Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 4: Năm năm sau, tại sân bay quốc tế thành phố Hải
13:49 - 02.06.2026
1,575 lượt xem
Một giọng nữ dịu dàng đang thông báo trêи loa phát thanh: “Mọi người chú ý, chuyến bay số CT078 bay từ thủ đô nước F đã hạ cánh. Mời quý khách chuẩn bị sẵn sàng tiếp đất..” Nhóm người đang đứng đợi ngoài cửa ồn ào cả lên.
Trong đó có một cô gái đứng ở hàng đầu giơ tấm bảng viết: “Nhà thiết kế Tô Manh” Trương Tiểu Vân không ngừng đưa mắt tìm kiếm trong đám đông người phụ nữ ăn nền nã chín chắn. Nhưng cô không thể tìm được ai có đặc điểm như vậy, mà lại bị thu hút bởi một người phụ nữ đội nón rộng vành, đẩy vali, ngồi trêи đó là một đứa trẻ. Hay nói chính xác hơn là bộ quần áo trêи người cô ấy thu hút sự quan tâm của cô.
Lấy góc nhìn của một nhà thiết kế thời trang nhìn họ thì quần áo hai người phối hợp với nhau vô cùng đẹp đẽ.
Dáng người con gái đó mảnh mai nhưng lại không phải là loại ốm tong ốm teo, ngược lại là kiểu đồng hồ cát, đằng trước đầy đặn, phía sau vểnh cao, vừa phong cách lại không lộ ra vẻ dung tục thông thường.
Mặc một cái áo dây hở bụng màu đen của thương hiệu F, bên dưới phối với một cái quần dài mỏng màu xanh lục thương hiệu C. Dưới chân mang đôi ủng Anh màu nâu.
Cả người nhìn qua vừa cá tính lại không mất đi nét nữ tính.
Có điều gương mặt của cô gái quá đẹp. Gương mặt trái xoan, đôi mắt to có hồn, mũi cao, miệng nhỏ, so sánh với người nổi tiếng thật không kém bao nhiêu.
Nhà thiết kế thời trang đều thích người mẫu dáng đẹp nhưng không cần gương mặt quá đẹp. Bởi vì người mẫu như vậy mới có thể thể hiện được cái đẹp của trang phục..
Người mẫu quá xinh đẹp sẽ khiến cho ánh mắt người xem toàn bộ đều tập trung lên khuôn mặt của họ, mà không phải là quan sát bộ quần áo họ đang mặc trêи người.
Nhưng người phụ nữ mà Trương Tiểu Vân vẫn luôn nhìn chăm chú lại đi đến trước mặt cô, nở một nụ cười: “Hi, chị là Tô Manh” Trương Tiểu Vân kinh ngạc, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt: “Cô Tô, chào mừng cô đến thành phố Hải!” Trước khi đến sân bay, cô biết ngày hôm nay người mình đón là một nhân vật lợi hại. Ở Pariss tạo ra hai đợt trào lưu thời trang hot nhất. Năm vừa rồi lại giành được giải thưởng nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi MF.
Cô biết Tô Manh này còn rất trẻ nhưng không ngờ được lại trẻ như vậy, còn xinh đẹp như thết Tô Manh nhìn Trương Tiểu Vân hai mắt long lanh trước mặt, cũng cười nói: “Thật ra chị là người thành phố Hải, xem như trở về nhà thôi” Cô nhìn qua bầu trời tươi đẹp rực rỡ và ánh nắng chói chang bên ngoài, trong lòng có chút thốn thức.
Bốn năm qua đi, cô đã trở về rồi.
Lúc đầu cô dùng cách thức thê thảm như thế rời khỏi thành phố này. Bây giờ lại dùng thân phận của nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi, đầy thực lực trở về.
Trương Tiểu Vân lập tức đính chính lại, luôn miệng khen ngợi nói: “Chào mừng nhà thiết kế Tô trở về nhà! Cô Tô, xe đón cô đã tới rồi. Chúng ta đi bên này!” Tô Manh gật gật đầu, duõi tay ra che màn hình điện thoại bị Tô Ngạn Khải chơi suốt dọc đường, khẽ cười nói: “Tiểu Khải, không phải con đồng ý với mẹ rồi sao? Sao lại chơi điện thoại nữa, mẹ sẽ giận đó!” Trương Tiểu Vân ở bên cạnh lại kinh ngạc lần nữa. Cô không ngờ cô Tô trẻ vậy mà đã có con trai lớn như thế rồi. Liếc qua người cô, thật sự nhìn không ra cô đã từng sinh con.
Khi đứa bé đội nón rộng vành luôn ngồi trêи vali chưa mở miệng nói chuyện lần nào lúc này ngẩng đầu lên, cô càng kinh ngạc tới mức thiếu chút nữa quên cả thở.
Đứa bé ngồi trêи vali mặc đồ đôi với Tô Manh, trêи người là cái áo đen chữ T, phía dưới mặc một cái quân màu xanh lính. Dưới chân mang đội ủng nhỏ màu đen.
Nhưng khiến người khác nhìn không chớp mắt là khuôn mặt của bé. Đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng. Cái miệng nhỏ cong lên cùng với hai má bầu bĩnh của trẻ nhỏ, nói thẳng ra chính là hoàng tử bé trong truyện cổ tích.
Chỉ là cậu hoàng tử bé này nắm chặt điện thoại không buông. Những ngón tay búp măng múa thoăn thoät, nói mà mắt cũng không thèm chớp: “Mẹ, đợi con làm cái công thức cuối cùng này thôi. Lập trình này xem như hoàn thành rồi”
Trong đó có một cô gái đứng ở hàng đầu giơ tấm bảng viết: “Nhà thiết kế Tô Manh” Trương Tiểu Vân không ngừng đưa mắt tìm kiếm trong đám đông người phụ nữ ăn nền nã chín chắn. Nhưng cô không thể tìm được ai có đặc điểm như vậy, mà lại bị thu hút bởi một người phụ nữ đội nón rộng vành, đẩy vali, ngồi trêи đó là một đứa trẻ. Hay nói chính xác hơn là bộ quần áo trêи người cô ấy thu hút sự quan tâm của cô.
Lấy góc nhìn của một nhà thiết kế thời trang nhìn họ thì quần áo hai người phối hợp với nhau vô cùng đẹp đẽ.
Dáng người con gái đó mảnh mai nhưng lại không phải là loại ốm tong ốm teo, ngược lại là kiểu đồng hồ cát, đằng trước đầy đặn, phía sau vểnh cao, vừa phong cách lại không lộ ra vẻ dung tục thông thường.
Mặc một cái áo dây hở bụng màu đen của thương hiệu F, bên dưới phối với một cái quần dài mỏng màu xanh lục thương hiệu C. Dưới chân mang đôi ủng Anh màu nâu.
Cả người nhìn qua vừa cá tính lại không mất đi nét nữ tính.
Có điều gương mặt của cô gái quá đẹp. Gương mặt trái xoan, đôi mắt to có hồn, mũi cao, miệng nhỏ, so sánh với người nổi tiếng thật không kém bao nhiêu.
Nhà thiết kế thời trang đều thích người mẫu dáng đẹp nhưng không cần gương mặt quá đẹp. Bởi vì người mẫu như vậy mới có thể thể hiện được cái đẹp của trang phục..
Người mẫu quá xinh đẹp sẽ khiến cho ánh mắt người xem toàn bộ đều tập trung lên khuôn mặt của họ, mà không phải là quan sát bộ quần áo họ đang mặc trêи người.
Nhưng người phụ nữ mà Trương Tiểu Vân vẫn luôn nhìn chăm chú lại đi đến trước mặt cô, nở một nụ cười: “Hi, chị là Tô Manh” Trương Tiểu Vân kinh ngạc, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt: “Cô Tô, chào mừng cô đến thành phố Hải!” Trước khi đến sân bay, cô biết ngày hôm nay người mình đón là một nhân vật lợi hại. Ở Pariss tạo ra hai đợt trào lưu thời trang hot nhất. Năm vừa rồi lại giành được giải thưởng nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi MF.
Cô biết Tô Manh này còn rất trẻ nhưng không ngờ được lại trẻ như vậy, còn xinh đẹp như thết Tô Manh nhìn Trương Tiểu Vân hai mắt long lanh trước mặt, cũng cười nói: “Thật ra chị là người thành phố Hải, xem như trở về nhà thôi” Cô nhìn qua bầu trời tươi đẹp rực rỡ và ánh nắng chói chang bên ngoài, trong lòng có chút thốn thức.
Bốn năm qua đi, cô đã trở về rồi.
Lúc đầu cô dùng cách thức thê thảm như thế rời khỏi thành phố này. Bây giờ lại dùng thân phận của nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi, đầy thực lực trở về.
Trương Tiểu Vân lập tức đính chính lại, luôn miệng khen ngợi nói: “Chào mừng nhà thiết kế Tô trở về nhà! Cô Tô, xe đón cô đã tới rồi. Chúng ta đi bên này!” Tô Manh gật gật đầu, duõi tay ra che màn hình điện thoại bị Tô Ngạn Khải chơi suốt dọc đường, khẽ cười nói: “Tiểu Khải, không phải con đồng ý với mẹ rồi sao? Sao lại chơi điện thoại nữa, mẹ sẽ giận đó!” Trương Tiểu Vân ở bên cạnh lại kinh ngạc lần nữa. Cô không ngờ cô Tô trẻ vậy mà đã có con trai lớn như thế rồi. Liếc qua người cô, thật sự nhìn không ra cô đã từng sinh con.
Khi đứa bé đội nón rộng vành luôn ngồi trêи vali chưa mở miệng nói chuyện lần nào lúc này ngẩng đầu lên, cô càng kinh ngạc tới mức thiếu chút nữa quên cả thở.
Đứa bé ngồi trêи vali mặc đồ đôi với Tô Manh, trêи người là cái áo đen chữ T, phía dưới mặc một cái quân màu xanh lính. Dưới chân mang đội ủng nhỏ màu đen.
Nhưng khiến người khác nhìn không chớp mắt là khuôn mặt của bé. Đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng. Cái miệng nhỏ cong lên cùng với hai má bầu bĩnh của trẻ nhỏ, nói thẳng ra chính là hoàng tử bé trong truyện cổ tích.
Chỉ là cậu hoàng tử bé này nắm chặt điện thoại không buông. Những ngón tay búp măng múa thoăn thoät, nói mà mắt cũng không thèm chớp: “Mẹ, đợi con làm cái công thức cuối cùng này thôi. Lập trình này xem như hoàn thành rồi”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tô Manh cảm thấy nóng, rất nóng
Chương 2: 2: Bệnh viện nhân dân hàng đầu của thành phố Hải
Chương 3: 3
Chương 4: 4: Năm năm sau, tại sân bay quốc tế thành phố Hải
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Đứa bé có ủa anh không?
Chương 21: 21: Tin nhân trúng thưởng
Chương 22: 22
Chương 23: 23: Đi xem mắt
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29: Đồi tượng Tiêu chuẩn lựa chọn của Tiểu Khải rất khác người
Chương 30: 30: Mất tải liệu
Chương 31: 31: Ý tưởng nghèo nàn
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34: Thư khiêu chiến Giữa trưa,
Chương 35: 35: Tấn công tường ử; Nhưng sau khi bức thư được gửi đi liền bặt vô âm tín
Chương 36: 36: Tư liệu bị đánh cắp
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tôi không biết anh
Chương 42: 42
Chương 43: 43: Đánh mông
Chương 44: 44
Chương 45: 45: Lạt mềm buộc chặt
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Con gái luôn nói một đằng làm một nẻ
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56: Anh biết hết rồi sao?
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59: Mọi người hiểu nhầm
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Ngay buổi chiều ngày hôm sau, một chiếc xe hiệu
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141: Cầu cứu Thẩm Duc An
Chương 143: 143: Em thiếu tien?
Chương 144: 144: Không có giấy phép lái xe
Chương 145: 145: Anh là gay?
Chương 146: 146: Điên cuồng tông xe
Chương 147: 147: Cấp tốc chạy thoát thân
Chương 148: 148: Sốt ruột báo cánh sát
Chương 149: 149: Cuối cùng cũng được cứu
Chương 150: 150: Mọi chuyện phơi bày
Chương 151: 151: Thị phi ác ý
Chương 152: 152: Bà Thám chán ghét
Chương 153: 153: Con trai cũng bảo vệ mạ
Chương 154: 154: Tình cờ gặp gỡ giữa dem khuya
Chương 155: 155: Bí mật của chủ tịch
Chương 157: 157: Công ty làm nguy
Chương 158: 158: Kết hôn đi
Chương 159: 159: Hợp đồng hàn nhân
Chương 160: 160: khẩu chiến
Chương 161: 161: Dùng tiền mua tài khoản
Chương 162: 162: Ngạn Khải đau lòng
Chương 163: 163: Con không thể cưới mẹ rồi
Chương 164: 164: Chuẩn bị họp báo
Chương 165: 165: Chúng tôi là người yêu
Chương 166: 166: Chuyện tình yêu của chúng tôi
Chương 167: 167: Nghi thức cầu hôn
Chương 168: 168: Mẹ không đồng ý
Chương 169: 169: Người mẹ kỳ lạ
Chương 170: 170: Tán dương lẫn nhau
Chương 171: 171: Gọi điện suốt hai tiếng
Chương 172: 172V: kết hôn
Chương 173: 173: Từ khóa nổi bật trên Welbo
Chương 174: 174: Quan tâm chồng?
Chương 175: 175: Dọn đến nhà Thám Dục An ở
Chương 176: 176: Đồng ý sống chung
Chương 177: 177: Anh sẽ nghe lời em
Chương 179: 179: Phòng của Thám Dục An
Chương 180: 180: Gặp ác mộng
Chương 181: 181: Tình địch, số một
Chương 182: 182: Mặt hình trái tim
Chương 183: 183: Thể hiện tinh cam
Chương 184: 184: Say rượu phũ phàng bóc mẽ
Chương 185: 185: Tô Manh say trượul
Chương 186: 186: Ôm nhau
Chương 187: 187: Sau khi tỉnh rượu
Chương 188: 188: Phụ huynh là tấm gương của con cái
Chương 189: 189: Chồng của tôi
Chương 190: 190: Bóc tôm cho Tô Mạnh
Chương 191: 191: Canh thổ tự nấu
Chương 192: 192: Cảm ơn lòng tốt
Chương 193: 193: Dân tư bản
Chương 194: 194: Từ chối lòng tốt
Chương 195: 195: Quá khứ của anh
Chương 196: 196: Xuất viện về nhà
Chương 197: 197: Đừng yêu tôi hiện được điều khác thường rồi.
Chương 198: 198: Đều là vị tiền
Chương 199: 199: Bố con đánh cược
Chương 200: 200: Nên đi đăng ký kết hôn
Chương 201: 201: Anh không thể nuốt lời
Chương 202: 202: Két sắt của anh
Chương 203: 203: Bà nội nghe cháu hết
Chương 204: 204: Văn đề xưng hô
Chương 205: 205: Mẹ anh kêu anh đi tắm
Chương 206: 206: Tấm màng mỏng
Chương 208: 208: Sấy tóc
Chương 209: 209: Phải đi đăng ký
Chương 210: 210: Giao cho tôi
Chương 211: 211: Chúng ta đi lãnh giấy kết hôn đi
Chương 212: 212: Anh là đã khiến cản
Chương 213: 213: Cãi nhau lên hotsearch
Chương 214: 214: Toàn dân ủng hộ dỗ vợ
Chương 215: 215: Cùng lắm thì giải tán
Chương 216: 216: Tặng em hoa hồng của cả thành phố
Chương 217: 217: Anh không phải là thằng ngốc
Chương 218: 218: Hủy hợp đồng đến một trăm triệu
Chương 219: 219: Vợ tôi sợ độ cao
Chương 220: 220: Thể hiện tình cảm trong nhà hàng
Chương 221: 221: Kỹ năng diễn xuất của tôi một trăm điểm
Chương 222: 222: Chiếc siêu xe là phần thưởng cuối năm
Chương 223: 223: Đều là vì em
Chương 224: 224: Không được ức hiếp mẹ
Chương 225: 225: Ngủ cùng giường
Chương 226: 226: Không thấy con đâu rồi
Chương 227: 227: Chỗ tốt của bố
Chương 228: 228: Đi lãnh giấy kết hôn không
Chương 229: 229: Trở thành nhà thiết kế chính
Chương 230: 230: Lãnh giấy kết hôn
Chương 231: 231: Như nhau cả thôi
Chương 232: 232: Không có nhẫn
Chương 233: 233: Mua nhẫn
Chương 234: 234: Hẹn hò tại thủy cung
Chương 235: 235: Con thích bà nội
Chương 236: 236: Ghé sàn trình diễn
Chương 237: 237: Vợ có thích không?
Chương 238: 238: Cảm ơn chồng
Chương 239: 239: File nhạc không còn nữa
Chương 240: 240: Máy tính bị vỡ
Chương 241: 241: Tìm ra đầu sỏ tội ác
Chương 242: 242: cả thế giới đều biết tôi thích em
Chương 243: 243: cũng nên két hôn thôi
Chương 244: 244: kết hôn đi
Chương 245: 245: hai nhà tụ họp
Chương 246: 246: Giám đốc lâm thị
Chương 247: 247: Ly hôn cũng sẽ không lấy cô
Chương 248: 248: Chồng em rất đẹp trai
Chương 249: 249: Đây là chồng của tôi
Chương 250: 250: cả nhà đều tới
Chương 251: 251: Sự uy hiếp của mẹ ruột
Chương 252: 252: Đôi chân dưới bàn
Chương 253: 253: Hôn môi rồi
Chương 254: 254: Gọi một tiếng dễ nghe
Chương 255: 255: Tôi là vợ của Thẩm Dục An
Chương 256: 256: Không cho mượn thi không phải là con gái tôi
Chương 257: 257: Vợ không được bị bắt nạt
Chương 258: 258: Phân biệt đối xử
Chương 259: 259: Người đàn ông mà có yêu nhất trên thế giới
Chương 260: 260: Phạt vì dạy hư Tô Ngạn Khải
Chương 261: 261: Chi năm triệu thời mà
Chương 262: 262: Em muốn đi cũng không đi được
Không tìm thấy chương nào phù hợp