Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 30: Duyên phận trời định (2)
“Thanh Nhi,
lần này bớt Xuyên Khung, Diên Hồ Sách, giảm nửa Vân Sầm, quy vào một
tiền, thêm cam thảo vào thành một vạn.” – Tiếng nói yếu ớt truyền ra từ
khe hở của chăn bông trên giường cao – “Đun nhỏ lửa trong một canh giờ.”
Thanh Nhi nghe lời rời đi.
Dưới ba tầng chăn bông cuộn như con tôm Ngọc Phi Yên vẫn lạnh run.
Ôi, lạnh quá đi mất! Long Diệc Hân trời đánh! Nàng kiếp sau cũng phải nhớ mặt hắn!
Thể chất của nàng vốn đã lạnh, từ khi bị Long Diệc Hân dùng thủ pháp lạ lùng che đi kinh mạch, bởi vì khí huyết ngưng trệ, hàn khí trong cơ thể gia tăng mãnh liệt, thân thể càng lạnh lẽo hơn. Ngày hè nắng chói chang, vẫn cứ phải mặc áo khoác. Cả ngày hoạt động nhiều, nhiệt độ cơ thể cũng không đến nỗi thấp lắm, nhưng vừa đêm đến, cả người nàng như bị đặt trong hầm băng, toàn thân lạnh lẽo, may sao người nhà tới tận Thiên Trúc tìm cho nàng một viên đá lạ kỳ có thể tỏa nhiệt tên là “Thái Dương Chi Tử”, để nàng luôn mang trên người, nếu không nàng đã sớm lạnh chết rồi.
Càng khổ sở hơn là mỗi khi nguyệt sự tới, ngay cả “Thái Dương Chi Tử” cũng không áp chế được hàn khí trong người nàng, đau đớn sinh lý ghê gớm khiến nàng nếm trải tư vị địa ngục trần gian.
Đáng thương nàng đường đường một nữ thần y, đối với thân thể của mình cũng đành thúc thủ vô sách – bó tay không có cách nào.
Ông ngoại nói đây là kiếp số của nàng, khi duyên phận tới thì sẽ có quý nhân giải trừ thống khổ cho nàng.
Cái rắm! Kiếp số? Dù là kiếp số cũng là do Long Diệc Hân tạo nên, chỉ cần hắn giơ cao đánh khẽ cởi bỏ kinh mạch bị áp chế của nàng, tất cả thống khổ của nàng sẽ biến mất, cho nên……..
Ôi, Long Diệc Hân ca ca thân ái, đáng yêu, anh minh thần võ, thiện lương bậc nhất thiên hạ, mau tới cứu vớt kẻ đáng thương này đi mà!
Như thể nghe được tiếng gọi tha thiết của nàng, ngay sau đó Long Diệc Hân liền giá lâm phòng của nàng, nhìn thấy đống chăn bông run rẩy như lá khô trong gió, trong lòng khó hiểu.
“Ngươi làm sao vậy?”
Oái? Vừa nghe thấy tiếng Long Diệc Hân, Ngọc Phi Yên hoảng hốt vô cùng, sao hắn lại tới đây? Hay trong lòng bọn họ có thần giao cách cảm? Ôi, cảm động quá! Nhưng mà, nàng vẫn lạnh lắm!
“Tôn……tôn kính khôi thủ đại nhân, xin……xin hãy cho tiểu nữ một cái chăn bông nữa đi, sau, sau này tiểu nữ sẽ báo……báo đáp thỏa đáng.” – Đau quá!
Không nghe được đáp án mong muốn, Long Diệc Hân tiến tới kéo chăn bông kia lên……
“Á!” – Mất đi chăn bông ấm áp, Ngọc Phi Yên cuộn chặt mình lại, trời đánh! Tai hắn điếc rồi sao? Nàng bảo hắn đắp thêm một cái chăn bông nữa lên, chứ không bảo hắn kéo nó ra!
“Ngươi?” – Nhận thấy nàng cuộn thành hình con tôm, sắc mặt ngây thơ, hắn mới nhận ra tình trạng lạ lùng. Định kiểm tra tình trạng của nàng, vừa mới chạm tới da thịt lạnh như băng kia, theo phản xạ rụt tay lại. Thân thể một người có thể băng lạnh đến vậy sao?
Lại đặt hai ngón tay lên mạch nàng, nhẹ nhàng từ tốn nói:
“Thể chất âm hàn, khí huyết ngưng trệ, nội tức rối loạn.”
Có thể sống tới bây giờ thực là kỳ tích.
Ngọc Phi Yên kinh ngạc nhìn hắn, hắn cũng biết y thuật sao? Oái? Hắn định làm gì?
Long Diệc Hân dùng thân thủ nhanh như điện xẹt lấy “Thái Dương Chi Tử” trong áo nàng ra, nắm trong lòng bàn tay, thấy bụi chảy xuống từ kẽ tay hắn, rồi hắn mở bàn tay ra, một luồng ánh sáng bảy màu lóa mắt tràn vào tận đáy mắt.
Hóa ra đây mới thực sự là “Thái Dương Chi Tử”.
Ngọc Phi Yên nhìn “Thái Dương Chi Tử” từ viên đá cuội biến thành hạt đậu xanh tỏa ánh sáng chói mắt trong tay hắn, kinh ngạc mãi thôi. Nhưng còn có việc khiến nàng kinh ngạc hơn nữa……
Long Diệc Hân cắn ngón trỏ một cái, rỏ máu lên trên “Thái Dương Chi Tử”, ánh sáng bảy màu lóa mắt biến thành vầng sáng màu vàng mang sắc màu dịu dàng, sau đó, hắn đưa “Thái Dương Chi Tử” tới miệng Ngọc Phi Yên.
“Nuốt vào.”
Thanh Nhi nghe lời rời đi.
Dưới ba tầng chăn bông cuộn như con tôm Ngọc Phi Yên vẫn lạnh run.
Ôi, lạnh quá đi mất! Long Diệc Hân trời đánh! Nàng kiếp sau cũng phải nhớ mặt hắn!
Thể chất của nàng vốn đã lạnh, từ khi bị Long Diệc Hân dùng thủ pháp lạ lùng che đi kinh mạch, bởi vì khí huyết ngưng trệ, hàn khí trong cơ thể gia tăng mãnh liệt, thân thể càng lạnh lẽo hơn. Ngày hè nắng chói chang, vẫn cứ phải mặc áo khoác. Cả ngày hoạt động nhiều, nhiệt độ cơ thể cũng không đến nỗi thấp lắm, nhưng vừa đêm đến, cả người nàng như bị đặt trong hầm băng, toàn thân lạnh lẽo, may sao người nhà tới tận Thiên Trúc tìm cho nàng một viên đá lạ kỳ có thể tỏa nhiệt tên là “Thái Dương Chi Tử”, để nàng luôn mang trên người, nếu không nàng đã sớm lạnh chết rồi.
Càng khổ sở hơn là mỗi khi nguyệt sự tới, ngay cả “Thái Dương Chi Tử” cũng không áp chế được hàn khí trong người nàng, đau đớn sinh lý ghê gớm khiến nàng nếm trải tư vị địa ngục trần gian.
Đáng thương nàng đường đường một nữ thần y, đối với thân thể của mình cũng đành thúc thủ vô sách – bó tay không có cách nào.
Ông ngoại nói đây là kiếp số của nàng, khi duyên phận tới thì sẽ có quý nhân giải trừ thống khổ cho nàng.
Cái rắm! Kiếp số? Dù là kiếp số cũng là do Long Diệc Hân tạo nên, chỉ cần hắn giơ cao đánh khẽ cởi bỏ kinh mạch bị áp chế của nàng, tất cả thống khổ của nàng sẽ biến mất, cho nên……..
Ôi, Long Diệc Hân ca ca thân ái, đáng yêu, anh minh thần võ, thiện lương bậc nhất thiên hạ, mau tới cứu vớt kẻ đáng thương này đi mà!
Như thể nghe được tiếng gọi tha thiết của nàng, ngay sau đó Long Diệc Hân liền giá lâm phòng của nàng, nhìn thấy đống chăn bông run rẩy như lá khô trong gió, trong lòng khó hiểu.
“Ngươi làm sao vậy?”
Oái? Vừa nghe thấy tiếng Long Diệc Hân, Ngọc Phi Yên hoảng hốt vô cùng, sao hắn lại tới đây? Hay trong lòng bọn họ có thần giao cách cảm? Ôi, cảm động quá! Nhưng mà, nàng vẫn lạnh lắm!
“Tôn……tôn kính khôi thủ đại nhân, xin……xin hãy cho tiểu nữ một cái chăn bông nữa đi, sau, sau này tiểu nữ sẽ báo……báo đáp thỏa đáng.” – Đau quá!
Không nghe được đáp án mong muốn, Long Diệc Hân tiến tới kéo chăn bông kia lên……
“Á!” – Mất đi chăn bông ấm áp, Ngọc Phi Yên cuộn chặt mình lại, trời đánh! Tai hắn điếc rồi sao? Nàng bảo hắn đắp thêm một cái chăn bông nữa lên, chứ không bảo hắn kéo nó ra!
“Ngươi?” – Nhận thấy nàng cuộn thành hình con tôm, sắc mặt ngây thơ, hắn mới nhận ra tình trạng lạ lùng. Định kiểm tra tình trạng của nàng, vừa mới chạm tới da thịt lạnh như băng kia, theo phản xạ rụt tay lại. Thân thể một người có thể băng lạnh đến vậy sao?
Lại đặt hai ngón tay lên mạch nàng, nhẹ nhàng từ tốn nói:
“Thể chất âm hàn, khí huyết ngưng trệ, nội tức rối loạn.”
Có thể sống tới bây giờ thực là kỳ tích.
Ngọc Phi Yên kinh ngạc nhìn hắn, hắn cũng biết y thuật sao? Oái? Hắn định làm gì?
Long Diệc Hân dùng thân thủ nhanh như điện xẹt lấy “Thái Dương Chi Tử” trong áo nàng ra, nắm trong lòng bàn tay, thấy bụi chảy xuống từ kẽ tay hắn, rồi hắn mở bàn tay ra, một luồng ánh sáng bảy màu lóa mắt tràn vào tận đáy mắt.
Hóa ra đây mới thực sự là “Thái Dương Chi Tử”.
Ngọc Phi Yên nhìn “Thái Dương Chi Tử” từ viên đá cuội biến thành hạt đậu xanh tỏa ánh sáng chói mắt trong tay hắn, kinh ngạc mãi thôi. Nhưng còn có việc khiến nàng kinh ngạc hơn nữa……
Long Diệc Hân cắn ngón trỏ một cái, rỏ máu lên trên “Thái Dương Chi Tử”, ánh sáng bảy màu lóa mắt biến thành vầng sáng màu vàng mang sắc màu dịu dàng, sau đó, hắn đưa “Thái Dương Chi Tử” tới miệng Ngọc Phi Yên.
“Nuốt vào.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp được MỸ NHÂN (1)
Chương 2: 2: Gặp được MỸ NHÂN (2)
Chương 3: 3: Gặp được MỸ NHÂN (3)
Chương 4: 4: Một tờ HƯU THƯ (1)
Chương 5: 5: Một tờ HƯU THƯ (2)
Chương 6: 6: Một tờ HƯU THƯ (3)
Chương 7: 7: Lần đầu lên bảo sơn
Chương 8: 8: Lần đầu lên bảo sơn (2)
Chương 9: 9: Lần đầu lên bảo sơn (3)
Chương 10: 10: Mị lực khó đỡ (1)
Chương 11: 11: Mị lực khó đỡ (2)
Chương 12: 12: Mị lực khó đỡ (3)
Chương 13: 13: Chân tướng thế nào (1)
Chương 14: 14: Chân tướng thế nào (2)
Chương 15: 15: Chân tướng thế nào (3)
Chương 16: 16: Tình ý gợn sóng (1)
Chương 17: 17: Tình ý gợn sóng (2)
Chương 18: 18: Tình ý gợn sóng (3)
Chương 19: 19: Duyên phận như thế (1)
Chương 20: 20: Duyên phận như thế (2)
Chương 21: 21: Chuyện gì cũng có nhân quả (1)
Chương 22: 22: Chuyện gì cũng có nhân quả (2)
Chương 23: 23: Chuyện gì cũng có nhân quả (3)
Chương 24: 24: Chuyện gì cũng có nhân quả (4)
Chương 25: 25: Vẻ đẹp động trời (1)
Chương 26: 26: Vẻ đẹp động trời (2)
Chương 27: 27: Băng ngọc kỳ hương
Chương 28: 28: Gắt gao theo đuổi
Chương 29: 29: Duyên phận trời định (1)
Chương 30: 30: Duyên phận trời định (2)
Chương 31: 31: Bụng dạ khó lường (1)
Chương 32: 32: Bụng dạ khó lường (2)
Chương 33: 33: Mông lung xuân sắc
Chương 34: 34: Xấu tính thế chứ
Chương 35: 35: Xấu tính thế chứ (2)
Chương 36: 36: Một mảnh lạnh lùng
Chương 37: 37: Sắc dụ MỸ QUÂN
Chương 38: 38: Lấy thân thử nghiệm (1)
Chương 39: 39: Lấy thân thử nghiệm (2)
Chương 40: 40: Lấy thân thử nghiệm (3)
Chương 41: 41: Chơi cờ cùng người đẹp
Chương 42: 42: Tỷ muội như thế (1)
Chương 43: 43: Tỷ muội như thế (2)
Chương 44: 44: Mị lực ở đâu (1)
Chương 45: 45: Mị lực ở đâu (2)
Chương 46: 46: Phá trận Mạc Bắc (1)
Chương 47: 47: Phá trận Mạc Bắc (2)
Chương 48: 48: Phá trận Mạc Bắc (3)
Chương 49: 49: Điệu múa tuyệt trần
Chương 50: 50: Ám hương lững lờ
Chương 51: 51: Thử lòng vì ghen
Chương 52: 52: Hoài nghi của HOÀNG ĐẾ
Chương 53: 53: MẠC LỤC trở về
Chương 54: 54: Yêu thương nhung nhớ
Chương 55: 55: Đại Bá đến thăm (1)
Chương 56: 56: Đại Bá đến thăm (2)
Chương 57: 57: Đại bá đến thăm (3)
Chương 58: 58: Hẹn hò bên hồ
Chương 59: 59: Tuyệt diệu tiên tư
Chương 60: 60: Lòng chàng khó dò!
Chương 61: 61: Tin mừng
Chương 62: 62: Ý định quậy phá
Chương 63: 63: Biển xanh tình thiên (1)
Chương 64: 64: Biển xanh tình thiên (2)
Chương 65: 65: SONG MA gặp nhau
Chương 66: 66: KIỀN HOÀNG chi tâm
Chương 67: 67: Nàng thật ngốc
Chương 68: 68: Khúc nhạc bày tỏ nỗi lòng
Chương 69: 69: Tình ý đã lâu
Chương 70: 70: Bất ngờ
Chương 71: 71: Trách nhiệm của ai
Chương 72: 72: Cao nhân ở rừng trúc
Chương 73: 73: NGỌC LONG đại giá
Chương 74: 74: Huyền u (1)
Chương 75: 75: Huyền u (2)
Chương 76: 76: Vô cực điện
Chương 77: 77: Phụ nữ có thai vĩ đại (1)
Chương 78: 78: Phụ nữ có thai vĩ đại (2)
Chương 79: 79: Hiên viên khởi minh (1)
Chương 80: 80: Hiên viên khởi minh (2)
Chương 81: 81: Bảo bối thần bí (1)
Chương 82: 82: Bảo bối thần bí (2)
Chương 83: 83: Mỹ nhân sư phụ (1)
Chương 84: 84: Mỹ nhân sư phụ (2)
Chương 85: 85: Tình chàng ý thiếp (1)
Chương 86: 86: Tình chàng ý thiếp (2)
Chương 87: 87: Tâm tình ảm đạm
Chương 88: 88: Lạc Thần biến dạng
Chương 89: 89: Nhớ lại chuyện xưa (1)
Chương 90: 90: Nhớ lại chuyện xưa (2)
Chương 91: 91: Nhớ lại chuyện xưa (3)
Chương 92: 92: Rất mất mặt
Chương 93: 93: Sư phụ biến thành tỷ tỷ
Chương 94: 94: Khao khát tình cảm
Chương 95: 95: Trời khi dễ người
Chương 96: 96: Làm như bạn cũ
Chương 97: 97: Ai giống ai
Chương 98: 98: Vũ nguyệt lâu (1)
