Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 1
20:30 - 20.06.2026
96
Sau khi Đường Tiêu Tiêu chân sơ xương ống và xương sườn qua nước sôi thì mang đi hâm.
Các thanh niên trí thức khác đều đang làm việc, cô bắt đầu thắng mỡ lợn trong một cái nồi khác.
"Thanh niên trí thức Đường có ở đây không?" Giọng của bác Thôi gái vang lên ở bên ngoài.
"Bác, có chuyện gì vậy ạ?" Đường Tiêu Tiêu đi ra từ phòng bếp.
"Bác thấy cháu nấu cơm không có rau xanh nên định mang sang cho cháu một ít." Bác gái đặt rau lên bàn trong gian nhà chính.
"Bác gái, hết bao nhiêu tiên, cháu đưa tiền cho bác."
"Chỗ này thì tốn bao nhiêu tiên đâu, chỉ tốn một chút xíu thôi. Bác còn phải về nhà trông cháu nữa, bác về đây." Bác Thôi gái khoác giỏ trúc đi về như thể sợ bị cô đuổi theo vậy.
"Con người của bác Thôi gái khá tốt." Đường Tiêu Tiêu đi vào gian nhà chính thì nhìn thấy một ít rau xanh và một quả mướp, còn có mười trái ớt xanh, tuy không nhiều nhưng cũng là tấm lòng của bà ấy.
Sau khi mỡ lợn tan ra, cô làm món sườn kho. Người ở thời đại này không thích ăn xương sườn mà họ đều thích ăn thịt mỡ, càng béo càng ngon.
Đường Tiêu Tiêu biết xương sườn ngon hơn thịt mỡ nhiều, sau này giá cả của xương sườn còn đắt gấp mấy lần thịt mỡ nữa.
Cô lấy hai hộp cơm từ trong không gian ra, hộp lớn dùng để đựng canh xương hầm còn hộp nhỏ dùng để đựng món sườn kho.
Còn thừa một ít sườn kho, cô nấu thêm một ít cơm và xào một ít rau xanh, đây chính là bữa trưa của cô.
Đợi đến khi làm xong những thứ này, nhóm thanh niên trí thức đã đi làm về, Vương Nhị Hỉ kết nhóm với những thôn dân đi cùng mình.
"Tiêu Tiêu, cô mua xe đạp à?" Lưu Phượng Quyên hỏi.
"Ừm, tiện đi ra ngoài mua đồ nên tôi mua luôn một chiếc." Cô đang ăn cơm trong gian nhà chính.
"Ai ăn thịt vậy, thơm quá." Là giọng nói của Tào Huy.
Đường Tiêu Tiêu không nói gì, cô tiếp tục ăn cơm của mình.
"Thanh niên trí thức Đường, cô có tiện cho tôi mượn xe đạp một chút được không? Mấy ngày nữa, tôi muốn vào thành phố." Tào Huy đi tới trước mặt cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong hộp cơm của cô.
"Không tiện."
Lưu Đống và Lưu Phượng Quyên ở một bên đang chuẩn bị nấu cơm nhìn nhau cười.
Đường Tiêu Tiêu không muốn để ý tới anh ta, cô nhanh chóng ăn xong phần cơm của mình. Sau khi rửa bát xong và chào hỏi với Lưu Phượng Quyên, cô xách giỏ trúc tới nhà họ Tống.
Lúc cô đến nhà họ Tống, cha mẹ Tống đang nấu cơm.
"Thanh niên trí thức Tiểu Đường, cháu ăn cơm chưa? Cháu vào nhà chúng ta ăn một miếng đi." Ngay khi vừa nhìn thấy cô, mẹ Tống đã mỉm cười chào đón.
"Thím, cháu ăn rồi ạ, cháu hầm chút canh xương và sườn kho, bổ xương cho đồng chí Tống." "Ồ, thế cháu tự đi đi" Mẹ Tống trả lời một câu xong, bà ấy lại đi vào phòng bếp.
"Vâng ạ." Đương Tiêu Tiêu xách giỏ trúc vào trong phòng.
Cửa phòng không khóa, Tống Cảnh Chi đang ngồi trên giường đọc sách. Thật ra anh đã biết cô đến từ lâu rồi, không đọc vào một chữ nào ở trong sách cả.
Tuy tay đang cầm sách nhưng anh vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của cô, hôm nay cô mặc một chiếc váy màu lam nhạt trông rất xinh đẹp.
"Khu khụ." Trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này, Tống Cảnh Chi lập tức tự phỉ nhổ bản thân, anh đang nghĩ gì vậy chứ?
Người ta chỉ là một cô gái nhỏ tới báo ơn, anh nên khỏe nhanh để cô có thể trở về sớm một chút.
Bởi vì chuyện ngày hôm qua nên Đường Tiêu Tiêu cũng không chủ động nói chuyện với anh, trong phòng có một chiếc bàn nhỏ, là để Tống Cảnh Chỉ đặt lên giường ăn cơm.
