Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 96: Vụ Thanh Quân
Thẩm Thủy Yên vừa nhìn qua liền giật mình.
Khóe miệng đầy nếp nhăn của Dư Thanh nhếch lên đầy dị thường.
Sắc mặt Thẩm Thủy Yên không thay đổi, tiếp tục lại gần hắn: "A Vân, cơ thể của ngươi......"
Sở Mộ Vân lùi về phía sau.
Tay Thẩm Thủy Yên giơ giữa không trung.
Giọng Dư Thanh khàn khàn khó nghe như tiếng gió rít gào: "Sư huynh, ngươi thích phần quà này của ta không?"
Câu này giống như sét đánh ngang trời, xé tan tầng mây đen trút mưa xuống, xóa đi lớp kí ức phủ bụi khiến tất cả đều trở nên rõ ràng.
Thẩm Thủy Yên choáng váng trong vài phút ngắn ngủi rồi nhanh chóng thích ứng.
Thanh niên nhắm mắt lại rồi mở ra, trong đôi mắt ấy đã lắng đọng sức nặng của năm tháng.
Y đã nhớ ra...... tất cả.
Tham lam tùy hứng đã trở lại.
Rõ ràng là cùng một người, cùng là dung mạo xinh đẹp đến kinh ngạc kia nhưng giờ đây khí chất đã thay đổi.
Không còn sự ngây thơ của thiếu niên, không còn sự bồng bột mù quáng, càng không còn sự thiếu hiểu biết, mê muội.
Thẩm Thủy Yên mỉm cười. Y chỉ mặc y phục đơn giản nhưng trong nháy mắt cả người y như toát lên sự lộng lẫy, xa hoa. Khí chất như nhập vào xương tủy, trở thành ngôi sao băng xẹt qua trời đêm.
Trong mắt Dư Thanh sức cùng lực kiệt không che giấu được sự mê luyến, nhưng sau đó lại bị nỗi hận thù thay thế, lão hung tợn nhìn y chằm chằm.
Thẩm Thủy Yên cũng đang nhìn lão.
Đôi mắt xinh đẹp kia phản chiếu bóng hình già nua, sự đối lập này trở nên thật châm chọc.
Cơ thể Dư Thanh run rẩy, lão lại cảm thấy vĩnh viễn bị khinh thường, vĩnh viễn bị khinh bỉ, vĩnh viễn chỉ là người đứng sau. . Truyện Kiếm Hiệp
Từ lúc biết Thẩm Thủy Yên, ác mộng của lão liền bắt đầu.
Lão ngưỡng mộ vị sư huynh cao thượng này, tôn kính, sùng bái, thậm chí là yêu quý y.
Lão vắt óc tìm cách đuổi theo y, liều mạng muốn khiến y nhìn mình. Lão phấn đấu nhiều năm như vậy nhưng khi đứng trước mặt y, lại bị y coi như rác rưởi.
Lão cho rằng mình đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý của nam nhân cường đại này nhưng cuối cùng lão đã hiểu.
Trong mắt Thẩm Thủy Yên, lão thậm chí còn thua cả hòn đá trong tay y.
Lão nỗ lực nhiều năm như vậy, để khiến y chú ý mà làm rất nhiều chuyện, nhưng ngay cả tên của lão, y cũng không nhớ được.
Cuối cùng.... Lão thậm chí còn vì một vật chết mà bị vứt bỏ.
Vật sở hữu và rác rưởi.
Sau khi Dư Thanh nhận ra mình trong mắt Thẩm Thủy Yên vĩnh viễn là rác rưởi liền hận y.
Thẩm Thủy Yên nhìn lão. Giọng nói phát ra không còn trong trẻo như của thiếu niên mà trầm thấp, lười biếng khiến người ta cảm thấy sợ hãi: "Ngươi nên biết động vào đồ của ta sẽ nhận lấy hậu quả gì."
Vẫn như vậy..... Vẫn là thái độ xem người ta như con kiến, vẫn là dáng vẻ cao thượng ích kỉ!
Dư Thanh cảm thấy nỗi hận của nửa đời người đều ngập tràn trong lòng. Lão cười to, trong mắt đầy ác độc: "Thẩm Thủy Yên, ta sắp chết rồi! Ngươi còn có thể làm gì ta? Ta dùng cái mạng này để cho ngươi biết cái gì gọi là muốn cũng không được, cái gì gọi là đau không muốn sống. Mạng của ta là đáng giá!"
Thẩm Thủy Yên không làm gì mà chỉ nhìn lão không nháy mắt.
Dư Thanh nổi da gà, nhưng lão vẫn cắn răng nói:
"Ngươi đừng mơ lấy An Thác Sơn uy h**p ta, đồ đệ ta đã đi từ lâu, ở đây ngay cả xác chết cũng không có!"
Khóe miệng Thẩm Thủy Yên khẽ cong. Y chậm rãi nói: "Ngươi sẽ không chết, càng đừng mong sẽ chết. Đồ đệ của ngươi đã đi? Không sao, chỉ cần biến ngươi thành Phù Ngẫu, ngươi sẽ tự tìm ra người thân."
Đồng tử mắt Dư Thanh giãn ra.
Thẩm Thủy Yên đến gần lão, đôi mắt y đen nhánh như có thể hút người vào. Y cong môi, nở nụ cười như ma quỷ mê hoặc lòng người: "Ta sẽ khiến ngươi duy trì tỉnh táo, chính mắt nhìn mình tìm ra người thân, sau đó tra tấn họ đến chết."
Dư Thanh muốn tự sát nhưng Thẩm Thủy Yên lại giơ tay, hoa văn rậm rạp tuôn ra từ đầu ngón tay, lấy tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường mà bao phủ cả bàn tay trắng nõn, sau đó y đột nhiên đâm vào lồng ngực Dư Thanh, ngón tay chạm vào trái tim lão.
Vì đau đớn mà vẻ mặt Dư Thanh trở nên hoảng sợ.
Trong mắt Thẩm Thủy Yên tràn ngập chán ghét: "Thật là cơ thể khiến người ta ghê tởm." Vừa dứt lời, hoa văn vờn quanh tay y giống như có sự sống mà quấn lấy trái tim, sau đó bao trùm mạch máu và dây thần kinh.....
Phù Ngẫu Thuật......
Hóa ra lúc này Thẩm Thủy Yên đã biết loại pháp thuật điên rồ này.
Sở Mộ Vân thở dài, nhanh chóng nói với Linh: "Giữ tỉnh táo."
Linh phản ứng rất nhanh, thứ Sở Mộ Vân nói là kỹ năng trợ giúp khi nó thăng cấp. Nó nhanh chóng sử dụng để Sở Mộ Vân không bị ảnh hưởng đến tâm trí.
Linh: "Dư Thanh làm gì ngươi vậy?"
Sở Mộ Vân: "Khiến người yêu thành kẻ thù, kẻ thù thành người yêu, thật ác độc."
Linh: "......."
Sở Mộ Vân hồi phục lại tâm trạng.
Sở Mộ Vân: "Ta rất thích Thẩm Thủy Yên, bị ảnh hưởng cũng là bình thường."
Linh không dám nói gì nữa.
May mắn lúc trước Sở Mộ Vân lựa chọn "giữ tỉnh táo', nếu không chưa chắc đã vượt qua lần công lược này.
Dư Thanh ra tay thật xảo quyệt, khiến hắn chán ghét người mình yêu nhưng lại yêu người mình ghét.
Sở Mộ Vân đương nhiên không yêu Thẩm Thủy Yên đến mức đó nhưng hắn cũng có chút tình cảm.
Con chó, con mèo nuôi mấy năm còn yêu thích thì nói gì đến thiếu niên xinh đẹp như vậy.