Chương 99: 99: Vũ nguyệt lâu (2)
Chương 100: 100: Ma mỵ bảo bối (1)
Chương 101: 101: Ma mỵ bảo bối (2)
Chương 102: 102: Được đền bù mong muốn
Chương 103: 103: Như thể quái thai (1)
Chương 104: 104: Như thể quái thai (2)
Chương 105: 105: Mây bay về phố (1)
Chương 106: 106: Mây bay về phố (2)
Chương 107: 107: Thanh Nhi đã đến (1)
Chương 108: 108: Thanh Nhi đã đến (2)
Chương 109: 109: Hạ lễ (1)
Chương 110: 110: Hạ lễ (2)
Chương 111: 111: Hôn lễ Mạc Lục (1)
Chương 112: 112: Hôn lễ Mạc Lục (2)
Chương 113: 113: Hai mươi năm tương tư
Chương 114: 114: Chú rể mất tích
Chương 115: 115: Đêm động phòng
Chương 116: 116: Hoàng tước ở phía sau
Chương 117: 117: Mỹ nhân như ngọc
Chương 118: 118: Hắn ghen tị
Chương 119: 119: Thức ăn của Huyền U (1)
Chương 120: 120: Thức ăn của Huyền U (2)
Chương 121: 121: Mỗi người đều có tâm bao che khuyết điểm
Chương 122: 122: Dục tố u hoài
Chương 123: 123: Tiêu dao cốc chủ
Chương 124: 124: Mưa phùn như tơ (1)
Chương 125: 125: Mưa phùn như tơ (2)
Chương 126: 126: Kì như nhân sinh (1)
Chương 127: 127: Kì như nhân sinh (2)
Chương 128: 128: Lão bản nương xinh đẹp
Chương 129: 129: Đôi mắt màu thật sâu
Chương 130: 130: Thiên địa một đôi
Chương 131: 131: Tàn mạch
Chương 132: 132: Một chút hoa vân
Chương 133: 133: Cảnh trong mơ
Chương 134: 134: Thật hay là mộng
Chương 135: 135: Tranh giành thể diện
Chương 136: 136: Thanh Ba hữu tình
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Ông tế
Chương 139: 139: Định nghĩa của thẹn thùng
Chương 140: 140: Thu quang thấm thoát hưu cô phụ
Chương 141: 141: Ngân giao truy hồn
Chương 142: 142: Bàng quan
Chương 143: 143: Nàng ghen!
Chương 144: 144: Vũ xuất hiện
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Ghen cùng tín nhiệm
Chương 147: 147: Tiến dần từng bước
Chương 148: 148: Không buông tay
Chương 149: 149: Sủng thê
Chương 150: 150: Cử chỉ nhàm chán
Chương 151: 151: Là nàng ngu ngốc!
Chương 152: 152: Sư tử Hà Đông rống!
Chương 153: 153: Nghi hoặc
Chương 154: 154: Chân tướng rõ ràng
Chương 155: 155: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 156: 156: Khúc đại nhân
Chương 157: 157: Ban bố hôn lễ
Chương 158: 158: Xao định
Chương 159: 159: Bỏ đi
Chương 160: 160: Bị ma quỷ ám ảnh
Chương 161: 161: Sự việc trước khi bái đường
Chương 162: 162: Hồng y mị hoặc
Chương 163: 163: Có thù tất báo
Chương 164: 164: Có thể trở thành thân thích
Chương 165: 165: Công chúa quỳnh hoa
Chương 166: 166: Bị đè ép
Chương 167: 167
Chương 168: 168: Mưa gió sắp đến
Chương 169: 169: Đứa nhỏ
Chương 170: 170: Một khắc kinh tâm
Chương 171: 171: Nỗi đau mất con
Chương 172: 172: Kết cục như thế (đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp