Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 308: Sự hiểu lầm ngọt ngào (1)
22:16 - 19.05.2026
3,101 lượt xem
'Vậy tối hôm qua sao lại thế? Có phải là ngày kỷ niệm đặc biệt gì của hai
người không?' Tiểu Mạn không chịu buông tha, tiếp tục làm bà tám.
'Nào có phải ngày kỷ niệm gì!' Lâm Y bĩu môi, 'Tối hôm qua đã hẹn với cô giáo của Hạo Hạo, chúng tôi mời cô ấy ăn cơm, kết quả là mình bận quá nên quên mất, Nghị nói mình cho anh ấy leo cây; tối hôm qua chúng ta đi karaoke, Nghị gọi điện thoại đến mình lại không nghe... ừm, anh ấy giận...'
'Cho nên mới dùng cách này để xử phạt bạn sao?' Trương Tiểu Mạn lại bật cười khúc khích, cô ghé người sát bên cạnh bạn, 'Khụ khụ, Lâm Y, nói thật đi, một đêm nhiều nhất là mấy lần?'
'Cái gì chứ!' Mặt Lâm Y rất không chí khí lại đỏ ửng, cô trừng bạn, nói lảng sang chuyện khác, 'Bạn đến tìm mình có chuyện gì?'
'Ai ya, bạn nói thử nghe xem, có quan hệ gì đâu!' Trương Tiểu Mạn bám riết không tha.
'Mình không biết, mình đâu có để ý!' Lâm Y bất đắc dĩ đáp.
'Nghĩ lại xem nào...' Trương Tiểu Mạn như bị tẩu hỏa nhập ma, 'Người ta nói...'
'Lâm tổng!' Lúc này một tiếng gõ cửa vang lên giúp Lâm Y giải vây, cô thầm thở phào một hơi, nhìn ra cửa lớn tiếng đáp, 'Vào đi...', thấy vậy Tiểu Mạn đành im bặt...
Buổi chiều gần đến giờ tan tầm, trong văn phòng của mình, Lâm Y đang ngồi sau bàn làm việc, Hà Khả và Phương Hân đang ngồi đối diện với cô, phu nhân đang báo cáo tiến độ làm việc của mình thì đột nhiên cửa phòng truyền đến một tràng tiếng bước chân trầm ổn sau đó là giọng ngạc nhiên của Trương Tiểu Mạn, 'Lãnh tổng!'
Lãnh Nghị đến sao? Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, mắt không tự chủ được nhìn về phía cửa, cửa rất nhanh đã được mở ra rồi thân hìn cao lớn của Lãnh Nghị hiện ra nơi cửa, trên gương mặt tuấn mỹ không có chút biểu cảm nào, vẫn lạnh mạc cao ngạo, vẫn một vẻ xa cách như thường ngày.
Phương Hân lập tức ngừng lời, cô và Hà Khả đều quay nhìn về phía cửa...
'Lãnh tổng!' Hà Khả vội đứng dậy khom người chào Lãnh Nghị, Phương Hân cũng đứng dậy, đôi mắt đẹp lưu luyến không rời khỏi người đàn ông tuấn mỹ trước mặt nhưng không còn dám tùy tiện phóng điện nữa, cô cũng giống Hà Khả, khom người chào Lãnh Nghị, cung kính gọi, 'Lãnh tổng!'
Lãnh Nghị chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía cô gái đang ngồi sau bàn làm việc, Hà Khả nhanh trí quay nhìn Lâm Y khẽ gật đầu, 'Lâm tổng, chúng tôi đi trước, lát nữa báo cáo với cô sau!'
Không đợi Lâm Y lên tiếng, Hà Khả đã giật giật tay áo của Phương Hân, hai người vội rời đi, hơn nữa còn rất hiểu chuyện đóng cửa lại.
Lãnh Nghị sải bước đến bên bàn làm việc, Lâm Y nhìn chằm chằm bóng dáng cao ngất kia, giọng nhỏ xíu, 'Nghị... có việc gì?'
Lãnh Nghị vòng qua bàn làm việc, hai tay chống hai bên thành ghế Lâm Y đang ngồi, cúi người xuống, nhìn cô ở khoảng cách rất gần, khóe môi nhẹ câu lên một nụ cười, nhàn nhã nói: 'Tối qua xử phạt còn chưa đủ, hôm nay bù lại!'
'Đừng nói đùa!' Lâm Y hốt hoảng nói, người đàn ông này nói được làm được, nhưng đây là văn phòng của cô nha, sau này cô làm sao còn làm được Lâm tổng chứ? Lâm Y nuốt nuốt nước bọt, vội đưa tay định đẩy đôi tay đang chống nơi ghế của mình ra, như vậy mới mong có cơ hội thoát khỏi sự khống chế của Lãnh Nghị nhưng hai tay hắn như hai gọng kìm, không xê dịch một phân, hoàn toàn nhốt cô trên ghế, đầu cúi xuống thấp hơi, hơi thở nóng rực vờn qua những sợi tóc dài của cô, trên mặt, tư thế vô cùng ái muội, kiên định nói, 'Cởi váy!'
'A... đừng mà!' Lâm Y cố nén giọng, hai tay theo bản năng giữ lấy cạp váy, hừm, lưu manh!
'Nhanh cởi ra! Em tự cởi hay là cần anh giúp?' Người đàn ông chăm chú nhìn cô gái, khí thế bức người.
Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, đột nhiên nhếch môi, nhìn người đàn ông trước mắt cười trừ, 'Nghị... em đúng là không rời giường nổi rồi, là cố gượng đến đây mà, hôm nay có cuộc họp quan trọng, không còn cách nào!' Cô nhớ ra, trưa nay lúc người đàn ông này gọi điện đến, ý của hắn là định khiến cô không xuống giường được mới cam lòng!'
'Nhưng mục tiêu của anh là khiến em muốn cố gượng cũng không gượng được, chỉ có thể ngoan ngoãn ở trên giường!' Giọng Lãnh Nghị mang theo chút đùa cợt, khóe môi ý cười càng sâu, hai tay dùng sức, nắm lấy hai tay của Lâm Y, chỉ khẽ dùng sức nhấc lên, lại thêm một cái xoay người đã dễ dàng nhấc Lâm Y đặt lên bàn làm việc.
Tiêu rồi tiêu rồi, Lãnh Nghị lưu manh! Lâm tổng mình về sau chắc chắn là mất hết mặt mũi rồi! Lâm Y trong lòng thầm kêu khổ, cô muốn kêu lên nhưng vừa mở miệng đã vội im bặt, cô làm sao có thể để người ngoài nghe được chứ!
Lãnh Nghị dường như rất nắm chắc điểm này, hắn chen chân vào giữa tách hai chân Lâm Y ra, nửa thân trên ngả về phía cô, tư thế của hai người lúc này quả thật cực kỳ ái muội.
'Nghị...' Lâm Y bị ép đến phải chống hai tay lên bàn đỡ lấy thân mình, cả người ngửa ra sau, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng, cô lắp bắp, ý đồ dỗ ngọt hắn, 'Buổi tối... khụ khu, em lại chiều anh... lần này, em không dám thất hẹn nữa đâu...'
'Được, buổi tối thuộc về buổi tối, hôm nay nếu như anh đã đến rồi thì cũng không thể để anh tay không trở về, đúng không?' Lãnh Nghị mặt không đỏ khí không suyễn nói, tay bắt đầu cởi nút chiếc váy dài của Lâm Y...
Lâm Y bị ép đến gần như nằm ngửa xuống bàn, chỉ có hai tay còn cố chống lấy thân mình, hoàn toàn không có năng lực phản kháng, cô chỉ có thể hơi lắc lư thân mình nhưng lại không dám phát ra âm thanh gì quá lớn, chỉ sợ bị người ngoài nghe được mà Lãnh Nghị thì hoàn toàn không chút cố kỵ, rất dễ dàng đã bóc đi chiếc váy của cô gái.
Đôi chân dài ngọc ngà của cô gái gác trên mép bàn làm việc, chiếc quần trong bằng ren màu đen càng làm nổi bật làn da trắng cô gái, bóng loáng như ngọc, Lãnh Nghị không chút thương hương tiếc ngọc, ngón tay chỉ hơi dùng sức đã nhanh chóng cởi luôn vật che chắn kia, cô gái nhắm chặt mắt, cắn chặt môi, rốt cuộc cam chịu số phận, nằm ngửa ra trên bàn làm việc, 'Anh nhẹ một chút, em còn đau!', bộ dạng hệt như một chú cừu sắp bị đem đi làm thịt.
Một luồng hơi nóng thẳng tắp vọt từ bụng dưới lên tận óc, Lãnh Nghị lập tức cảm thấy toàn thân buộc chặt, hắn chau mày, cắn chặt môi, lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc thật tinh xảo, nhẹ nhàng mở nắp.
Lâm Y sợ đến giật nảy mình, cô hoảng loạn nhìn chằm chằm lọ thuốc trên tay Lãnh Nghị, lắp ba lắp bắp, 'Nghị... anh làm gì... đây là văn phòng!' Trong khoảnh khắc đó trong đầu cô chỉ nghĩ đến xuân dược hay đồ bôi trơn các loại gì đó.
Lãnh Nghị liếc nhìn vẻ hoảng loạn của Lâm Y, nhàn nhạt nói: 'Làm gì à? Để em thoải mái hơn mà thôi!'
'Đừng!' Lâm Y rốt cuộc khiếp sợ kêu lên, giãy dụa định thoát thân.
Lãnh Nghị nhanh nhẹn ấn vợ nằm xuống, đôi mắt đen thẳm tràn đầy ý cười, nhẹ giọng nhắc nhở, 'Suỵt... nhỏ tiếng thôi, bên ngoài có người!' Quả nhiên chiêu này hữu hiệu, cô gái lập tức im bặt, ngoan ngoãn nằm xuống nhưng trên mặt vẫn không giấu được sự sợ hãi.
'Đau ở đâu?' Lãnh Nghị một tay cầm chiếc bình nhỏ, một tay kia nhẹ nhàng nắm lấy chân phải của cô gái, chậm rãi hỏi.
Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, vẻ hoảng loạn trong mắt tản đi không ít, cô nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia, cố suy đoán xem hắn định làm gì. Lãnh Nghị thấy cô gái đang ngẩn người thì môi nhẹ câu lên, 'Không phải em nói chân phải bị thương sao? Bị thương ở đâu, anh thoa thuốc cho em!'
Thì ra là thế! Cô gái vừa tức vừa buồn cười, rầu rĩ nói, 'Anh... không thể nói rõ ràng cho người ta hay sao? Đừng làm ra vẻ mờ ám như thế không được sao? Mà sao nhất định phải cởi váy của em ra chứ?'
'À', Lãnh Nghị bật cười, 'Em đau chân chắc chắn là đau từ đùi trở lên, không cởi váy ra anh làm sao thoa thuốc cho em? Là em suy nghĩ lung tung, suy nghĩ vẩn vơ còn trách anh?'
Mặt cô gái lập tức nhuốm một màu đỏ ửng, thẹn thùng không biết nói sao; màu đỏ trên má cô gái khiến lòng Lãnh Nghị ngứa ngáy như có kiến bò qua, hắn cắn môi, giọng cảnh cáo, 'Em đừng đỏ mặt nữa! Lại đỏ mặt anh liền đổi ý, làm trước, bôi thuốc sau!'
'Không không không, không đỏ!' Cô gái vội nuốt nuốt nước bọt, chỉ tay vào đùi trái, tìm cách phân tán sự chú ý của người đàn ông, 'Nơi này, Nghị, nơi này, đau lắm...'
Nước thuốc mát lạnh thoa vào rồi bàn tay to của Lãnh Nghị dùng sức xoa bóp, 'Aaa, anh nhẹ chút, nhẹ chút, đau!' Cô gái thất thanh kêu một tiếng, bởi vì bôi thuốc, không có gì chột dạ nên tiếng kêu cũng không cố kỵ mà bật ra.
'Còn đau ở đâu?'
