Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 3 - 90: Tức giận quát tháo trong cơn mưa
23:51 - 07.06.2026
360 lượt xem
Hoắc Thương Châu giật mình, ánh mắt vô cùng phức tạp, những lời Cố Chiêu Ninh vừa nói như ngàn vạn mũi dao đâm vào tim khiến anh đau đớn.
“Anh buông tôi ra đi” Cố Chiêu Ninh rất lâu không thể đẩy được Hoắc Thương Châu ra, cau mày lạnh lùng.
Anh đứng dậy buông cô, ngồi trên ghế salon cúi đầu không nói, không ai biết anh đang nghĩ gì.
Cố Chiêu Ninh xoay xoay cổ tay, đứng dậy đi tới cửa bật đèn rồi mở cửa phòng: “Chủ tịch Hoắc, ngài có thể đi” Cô vô cảm nhìn bóng lưng Hoắc Thương Châu, lạnh lùng nói.
Hoắc Thương Châu cười lạnh một tiếng, sau đó đứng lên đi về phía Cố Chiêu Ninh, còn cô theo bản năng lùi về sau cửa hai bước, chỉ sợ anh lại làm tiếp chuyện gì. Hoắc Thương Châu nhìn Cố Chiêu Ninh không hề chớp mắt, cũng không nói gì cho đến khi tới cửa, nhìn cô lần cuối rồi đi ra ngoài.
Sau khi Hoắc Thương Châu đi, Cố Chiêu Ninh lập tức đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa từ từ trượt xuống, cho đến khi chạm xuống mặt sàn lạnh băng mới cuộn mình lại.
Trong lòng thật không muốn, không đành lòng, nhưng lúc này cô không thể nào tiếp nhận Hoắc Thương Châu, bất kể đêm nay là anh thật lòng thổ lộ hay nhất thời nổi hứng, cô đều không cách nào đón nhận, dù sao bên cạnh anh còn Thiên Mộng Tuyết.
Nhưng anh nói phải có trách nhiệm với Thiên Mộng Tuyết, rốt cuộc trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có thể khiến một kẻ lạnh lùng vô tình như Hoắc Thương Châu lại chấp nhận hứa hẹn với một người phụ nữ như vậy….
Đột nhiên, ngoài trời đổ mưa xối xả, Cố Chiêu Ninh vội vàng đứng lên đóng cửa sổ.
Cũng theo bản năng, cô nhìn xuống dưới, cô ở tầng 6, có thể thấy rõ ràng Hoắc Thương Châu đang đội mưa đi ra xe.
Anh ta là kẻ ngu ngốc hay sao? Cứ như thế sẽ bị ốm! Cố Chiêu Ninh cắn môi, tuyến phòng ngự trong lòng giờ khắc này hoàn toàn sụp đổ.
Mặc cho cô ngụy trang thế nào, lời nói cả đời này không thể qua lại với Hoắc Thương Châu cô cũng đã nói, nhưng thấy một Hoắc Thương Châu hồn xiêu phách lạc như vậy, cô lại không nhịn được.
Xỏ dép, vội vàng cầm dù lao như bay ra khỏi phòng.
Hoắc Thương Châu vẫn đang chìm đắm trong hình ảnh cự tuyệt của Cố Chiêu Ninh, thực tế anh cũng không trách cô, vì người buông tay đầu tiên chính là anh, cô hận anh cũng đúng, chỉ có điều tim vô cùng đau.
Nếu như Thiên Mộng Tuyết không trở về, anh và Cố Chiêu Ninh sẽ hạnh phúc chứ? Đáng chết, anh lại đang mong Thiên Mộng Tuyết không trở lại. Ý nghĩ đáng sợ này khiến anh rung mình.
Mưa to xối sạch mặt đường, ướt sũng người anh, khiến anh rốt cuộc đã hiểu rõ tim mình, trong lòng anh đã không còn Thiên Mộng Tuyết, mà chỉ có ngập tràn Cố Chiêu Ninh, sự thay đổi này không biết từ lúc nào, có lẽ… kể từ khi Cố Chiêu Ninh xuất hiện trong cuộc sống của anh.
“Anh là kẻ đần à? Không thấy trời mưa sao?” Không biết từ lúc nào, Cố Chiêu Ninh đã che một chiếc ô xanh trên đầu anh, vì mưa quá lớn, Cố Chiêu Ninh gần như hét lên.