Cô dời chiếc bàn nhỏ đến trước mặt anh, sau đó mở hộp cơm trong giỏ trúc ra, lặng lẽ đưa đũa và thìa cho anh.
Tiếp đó cô vào bếp bưng cơm tới bày ở trước mặt anh. Sau khi làm xong mọi việc, cô ngồi trên ghế trong phòng và nhìn anh.
"Cô, cô ăn chưa?" Anh cầm đũa và thìa nhưng chậm chạp không có thêm động tác nào khác.
Các thanh niên trí thức khác đều đang làm việc, cô bắt đầu thắng mỡ lợn trong một cái nồi khác.
"Thanh niên trí thức Đường có ở đây không?" Giọng của bác Thôi gái vang lên ở bên ngoài.
"Bác, có chuyện gì vậy ạ?" Đường Tiêu Tiêu đi ra từ phòng bếp.
"Bác thấy cháu nấu cơm không có rau xanh nên định mang sang cho cháu một ít." Bác gái đặt rau lên bàn trong gian nhà chính.
"Bác gái, hết bao nhiêu tiên, cháu đưa tiền cho bác."
"Chỗ này thì tốn bao nhiêu tiên đâu, chỉ tốn một chút xíu thôi. Bác còn phải về nhà trông cháu nữa, bác về đây." Bác Thôi gái khoác giỏ trúc đi về như thể sợ bị cô đuổi theo vậy.
"Con người của bác Thôi gái khá tốt." Đường Tiêu Tiêu đi vào gian nhà chính thì nhìn thấy một ít rau xanh và một quả mướp, còn có mười trái ớt xanh, tuy không nhiều nhưng cũng là tấm lòng của bà ấy.
Sau khi mỡ lợn tan ra, cô làm món sườn kho. Người ở thời đại này không thích ăn xương sườn mà họ đều thích ăn thịt mỡ, càng béo càng ngon.
Đường Tiêu Tiêu biết xương sườn ngon hơn thịt mỡ nhiều, sau này giá cả của xương sườn còn đắt gấp mấy lần thịt mỡ nữa.
Cô lấy hai hộp cơm từ trong không gian ra, hộp lớn dùng để đựng canh xương hầm còn hộp nhỏ dùng để đựng món sườn kho.
Còn thừa một ít sườn kho, cô nấu thêm một ít cơm và xào một ít rau xanh, đây chính là bữa trưa của cô.
Đợi đến khi làm xong những thứ này, nhóm thanh niên trí thức đã đi làm về, Vương Nhị Hỉ kết nhóm với những thôn dân đi cùng mình.
"Tiêu Tiêu, cô mua xe đạp à?" Lưu Phượng Quyên hỏi.
"Ừm, tiện đi ra ngoài mua đồ nên tôi mua luôn một chiếc." Cô đang ăn cơm trong gian nhà chính.
"Ai ăn thịt vậy, thơm quá." Là giọng nói của Tào Huy.
Đường Tiêu Tiêu không nói gì, cô tiếp tục ăn cơm của mình.
"Thanh niên trí thức Đường, cô có tiện cho tôi mượn xe đạp một chút được không? Mấy ngày nữa, tôi muốn vào thành phố." Tào Huy đi tới trước mặt cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong hộp cơm của cô.
"Không tiện."
Lưu Đống và Lưu Phượng Quyên ở một bên đang chuẩn bị nấu cơm nhìn nhau cười.
Đường Tiêu Tiêu không muốn để ý tới anh ta, cô nhanh chóng ăn xong phần cơm của mình. Sau khi rửa bát xong và chào hỏi với Lưu Phượng Quyên, cô xách giỏ trúc tới nhà họ Tống.
Lúc cô đến nhà họ Tống, cha mẹ Tống đang nấu cơm.
"Thanh niên trí thức Tiểu Đường, cháu ăn cơm chưa? Cháu vào nhà chúng ta ăn một miếng đi." Ngay khi vừa nhìn thấy cô, mẹ Tống đã mỉm cười chào đón.
"Thím, cháu ăn rồi ạ, cháu hầm chút canh xương và sườn kho, bổ xương cho đồng chí Tống." "Ồ, thế cháu tự đi đi" Mẹ Tống trả lời một câu xong, bà ấy lại đi vào phòng bếp.
"Vâng ạ." Đương Tiêu Tiêu xách giỏ trúc vào trong phòng.
Cửa phòng không khóa, Tống Cảnh Chi đang ngồi trên giường đọc sách. Thật ra anh đã biết cô đến từ lâu rồi, không đọc vào một chữ nào ở trong sách cả.
Tuy tay đang cầm sách nhưng anh vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của cô, hôm nay cô mặc một chiếc váy màu lam nhạt trông rất xinh đẹp.
"Khu khụ." Trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này, Tống Cảnh Chi lập tức tự phỉ nhổ bản thân, anh đang nghĩ gì vậy chứ?
Người ta chỉ là một cô gái nhỏ tới báo ơn, anh nên khỏe nhanh để cô có thể trở về sớm một chút.
Bởi vì chuyện ngày hôm qua nên Đường Tiêu Tiêu cũng không chủ động nói chuyện với anh, trong phòng có một chiếc bàn nhỏ, là để Tống Cảnh Chỉ đặt lên giường ăn cơm.
Cô dời chiếc bàn nhỏ đến trước mặt anh, sau đó mở hộp cơm trong giỏ trúc ra, lặng lẽ đưa đũa và thìa cho anh.
Tiếp đó cô vào bếp bưng cơm tới bày ở trước mặt anh. Sau khi làm xong mọi việc, cô ngồi trên ghế trong phòng và nhìn anh.
"Cô, cô ăn chưa?" Anh cầm đũa và thìa nhưng chậm chạp không có thêm động tác nào khác.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Đến Thôn Ngọc Hồ 1
Chương 8: 8: Đến Thôn Ngọc Hồ 2
Chương 9: 9: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 1
Chương 10: 10: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 2
Chương 11: 11: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 1
Chương 12: 12: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 2
Chương 13: 13: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 1
Chương 14: 14: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 2
Chương 15: 15: Vào Thành Phố 1
Chương 16: 16: Vào Thành Phố 2
Chương 17: 17: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 1
Chương 18: 18: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 2
Chương 19: 19: Kết Nhóm Ăn Cơm 1
Chương 20: 20: Kết Nhóm Ăn Cơm 2
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25: Lần Đầu Đi Chợ Đen 1
Chương 26: 26: Lần Đầu Đi Chợ Đen 2
Chương 27: 27: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 1
Chương 28: 28: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 2
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 1
Chương 38: 38: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 2
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 1
Chương 42: 42: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 2
Chương 43: 43: Em Là Người Yêu Của Anh 1
Chương 44: 44: Em Là Người Yêu Của Anh 2
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 1
Chương 48: 48: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 2
Chương 49: 49: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 1
Chương 50: 50: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 2
Chương 51: 51: Tiệc Đính Hôn 1
Chương 52: 52: Tiệc Đính Hôn 2
Chương 53: 53: Làm báo cáo kết hôn 1
Chương 54: 54: Làm báo cáo kết hôn 2
Chương 55: 55: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 1
Chương 56: 56: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 2
Chương 57: 57: Hái Nấm Trên Núi 1
Chương 58: 58: Hái Nấm Trên Núi 2
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 1
Chương 62: 62: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 2
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 1
Chương 66: 66: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 2
Chương 67: 67: Xe Quân Dụng Tới Thôn 1
Chương 68: 68: Xe Quân Dụng Tới Thôn 2
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 1
Chương 72: 72: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 2
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75: Đêm tân hôn 1
Chương 76: 76: Đêm tân hôn 2
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Bữa Cơm Đoàn Viên 1
Chương 86: 86: Bữa Cơm Đoàn Viên 2
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Xuất phát 1
Chương 90: 90: Xuất phát 2
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93: Đến Khu Gia Đình 1
Chương 94: 94: Đến Khu Gia Đình 2
Chương 95: 95: Thăm Hỏi Hàng Xóm 1
Chương 96: 96: Thăm Hỏi Hàng Xóm 2
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 1
Chương 100: 100: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 2
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 1
Chương 112: 112: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 2
Chương 113: 113: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 1
Chương 114: 114: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 2
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 1
Chương 118: 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 1
Chương 126: 126: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 2
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 1
Chương 130: 130: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 2
Chương 131: 131: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 1
Chương 132: 132: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 2
Chương 133: 133: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 1
Chương 134: 134: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 2
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 1
Chương 141: 141: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 2
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Em Chờ Anh Về 1
Chương 145: 145: Em Chờ Anh Về 2
Chương 146: 146: Anh Đã Trở Về 1
Chương 147: 147: Anh Đã Trở Về 2
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Vợ, Anh Có Giỏi Không 1
Chương 151: 151: Vợ, Anh Có Giỏi Không 2
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 1
Chương 157: 157: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 2
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 1
Chương 163: 163: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 2
Chương 164: 164: Sinh Con 1
Chương 165: 165: Sinh Con 2
Chương 166: 166: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 1
Chương 167: 167: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 2
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 1
Chương 173: 173: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 2
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 1
Chương 177: 177: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 2
Chương 178: 178: Xa Mặt Cách Lòng 1
Chương 179: 179: Xa Mặt Cách Lòng 2
Chương 180: 180: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 1
Chương 181: 181: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 2
Chương 182: 182: Lại Làm Nhiệm Vụ 1
Chương 183: 183: Lại Làm Nhiệm Vụ 2
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 1
Chương 205: 205: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 2
Chương 206: 206: Tết xuân năm 1979 (1)
Chương 207: 207: Tết xuân năm 1979 (2)
Chương 208: 208: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 1
Chương 209: 209: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 2
Chương 210: 210: Dọn Đến Viện Gia Chúc 1
Chương 211: 211: Dọn Đến Viện Gia Chúc 2
Chương 212: 212: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 1
Chương 213: 213: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 2
Chương 214: 214: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 1
Chương 215: 215: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 2
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 1
Chương 219: 219: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 2
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp