Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 273: Truy bắt (3)
Editor: Tinh Di
Nhất thời cả hai bên đều bất động.
Tống Thành Uy thấy cảnh sát bắt đầu phân bố đội hình, tay cầm súng của ông ta dùng thêm lực, giọng nói lạnh lẽo: “Chúng mày dừng hết lại! Muốn nó sống thì để bọn tao đi ngay bây giờ!”
Đội trưởng Cố khẽ vung tay lên, ý bảo nhóm Tiêu Y Đình nhường đường xuống núi cho bọn người Tống Thành Uy.
Tống Thành Uy kéo theo Diệp Thanh Hòa chậm rãi đi về phía thuyền.
Tiêu Y Đình trầm mặc, mắt anh chỉ hướng về Diệp Thanh Hòa, dáng vẻ mệt mỏi và đau đớn đã thay thế đi sự xinh đẹp ngày thường……
Reidar giúp Tống Thành Uy kéo Diệp Thanh Hòa, Cương Tử cũng có một khẩu súng lục, còn Đặng Tử thì có vẻ rất sợ hãi.
Diệp Thanh Hòa bị kéo đi nhưng vẫn cố gắng quan sát tình huống của mình.
Cả người cô bị trói chặt, vết thương do lúc chạy trốn cùng họng súng đen ngòm trên đỉnh đầu cô là cái mọi người e ngại nhất, cảnh sát cũng vì thế mà ở thế bị động, lúc này chỉ có cô mới có thể chủ động…..
Lúc này có một người đi tới trước mặt mọi người, cả người đều đồ đỏ, càng ngày càng tiến gần tới….
Là cậu ấy…..
Là người mà cô đã gặp ở khu thương mại, người đi với Phạm Trọng…….
Sao cậu ấy lại tới đây? Tìm Phạm Trọng?
Người kia giống như không hề quan tâm bất kì ai, chỉ đi thằng, vẻ mặt lạnh lẽo.
Lúc này Tống Thành Uy vô cùng rối loạn, quát lên với cậu ấy: “Mày tới đây làm gì? Cút!”
Người này dừng lại, đứng bên cạnh Phạm Trọng, “Tôi không cút.” Khi Tống Thành Uy hỏi cậu đến đây làm gì chính cậu cũng không biết lí do…..
Dường như Tống Thành Uy hiểu ra gì đó, gật gật đầu, căm giận nói: “Tao hiểu rồi! Khó trách sao cảnh sát tìm ra chỗ này nhanh vậy! Thì ra là tại mày! Được lắm!”
“Ông coi lại bản thân đi!” Người kia lạnh lùng nói với ông ta.
Diennda%4nnleee%$%&^#equyyd000*%nnn
“Tống Tử Hành! Mày đúng là nghiệp chướng!” Tống Thành Uy quát lớn.
Tên là Tống Tử Hành… họ Tống?
Tống Tử Hành nói, “Tôi không mang họ Tống!”
“Món nợ này ông đây sẽ tính với mày sau! Mày cút đi chỗ khác cho ông!” Tống Thành Uy hung tợn quát.
“Sẽ không!” Tống Tử Hành không hề có ý định lùi lại, bình tĩnh bước từng bước về phía trước, “Hôm nay tôi đến đây chỉ với một mục đích, đó là nhìn thấy kết cục này của ông! Mẹ tôi ở trên trời cũng sẽ thấy được kẻ lòng lang dạ sói như ông gặp quả báo!”
“Mày muốn làm gì?” Mặt Tống Thành Uy biến sắc, “Mày muốn hại người đẻ ra mày sao?” Nói xong ông ta vô thức dùng lực tay nhiều hơn.
Tống Tử Hành cười lạnh, “Tôi muốn làm gì? Ông không cần làm vẻ! Tất cả của ông đã tan tành rồi! Muốn nổ súng thì cứ việc! Ông dùng người phụ nữ này uy h**p cảnh sát, uy h**p được người khác chứ tôi thì không hề! Tôi là người như thế nào ông không biết sao? Ngày nào ông cũng chửi tôi là đồ máu lạnh mà? Mạng của một người phụ nữ xa lạ thì liên quan quái gì đến tôi! Mục đích sống duy nhất của tôi là báo thù cho mẹ! Chính là tận mắt nhìn thấy ông kết thúc!”
Nói xong vẫn không ngừng đi về phía đám người Tống Thành Uy.
“Còn đi tiếp tao sẽ nổ súng!” Tống Thành Uy tức giận đến run người.
“Bắn đi! Bắn vào chỗ này này! Bắn người này mới đúng chứ! Ông giết được mẹ tôi thì giết tôi có khó khăn gì!” Tống Tử Hành chỉ chỉ vào ngực mình, “Vừa đúng hôm nay có thể cho mẹ tôi thấy, người chồng lòng lang dạ sói của bà độc ác đến mức nào!”
