Vậy tính sự nghiệp đi."
"Chị gái năm nay 27 tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ, từ nhỏ đến lớn đều là học bá trong mắt người khác, gia đình đơn thân, Cha cô không may qua đời trong một trận ngã hơn mười mấy năm trước...."
Cho phòng thuê, Ngô Oánh biểu tình trở nên dại ra, nhất là khi nghe đối phương kể lại hoàn cảnh gia đình mình một cách chi tiết và chính xác, cô bàng hoàng đến mức trực tiếp đứng dậy, chiếc ghế đột nhiên bị đẩy ra xa, phát ra âm thanh ma sát chói tai với sàn nhà.
Cô không cho đối phương biết tên của mình, chủ bá không có khả năng biết cô là ai. Gần như thông qua bát tự có thể nhìn ra sinh tử của người trong nhà cô, người này sợ không phải bán tiên đi.
Ngô Oánh vốn luôn là người theo chủ nghĩa duy vật nhưng người đối diện lại dễ dàng phá vỡ tam quan ba chiều mà cô đã thiết lập trong lòng hơn 20 năm chỉ bằng vài lời nói.
Hòa Diệp không ngờ lời mình nói lại khiến đối phương phản ứng lớn như vậy.
Cậu tiếp tục chậm rãi nói: "Mẹ chị mấy năm trước bị một trận bệnh nặng, từ đó sức khỏe của bà không được tốt. Hiện tại chị đang phải đối mặt với vấn đề việc làm."
Nói xong, Hòa Diệp ngập ngừng nói: "Chúc mừng trước, cô sẽ đạt được ước nguyện trong công việc."
Chán ghét rau thơm: 【thật vậy chăng! 】
Hòa Diệp: "Ừ."
Đáng yêu nhiều: 【Cho nên chủ bá là đoán đúng rồi sao? 】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【Cùng hỏi +1】
Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【 Hẳn là chuẩn đi, chủ bá đã nói rất nhiều điều về gia đình cô ấy, rau thơm đều không có ra phản bác.】
Đang ở điên cuồng đặt tên trung: 【 ngồi chờ rau thơm chính miệng chứng thực 】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên: 【@Chán ghét rau thơm 】
Chán ghét rau thơm: 【Chuẩn, phi thường chuẩn, Những chuyện mà chủ bá nói đều là đúng 】
Chán ghét rau thơm: 【Thực xin lỗi, tôi là ếch ngồi đáy giếng, chủ bá thật sự biết bói toán】
Chán ghét rau thơm: 【Tôi hiện tại rất hoài nghi, chủ bá có phải thần tiên hay không! 】
Chán ghét rau thơm: 【Tôi cả người đều khiếp sợ mộng bức, có chút phản ứng không kịp 】
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: 【Nắm thảo nắm thảo, chuyện này càng ngày càng xuất sắc 】
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: 【Chủ bá, ttừ giờ tôi sẽ là fan não tàn của cậu! 】
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: chú ý ngài
Trong quá trình đặt tên điên cuồng: tặng một cái fans đèn bài
Đáng yêu nhiều: 【Chủ bá uy vũ! 】
Đáng yêu nhiều: 【Tôi cũng vậy, tôi cũng là một fan não tàn của anh! 】
Đáng yêu nhiều chú ý ngài
Đáng yêu nhiều tặng một cái fans đèn bài.
Đáng yêu nhiều tặng 10 đóa hoa tươi
Sẽ không thổi sáo tiểu minh: 【Người mới gia nhập, đây là đã xảy ra chuyện gì, không phải phòng phát sóng trực tiếp vẽ tranh sao lại liên quan đến bói toán?】
Đáng yêu nhiều: 【Để tôi kể cho các bạn nghe một điều đáng sợ đối với người mới đến, người vẽ tranh này không chỉ có bàn tay đẹp, giọng nói hay mà còn có thể bói toán】
Hòa Diệp phớt lờ tiếng rắm cầu vồng ở phần bình luận, nói tiếp: "Còn một chuyện nữa, chị có muốn nghe không?"
Dù không nhắc tên nhưng chán ghét rau thơm biết chủ bá đang nói chuyện với mình.
Chán ghét rau thơm: 【Nghe 】
Chán ghét rau thơm: 【Chủ bá cậu nói đi. 】
Hòa Diệp: "Ba năm trước, chị có cơ hội công tác nhưng sau đó lại bị thay thế."
Trong căn phòng thuê, Ngô Oánh vừa mới bình tĩnh lại thì nghe được những lời này, cậu lại bàng hoàng.
Đồng dạng, phòng phát sóng trực tiếp cũng vì câu nói này mà bùng nổ lần nữa.
Đáng yêu nhiều: 【Cái gì, cái gì, rau thơm bị thay thế 】
Đáng yêu nhiều: 【Sao loại chuyện này lại có cảm giác quen thuộc đến vậy?】
Trong giá trình điên cường đặt tên: 【Nhiều chuyện tương tự đã được đưa tin trên mạng trước đây 】
Trong giá trình điên cường đặt tên: 【 Không ngờ rau thơm cũng là một trong những nạn nhân 】
Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【Rau thơm, chủ bá nói chính là thật chăng? 】
Chán ghét rau thơm: 【Tôi không biết 】
Chán ghét rau thơm: 【Nhưng ba năm trước, tôi có cơ hội tốt được làm việc trực tiếp ở một viện nghiên cứu nào đó, nhưng sau đó không biết tại sao, lại được thông báo là tôi không ứng tuyển. Xét cho cùng, trình độ học vấn của tôi vẫn chưa đủ, hầu hết sinh viên tốt nghiệp ở viện đều có bằng Tiến sĩ. Nên mấy năm nay tôi luôn nỗ lực học tập】
Chán ghét rau thơm: 【 Vì lý do này mà tôi tiếp tục học tiến sĩ. Cách đây một thời gian, nghiên cứu lại lần nữa gửi thư mời phỏng vấn cho tôi. Tôi vẫn đang chờ kết quả phỏng vấn.】
Chán ghét rau thơm: 【Hiện giờ tôi có chút ngốc, cho nên ý của chủ bá là ba năm trước nếu không có ngoài ý muốn, tôi hẳn đã tiến vào viện nghiên cứu, phải không? 】
Đáng yêu nhiều: 【Đáng giận, đã lãng phí ba năm cơ hội việc làm rồi.】
Trong quá trình điên cuồng đặt tên: 【Rau thơm, mau đi tra ba năm trước đây ai đã thay thế cô, vạch mặt và hành cô ta đi! 】
Chán ghét rau thơm: 【 Tôi đi điều tra.】
Sau đó, phần bình luận của phòng phát sóng trực tiếp đều lên án người thay thế, Hòa Diệp không có gì để đánh giá, tiếp tục chấp bút vẽ tranh.
Trong khoảng thời gian này, một số cư dân mạng đã gửi hoa cho cậu linh tinh vụn vặt, liên tiếp hai quẻ, điều này dần dần khiến phòng phát sóng trực tiếp lạnh lẽo trở nên sôi động. Số lượng người trong phòng phát sóng trực tiếp vẫn ổn định ở mức khoảng năm mươi sáu mươi người, chú ý cũng gia tăng tới ba mươi.
Sau hơn hai giờ phát sóng trực tiếp, đúng như lời bạn cùng phòng nói, hệ thống đã gửi một lượng truy cập lưu lượng, số người trong phòng phát sóng trực tiếp đã lên tới ba con số, nhưng độ nổi tiếng không kéo dài được lâu. Hòa Diệp lặng lẽ vẽ tranh, không nói chuyện nên một lúc sau có rất nhiều cư dân mạng vào xem rồi rời đi.
Phát sóng trực tiếp họa hội, có việc phải làm, thời gian không quá chậm trôi qua.
Đảo mắt hơn ba giờ qua đi, đã gần một giờ sáng.
Trên mạng vẫn có rất nhiều cú đêm, nhưng họ chỉ lảng vảng trong phòng phát sóng trực tiếp và không nói chuyện nhiều.
"Phanh phanh phanh phanh"
Có tiếng gõ cửa, bàn tay móc câu của Hòa Diệp dừng lại. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía cửa tiệm thì thấy âm khí không ngừng rỉ ra từ khe cửa.
Cậu đối với người phòng phát sóng trực tiếp, hoãn thanh nói: "Buổi phát sóng trực tiếp hôm nay kết thúc tại đây. Có duyên gặp lại."
Nói xong, cậu kết thúc buổi phát sóng trực tiếp mà không chút do dự.
"Phanh phanh phanh phanh"
Lại có tiếng gõ cửa. Hòa Diệp đứng dậy hỏi: "Ai?"
Một giọng nói khàn khàn lạnh lùng đáp lại: "Ông chủ Hòa, có sinh ý tới cửa, ngài tiếp không?"
--------------------
Hòa Diệp: Đưa tiền sao?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!