Sao Không Cùng Thuyền Vượt Sông - Tiện Ngư Kha
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Không có bàn tay vàng, không xuyên không, không trọng sinh.
Đây là câu chuyện thuần cổ đại về quốc gia và thiên hạ, với những mưu kế và cuộc chiến quyền lực giữa những người có trí thông minh vượt trội.
Nữ tặc trưởng thành nằm vùng làm gián điệp hai mặt: Câu chuyện về một con sói nuôi dưỡng một con thỏ khiến nó mọc răng nanh.
Sau đó, họ cùng nhau đồng hành qua nhiều sóng gió.
Nàng là một nữ tặc tầm thường giữa thời loạn lạc, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn để tồn tại.
Nàng đã ăn trộm của một công tử mười lượng bạc, nhưng không ngờ rằng hắn lại là vị tướng quân phản quốc khét tiếng, kẻ có đôi bàn tay nhuốm đầy máu đồng bào.
Sự khéo léo và ham muốn sống của nàng đã khơi dậy hứng thú của hắn.
Hắn đốt một cây nhang và nói: "Ta cho ngươi một nén nhang để chạy trốn. Đừng để ta bắt được, nếu không.... Ngươi sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.”
Nàng chạy trốn đến một gia tộc danh giá, thay hình đổi dạng và trở thành vợ của người khác, tưởng rằng có thể sống yên ổn qua quãng đời còn lại.
Nhưng rồi một ngày, khi nàng ngước mắt lên, phát hiện hắn đang cười nhìn nàng, ôn nhu mà nguy hiểm, gọi một tiếng “Tẩu tẩu”.
Nàng thua trong trò chơi này, trở thành nô lệ của hắn.
Hắn nói là làm, hắn tàn nhẫn ném nàng vào những thử thách hiểm nguy, để rồi nàng nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ, với một thân hình không gì có thể xuyên thủng, thậm chí giữa thời loạn lạc cũng có thể đứng vững như một nữ anh hùng.
Hắn như chiếc thuyền qua sông, chỉ đưa nàng qua một đoạn đường, rồi chìm vào bóng tối.
Hắn thực sự là ai?
Khi xa nhau, đường về còn xa xôi.
Đều là những người lạc lối, sao không cùng nhau vượt qua sóng gió?
Nhân vật chính: Nam Y - Tạ Khước Sơn
Truyện giả tưởng lấy bối cảnh thời Tống, tham khảo sự kiện Tĩnh Khang chi sỉ và quá trình thành lập Nam Tống. Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu thật, xin đừng dò tìm, cũng đừng khảo cứu.
Đây là câu chuyện thuần cổ đại về quốc gia và thiên hạ, với những mưu kế và cuộc chiến quyền lực giữa những người có trí thông minh vượt trội.
Nữ tặc trưởng thành nằm vùng làm gián điệp hai mặt: Câu chuyện về một con sói nuôi dưỡng một con thỏ khiến nó mọc răng nanh.
Sau đó, họ cùng nhau đồng hành qua nhiều sóng gió.
Nàng là một nữ tặc tầm thường giữa thời loạn lạc, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn để tồn tại.
Nàng đã ăn trộm của một công tử mười lượng bạc, nhưng không ngờ rằng hắn lại là vị tướng quân phản quốc khét tiếng, kẻ có đôi bàn tay nhuốm đầy máu đồng bào.
Sự khéo léo và ham muốn sống của nàng đã khơi dậy hứng thú của hắn.
Hắn đốt một cây nhang và nói: "Ta cho ngươi một nén nhang để chạy trốn. Đừng để ta bắt được, nếu không.... Ngươi sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.”
Nàng chạy trốn đến một gia tộc danh giá, thay hình đổi dạng và trở thành vợ của người khác, tưởng rằng có thể sống yên ổn qua quãng đời còn lại.
Nhưng rồi một ngày, khi nàng ngước mắt lên, phát hiện hắn đang cười nhìn nàng, ôn nhu mà nguy hiểm, gọi một tiếng “Tẩu tẩu”.
Nàng thua trong trò chơi này, trở thành nô lệ của hắn.
Hắn nói là làm, hắn tàn nhẫn ném nàng vào những thử thách hiểm nguy, để rồi nàng nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ, với một thân hình không gì có thể xuyên thủng, thậm chí giữa thời loạn lạc cũng có thể đứng vững như một nữ anh hùng.
Hắn như chiếc thuyền qua sông, chỉ đưa nàng qua một đoạn đường, rồi chìm vào bóng tối.
Hắn thực sự là ai?
Khi xa nhau, đường về còn xa xôi.
Đều là những người lạc lối, sao không cùng nhau vượt qua sóng gió?
Nhân vật chính: Nam Y - Tạ Khước Sơn
Truyện giả tưởng lấy bối cảnh thời Tống, tham khảo sự kiện Tĩnh Khang chi sỉ và quá trình thành lập Nam Tống. Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu thật, xin đừng dò tìm, cũng đừng khảo cứu.
Chương 1: Khách Bình Thủy
Chương 2: Tuyết lạnh bên sông
Chương 3: Đêm Người Về
Chương 4: Kế trung thành
Chương 5: Sinh tử đề
Chương 6: Tần gia nữ
Chương 7: Sai kiệu hoa
Chương 8: Có biến trong hôn lễ
Chương 9: Bên Hồ Nước
Chương 10: Nghi ngờ
Chương 11: Bỉnh Chúc Tư
Chương 12: Bẫy rập
Chương 13: Thỉnh gia pháp
Chương 14: Không chỗ trốn
Chương 15: Phụ nhân trinh liệt
Chương 16: Thuần thú
Chương 17: Nhạn!
Chương 18: Biến phong vân
Chương 19: Thiếu Niên Tạ Khước Sơn
Chương 20: Chỗ an thân
Chương 21: Nội gián
Chương 22: Không thể nhục
Chương 23: Trong lòng ngực xuân
Chương 24: Chiều tà trên phố
Chương 25: Mưa gió tới
Chương 26: Mượn oai vũ
Chương 27: Đế Cơ bị sỉ nhục
Chương 28: Hương đường mạch nha
Chương 29: Cầu đường sống
Chương 30: Cùng bàn kế sách
Chương 31: Tiếng trống trận
Chương 32: Tuyết không vương bụi trần
Chương 33: Cảnh hoa lẫn bóng hỗn loạn
Chương 34: Cả ngày lẫn đêm
Chương 35: Hồi ức
Chương 36: Vừa ý thơ
Chương 37: Thân hoàn bích
Chương 38: Cố nhân tới
Chương 39: Nhân gian thế
Chương 40: Đi chỗ nào
Chương 41: Nàng và hắn
Chương 42: Tâm Bồ Tát
Chương 43: Đêm giao thừa
Chương 44: Tâm ý thiếp
Chương 45: Quy Đường
Chương 46: Tiệc rượu
Chương 47: Hiện sát khí
Chương 48: Lâm vào nguy hiểm
Chương 49: Không cân nhắc
Chương 50: Có khách tới
Chương 51: Cẩm tú hội
Chương 52: Người trong cuộc
Chương 53: Thiên Đạo từ bi
Chương 54: Sương mù dày đặc
Chương 55: Chơi ném tuyết
Chương 56: Tết Thượng Nguyên
Chương 57: Hoa đăng tiếu
Chương 58: Gian thương
Chương 59: Hướng về nơi thanh khiết
Chương 60: Bẻ gãy gỗ mục
Chương 61: Sống sót nơi nào
Chương 62: Hoan tình mỏng
Chương 63: Quá khứ đầy bụi
Chương 64: Mảnh ngọc vỡ
Chương 65: Tìm đường sống
Chương 66: Nhắn gửi ẩn ý
Chương 67: Ván cược xa hoa
Chương 68: Kế hoạch giấu trời
Chương 69: Xây dựng bản thân
Chương 70: Gió đông ác liệt
Chương 71: Giấc mộng năm xưa
Chương 72: Cá chậu chim lồng
Chương 73: Ý trung nhân
Chương 74: Từng nhớ không?