'Ở đây (chỉ vào thắt lưng)... ân, còn chỗ này (chỉ vào hông)... haizz, anh đừng dùng sức như thế, xoa nhẹ thôi! Aaa!'
'Không dùng sức thì làm sao có hiệu quả, anh hỏi bác sĩ rồi!'
'Aaa...Lãnh Nghị...'
...
Thật vất vả mới thoa xong thuốc, hai tay cô gái vắt trên cổ Lãnh Nghị, Lãnh Nghị đỡ tay nơi lưng cô nâng cô ngồi dậy, cô gái vội nhảy xuống bàn, cầm lấy váy mặc vào.
Lãnh Nghị thì nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế của Lâm Y, nhìn cô gái mặc váy sau đó sửa sang lại váy áo cho chỉnh tề, đôi mắt đen thẳm sắc bén quét về phía cửa, giọng trầm mà uy nghiêm: 'Người ở ngoài cửa vào đây hết cho tôi!'
Cửa đột nhiên bật ra, mấy người đang ghé vào cửa theo đó cũng loạng choạng suýt nữa thì té nhào, đành phải ngượng ngùng đứng thẳng dậy, chính là Hà Khả, Trương Tiểu Mạn và Phương Hân. Lâm Y ngẩn người, bàn tay đang sửa sang lại váy áo chợt dừng lại, khiếp sợ nhìn vẻ chật vật của mấy người trước mặt, thì ra những người này vẫn luôn ở ngoài rình nghe! Hơn nữa, rõ ràng là họ đều hiểu lầm rồi, mặt Lâm Y lần nữa rất không có chí khí đỏ ửng, vừa thẹn vừa tức.
'Nào có phải ngày kỷ niệm gì!' Lâm Y bĩu môi, 'Tối hôm qua đã hẹn với cô giáo của Hạo Hạo, chúng tôi mời cô ấy ăn cơm, kết quả là mình bận quá nên quên mất, Nghị nói mình cho anh ấy leo cây; tối hôm qua chúng ta đi karaoke, Nghị gọi điện thoại đến mình lại không nghe... ừm, anh ấy giận...'
'Cho nên mới dùng cách này để xử phạt bạn sao?' Trương Tiểu Mạn lại bật cười khúc khích, cô ghé người sát bên cạnh bạn, 'Khụ khụ, Lâm Y, nói thật đi, một đêm nhiều nhất là mấy lần?'
'Cái gì chứ!' Mặt Lâm Y rất không chí khí lại đỏ ửng, cô trừng bạn, nói lảng sang chuyện khác, 'Bạn đến tìm mình có chuyện gì?'
'Ai ya, bạn nói thử nghe xem, có quan hệ gì đâu!' Trương Tiểu Mạn bám riết không tha.
'Mình không biết, mình đâu có để ý!' Lâm Y bất đắc dĩ đáp.
'Nghĩ lại xem nào...' Trương Tiểu Mạn như bị tẩu hỏa nhập ma, 'Người ta nói...'
'Lâm tổng!' Lúc này một tiếng gõ cửa vang lên giúp Lâm Y giải vây, cô thầm thở phào một hơi, nhìn ra cửa lớn tiếng đáp, 'Vào đi...', thấy vậy Tiểu Mạn đành im bặt...
Buổi chiều gần đến giờ tan tầm, trong văn phòng của mình, Lâm Y đang ngồi sau bàn làm việc, Hà Khả và Phương Hân đang ngồi đối diện với cô, phu nhân đang báo cáo tiến độ làm việc của mình thì đột nhiên cửa phòng truyền đến một tràng tiếng bước chân trầm ổn sau đó là giọng ngạc nhiên của Trương Tiểu Mạn, 'Lãnh tổng!'
Lãnh Nghị đến sao? Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, mắt không tự chủ được nhìn về phía cửa, cửa rất nhanh đã được mở ra rồi thân hìn cao lớn của Lãnh Nghị hiện ra nơi cửa, trên gương mặt tuấn mỹ không có chút biểu cảm nào, vẫn lạnh mạc cao ngạo, vẫn một vẻ xa cách như thường ngày.
Phương Hân lập tức ngừng lời, cô và Hà Khả đều quay nhìn về phía cửa...
'Lãnh tổng!' Hà Khả vội đứng dậy khom người chào Lãnh Nghị, Phương Hân cũng đứng dậy, đôi mắt đẹp lưu luyến không rời khỏi người đàn ông tuấn mỹ trước mặt nhưng không còn dám tùy tiện phóng điện nữa, cô cũng giống Hà Khả, khom người chào Lãnh Nghị, cung kính gọi, 'Lãnh tổng!'
Lãnh Nghị chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía cô gái đang ngồi sau bàn làm việc, Hà Khả nhanh trí quay nhìn Lâm Y khẽ gật đầu, 'Lâm tổng, chúng tôi đi trước, lát nữa báo cáo với cô sau!'
Không đợi Lâm Y lên tiếng, Hà Khả đã giật giật tay áo của Phương Hân, hai người vội rời đi, hơn nữa còn rất hiểu chuyện đóng cửa lại.
Lãnh Nghị sải bước đến bên bàn làm việc, Lâm Y nhìn chằm chằm bóng dáng cao ngất kia, giọng nhỏ xíu, 'Nghị... có việc gì?'
Lãnh Nghị vòng qua bàn làm việc, hai tay chống hai bên thành ghế Lâm Y đang ngồi, cúi người xuống, nhìn cô ở khoảng cách rất gần, khóe môi nhẹ câu lên một nụ cười, nhàn nhã nói: 'Tối qua xử phạt còn chưa đủ, hôm nay bù lại!'
'Đừng nói đùa!' Lâm Y hốt hoảng nói, người đàn ông này nói được làm được, nhưng đây là văn phòng của cô nha, sau này cô làm sao còn làm được Lâm tổng chứ? Lâm Y nuốt nuốt nước bọt, vội đưa tay định đẩy đôi tay đang chống nơi ghế của mình ra, như vậy mới mong có cơ hội thoát khỏi sự khống chế của Lãnh Nghị nhưng hai tay hắn như hai gọng kìm, không xê dịch một phân, hoàn toàn nhốt cô trên ghế, đầu cúi xuống thấp hơi, hơi thở nóng rực vờn qua những sợi tóc dài của cô, trên mặt, tư thế vô cùng ái muội, kiên định nói, 'Cởi váy!'