Hoắc Thương Châu ướt lướt thướt, anh dừng lại nhìn khuôn mặt tràn đầy lo lắng của Cố Chiêu Ninh không nói gì.
“Nói chuyện với anh anh không nghe thấy à? Sao anh lại đần như vậy! Tôi mặc kệ anh” Cố Chiêu Ninh giận dữ nhìn Hoắc Thương Châu, sau đó đấm anh mấy cái rồi nhét chiếc ô vào tay anh định quay đầu bỏ đi.
“Đừng đi! Ninh Ninh, anh biết rõ là anh khờ! Nhưng… Lúc này anh không biết phải làm sao!” Dường như cùng lúc, Hoắc Thương Châu vứt chiếc ô, kéo Cố Chiêu Ninh ôm chặt vào lòng, đã bao lâu rồi sau cái ôm đầu tiên, anh nhớ mùi vị, nhớ cảm giác ấy, anh không muốn buông tay nữa.
“Anh buông tôi ra đi” Cố Chiêu Ninh rất lâu không thể đẩy được Hoắc Thương Châu ra, cau mày lạnh lùng.
Anh đứng dậy buông cô, ngồi trên ghế salon cúi đầu không nói, không ai biết anh đang nghĩ gì.
Cố Chiêu Ninh xoay xoay cổ tay, đứng dậy đi tới cửa bật đèn rồi mở cửa phòng: “Chủ tịch Hoắc, ngài có thể đi” Cô vô cảm nhìn bóng lưng Hoắc Thương Châu, lạnh lùng nói.
Hoắc Thương Châu cười lạnh một tiếng, sau đó đứng lên đi về phía Cố Chiêu Ninh, còn cô theo bản năng lùi về sau cửa hai bước, chỉ sợ anh lại làm tiếp chuyện gì. Hoắc Thương Châu nhìn Cố Chiêu Ninh không hề chớp mắt, cũng không nói gì cho đến khi tới cửa, nhìn cô lần cuối rồi đi ra ngoài.
Sau khi Hoắc Thương Châu đi, Cố Chiêu Ninh lập tức đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa từ từ trượt xuống, cho đến khi chạm xuống mặt sàn lạnh băng mới cuộn mình lại.
Trong lòng thật không muốn, không đành lòng, nhưng lúc này cô không thể nào tiếp nhận Hoắc Thương Châu, bất kể đêm nay là anh thật lòng thổ lộ hay nhất thời nổi hứng, cô đều không cách nào đón nhận, dù sao bên cạnh anh còn Thiên Mộng Tuyết.
Nhưng anh nói phải có trách nhiệm với Thiên Mộng Tuyết, rốt cuộc trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có thể khiến một kẻ lạnh lùng vô tình như Hoắc Thương Châu lại chấp nhận hứa hẹn với một người phụ nữ như vậy….
Đột nhiên, ngoài trời đổ mưa xối xả, Cố Chiêu Ninh vội vàng đứng lên đóng cửa sổ.
Cũng theo bản năng, cô nhìn xuống dưới, cô ở tầng 6, có thể thấy rõ ràng Hoắc Thương Châu đang đội mưa đi ra xe.
Anh ta là kẻ ngu ngốc hay sao? Cứ như thế sẽ bị ốm! Cố Chiêu Ninh cắn môi, tuyến phòng ngự trong lòng giờ khắc này hoàn toàn sụp đổ.
Mặc cho cô ngụy trang thế nào, lời nói cả đời này không thể qua lại với Hoắc Thương Châu cô cũng đã nói, nhưng thấy một Hoắc Thương Châu hồn xiêu phách lạc như vậy, cô lại không nhịn được.
Xỏ dép, vội vàng cầm dù lao như bay ra khỏi phòng.
Hoắc Thương Châu vẫn đang chìm đắm trong hình ảnh cự tuyệt của Cố Chiêu Ninh, thực tế anh cũng không trách cô, vì người buông tay đầu tiên chính là anh, cô hận anh cũng đúng, chỉ có điều tim vô cùng đau.
Nếu như Thiên Mộng Tuyết không trở về, anh và Cố Chiêu Ninh sẽ hạnh phúc chứ? Đáng chết, anh lại đang mong Thiên Mộng Tuyết không trở lại. Ý nghĩ đáng sợ này khiến anh rung mình.
Mưa to xối sạch mặt đường, ướt sũng người anh, khiến anh rốt cuộc đã hiểu rõ tim mình, trong lòng anh đã không còn Thiên Mộng Tuyết, mà chỉ có ngập tràn Cố Chiêu Ninh, sự thay đổi này không biết từ lúc nào, có lẽ… kể từ khi Cố Chiêu Ninh xuất hiện trong cuộc sống của anh.