Chương 75: Tu La tràng
Chương 76: Tỉnh giấc mộng
Chương 77: Kẻ nhát gan
Chương 78: Nguyệt Hồi giàu có vậy sao?
Chương 79: Hồi ức xuân hoa
Chương 80: Phía sau rèm
Chương 81: Đừng quay đầu lại
Chương 82: Cáo Già
Chương 83: Ánh nến le lói
Chương 84: Tàng chiếu thư
Chương 85: Kẻ nói dối
Chương 86: Rồng nơi đầm lầy
Chương 87: Ngụy trang
Chương 88: Trốn thoát trong hiểm nguy
Chương 89: Về lại chốn cũ
Chương 90: Nhảy vào núi hổ
Chương 91: Trăng trong nước
Chương 92: Gương mặt thật
Chương 93: Bóng trúc lay động
Chương 94: Không thấy Lăng An Vương
Chương 95: Tết Hàn Thực
Chương 96: Không thể giải
Chương 97: Đêm Xuân Ấm Áp
Chương 98: Trưởng công chúa
Chương 99: Diệt ôn nhu
Chương 100: Nguy hiểm xuất hiện
Chương 101: Tên đã lên dây
Chương 102: Thế cục xoay chuyển
Chương 103: Chuyển hoá kẻ thù
Chương 104: Ngày chờ mong
Chương 105: Mưa xuân nặng hạt
Chương 106: Điểm trà đạo
Chương 107: Lấy mạng đánh cược
Chương 108: Khách đêm mưa
Chương 109: Ngươi và hắn
Chương 110: Giữa núi sông
Chương 111: Đêm hoa trăng
Chương 112: Đêm Kim Lăng
Chương 113: Ánh sáng và bóng tối
Chương 114: Nước mắt trong nụ cười
Chương 115: Lòng dạ của kẻ đánh bạc
Chương 116: Nước chảy về Đông
Chương 117: A Tu La
Chương 118: Kẻ phá vỡ thế cờ
Chương 119: Kẻ giả tạo
Chương 120: Gió lùa ngôi chùa cổ
Chương 121: Chuyện cũ năm xưa
Chương 122: Trời không giúp
Chương 123: Biệt ly muộn
Chương 124: Thú bị dồn vào đường cùng sẽ cắn người
Chương 125: Hồng tụ đao
Chương 126: Niết Bàn cuối cùng
Chương 127: Đón xuân đến
Chương 128: Nhạn trở về phương Nam
Chương 129: Trở lại
Chương 130: Không dung tha
Chương 131: Chim liền cánh
Chương 132: Hận thiên cổ
Chương 133: Việc binh gia
Chương 134: Phong ba nổi lên
Chương 135: Cô thành bế
Chương 136: Nhân ngôn đáng sợ
Chương 137: Dưới lều xuân
Chương 138: Dạ yến đồ
Chương 139: Đại thắng trở về
Chương 140: Phó mặc dòng đời
Chương 141: Đăng Văn Cổ
Chương 142: Dùng cái chết để can gián
Chương 143: Tận nhân lực
Chương 144: Tẩy Duyên Hoa
Chương 145: Rời khỏi Biện Kinh
Chương 146: Cùng thuyền đi
Chương 147: Kết cục
Chương 148: Ngoại truyện 1: Nguyệt Hồi: Trăng lặn quạ kêu sương đầy trời
Chương 149: Ngoại truyện 2: Bôn ba đến biển cả không trở về
Chương 150: Ngoại truyện 3: Từ Khấu Nguyệt: Không mưa gió cũng không tình
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
T
Tiện Ngư Kha
1 tác phẩm
583,880 chữ
Truyện cùng tác giả
Tác giả này chưa có thêm truyện nào.