Chương 10: Nỗi Đau Quá Khứ

Người Cuối Cùng Mẫn Mẫn
1,600 từ
09:01 - 01/08/2026
19

Minh ngồi lặng lẽ trong góc phòng tối, ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc đèn pin yếu ớt chiếu lên gương mặt anh, phản chiếu những nỗi đau mà anh đã cố gắng chôn vùi. Hình ảnh cha mẹ anh, những nụ cười ấm áp, tiếng cười vang vọng trong những ngày tháng êm đềm, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép ký ức đau thương. Anh nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt trào ra, nhưng nỗi nhớ và sự tức giận lại dâng lên mạnh mẽ.

Gia đình anh đã bị tấn công trong một đêm tĩnh lặng, khi mà mọi người đều nghĩ rằng thế giới này còn có chút an toàn. Những kẻ sống sót, những con người đã trở thành ác quỷ trong những bộ quần áo tả tơi, đã không ngần ngại xông vào nhà, biến những giấc mơ thành cơn ác mộng. Minh không thể quên được tiếng thét của mẹ anh, sự hoảng loạn trong ánh mắt cha anh. Họ đã cố gắng bảo vệ nhau, nhưng tất cả chỉ như một trò đùa cruel của số phận. Anh đã mất đi tất cả chỉ trong một khoảnh khắc.

“Minh, anh có ổn không?” Giọng Thảo cắt ngang dòng hồi tưởng của anh. Cô đứng ở cửa, ánh mắt đầy lo lắng.

“Không sao,” Minh đáp, nhưng giọng anh khô khốc và lạnh lùng. Anh biết mình không thể để cho bất kỳ ai thấy sự yếu đuối của mình. “Chúng ta cần phải chuẩn bị.”

“Anh không cần phải chịu đựng một mình.” Thảo tiến lại gần, đôi mắt cô ánh lên sự đồng cảm. “Tôi biết điều đó thật khó khăn.”

“Đúng là khó khăn,” Minh thừa nhận, nhưng rồi lại lắc đầu. “Chúng ta không có thời gian cho những cảm xúc này. Huy sẽ không chờ đợi chúng ta.”

Thảo thở dài, cô biết Minh đang cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng sự lạnh lùng của anh chỉ càng làm cho sự căng thẳng giữa họ gia tăng. “Đôi khi, để sống sót, chúng ta cũng phải chấp nhận nỗi đau,” cô nói, giọng nhẹ nhàng. “Nếu không, nó sẽ nuốt chửng ta.”

Minh nhìn cô, sự tức giận và nỗi đau trong lòng anh xung đột nhau. “Em không hiểu,” anh nói, giọng anh đã trở nên sắc bén. “Em không biết cảm giác khi mất đi tất cả.”

“Nhưng tôi có thể cảm nhận được!” Thảo lớn tiếng, ánh mắt cô bừng bừng sức sống. “Tôi đã mất đi gia đình, và tôi không muốn mất thêm ai nữa. Anh là người duy nhất mà tôi còn lại.”

Một khoảng lặng bao trùm, hai người nhìn nhau, trong không khí nặng nề của những kỷ niệm đau thương. Minh nhận ra rằng không chỉ có anh, mà cả Thảo cũng đang phải vật lộn với những mất mát của riêng mình. Thế giới này đã khiến họ trở thành những chiến binh, nhưng cũng khiến họ phải đối mặt với những bóng ma từ quá khứ.

“Được rồi,” Minh nói, giọng đã dịu lại. “Chúng ta sẽ làm tất cả để sống sót. Nhưng tôi cần em phải tin tưởng tôi.”“Tin tưởng?” Thảo hỏi, đôi mắt cô không rời khỏi anh. “Tin tưởng anh, hay tin tưởng vào những gì chúng ta có thể làm cùng nhau?”

“Cả hai,” Minh đáp, sự kiên quyết trong giọng nói của anh đã trở lại. “Chúng ta cần phải hành động. Huy và băng nhóm của hắn sẽ không dừng lại cho đến khi có được những gì họ muốn.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Thảo hỏi, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt cô.

“Trước hết, chúng ta cần phải tìm ra vị trí của Huy. Tôi không thể để hắn tiếp tục lộng hành,” Minh đáp, trong lòng anh dâng lên cảm giác mãnh liệt của sự trả thù. “Hắn phải trả giá cho những gì đã làm với gia đình tôi.”

Thảo gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Được rồi, tôi sẽ giúp anh. Nhưng hãy nhớ, chúng ta không thể để sự tức giận mù quáng dẫn dắt.”

Minh nhìn vào mắt cô, thấy được sự kiên cường và lòng quyết tâm. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một chút hy vọng. Họ không còn đơn độc, mà đã có nhau trong cuộc chiến này. Họ sẽ không chỉ chiến đấu vì bản thân mình, mà còn vì những người đã mất.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Minh nói, anh đứng dậy, ánh mắt hướng về phía cánh cửa. “Mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây.”

Thảo theo sát bước chân của anh, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ chống lại Huy, mà còn chống lại chính những nỗi đau trong quá khứ. Họ sẽ tìm ra công lý, và Minh sẽ không bao giờ quên những gì đã mất.

Trong bóng tối bao trùm của thành phố hoang tàn, hai người bước ra ngoài, quyết tâm tìm kiếm sự thật và trả thù. Họ không chỉ là những kẻ sống sót, mà còn là những người mang trong mình nỗi đau và hy vọng. Minh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy khó khăn, nhưng anh cũng biết rằng không có gì có thể ngăn cản họ.

“Chúng ta sẽ tìm ra Huy,” Minh nói, giọng anh đầy quyết tâm. “Và khi đó, hắn sẽ phải trả giá.”

Thảo gật đầu, sự đồng cảm và quyết tâm hiện hữu trong ánh mắt cô. Họ sẽ không chỉ tìm kiếm sự sống sót, mà còn tìm kiếm công lý trong một thế giới đã mất đi nhân tính. Hành trình này không chỉ là về trả thù, mà còn là về việc tìm lại những gì đã mất, và Minh biết rằng dù có thế nào, anh sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!