Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 1-1: Đoạn văn nhỏ
ĐOẠN VĂN NHỎ 1
Tăng Dĩ Nhu: Đồng chí Khúc Mịch, tôi cảm thấy hình như tất cả mọi người đều hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta!!?
Khúc Mịch: Sao!!! Để tôi giải thích cho bọn họ, chúng ta hiện tại là tình cảm nam nữ thuần khiết, chưa đến mức ở chung một nhà.
Tăng Dĩ Nhu: Tôi là bạn gái anh khi nào?
Khúc Mịch: Còn không phải vậy sao? Em tỏ tình với tôi, chúng ta còn hẹn hò nữa …
Tăng Dĩ Nhu: Khoan khoan khoan … Tôi tỏ tình với anh lúc nào? Còn chuyện hẹn hò nữa chứ.
Khúc Mịch: Ngay lần đầu tiên em gặp tôi, em lấy điện thoại di động hỏi tôi ‘Có cảm thấy hứng thú không? Tôi nhận điện, sau đó ngay lập tức quyết định xuất viện. Cùng em gia nhập đội hình sự. Tối hôm ấy, chúng ta hẹn hò ngay chính phòng làm việc của em, còn ăn khuya chung nữa cơ mà … Món măng thịt bằm … Rất ngon! Sau đó tôi còn thường xuyên biểu lộ tình cảm với em.
Tăng Dĩ Nhu: Chờ đã …. Biểu lộ tình cảm?
Khúc Mịch: Không để em ăn mặc hở hang, dời cây kiwi đáng ghét cho em, uống rượu thay cho em, rồi ngồi nghe mấy bản báo cáo nghiệm thi tẻ nhạt của em ….
Nhìn gương mặt cực kỳ nghiêm túc của anh, Tăng Dĩ Nhu như cây non đứng trước bão lớn.
Ông trời ơi! Mau đưa tên này về trại đi … Anh đến giờ uống thuốc rồi.
---o0oo0oo0o---
ĐOẠN VĂN NHỎ 2
Một ngày đẹp trời.
Dĩ Nhu cầm trên tay dĩa xoài đã được cắt gọt sạch sẽ, đứng tựa cửa nhìn Khúc Mịch nấu nướng.
Cô đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, cất tiếng hỏi: “Anh thích em ở điểm nào?”
“Tướng mạo … Không khó coi. Vụng về trong chuyện tình cảm, mắc bệnh sạch sẽ, không thích nấu nướng, nói chuyện thẳng thắn …”
“Thì ra bạn gái của anh là vậy …” Dĩ Nhu cau mày.
“Thì ra bạn gái của anh … Là ai vậy?”, Khúc Mịch xoay người nhìn cô, chiếc tạp dề hình đôi giày cao gót trông lại càng thêm hấp dẫn.
Dĩ Nhu cắn miếng xoài, khẽ nói: “Giả ngu!”
“Đó đó … Anh thích nhất là điểm này của em!”, anh nở nụ cười, “EQ thấp, chẳng hiểu được lời tỏ tình của đàn ông … Anh yên tâm!”
Oạch … nói nhiều như vậy mà không có chút xíu xiu ưu điểm nào của cô vậy.
“Thôi … em không thèm để ý đến quá khứ của anh … Ai mà không có chút lịch sử chứ!”, cô nhàn nhạt lên tiếng, rồi xoay người ra ngoài.
“Ý em là gì! Em có lịch sử??? Lịch sử gì??? Là ai???”, Khúc Mịch chạy nhanh về phía cô, dồn dập truy hỏi, vẻ mặt cau có khó chịu: “Này này …. Anh thấy không công bằng … Em là mối tình đầu của anh, vậy mà anh không phải là người duy nhất của em …”
“Không tin! Chỉ số EQ cao như anh mà mới chỉ yêu đương một lần duy nhất, hơn nữa anh đã hơn ba mươi rồi!”
Khúc Mịch tìm mọi cách để giải thích.
Ngày thứ n.
Vẻ mặt vô cùng ảo não: “Em muốn thế nào mới chịu tin anh chỉ yêu duy nhất một lần, và người đó chính là em …”
“Tướng mạo … Không khó coi. Vụng về trong chuyện tình cảm, mắc bệnh sạch sẽ, không thích nấu nướng, nói chuyện thẳng thắn … Quan trọng nhất là EQ thấp! Vì thế cho nên, em không thể là một người yêu đầu hoàn mỹ của anh được. Nhất định là anh đã chán ngấy rồi mới cảm thấy tất cả đều là phù vân, mới chấp nhận em.”
Chậc chậc! Thì ra điểm mấu chốt là đây! Bởi người ta nói không thể đắc tội với phụ nữ. Bọn họ là loài động vật thù dai nhất, không có ngoại lệ!
Tăng Dĩ Nhu: Đồng chí Khúc Mịch, tôi cảm thấy hình như tất cả mọi người đều hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta!!?
Khúc Mịch: Sao!!! Để tôi giải thích cho bọn họ, chúng ta hiện tại là tình cảm nam nữ thuần khiết, chưa đến mức ở chung một nhà.
Tăng Dĩ Nhu: Tôi là bạn gái anh khi nào?
Khúc Mịch: Còn không phải vậy sao? Em tỏ tình với tôi, chúng ta còn hẹn hò nữa …
Tăng Dĩ Nhu: Khoan khoan khoan … Tôi tỏ tình với anh lúc nào? Còn chuyện hẹn hò nữa chứ.
Khúc Mịch: Ngay lần đầu tiên em gặp tôi, em lấy điện thoại di động hỏi tôi ‘Có cảm thấy hứng thú không? Tôi nhận điện, sau đó ngay lập tức quyết định xuất viện. Cùng em gia nhập đội hình sự. Tối hôm ấy, chúng ta hẹn hò ngay chính phòng làm việc của em, còn ăn khuya chung nữa cơ mà … Món măng thịt bằm … Rất ngon! Sau đó tôi còn thường xuyên biểu lộ tình cảm với em.
Tăng Dĩ Nhu: Chờ đã …. Biểu lộ tình cảm?
Khúc Mịch: Không để em ăn mặc hở hang, dời cây kiwi đáng ghét cho em, uống rượu thay cho em, rồi ngồi nghe mấy bản báo cáo nghiệm thi tẻ nhạt của em ….
Nhìn gương mặt cực kỳ nghiêm túc của anh, Tăng Dĩ Nhu như cây non đứng trước bão lớn.
Ông trời ơi! Mau đưa tên này về trại đi … Anh đến giờ uống thuốc rồi.
---o0oo0oo0o---
ĐOẠN VĂN NHỎ 2
Một ngày đẹp trời.
Dĩ Nhu cầm trên tay dĩa xoài đã được cắt gọt sạch sẽ, đứng tựa cửa nhìn Khúc Mịch nấu nướng.
Cô đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, cất tiếng hỏi: “Anh thích em ở điểm nào?”
“Tướng mạo … Không khó coi. Vụng về trong chuyện tình cảm, mắc bệnh sạch sẽ, không thích nấu nướng, nói chuyện thẳng thắn …”
“Thì ra bạn gái của anh là vậy …” Dĩ Nhu cau mày.
“Thì ra bạn gái của anh … Là ai vậy?”, Khúc Mịch xoay người nhìn cô, chiếc tạp dề hình đôi giày cao gót trông lại càng thêm hấp dẫn.
Dĩ Nhu cắn miếng xoài, khẽ nói: “Giả ngu!”
“Đó đó … Anh thích nhất là điểm này của em!”, anh nở nụ cười, “EQ thấp, chẳng hiểu được lời tỏ tình của đàn ông … Anh yên tâm!”
Oạch … nói nhiều như vậy mà không có chút xíu xiu ưu điểm nào của cô vậy.
“Thôi … em không thèm để ý đến quá khứ của anh … Ai mà không có chút lịch sử chứ!”, cô nhàn nhạt lên tiếng, rồi xoay người ra ngoài.
“Ý em là gì! Em có lịch sử??? Lịch sử gì??? Là ai???”, Khúc Mịch chạy nhanh về phía cô, dồn dập truy hỏi, vẻ mặt cau có khó chịu: “Này này …. Anh thấy không công bằng … Em là mối tình đầu của anh, vậy mà anh không phải là người duy nhất của em …”
“Không tin! Chỉ số EQ cao như anh mà mới chỉ yêu đương một lần duy nhất, hơn nữa anh đã hơn ba mươi rồi!”
Khúc Mịch tìm mọi cách để giải thích.
Ngày thứ n.
Vẻ mặt vô cùng ảo não: “Em muốn thế nào mới chịu tin anh chỉ yêu duy nhất một lần, và người đó chính là em …”
“Tướng mạo … Không khó coi. Vụng về trong chuyện tình cảm, mắc bệnh sạch sẽ, không thích nấu nướng, nói chuyện thẳng thắn … Quan trọng nhất là EQ thấp! Vì thế cho nên, em không thể là một người yêu đầu hoàn mỹ của anh được. Nhất định là anh đã chán ngấy rồi mới cảm thấy tất cả đều là phù vân, mới chấp nhận em.”
Chậc chậc! Thì ra điểm mấu chốt là đây! Bởi người ta nói không thể đắc tội với phụ nữ. Bọn họ là loài động vật thù dai nhất, không có ngoại lệ!
Chương Trước
Chương Sau
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Đoạn văn nhỏ
Chương 2: 2: Thỉnh thần
Chương 3: 3: Có bệnh hay không có bệnh???
Chương 4: 4: Xác định được thân phận
Chương 5: 5: Lấy DNA
Chương 6: 6: Khẩu vị thế nào?
Chương 7: 7: Ai là bố ruột?
Chương 8: 8: Đạo sĩ siêu độ
Chương 9: 9: Bản án mười năm trước
Chương 10: 10: Hai người
Chương 11: 11: Khoanh vùng
Chương 12: 12: Bắt ba ba vào rọ
Chương 13: 13: Thôi miên? Khống chế tinh thần?
Chương 14: 14: Thần kinh có vấn đề
Chương 15: 15: Tất cả đều hợp lý
Chương 16: 16: Đột biến
Chương 17: 17: Không lọt chỗ nào
Chương 18: 18: Giết người cũng cần tính toán
Chương 19: 19: Cây kiwi thành tinh
Chương 20: 20: Tình huống bất ngờ
Chương 21: 21: Cô rất có phúc
Chương 22: 22: Gia đình phức tạp
Chương 23: 23: Tư thế ổn không?
Chương 24: 24: Địch Nhân Kiệt và Nguyên Phương
Chương 25: 25: Cho em thêm hạnh phúc
Chương 26: 26: Có bạn gái?
Chương 27: 27: Phát hiện quan trọng
Chương 28: 28: Tự suy nghĩ
Chương 29: 29: Hai anh em
Chương 30: 30: Không thể lập án
Chương 31: 31: Kẻ tình nghi
Chương 32: 32: Bạn gái
Chương 33: 33: Thêm người chết
Chương 34: 34: Là hắn?
Chương 35: 35: Là hắn
Chương 36: 36: Dụ rắn khỏi hang
Chương 37: 37: Hoài nghi
Chương 38: 38: Nhà hỏa táng
Chương 39: 39: Mất tích? Bị hại?
Chương 40: 40: Chi tiết nhỏ quyết định tất cả
Chương 41: 41: Suy đoán
Chương 42: 42: Hài cốt quái lạ
Chương 43: 43: Đối chọi gay gắt
Chương 44: 44: Trùng hợp?! tất nhiên!
Chương 45: 45: Nữ nhân thiện biến
Chương 46: 46: Đau thấu tim
Chương 47: 47: Kể chuyện xưa
Chương 48: 48: Lại lên cơn
Chương 49: 49: Tiến dần từng bước
Chương 50: 50: Khẩu cung kỳ lạ
Chương 51: 51: Chúng tôi ở khách sạn
Chương 52: 52: Điên cuồng
Chương 53: 53: Bại dã Tiêu Hà
Chương 54: 54: Nội tạng người
Chương 55: 55: Phân công hành động
Chương 56: 56: Thành lập khoa pháp chứng
Chương 57: 57: Thi thể quái dị
Chương 58: 58: Búp bê trong tủ kính
Chương 59: 59: Ai trộm lễ phục
Chương 60: 60: Là cô ta
Chương 61: 61: Gặp mặt một lần
Chương 62: 62: Cùng nhau dạo phố
Chương 63: 63-1: Tôi nóng (1)
Chương 64: 64: Cơ hội tới
Chương 65: 65: Tiếp xúc thân mật
Chương 66: 66: Thân phận người chết
Chương 67: 67: Manh mối
Chương 68: 68: Chia tay
Chương 69: 69: Đừng quấy rầy tôi nữa
Chương 70: 70: Tấm ảnh bất ngờ
Chương 71: 71: Thi thể thứ ba
Chương 72: 72: Chiêu binh mãi mã
Chương 73: 73: Thực tiễn bản thân
Chương 74: 74: Phân công điều tra
Chương 75: 75: Có manh mối
Chương 76: 76: Giảo hoạt
Chương 77: 77: Nhắc lại chuyện xưa
Chương 78: 78: Nhạn mổ mắt
Chương 79: 79: Hai kẻ thần kinh
Chương 80: 80: Cùng giường chung gối
Chương 81: 81: Hổ lạc bình dương*
Chương 82: 82: Ăn giấm
Chương 83: 83: Ai có bệnh
Chương 84: 84: Hai cỗ thi thể
Chương 85: 85: Giao chiến
Chương 86: 86: Chuyện xưa
Chương 87: 87: Thẩm vấn thuận lợi
Chương 88: 88: Kinh hỉ của Lãnh Thác
Chương 89: 89: Người suy tưởng*
Chương 90: 90: Giả bộ tình nhân
Chương 91: 91: Ai là hung thủ?