'A... đừng mà!' Lâm Y cố nén giọng, hai tay theo bản năng giữ lấy cạp váy, hừm, lưu manh!
'Nhanh cởi ra! Em tự cởi hay là cần anh giúp?' Người đàn ông chăm chú nhìn cô gái, khí thế bức người.
Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, đột nhiên nhếch môi, nhìn người đàn ông trước mắt cười trừ, 'Nghị... em đúng là không rời giường nổi rồi, là cố gượng đến đây mà, hôm nay có cuộc họp quan trọng, không còn cách nào!' Cô nhớ ra, trưa nay lúc người đàn ông này gọi điện đến, ý của hắn là định khiến cô không xuống giường được mới cam lòng!'
'Nhưng mục tiêu của anh là khiến em muốn cố gượng cũng không gượng được, chỉ có thể ngoan ngoãn ở trên giường!' Giọng Lãnh Nghị mang theo chút đùa cợt, khóe môi ý cười càng sâu, hai tay dùng sức, nắm lấy hai tay của Lâm Y, chỉ khẽ dùng sức nhấc lên, lại thêm một cái xoay người đã dễ dàng nhấc Lâm Y đặt lên bàn làm việc.
Tiêu rồi tiêu rồi, Lãnh Nghị lưu manh! Lâm tổng mình về sau chắc chắn là mất hết mặt mũi rồi! Lâm Y trong lòng thầm kêu khổ, cô muốn kêu lên nhưng vừa mở miệng đã vội im bặt, cô làm sao có thể để người ngoài nghe được chứ!
Lãnh Nghị dường như rất nắm chắc điểm này, hắn chen chân vào giữa tách hai chân Lâm Y ra, nửa thân trên ngả về phía cô, tư thế của hai người lúc này quả thật cực kỳ ái muội.
'Nghị...' Lâm Y bị ép đến phải chống hai tay lên bàn đỡ lấy thân mình, cả người ngửa ra sau, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng, cô lắp bắp, ý đồ dỗ ngọt hắn, 'Buổi tối... khụ khu, em lại chiều anh... lần này, em không dám thất hẹn nữa đâu...'
'Được, buổi tối thuộc về buổi tối, hôm nay nếu như anh đã đến rồi thì cũng không thể để anh tay không trở về, đúng không?' Lãnh Nghị mặt không đỏ khí không suyễn nói, tay bắt đầu cởi nút chiếc váy dài của Lâm Y...
Lâm Y bị ép đến gần như nằm ngửa xuống bàn, chỉ có hai tay còn cố chống lấy thân mình, hoàn toàn không có năng lực phản kháng, cô chỉ có thể hơi lắc lư thân mình nhưng lại không dám phát ra âm thanh gì quá lớn, chỉ sợ bị người ngoài nghe được mà Lãnh Nghị thì hoàn toàn không chút cố kỵ, rất dễ dàng đã bóc đi chiếc váy của cô gái.
Đôi chân dài ngọc ngà của cô gái gác trên mép bàn làm việc, chiếc quần trong bằng ren màu đen càng làm nổi bật làn da trắng cô gái, bóng loáng như ngọc, Lãnh Nghị không chút thương hương tiếc ngọc, ngón tay chỉ hơi dùng sức đã nhanh chóng cởi luôn vật che chắn kia, cô gái nhắm chặt mắt, cắn chặt môi, rốt cuộc cam chịu số phận, nằm ngửa ra trên bàn làm việc, 'Anh nhẹ một chút, em còn đau!', bộ dạng hệt như một chú cừu sắp bị đem đi làm thịt.
Một luồng hơi nóng thẳng tắp vọt từ bụng dưới lên tận óc, Lãnh Nghị lập tức cảm thấy toàn thân buộc chặt, hắn chau mày, cắn chặt môi, lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc thật tinh xảo, nhẹ nhàng mở nắp.
Lâm Y sợ đến giật nảy mình, cô hoảng loạn nhìn chằm chằm lọ thuốc trên tay Lãnh Nghị, lắp ba lắp bắp, 'Nghị... anh làm gì... đây là văn phòng!' Trong khoảnh khắc đó trong đầu cô chỉ nghĩ đến xuân dược hay đồ bôi trơn các loại gì đó.
Lãnh Nghị liếc nhìn vẻ hoảng loạn của Lâm Y, nhàn nhạt nói: 'Làm gì à? Để em thoải mái hơn mà thôi!'
'Đừng!' Lâm Y rốt cuộc khiếp sợ kêu lên, giãy dụa định thoát thân.
Lãnh Nghị nhanh nhẹn ấn vợ nằm xuống, đôi mắt đen thẳm tràn đầy ý cười, nhẹ giọng nhắc nhở, 'Suỵt... nhỏ tiếng thôi, bên ngoài có người!' Quả nhiên chiêu này hữu hiệu, cô gái lập tức im bặt, ngoan ngoãn nằm xuống nhưng trên mặt vẫn không giấu được sự sợ hãi.
'Đau ở đâu?' Lãnh Nghị một tay cầm chiếc bình nhỏ, một tay kia nhẹ nhàng nắm lấy chân phải của cô gái, chậm rãi hỏi.
Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, vẻ hoảng loạn trong mắt tản đi không ít, cô nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia, cố suy đoán xem hắn định làm gì. Lãnh Nghị thấy cô gái đang ngẩn người thì môi nhẹ câu lên, 'Không phải em nói chân phải bị thương sao? Bị thương ở đâu, anh thoa thuốc cho em!'
Thì ra là thế! Cô gái vừa tức vừa buồn cười, rầu rĩ nói, 'Anh... không thể nói rõ ràng cho người ta hay sao? Đừng làm ra vẻ mờ ám như thế không được sao? Mà sao nhất định phải cởi váy của em ra chứ?'
