Chương 3: Bí Mật Bị Chôn Vùi
Tâm và Huy rời khỏi khu phố tối tăm, lòng đầy bối rối. Những câu hỏi về cha mẹ cô, về tổ chức ngầm và những bí mật bị chôn vùi ngày càng chất chồng trong đầu. Huy nhận thấy sự lo lắng trong ánh mắt Tâm, anh quyết định sẽ giúp cô tìm ra sự thật.
“Chúng ta cần tìm hiểu về tổ chức ngầm đó,” Huy nói, giọng điệu nghiêm túc. “Có thể cha mẹ cậu đã để lại manh mối gì đó.”
“Đúng,” Tâm đáp, nhưng giọng cô có phần do dự. “Mình không biết bắt đầu từ đâu.”
Nguyễn Khánh xuất hiện bên cạnh họ, không biết từ lúc nào, với vẻ mặt tươi tỉnh. “Này, các cậu đang nói về tổ chức ngầm à? Mình nghe nói chúng có liên hệ chặt chẽ với nhiều gia đình có dị năng.”
“Khánh, cậu có biết gì về nó không?” Tâm hỏi, ánh mắt hi vọng.
“Nghe nói, một số người trong tổ chức đó đã từng là bạn của cha mẹ cậu,” Khánh đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Họ có thể biết điều gì đó.”
“Phải, nhưng làm sao để gặp họ?” Huy hỏi, lo lắng về những rủi ro có thể xảy ra.
“Có một người mình từng nghe nói, tên là Đặng Minh. Anh ấy là một phần của tổ chức đó nhưng đã bỏ đi,” Khánh thông báo. “Mình nghĩ anh ta có thể giúp chúng ta.”
“Vậy thì chúng ta cần tìm anh ta,” Tâm quyết tâm. “Mình không thể sống trong bóng tối mãi được.”
Huy gật đầu. “Chúng ta sẽ tìm anh ta. Nhưng phải cẩn thận. Những người trong tổ chức này không dễ dàng gì.”
Khi họ bắt đầu đi về phía khu phố nơi Minh sống, Tâm chợt nhớ đến Phan Duy, người bạn cũ từng gắn bó với cô. Duy đã rời bỏ họ, gia nhập tổ chức ngầm. Cô không thể không cảm thấy một nỗi đau xót trong lòng.
“Cậu nghĩ Duy có biết gì về cha mẹ mình không?” Tâm hỏi, giọng cô thấp xuống.
“Không chắc, nhưng nếu anh ta vẫn ở trong tổ chức, có thể anh ta có thông tin,” Huy đáp.
Tâm thở dài. “Mình không biết phải làm gì nếu gặp lại anh ta. Duy đã thay đổi.”
“Đôi khi, những người bạn cũ có thể trở thành kẻ thù, nhưng cũng có thể là đồng minh,” Khánh nói, cố gắng trấn an Tâm. “Cậu chỉ cần chuẩn bị tinh thần.”
Họ đi trong im lặng, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng. Khi đến gần địa chỉ của Minh, không khí trở nên căng thẳng. Tâm cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, một phần muốn tìm ra sự thật, nhưng một phần lại sợ hãi những gì có thể xảy ra.
“Chúng ta đến nơi rồi,” Huy lên tiếng, chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ. “Đây là chỗ Minh sống.”
Họ đứng ở cửa, Tâm gõ nhẹ. Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Minh xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị nhưng có phần quen thuộc.
“Tâm?” Minh ngạc nhiên khi thấy cô. “Cậu tìm tôi làm gì?”“Chúng ta cần nói chuyện. Về tổ chức ngầm,” Tâm nói thẳng thắn, không muốn vòng vo.
Minh nhíu mày, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Tại sao tôi lại giúp các cậu?”
“Bởi vì chúng ta đã từng là bạn,” Huy chen vào, giọng chân thành. “Cha mẹ Tâm đã mất, và cô ấy đang tìm kiếm sự thật.”
Một thoáng im lặng. Minh nhìn vào mắt Tâm, có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến cô cảm thấy bất an. “Tôi không thể nói nhiều. Tổ chức rất nguy hiểm.”
“Tôi biết,” Tâm đáp, giọng kiên quyết. “Nhưng nếu không tìm hiểu, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi.”
Cuối cùng, Minh thở dài, như thể đã quyết định điều gì đó. “Được, nhưng các cậu phải rất cẩn thận. Có nhiều điều tôi không thể nói ra.”
Họ bước vào trong, không gian chật chội và u ám. Minh dẫn họ tới một căn phòng nhỏ, nơi có một vài tài liệu rải rác trên bàn.
“Đây là một phần thông tin về tổ chức,” Minh nói, chỉ tay vào đống giấy tờ. “Nhưng cậu phải hiểu, không phải tất cả đều an toàn.”
Tâm lướt qua các tài liệu, cảm giác hồi hộp tràn ngập. Có những cái tên quen thuộc, có cả những ký hiệu bí ẩn. “Cha mẹ mình có liên quan đến tất cả những điều này?”
“Có thể. Họ không đơn giản như những gì cậu nghĩ,” Minh trả lời, ánh mắt nghiêm túc.
“Cậu biết Duy không?” Tâm hỏi, nỗi đau từ quá khứ lại trỗi dậy.
“Cậu ấy đã thay đổi. Duy hiện giờ là một phần của tổ chức,” Minh thẳng thắn.
“Làm sao để gặp lại cậu ấy?” Tâm hỏi, lòng nặng trĩu.
“Duy có thể không muốn gặp cậu. Nhưng nếu cậu quyết tâm, có thể tôi sẽ giúp,” Minh đáp, giọng điệu lạnh lùng.
Huy nhìn Tâm, anh biết rằng những gì sắp tới sẽ không dễ dàng. “Chúng ta sẽ phải chuẩn bị tốt.”
Tâm gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cô không thể để bóng tối kéo mình xuống thêm nữa. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, bất chấp mọi giá.”
Khi họ rời khỏi căn phòng, Tâm cảm thấy như một cánh cửa mới đã mở ra. Nhưng trong lòng cô cũng dấy lên nỗi lo sợ. Liệu Duy có còn là người bạn mà cô từng biết? Hay chỉ còn lại một kẻ thù đang chờ đợi?
Khi họ bước ra khỏi tòa nhà, không khí bên ngoài thật lạnh lẽo. Tâm biết rằng cuộc hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và bóng tối vẫn đang rình rập phía trước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!