“Anh là kẻ đần à? Không thấy trời mưa sao?” Không biết từ lúc nào, Cố Chiêu Ninh đã che một chiếc ô xanh trên đầu anh, vì mưa quá lớn, Cố Chiêu Ninh gần như hét lên.
Hoắc Thương Châu ướt lướt thướt, anh dừng lại nhìn khuôn mặt tràn đầy lo lắng của Cố Chiêu Ninh không nói gì.
“Nói chuyện với anh anh không nghe thấy à? Sao anh lại đần như vậy! Tôi mặc kệ anh” Cố Chiêu Ninh giận dữ nhìn Hoắc Thương Châu, sau đó đấm anh mấy cái rồi nhét chiếc ô vào tay anh định quay đầu bỏ đi.
“Đừng đi! Ninh Ninh, anh biết rõ là anh khờ! Nhưng… Lúc này anh không biết phải làm sao!” Dường như cùng lúc, Hoắc Thương Châu vứt chiếc ô, kéo Cố Chiêu Ninh ôm chặt vào lòng, đã bao lâu rồi sau cái ôm đầu tiên, anh nhớ mùi vị, nhớ cảm giác ấy, anh không muốn buông tay nữa.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Ngày hôn lễ
Chương 2: Quyển 1 - 2: Hôn lễ khác thường
Chương 3: Quyển 1 - 3: Bà nội đáng yêu
Chương 4: Quyển 1 - 4: Bất nhất Hoắc Thương Châu
Chương 5: Quyển 1 - 5: Cự tuyệt tàn khốc
Chương 6: Quyển 1 - 6: Chọc giận Hoắc Thương Châu
Chương 7: Quyển 1 - 7: Ai dám động đến ta, ta cho thành thái giám luôn!
Chương 8: Quyển 1 - 8: Tư thế mập mờ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Kế sách của bà nội (xin giữ kín)
Chương 10: Quyển 1 - 10: Hắn bị hạ dược
Chương 11: Quyển 1 - 11: Hắn bị hạ dược 2
Chương 12: Quyển 1 - 12: Bà nội hiểu lầm
Chương 13: Quyển 1 - 13: Phòng khám ngoại khoa
Chương 14: Quyển 1 - 14: Thắng Thiên – Mạc Nhan say rượu
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thắng Thiên – Tình huống đột xuất
Chương 16: Quyển 1 - 16: Thắng Thiên – Cố Chiêu Ninh mắc bẫy
Chương 17: Quyển 1 - 17: Thắng Thiên – rơi vào miệng sói
Chương 18: Quyển 1 - 18: Thắng Thiên – Một hồi nữa sẽ hết nóng
Chương 19: Quyển 1 - 19: Thắng Thiên – Điểm yếu của hắn
Chương 20: Quyển 1 - 20: Ngọc Sáng – vô cùng hấp dẫn
Chương 21: Quyển 1 - 21: Ngọc sáng – Giúp cô giải thuốc
Chương 22: Quyển 1 - 22: Mập mờ giằng co
Chương 23: Quyển 1 - 23: Giúp anh vui
Chương 24: Quyển 1 - 24: Ngại quá, đụng phải anh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Hắn là Bạch Hiên Dật
Chương 26: Quyển 1 - 26: Không được để ý người phụ nữ của mình
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cậu vốn không phải người tốt
Chương 28: Quyển 1 - 28: Em tìm về đúng vị trí của mình
Chương 29: Quyển 1 - 29: Hoắc Thị - Hẹn gặp
Chương 30: Quyển 1 - 30: Hoắc Thị - vô tình nghe được
Chương 31: Quyển 1 - 31: Hoắc Thị - Tôi đã nhìn nhầm người
Chương 32: Quyển 1 - 32: Cảm ơn anh đã cứu
Chương 33: Quyển 1 - 33: Chết vì sĩ diện
Chương 34: Quyển 1 - 34: Anh muốn theo đuổi em
Chương 35: Quyển 1 - 35: Tầng hầm u ám
Chương 36: Quyển 1 - 36: Thả hồ về rừng chưa hẳn là việc xấu
Chương 37: Quyển 1 - 37: Hai người miệng cứng lòng mềm
Chương 38: Quyển 1 - 38: Gượng cười
Chương 39: Quyển 1 - 39: Băng và lửa được luyện thành như thế
Chương 40: Quyển 1 - 40: Thực hiện các quy định của hợp đồng
Chương 41: Quyển 1 - 41: Không muốn thấy em rơi lệ
Chương 42: Quyển 1 - 42: Sáng sớm đã cãi nhau
Chương 43: Quyển 1 - 43: Em bán mình
Chương 44: Quyển 1 - 44: Thật giả Hoắc Thương Châu
Chương 45: Quyển 1 - 45: Đố kỵ ư
Chương 46: Quyển 1 - 46: Ai là người đả thương
Chương 47: Quyển 1 - 47: Nội tâm giãy giụa
Chương 48: Quyển 1 - 48: Ở lại với em
Chương 49: Quyển 1 - 49: Lại tưởng bở
Chương 50: Quyển 1 - 50: Làm người ta giật cả mình
Chương 51: Quyển 1 - 51: Phụ nữ như em không có nhiều
Chương 52: Quyển 1 - 52: Nghe lời, đừng lộn xộn
Chương 53: Quyển 1 - 53: Cùng ăn bữa tối
Chương 54: Quyển 1 - 54: Nghe được chuyện không nên nghe
Chương 55: Quyển 1 - 55: Không dưng làm việc tốt
Chương 56: Quyển 1 - 56: Lễ phục màu trắng
Chương 57: Quyển 1 - 57: Tiệc rượu xa hoa
Chương 58: Quyển 1 - 58: Tình huống này là thế nào?
Chương 59: Quyển 1 - 59: Khiêu vũ không tự nhiên
Chương 60: Quyển 1 - 60: Cưỡng hôn
Chương 61: Quyển 1 - 61: Ta cho ngươi một phút
Chương 62: Quyển 1 - 62: Bắt được Tiểu Tam (Kẻ thứ 3/ Bồ nhí)
Chương 63: Quyển 1 - 63: Dạy dỗ Tiểu Tam
Chương 64: Quyển 1 - 64: Em có quan tâm không
Chương 65: Quyển 1 - 65: Biến hóa trong lòng
Chương 66: Quyển 1 - 66: Đồng thời đả kích
Chương 67: Quyển 1 - 67: Cắn đi nếu điều đó làm em thoải mái
Chương 68: Quyển 1 - 68: Không ra tay
Chương 69: Quyển 1 - 69: Tĩnh lặng đến đáng sợ
Chương 70: Quyển 1 - 70: Chọc giận hắn
Chương 71: Quyển 1 - 71: Khốn khổ nhớ lại (1)
Chương 72: Quyển 1 - 72: Khốn khổ nhớ lại (2)
Chương 73: Quyển 1 - 73: Thiên Mộng Tuyết xuất hiện
Chương 74: Quyển 1 - 74: Thiên Mộng Tuyết xuất hiện(2)
Chương 75: Quyển 2 - 75: Nửa đêm gọi điện
Chương 76: Quyển 2 - 76: Buổi đấu giá (1)
Chương 77: Quyển 2 - 77: Buổi đấu giá (2)
Chương 78: Quyển 2 - 78: Buổi đấu giá (3)
Chương 79: Quyển 2 - 79: Buổi đấu giá (4)
Chương 80: Quyển 2 - 80: Lạc đường
Chương 81: Quyển 2 - 81: Đừng ép tôi hận anh
Chương 82: Quyển 2 - 82: Tất cả đều đã hết
Chương 83: Quyển 3 - 83: Thành công trở về
Chương 84: Quyển 3 - 84: Cũng đã thay đổi
Chương 85: Quyển 3 - 85: Gặp lại cố nhân
Chương 86: Quyển 3 - 86: Không phải oan gia đã không đụng đầu
Chương 87: Quyển 3 - 87: Quan tâm khiến ta đau lòng
Chương 88: Quyển 3 - 88: Cố quên
Chương 89: Quyển 3 - 89: Cả đời tôi cũng không thể ở cùng anh
Chương 90: Quyển 3 - 90: Tức giận quát tháo trong cơn mưa
Chương 91: Quyển 3 - 91: Mất khống chế
Chương 92: Quyển 3 - 92: Núi băng tan chảy? Hoắc Thương Châu cũng biết nói đùa?
Chương 93: Quyển 3 - 93: Không khí ám muội
Chương 94: Quyển 3 - 94: Cô ấy vĩnh viễn là của tôi
Chương 95: Quyển 3 - 95: Thiên Mộng Tuyết uy hiếp
Chương 96: Quyển 3 - 96: Âm mưu của Thiên Mộng Tuyết (1)
Chương 97: Quyển 3 - 97: Âm mưu của Thiên Mộng Tuyết (2)
Chương 98: Quyển 3 - 98: Có chuyện xảy ra
Chương 99: Quyển 3 - 99: Xuất đầu lộ diện
Chương 100: Quyển 3 - 100: Có thể phản bội không
Chương 101: Quyển 3 - 101: Có muốn báo thù không
Chương 102: Quyển 3 - 102: Muốn đuổi đi mà không được
Chương 103: Quyển 3 - 103: Một câu nói thức tỉnh trí nhớ
Chương 104: Quyển 3 - 104: Hai người đàn ông tranh đấu
Chương 105: Quyển 3 - 105: Ăn sống nuốt tươi
Chương 106: Quyển 3 - 106: Người bí ẩn
Chương 107: Quyển 3 - 107: Tình nhân bí mật
Chương 108: Quyển 3 - 108: Kế hoạch bẩn thỉu
Chương 109: Quyển 3 - 109: Kế hoạch mập mờ
Chương 110: Quyển 3 - 110: Vụng trộm
Chương 111: Quyển 3 - 111: Thì ra là thế
Chương 112: Quyển 3 - 112: Mạc Nhan và Lôi Ảnh
Chương 113: Quyển 3 - 113: Lại một khúc trầm luân
Chương 114: Quyển 3 - 114: Chủ động dâng hiến
Chương 115: Quyển 3 - 115: Đoán ra được (1)
Chương 116: Quyển 3 - 116: Lại bị “làm thịt”
Chương 117: Quyển 3 - 117: Ai “làm thịt” ai
Chương 118: Quyển 3 - 118: Sấm sét giữa trời quang
Chương 119: Quyển 3 - 119: Giấy xét nghiệm
Chương 120: Quyển 3 - 120: Hoắc Thanh Lăng xuất hiện
Chương 121: Quyển 3 - 121: Là hiểu lầm ư?
Chương 122: Quyển 3 - 122: Sự thật (1)
Chương 123: Quyển 3 - 123: Sự thật (2)
Chương 124: Quyển 3 - 124: Một sợ hãi một vui mừng
Chương 125: Quyển 3 - 125: Lôi Ảnh và Hứa Cần Dương
Chương 126: Quyển 3 - 126: Mập mờ…
Chương 127: Quyển 3 - 127: Anh yêu em
Chương 128: Quyển 3 - 128: Ai chết trong tay ai
Chương 129: Quyển 3 - 129: Có chuyện gì lừa dối tôi phải không
Chương 130: Quyển 3 - 130: Thiếu chút thì lộ ra
Chương 131: Quyển 3 - 131: 131: Ngủ, chứ em nghĩ làm gì?
Chương 132: Quyển 3 - 132: Anh nhìn thấy ma hả?
Chương 133: Quyển 3 - 133: Tự làm tự chịu
Chương 134: Quyển 3 - 134: Chết cũng muốn kéo cái đệm lưng
Chương 135: Quyển 3 - 135: Gặp lại A Đường thúc
Chương 136: Quyển 3 - 136: Sự thật (1)
Chương 137: Quyển 3 - 137: Sự thật (2)
Chương 138: Quyển 3 - 138: Chúng ta cưới lại đi
Chương 139: Quyển 3 - 139: Chuyện gì phải đến sẽ đến
Chương 140: Quyển 3 - 140: Vô tình làm hại người khác
Chương 141: Quyển 3 - 141: Tình thế căng thẳng
Chương 142: Quyển 3 - 142: Mất con
Chương 143: Quyển 3 - 143: Không nhìn được thấu lòng nhau
Chương 144: Quyển 3 - 144: Sập bẫy
Chương 145: Quyển 3 - 145: Con dao đó
Chương 146: Quyển 3 - 146: Tất cả đều kết thúc
Chương 147: Quyển 3 - 147: Lôi Ảnh bị bắt
Chương 148: Quyển 3 - 148: Kế hoạch sát nhập
Chương 149: Quyển 3 - 149: Gỡ bỏ nỗi băn khoăn
Chương 150: Quyển 3 - 150: Bị xử tù
Chương 151: Quyển 3 - 151: Tôi sẽ đợi anh ấy
Chương 152: Quyển 3 - 152: Kết thúc viên mãn
Không tìm thấy chương nào phù hợp