'À', Lãnh Nghị bật cười, 'Em đau chân chắc chắn là đau từ đùi trở lên, không cởi váy ra anh làm sao thoa thuốc cho em? Là em suy nghĩ lung tung, suy nghĩ vẩn vơ còn trách anh?'
Mặt cô gái lập tức nhuốm một màu đỏ ửng, thẹn thùng không biết nói sao; màu đỏ trên má cô gái khiến lòng Lãnh Nghị ngứa ngáy như có kiến bò qua, hắn cắn môi, giọng cảnh cáo, 'Em đừng đỏ mặt nữa! Lại đỏ mặt anh liền đổi ý, làm trước, bôi thuốc sau!'
'Không không không, không đỏ!' Cô gái vội nuốt nuốt nước bọt, chỉ tay vào đùi trái, tìm cách phân tán sự chú ý của người đàn ông, 'Nơi này, Nghị, nơi này, đau lắm...'
Nước thuốc mát lạnh thoa vào rồi bàn tay to của Lãnh Nghị dùng sức xoa bóp, 'Aaa, anh nhẹ chút, nhẹ chút, đau!' Cô gái thất thanh kêu một tiếng, bởi vì bôi thuốc, không có gì chột dạ nên tiếng kêu cũng không cố kỵ mà bật ra.
'Còn đau ở đâu?'
'Ở đây (chỉ vào thắt lưng)... ân, còn chỗ này (chỉ vào hông)... haizz, anh đừng dùng sức như thế, xoa nhẹ thôi! Aaa!'
'Không dùng sức thì làm sao có hiệu quả, anh hỏi bác sĩ rồi!'
'Aaa...Lãnh Nghị...'
...
Thật vất vả mới thoa xong thuốc, hai tay cô gái vắt trên cổ Lãnh Nghị, Lãnh Nghị đỡ tay nơi lưng cô nâng cô ngồi dậy, cô gái vội nhảy xuống bàn, cầm lấy váy mặc vào.
Lãnh Nghị thì nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế của Lâm Y, nhìn cô gái mặc váy sau đó sửa sang lại váy áo cho chỉnh tề, đôi mắt đen thẳm sắc bén quét về phía cửa, giọng trầm mà uy nghiêm: 'Người ở ngoài cửa vào đây hết cho tôi!'
Cửa đột nhiên bật ra, mấy người đang ghé vào cửa theo đó cũng loạng choạng suýt nữa thì té nhào, đành phải ngượng ngùng đứng thẳng dậy, chính là Hà Khả, Trương Tiểu Mạn và Phương Hân. Lâm Y ngẩn người, bàn tay đang sửa sang lại váy áo chợt dừng lại, khiếp sợ nhìn vẻ chật vật của mấy người trước mặt, thì ra những người này vẫn luôn ở ngoài rình nghe! Hơn nữa, rõ ràng là họ đều hiểu lầm rồi, mặt Lâm Y lần nữa rất không có chí khí đỏ ửng, vừa thẹn vừa tức.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cạm bẫy
Chương 2: 2: Lễ vật
Chương 3: 3: Trầm luân
Chương 4: 4: Lựa chọn
Chương 5: 5: Buông tha
Chương 6: 6: Nguy cơ của trường đại học h
Chương 7: 7: Đàm phán trên bàn ăn
Chương 8: 8: Dùng tấm thân ngọc nữ đến đổi
Chương 9: 9: Trở thành người đưa tin
Chương 10: 10: Cô và hắn có quan hệ gì?
Chương 11: 11: Mai mối
Chương 12: 12: Bị buộc tiếp cận hắn
Chương 13: 13: Theo hắn đi xã giao
Chương 14: 14: Cái bóng của hắn
Chương 15: 15: Đi cưỡi ngựa
Chương 16: 16: Ép buộc đi hẹn hò
Chương 17: 17: Lưu lại cùng tôi đêm nay
Chương 18: 18: Tránh né
Chương 19: 19: Bóng ma
Chương 20: 20: Muốn nhìn em một chút thôi
Chương 21: 21: Muốn em trở về
Chương 22: 22: Kẻ có tiền không đáng tin
Chương 23: 23: Nguy hiểm đến gần
Chương 24: 24: Thiếu gia lại xuất hiện
Chương 25: 25: Tôi sẽ không tha thứ anh!
Chương 26: 26: Tôi lại cứu cô lần thứ hai
Chương 27: 27: Bị ép làm giao dịch
Chương 28: 28: Giao dịch ngày thứ nhất (1)
Chương 29: 29: Giao dịch ngày thứ nhất (2)
Chương 30: 30: Giao dịch ngày thứ nhất (3)
Chương 31: 31: Giao dịch ngày thứ hai (1)
Chương 32: 32: Giao dịch ngày thứ hai (2)
Chương 33: 33: Giao dịch ngày thứ hai (3)
Chương 34: 34: Giao dịch ngày thứ ba (1) - kỳ hạn
Chương 35: 35: Giao dịch ngày thứ ba (2)
Chương 36: 36: Giao dịch ngày thứ ba (3) - thực hiện giao dịch
Chương 37: 37: Giao dịch ngày thứ tư (1) - tên cặn bã lại xuất hiện
Chương 38: 38: Giao dịch ngày thứ tư (2) - tôi muốn trở về
Chương 39: 39: Giao dịch ngày thứ năm (1) - bắt một người đàn ông làm đồ chơi cho em
Chương 40: 40: Giao dịch ngày thứ năm (2) - ác giả ác báo
Chương 41: 41: Giao dịch ngày thứ năm (3) - tôi muốn ói!
Chương 42: 42: Giao dịch ngày thứ năm (4) - anh là lãnh nghị?
Chương 43: 43: Giao dịch ngày thứ sáu (1) - hoài nghi
Chương 44: 44: Giao dịch ngày thứ sáu (2) - điều tra
Chương 45: 45: Giao dịch ngày thứ bảy (1) - tôi giúp anh tắm!
Chương 46: 46: Giao dịch ngày thứ bảy (2) - tôi muốn bơi!
Chương 47: 47: Giao dịch ngày thứ bảy (3) - anh không phải lãnh nghị sao?
Chương 48: 48: Đùa với em một chút
Chương 49: 49: Cô gái nhỏ nhảy múa
Chương 50: 50: Cùng nhau ăn trưa
Chương 51: 51: Tối nay em lưu lại đây!
Chương 52: 52: Rơi vào bể tình (1)
Chương 53: 53: Rơi vào bể tình (2)
Chương 54: 54: Rơi vào bể tình (3)
Chương 55: 55: Rơi vào bể tình (4)
Chương 56: 56: Rơi vào bể tình (5)
Chương 57: 57: Rơi vào bể tình (6)
Chương 58: 58: Kỳ nghỉ ngọt ngào
Chương 59: 59: Bóng ma ẩn dưới sự ngọt ngào
Chương 60: 60: Trở về với hiện thực
Chương 61: 61: Anh cùng em đi dạo
Chương 62: 62: Tình yêu và danh phận
Chương 63: 63: Thiếu gia thần bí là ai?
Chương 64: 64: Anh ta không phải lãnh nghị!
Chương 65: 65: Người mang mặt nạ thần bí
Chương 66: 66: Hai thiếu gia???
Chương 67: 67: Thật sự là anh sao??
Chương 68: 68: Nỗi đau tình yêu không thể gánh chịu
Chương 69: 69: Lưu manh + vô lại + lường gạt (1)
Chương 70: 70: Lưu manh + vô lại + lường gạt (2)
Chương 71: 71: Lưu manh + vô lại + lường gạt (3)
Chương 72: 72: Lưu manh + vô lại + lường gạt (4)
Chương 73: 73: Tình vẫn còn đây (1)
Chương 74: 74: Tình vẫn còn đây (2)
Chương 75: 75: Tình vẫn còn đây (3)
Chương 76: 76: Tình vẫn còn đây (4)
Chương 77: 77: Tình vẫn còn đây (5)
Chương 78: 78: Bồi đắp (1)
Chương 79: 79: Bồi đắp (2)
Chương 80: 80: Bồi đắp (3)
Chương 81: 81: Yêu và được yêu (1)
Chương 82: 82: Yêu và được yêu (2)
Chương 83: 83: Yêu và được yêu (3)
Chương 84: 84: Yêu và được yêu (4)
Chương 85: 85: Sóng gió (1)
Chương 86: 86: Sóng gió (2)
Chương 87: 87: Sóng gió (3)
Chương 88: 88: Sóng gió (4)
Chương 89: 89: Ai là bạn gái chính thức?! (1)
Chương 90: 90: Ai là bạn gái chính thức?! (2)
Chương 91: 91: Ai là bạn gái chính thức?! (3)
Chương 92: 92: Ai là bạn gái chính thức?! (4)
Chương 93: 93: Lừa gạt về nhà (1)
Chương 94: 94: Lừa gạt về nhà (2)
Chương 95: 95: Lừa gạt về nhà (3)
Chương 96: 96: Lừa gạt về nhà (4)
Chương 97: 97: Mang thai?! (1)
Chương 98: 98: Mang thai?! (2)
Chương 99: 99: Mang thai?! (3)
Chương 100: 100: Công cụ sinh con?! (1)
Chương 101: 101: Công cụ sinh con?! (2)
Chương 102: 102: Công cụ sinh con?! (3)
Chương 103: 103: Công cụ sinh con?! (4)
Chương 104: 104: Cô gái trong lòng hắn (1)
Chương 105: 105: Cô gái trong lòng hắn (2)
Chương 106: 106: Cô gái trong lòng hắn (3)
Chương 107: 107: Cô gái trong lòng hắn (4)
Chương 108: 108: Nhiệt tình sau chiến tranh lạnh (1)
Chương 109: 109: Nhiệt tình sau chiến tranh lạnh (2)
Chương 110: 110: Nhiệt tình sau chiến tranh lạnh (3)
Chương 111: 111: Bức ảnh đáng ngờ (1)
Chương 112: 112: Bức ảnh đáng ngờ (2)
Chương 113: 113: Bức ảnh đáng ngờ (3)
Chương 114: 114: Chỉ là thế thân??! (1)
Chương 115: 115: Chỉ là thế thân??! (2)
Chương 116: 116: Chỉ là thế thân??! (3)
Chương 117: 117: Chỉ là thế thân??! (4)
Chương 118: 118: Cái Gọi Là "bí Mật" (1)
Chương 119: 119: Cái Gọi Là "bí Mật" (2)
Chương 120: 120: Cái Gọi Là "bí Mật" (3)
Chương 121: 121: Mộng đẹp vỡ tan (1)
Chương 122: 122: Mộng đẹp vỡ tan (2)
Chương 123: 123: Mộng đẹp vỡ tan (3)
Chương 124: 124: Ưu thương (1)
Chương 125: 125: Ưu thương (2)
Chương 126: 126: Ưu thương (3)
Chương 127: 127: Ép nhận giúp đỡ (1)
Chương 128: 128: Ép nhận giúp đỡ (2)
Chương 129: 129: Ép nhận giúp đỡ (3)
Chương 130: 130: Hậu quả của cơn giận (1)
Chương 131: 131: Hậu quả của cơn giận (2)
Chương 132: 132: Hậu quả của cơn giận (3)
Chương 133: 133: Hậu quả của cơn giận (4)
Chương 134: 134: Anh có để em đi hay không? (1)
Chương 135: 135: Anh có để em đi hay không? (2)
Chương 136: 136: Anh có để em đi hay không? (3)
Chương 137: 137: Tịch họa về nước (1)
Chương 138: 138: Tịch họa về nước (2)
Chương 139: 139: Tịch họa về nước (3)
Chương 140: 140: Gặp lại lăng nhất phàm (1)
Chương 141: 141: Gặp lại lăng nhất phàm (2)
Chương 142: 142: Gặp lại lăng nhất phàm (3)
Chương 143: 143: Dạ tiệc (1)
Chương 144: 144: Dạ tiệc (2)
Chương 145: 145: Chuyện xưa như mây khói (1)
Chương 146: 146: Chuyện xưa như mây khói (2)
Chương 147: 147: Chuyện xưa như mây khói (3)
