Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 23: Rời Đi
Thị thần còn đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô, hơn nữa như suy tư gì, nhìn thật lâu.
La Ngọc An: "....." Có phải mình nói sai cái gì hay không?
Rốt cuộc, bề ngoài thị thần biến hóa bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Tay hắn không còn lộ ra từ trong tay áo nữa, biểu tình mỉm cười trêи mặt càng ngày càng khô khan, giống như vẽ ra, gương mặt thon gầy đến có chút quá đáng. hắn không thể nào nói chuyện, khô ngồi ở trêи thần đài vẫn không nhúc nhích, cảm giác thuộc về "Người” từ trêи người hắn chậm rãi rút ra.
Các thị nữ tới dâng hương, đối với thái độ của hắn cung kính mà sợ hãi, châm chước hỏi hắn: "Lại qua một tháng nữa, chúng ta còn nên vì ngài chuẩn bị tế phẩm hay không?”
Thị thần phản ứng có chút thong thả, hắn gật gật đầu nói: "Có thể.”
Cho nên tháng sau, thị thần sẽ biến thành dáng vẻ cô nhìn thấy lần đầu tiên kia? Đến lúc đó cô vẫn còn ở chỗ này sao? La Ngọc An mới vừa như vậy nghĩ, bên tai vang lên thanh âm của thị thần khô khốc nhưng hòa hoãn, hắn nói: " Nàng nên rời đi."
Suy nghĩ thật lâu chuyện rời đi lại đột nhiên đặt ở trước mặt cô, La Ngọc An ngây ngẩn cả người. Cô hoảng hốt mà nhìn thị thần dần dần hiển lộ ra bộ dáng dữ tợn kh*ng b*, thấp thấp ừ một tiếng.
“Vâng, cảm ơn ngài.”
Cô vô cùng cảm tạ thị thần, cảm tạ hắn trong khoảng thời gian này phù hộ và dung túng. Vốn đi cô chính là phạm nhân tử hình sắp bị xử quyết, nhưng hiện tại cô có thể sống sót, có lẽ còn có thể làm xong việc mình muốn làm đó, cô thực cảm tạ lần gặp gỡ này.
Lưu lại điện thờ một đêm cuối cùng, La Ngọc An lại gấp rất nhiều hoa sơn trà giấy hiến cho thị thần, trừ thứ này, cô chỉ có một mình, không biết còn có thể dùng cái gì biểu đạt lòng biết ơn.
Ngày thứ hai, các thị nữ tiến đến dâng hương, nghe thấy thị thần mở miệng nói: "Các người đưa nàng ấy an toàn rời đi.”
An toàn rời đi? Đưa ai? Đôi mắt hai lão thái thái đựng đầy nghi hoặc nhanh chóng bị kinh ngạc bao trùm.
Chỉ thấy dưới thần đài bên cạnh thị thần đột nhiên xuất hiện một cô gái trẻ, tóc đen nhánh, hơi có vẻ không thích ứng đứng ở đó, đối diện với các bà đang trừng lớn đôi, lộ ra một cái tươi cười xấu hổ, gật gật đầu với các bà.
La Ngọc An làm " u linh” mấy tháng, đột nhiên hiện thân trước mặt cho người khác thầy, còn có chút không quen. Hai lão thái thái trong mắt hiện ra kinh ngạc và khϊế͙p͙ sợ quá mức rõ ràng, La Ngọc An còn cảm thấy có thể các bà chịu kϊƈɦ th*ch quá lớn trực tiếp té xỉu hay không, tuổi lớn như vậy xác thật rất nguy hiểm.
"cô..... cô là tế phẩm lần đó? cô còn sống? Sao có thể chúng ta cũng chưa phát hiện...... Là thị thần......" một lão thái thái thất thanh kinh hô, bị một lão thái thái khác lôi kéo, lúc này mới ý thức được mình thất thổ, nhìn một cái thị thần trêи đầu, vội vàng im tiếng.
"Đưa nàng ấy an toàn rời đi." Thị thần lần thứ hai mở miệng.
Hai thị nữ tuyệt đối không bao giờ cãi lời thị thần nói, cúi đầu đáp vâng, ra hiệu cho La Ngọc An đi theo mình. La Ngọc An lập tức cảm thấy mình giống như một con chim rời tổ, khϊế͙p͙ đảm đến không dám cất bước, nhưng khϊế͙p͙ đảm chỉ trong giây lát, cô không do dự mà nhấc chân đi theo hai thị nữ.
đi ra khỏi điện thờ, quay đầu lại nhìn thoáng qua, mành vừa lúc rơi xuống, che khuất thần đài hoa lệ dày đặc hương khói lượn lờ, thân ảnh thị thần hoàn hoàn toàn toàn chìm trong bóng đêm.
Cô trầm mặc đi theo phía sau hai thị nữ, giống như ngày đó lần đầu tới nơi này, hành lang trống vắng không người, gió xuân còn không tính là ấm áp, cô cảm thấy có chút lạnh. Lúc theo thị thần đi qua hành lang này, cô chưa bao giờ cảm thấy lạnh.
đi đến ngoài viện, lão thái thái dường như không kiên trì được bình tĩnh thong dong, đột nhiên th* d*c một cái, che ngực mình đau đớn hộ: "Sao lại phát sinh loại chuyện này!”
một lão thái thái khác tuy rằng không kêu lên, nhưng nhìn La Ngọc An cũng là biểu tình mười phần phức tap.
Tiếp theo, sân bỗng nhiên loạn cả lên, lão thái thái tuổi quá cao, chịu kϊƈɦ th*ch quá lớn được bác sĩ hoả tốc tới cứu trị, vẫn cứ kiên trì muốn tự mình tiên La Ngọc An đi.
"Đây là thị thần phân phó!”
Hai lão thái thái ra lệnh một tiếng, xe đi vào cổ trạch, người đàn ông mặc tây trang đón bọn họ vào xe. La Ngọc An ngồi ở đối diện hai bà, dưới ánh mắt các bà mà như đứng trong đống lửa, như ngồi trong đồng than.
Cô cho rằng các lão thái sẽ hỏi cô rất nhiều vấn đề, kết quả lại không có, hai người này chỉ vẫn luôn dùng một loại ánh mắt lạnh nhạt, nghiêm túc, không dễ chịu nhìn chằm chằm cô, giống như đang bắt bẻ một miếng thịt không hợp cách.
Trong tiếng xe ầm ầm, khoảng rừng rậm trêи con đường có từng tòa cổng lâu cột đỏ lùi xa dần. đi vào giao lộ với khu rừng rậm, nơi đó đã có một chiếc xe khác đang chờ, La Ngọc An sẽ một mình lên chiếc xe đó, xa rời nơi này.
Từ trong xe người đàn ông trung niên đi xuống nghênh đón, thấy hai thị nữ cực ít lộ diện thì lộ ra tươi cười ân cần, "Thị nữ, chuyện được phân phó đều đã làm xong, để tôi tới đưa vị này rời cổ trạch.”
Các thị nữ ừ một tiếng, thái độ trước sau như một lạnh nhạt cao ngạo, trừ đối mặt với thị thần, đối với ai các bà đều có thái độ này. Đối với La Ngọc An sắp rời đi, một thị nữ rốt cuộc vẫn không thể nhịn xuống, khó chịu giống như là tín ngưỡng cả đời mình bị làm bẩn, căm giận nói:
"Cô khinh nhờn thần của chúng ta!”
La Ngọc An theo bản năng muốn biện giải, nói mình không có, sau đó trong nháy mắt nhớ tới mình từng trốn tránh ở trong tơ hồng của thị thần, thường xuyên nấp ở phía sau hắn, mỗi ngày lôi kéo tay áo hắn đi ăn cái gì, nhờ hắn mang mình đi tắm rửa, ăn cổng phẩm của hắn, còn không cẩn thận ném tóc vào trong tượng thần của hắn ...... Đó tính là khinh nhờn sao? Cô không đủ tự tin, ngẫm lại vẫn nên bảo trì trầm mặc.
