Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 104: Trút giận
"Bà đây ngày nào cũng phải giúp hắn dọn dẹp đám nữ nhân phiền phức, mấy tên đàn ông chúng mày còn đến đây xem náo nhiệt cái gì?"
"Bà đây đang lo tức giận không có chỗ phát tiết, thật đúng lúc, bọn mày lại chủ động tìm tới cửa."
Hạ Du Huyên ra sức đánh, hơn nữa càng đánh lại càng hăng, không hề nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ của mấy tên du côn. "A, chị hai à, chúng em sai rồi, sai rồi, cũng sẽ không dám nữa đâu. Chị tha cho bọn em đi."
"Oa, bảo bối nhà anh thế nhưng càng ngày càng bạo lực." Đường Sâm nhìn thấy mà miệng cứng lưỡi đơ. Cô, cô gái này thật đúng là càng ngày càng bạo lực, đánh con nhà người ta thành cái đầu heo, đến cha mẹ chúng cũng không nhận ra.
"Phù. . ." Đã trút giận xong, Hạ Du Huyên nhìn thấy vết máu trên gót giày, nhíu mày, dứt khoát ném đôi giày cao gót xuống đất.
Lãnh Liệt Hàn con khóe môi, sủng nịnh đi tới.
Hạ Du Huyên vươn hai tay ra, ý bảo Lãnh Liệt Hàn ôm lấy mình.
Ánh mắt Lãnh Liệt Hàn càng thêm sủng nịnh sâu đậm, ôm ngang bảo bối của lên "Bảo bối, đi thôi."
Hạ Du Huyên gật gật đầu, cũng không thèm nhìn đám côn đồ người bê bết máu ở phía sau.
Đường Sâm chậc chậc lắc đầu "Ai nha, các ngươi thật là xui xẻo, ngay cả 'nữ vương tiểu Miêu' cũng dám trêu chọc." Nói xong, bản thân cũng đi theo hai người vào trong bệnh viện, hoàn toàn quên mất việc mình phải ra ngoài mua bữa sáng.
Trong phòng bệnh
Liệt Hỏa toàn thân áo khoác dài trắng, mắc trên người cậu ta không có một chút cảm giác chán ghét nào, ngược lại còn tăng thêm phần ôn nhu, đẹp trai như ánh mặt trời.
Hạ Du Huyên được Lãnh Liệt Hàn ôm tiến vào liền nhìn thấy Liệt Hỏa đang cẩn thận kiểm tra vết thương cho Hoàng Ngọc Oánh, xác định không còn gì ngại mới nhẹ nhàng thở ra "Hoàng tiểu thư, cô hồi phục không tệ a. Một tuần sau là có thể xuất viện rồi."
"Ừm, cảm ơn bác sĩ." Hoàng Ngọc Oánh lễ phép trả lời.
Liệt Hỏa lắc đầu "Đừng khách khí, cô là bạn của Hạ tiểu thư, vậy cũng là bạn của tôi rồi. Chăm sóc người bị thương vốn là thiên chức của bác sĩ."
Hoàng Ngọc Oánh cười cười, quay đầu lại liền nhìn thấy Hạ Du Huyên đang ở trong lòng Lãnh Liệt Hàn "Huyên Huyên, cậu đã đến rồi. Cậu có sao không?"
Lãnh Liệt Hàn ôm Hạ Du Huyên đến bên giường Hoàng Ngọc Oánh rồi thả cô ngồi xuống, nhìn thoáng qua Liệt Hỏa, dẫn theo Thanh Long đi ra ngoài.
"Không có việc gì. Ngược lại là cậu, tại sao lại thay mình chắn phát súng đó hả? Rõ là. . . ." Hạ Du Huyên đau lòng trách cứ hành động ngốc ngếch đó của Hoàng Ngọc Oánh.
Hoàng Ngọc Oánh lại cười cười "bởi vì cậu là chị em tốt của mình a, làm sao mình có thể mặc kệ khi nhìn thấy cậu gặp chuyện không may được?"
Chính bởi cái bộ dạng này mà Hoàng Ngọc Oánh luôn bị người khác khi dễ, mỗi lần đều cậy mạnh che chở trước mặt mình. Điều này khiến cho Hạ Du Huyên thật rất đau lòng.
Rõ ràng là công chúa trong hoàng thất, lại có biểu hiện yếu đuối như vậy, tính cách không bao giờ kiêu ngạo. Tựa như cô bé lọ lem không có một chút năng lực phản kháng.
Cho dù là công chúa thì như thế nào? Bị người ta khi dễ cũng không dám lên tiếng. Hành vi yếu đuối như vậy lại trái ngược hoàn toàn với tính cách cương liệt, quả quyết của Hạ Du Huyên. Một người dũng mãnh, một người yếu đuối.