“Tao không giết bà ấy!” Tống Thành Uy nhịn không được nói.
Reidar thấy Tống Thành Uy đã bị Tống Tử Hành làm cho rối loạn, thấp giọng nhắc nhở: “Đại ca, bình tĩnh.”
Tống Thành Uy nhìn Reidar gật đầu, quay lại nói với Tống Tử Hành, “Không được qua đây!”
Tống Tử Hành dừng lại trước mặt Tống Thành Uy tầm hai thước, “Sao? Ông sợ rồi? Ông mà cũng sợ? Không phải chỉ có người giỏi mới sợ bị mắng sao? Không nghe tới súc sinh cũng biết sợ hãi?”
“Vô liêm sỉ! Mày không sợ bị trời đánh? Dám nói cha mình như vậy!” Tống Thành Uy lại bị chọc giận.
Tống Tử Hành cười lạnh, “Sao lại mắng tôi? Ngày nào tôi cũng nghe thấy ông nói như vậy với mẹ tôi mà! Chẳng lẽ ông không nghe được? Mẹ à, đêm nào mẹ cũng đến tìm con, nói với con Tống Thành Uy là súc sinh, mẹ không cần người như vậy! Còn dặn con không được quên báo thù cho mẹ! Chẳng lẽ mẹ không tìm ông ta mà chửi sao?”
“Báo thù….” Mặt Tống Thành Uy xanh mét, “Thì ra là vậy…. Thì ra mày quay về là vì mục đích này…”
“Chứ ông cho là vì cái gì?” Lúc này Tống Tử Hành lấy ra thứ gì đó, “Đây là đồ mẹ đưa cho tôi trước khi chết, ông còn nhớ nó không? Bà ấy nói, ngọc vỡ thì tình mất, mãi mãi chỉ còn lại hận thù….”
Diệp Thanh Hòa nhìn đến miếng ngọc, chưa nói rõ được chất lượng như thế nào nhưng chỉ còn là một mảnh vỡ.
Tống Thành Uy cắn răng: “Tao nghĩ rằng mày mang nó bên mình là để nhớ mẹ…”
Tống Tử Hành cười lớn, “Không sai! Là để nhớ mẹ tôi! Nó lúc nào cũng nhắc nhở rôi rắng, không bao giờ được quên mục đích của bản thân! Tôi từng lo lắng ông sẽ bỏ ác theo thiện, rồi không tìm được chứng cứ hại người của ông, căn bản là tôi lo lắng không đâu rồi, bản chất súc sinh thì sao có thể mất đi được?”
Tống Thành Uy cả giận: “Cho nên, chính mày cài máy theo dõi ở văn phòng và nhà của tao? Còn giấu giếm tao tìm hiểu về chỗ này?” Không giống hỏi mà là khẳng định……
“Không sai! Nếu không sao có thể giúp ông thể hiện bản chất súc sinh chứ?” Tống Tử Hành vui vẻ mân mê miếng ngọc, sau đó đột nhiên chìa tay ra, nắm toàn bộ miếng ngọc vào lòng bàn tay.
Tống Thành Uy có chút không cam lòng, “Mày là thằng bất hiếu! Tao đối xử không tốt với mày sao? Có để cho mày thiếu cái gì không?”
“Rồi sao? Đáng tiếc, tiền của ông đều là nhặt lên từ trên thi thể của mẹ tôi!” Tống Tử Hành giận dữ nói.
“Mày….” Tống Thành Uy nhớ lại chuyện nhiều năm trước, vẻ mặt khiếp sợ, “Tử Hành, con không biết, trong lòng ba mãi mãi chỉ có mẹ con…..”
“Chỉ có mẹ tôi? Vì thế chọn bà ấy để giết? Ông cũng vui tính quá!” Trên mặt Tống Tử Hành đều là vẻ trào phúng, “Mẹ cũng từng nói, lúc báo được thù là lúc có thể ném miếng ngọc này vào mặt ông!” Nói chậm nhưng hành động lại rất nhanh, miếng ngọc trong tay Tống Tử Hành đã bay đến trước mặt Tống Thành Uy.
Tống Thành Uy hoảng hốt tìm cách né miếng ngọc, bàn tay ghì súng buông lỏng. Diệp Thanh Hòa thấy thời cơ đã đến, cô vung mạnh đầu, súng của Tống Thành Uy văng ra xa.
Diennda%4nnleee%$%&^#equyyd000*%nnn
Nhưng sức cô không đủ để chạy thoát khỏi tay kiềm của Reidar. Cảnh sát lúc này cũng đồng loạt nổ súng, hai người Đặng Tử và Cương Tử đều bị trúng đạn ở chân, Tống Thành Uy bị bị ở đùi, chỉ có Reidar là an toàn, hắn ta đưa Diệp Thanh Hòa lên chắn trước người, lấy ra một con dao nhỏ, đặt lên cổ Diệp Thanh Hòa, chậm rãi lùi về phía sau.
Thằng nhóc Cương Tử thấy súng nổ đã hoảng sợ, không ngừng gào khóc: “Đừng bắn nữa! Tôi không chạy nữa! Mấy người đến bắt tôi đi! Tôi đầu hàng! Đầu hàng!” Dù sao cậu ta cũng chỉ tòng phạm, không đến mức bị tử hình……
Cảnh sát nhanh chóng ào xuống, Đặng Tử và Tống Thành Uy thấy Reidar kéo được Diệp Thanh Hòa lùi lại cũng gắng sức đứng dậy chạy về phía đó.
Đặng Tử nhanh chóng nhặt súng của Tống Thành Uy vừa đánh rơi lên, chỉ về phía Diệp Thanh Hòa sau đó nói với Tống Tử Hành, “Không được qua đây! Không được qua đây! Tao không phải ba mày! Chọc tức tao tao sẽ bắn! Dù sao tao cũng giết người rồi, giết một cũng chết mà giết hai cũng chết! Người nhà tao không còn ai nữa, tao không sợ gì hết!”
Tiêu Y Đình nhìn chằm chằm Đặng Tử, hai mi anh nhíu chặt, âm trầm. Người này nghĩ đến chuyện ba mình chết là giống như bị điên, càng giống sợ hãi hơn, cái chết của ông ấy đã đả kích hắn ta rất nhiều……
Ba người kéo theo Diệp Thanh Hòa lùi về phía sau.
Cả Đặng Tử và Tống Thành Uy đều bị thương nên vừa hoảng vừa đau, chỉ có Reidar là bình tĩnh.
Nhất thời cả hai bên đều bất động.
Tống Thành Uy thấy cảnh sát bắt đầu phân bố đội hình, tay cầm súng của ông ta dùng thêm lực, giọng nói lạnh lẽo: “Chúng mày dừng hết lại! Muốn nó sống thì để bọn tao đi ngay bây giờ!”
Đội trưởng Cố khẽ vung tay lên, ý bảo nhóm Tiêu Y Đình nhường đường xuống núi cho bọn người Tống Thành Uy.
Tống Thành Uy kéo theo Diệp Thanh Hòa chậm rãi đi về phía thuyền.
Tiêu Y Đình trầm mặc, mắt anh chỉ hướng về Diệp Thanh Hòa, dáng vẻ mệt mỏi và đau đớn đã thay thế đi sự xinh đẹp ngày thường……
Reidar giúp Tống Thành Uy kéo Diệp Thanh Hòa, Cương Tử cũng có một khẩu súng lục, còn Đặng Tử thì có vẻ rất sợ hãi.
Diệp Thanh Hòa bị kéo đi nhưng vẫn cố gắng quan sát tình huống của mình.
Cả người cô bị trói chặt, vết thương do lúc chạy trốn cùng họng súng đen ngòm trên đỉnh đầu cô là cái mọi người e ngại nhất, cảnh sát cũng vì thế mà ở thế bị động, lúc này chỉ có cô mới có thể chủ động…..
Lúc này có một người đi tới trước mặt mọi người, cả người đều đồ đỏ, càng ngày càng tiến gần tới….
Là cậu ấy…..
Là người mà cô đã gặp ở khu thương mại, người đi với Phạm Trọng…….
Sao cậu ấy lại tới đây? Tìm Phạm Trọng?
Người kia giống như không hề quan tâm bất kì ai, chỉ đi thằng, vẻ mặt lạnh lẽo.
Lúc này Tống Thành Uy vô cùng rối loạn, quát lên với cậu ấy: “Mày tới đây làm gì? Cút!”
Người này dừng lại, đứng bên cạnh Phạm Trọng, “Tôi không cút.” Khi Tống Thành Uy hỏi cậu đến đây làm gì chính cậu cũng không biết lí do…..
Dường như Tống Thành Uy hiểu ra gì đó, gật gật đầu, căm giận nói: “Tao hiểu rồi! Khó trách sao cảnh sát tìm ra chỗ này nhanh vậy! Thì ra là tại mày! Được lắm!”
“Ông coi lại bản thân đi!” Người kia lạnh lùng nói với ông ta.
Diennda%4nnleee%$%&^#equyyd000*%nnn
“Tống Tử Hành! Mày đúng là nghiệp chướng!” Tống Thành Uy quát lớn.
Tên là Tống Tử Hành… họ Tống?
Tống Tử Hành nói, “Tôi không mang họ Tống!”
“Món nợ này ông đây sẽ tính với mày sau! Mày cút đi chỗ khác cho ông!” Tống Thành Uy hung tợn quát.
“Sẽ không!” Tống Tử Hành không hề có ý định lùi lại, bình tĩnh bước từng bước về phía trước, “Hôm nay tôi đến đây chỉ với một mục đích, đó là nhìn thấy kết cục này của ông! Mẹ tôi ở trên trời cũng sẽ thấy được kẻ lòng lang dạ sói như ông gặp quả báo!”
“Mày muốn làm gì?” Mặt Tống Thành Uy biến sắc, “Mày muốn hại người đẻ ra mày sao?” Nói xong ông ta vô thức dùng lực tay nhiều hơn.
Tống Tử Hành cười lạnh, “Tôi muốn làm gì? Ông không cần làm vẻ! Tất cả của ông đã tan tành rồi! Muốn nổ súng thì cứ việc! Ông dùng người phụ nữ này uy h**p cảnh sát, uy h**p được người khác chứ tôi thì không hề! Tôi là người như thế nào ông không biết sao? Ngày nào ông cũng chửi tôi là đồ máu lạnh mà? Mạng của một người phụ nữ xa lạ thì liên quan quái gì đến tôi! Mục đích sống duy nhất của tôi là báo thù cho mẹ! Chính là tận mắt nhìn thấy ông kết thúc!”
Nói xong vẫn không ngừng đi về phía đám người Tống Thành Uy.
“Còn đi tiếp tao sẽ nổ súng!” Tống Thành Uy tức giận đến run người.
“Bắn đi! Bắn vào chỗ này này! Bắn người này mới đúng chứ! Ông giết được mẹ tôi thì giết tôi có khó khăn gì!” Tống Tử Hành chỉ chỉ vào ngực mình, “Vừa đúng hôm nay có thể cho mẹ tôi thấy, người chồng lòng lang dạ sói của bà độc ác đến mức nào!”
“Tao không giết bà ấy!” Tống Thành Uy nhịn không được nói.
Reidar thấy Tống Thành Uy đã bị Tống Tử Hành làm cho rối loạn, thấp giọng nhắc nhở: “Đại ca, bình tĩnh.”
Tống Thành Uy nhìn Reidar gật đầu, quay lại nói với Tống Tử Hành, “Không được qua đây!”
Tống Tử Hành dừng lại trước mặt Tống Thành Uy tầm hai thước, “Sao? Ông sợ rồi? Ông mà cũng sợ? Không phải chỉ có người giỏi mới sợ bị mắng sao? Không nghe tới súc sinh cũng biết sợ hãi?”
“Vô liêm sỉ! Mày không sợ bị trời đánh? Dám nói cha mình như vậy!” Tống Thành Uy lại bị chọc giận.
Tống Tử Hành cười lạnh, “Sao lại mắng tôi? Ngày nào tôi cũng nghe thấy ông nói như vậy với mẹ tôi mà! Chẳng lẽ ông không nghe được? Mẹ à, đêm nào mẹ cũng đến tìm con, nói với con Tống Thành Uy là súc sinh, mẹ không cần người như vậy! Còn dặn con không được quên báo thù cho mẹ! Chẳng lẽ mẹ không tìm ông ta mà chửi sao?”
“Báo thù….” Mặt Tống Thành Uy xanh mét, “Thì ra là vậy…. Thì ra mày quay về là vì mục đích này…”
“Chứ ông cho là vì cái gì?” Lúc này Tống Tử Hành lấy ra thứ gì đó, “Đây là đồ mẹ đưa cho tôi trước khi chết, ông còn nhớ nó không? Bà ấy nói, ngọc vỡ thì tình mất, mãi mãi chỉ còn lại hận thù….”
Diệp Thanh Hòa nhìn đến miếng ngọc, chưa nói rõ được chất lượng như thế nào nhưng chỉ còn là một mảnh vỡ.
Tống Thành Uy cắn răng: “Tao nghĩ rằng mày mang nó bên mình là để nhớ mẹ…”
Tống Tử Hành cười lớn, “Không sai! Là để nhớ mẹ tôi! Nó lúc nào cũng nhắc nhở rôi rắng, không bao giờ được quên mục đích của bản thân! Tôi từng lo lắng ông sẽ bỏ ác theo thiện, rồi không tìm được chứng cứ hại người của ông, căn bản là tôi lo lắng không đâu rồi, bản chất súc sinh thì sao có thể mất đi được?”
Tống Thành Uy cả giận: “Cho nên, chính mày cài máy theo dõi ở văn phòng và nhà của tao? Còn giấu giếm tao tìm hiểu về chỗ này?” Không giống hỏi mà là khẳng định……
“Không sai! Nếu không sao có thể giúp ông thể hiện bản chất súc sinh chứ?” Tống Tử Hành vui vẻ mân mê miếng ngọc, sau đó đột nhiên chìa tay ra, nắm toàn bộ miếng ngọc vào lòng bàn tay.
Tống Thành Uy có chút không cam lòng, “Mày là thằng bất hiếu! Tao đối xử không tốt với mày sao? Có để cho mày thiếu cái gì không?”
“Rồi sao? Đáng tiếc, tiền của ông đều là nhặt lên từ trên thi thể của mẹ tôi!” Tống Tử Hành giận dữ nói.
“Mày….” Tống Thành Uy nhớ lại chuyện nhiều năm trước, vẻ mặt khiếp sợ, “Tử Hành, con không biết, trong lòng ba mãi mãi chỉ có mẹ con…..”
“Chỉ có mẹ tôi? Vì thế chọn bà ấy để giết? Ông cũng vui tính quá!” Trên mặt Tống Tử Hành đều là vẻ trào phúng, “Mẹ cũng từng nói, lúc báo được thù là lúc có thể ném miếng ngọc này vào mặt ông!” Nói chậm nhưng hành động lại rất nhanh, miếng ngọc trong tay Tống Tử Hành đã bay đến trước mặt Tống Thành Uy.
Tống Thành Uy hoảng hốt tìm cách né miếng ngọc, bàn tay ghì súng buông lỏng. Diệp Thanh Hòa thấy thời cơ đã đến, cô vung mạnh đầu, súng của Tống Thành Uy văng ra xa.
Diennda%4nnleee%$%&^#equyyd000*%nnn
Nhưng sức cô không đủ để chạy thoát khỏi tay kiềm của Reidar. Cảnh sát lúc này cũng đồng loạt nổ súng, hai người Đặng Tử và Cương Tử đều bị trúng đạn ở chân, Tống Thành Uy bị bị ở đùi, chỉ có Reidar là an toàn, hắn ta đưa Diệp Thanh Hòa lên chắn trước người, lấy ra một con dao nhỏ, đặt lên cổ Diệp Thanh Hòa, chậm rãi lùi về phía sau.
Thằng nhóc Cương Tử thấy súng nổ đã hoảng sợ, không ngừng gào khóc: “Đừng bắn nữa! Tôi không chạy nữa! Mấy người đến bắt tôi đi! Tôi đầu hàng! Đầu hàng!” Dù sao cậu ta cũng chỉ tòng phạm, không đến mức bị tử hình……
Cảnh sát nhanh chóng ào xuống, Đặng Tử và Tống Thành Uy thấy Reidar kéo được Diệp Thanh Hòa lùi lại cũng gắng sức đứng dậy chạy về phía đó.
Đặng Tử nhanh chóng nhặt súng của Tống Thành Uy vừa đánh rơi lên, chỉ về phía Diệp Thanh Hòa sau đó nói với Tống Tử Hành, “Không được qua đây! Không được qua đây! Tao không phải ba mày! Chọc tức tao tao sẽ bắn! Dù sao tao cũng giết người rồi, giết một cũng chết mà giết hai cũng chết! Người nhà tao không còn ai nữa, tao không sợ gì hết!”
Tiêu Y Đình nhìn chằm chằm Đặng Tử, hai mi anh nhíu chặt, âm trầm. Người này nghĩ đến chuyện ba mình chết là giống như bị điên, càng giống sợ hãi hơn, cái chết của ông ấy đã đả kích hắn ta rất nhiều……
Ba người kéo theo Diệp Thanh Hòa lùi về phía sau.
Cả Đặng Tử và Tống Thành Uy đều bị thương nên vừa hoảng vừa đau, chỉ có Reidar là bình tĩnh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Nhất nhất phong hà cử
Chương 2: 2: Nhất nhất Phong Hà cử
Chương 3: 3: Nhất Nhất Phong Hà Cử
Chương 4: 4: Nghĩa vụ vợ chồng
Chương 5: 5: Cửu biệt trùng phùng
Chương 6: 6: Vợ chồng
Chương 7: 7: Ngày mùa hạ năm ấy
Chương 8: 8: Em gái
Chương 9: 9: Sơ ngộ
Chương 10: 10: Cháu nên gọi cô ấy là gì?
Chương 11: 11: Người một nhà vui vẻ
Chương 12: 12: Còn chưa có lớn bằng tôi
Chương 13: 13: Ăn nhờ ở đậu
Chương 14: 14: Niên thiếu đã từng
Chương 15: 15: Trình bày
Chương 16: 16: Cô không có tư cách
Chương 17: 17: Tìm kiếm
Chương 18: 18: Cô tố cáo?
Chương 19: 19: Cô đến viết
Chương 20: 20: So tài
Chương 21: 21: Anh thua
Chương 22: 22: Thỉnh cầu
Chương 23: 23: Trân quý
Chương 24: 24: Bí mật nhỏ của Tiêu Nhị
Chương 25: 25: Điều kiện
Chương 26: 26: Cháu cũng đi?
Chương 27: 27: Xó xỉnh
Chương 28: 28: Thú vị
Chương 29: 29
Chương 30: 30: Kinh ngạc
Chương 31: 31: Nai con
Chương 32: 32: Tôi mang người tới
Chương 33: 33: Chúng ta đi
Chương 34: 34: Lấy độc trị độc
Chương 35: 35: Tiếng cười
Chương 36: 36: Sinh nhật
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39: Thơm quá
Chương 40: 40: Cám ơn
Chương 41: 41: Sương phủ cát bồi, người trong lòng như ngọc: Anh
Chương 42: 42: Bạn gái cũ?
Chương 43: 43: Thất tình
Chương 44: 44: Tử huyệt của Tiêu Nhị
Chương 45: 45: Tử huyệt 2
Chương 46: 46: Thành còn người còn, thành mất người mất
Chương 47: 47: Bao mươi giao ước
Chương 48: 48: Ba mươi giao ước 2
Chương 49: 49: Thích
Chương 50: 50: Thích 2
Chương 51: 51: Khối gỗ mục
Chương 52: 52: Giang Chi Vĩnh
Chương 53: 53: Cô và Giang Chi Vĩnh
Chương 54: 54: Sủi cảo
Chương 55: 55: Nước bọt
Chương 56: 56: Cơn ác mộng 1
Chương 57: 57: Cơn ác mộng 2
Chương 58: 58: Bình thường phát huy
Chương 59: 59: Bảo vệ cái mông không biết xấu hổ
Chương 60: 60: Cam kết
Chương 61: 61: Kỳ thi
Chương 62: 62: Cô dâu nhỏ
Chương 63: 63: Em Lâm từ trên trời rơi xuống
Chương 64: 64: Họp phụ huynh
Chương 65: 65: Hoài niệm
Chương 66: 66: Nơi này chính là nhà của em
Chương 67: 67: Máu
Chương 68: 68: Vẻ đẹp của cô
Chương 69: 69: Đêm xao động
Chương 70: 70: Đêm xao động 2
Chương 71: 71: Tình cảm giữa chúng tôi chậm chạp giống như rùa
Chương 72: 72: Thanh thanh tử khâm
Chương 73: 73: Em gái
Chương 74: 74: Đã có anh gánh vác!
Chương 75: 75: Trong sạch!
Chương 76: 76: Hả giận
Chương 77: 77: Quà tặng
Chương 78: 78: Hoảng sợ!
Chương 79: 79: Đêm đông
Chương 80: 80: Tuổi thanh xuân!
Chương 81: 81: Đồng cảm!
Chương 82: 82: Cô cô
Chương 83: 83: Em gái quản nghiêm!
Chương 84: 84: Cùng ngủ một giường
Chương 85: 85: Nửa đêm canh hai!
Chương 86: 86: Đi chung đường
Chương 87: 87: Tìm ngọc!
Chương 88: 88: Không thấy người ?
Chương 89: 89: Cậu và cô ấy không giống nhau
Chương 90: 90: Phượng nở hoa
Chương 91: 91: Đêm không trăng, hoa đơn độc: chúng ta cùng đi đến tận cùng thế giới!
Chương 92: 92-1
Chương 93: 93-1
Chương 94: 94-1
Chương 95: 95-1: Đêm vô Minh Nguyệt hoa mẫu đơn: Thế giới thần tiên (1)
Chương 96: 96-1: Về nước (1)
Chương 97: 97: Bạn gái
Chương 98: 98: Gặp lại bạn cũ
Chương 99: 99-1: Tình bạn (1)
Chương 100: 100-1: Sẽ không tạm biệt (1)
Chương 101: 101-1: Phồn hoa không còn nữa (1)
Chương 102: 102-1: Đại ca (1)
Chương 103: 103: Một ngày là thầy thì cả đời vẫn là thầy
Chương 104: 104: Không biết hoa nở vì ai
Chương 105: 105: Ai tặng hoa
Chương 106: 106: Hai cuộc sống độc lập
Chương 107: 107: Vì ai
Chương 108: 108-1: Ngày mai (1)
Chương 109: 109: Quan trọng nhất
Chương 110: 110: Anh hai đến đây
Chương 111: 111: Anh vĩnh viễn là anh trai của em
Chương 112: 112: Tâm tư của anh hai rất khó đoán
Chương 113: 113: Bí mật quán ăn tình nhân
Chương 114: 114
Chương 115: 115: Sau này em sẽ rời anh đi?
Chương 116: 116: Tri âm
Chương 117: 117: Chỉ cần còn sống, có thể gặp nhau
Chương 118: 118: Hiểu chuyện
Chương 119: 119: Em gái, sinh nhật vui vẻ
Chương 120: 120: Chúng ta đều đã lớn
Chương 121: 121: Còn có anh hai
Chương 122: 122
Chương 123: 123: Khóc
Chương 124: 124: Thực xin lỗi
Chương 125: 125: Cô ấy có người trong lòng
Chương 126: 126: Thì ra là thế
Chương 127: 127: Lá đỏ
Chương 128: 128: Bức tranh sơn dầu đẹp nhất
Chương 129: 129: Tìm thấy
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Đến nhà họ Giang
Chương 132: 132: Người tuyết
Chương 133: 133: Tuyết tan
Chương 134: 134: Kiếp trước, kiếp này
Chương 135: 135: So sánh
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139: Tiêu Y Đình, anh muốn như vậy sao?
Chương 140: 140: Sen tàn
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Người nhà thực sự
Chương 144: 144: Giấc mơ
Chương 145: 145: Tôi sẽ hận anh cả đời
Chương 146: 146: Một kiếp luân hồi
Chương 147: 147: Đau thương
Chương 148: 148: Không trở lại được
Chương 149: 149: Thì ra là vậy
Chương 150: 150: Mỹ nam ngư
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153: Thiên Hữu ngô tâm
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Một cuộc sống mới vui vẻ
Chương 158: 158: Bao nhiêu nhớ nhung bấy nhiêu chia ly
Chương 159: 159: Phát hiện
Chương 160: 160: Cầu hôn
Chương 161: 161: Ngươi thành vợ của ta!
Chương 162: 162: Thông minh nhất việc ấy
Chương 163: 163: Lương tâm
Chương 164: 164: Valentine
Chương 165: 165: Khổ vì tình
Chương 166: 166: Không có em, anh phải làm sao?
Chương 167: 167: Không phải em muốn báo ơn sao?
Chương 168: 168: Cuộc sống anh muốn
Chương 169: 169: Nhớ kĩ lời của em hôm nay
Chương 170: 170: Đau đớn
Chương 171: 171: Người qua đường
Chương 172: 172: Đông
Chương 173: 173: Bao nhiêu 365 ngày?
Chương 174: 174: Thật xin lỗi
Chương 175: 175: Loving you
Chương 176: 176: Anh luyến tiếc em
Chương 177: 177: Tha hương gặp bạn cố tri
Chương 178: 178: Người nào búi tóc em lại?
Chương 179: 179: Không có gì không bỏ được
Chương 180: 180: Anh đang chờ em trở về
Chương 181: 181: Em về nhà có được hay không?
Chương 182: 182: Bức ảnh
Chương 183: 183: Hai năm
Chương 184: 184: Người ấy kết hôn, họa mi ngừng ca
Chương 185: 185: Cứ nghĩ rằng không bao giờ chia cách
Chương 186: 186
Chương 187: 187-1
Chương 188: 188: Bên ngoài không giống nhau
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Cô ấy rất tốt
Chương 191: 191: Còn nhiều thời gian
Chương 192: 192: Em là người quan trọng nhất đối với anh
Chương 193: 193: Người lạ quen thuộc
Chương 194: 194: Những đóa hoa kia
Chương 195: 195: Không thể nói tạm biệt
Chương 196: 196: Cẩm tú
Chương 197: 197: Mộng không thấy em
Chương 198: 198: Vấn tâm
Chương 199: 199: Trở về
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Nghỉ phép
Chương 202: 202: Cuộc tình ra hoa
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205: Gia tăng độ ngọt
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208: Phiên toà ly hôn
Chương 209: 209: Quỷ đòi nợ
Chương 210: 210: Pháo hoa
Chương 211: 211: Phong Tín Tử
Chương 212: 212: 8991
Chương 213: 213: Ghen?
Chương 214: 214: Trân ái
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Tin tưởng
Chương 218: 218: Giải thoát
Chương 219: 219: Tùy em sai bảo
Chương 220: 220: Đã lâu không gặp
Chương 221: 221: Nhớ anh không?
Chương 222: 222: Thay đổi
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227: Thi đấu
Chương 228: 228: Đau lòng
Chương 229: 229: Lợi hại
Chương 230: 230: Gặp lại
Chương 231: 231: Đêm nay là đêm nào
Chương 232: 232: Trong mộng ngoài mộng
Chương 233: 233
Chương 234: 234: Tình cờ
Chương 235: 235: Phạt
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238: Trọng điểm
Chương 239: 239: Phạm vi hoạt động
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Sách cũ
Chương 244: 244: Chữ trên trang sách
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248: Càng ngày càng phức tạp
Chương 249: 249: Sự hiện hữu của anh
Chương 250: 250: Đã xảy ra chuyện
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253: Anh hai đừng khóc
Chương 254: 254: Người hùng
Chương 255: 255: Kiên định
Chương 256: 256: Có anh bên cạnh em
Chương 257: 257: Bộ dạng đẹp trai có thể xem như cơm
Chương 258: 258: Phiên tòa 1
Chương 259: 259: Phiên tòa 2
Chương 260: 260: Phiên tòa 3
Chương 261: 261: Phiên toà (4)
Chương 262: 262
Chương 263: 263: Mùa mưa không tới
Chương 264: 264: Nhớ
Chương 265: 265: Bí mật
Chương 266: 266: Một cũng không thể thiếu
Chương 267: 267: Chi tử vu quy, trang thôi họa mi?
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Lùi
Chương 270: 270: Cưỡng ép
Chương 271: 271: Truy bắt (1)
Chương 272: 272: Truy bắt (2)
Chương 273: 273: Truy bắt (3)
Chương 274: 274: Truy bắt (4)
Chương 275: 275: Tìm lại
Chương 276: 276: Có lẽ……
Chương 277: 277: Tin
Chương 278: 278: Chúng ta từng yêu nhau
Chương 279: 279: Sống
Chương 280: 280: Gặp lại
Chương 281: 281: Khốn
Chương 282: 282: Không
Chương 283: 283: Trống rỗng hay phồn hoa?
Chương 284: 284: 13 năm
Chương 285: 285: Cái bóng
Chương 286: 286
Chương 287: 287: Thanh hòa
Chương 288: 288: Trở lại Bắc Kinh
Chương 289: 289
Chương 290: 290: ‘Sợ em gái’
Chương 291: 291: Bánh chẻo
Chương 292: 292: Bái Phật
Chương 293: 293: Bệnh viện
Chương 294: 294: Chỉ vì cho em gặp được anh?
Chương 295: 295: Buổi đầu gặp nhau
Chương 296: 296: Cả đời kiêu ngạo
Chương 297: 297: Ngày vui
Chương 298: 298: Hôn lễ
Chương 299: 299: Người đàn ông cô thưởng thức
Chương 300: 300: Người trăng hòa hợp
Chương 301: 301: Miền Nam
Chương 302: 302: Mùa hạ năm ấy
Chương 303: 303
Chương 304: 304: Đàn đứt có ai nghe
Chương 305: 305
Chương 306: 306: Ta chỉ muốn cùng ngươi ngắm pháo hoa
Chương 307: 307: Người của ta
Chương 308: 308: Ngươi nhớ ta?
Chương 309: 309
Chương 310: 310: Ngươi đã đến rồi. . . . . .
Chương 311: 311
Chương 312: 312: Bắt nạt
Chương 313: 313: Được dạy dỗ
Chương 314: 314: Làm chủ
Chương 315: 315: Người đàn ông là chủ gia đình
Chương 316: 316: Giấy kết hôn
Chương 317: 317: Cảnh giới không biết xấu hổ
Chương 318: 318: Em gái Tiểu Trư
Chương 319: 319: Cô gia nói như vậy
Chương 320: 320: Anh coi là đàn ông?
Chương 321: 321: Em gái, lấy anh được không?
Chương 322: 322: Ôn luyện bài cũ
Chương 323: 323: May mắn đã gặp được anh
Chương 324: 324: Anh đến cưới em
Chương 325: 325: Đêm nay là đêm nào
Chương 326: 326: Đêm nay là đêm nào (2)
Chương 327: 327: Đêm nay là đêm nào (3)
Chương 328: 328: Vợ chồng hoà hợp
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331: Em sẽ nuôi anh
Chương 332: 332: 30 điều ‘mới’
Chương 333: 333: Yêu là…
Chương 334: 334
Chương 335: 335: Cầu xin
Chương 336: 336: Bắc Kinh
Chương 337: 337-1
Chương 338: 338: Họp mặt
Chương 339: 339: Nợ cũ
Chương 340: 340: Năm qua năm
Chương 341: 341: Tết âm lịch
Chương 342: 342
Chương 343: 343: Nhân quả
Chương 344: 344: Tịnh Đế hoa khai
Chương 345: 345: Báo ứng
Chương 346: 346
Chương 347: 347: Không thể quên
Chương 348: 348: Chim di trú
Không tìm thấy chương nào phù hợp