Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 8: Khổng tước kiêu ngạo
21:57 - 14.05.2026
1,229 lượt xem
Từng chiếc xe bíp còi ing ỏi mà đi qua.
Đậu Mật Đường đứng trong trạm đón xe, vẫy mãi mà không có! Thất vọng a! Mỗi chiếc xe đều đông nghịt. Mỗi người đều vội vàng . Người đi đường lo lắng, xe buýt, tắc-xi chật như nêm, vĩnh viễn là vậy!
Một chiếc xe hơi lướt qua chỗ Đậu Mật Đường, vừa vặn trúng vũng nước đọng bên dưới, nước bẩn văng khắp nơi. Đậu Mật Đường cúi đầu nhìn, váy trắng biến thành váy đốm, “hoa váy” nha. Trời ạ, làm sao cô đi phỏng vấn được a?
Lửa giận bùng phát!
“Ê, dừng xe, dừng xe lại!” Đậu Mật Đường chạy theo chiếc xe đang đi chầm chậm kia. Làm quần áo của cô thành dạng này, cư nhiên lái xe bỏ chạy. Giàu có thì sao? Mắt không nhìn thấy được người nghèo à?
Xe chậm rãi dừng lại, cửa kính xe dần dần hạ xuống. Tinh xảo dung nhan dần dần lộ ra. Tóc dài uốn lọn ốp vô mặt kèm theo một cái kính mát. Vẻ mặt ngạo mạn, làm cho người ta cảm thấy cô ta giống nhất khổng tước kiêu ngạo.“Cái gì? Chạy theo xe ta làm cái gì?”
Trời ạ! Thật đúng là một nữ nhân ngu ngốc a! Còn dám hỏi cô vì sao đuổi theo xe? Chẳng lẽ cô ta không thấy vệt bẩn trên váy cô sao?
“Vì đuổi theo cô? cô xem đi, cô làm quần áo tôi biến thành dạng này này !” Đậu Mật Đường chỉ vào bộ váy của mình.
“Hừ hừ, chẳng qua là bộ váy rẻ tiền! Có cái gì ngạc nhiên !” khổng tước kiêu ngạo từ trong lỗ mũi hừ một tiếng. Từ trong túi xách lấy ra 500 , giơ trước mặt Đậu Mật Đường.“Quần áo của cô chắc không được năm trăm đi?”
“A, cô là người sao lại không biết phân rõ đúng sai? Cô cho là đây là vấn đề của việc này ư? Tôi hôm nay phải đi phỏng vấn! Cô làm mất cơ hội của tôi, cô nuôi được cả nhà tôi sao? Cho dù váy của tôi không đáng giá, cô cũng không thể như thế được? Có tiền nên giỏi sao? Cô cho rằng có tiền mới là người à !” Đậu Mật Đường bị thái độ của nữ nhân này chọc giận, cô giống một chú mèo hoang nổi cáu.
“Đúng vậy, có tiền thì giỏi sao? Làm dơ quần áo của người ta thì nên xin lỗi chứ?” người đi đường cũng bắt đầu lên án.
“Cô muốn thế nào? Rốt cuộc muốn bao nhiêu?” Khổng tước trên xe có chút không kiên nhẫn. Một đám bà tám vây quanh xe cô, đầu cô cũng sắp nổ tung rồi.
“Tôi không cần tiền, tôi muốn lời xin lỗi!” muốn lấy tiền để mua tất cả sao? Quá coi thường người khác! Đậu Mật Đường tính lại bướng bỉnh. Cô không cần tiền, cô là muốn vũ nhục của nữ nhân này, trước mặt mọi người nhận lỗi.
“Đúng, không cần tiền. Tiền, không trọng yếu.” Người đi đường tiếp tục ồn ào.“Có tiền liền rất giỏi sao? Có tiền là có thể tùy ý bắt nạt người sao? Xin lỗi, phải để cho cô ta nhận lỗi!”
Khổng tước kia thấy vậy thấp giọng nói một câu “thực xin lỗi”, liền lái xe mà đi. Nhìn một đường khói xe, Đậu Mật Đường bất giác cười rộ lên.“Ha ha, nói thực xin lỗi, cũng không khó lắm a!”
Đậu Mật Đường đứng trong trạm đón xe, vẫy mãi mà không có! Thất vọng a! Mỗi chiếc xe đều đông nghịt. Mỗi người đều vội vàng . Người đi đường lo lắng, xe buýt, tắc-xi chật như nêm, vĩnh viễn là vậy!
Một chiếc xe hơi lướt qua chỗ Đậu Mật Đường, vừa vặn trúng vũng nước đọng bên dưới, nước bẩn văng khắp nơi. Đậu Mật Đường cúi đầu nhìn, váy trắng biến thành váy đốm, “hoa váy” nha. Trời ạ, làm sao cô đi phỏng vấn được a?
Lửa giận bùng phát!
“Ê, dừng xe, dừng xe lại!” Đậu Mật Đường chạy theo chiếc xe đang đi chầm chậm kia. Làm quần áo của cô thành dạng này, cư nhiên lái xe bỏ chạy. Giàu có thì sao? Mắt không nhìn thấy được người nghèo à?
Xe chậm rãi dừng lại, cửa kính xe dần dần hạ xuống. Tinh xảo dung nhan dần dần lộ ra. Tóc dài uốn lọn ốp vô mặt kèm theo một cái kính mát. Vẻ mặt ngạo mạn, làm cho người ta cảm thấy cô ta giống nhất khổng tước kiêu ngạo.“Cái gì? Chạy theo xe ta làm cái gì?”
Trời ạ! Thật đúng là một nữ nhân ngu ngốc a! Còn dám hỏi cô vì sao đuổi theo xe? Chẳng lẽ cô ta không thấy vệt bẩn trên váy cô sao?
“Vì đuổi theo cô? cô xem đi, cô làm quần áo tôi biến thành dạng này này !” Đậu Mật Đường chỉ vào bộ váy của mình.
“Hừ hừ, chẳng qua là bộ váy rẻ tiền! Có cái gì ngạc nhiên !” khổng tước kiêu ngạo từ trong lỗ mũi hừ một tiếng. Từ trong túi xách lấy ra 500 , giơ trước mặt Đậu Mật Đường.“Quần áo của cô chắc không được năm trăm đi?”
“A, cô là người sao lại không biết phân rõ đúng sai? Cô cho là đây là vấn đề của việc này ư? Tôi hôm nay phải đi phỏng vấn! Cô làm mất cơ hội của tôi, cô nuôi được cả nhà tôi sao? Cho dù váy của tôi không đáng giá, cô cũng không thể như thế được? Có tiền nên giỏi sao? Cô cho rằng có tiền mới là người à !” Đậu Mật Đường bị thái độ của nữ nhân này chọc giận, cô giống một chú mèo hoang nổi cáu.
“Đúng vậy, có tiền thì giỏi sao? Làm dơ quần áo của người ta thì nên xin lỗi chứ?” người đi đường cũng bắt đầu lên án.
“Cô muốn thế nào? Rốt cuộc muốn bao nhiêu?” Khổng tước trên xe có chút không kiên nhẫn. Một đám bà tám vây quanh xe cô, đầu cô cũng sắp nổ tung rồi.
“Tôi không cần tiền, tôi muốn lời xin lỗi!” muốn lấy tiền để mua tất cả sao? Quá coi thường người khác! Đậu Mật Đường tính lại bướng bỉnh. Cô không cần tiền, cô là muốn vũ nhục của nữ nhân này, trước mặt mọi người nhận lỗi.
“Đúng, không cần tiền. Tiền, không trọng yếu.” Người đi đường tiếp tục ồn ào.“Có tiền liền rất giỏi sao? Có tiền là có thể tùy ý bắt nạt người sao? Xin lỗi, phải để cho cô ta nhận lỗi!”
Khổng tước kia thấy vậy thấp giọng nói một câu “thực xin lỗi”, liền lái xe mà đi. Nhìn một đường khói xe, Đậu Mật Đường bất giác cười rộ lên.“Ha ha, nói thực xin lỗi, cũng không khó lắm a!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Số tiền lớn
Chương 2: 2: Tảo thụ loan
Chương 3: 3: Kiếm tiền
Chương 4: 4: Người đàn ông thần bí
Chương 5: 5: Bóng tối
Chương 6: 6: Nhẫn đầu rồng
Chương 7: 7: Quỷ nhỏ
Chương 8: 8: Khổng tước kiêu ngạo
Chương 9: 9: Phỏng vấn
Chương 10: 10: Trúng tuyển
Chương 11: 11: Nhân viên nói chuyện phiếm
Chương 12: 12: Công việc
Chương 13: 13: Đi hay ở
Chương 14: 14: Chọc tức
Chương 15: 15: Bốn năm trước
Chương 16: 16: Cực khổ tìm kiếm
Chương 17: 17: Yên lặng cáo biệt
Chương 18: 18: Bữa tiệc đính hôn
Chương 19: 19: Khuôn mặt quen thuộc!
Chương 20: 20: Chú rễ
Chương 21: 21: Trò đùa dai
Chương 22: 22: Diễn trò
Chương 23: 23: Hài tử ủy khuất
Chương 24: 24: Hai mươi ba năm trước
Chương 25: 25: Thiên ý trêu người
Chương 26: 26: Yến hội bán mình
Chương 27: 27: Người gây ra họa
Chương 28: 28: Ý định cua gái
Chương 29: 29: Thân thiết một màn
Chương 30: 30: Thăng chức
Chương 31: 31: Lấy tiền lương
Chương 32: 32: Theo dõi
Chương 33: 33: Lời nói dối khủng khiếp
Chương 34: 34: Bịa chuyện
Chương 35: 35: Đứa ngốc
Chương 36: 36: Đánh bài
Chương 37: 37: Vô tình gặp được trên đường cái
Chương 38: 38: Con muốn cha
Chương 39: 39: Sắc lang
Chương 40: 40: Vô lễ
Chương 41: 41: Lần đầu gặp lại
Chương 42: 42: Nhận ra
Chương 43: 43: Mưa
Chương 44: 44: Tắt máy
Chương 45: 45: Ngã bệnh
Chương 46: 46: Thiết kế
Chương 47: 47: Tham ô ngân quỹ
Chương 48: 48: Tìm
Chương 49: 49: Nhìn
Chương 50: 50: Từ chức
Chương 51: 51: Ý chí chiến đấu
Chương 52: 52: Quán trà Nghi Lâm
Chương 53: 53: Gặp nhau tại quán trà
Chương 54: 54: Hoàn cảnh lúng túng
Chương 55: 55: Đồng quy vu tận (Cùng chết)
Chương 56: 56: Mất khống chế tại bờ sông
Chương 57: 57: Bày tỏ chân tình
Chương 58: 58: Phủ nhận
Chương 59: 59: Lạt mềm buộc chặt
Chương 60: 60: Chậm hơn sên bò
Chương 61: 61: Lại một cái giỏ hoa
Chương 62: 62: Ngoài ý muốn phát hiện
Chương 63: 63: Nói với chuyện cũ
Chương 64: 64: Người đáng thương
Chương 65: 65: Nói chuyện
Chương 66: 66: Gặp lại không quen biết
Chương 67: 67: Hài tử tâm nguyện
Chương 68: 68: Phụ nữ gặp nhau
Chương 69: 69: Tình nhân?
Chương 70: 70: Lựa chọn khó khăn
Chương 71: 71: Hiểu lầm
Chương 72: 72: Điện thoại
Chương 73: 73: Lễ vật chia tay
Chương 74: 74: Đàm phán từ hôn
Chương 75: 75: Quầy rượu vô tình gặp được
Chương 76: 76: Em là vợ của anh
Chương 77: 77: Tự sát
Chương 78: 78: Bóng đêm và ánh sáng
Chương 79: 79: Thống khổ cam kết
Chương 80: 80: Bệnh viện gặp nhau
Chương 81: 81: Lời nói lặng lẽ
Chương 82: 82: Khách sạn
Chương 83: 83: Vận hành quỹ đạo
Chương 84: 84: Lễ tình nhân
Chương 85: 85: Lễ tình nhân 1
Chương 86: 86: Lễ tình nhân 2
Chương 87: 87: Dạ vũ
Chương 88: 88: Dạ vũ 2
Chương 89: 89: Bị bắt
Chương 90: 90: Bắt cóc 2
Chương 91: 91: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 92: 92: Mây mưa trong phòng tắm
Chương 93: 93: Dời đi trận địa
Chương 94: 94: Phụ nữ mới gặp gỡ
Chương 95: 95: Cha con gặp lại
Chương 96: 96: Vết hôn màu tím
Chương 97: 97: Tin tức từ tờ báo
Chương 98: 98: Đại náo Đường uyển
Chương 99: 99: Ấm áp một màn
Chương 100: 100: Chơi trò mi nhau
Chương 101: 101: Cô gái nhỏ
Chương 102: 102: Con dao
Chương 103: 103: Không thể buông tha
Chương 104: 104: Bắt nạt
Chương 105: 105: Say rượu 1
Chương 106: 106: Say rượu 2
Chương 107: 107: Say rượu 3
Chương 108: 108: Bàn chuyện kết hôn 1
Chương 109: 109: Bàn chuyện kết hôn 2
Chương 110: 110: Chứng cứ
Chương 111: 111: Chuyển giao
Chương 112: 112: Ảnh cưới
Chương 113: 113: Kế hoạch 1
Chương 114: 114: Kế hoạch 2
Chương 115: 115: Kế hoạch 3
Chương 116: 116: Kế hoạch 4
Chương 117: 117: Mưu đồ bí mật hãm hại
Chương 118: 118: Cha vợ gặp mặt
Chương 119: 119: Phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện
Chương 120: 120: Khuê phòng bí sự
Chương 121: 121: Đường Uyển an nguy
Chương 122: 122: Dời đi tài sản 1
Chương 123: 123: Dời đi tài sản 2
Chương 124: 124: Mẹ con tâm sự
Chương 125: 125: Mang thai ngoài ý muốn
Chương 126: 126: Bánh kem kết hôn
Chương 127: 127: Bánh kem kết hôn 2
Chương 128: 128: Bánh kem kết hôn 3
Chương 129: 129: Tin dữ
Chương 130: 130: Thân thế bí mật
Chương 131: 131: Tang sự
Chương 132: 132: Tang sự 2
Chương 133: 133: Chó cắn chó
Chương 134: 134: Vì yêu nên kết hôn
Chương 135: 135: Tang lễ
Chương 136: 136: Bắt cóc 1
Chương 137: 137: Bắt cóc 2
Chương 138: 138: Bắt cóc 3
Chương 139: 139: Bắt cóc 4
Chương 140: 140: Ra đi không lời từ biệt
Chương 141: 141: Đại kết cục 1
Chương 142: 142: Đại kết cục 2
Chương 143: 143: Đại kết cục 3
Chương 144: 144: Đại kết cục 4
Không tìm thấy chương nào phù hợp