Chương 92: 92: Cát bụi lắng xuống
Chương 93: 93: Tỏ tình khác người
Chương 94: 94: Ác mộng trở lại
Chương 95: 95: Tổn thương
Chương 96: 96: Tôi giúp em!
Chương 97: 97: Ngược đãi mèo con
Chương 98: 98: Giường ba người
Chương 99: 99: Thẩm thấu
Chương 100: 100: Uống trà sữa
Chương 101: 101: Điện thoại của chú
Chương 102: 102: Ác mộng cùng giường
Chương 103: 103: Giặt quần áo
Chương 104: 104: Lần đầu xuất hiện manh mối
Chương 105: 105: Có vấn đề
Chương 106: 106: Ghen
Chương 107: 107: Xem phim
Chương 108: 108: Tiết lộ
Chương 109: 109: Đối mặt
Chương 110: 110: Trừng phạt nhỏ
Chương 111: 111: Bạn cũ
Chương 112: 112: Trúng thưởng
Chương 113: 113: Quan hệ vệ chồng
Chương 114: 114: Thâm nhập
Chương 115: 115: Lão hàng xóm
Chương 116: 116: Ở chung
Chương 117: 117: Rượu thêm can đảm
Chương 118: 118: Lại có án mạng
Chương 119: 119: Hiện trường
Chương 120: 120: Ẩn tình
Chương 121: 121: Tiến triển
Chương 122: 122: Phân tích
Chương 123: 123: Trí nhớ
Chương 124: 124: Sự nghi ngờ
Chương 125: 125: Là nam hay là nữ?
Chương 126: 126: Huyết mạch
Chương 127: 127: Ôm cây đợi thỏ
Chương 128: 128: Kim Chí Thành
Chương 129: 129: Ai uống thuốc ngủ?
Chương 130: 130: Gặp cha mẹ
Chương 131: 131: Quà gặp mặt
Chương 132: 132: Chân tướng
Chương 133: 133: Hỗn loạn
Chương 134: 134: Phân tích
Chương 135: 135: Làm khách
Chương 136: 136: Biện pháp hay của ba Khúc
Chương 137: 137: Trạc phá*
Chương 138: 138: Người lạ
Chương 139: 139: Tung tích
Chương 140: 140: Tách ra
Chương 141: 141: Đột biến
Chương 142: 142: Bạn trai
Chương 143: 143: Thi uống rượu
Chương 144: 144: Nụ hôn đầu tiên
Chương 145: 145: Ăn cơm
Chương 146: 146: Kim Chí Thành? Lục La?
Chương 147: 147: Chơi choáng váng
Chương 148: 148: Thế thân
Chương 149: 149: Ai là thợ săn?
Chương 150: 150: Quốc bảo
Chương 151: 151: Khảo hạch
Chương 152: 152: Không có tiến triển
Chương 153: 153: Manh mối
Chương 154: 154: Cầu hôn
Chương 155: 155: Nam thi
Chương 156: 156: Đột phá
Chương 157: 157: Nàng đã chết
Chương 158: 158: Tình nhân
Chương 159: 159: Kéo tơ lột kén
Chương 160: 160: Nhận thi
Chương 161: 161: Tỷ muội
Chương 162: 162: Không có kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp