FULL
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Bạn đang đọc truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ của tác giả Tiểu Hài Thích Ăn Đường. Vạn vật đều có vết nứt, mà em chính là ánh sáng soi rọi lòng tôi.
Trích đoạn:
Sau khi trải qua đợt tập huấn quân sự cùng hơn một tháng sống chung, các học sinh mới vào trường cấp ba còn chưa quen biết nhau đã thân thiết hơn với các bạn cùng lớp. Ba người một nhóm hoặc năm người một tốp bắt đầu nói chuyện cười đùa với nhau.
Lúc này vừa qua tiết thể dục buổi sáng, đang trong giờ tự học, không có thầy cô quản thúc nên đám học sinh nô đùa ầm ĩ, chạy tới chạy lui, làm đánh thức Kiều Lam đang ngủ gật trên bàn.
Xung quanh rất ồn ào, tiếng người gào thét cười nói ầm ầm bên tai khiến cô đau hết cả màng nhĩ. Kiều Lam còn chưa kịp nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mí mắt vừa mở lên đã thấy bên cạnh có một bạn nam mải nô đùa sắp va vào mình đến nơi.
Kiều Lam theo phản xạ có điều kiện nhanh chóng đứng dậy nhảy sang một bên. Bạn nam kia đụng ngay vào ghế ngã nhào xuống đất. Cậu ta đứng dậy, xoa chỗ cánh tay bị đau, miệng chửi một câu bậy bạ, trừng mắt nhìn Kiều Lam với vẻ khó chịu: "Khốn nạn, cậu tránh làm gì?"
Kiều Lam: "???"
Trích đoạn:
Sau khi trải qua đợt tập huấn quân sự cùng hơn một tháng sống chung, các học sinh mới vào trường cấp ba còn chưa quen biết nhau đã thân thiết hơn với các bạn cùng lớp. Ba người một nhóm hoặc năm người một tốp bắt đầu nói chuyện cười đùa với nhau.
Lúc này vừa qua tiết thể dục buổi sáng, đang trong giờ tự học, không có thầy cô quản thúc nên đám học sinh nô đùa ầm ĩ, chạy tới chạy lui, làm đánh thức Kiều Lam đang ngủ gật trên bàn.
Xung quanh rất ồn ào, tiếng người gào thét cười nói ầm ầm bên tai khiến cô đau hết cả màng nhĩ. Kiều Lam còn chưa kịp nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mí mắt vừa mở lên đã thấy bên cạnh có một bạn nam mải nô đùa sắp va vào mình đến nơi.
Kiều Lam theo phản xạ có điều kiện nhanh chóng đứng dậy nhảy sang một bên. Bạn nam kia đụng ngay vào ghế ngã nhào xuống đất. Cậu ta đứng dậy, xoa chỗ cánh tay bị đau, miệng chửi một câu bậy bạ, trừng mắt nhìn Kiều Lam với vẻ khó chịu: "Khốn nạn, cậu tránh làm gì?"
Kiều Lam: "???"
Chương 1: Xuyên sách
Chương 2: Tin đồn.
Chương 3: Gia đình
Chương 4: Đúng toàn bộ
Chương 5: Lạnh nhạt
Chương 6: Tam quan
Chương 7: Tránh ra
Chương 8: Vọng tưởng
Chương 9: Thật ngốc
Chương 10: Không đi
Chương 11: Nếm thử
Chương 12: Kiểm tra
Chương 13: Điểm tuyệt đối.
Chương 14: Hạng nhất
Chương 15: Bạn cùng bàn
Chương 16: Quấy rầy
Chương 17: Chị hai.
Chương 18: Gặp gỡ
Chương 19: Đến gần
Chương 20: Bàn phía trước
Chương 21: Quan tâm cậu
Chương 22: Về nhà
Chương 23: Cách xa
Chương 24: Ảo giác
Chương 25: Thiên tài
Chương 26: Dạy cậu
Chương 27: Giáng Sinh
Chương 28: Lòng tốt
Chương 29: Chăm sóc
Chương 30: Lễ vật
Chương 31: Bảy vạn
Chương 32: Rời nhà
Chương 33: Mặc Mặc
Chương 34: Ràng buộc
Chương 35: Cạnh tranh
Chương 36: Đi theo ánh sáng
Chương 37: Cùng nhau
Chương 38: Vết sẹo
Chương 39: Bướng bỉnh
Chương 40: Đổi khác.
Chương 41: Ánh mắt
Chương 42: Khoảng cách
Chương 43: Manh mối
Chương 44: Chiếm hữu
Chương 45: Hiểu rõ
Chương 46: Bịa đặt
Chương 47: Thích
Chương 48: Hy vọng xa vời
Chương 49: Đường về
Chương 50: Khao khát
Chương 51: Ác ma
Chương 52: Nói xấu
Chương 53: Kiểm tra
Chương 54: Đỏ mặt
Chương 55: Bảo vệ
Chương 56: Kiên quyết
Chương 57: Ân tình
Chương 58: Thành kính
Chương 59: Bình minh
Chương 60: Gặp lại
Chương 61: Sáng chói
Chương 62: Hoài nghi
Chương 63: Hẹn hò
Chương 64: Giả ngốc
Chương 65: Sự khác biệt
Chương 66: Không hiểu
Chương 67: Đường tắt
Chương 68: Khúc dạo đầu
Chương 69: Lý do
Chương 70: Kinh hoàng
Chương 71: Đàm phán
Chương 72: Giải thoát
Chương 73: Ôm
Chương 74: Thức dậy
Chương 75: Ấm áp
Chương 76: Album ảnh
Chương 77: Hôn
Chương 78: Của tớ
Chương 79: Bạn trai
Chương 80: Nhớ cậu
Chương 81: Bất ổn
Chương 82: Nguyên nhân
Chương 83: Bày tỏ
Chương 84: Dạy học
Chương 85: Tư tưởng
Chương 86: Tách rời
Chương 87: Tốt nghiệp
Chương 88: Uống rượu
Chương 89: Thi uống rượu
Chương 90: Đau lòng
Chương 91: Hãm phanh
Chương 92: Chân thật
Chương 93: Xấu hổ
Chương 94: Trạng Nguyên
Chương 95: Trường đại học
Chương 96: Nhan sắc cực phẩm
Chương 97: Khai giảng
Chương 98: Nguy cơ
Chương 99: Giấm nhỏ
Chương 100: Nghe lời
Chương 101: Nhập học
Chương 102: Phát hiện
Chương 103: Trang điểm
Chương 104: Quý Túc
Chương 105: Phỏng Vấn
Chương 106: Nghi ngờ
Chương 107: Phát hiện
Chương 108: Giải quyết
Chương 109: Thành niên
Chương 110: Phấn khích
Chương 111: Nói ra
Chương 112: Bất lực
Chương 113: Chuyển nhà
Chương 114: Hối hận
Chương 115: Cứu vãn
Chương 116: Học lái xe
Chương 117: Phát hiện
Chương 118: Bàn luận
Chương 119: Nói chuyện
Chương 120: Biết được
Chương 121: Bộ mặt của Quý Túc
Chương 122: Về nhà
Chương 123: Ngooại truyện 1: Tính sổ
Chương 124: Ngoại truyện 2: Việc sau khi tính sổ
Chương 125: Ngoại truyện Tạ Hoằng Nghị, Khổng Sa.
Chương 126: Phiên ngoại của tiểu thư La Mạn
Chương 127: Cuối cùng (Hoàn)
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
T
Tiểu Hài Thích Ăn Đường
1 tác phẩm
653,102 chữ
Truyện cùng tác giả
Tác giả này chưa có thêm truyện nào.