Chương 148: 148: Chuyện xưa như mây khói (4)
Chương 149: 149: Lâm vào nguy khốn (1)
Chương 150: 150: Lâm vào nguy khốn (2)
Chương 151: 151: Lâm vào nguy khốn (3)
Chương 152: 152: Càng lúc càng xa (1)
Chương 153: 153: Càng lúc càng xa (2)
Chương 154: 154: Càng lúc càng xa (3)
Chương 155: 155: Tơ tình đã đứt (1)
Chương 156: 156: Tơ tình đã đứt (2)
Chương 157: 157: Tơ tình đã đứt (3)
Chương 158: 158: Dây dưa không dứt (1)
Chương 159: 159: Dây dưa không dứt (2)
Chương 160: 160: Dây dưa không dứt (3)
Chương 161: 161: Anh sai rồi! (1)
Chương 162: 162: Anh sai rồi! (2)
Chương 163: 163: Anh sai rồi! (3)
Chương 164: 164: Hối hận còn kịp không? (1)
Chương 165: 165: Hối hận còn kịp không? (2)
Chương 166: 166: Hối hận còn kịp không? (3)
Chương 167: 167: Vạn dặm tìm em (1)
Chương 168: 168: Vạn dặm tìm em (2)
Chương 169: 169: Bế tắc (1)
Chương 170: 170: Bế tắc (2)
Chương 171: 171: Bế tắc (3)
Chương 172: 172: Bế tắc (4)
Chương 173: 173: Vẫn còn hy vọng (1)
Chương 174: 174: Vẫn còn hy vọng (2)
Chương 175: 175: Vẫn còn hy vọng (3)
Chương 176: 176: Tìm lại nhiệt tình đã mất từ lâu (1)
Chương 177: 177: Tìm lại nhiệt tình đã mất từ lâu (2)
Chương 178: 178: Ám sát lãnh nghị (1)
Chương 179: 179: Ám sát lãnh nghị (2)
Chương 180: 180: Ám sát lãnh nghị (3)
Chương 181: 181: Hôn lễ (1)
Chương 182: 182: Hôn lễ (2)
Chương 183: 183: Hôn lễ (3)
Chương 184: 184: Đêm đẫm máu (1)
Chương 185: 185: Đêm đẫm máu (2)
Chương 186: 186: Lòng đau biết nói cùng ai?! (1)
Chương 187: 187: Lòng đau biết nói cùng ai?! (2)
Chương 188: 188: Lòng đau biết nói cùng ai?! (3)
Chương 189: 189: Bước ngoặt (1)
Chương 190: 190: Bước ngoặt (2)
Chương 191: 191: Bước ngoặt (3)
Chương 192: 192: Chiếc giường lớn trong phòng bệnh (1)
Chương 193: 193: Chiếc giường lớn trong phòng bệnh (2)
Chương 194: 194: Cho nhau ấm áp (1)
Chương 195: 195: Cho nhau ấm áp (2)
Chương 196: 196: Cho nhau ấm áp (3)
Chương 197: 197: Anh đi đường anh, em đường em (1)
Chương 198: 198: Anh đi đường anh, em đường em (2)
Chương 199: 199: Anh đi đường anh, em đường em (3)
Chương 200: 200: Cầu hôn (1)
Chương 201: 201: Cầu hôn (2)
Chương 202: 202: Trở về (1)
Chương 203: 203: Trở về (3)
Chương 204: 204: Trở về (3)
Chương 205: 205: Bí mật sau hôn lễ (1)
Chương 206: 206: Bí mật sau hôn lễ (2)
Chương 207: 207: Bí mật sau hôn lễ (3)
Chương 208: 208: Hỏi thế gian tình là gì? (1)
Chương 209: 209: Hỏi thế gian tình là gì? (2)
Chương 210: 210: Hỏi thế gian tình là gì? (3)
Chương 211: 211: Ấm áp chở che (1)
Chương 212: 212: Ấm áp chở che (2)
Chương 213: 213: Anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (1)
Chương 214: 214: Anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (2)
Chương 215: 215: Anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (3)
Chương 216: 216: Cô ấy là em gái em! (1)
Chương 217: 217: Cô ấy là em gái em! (2)
Chương 218: 218: Hồi tỉnh! (1)
Chương 219: 219: Hồi tỉnh! (2)
Chương 220: 220: Hồi tỉnh! (3)
Chương 221: 221: Em không thể không có anh (1)
Chương 222: 222: Em không thể không có anh (2)
Chương 223: 223: Maldives (1)
Chương 224: 224: Maldives (2)
Chương 225: 225: Maldives (3)
Chương 226: 226: Lại dậy phong ba (1)
Chương 227: 227: Lại dậy phong ba (2)
Chương 228: 228: Lại dậy phong ba (3)
Chương 229: 229: Trong kho lạnh (1)
Chương 230: 230: Trong kho lạnh (2)
Chương 231: 231: Mang thai (1)
Chương 232: 232: Mang thai (2)
Chương 233: 233: Mang thai (3)
Chương 234: 234: Hồi phục (1)
Chương 235: 235: Hồi phục (2)
Chương 236: 236: Hai người phụ nữ (1)
Chương 237: 237: Hai người phụ nữ (2)
Chương 238: 238: Hai người phụ nữ (3)
Chương 239: 239: Khám thai (1)
Chương 240: 240: Khám thai (2)
Chương 241: 241: Khám thai (3)
Chương 242: 242: Khám thai (4)
Chương 243: 243: Là thật hay chỉ là ảo giác? (1)
Chương 244: 244: Là thật hay chỉ là ảo giác? (2)
Chương 245: 245: Là thật hay chỉ là ảo giác? (3)
Chương 246: 246: Hoài nghi (1)
Chương 247: 247: Hoài nghi (2)
Chương 248: 248: Hoài nghi (3)
Chương 249: 249: Hoài nghi (4)
Chương 250: 250: Sữa và hoa (1)
Chương 251: 251: Sữa và hoa (2)
Chương 252: 252: Đau lòng (1)
Chương 253: 253: Đau lòng (2)
Chương 254: 254: Đau lòng (3)
Chương 255: 255: Xin đừng đuổi em đi! (1)
Chương 256: 256: Xin đừng đuổi em đi! (2)
Chương 257: 257: Xin đừng đuổi em đi! (3)
Chương 258: 258: Tịch họa thật - giả (1)
Chương 259: 259: Tịch họa thật - giả (2)
Chương 260: 260: Tịch họa thật - giả (3)
Chương 261: 261: Tịch họa thật - giả (4)
Chương 262: 262: Tất cả là vì cục cưng (1)
Chương 263: 263: Tất cả là vì cục cưng (2)
Chương 264: 264: Tất cả là vì cục cưng (3)
Chương 265: 265: Tất cả là vì cục cưng (4)
Chương 266: 266: Chiếc lắc tay của tịch họa (1)
Chương 267: 267: Chiếc lắc tay của tịch họa (2)
Chương 268: 268: Chiếc lắc tay của tịch họa (3)
Chương 269: 269: Thử thách cho tình yêu (1)
Chương 270: 270: Thử thách cho tình yêu (2)
Chương 271: 271: Thử thách cho tình yêu (3)
Chương 272: 272: Sinh bệnh nhập viện (1)
Chương 273: 273: Sinh bệnh nhập viện (2)
Chương 274: 274: Chuyện xấu (1)
Chương 275: 275: Chuyện xấu (2)
Chương 276: 276: Nguy hiểm trùng trùng (1)
Chương 277: 277: Nguy hiểm trùng trùng (2)
Chương 278: 278: Nguy hiểm trùng trùng (3)
Chương 279: 279: Tìm được họa nhi (1)
Chương 280: 280: Tìm được họa nhi (2)
Chương 281: 281: Lại gặp nguy hiểm (1)
Chương 282: 282: Lại gặp nguy hiểm (2)
Chương 283: 283: Lại gặp nguy hiểm (3)
Chương 284: 284: Sự kỳ diệu của duyên phận (2)
Chương 285: 285: Sự kỳ diệu của duyên phận (1)
Chương 286: 286: Sự kỳ diệu của duyên phận (3)
Chương 287: 287: Nhân quả (1)
Chương 288: 288: Nhân quả (2)
Chương 289: 289: Nhân quả (3)
Chương 290: 290: Đoạn kết (1)
Chương 291: 291: Đoạn kết (2)
Chương 292: 292: Đoạn kết (3)
Chương 293: 293: Đoạn kết (4)
Chương 294: 294: Ngoại truyện 1: Giành vợ với con trai (1)
Chương 295: 295: Giành vợ với con trai (2)
Chương 296: 296: Cha với con đàm phán
Chương 297: 297: Cha và con vạn người mê (1)
Chương 298: 298: Cha và con vạn người mê (2)
Chương 299: 299: Đổi vợ với ba (1)
Chương 300: 300: Đổi vợ với ba (2)
Chương 301: 301: Thế giới hai người (1)
Chương 302: 302: Thế giới hai người (2)
Chương 303: 303: Thế giới hai người (3)
Chương 304: 304: Bắt đầu bận rộn (1)
Chương 305: 305: Bắt đầu bận rộn (2)
Chương 306: 306: Làm ba khó lắm!
Chương 307: 307: Sự trừng phạt ngọt ngào
Chương 308: 308: Sự hiểu lầm ngọt ngào (1)
Chương 309: 309: Sự hiểu lầm ngọt ngào (2)
Chương 310: 310: Dụ dỗ ông xã (1)
Chương 311: 311: Dụ dỗ ông xã (2)
Chương 312: 312: Tình nồng thắm
Chương 313: 313: Hai người đàn ông
Chương 314: 314: Vợ chồng vạn người mê (1)
Chương 315: 315: Vợ chồng vạn người mê (2)
Chương 316: 316: Oan gia tụ hội (1)
Chương 317: 317: Oan gia tụ hội (2)
Chương 318: 318: Lãnh Nghị mượn rượu thị uy
Chương 319: 319: Dấu ấn Lãnh Nghị để lại trong cơn say (1)
Chương 320: 320: Dấu ấn Lãnh Nghị để lại trong cơn say (2)
Chương 321: 321: Buồn nôn?
Chương 322: 322: Người chồng chuẩn mực nhất năm
Chương 323: 323: Sự trừng phạt của Lâm Y
Chương 324: 324: Lãnh Nghị rơi vào hang sói??!!
Chương 325: 325: Có thật sao? (1)
Chương 326: 326: Có thật sao? (2)
Chương 327: 327: Có thật sao? (3)
Chương 328: 328: Chiều vợ hết mực (1)
Chương 329: 329: Chiều vợ hết mực (2)
Chương 330: 330: Chiều vợ hết mực (3)
Chương 331: 331: Phụ nữ khi giận rất đáng sợ (1)
Chương 332: 332: Phụ nữ khi giận rất đáng sợ (2)
Chương 333: 333: Gặp lại Lăng Nhất Phàm (1)
Chương 334: 334: Đến bệnh viện làm gì? (1)
Chương 335: 335: Đến bệnh viện làm gì? (2)
Chương 336: 336: Đau lòng (1)
Chương 337: 337: Đau lòng (2)
Chương 338: 338: Hiểu lầm (1)
Chương 339: 339: Hiểu lầm (2)
Chương 340: 340: Chiến tranh lạnh (1)
Chương 341: 341: Chiến tranh lạnh (2)
Chương 342: 342: Lại hiểu lầm (1)
Chương 343: 343: Lại hiểu lầm (2)
Chương 344: 344: Dằn vặt (1)
Chương 345: 345: Dằn vặt (2)
Chương 346: 346: Sáng tỏ (1)
Chương 347: 347: Sáng tỏ (2)
Chương 348: 348: Sáng tỏ (3)
Chương 349: 349: Đoạn kết - Con gái của chúng ta
Không tìm thấy chương nào phù hợp