Mà Mộc Y Sương chính là đáng yêu, đơn thuần.
Người ta đều nói vật họp theo loài, người phân theo nhóm, rốt cuộc mấy người các cô làm thế nào lại có thể chơi được với nhau?
"Bà đây đang lo tức giận không có chỗ phát tiết, thật đúng lúc, bọn mày lại chủ động tìm tới cửa."
Hạ Du Huyên ra sức đánh, hơn nữa càng đánh lại càng hăng, không hề nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ của mấy tên du côn. "A, chị hai à, chúng em sai rồi, sai rồi, cũng sẽ không dám nữa đâu. Chị tha cho bọn em đi."
"Oa, bảo bối nhà anh thế nhưng càng ngày càng bạo lực." Đường Sâm nhìn thấy mà miệng cứng lưỡi đơ. Cô, cô gái này thật đúng là càng ngày càng bạo lực, đánh con nhà người ta thành cái đầu heo, đến cha mẹ chúng cũng không nhận ra.
"Phù. . ." Đã trút giận xong, Hạ Du Huyên nhìn thấy vết máu trên gót giày, nhíu mày, dứt khoát ném đôi giày cao gót xuống đất.
Lãnh Liệt Hàn con khóe môi, sủng nịnh đi tới.
Hạ Du Huyên vươn hai tay ra, ý bảo Lãnh Liệt Hàn ôm lấy mình.
Ánh mắt Lãnh Liệt Hàn càng thêm sủng nịnh sâu đậm, ôm ngang bảo bối của lên "Bảo bối, đi thôi."
Hạ Du Huyên gật gật đầu, cũng không thèm nhìn đám côn đồ người bê bết máu ở phía sau.
Đường Sâm chậc chậc lắc đầu "Ai nha, các ngươi thật là xui xẻo, ngay cả 'nữ vương tiểu Miêu' cũng dám trêu chọc." Nói xong, bản thân cũng đi theo hai người vào trong bệnh viện, hoàn toàn quên mất việc mình phải ra ngoài mua bữa sáng.
Trong phòng bệnh
Liệt Hỏa toàn thân áo khoác dài trắng, mắc trên người cậu ta không có một chút cảm giác chán ghét nào, ngược lại còn tăng thêm phần ôn nhu, đẹp trai như ánh mặt trời.
Hạ Du Huyên được Lãnh Liệt Hàn ôm tiến vào liền nhìn thấy Liệt Hỏa đang cẩn thận kiểm tra vết thương cho Hoàng Ngọc Oánh, xác định không còn gì ngại mới nhẹ nhàng thở ra "Hoàng tiểu thư, cô hồi phục không tệ a. Một tuần sau là có thể xuất viện rồi."
"Ừm, cảm ơn bác sĩ." Hoàng Ngọc Oánh lễ phép trả lời.
Liệt Hỏa lắc đầu "Đừng khách khí, cô là bạn của Hạ tiểu thư, vậy cũng là bạn của tôi rồi. Chăm sóc người bị thương vốn là thiên chức của bác sĩ."
Hoàng Ngọc Oánh cười cười, quay đầu lại liền nhìn thấy Hạ Du Huyên đang ở trong lòng Lãnh Liệt Hàn "Huyên Huyên, cậu đã đến rồi. Cậu có sao không?"
Lãnh Liệt Hàn ôm Hạ Du Huyên đến bên giường Hoàng Ngọc Oánh rồi thả cô ngồi xuống, nhìn thoáng qua Liệt Hỏa, dẫn theo Thanh Long đi ra ngoài.
"Không có việc gì. Ngược lại là cậu, tại sao lại thay mình chắn phát súng đó hả? Rõ là. . . ." Hạ Du Huyên đau lòng trách cứ hành động ngốc ngếch đó của Hoàng Ngọc Oánh.
Hoàng Ngọc Oánh lại cười cười "bởi vì cậu là chị em tốt của mình a, làm sao mình có thể mặc kệ khi nhìn thấy cậu gặp chuyện không may được?"
Chính bởi cái bộ dạng này mà Hoàng Ngọc Oánh luôn bị người khác khi dễ, mỗi lần đều cậy mạnh che chở trước mặt mình. Điều này khiến cho Hạ Du Huyên thật rất đau lòng.
Rõ ràng là công chúa trong hoàng thất, lại có biểu hiện yếu đuối như vậy, tính cách không bao giờ kiêu ngạo. Tựa như cô bé lọ lem không có một chút năng lực phản kháng.