Sở Mộ Vân thích Thẩm Thủy Yên là không thể nghi ngờ, nhưng ngoài ra hắn còn thích Tạ Thiên Lan nữa, vì dù sao cũng đã ngủ với nhau nhiều lần như vậy.
Nếu thật sự bị thứ này ảnh hưởng thì thái độ của Sở Mộ Vân đối với bảy ma tôn là gì thì khó nói, nhưng chắc chắn...... Linh bảo bảo sẽ bị ghét.
Cảm xúc chính là biến số lớn nhất.
Thất Tâm Đan và Mị thú đều khiến Sở Mộ Vân càng cảnh giác, cho nên khi Linh bảo bảo nói ra kỹ năng 'giữ tỉnh táo' thì hắn không do dự mà lựa chọn.
Mà hiện tại chứng minh quyết định của hắn không hề sai.
Thẩm Thủy Yên xử xong Dư Thanh liền đi về phía Sở Mộ Vân.
Sở Mộ Vân bình tĩnh lại, phát huy khả năng diễn xuất của mình.
Lúc hắn đang nghĩ xem khi nào thích hợp để diễn thì tiếng đàn đột nhiên phá không mà tới, nháy mắt cuốn bay mái nhà.
Lệ khí kéo tới, nam nhân mặc hồng y diễm lệ xuất hiện trong không trung. Y cong môi cười: "Quả nhiên ta không nhìn nhầm, thì ra là Vụ Thanh Quân."
Khóe miệng đầy nếp nhăn của Dư Thanh nhếch lên đầy dị thường.
Sắc mặt Thẩm Thủy Yên không thay đổi, tiếp tục lại gần hắn: "A Vân, cơ thể của ngươi......"
Sở Mộ Vân lùi về phía sau.
Tay Thẩm Thủy Yên giơ giữa không trung.
Giọng Dư Thanh khàn khàn khó nghe như tiếng gió rít gào: "Sư huynh, ngươi thích phần quà này của ta không?"
Câu này giống như sét đánh ngang trời, xé tan tầng mây đen trút mưa xuống, xóa đi lớp kí ức phủ bụi khiến tất cả đều trở nên rõ ràng.
Thẩm Thủy Yên choáng váng trong vài phút ngắn ngủi rồi nhanh chóng thích ứng.
Thanh niên nhắm mắt lại rồi mở ra, trong đôi mắt ấy đã lắng đọng sức nặng của năm tháng.
Y đã nhớ ra...... tất cả.
Tham lam tùy hứng đã trở lại.
Rõ ràng là cùng một người, cùng là dung mạo xinh đẹp đến kinh ngạc kia nhưng giờ đây khí chất đã thay đổi.
Không còn sự ngây thơ của thiếu niên, không còn sự bồng bột mù quáng, càng không còn sự thiếu hiểu biết, mê muội.
Thẩm Thủy Yên mỉm cười. Y chỉ mặc y phục đơn giản nhưng trong nháy mắt cả người y như toát lên sự lộng lẫy, xa hoa. Khí chất như nhập vào xương tủy, trở thành ngôi sao băng xẹt qua trời đêm.
Trong mắt Dư Thanh sức cùng lực kiệt không che giấu được sự mê luyến, nhưng sau đó lại bị nỗi hận thù thay thế, lão hung tợn nhìn y chằm chằm.
Thẩm Thủy Yên cũng đang nhìn lão.
Đôi mắt xinh đẹp kia phản chiếu bóng hình già nua, sự đối lập này trở nên thật châm chọc.
Cơ thể Dư Thanh run rẩy, lão lại cảm thấy vĩnh viễn bị khinh thường, vĩnh viễn bị khinh bỉ, vĩnh viễn chỉ là người đứng sau. . Truyện Kiếm Hiệp
Từ lúc biết Thẩm Thủy Yên, ác mộng của lão liền bắt đầu.
Lão ngưỡng mộ vị sư huynh cao thượng này, tôn kính, sùng bái, thậm chí là yêu quý y.
Lão vắt óc tìm cách đuổi theo y, liều mạng muốn khiến y nhìn mình. Lão phấn đấu nhiều năm như vậy nhưng khi đứng trước mặt y, lại bị y coi như rác rưởi.
Lão cho rằng mình đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý của nam nhân cường đại này nhưng cuối cùng lão đã hiểu.
Trong mắt Thẩm Thủy Yên, lão thậm chí còn thua cả hòn đá trong tay y.
Lão nỗ lực nhiều năm như vậy, để khiến y chú ý mà làm rất nhiều chuyện, nhưng ngay cả tên của lão, y cũng không nhớ được.
Cuối cùng.... Lão thậm chí còn vì một vật chết mà bị vứt bỏ.
Vật sở hữu và rác rưởi.
Sau khi Dư Thanh nhận ra mình trong mắt Thẩm Thủy Yên vĩnh viễn là rác rưởi liền hận y.
Thẩm Thủy Yên nhìn lão. Giọng nói phát ra không còn trong trẻo như của thiếu niên mà trầm thấp, lười biếng khiến người ta cảm thấy sợ hãi: "Ngươi nên biết động vào đồ của ta sẽ nhận lấy hậu quả gì."
Vẫn như vậy..... Vẫn là thái độ xem người ta như con kiến, vẫn là dáng vẻ cao thượng ích kỉ!
Dư Thanh cảm thấy nỗi hận của nửa đời người đều ngập tràn trong lòng. Lão cười to, trong mắt đầy ác độc: "Thẩm Thủy Yên, ta sắp chết rồi! Ngươi còn có thể làm gì ta? Ta dùng cái mạng này để cho ngươi biết cái gì gọi là muốn cũng không được, cái gì gọi là đau không muốn sống. Mạng của ta là đáng giá!"
Thẩm Thủy Yên không làm gì mà chỉ nhìn lão không nháy mắt.
Dư Thanh nổi da gà, nhưng lão vẫn cắn răng nói:
"Ngươi đừng mơ lấy An Thác Sơn uy h**p ta, đồ đệ ta đã đi từ lâu, ở đây ngay cả xác chết cũng không có!"
Khóe miệng Thẩm Thủy Yên khẽ cong. Y chậm rãi nói: "Ngươi sẽ không chết, càng đừng mong sẽ chết. Đồ đệ của ngươi đã đi? Không sao, chỉ cần biến ngươi thành Phù Ngẫu, ngươi sẽ tự tìm ra người thân."
Đồng tử mắt Dư Thanh giãn ra.
Thẩm Thủy Yên đến gần lão, đôi mắt y đen nhánh như có thể hút người vào. Y cong môi, nở nụ cười như ma quỷ mê hoặc lòng người: "Ta sẽ khiến ngươi duy trì tỉnh táo, chính mắt nhìn mình tìm ra người thân, sau đó tra tấn họ đến chết."
Dư Thanh muốn tự sát nhưng Thẩm Thủy Yên lại giơ tay, hoa văn rậm rạp tuôn ra từ đầu ngón tay, lấy tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường mà bao phủ cả bàn tay trắng nõn, sau đó y đột nhiên đâm vào lồng ngực Dư Thanh, ngón tay chạm vào trái tim lão.
Vì đau đớn mà vẻ mặt Dư Thanh trở nên hoảng sợ.
Trong mắt Thẩm Thủy Yên tràn ngập chán ghét: "Thật là cơ thể khiến người ta ghê tởm." Vừa dứt lời, hoa văn vờn quanh tay y giống như có sự sống mà quấn lấy trái tim, sau đó bao trùm mạch máu và dây thần kinh.....
Phù Ngẫu Thuật......
Hóa ra lúc này Thẩm Thủy Yên đã biết loại pháp thuật điên rồ này.
Sở Mộ Vân thở dài, nhanh chóng nói với Linh: "Giữ tỉnh táo."
Linh phản ứng rất nhanh, thứ Sở Mộ Vân nói là kỹ năng trợ giúp khi nó thăng cấp. Nó nhanh chóng sử dụng để Sở Mộ Vân không bị ảnh hưởng đến tâm trí.
Linh: "Dư Thanh làm gì ngươi vậy?"
Sở Mộ Vân: "Khiến người yêu thành kẻ thù, kẻ thù thành người yêu, thật ác độc."
Linh: "......."
Sở Mộ Vân hồi phục lại tâm trạng.
Sở Mộ Vân: "Ta rất thích Thẩm Thủy Yên, bị ảnh hưởng cũng là bình thường."
Linh không dám nói gì nữa.
May mắn lúc trước Sở Mộ Vân lựa chọn "giữ tỉnh táo', nếu không chưa chắc đã vượt qua lần công lược này.
Dư Thanh ra tay thật xảo quyệt, khiến hắn chán ghét người mình yêu nhưng lại yêu người mình ghét.
Sở Mộ Vân đương nhiên không yêu Thẩm Thủy Yên đến mức đó nhưng hắn cũng có chút tình cảm.
Con chó, con mèo nuôi mấy năm còn yêu thích thì nói gì đến thiếu niên xinh đẹp như vậy.
Sở Mộ Vân thích Thẩm Thủy Yên là không thể nghi ngờ, nhưng ngoài ra hắn còn thích Tạ Thiên Lan nữa, vì dù sao cũng đã ngủ với nhau nhiều lần như vậy.
Nếu thật sự bị thứ này ảnh hưởng thì thái độ của Sở Mộ Vân đối với bảy ma tôn là gì thì khó nói, nhưng chắc chắn...... Linh bảo bảo sẽ bị ghét.
Cảm xúc chính là biến số lớn nhất.
Thất Tâm Đan và Mị thú đều khiến Sở Mộ Vân càng cảnh giác, cho nên khi Linh bảo bảo nói ra kỹ năng 'giữ tỉnh táo' thì hắn không do dự mà lựa chọn.
Mà hiện tại chứng minh quyết định của hắn không hề sai.
Thẩm Thủy Yên xử xong Dư Thanh liền đi về phía Sở Mộ Vân.
Sở Mộ Vân bình tĩnh lại, phát huy khả năng diễn xuất của mình.
Lúc hắn đang nghĩ xem khi nào thích hợp để diễn thì tiếng đàn đột nhiên phá không mà tới, nháy mắt cuốn bay mái nhà.
Lệ khí kéo tới, nam nhân mặc hồng y diễm lệ xuất hiện trong không trung. Y cong môi cười: "Quả nhiên ta không nhìn nhầm, thì ra là Vụ Thanh Quân."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên qua
Chương 2: 2: Mạc Cửu Thiều
Chương 3: 3: Ám chỉ
Chương 4: 4: Thật sự là thẳng nam?!
Chương 5: 5: Quyến rũ không thành
Chương 6: 6: Yến Trầm
Chương 7: 7: Bắt gian
Chương 8: 8: Không thể giải thích
Chương 9: 9: Bày tỏ
Chương 10: 10: Con ruột
Chương 11: 11: Cầu thao thất bại
Chương 12: 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
Chương 13: 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
Chương 14: 14: Gặp lại Yến Trầm
Chương 15: 15: Điều kiện
Chương 16: 16: Chấp nhận
Chương 17: 17: Sí hỏa
Chương 18: 18: Thất vọng
Chương 19: 19: Sự thật
Chương 20: 20: Nhận thân
Chương 21: 21: Hung thủ
Chương 22: 22: Phẫn nộ
Chương 23: 23: Trận chiến
Chương 24: 24: Kết thúc
Chương 25: 25: Cầu hôn
Chương 26: 26: Chiến đấu
Chương 27: 27: Hóa hình
Chương 28: 28: Dục cầu bất mãn
Chương 29: 29: Lười biếng
Chương 30: 30: Băng Linh Dịch
Chương 31: 31: Hôn
Chương 32: 32: Không biết yêu
Chương 33: 33: Đổi ý
Chương 34: 34: Rời đi
Chương 35: 35: Bại lộ
Chương 36: 36: Pháp sư trận
Chương 37: 37: Gặp lại
Chương 38: 38: Ái nhân
Chương 39: 39: Tình yêu
Chương 40: 40: Dâm thú
Chương 41: 41: Y không yêu ngươi
Chương 42: 42: Mục đích
Chương 43: 43: Từ biệt
Chương 44: 44: Phát hiện
Chương 45: 45: Hợp tác
Chương 46: 46: Thi thể Sở Mộ Vân
Chương 47: 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
Chương 48: 48: Thất bại
Chương 49: 49: Thành toàn
Chương 50: 50: Bí mật của Quân Mặc
Chương 51: 51: Hắn còn thích ngươi sao?
Chương 52: 52: Ký ức
Chương 53: 53: Thức thứ chín
Chương 54: 54: Song sinh trận
Chương 55: 55: "Sở Mộ Vân"
Chương 56: 56: Cầu hôn
Chương 57: 57: Biến cố
Chương 58: 58: Thẩm Thủy Yên
Chương 59: 59: 4000 năm trước
Chương 60: 60: Tôn giả Nhân giới
Chương 61: 61: Phụ thân
Chương 62: 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
Chương 63: 63: Người thừa kế
Chương 64: 64: Tam đầu yêu thú
Chương 65: 65: Mộng thú
Chương 66: 66: Tạ Thiên Lan
Chương 67: 67: Uy hiếp
Chương 68: 68: Phát tình
Chương 69: 69: Rút mông vô tình
Chương 70: 70: Tệ bạc
Chương 71: 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
Chương 72: 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
Chương 73: 73: A Vân
Chương 74: 74: Chấp niệm
Chương 75: 75: Trở lại
Chương 76: 76: Cầu xin
Chương 77: 77: Nhất đao lưỡng đoạn
Chương 78: 78: Bạc tình
Chương 79: 79: Từ bỏ
Chương 80: 80: Thời cơ
Chương 81: 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
Chương 82: 82: Tôn nghiêm
Chương 83: 83: Trống vắng
Chương 84: 84: Tự sát
Chương 85: 85: Biến cố
Chương 86: 86: Kí sinh
Chương 87: 87: Diệt Mị thú
Chương 88: 88: Trốn tránh
Chương 89: 89: Không muốn làm
Chương 90: 90: Bắt gian
Chương 91: 91: Xin lỗi
Chương 92: 92: Đến Yêu giới
Chương 93: 93: Trị liệu sư
Chương 94: 94: Kẻ thù không đội trời chung
Chương 95: 95: Chữa trị
Chương 96: 96: Vụ Thanh Quân
Chương 97: 97: Yêu hận điên đảo
Chương 98: 98: Giấu đầu lòi đuôi
Chương 99: 99: Thay đổi
Chương 100: 100: Tai tinh
Chương 101: 101: Thiên họa chi thể
Chương 102: 102: Quả Hợp Cẩn
Chương 103: 103: Công Lược Thành Công
Chương 104: 104
Chương 105: 105: Quyết Định Thắng Thua
Chương 106: 106: Hoang Đường
Chương 107: 107: Trả Lại
Chương 108: 108: Không Ân Không Oán
Chương 109: 109: Sống Lại
Chương 110: 110: Xá Thân Trận
Chương 111: 111: Đặt Tên
Chương 112: 112: Khởi Tử Hồi Sinh
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Không tìm thấy chương nào phù hợp