Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 52
Lý Tùng La hít hít mũi, định dùng tay áo lau đi nước mắt còn sót lại trên mặt. Nhưng động tác của Tạ Phù Cừ nhanh hơn, tay áo nàng còn chưa kịp đưa lên thì môi hắn đã ghé tới.
“Xì xụp” mấy cái, hắn đã l.i.ế.m sạch nước mắt trên mặt Lý Tùng La.
Đầu lưỡi ấm áp, mềm mại ướt át, hoàn toàn giống lưỡi của người sống.
Lý Tùng La ngẩn người chớp mắt, nước mắt cũng không còn chảy ra nữa. Đến lúc phản ứng kịp, nàng vội vàng dùng tay áo ra sức lau mặt mình.
Cho dù là chính hắn!
Cũng tuyệt đối không được!
Lấy nước miếng dính lên mặt người khác!
Rất bẩn đó!
Bực bội, Lý Tùng La đẩy mạnh Tạ Phù Cừ ra, vừa lau mặt vừa lôi từ ngăn chứa đồ ra hai tờ giấy vàng, phẩy b.út viết đầy kín mặt giấy, dặn hắn tuyệt đối không được dùng lưỡi l.i.ế.m nước mắt mình.
Hơn nữa, cho dù nước bọt không bẩn, nhưng từ góc độ tâm lý mà dính lên mặt thì thật sự rất ghê.
Hai tờ giấy nhanh ch.óng bị viết kín chữ rồi đốt đi. Đốt xong, Lý Tùng La chống nạnh, đứng trước mặt Tạ Phù Cừ nhìn chằm chằm, chờ hắn có phản ứng.
Khói xanh từ giấy vàng lượn quanh người hắn, nhanh ch.óng thấm vào trong thân thể Tạ Phù Cừ. Hắn ngồi yên tại chỗ, đầu hơi nghiêng một chút, trông như đang khó hiểu.
Vẻ nghi hoặc ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát, chưa đến hai giây, rồi Tạ Phù Cừ chậm rãi gật đầu.
Trong kho báu của vị Đại Vương trước đây không tìm thấy cây dù, Lý Tùng La quyết định tự làm một cái.
Nghĩ đến nhu cầu của Tạ Phù Cừ, nàng định làm một cây dù và thêm một chiếc mũ có màn che để giấu đi dung mạo.
Trong cung điện có một rừng trúc xanh tốt, nàng gõ gõ xem xét, chọn ra mấy cây mình ưng ý nhất, sai người c.h.ặ.t xuống, cắt thành từng thanh dài.
Tạ Phù Cừ cao lớn, vai lại rộng, Lý Tùng La cầm thước mềm đo quanh hắn một vòng, nghĩ rằng cả dù lẫn mũ đều phải làm to hơn, mới đủ che hết hắn.
Hai người ngồi dưới tán trúc rậm rạp nhất, Tạ Phù Cừ ôm gối ngồi yên như một vật trang trí hình người, còn Lý Tùng La thì chăm chú đan khung xương dù bằng những nan trúc đã qua xử lý.
Dù ở nơi bóng râm dày đặc, vẫn có vài tia nắng lọt qua từng tầng lá trúc, rơi xuống tóc và áo Tạ Phù Cừ.
Ánh sáng yếu ớt ấy chưa đủ để thiêu đốt hắn, chỉ khiến trên người hắn bốc lên từng làn hơi trắng.
Hắn hơi cúi cổ, để cằm dựa lên đầu gối, mái tóc đen bốc hơi nóng uốn lượn như rắn, quấn quanh dưới chân Lý Tùng La, thỉnh thoảng còn khẽ khàng chạm vào vạt váy nàng dò xét.
Lý Tùng La không nhận ra sự chạm vào mơ hồ đó, giờ phút này nàng đang toàn tâm toàn ý làm việc.
Những nan trúc sau khi ngâm qua trở nên vừa mềm vừa dẻo, nhanh ch.óng được nàng dựng thành khung xương chiếc dù.
Vải làm dù là do Lý Tùng La tháo từ một bộ áo giáp hộ thân trong kho báu —— vì vốn dĩ là áo, nên mặt vải xanh ngọc có vẽ hình mặt trời đỏ và hạc trắng.
Nàng căng vải phủ lên khung dù, lùi xa vài bước ngắm nghía, cảm thấy rất hài lòng.
Nàng chạy trở lại bên Tạ Phù Cừ, ngồi xuống rồi mở dù ra xem hiệu quả.
Mặt dù làm rất lớn, khi mở ra, bóng râm bao phủ đủ cho cả hai người ngồi trong cũng dư dả. Lý Tùng La dựa dù vào vai hắn, cảm thán: “Ta đúng là thiên tài mà.”
Tạ Phù Cừ cũng đồng thời cất tiếng: “Ta đúng là thiên tài mà.”
Hắn vốn nghe không thấy, chẳng biết bản thân vừa nói cùng một câu với Lý Tùng La. Khi nàng quay đầu nhìn hắn, Tạ Phù Cừ chỉ ngẩng mặt lên, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc dù kia.
Lý Tùng La nhịn không được bật cười, cảm thấy tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên.
Nàng lắc lắc cổ tay đang mỏi nhừ, rồi nhét cán dù vào lòng bàn tay Tạ Phù Cừ.
Bàn tay hắn khẽ khàng nắm lấy cán dù.
Hắn dường như chẳng có khái niệm “che dù”, nắm thì chỉ nắm, hoàn toàn không có ý thức mở ra che. Tán dù rộng mở chắn ngay trước mặt, bóng râm hình bầu d.ụ.c sâu thẳm phủ xuống chân hắn.
Lý Tùng La nắm lấy tay hắn, giúp ngón tay khép lại, đưa cây dù giương lên.
“Che dù phải thế này mới được, mới tránh được ánh nắng —— thôi bỏ đi, ngươi cũng chẳng nghe thấy.”
Nói được nửa chừng, Lý Tùng La mới nhận ra, giải thích với Tạ Phù Cừ hoàn toàn là vô ích.
Nàng khẽ thở dài, lấy giấy vàng từ trong túi ra, viết vài dòng chữ, rồi châm lửa đốt. Làn khói trắng cuồn cuộn bốc lên, hòa vào làn hơi trắng mờ trên người Tạ Phù Cừ do ánh mặt trời yếu ớt chiếu xuống, khó mà phân biệt được.
Lý Tùng La thử buông tay, lần này cây dù không còn đổ xuống nữa. Tạ Phù Cừ ngoan ngoãn che dù, cán dù gác trên vai hắn.
Nàng yên tâm, vỗ vỗ vai hắn, còn giơ ngón cái tỏ ý khen ngợi. Đáng tiếc, Tạ Phù Cừ chẳng nhìn thấy.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Không tìm thấy chương nào phù hợp