Cho dù là công chúa thì như thế nào? Bị người ta khi dễ cũng không dám lên tiếng. Hành vi yếu đuối như vậy lại trái ngược hoàn toàn với tính cách cương liệt, quả quyết của Hạ Du Huyên. Một người dũng mãnh, một người yếu đuối.
Mà Mộc Y Sương chính là đáng yêu, đơn thuần.
Người ta đều nói vật họp theo loài, người phân theo nhóm, rốt cuộc mấy người các cô làm thế nào lại có thể chơi được với nhau?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chạy trốn
Chương 2: 2: Cô cần công việc không
Chương 3: 3: Nữ giúp việc
Chương 4: 4: Bạn gái
Chương 5: 5: Rời nhà trốn đi
Chương 6: 6: Gặp sát thủ trên đường
Chương 7: 7: Tiến vào học viện Lạc Anh
Chương 8: 8: Đám hoa si
Chương 9: 9: Phạt đứng
Chương 10: 10: Gặp hoa khôi của trường
Chương 11: 11: Bị nhốt trong nhà vệ sinh
Chương 12: 12: Ôm công chúa
Chương 13: 13: Đồ ngọt
Chương 14: 14: Thế giao
Chương 15: 15: Tắm rửa
Chương 16: 16: Nụ hôn đầu
Chương 17: 17: Tình cảm ấm lên
Chương 18: 18: Tranh tài hoa khôi trường 1
Chương 19: 19: Tranh tài hoa khôi trường 2
Chương 20: 20: Tranh tài hoa khôi trường 3
Chương 21: 21: Quà tặng bí mật
Chương 22: 22: Hắc bang
Chương 23: 23: Vô cùng đáng sợ
Chương 24: 24: Bị bắt cóc?
Chương 25: 25: Cứu người
Chương 26: 26: Cưng chiều vô hạn
Chương 27: 27: Ngục giam dưới lòng đất
Chương 28: 28: Lão đại và Đại mẫu hắc đạo
Chương 29: 29: Quay lại trường học
Chương 30: 30: Thả lỏng
Chương 31: 31: Bảo bối, ngoan
Chương 32: 32: Hơi thở 1
Chương 33: 33: Hơi thở 2
Chương 34: 34: Hung hăng cưng chiều cô
Chương 35: 35: Mẹ tìm đến trường học
Chương 36: 36: Tụ họp buổi tối
Chương 37: 37: Nhanh như vậy đã bàn bạc hôn sự ! ?
Chương 38: 38: Bá đạo như anh
Chương 39: 39: Cô quan trọng hơn tất cả mọi thứ
Chương 40: 40: Chàng trai trẻ tuổi
Chương 41: 41: Ghen tuông
Chương 42: 42: Tìm thú vui
Chương 43: 43: Trốn đi
Chương 44: 44: Cam tâm chỉ làm kỵ sĩ sau lưng
Chương 45: 45: Điên cuống
Chương 46: 46: Trường bắn súng
Chương 47: 47: Lần đầu gặp mặt tình địch 1
Chương 48: 48: Lần đầu gặp mặt tình địch 2
Chương 49: 49: Nồng nhiệt
Chương 50: 50: Bạn tốt trở về + Tai nạn xe cộ
Chương 51: 51: Tai nạn xe
Chương 52: 52: Bước ra từ quỷ môn quan
Chương 53: 53: Bộ dáng tiều tuỵ
Chương 54: 54: Đau lòng
Chương 55: 55: Anh bón em ăn
Chương 56: 56: Lần đầu tiên phục vụ người khác
Chương 57: 57: Thả cô ta ra, từ từ chơi đùa
Chương 58: 58: Yến hội hắc bang 1
Chương 59: 59: Yến hội hắc bang 2
Chương 60: 60: Yến hội hắc bang 3
Chương 61: 61: Yến hội hắc bang 4
Chương 62: 62: Sai ở đâu?
Chương 63: 63: Mặc quần áo
Chương 64: 64: Sơn trang Thanh Sắc
Chương 65: 65: Anh chỉ cưng chiều một mình em
Chương 66: 66: Giết người, cũng chỉ vì chơi rất vui
Chương 67: 67: Đồng tính
Chương 68: 68: Tuyển thư ký
Chương 69: 69: Cà phê
Chương 70: 70: Trả thù 1
Chương 71: 71: Trả thù 2
Chương 72: 72: Nhóc con, đến anh cũng dám lừa gạt sao?
Chương 73: 73: Gặp trai đẹp trên đường
Chương 74: 74: Hứng thú
Chương 75: 75: Mẹ tới chơi 1
Chương 76: 76: Mẹ tới chơi 2
Chương 77: 77: Mẹ tới chơi 3
Chương 78: 78: Không giống Hạ Du Huyên
Chương 79: 79: Hai người **
Chương 80: 80: Nhà họ Đường
Chương 81: 81: Yến hội 1
Chương 82: 82: Yến hội 2
Chương 83: 83: Yến hội 3
Chương 84: 84: Yến hội 4
Chương 85: 85: Say rượu 1
Chương 86: 86: Say rượu 2
Chương 87: 87: Trả nhân tình 1
Chương 88: 88: Trả nhân tình 2
Chương 89: 89: Người đàn ông này. .
Chương 90: 90: Biển
Chương 91: 91: Bữa sáng
Chương 92: 92: Em châm lửa đương nhiên em phải phụ trách
Chương 93: 93: Em là Vương
Chương 94: 94: Tôi không cố ý
Chương 95: 95: Tức giận
Chương 96: 96: Hoàng Ngọc Oánh
Chương 97: 97: Bị thương
Chương 98: 98: Khát máu
Chương 99: 99: Thủ đoạn tàn nhẫn
Chương 100: 100: Lần đầu giết người
Chương 101: 101: Ở lại
Chương 102: 102: Em lo lắng
Chương 103: 103: Côn đồ
Chương 104: 104: Trút giận
Chương 105: 105: Hồi bé thường xuyên đánh nhau
Chương 106: 106: Khi nào em muốn nói anh sẽ chăm chú lắng nghe
Chương 107: 107: Cô nhóc này
Chương 108: 108: Người đàn ông như mãnh thú
Chương 109: 109: Bỏ rơi người đàn ông của mình
Chương 110: 110: Người đàn ông điên cuồng 1
Chương 111: 111: Người đàn ông điên cuồng 2
Chương 112: 112: Người đàn ông điên cuồng 3
Chương 113: 113: Người đàn ông điên cuồng 4
Chương 114: 114: Người đàn ông điên cuồng 5
Chương 115: 115: Người đàn ông điên cuồng 6
Chương 116: 116: Mẹ và dì Lệ
Chương 117: 117: Tử tinh thạch 1
Chương 118: 118: Tử tinh thạch 2
Chương 119: 119: Người đàn ông của em 1
Chương 120: 120: Người đàn ông của em 2
Chương 121: 121: Người đàn ông của em 3
Chương 122: 122: Buồn nôn
Chương 123: 123: Thật sự mang thai?
Chương 124: 124: Anh em Liệt gia 1
Chương 125: 125: Anh em Liệt gia 2
Chương 126: 126: Anh em Liệt gia 3
Chương 127: 127: Anh em Liệt gia 4
Chương 128: 128: Người, đã không thấy nữa 1
Chương 129: 129: Người, đã không thấy nữa 2
Chương 130: 130: Vẫn chưa tỉnh
Chương 131: 131: Bảo bảo không còn
Chương 132: 132: Tiến vào đảo địa ngục
Chương 133: 133: Đảo địa ngục 1
Chương 134: 134: Đảo địa ngục 2
Chương 135: 135: Ba năm sau
Chương 136: 136: Binh đoàn Nữ Tử
Chương 137: 137: Cô trở lại 1
Chương 138: 138: Cô trở lại 2
Chương 139: 139: Cô trở về 3
Chương 140: 140: Cô trở lại 4
Chương 141: 141: Anh chỉ quên Hạ Du Huyên
Chương 142: 142: Chuẩn bị đính hôn sao?
Chương 143: 143: Cướp người 1
Chương 144: 144: Cướp người 2
Chương 145: 145: Cướp người 3
Chương 146: 146: Cô gái của anh đã trưởng thành rồi
Chương 147: 147: Đem ba năm bù lại
Chương 148: 148: Anh thực mạnh
Chương 149: 149: Mua đồ ăn?
Chương 150: 150: Đại gia đình hòa thuận
Chương 151: 151: 5 năm sau
Chương 152: 152
Chương 153: 153: Đại kết cục: Mở đầu hôn lễ đại thế kỷ
Chương 154: 154: Đại kết cục: Hôn lễ đại thế kỷ
Chương 155: 155: Ngoại truyện: Hôm nay, ngày của 5 năm sau
Chương 156: 156: Ngoại truyện: IQ cao đến mức không phải người địa cầu 1
Chương 157: 157: Ngoại truyện : IQ cao không giống người địa cầu 2
Chương 158: 158: Ngoại truyện : Xe máy đổi thành xe ba bánh
Chương 159: 159: Ngoại truyện : Bỏ đá xuống giếng (kết thúc)
Không tìm thấy chương nào phù hợp