Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 19: Chuyện cũ đau buồn
Mật Nhu cùng Thanh Phong vừa mới đi ra ngoài, Húc Nhật liền vào ngay sau đó, một tay cầm bó hoa, một tay kia xách theo giỏ trái cây, trên mặt lộ vẻ tươi cười, nhìn ra được tâm
tình Húc Nhật bây giờ rất tốt.
“Lúc này thế nào anh còn rảnh rỗi đến thăm em, có phải lại hoãn cuộc họp rồi hay không?” Kính Huyễn thấy người đến là Húc Nhật, tức giận trách cứ làm tổng tài thế nào đây, luôn trốn việc.
“Anh là ông chủ bọn họ có thể nói cái gì, không có chuyện gì rồi, hoa này cho em, anh giúp em c*m v** trong bình.” Húc Nhật tự quyết, cất giỏ trái cây xong liền đem bó hoa c*m v** trong bình.
“Anh luôn như vậy sẽ làm em rất ngại, ngày mai em sẽ xuất viện, anh không cần đến tiễn em, em có Thanh Phong cùng Mật Nhu hai người đi cùng em là được rồi, anh như vậy phải từ từ đi vào quỹ đạo mới được, luôn tới chỗ của em mọi người sẽ hiểu lầm.” Kính Huyễn cảm thấy để cho cấp trên luôn dành thời gian đến thăm mình thật khó xử.
Nghe Kính Huyễn nói như thế, trong lòng Húc Nhật không khỏi có chút khổ sở, chẳng lẽ tâm ý của mình khó lý giải như vậy sao? Mình cũng làm rõ ràng như vậy rồi, nếu không phải sợ hiện tại thổ lộ sẽ dọa Kính Huyễn chạy mất, mình đã sớm thổ lộ, nhưng bây giờ không thể, trên gương mặt Húc Nhật lại mỉm cười nhìn Kính Huyễn.
“Không sao, bọn họ sẽ không nghĩ loạn, vậy được rồi, ngày mai trước hết em cùng Mật Nhu xuất viện, ngày mai muộn một chút anh sẽ trở lại thăm em, vậy anh đi trước.” Anh bị Kính Huyễn nhìn bộ dáng thương tâm của mình, vội vã xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Kính Huyễn cũng không tận lực giữ lại Húc Nhật, cô không phải ngu ngốc, không phải không nhìn ra tình cảm Húc Nhật đối với mình không chỉ là quan tâm cấp trên đối với cấp dưới, chỉ là tình yêu này bản thân không nhận nổi, trước kia tâm bị tổn thương còn chưa bình phục, từ đáy lòng luôn sợ hãi tình yêu, mình bây giờ chỉ muốn làm tròn bổn phận của người mẹ là tốt rồi.
“Kính Huyễn, vừa rồi có người tới sao?” Mật Nhu vào cửa nhìn thấy trong phòng bệnh có thêm cái gì đó, nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, Húc Nhật đã tới, nhưng rời đi ngay lập tức.” Kính Huyễn không kể lại cặn kẽ chuyện vừa xảy ra, chỉ sơ lược qua.
“Kính Huyễn, chẳng lẽ cậu không hiểu lòng Húc Nhật sao? Chẳng lẽ cậu không quên được chuyện trước kia? Chuyện đã qua coi như xong, cậu không cần phải luôn thu lại tâm của mình.” Mật Nhu không đành lòng nhìn Húc Nhật nỗ lực yêu Kính Huyễn mà không được hồi đáp, đồng thời cũng không muốn thấy Kính Huyễn thật sự độc thân cả đời.
“Cậu không hiểu, lúc này mình không muốn suy nghĩ quá nhiều, mình chỉ muốn chăm sóc thật tốt hai bảo bối của mình là được.” Kính Huyễn không muốn nói gì, nhớ tới đoạn chuyện trong lòng kia vẫn cảm thấy đau nhói.
“Mình không hiểu cậu quật cường như vậy để làm gì? Thôi, bây giờ nói cái gì cậu cũng không nghe vào, chúng ta tới uống canh gà đi, nước miếng của mình đều chảy xuống rồi.” Mật Nhu thấy trên mặt Kính Huyễn lại hiện lên biểu tình buồn bã, trong lòng đành phải tự nói với mình không nên gấp, một ngày nào đó Kính Huyễn sẽ kiên cường mở trái tim mình.
“Được, uống đi, mình vừa mới uống một chén, thật sự rất ngon.” Kính Huyễn che giấu thương tâm trong lòng, khéo léo gác đề tài kia sang một bên, chuyện cũ đau buồn kia có thể đừng nói thì Kính Huyễn sẽ không nói.
“Lúc này thế nào anh còn rảnh rỗi đến thăm em, có phải lại hoãn cuộc họp rồi hay không?” Kính Huyễn thấy người đến là Húc Nhật, tức giận trách cứ làm tổng tài thế nào đây, luôn trốn việc.
“Anh là ông chủ bọn họ có thể nói cái gì, không có chuyện gì rồi, hoa này cho em, anh giúp em c*m v** trong bình.” Húc Nhật tự quyết, cất giỏ trái cây xong liền đem bó hoa c*m v** trong bình.
“Anh luôn như vậy sẽ làm em rất ngại, ngày mai em sẽ xuất viện, anh không cần đến tiễn em, em có Thanh Phong cùng Mật Nhu hai người đi cùng em là được rồi, anh như vậy phải từ từ đi vào quỹ đạo mới được, luôn tới chỗ của em mọi người sẽ hiểu lầm.” Kính Huyễn cảm thấy để cho cấp trên luôn dành thời gian đến thăm mình thật khó xử.
Nghe Kính Huyễn nói như thế, trong lòng Húc Nhật không khỏi có chút khổ sở, chẳng lẽ tâm ý của mình khó lý giải như vậy sao? Mình cũng làm rõ ràng như vậy rồi, nếu không phải sợ hiện tại thổ lộ sẽ dọa Kính Huyễn chạy mất, mình đã sớm thổ lộ, nhưng bây giờ không thể, trên gương mặt Húc Nhật lại mỉm cười nhìn Kính Huyễn.
“Không sao, bọn họ sẽ không nghĩ loạn, vậy được rồi, ngày mai trước hết em cùng Mật Nhu xuất viện, ngày mai muộn một chút anh sẽ trở lại thăm em, vậy anh đi trước.” Anh bị Kính Huyễn nhìn bộ dáng thương tâm của mình, vội vã xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Kính Huyễn cũng không tận lực giữ lại Húc Nhật, cô không phải ngu ngốc, không phải không nhìn ra tình cảm Húc Nhật đối với mình không chỉ là quan tâm cấp trên đối với cấp dưới, chỉ là tình yêu này bản thân không nhận nổi, trước kia tâm bị tổn thương còn chưa bình phục, từ đáy lòng luôn sợ hãi tình yêu, mình bây giờ chỉ muốn làm tròn bổn phận của người mẹ là tốt rồi.
“Kính Huyễn, vừa rồi có người tới sao?” Mật Nhu vào cửa nhìn thấy trong phòng bệnh có thêm cái gì đó, nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, Húc Nhật đã tới, nhưng rời đi ngay lập tức.” Kính Huyễn không kể lại cặn kẽ chuyện vừa xảy ra, chỉ sơ lược qua.
“Kính Huyễn, chẳng lẽ cậu không hiểu lòng Húc Nhật sao? Chẳng lẽ cậu không quên được chuyện trước kia? Chuyện đã qua coi như xong, cậu không cần phải luôn thu lại tâm của mình.” Mật Nhu không đành lòng nhìn Húc Nhật nỗ lực yêu Kính Huyễn mà không được hồi đáp, đồng thời cũng không muốn thấy Kính Huyễn thật sự độc thân cả đời.
“Cậu không hiểu, lúc này mình không muốn suy nghĩ quá nhiều, mình chỉ muốn chăm sóc thật tốt hai bảo bối của mình là được.” Kính Huyễn không muốn nói gì, nhớ tới đoạn chuyện trong lòng kia vẫn cảm thấy đau nhói.
“Mình không hiểu cậu quật cường như vậy để làm gì? Thôi, bây giờ nói cái gì cậu cũng không nghe vào, chúng ta tới uống canh gà đi, nước miếng của mình đều chảy xuống rồi.” Mật Nhu thấy trên mặt Kính Huyễn lại hiện lên biểu tình buồn bã, trong lòng đành phải tự nói với mình không nên gấp, một ngày nào đó Kính Huyễn sẽ kiên cường mở trái tim mình.
“Được, uống đi, mình vừa mới uống một chén, thật sự rất ngon.” Kính Huyễn che giấu thương tâm trong lòng, khéo léo gác đề tài kia sang một bên, chuyện cũ đau buồn kia có thể đừng nói thì Kính Huyễn sẽ không nói.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Công pháp liều chết uy hiếp
Chương 2: 2: Biến thành bông hoa xinh đẹp
Chương 3: 3: Say rượu mơ hồ
Chương 4: 4: Người không an phận
Chương 5: 5: Hốt hoảng chạy trốn
Chương 6: 6: Mật Nhu bức cung
Chương 7: 7: Không tìm được người
Chương 8: 8: Đi tìm sợi dây chuyền bị mất
Chương 9: 9: Khóc thút thít
Chương 10: 10: Tổng tài thần bí
Chương 11: 11: Dạy dỗ quản lý
Chương 12: 12: Trên miệng chừa chút đức đi, ông anh
Chương 13: 13: Đuổi đi đám quản lí phế vật
Chương 14: 14: Tin tức bất ngờ, Kính Huyễn mang thai
Chương 15: 15: Vui vẻ nghênh đón đứa trẻ đến
Chương 16: 16: Ngoài ý muốn
Chương 17: 17: Thuận lợi sinh ra
Chương 18: 18: Hạnh phúc trong phòng bệnh
Chương 19: 19: Chuyện cũ đau buồn
Chương 20: 20: Hai bảo bối đáng yêu
Chương 21: 21: Xử phạt Bạch Đình
Chương 22: 22: Ăn vạ không thành công
Chương 23: 23: Một ngày bận rộn
Chương 24: 24: Cùng nhau ăn cơm
Chương 25: 25: Bất đắc dĩ đáp ứng
Chương 26: 26: Đột nhiên bị dọa
Chương 27: 27: Bạch Đình tiểu quỷ bị ‘ghét bỏ’
Chương 28: 28: Hoàn toàn tin tưởng
Chương 29: 29: Mật Nhu ‘dài dòng’
Chương 30: 30: Vui vẻ tụ họp cùng nhau
Chương 31: 31: Đại cải tạo ‘xấu nữ’
Chương 32: 32: Quen biết bạn bè mới
Chương 33: 33: Dây chuyền
Chương 34: 34: Bữa tiệc nhàm chán
Chương 35: 35: Diêm Hỏa anh tuấn
Chương 36: 36: Kích động
Chương 37: 37: Kính Huyễn VS Kính Kính
Chương 38: 38: Một mình đi cùng
Chương 39: 39: Dây chuyền đâu?
Chương 40: 40: Cầu hôn thất bại
Chương 41: 41: Nụ hôn bá đạo
Chương 42: 42: Đình bảo bối hiểu chuyện
Chương 43: 43: Scandal phong lưu của Diêm Hỏa
Chương 44: 44: Hí kịch hóa cuộc sống
Chương 45: 45: Lúc Kính Huyễn tức giận
Chương 46: 46: Không khí quái dị
Chương 47: 47: Dị ứng phấn hoa
Chương 48: 48: Thái độ kiên quyết
Chương 49: 49: Gặp mặt tình địch
Chương 50: 50: Kính huyễn bị thương
Chương 51: 51: Quyết định
Chương 52: 52: Bảo bối lo lắng
Chương 53: 53: Náo nhiệt tại bệnh viện
Chương 54: 54: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55: 55: Xét Nghiệm ADN
Chương 56: 56: Vấn đề bộ dạng
Chương 57: 57: Hai trưởng bối khoa trương
Chương 58: 58: Kế hoạch chạy trốn
Chương 59: 59: Diêm Hỏa Nổi giận
Chương 60: 60: Hai tiểu phản đồ
Chương 61: 61: Trở về Diêm gia
Chương 62: 62: Quay trở về diêm gia
Chương 63: 63: Mua Đồ Điên cuồng
Chương 64: 64: Thiếu chút nữa tổn thương
Chương 65: 65: Khi nào thì kết hôn
Chương 66: 66: Phương pháp tốt bồi dưỡng tình cảm
Chương 67: 67: Sắc lang
Chương 68: 68: Nội dung hợp đồng thật quá đáng
Chương 69: 69: Đầy tớ
Chương 70: 70: Kính Huyễn Xui xẻo
Chương 71: 71: Rất bận không có thời gian
Chương 72: 72: Mọi người cùng nhau đi du lịch
Chương 73: 73: Người đàn ông Thần bí
Chương 74: 74: Chuyện Xưa Thanh mai trúc mã
Chương 75: 75: Nơi bí mật khi còn bé
Chương 76: 76: Bé gái xấu xa
Chương 77: 77: Bị hại rơi xuống nước
Chương 78: 78: Kẻ dở hơi tựa như Dương mẹ
Chương 79: 79: Tai nạn xe cộ
Chương 80: 80: Bỏ thuốc - tổn thương
Chương 81: 81: Thương tâm mà rời đi
Chương 82: 82: Không tìm được người
Chương 83: 83: Rời đi
Chương 84: 84: Em nghe anh giải thích
Chương 85: 85: Khó khăn? Dồn dập?
Chương 86: 86: Chỉ còn lại thế giới của hai người
Chương 87: 87: Muốn dọn ra ngoài
Chương 88: 88: Khách lúc Sáng sớm
Chương 89: 89: Có thể hợp lại sao?
Chương 90: 90: Khách không mời mà đến trong cửa hàng
Chương 91: 91: Ông trời đang ngủ
Chương 92: 92: Không cần gọi anh xa lạ như vậy
Chương 93: 93: Bỗng nhiên xuất hiện một người đàn ông
Chương 94: 94: Tiêu tức giận
Chương 95: 95: Chuyện xui xẻo trong vòng một ngày
Chương 96: 96: Diêm hỏa bị đánh
Chương 97: 97: Hai người đàn ông ngây thơ
Chương 98: 98: Bị “Uy hiếp”?
Chương 99: 99: Ăn vạ
Chương 100: 100: Dao động
Chương 101: 101: Đối chọi gay gắt sáng sớm
Chương 102: 102: Tìm bạn trai đầu bếp
Chương 103: 103: Chỗ thần bí
Chương 104: 104: Chụp hình cưới
Chương 105: 105: Món ăn tình nhân
Chương 106: 106: Trong công ty xôn xao
Chương 107: 107: Bộ dáng như vậy là xấu hổ sao?
Chương 108: 108: Tìm nơi vắng vẻ để ăn vặt
Chương 109: 109: Hai người tính như trẻ con
Chương 110: 110: Mẹ Diêm gọi tới
Chương 111: 111: Kính Huyễn ghen
Chương 112: 112: Bắt cóc hai bảo bối
Chương 113: 113: Hạo lạnh lùng
Chương 114: 114: Người kiên cường
Chương 115: 115: Hoan bảo bối bị dọa phát khóc
Chương 116: 116: Hoan bảo bối khóc to
Chương 117: 117: Rơi vỡ quà tặng của bảo bối
Chương 118: 118: Đây là “vui mừng” ư?
Chương 119: 119: Mật Nhu kích động la hét
Chương 120: 120: Hai kẻ không nên xuất hiện
Chương 121: 121: Chỉnh đốn kẻ ác
Chương 122: 122: Đình bảo bối bị đánh
Chương 123: 123: Căn phòng hoành tráng
Chương 124: 124: Kính Huyễn sắp phát hỏa
Chương 125: 125: Y Na bị đánh
Chương 126: 126: Chuyện nguy hiểm
Chương 127: 127: Y Na điên cuồng
Chương 128: 128: Diêm bị thương
Chương 129: 129: Kính Huyễn tự trách trong lòng
Chương 130: 130: Dương Lịch muốn đi
Chương 131: 131: Kính Huyễn tha thứ
Chương 132: 132: Tiếp nhận khó khăn như vậy sao
Chương 133: 133: Diêm Hỏa bị phản bội
Chương 134: 134: Kẻ đáng ghét
Chương 135: 135: Cái âm mưu quỷ quái gì thế
Chương 136: 136: Mình dẫn cậu đến một nơi
Chương 137: 137: Đủ tiêu chuẩn làm vợ anh không
Chương 138: 138: “Gian kế” thành công
Chương 139: 139: Người phụ nữ ở bên trong
Chương 140: 140: Ô nha chủy
Chương 141: 141: Chú Hạo bắt nạt con
Chương 142: 142: Mang con đi chơi có được hay không
Chương 143: 143: Người phụ nữ không thể xuyên thủng
Chương 144: 144: Hai tòa núi lửa cùng chạm vào nhau
Chương 145: 145: Không có phần của anh
Chương 146: 146: Kính Huyễn khóc rống
Chương 147: 147: Tính khí nóng nảy của Đường Đường
Chương 148: 148: Diêm Hỏa vô tội
Chương 149: 149: Diêm Hỏa vấp phải trắc trở ở khắp nơi
Chương 150: 150: Hai người hạnh phúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp