Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 55
17:08 - 03.06.2026
1,529 lượt xem
“Thôi, đừng lằng nhẵng nữa, người tôi giao cho ông rồi đấy!” Tô Cảnh Sâm nhả một hơi thuốc dài, búng đầu tàn. Gã liếc ngang, đôi đồng tử hơi hếch lên, tỏa tia sắc bén.
Không phải chưa từng cân nhắc sẽ dắt con bé theo mình, dĩ nhiên là an tâm, khỏi lo nó lại bày chuyện phiền phức. Nhưng e thấy nó, mình lại nhất thời mềm lòng, thế thì công sức đổ xuống sông xuống biển hết à?
Thôi thì để cho khuất mắt, nhét nó vào Sư đoàn 321 vốn nổi tiếng hang hùm miệng cọp ở đất kinh thành. Gã không tin mình không trị được nó.
“Không dạy được, tôi cứ ông mà nã! Dạy mà để mẻ đầu sứt trán, thì ông cứ liệu hồn!”
Nói đoạn đấm thùm thụp vào ngực Lục Khánh. Khiến anh ta thiếu đòi nội thương ói máu.
Anh ta biết ngay lần nào Thủ trưởng ra nhiệm vụ cũng toàn chuyện khổ sai. Lần này thì thôi toi, quẳng ngay một đứa con gái cho mình, không được dạy nặng tay, cũng không được nương tay.
Lục Khánh len lén ngó sáng cô bé kia. Người ta ngồi thu lu ven đường, tốt xấu gì thì cũng là cháu gái Thủ trưởng, anh tính hay là cho nghỉ một tí. Đợi Thủ trưởng đi rồi, anh dặn dò một câu cho cô bé vào đại đội nữ binh, quấy quá lấy lệ cho xong.
Ý nghĩ vừa manh nha, Tô Cảnh Sâm đã thẳng tay bóp đứt đoạn.
“Ông đừng có mà bày trò vớ vẩn, ngoài mặt vâng dạ trong bụng thì tính toán. Bao giờ huấn luyện xong, tôi sẽ đích thân kiểm tra. Ông nương nhẹ để tôi biết được thì cứ liệu hồn!”
Cái kiểu tinh vi của thằng ranh này, bụng nghĩ gì mặt vẽ nấy, nói bảo là quân do gã rèn, gà còn thấy xấu hổ. Địch chưa dùng hình, thằng ranh đã đem cơ mật bày ra hết trên mặt rồi, thế thì còn gì nữa?
Lục Khánh gãi đầu, mặt tò mò hỏi: “Thưa Thủ trưởng, thế cháu gái anh phạm lỗi gì mà khiến anh bực tức, phải tống vào chốn hang cọp thế này? Anh nom không thương à?”
Tô Cảnh Sâm nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành viền cong cong. Con ngươi đen láy phản chiếu hào quang le lói, nom thì có vẻ nghiêm cẩn trịnh trọng, nhưng lời cất lên lại bộc lộ toàn bộ bản tính thô lỗ.
“Ông hiểu cái đếch gì! Con gà rù như ông mà còn định moi lời tôi à? Ngữ ông mà cậy được miệng tôi thì đấy chức Sư đoàn trưởng tôi để ông làm!”
Diệp Bạc Hâm ngồi dưới đất, nghe cả hai chỉ bằng mấy câu kì kèo như mặc cả mua bán đã quyết định cô đi đâu về đâu. Cô tức quặn ruột, liền ngồi lì không dậy nữa. Dây dưa được lúc nào hay lúc ấy, đằng nào thì người cũng đang khó chịu.
Nghĩ cũng xấu hổ, lâu lắm rồi chưa ói mửa thảm hại đến vậy, mật xanh mật vàng ra hết.
Hôm nay không chỉ nhận ra mình bị chứng sợ độ cao, mà còn say xe nữa. Mọi bệnh tật trong tiềm thức được Tô Cảnh Sâm khai quật ra hai cái rồi. Tiếp theo là huấn luyện gian khổ, ai mà biết cô còn sâu sắc trải nghiệm gì thêm về bản thân nữa?
Nếu có thể, cô cầu mong không phải dùng thủ đoạn dã man này.
“Này.” Tô Cảnh Sâm coi như vẫn còn tính người. Bàn bạc xong với Lục Khánh, thấy cháu gái nôn mửa, gã quay vào xe lấy chai nước khoáng.
Hai giờ chiều, nắng chói chang, dưới ánh sáng mặt trời, chai nước đổ bóng lấp loáng trên nền đất.
Diệp Bạc Hâm liếc mắt nhìn, đầu không buồn ngẩng, hừ mũi tỏ thái độ. Không thèm nhận, cô nhích sang một bên.
Nom dáng vẻ kiêu kì của cô, Tô Cảnh Sâm tức quá bật cười: “Thôi được rồi, còn chưa dậy à? Nôn khắp nơi, ngửi không thấy khó chịu à?”
Ngửi thế nào được? Rõ ràng cô nôn ở tận bãi cỏ bên kia, giờ đã dịch ra chỗ rõ xa rồi cơ mà?
Tô Cảnh Sâm chết tiệt, lại bôi nhọ mình!
Diệp Bạc Hâm chìa tay giật chai nước, song cánh tay nhũn nhừ yếu ớt, vặn mấy lần không được, tức đến toát mồ hôi.
Tô Cảnh Sâm phì cười thành tiếng, cầm lại, mở giúp cô.
Diệp Bạc Hâm đứng dậy, dốc mấy lần nước xúc miệng. Nước vừa chạm xuống đất, lập tức khô cong.
Khóe miệng cô giật mấy cái. Thời tiết này bắt cô đi phơi nắng, chẳng những cháy da, nhỡ cảm nắng gì đó thì sao?
“Xem cái dáng vẻ không được tích sự gì, ngồi xe cũng say!”
Diệp Bạc Hâm không thèm bắt lời. Cô ném chai nước ra xa tít tắp. Chai nước vẽ một đường vòng trên không trung, sau thẳng căng đáp xuống một lùm cây.
Rồi lại nhích thêm mấy bước, đoạn ngồi bệt xuống bãi cỏ, hai tay vòng ôm chân, đầu vùi xuống đầu gối.
Hôm nay Tô Cảnh Sâm lệnh cho cô không được mặc váy, không mặc quần rộng. Trên người là đôi giầy vải, thêm quần ôm sát màu đen dài đến mắt cá chân, áo vải chiffon màu ngó sen tay rộng, tóc quấn dây thun cột thành đuôi ngựa.
Tô Uyển hay dặn cô phải chú ý hình tượng, ăn ra dáng ăn, đứng ra dáng đứng. Nhưng khuất khỏi tầm mắt của bà, là Diệp Bạc Hâm cứ thấy thế nào thoải mái thì theo thế này. Cô chả tiểu thư đến nỗi không dám ngồi xuống đất bẩn.
Hồi nhỏ ở trại của ông ngoại từng không ít lần nghịch bùn, chảnh chọe quái gì.
Á à! Ranh con lại còn sưng sỉa?
Xem ra thường ngày nuông chiều nó quen rồi!
Tô Cảnh Sâm khoặm mặt, đá vào đùi cô: “Này, còn quấy hả? Đứng dậy mau!”
Trong doanh trại ngoại trừ một đại đội nữ đặc chủng và mấy nữ sĩ quan trong đoàn ra thì giống cái ít đến thảm hại. Hơn nữa nữ quân nhân so với nam quân nhân trên cơ bản đều như nhau, đen xì xì, người lực lưỡng, ăn nói thô lậu, hăng lên thậm chí còn gớm ghê hơn đàn ông. Xưa nay chả ai coi họ là đàn bà con gái cả.
Mà nữ đặc chủng thì thôi khỏi phải nói, toàn linh tinh nhuệ tuyển chọn từ các đại đội, cũng có mấy cô xinh xinh, nhưng với sức khỏe ấy thì chả ai dám tơ tưởng.
Ai mà dám thậm thụt nhòm ngó con gái trong quân doanh?
Hôm nay Diệp Bạc Hâm xuất hiện bên ngoài cửa doanh trại, ăn diện trẻ trung xinh xắn, vóc dáng ấy ai cũng có cảm giác liễu yếu đào tơ, nhìn chẳng khác nào Lâm Đại Ngọc, làm bùng phát hooc-mon nam tính và cả tính tò mò trong các anh. Thi thoảng có người đi qua cửa doanh trại, ai nấy đều ngó trộm cô, ánh mắt ấy không khác gì loại hùm sói.
Ngặt nỗi cô không để ý thấy. Tô Cảnh Sâm đau đầu vì cô cháu, cũng chả còn thời gian bận tâm đến những kẻ kia.
Lục Khánh ném mấy cái lườm về phía bọn kia, nhưng dần dà người đông hơn, anh ta lườm không xuể.
Chẳng mấy chốc, một tiểu đoàn nào đó trong quân doanh đều truyền miệng nhau, một chiếc Liebro đang đỗ ngoài cổng doanh trại, vị thủ trưởng nào đó vai bốn sao hai vạch đang đe nẹt, người bị đe không phải lính doanh trại, mà là một cô gái yểu điệu thục nữ, mắng đến độ người ta phát khóc.
Vừa đến đã thành người nổi tiếng trong doanh trại, đến nỗi cuộc sống của Diệp Bạc Hâm trong doanh trại về sau mấp mô trắc trở, đi đâu cũng bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, cũng vì thế mà đắc tội với sếp sò của đại đội nữ đặc chủng. Vị đại đội trưởng này nhìn kiểu gì cũng thấy cô ngứa mắt, lúc mắng chửi thường hay mang chuyện này ra bỉ bai cô, hành cho bằng chết.
Dĩ nhiên đó là chuyện về sau, còn bây giờ Diệp Bạc Hâm chỉ mong Tô Cảnh Sâm sẽ mềm lòng, đồng ý đưa cô về, nào có nghĩ mình đã gây chuyện rắc rối.
Bất kể Tô Cảnh Sâm có nói gì, Diệp Bạc Hâm cũng không hé miệng. Lục Khánh sợ Thủ trưởng tức lên đánh người, tính vốn thương hoa tiếc ngọc khiến anh ta đành đứng một bên hết lời can gián.
Tô Cảnh Sâm không nghe, cười khẩy dạo bước quanh Diệp Bạc Hâm, thân hình cao to đứng chắp tay sau lưng đổ cái bóng chùm lên người Diệp Bạc Hâm. Bước chân thấp cao, từng nhịp bước khiến Diệp Bạc Hâm rợn tóc gáy.
“Hỏi lại lần nữa, không đứng dậy đúng không?” Tô Cảnh Sâm thẳng thừng buông lời uy h**p.
Không phải chưa từng cân nhắc sẽ dắt con bé theo mình, dĩ nhiên là an tâm, khỏi lo nó lại bày chuyện phiền phức. Nhưng e thấy nó, mình lại nhất thời mềm lòng, thế thì công sức đổ xuống sông xuống biển hết à?
Thôi thì để cho khuất mắt, nhét nó vào Sư đoàn 321 vốn nổi tiếng hang hùm miệng cọp ở đất kinh thành. Gã không tin mình không trị được nó.
“Không dạy được, tôi cứ ông mà nã! Dạy mà để mẻ đầu sứt trán, thì ông cứ liệu hồn!”
Nói đoạn đấm thùm thụp vào ngực Lục Khánh. Khiến anh ta thiếu đòi nội thương ói máu.
Anh ta biết ngay lần nào Thủ trưởng ra nhiệm vụ cũng toàn chuyện khổ sai. Lần này thì thôi toi, quẳng ngay một đứa con gái cho mình, không được dạy nặng tay, cũng không được nương tay.
Lục Khánh len lén ngó sáng cô bé kia. Người ta ngồi thu lu ven đường, tốt xấu gì thì cũng là cháu gái Thủ trưởng, anh tính hay là cho nghỉ một tí. Đợi Thủ trưởng đi rồi, anh dặn dò một câu cho cô bé vào đại đội nữ binh, quấy quá lấy lệ cho xong.
Ý nghĩ vừa manh nha, Tô Cảnh Sâm đã thẳng tay bóp đứt đoạn.
“Ông đừng có mà bày trò vớ vẩn, ngoài mặt vâng dạ trong bụng thì tính toán. Bao giờ huấn luyện xong, tôi sẽ đích thân kiểm tra. Ông nương nhẹ để tôi biết được thì cứ liệu hồn!”
Cái kiểu tinh vi của thằng ranh này, bụng nghĩ gì mặt vẽ nấy, nói bảo là quân do gã rèn, gà còn thấy xấu hổ. Địch chưa dùng hình, thằng ranh đã đem cơ mật bày ra hết trên mặt rồi, thế thì còn gì nữa?
Lục Khánh gãi đầu, mặt tò mò hỏi: “Thưa Thủ trưởng, thế cháu gái anh phạm lỗi gì mà khiến anh bực tức, phải tống vào chốn hang cọp thế này? Anh nom không thương à?”
Tô Cảnh Sâm nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành viền cong cong. Con ngươi đen láy phản chiếu hào quang le lói, nom thì có vẻ nghiêm cẩn trịnh trọng, nhưng lời cất lên lại bộc lộ toàn bộ bản tính thô lỗ.
“Ông hiểu cái đếch gì! Con gà rù như ông mà còn định moi lời tôi à? Ngữ ông mà cậy được miệng tôi thì đấy chức Sư đoàn trưởng tôi để ông làm!”
Diệp Bạc Hâm ngồi dưới đất, nghe cả hai chỉ bằng mấy câu kì kèo như mặc cả mua bán đã quyết định cô đi đâu về đâu. Cô tức quặn ruột, liền ngồi lì không dậy nữa. Dây dưa được lúc nào hay lúc ấy, đằng nào thì người cũng đang khó chịu.
Nghĩ cũng xấu hổ, lâu lắm rồi chưa ói mửa thảm hại đến vậy, mật xanh mật vàng ra hết.
Hôm nay không chỉ nhận ra mình bị chứng sợ độ cao, mà còn say xe nữa. Mọi bệnh tật trong tiềm thức được Tô Cảnh Sâm khai quật ra hai cái rồi. Tiếp theo là huấn luyện gian khổ, ai mà biết cô còn sâu sắc trải nghiệm gì thêm về bản thân nữa?
Nếu có thể, cô cầu mong không phải dùng thủ đoạn dã man này.
“Này.” Tô Cảnh Sâm coi như vẫn còn tính người. Bàn bạc xong với Lục Khánh, thấy cháu gái nôn mửa, gã quay vào xe lấy chai nước khoáng.
Hai giờ chiều, nắng chói chang, dưới ánh sáng mặt trời, chai nước đổ bóng lấp loáng trên nền đất.
Diệp Bạc Hâm liếc mắt nhìn, đầu không buồn ngẩng, hừ mũi tỏ thái độ. Không thèm nhận, cô nhích sang một bên.
Nom dáng vẻ kiêu kì của cô, Tô Cảnh Sâm tức quá bật cười: “Thôi được rồi, còn chưa dậy à? Nôn khắp nơi, ngửi không thấy khó chịu à?”
Ngửi thế nào được? Rõ ràng cô nôn ở tận bãi cỏ bên kia, giờ đã dịch ra chỗ rõ xa rồi cơ mà?
Tô Cảnh Sâm chết tiệt, lại bôi nhọ mình!
Diệp Bạc Hâm chìa tay giật chai nước, song cánh tay nhũn nhừ yếu ớt, vặn mấy lần không được, tức đến toát mồ hôi.
Tô Cảnh Sâm phì cười thành tiếng, cầm lại, mở giúp cô.
Diệp Bạc Hâm đứng dậy, dốc mấy lần nước xúc miệng. Nước vừa chạm xuống đất, lập tức khô cong.
Khóe miệng cô giật mấy cái. Thời tiết này bắt cô đi phơi nắng, chẳng những cháy da, nhỡ cảm nắng gì đó thì sao?
“Xem cái dáng vẻ không được tích sự gì, ngồi xe cũng say!”
Diệp Bạc Hâm không thèm bắt lời. Cô ném chai nước ra xa tít tắp. Chai nước vẽ một đường vòng trên không trung, sau thẳng căng đáp xuống một lùm cây.
Rồi lại nhích thêm mấy bước, đoạn ngồi bệt xuống bãi cỏ, hai tay vòng ôm chân, đầu vùi xuống đầu gối.
Hôm nay Tô Cảnh Sâm lệnh cho cô không được mặc váy, không mặc quần rộng. Trên người là đôi giầy vải, thêm quần ôm sát màu đen dài đến mắt cá chân, áo vải chiffon màu ngó sen tay rộng, tóc quấn dây thun cột thành đuôi ngựa.
Tô Uyển hay dặn cô phải chú ý hình tượng, ăn ra dáng ăn, đứng ra dáng đứng. Nhưng khuất khỏi tầm mắt của bà, là Diệp Bạc Hâm cứ thấy thế nào thoải mái thì theo thế này. Cô chả tiểu thư đến nỗi không dám ngồi xuống đất bẩn.
Hồi nhỏ ở trại của ông ngoại từng không ít lần nghịch bùn, chảnh chọe quái gì.
Á à! Ranh con lại còn sưng sỉa?
Xem ra thường ngày nuông chiều nó quen rồi!
Tô Cảnh Sâm khoặm mặt, đá vào đùi cô: “Này, còn quấy hả? Đứng dậy mau!”
Trong doanh trại ngoại trừ một đại đội nữ đặc chủng và mấy nữ sĩ quan trong đoàn ra thì giống cái ít đến thảm hại. Hơn nữa nữ quân nhân so với nam quân nhân trên cơ bản đều như nhau, đen xì xì, người lực lưỡng, ăn nói thô lậu, hăng lên thậm chí còn gớm ghê hơn đàn ông. Xưa nay chả ai coi họ là đàn bà con gái cả.
Mà nữ đặc chủng thì thôi khỏi phải nói, toàn linh tinh nhuệ tuyển chọn từ các đại đội, cũng có mấy cô xinh xinh, nhưng với sức khỏe ấy thì chả ai dám tơ tưởng.
Ai mà dám thậm thụt nhòm ngó con gái trong quân doanh?
Hôm nay Diệp Bạc Hâm xuất hiện bên ngoài cửa doanh trại, ăn diện trẻ trung xinh xắn, vóc dáng ấy ai cũng có cảm giác liễu yếu đào tơ, nhìn chẳng khác nào Lâm Đại Ngọc, làm bùng phát hooc-mon nam tính và cả tính tò mò trong các anh. Thi thoảng có người đi qua cửa doanh trại, ai nấy đều ngó trộm cô, ánh mắt ấy không khác gì loại hùm sói.
Ngặt nỗi cô không để ý thấy. Tô Cảnh Sâm đau đầu vì cô cháu, cũng chả còn thời gian bận tâm đến những kẻ kia.
Lục Khánh ném mấy cái lườm về phía bọn kia, nhưng dần dà người đông hơn, anh ta lườm không xuể.
Chẳng mấy chốc, một tiểu đoàn nào đó trong quân doanh đều truyền miệng nhau, một chiếc Liebro đang đỗ ngoài cổng doanh trại, vị thủ trưởng nào đó vai bốn sao hai vạch đang đe nẹt, người bị đe không phải lính doanh trại, mà là một cô gái yểu điệu thục nữ, mắng đến độ người ta phát khóc.
Vừa đến đã thành người nổi tiếng trong doanh trại, đến nỗi cuộc sống của Diệp Bạc Hâm trong doanh trại về sau mấp mô trắc trở, đi đâu cũng bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, cũng vì thế mà đắc tội với sếp sò của đại đội nữ đặc chủng. Vị đại đội trưởng này nhìn kiểu gì cũng thấy cô ngứa mắt, lúc mắng chửi thường hay mang chuyện này ra bỉ bai cô, hành cho bằng chết.
Dĩ nhiên đó là chuyện về sau, còn bây giờ Diệp Bạc Hâm chỉ mong Tô Cảnh Sâm sẽ mềm lòng, đồng ý đưa cô về, nào có nghĩ mình đã gây chuyện rắc rối.
Bất kể Tô Cảnh Sâm có nói gì, Diệp Bạc Hâm cũng không hé miệng. Lục Khánh sợ Thủ trưởng tức lên đánh người, tính vốn thương hoa tiếc ngọc khiến anh ta đành đứng một bên hết lời can gián.
Tô Cảnh Sâm không nghe, cười khẩy dạo bước quanh Diệp Bạc Hâm, thân hình cao to đứng chắp tay sau lưng đổ cái bóng chùm lên người Diệp Bạc Hâm. Bước chân thấp cao, từng nhịp bước khiến Diệp Bạc Hâm rợn tóc gáy.
“Hỏi lại lần nữa, không đứng dậy đúng không?” Tô Cảnh Sâm thẳng thừng buông lời uy h**p.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Không tìm thấy chương nào phù hợp