Lão thái thái còn đang bị phân muốn chết mà th* d*c: "Cô cái đồ ti tiện này .....!”
Dù bà ấy chưa nói xong, La Ngọc An cũng có thể đoán được tám chín phần mười bà ấy muốn nói cô là con chuột ti tiện, không sao, cô chỉ là một nhân vật nhỏ giãy giụa tồn tại, có tự mình hiểu lầy, bản thân bình thường như chuột.
nhưng mà,cô biết thị thần khẳng định sẽ không cảm thấy như vậy. Càng là người cao thượng vĩ đại, càng sẽ bình đẳng đối đãi mọi người.
Cúi người chui vào trong xe, nhốt lão thái thái phẫn nộ ở ngoài cửa xe, La Ngọc An nắm chặt một cái gói giấy đỏ nho nhỏ trong tay. Đó là đồ vật duy nhất mà cô mang đi từ nơi này, bên trong gói một đóa hoa Sơn trà khô.
La Ngọc An: "....." Có phải mình nói sai cái gì hay không?
Rốt cuộc, bề ngoài thị thần biến hóa bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Tay hắn không còn lộ ra từ trong tay áo nữa, biểu tình mỉm cười trêи mặt càng ngày càng khô khan, giống như vẽ ra, gương mặt thon gầy đến có chút quá đáng. hắn không thể nào nói chuyện, khô ngồi ở trêи thần đài vẫn không nhúc nhích, cảm giác thuộc về "Người” từ trêи người hắn chậm rãi rút ra.
Các thị nữ tới dâng hương, đối với thái độ của hắn cung kính mà sợ hãi, châm chước hỏi hắn: "Lại qua một tháng nữa, chúng ta còn nên vì ngài chuẩn bị tế phẩm hay không?”
Thị thần phản ứng có chút thong thả, hắn gật gật đầu nói: "Có thể.”
Cho nên tháng sau, thị thần sẽ biến thành dáng vẻ cô nhìn thấy lần đầu tiên kia? Đến lúc đó cô vẫn còn ở chỗ này sao? La Ngọc An mới vừa như vậy nghĩ, bên tai vang lên thanh âm của thị thần khô khốc nhưng hòa hoãn, hắn nói: " Nàng nên rời đi."
Suy nghĩ thật lâu chuyện rời đi lại đột nhiên đặt ở trước mặt cô, La Ngọc An ngây ngẩn cả người. Cô hoảng hốt mà nhìn thị thần dần dần hiển lộ ra bộ dáng dữ tợn kh*ng b*, thấp thấp ừ một tiếng.
“Vâng, cảm ơn ngài.”
Cô vô cùng cảm tạ thị thần, cảm tạ hắn trong khoảng thời gian này phù hộ và dung túng. Vốn đi cô chính là phạm nhân tử hình sắp bị xử quyết, nhưng hiện tại cô có thể sống sót, có lẽ còn có thể làm xong việc mình muốn làm đó, cô thực cảm tạ lần gặp gỡ này.
Lưu lại điện thờ một đêm cuối cùng, La Ngọc An lại gấp rất nhiều hoa sơn trà giấy hiến cho thị thần, trừ thứ này, cô chỉ có một mình, không biết còn có thể dùng cái gì biểu đạt lòng biết ơn.
Ngày thứ hai, các thị nữ tiến đến dâng hương, nghe thấy thị thần mở miệng nói: "Các người đưa nàng ấy an toàn rời đi.”
An toàn rời đi? Đưa ai? Đôi mắt hai lão thái thái đựng đầy nghi hoặc nhanh chóng bị kinh ngạc bao trùm.
Chỉ thấy dưới thần đài bên cạnh thị thần đột nhiên xuất hiện một cô gái trẻ, tóc đen nhánh, hơi có vẻ không thích ứng đứng ở đó, đối diện với các bà đang trừng lớn đôi, lộ ra một cái tươi cười xấu hổ, gật gật đầu với các bà.
La Ngọc An làm " u linh” mấy tháng, đột nhiên hiện thân trước mặt cho người khác thầy, còn có chút không quen. Hai lão thái thái trong mắt hiện ra kinh ngạc và khϊế͙p͙ sợ quá mức rõ ràng, La Ngọc An còn cảm thấy có thể các bà chịu kϊƈɦ th*ch quá lớn trực tiếp té xỉu hay không, tuổi lớn như vậy xác thật rất nguy hiểm.
"cô..... cô là tế phẩm lần đó? cô còn sống? Sao có thể chúng ta cũng chưa phát hiện...... Là thị thần......" một lão thái thái thất thanh kinh hô, bị một lão thái thái khác lôi kéo, lúc này mới ý thức được mình thất thổ, nhìn một cái thị thần trêи đầu, vội vàng im tiếng.
"Đưa nàng ấy an toàn rời đi." Thị thần lần thứ hai mở miệng.
Hai thị nữ tuyệt đối không bao giờ cãi lời thị thần nói, cúi đầu đáp vâng, ra hiệu cho La Ngọc An đi theo mình. La Ngọc An lập tức cảm thấy mình giống như một con chim rời tổ, khϊế͙p͙ đảm đến không dám cất bước, nhưng khϊế͙p͙ đảm chỉ trong giây lát, cô không do dự mà nhấc chân đi theo hai thị nữ.
đi ra khỏi điện thờ, quay đầu lại nhìn thoáng qua, mành vừa lúc rơi xuống, che khuất thần đài hoa lệ dày đặc hương khói lượn lờ, thân ảnh thị thần hoàn hoàn toàn toàn chìm trong bóng đêm.
Cô trầm mặc đi theo phía sau hai thị nữ, giống như ngày đó lần đầu tới nơi này, hành lang trống vắng không người, gió xuân còn không tính là ấm áp, cô cảm thấy có chút lạnh. Lúc theo thị thần đi qua hành lang này, cô chưa bao giờ cảm thấy lạnh.
đi đến ngoài viện, lão thái thái dường như không kiên trì được bình tĩnh thong dong, đột nhiên th* d*c một cái, che ngực mình đau đớn hộ: "Sao lại phát sinh loại chuyện này!”
một lão thái thái khác tuy rằng không kêu lên, nhưng nhìn La Ngọc An cũng là biểu tình mười phần phức tap.
Tiếp theo, sân bỗng nhiên loạn cả lên, lão thái thái tuổi quá cao, chịu kϊƈɦ th*ch quá lớn được bác sĩ hoả tốc tới cứu trị, vẫn cứ kiên trì muốn tự mình tiên La Ngọc An đi.
"Đây là thị thần phân phó!”
Hai lão thái thái ra lệnh một tiếng, xe đi vào cổ trạch, người đàn ông mặc tây trang đón bọn họ vào xe. La Ngọc An ngồi ở đối diện hai bà, dưới ánh mắt các bà mà như đứng trong đống lửa, như ngồi trong đồng than.
Cô cho rằng các lão thái sẽ hỏi cô rất nhiều vấn đề, kết quả lại không có, hai người này chỉ vẫn luôn dùng một loại ánh mắt lạnh nhạt, nghiêm túc, không dễ chịu nhìn chằm chằm cô, giống như đang bắt bẻ một miếng thịt không hợp cách.
Trong tiếng xe ầm ầm, khoảng rừng rậm trêи con đường có từng tòa cổng lâu cột đỏ lùi xa dần. đi vào giao lộ với khu rừng rậm, nơi đó đã có một chiếc xe khác đang chờ, La Ngọc An sẽ một mình lên chiếc xe đó, xa rời nơi này.
Từ trong xe người đàn ông trung niên đi xuống nghênh đón, thấy hai thị nữ cực ít lộ diện thì lộ ra tươi cười ân cần, "Thị nữ, chuyện được phân phó đều đã làm xong, để tôi tới đưa vị này rời cổ trạch.”
Các thị nữ ừ một tiếng, thái độ trước sau như một lạnh nhạt cao ngạo, trừ đối mặt với thị thần, đối với ai các bà đều có thái độ này. Đối với La Ngọc An sắp rời đi, một thị nữ rốt cuộc vẫn không thể nhịn xuống, khó chịu giống như là tín ngưỡng cả đời mình bị làm bẩn, căm giận nói:
"Cô khinh nhờn thần của chúng ta!”
La Ngọc An theo bản năng muốn biện giải, nói mình không có, sau đó trong nháy mắt nhớ tới mình từng trốn tránh ở trong tơ hồng của thị thần, thường xuyên nấp ở phía sau hắn, mỗi ngày lôi kéo tay áo hắn đi ăn cái gì, nhờ hắn mang mình đi tắm rửa, ăn cổng phẩm của hắn, còn không cẩn thận ném tóc vào trong tượng thần của hắn ...... Đó tính là khinh nhờn sao? Cô không đủ tự tin, ngẫm lại vẫn nên bảo trì trầm mặc.
Lão thái thái còn đang bị phân muốn chết mà th* d*c: "Cô cái đồ ti tiện này .....!”
Dù bà ấy chưa nói xong, La Ngọc An cũng có thể đoán được tám chín phần mười bà ấy muốn nói cô là con chuột ti tiện, không sao, cô chỉ là một nhân vật nhỏ giãy giụa tồn tại, có tự mình hiểu lầy, bản thân bình thường như chuột.
nhưng mà,cô biết thị thần khẳng định sẽ không cảm thấy như vậy. Càng là người cao thượng vĩ đại, càng sẽ bình đẳng đối đãi mọi người.
Cúi người chui vào trong xe, nhốt lão thái thái phẫn nộ ở ngoài cửa xe, La Ngọc An nắm chặt một cái gói giấy đỏ nho nhỏ trong tay. Đó là đồ vật duy nhất mà cô mang đi từ nơi này, bên trong gói một đóa hoa Sơn trà khô.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Phần Đệm
Chương 2: 2: Cổ Trạch
Chương 3: 3: Cổ Trạch
Chương 4: 4+5: Cổ Trạch
Chương 6: 6: Cổ Trạch
Chương 7: 7: Tế Phẩm
Chương 8: 8: Tế Phẩm
Chương 9: 9: Tế Phẩm
Chương 10: 10: Tế Phẩm
Chương 11: 11: Ẩn Thân
Chương 12: 12: Ẩn Thân
Chương 13: 13: Ẩn Thân
Chương 14: 14: Thị Thần
Chương 15: 15: Thi Thần
Chương 16: 16: Bí Ẩn
Chương 17: 17: Bí Ẩn
Chương 18: 18: Chúc Phúc
Chương 19: 19: Chúc Phúc
Chương 20: 20: Khe Hở
Chương 21: 21: Khe Hở
Chương 22: 22: Rời Đi
Chương 23: 23: Rời Đi
Chương 24: 24: Làm Ác
Chương 25: 25: Làm Ác
Chương 26: 26: Hỉ Sự
Chương 27: 27: Hỉ Sự
Chương 28: 28: Thần Hôn
Chương 29: 29: Thần Hôn
Chương 30: 30: Ngược Dòng
Chương 31: 31: Ngược Dòng
Chương 32: 32: Chân Thật
Chương 33: 33: Chân Thật
Chương 34: 34: Khách Nhân
Chương 35: 35: Khách Nhân
Chương 36: 36: Nhị Ca
Chương 37: 37: Nhị Ca
Chương 38: 38: Biến Hóa
Chương 39: 39: Biến Hóa
Chương 40: 40: Về Hưu
Chương 41: 41: Về Hưu
Chương 42: 42: Tần Trĩ
Chương 43: 43: Tần Trĩ
Chương 44: 44: Mời
Chương 45: 45: Mời
Chương 46: 46: A Quý
Chương 47: 47: A Quý
Chương 48: 48: Không Cam Lòng
Chương 49: 49: Không Cam Lòng
Chương 50: 50: Cắn Nuốt
Chương 51: 51: Cắn Nuốt
Chương 52: 52: Màu Đỏ
Chương 53: 53: Màu
Chương 54: 54: Rút Quẻ
Chương 55: 55: Rút Quẻ
Chương 56: 56: Vận Mệnh
Chương 57: 57: Vận Mệnh
Chương 64: 64: Nghiêu Châu
Chương 65: 65: Nghiêu Châu
Chương 66: 66: La Thị
Chương 68: 68: Kết Thúc
Chương 70: 70: Chuyện Xưa Về Thức Thần Các Nhà
Chương 72: 72: Chuyện Xưa Về Thức Thần Các Nhà
Chương 74: 74: Thế Giới Mới
Chương 76: 76: Quái Vật Đầm Lầy
Chương 78: 78: Đuổi Theo
Chương 80: 80: Kinh Hách
Chương 82: 82: Yêu Tinh Đêm Trăng
Chương 84: 84: Quả Mọng
Chương 86: 86: Tháng Hoa Kim Tước
Chương 88: 88: Hồ Nước Trong Đêm
Chương 90: 90: Xương Bồ Tím
Chương 92: 92: Hoa Thủy Tiên
Chương 94: 94: Mùa Đông
Chương 96: 96: Nhà
Chương 98: 98: Bắt Đầu
Chương 100: 100: Khóc Thút Thít
Chương 102: 102: Tượng Đất Nhỏ
Chương 104: 104: Lời Đồn Đại
Chương 106: 106: Hoài Nghi
Chương 108: 108: Hoàng Hôn Cuối Cùng
Chương 109: 109: Tầng Hầm
Chương 110: 110: Tầng Hầm
Chương 111: 111: Bị Nhốt
Chương 112: 112: Bị Nhốt
Chương 114: 114: Hoàng Tước
Chương 115: 115: Bản Đồ Mới
Chương 116: 116: Bản Đồ Mới
Chương 118: 118: Nữ Vu Rừng Rậm
Chương 120: 120: Lông Chim
Chương 122: 122: Tìm Kiếm Mà Đến
Chương 123: 123: Gặp Nhau
Chương 124: 124: Gặp Nhau
Chương 125: 125: Chạy
Chương 126: 126: Chạy
Chương 128: 128: Nữ Vu Hội Tụ
Chương 130: 130: Gió Êm Sóng Lặng
Chương 132: 132: Kết Thúc
Chương 134: 134: Quá Khứ Hiện Tại Và Tương Lai
Chương 136: 136: Dong Binh Đoàn
Chương 138: 138: Tóc Đỏ
Chương 139: 139: Tập Kích
Chương 140: 140: Tập Kích
Chương 141: 141: Cường Đạo
Chương 143: 143: Hai Người Lên Đường
Chương 145: 145: Gấu Nhỏ
Chương 147: 147: Vì Sao
Chương 148: 148: Tính Toán
Chương 149: 149: Tính Toán
Chương 150: 150: Ma Thú
Chương 151: 151: Ma Thú
Chương 153: 153: Đáng Thương Đáng Yêu
Chương 154: 154: Cung Tên
Chương 155: 155: Cung Tên
Chương 157: 157: Hung Thú Vùng Địa Cực
Chương 158: 158: Gấu Nhỏ Nuôi Gia Đình
Chương 159: 159: Gấu Nhỏ Nuôi Gia Đình
Chương 161: 161: Áo Choàng Và Quần Áo
Chương 162: 162: Bắt Được
Chương 163: 163: Bắt Được
Chương 165: 165: Thủy Triều
Chương 166: 166: Băng Hà Màu Lam
Chương 168: 168: Phương Xa Kêu Gọi
Chương 169: 169: Phương Xa Kêu Gọi
Chương 170: 170: Nơi Hỗn Loạn
Chương 171: 171: Nơi Hỗn Loạn
Chương 173: 173: Đưa Tôi Về
Chương 174: 174: Trên Đường
Chương 175: 175: Trên Đường
Chương 176: 176: Hồ Ngọc Lục Bảo
Chương 177: 177: Hồ Ngọc Lục Bảo
Chương 179: 179: Hình Thái Nhân Loại
Chương 180: 180: Ngày Hè Đến
Chương 181: 181: Ngày Hè Đến
Chương 183: 183: Thời Gian Tươi Đẹp
Chương 184: 184: Lữ Hành Ở Vùng Địa Cực
Chương 185: 185: Lữ Hành Ở Vùng Địa Cực
Chương 186: 186: Săn Thú
Chương 187: 187: Săn Thú
Chương 188: 188: Tiểu Đội Ba Người
Chương 190: 190: Thân Phận
Chương 191: 191: Thân Phận
Chương 192: 192: Quán Rượu
Chương 193: 193: Quán Rượu
Chương 194: 194: Gấu Mùa Hè
Chương 195: 195: Gấu Mùa Hè
Chương 196: 196: Bạn Bè Và Cha Gấu
Chương 197: 197: Bạn Bè Và Cha Gấu
Chương 199: 199: Nguyền Rủa
Chương 200: 200: Lâu Đài Cổ
Chương 201: 201: Lâu Đài Cổ
Chương 203: 203: Vũ Đạo
Chương 204: 204: Vẽ Tranh
Chương 205: 205: Vẽ Tranh
Chương 207: 207: Giáo Đường
Chương 208: 208: Bộ Xương Khô
Chương 209: 209: Bộ Xương Khô
Chương 210: 210: Vườn Hoa Hồng
Chương 212: 212: Thế Giới Hiện Thực
Chương 213: 213: Thế Giới Hiện Thực
Chương 214: 214: Lần Thứ Hai
Chương 215: 215: Lần Thứ Hai
Chương 216: 216: Dây Lưng
Chương 217: 217: Dây Lưng
Chương 218: 218: Khiêu Vũ
Chương 219: 219: Khiêu Vũ
Chương 220: 220: Đêm
Chương 221: 221: Đêm
Chương 223: 223: Phỏng Đoán
Chương 225: 225: Rơi Xuống
Chương 226: 226: Phòng Ngủ
Chương 227: 227: Phòng Ngủ
Chương 229: 229: Đảo Sương Mù
Chương 231: 231: Một Lần Cuối Cùng
Chương 232: 232: Yểm Mộng
Chương 233: 233: Yểm Mộng
Chương 235: 235: Phản Hệ
Chương 236: 236: Mang Đi
Chương 238: 238: Mua Sắm
Chương 239: 239: Mua Sắm
Chương 241: 241: Sống Chung
Chương 242: 242: Cuộc Sống Hôn Nhân
Chương 243: 243: Cuộc Sống Hôn Nhân
Chương 245: 245: Sô Pha
Chương 247: 247: Vương Tử Cưỡi Ngựa
Chương 249: 249: Chặn Đường
Chương 251: 251: Chế Tác Trò Chơi
Chương 252: 252: Trang Viên Hoa Hồng
Chương 253: 253: Trang Viên Hoa Hồng
Chương 255: 255: Ánh Trăng Thật Đẹp
Chương 256: 256: Giảo Hoạt
Chương 257: 257: Giảo Hoạt
Chương 258: 258: Một Ngày Nào Đó
Chương 259: 259: Một Ngày Nào Đó
Chương 261: 261: Không Hải
Chương 263: 263: Hồ Nước
Chương 264: 264: Hương Vị
Chương 265: 265: Hương Vị
Chương 267: 267: Chết
Chương 268: 268: Thật Thơm
Chương 269: 269: Thật Thơm
Chương 270: 270: Lột Xác
Chương 272: 272: Bắt Chước
Chương 274: 274: Đi Ra Ngoài
Chương 275: 275: Đi Ra Ngoài
Chương 277: 277: Vứt Bỏ
Chương 278: 278: Kẹo Mạch Nha
Chương 280: 280: Bong Bóng
Chương 282: 282: Ăn
Chương 283: 283: Ăn
Chương 285: 285: Vấn Đề
Chương 287: 287: Quay Ngựa
Chương 289: 289: Đối Tượng
Chương 291: 291: Ngủ
Chương 293: 293: Chợ Hải Sản
Chương 295: 295: Người Thân
Chương 297: 297: Tin Tức Về Đồng Tộc
Chương 299: 299: Kết Hôn
Chương 301: 301: Hương Vị Đồ Ăn
Chương 303: 303: Bể
Chương 305: 305: Một Mình
Chương 307: 307: Sứa Con
Chương 309: 309: Bẹp Bẹp
Chương 311: 311: Tần Phi Mạc
Chương 313: 313: Thủy Cung
Chương 315: 315: Hải Tinh
Chương 317: 317: Aegeon
Chương 319: 319: Bắt Giữ
Chương 320: 320: Bắt Giữ
Chương 322: 322: Giam Giữ
Chương 323: 323: Về Nhà
Chương 324: 324: Về Nhà
Chương 325: 325: Về Nhà
Chương 327: 327: Ngày Tháng Lữ Hành
Chương 329: 329: Leo Núi
Chương 331: 331: Giải Mã Trò Chơi
Chương 333: 333: Quả Táo
Chương 335: 335: Đối Thoại
Chương 337: 337: Dâu Tây Dại
Chương 339: 339: Ôn Nhu
Chương 341: 341: Thiêu
Chương 343: 343: Nhật Ký
Chương 345: 345: Tiễn Đi
Chương 347: 347: Đe Dọa
Chương 349: 349: Khu An Toàn
Chương 351: 351: Sứ Giả Hòa Bình
Chương 353: 353: 01 Trăm Biến
Chương 355: 355: Huyết Trùng
Chương 357: 357: Giải Khóa
Chương 359: 359: Cấm
Chương 361: 361: Cấm
Chương 363: 363: Bắt Được
Chương 365: 365: Đa Dạng
Chương 367: 367: Nhận Sai
Chương 369: 369: Người Tốt Chuyện Tốt
Chương 371: 371: Cô Cùng Người Máy 01
Chương 373: 373: A! Đáng Giận!
Chương 375: 375: Uống Thuốc
Chương 377: 377: Hang Động
Chương 378: 378: An Hồn Hương
Chương 379: 379: Canh Thái Tuế
Chương 380: 380: Giếng
Chương 381: 381: Ta Lớn Tiếng Là Học Theo Ngươi
Chương 382: 382: Đổng Gia
Chương 383: 383: Ai Cũng Không Ngăn Cản Được
Chương 384: 384: Thay Đổi Hiện Giờ Ta Muốn Vì Người Yêu Ta Mà An Giấc Ngàn Thu
Chương 385: 385: Vẽ Bùa Mượn Khí Quỷ Thần
Chương 386: 386: Mùa Hạ Miếng Gỗ Quý Phát Ra Mùi Hương
Chương 387: 387: Hương Hương
Chương 388: 388: Ba Năm Ta Sợ Cô
Chương 389: 389: Chung Thị Hiến Tế
Chương 390: 390: Ngu Một Tay Đem Nàng Từ Miệng Giếng Vứt Ra Ngoài
Chương 391: 391: Sinh Tử Ta Không Muốn Chết
Chương 392: 392: Cố Hương Tà Thần Ngoại Lai Cơ Gì Xâm Nhập Tần Thị Ta
Chương 393: 393: Chị! Chị Em
Chương 394: 394: Đoàn Tụ Chị Của Ta Nghiêm Trang Mà Nói Cái Gì Đó
Chương 395: 395: Sống Lại Nghe Nói Trước Đây Nơi Này Có Một Tòa Bạch Hạc Quan
Chương 396: 396: Gặp Nhau Loại Thời Điểm Này Anh Còn Rửa Tay Cái Gì
Chương 397: 397: Dấm Chua Ngượng Ngùng Kiếm Sắt Không Thể Mang Theo
Chương 398: 398: Cũ Mà Nơi Này Cô Sẽ Không Bao Giờ Tới
Chương 399: 399: Tuy Đuổi Tiểu Tình Lữ Thế Nhưng Làm Ra Chuyện Này Ở Trên Cao Tốc
Chương 400: 400: Truy Đuổi Tiểu Tình Lữ Thế Nhưng Làm Ra Chuyện Như Thế Này Ở Trên Cao Tốc
Chương 401: 401: Chuyện Xong Hai Người Họ Là Con Cháu Của Ta
Chương 402: 402: Kết Thúc Toàn Văn Xong
Không tìm thấy chương nào phù hợp