Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 1 - 43: Hãm Trận doanh
02:37 - 13.05.2026
2,624 lượt xem
Ta cũng không nói
nhiều, cùng Trương Liêu đi thẳng tới doanh trại thành bắc của Cao Thuận. Quân doanh không lớn lắm, người trong doanh cũng không nhiều, khoảng
chừng hai ngàn. Trong quân doanh ngăn nắp trật tự, binh lính thấy chúng
ta đến, chỉ hành lễ rồi vội vàng đi ngay.
Ta nhìn thấy rất hiếu kỳ: “Cao tướng quân, kỷ luật quân đội nơi này thật tốt, sao chỗ các thuộc cấp khác của Lữ tướng quân lại kém vậy?”
Trương Liêu cười: “Hãm Trận doanh của Thanh An chính là quân đội mạnh nhất của chúng ta, huynh ấy rất có phương pháp quản lý.”
A, đây chính là Hãm Trận doanh của Lữ Bố? Ta nghe Hi Chí Tài nói, nếu như không có sự tồn tại của Hãm Trận doanh, Lữ Bố khó mà an toàn thoát khỏi Viên Thiệu hay Tào Tháo.
Ta há hốc miệng: “Oa, đây chính là Hãm Trận doanh của Lữ tướng quân sao. Sớm đã nghe sự lợi hại của nó, hôm nay đệ thật mở mắt.” Cao Thuận thật sự không thích nói chuyện, hắn vẫn chỉ cười im lặng. Ta cũng không khách khí, đúng là cơ hội tốt cho việc làm gián điệp.
Đi dạo trong quân doanh một vòng, ta phát hiện không có nhiều người lắm, xem ra mấy năm nay chiến đấu khiến họ bị tổn thất rất lớn. Không chỉ là tổn thất người, ta thấy ngựa cũng mất nhiều. Rất nhiều ngựa đã già, cái này ảnh hướng lớn tới uy lực của Hãm Trận doanh. Xem xong ta nói: “Người quá ít. Đúng rồi, Cao tướng quân, Hãm Trận doanh này có trận pháp gì không?”
Cao Thuận sửng sốt: “Trận pháp? Không nhiều lắm. Viên (tròn), trùy (mũi nhọn), phương (vuông), liệt (dàn hàng) mà thôi.”
Ta thở dài: “Đáng tiếc. Đội quân thế này, nếu biết một ít kỳ môn sẽ lợi hại hơn.”
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn nhau, Trương Liêu hỏi ta: “Như đệ, đệ có thể bài binh bố trận sao?”
Ta a một tiếng, đúng, ta đúng là biết, có điều hiện tại ta không thể dạy các huynh, liền cười: “Đệ không biết, chẳng qua đệ có một vị sư huynh, huynh ấy biết. Ta từng nghe huynh ấy nói qua, cái gì mà Cửu cung bát quái, cái gì mà Trường xà trận, cái gì Bắc đẩu địa sát linh tinh.” Hai người lập tức có hứng thú.
Cao Thuận lần đầu tiên chủ động nói chuyện: “Triệu Như, sư huynh của ngươi ở đâu vậy?”
Ta nhìn hắn cười: “Không biết. Huynh ấy chỉ thích đi du lãng, rất ít khi ở một chỗ, ta cũng nhiều năm không có tin tức rồi. Gần đây nghe nói huynh ấy ở Liêu Đông, hiện tại có quỷ mới biết đang ở đâu.” Hai người thở dài không nói.
Ta nhìn họ cười: “Sư huynh đệ khác người thường, không thích xuất đầu lộ diện, chỉ thích âm thầm liên hệ với một số người huynh ấy cho là cao thủ. Võ nghệ huynh ấy rất cao. Ta nghĩ, đợi tới lúc huynh ấy cảm thấy cần đánh một trận với Lữ tướng quân, không cần chúng ta tìm huynh ấy cũng tìm tới. Đến lúc đó, có thể lưu lại huynh ấy hay không, phải xem bản lĩnh của Lữ tướng quân.” Cho các ngươi ý tưởng này, từ từ chờ xem. Lữ Bố, ta sớm muộn gì cũng đấu với ngươi. Chỉ mong Vũ ca ca nói đúng, ta có thể thắng hắn.
Cao Thuận không có gì, nhưng Trương Liêu lại nghi ngờ: “Như đệ, sư huynh của ngươi lợi hại vậy sao? Đấu với Lữ tướng quân một trận? Đệ khuyên hắn không nên tới tốt hơn! Đúng rồi, sư huynh của đệ võ nghệ cao vậy, sao đệ không biết võ?”
Ta ha ha cười: “Võ nghệ sư huynh cũng không phải học cùng sư phụ. Huynh ấy học sư phụ ta y thuật. Huynh ấy nói, luyện võ không biết y thuật, võ nghệ không có tiến cảnh. Bởi vì, chỉ có học y thuật, mới hiểu rõ kết cấu cơ thể, mới có thể luyện võ nghệ thật giỏi. Ta không rõ lắm, cũng không muốn hiểu rõ chuyện đó.” Nói dối thật quá mệt, hai người nghe xong không thể nói gì hơn.
Tán gẫu hết chuyện, ta cũng đã xem hết Hãm Trận doanh, tới lúc tới xem thương binh rồi. Quả nhiên, nếu Hãm Trận doanh là đội quân mạnh nhất của Lữ Bố, việc xông pha chiến đấu cũng nhiều hơn một chút, đặc biệt là lúc nguy cấp, do đó thương binh cũng nhiều. Lúc này, ta ở trong thương doanh, nhìn thấy những người đó, cũng phải nhíu mày. Lữ Bố ở chỗ này cái gì cũng thiếu, đại đa số vết thương nhẹ không điều trị, rất nhiều người miệng vết thương đã thối rữa, chỉ dùng một ít thổ dược đắp lên. Ôi, tuy rằng chúng ta lúc này là địch nhân, nhưng sau này sẽ là người một nhà, thấy cảnh này, ta thật đau lòng.
Không khách khí với họ nữa, ta nhanh chóng cho thuộc hạ đem dược liệu thượng đẳng tới, lại lệnh bọn họ ở trong thành mua chút rượu mạnh đem về, tự mình động thủ làm phẫu thuật. Bận rộn liên tục ở đó tới bốn ngày, mới khiến thương thế của đám binh sĩ đang chuyển biến xấu điều trị xong. Nhưng những người này vẫn khó tránh khỏi tàn tật.
Nhìn đám binh lính bị thương đó, ta không ngừng thở dài, nói với Cao Thuận: “Cao tướng quân, thật sự xin lỗi, ta đã cố hết sức rồi.”
Cao Thuận cảm kích nhìn ta: “Nếu như không có ngươi, tính mạng của họ cũng chẳng còn, Thuận nên cảm tạ ngươi mới đúng.”
Trương Liêu ở bên cạnh nói cho ta biết, nếu như không phải Cao Thuận không đành lòng vứt bỏ số thương binh đó, nhiều người trong số họ đã bị bỏ lại chiến trường, dù sao trong quân đội, những người bị bệnh chính là gánh nặng.
Cao Thuận nghe xong lời Trương Liêu nói chỉ cười: “Ta không đành lòng, bọn họ đều là huynh đệ.” Nghe xong lời đó, cảm tình của ta với Cao Thuận càng sâu sắc, hắn thật sự là tướng quân ưu tú. Người như vậy tuyệt đối không thể bị thương tổn. mặc kệ về sau ta có thể thu phục Lữ Bố hay không, ta cũng sẽ tận lực cứu Cao Thuận.
Cho nên, lúc này ta không khách khí, trực tiếp nói với Cao Thuận: “Cao tướng quân, nếu như huynh tin tưởng Triệu Như, cứ để ta sắp xếp cuộc sống cho bọn họ, được không?”
Cao Thuận nhìn ta: “Ta muốn biết sắp xếp của ngươi.”
Ta thản nhiên nói: “Đơn giản thôi, ở quận Đông Lai tại Bắc Hải có một thị trấn nhỏ gọi là Thọ Quang, ta có một cửa hàng tên Đức Dụ, bọn họ có thể tới đó. Ta cam đoan bọn họ sẽ có cơm ăn, nếu như họ đồng ý, còn có thể nhận một mảnh đất ở Thọ Quang, làm một dân chúng bình thường.”
Nhìn bộ dáng tự tin của ta, hai người đó đều giật mình. Trương Liêu nhìn ta: “Tử Vân, đệ nắm chắc sao?”
Ta cười, Trương Liêu lần đầu gọi tên chữ của ta, điều đó chứng tỏ huynh ấy đã thật sự coi ta là huynh đệ: “Đương nhiên nắm chắc. Ca ca chưa biết, đệ ở Thọ Quang làm huyện lệnh hơn một năm, bố trí cho một số người không thành vấn đề.”
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn thoáng qua nhau, sau đó nhìn ta, trăm miệng một lời thốt lên: “Thì ra ngươi chính là tiểu thần y kia!” Oa, không thể nào, ta ít xuất hiện như vậy mà vẫn nổi danh. Lúc này, ta chỉ biết gật đầu.
Trương Liêu lại thêm hứng thú: “Ngươi nhỏ như vậy, lại yếu đuối, làm sao khuất phục được Quản Hợi vậy? Nghe nói, hắn rất nghe lời ngươi!”
Ta cười kể hết chuyện quen biết với Quản Hợi cùng việc an trí bọn họ ở Thọ Quang cho hai người nghe. Đương nhiên, chuyện Điển Vi cùng Thái Sử Từ ta không nói.
Trương Liêu nghe xong thở dài: “Tử Vân, ngươi đúng là một đại phu có lòng nhân đức. Quả nhiên lòng tốt sẽ có kết quả tốt.”
Cao Thuận lại nói một câu: “Ngươi chỉ làm thương nhân, thật đáng tiếc.” Ta chỉ cười cười, không nói gì.
Ta ở trong Hãm Trận doanh mấy ngày, Cao Thuận đã bẩm báo Lữ Bố, Lữ Bố đương nhiên không nói gì, ngược lại, hắn còn rất đắc ý, cảm thấy làm mối cho ta cùng Trương Liêu kết bái huynh đệ thật sự là một nước cờ hay. Hắn căn bản không nghĩ tới, kỳ thực, mọi chuyện đều là kế sách của ta, họ càng không phòng bị ta, cơ hội của ta càng nhiều.
Ta nhìn thấy rất hiếu kỳ: “Cao tướng quân, kỷ luật quân đội nơi này thật tốt, sao chỗ các thuộc cấp khác của Lữ tướng quân lại kém vậy?”
Trương Liêu cười: “Hãm Trận doanh của Thanh An chính là quân đội mạnh nhất của chúng ta, huynh ấy rất có phương pháp quản lý.”
A, đây chính là Hãm Trận doanh của Lữ Bố? Ta nghe Hi Chí Tài nói, nếu như không có sự tồn tại của Hãm Trận doanh, Lữ Bố khó mà an toàn thoát khỏi Viên Thiệu hay Tào Tháo.
Ta há hốc miệng: “Oa, đây chính là Hãm Trận doanh của Lữ tướng quân sao. Sớm đã nghe sự lợi hại của nó, hôm nay đệ thật mở mắt.” Cao Thuận thật sự không thích nói chuyện, hắn vẫn chỉ cười im lặng. Ta cũng không khách khí, đúng là cơ hội tốt cho việc làm gián điệp.
Đi dạo trong quân doanh một vòng, ta phát hiện không có nhiều người lắm, xem ra mấy năm nay chiến đấu khiến họ bị tổn thất rất lớn. Không chỉ là tổn thất người, ta thấy ngựa cũng mất nhiều. Rất nhiều ngựa đã già, cái này ảnh hướng lớn tới uy lực của Hãm Trận doanh. Xem xong ta nói: “Người quá ít. Đúng rồi, Cao tướng quân, Hãm Trận doanh này có trận pháp gì không?”
Cao Thuận sửng sốt: “Trận pháp? Không nhiều lắm. Viên (tròn), trùy (mũi nhọn), phương (vuông), liệt (dàn hàng) mà thôi.”
Ta thở dài: “Đáng tiếc. Đội quân thế này, nếu biết một ít kỳ môn sẽ lợi hại hơn.”
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn nhau, Trương Liêu hỏi ta: “Như đệ, đệ có thể bài binh bố trận sao?”
Ta a một tiếng, đúng, ta đúng là biết, có điều hiện tại ta không thể dạy các huynh, liền cười: “Đệ không biết, chẳng qua đệ có một vị sư huynh, huynh ấy biết. Ta từng nghe huynh ấy nói qua, cái gì mà Cửu cung bát quái, cái gì mà Trường xà trận, cái gì Bắc đẩu địa sát linh tinh.” Hai người lập tức có hứng thú.
Cao Thuận lần đầu tiên chủ động nói chuyện: “Triệu Như, sư huynh của ngươi ở đâu vậy?”
Ta nhìn hắn cười: “Không biết. Huynh ấy chỉ thích đi du lãng, rất ít khi ở một chỗ, ta cũng nhiều năm không có tin tức rồi. Gần đây nghe nói huynh ấy ở Liêu Đông, hiện tại có quỷ mới biết đang ở đâu.” Hai người thở dài không nói.
Ta nhìn họ cười: “Sư huynh đệ khác người thường, không thích xuất đầu lộ diện, chỉ thích âm thầm liên hệ với một số người huynh ấy cho là cao thủ. Võ nghệ huynh ấy rất cao. Ta nghĩ, đợi tới lúc huynh ấy cảm thấy cần đánh một trận với Lữ tướng quân, không cần chúng ta tìm huynh ấy cũng tìm tới. Đến lúc đó, có thể lưu lại huynh ấy hay không, phải xem bản lĩnh của Lữ tướng quân.” Cho các ngươi ý tưởng này, từ từ chờ xem. Lữ Bố, ta sớm muộn gì cũng đấu với ngươi. Chỉ mong Vũ ca ca nói đúng, ta có thể thắng hắn.
Cao Thuận không có gì, nhưng Trương Liêu lại nghi ngờ: “Như đệ, sư huynh của ngươi lợi hại vậy sao? Đấu với Lữ tướng quân một trận? Đệ khuyên hắn không nên tới tốt hơn! Đúng rồi, sư huynh của đệ võ nghệ cao vậy, sao đệ không biết võ?”
Ta ha ha cười: “Võ nghệ sư huynh cũng không phải học cùng sư phụ. Huynh ấy học sư phụ ta y thuật. Huynh ấy nói, luyện võ không biết y thuật, võ nghệ không có tiến cảnh. Bởi vì, chỉ có học y thuật, mới hiểu rõ kết cấu cơ thể, mới có thể luyện võ nghệ thật giỏi. Ta không rõ lắm, cũng không muốn hiểu rõ chuyện đó.” Nói dối thật quá mệt, hai người nghe xong không thể nói gì hơn.
Tán gẫu hết chuyện, ta cũng đã xem hết Hãm Trận doanh, tới lúc tới xem thương binh rồi. Quả nhiên, nếu Hãm Trận doanh là đội quân mạnh nhất của Lữ Bố, việc xông pha chiến đấu cũng nhiều hơn một chút, đặc biệt là lúc nguy cấp, do đó thương binh cũng nhiều. Lúc này, ta ở trong thương doanh, nhìn thấy những người đó, cũng phải nhíu mày. Lữ Bố ở chỗ này cái gì cũng thiếu, đại đa số vết thương nhẹ không điều trị, rất nhiều người miệng vết thương đã thối rữa, chỉ dùng một ít thổ dược đắp lên. Ôi, tuy rằng chúng ta lúc này là địch nhân, nhưng sau này sẽ là người một nhà, thấy cảnh này, ta thật đau lòng.
Không khách khí với họ nữa, ta nhanh chóng cho thuộc hạ đem dược liệu thượng đẳng tới, lại lệnh bọn họ ở trong thành mua chút rượu mạnh đem về, tự mình động thủ làm phẫu thuật. Bận rộn liên tục ở đó tới bốn ngày, mới khiến thương thế của đám binh sĩ đang chuyển biến xấu điều trị xong. Nhưng những người này vẫn khó tránh khỏi tàn tật.
Nhìn đám binh lính bị thương đó, ta không ngừng thở dài, nói với Cao Thuận: “Cao tướng quân, thật sự xin lỗi, ta đã cố hết sức rồi.”
Cao Thuận cảm kích nhìn ta: “Nếu như không có ngươi, tính mạng của họ cũng chẳng còn, Thuận nên cảm tạ ngươi mới đúng.”
Trương Liêu ở bên cạnh nói cho ta biết, nếu như không phải Cao Thuận không đành lòng vứt bỏ số thương binh đó, nhiều người trong số họ đã bị bỏ lại chiến trường, dù sao trong quân đội, những người bị bệnh chính là gánh nặng.
Cao Thuận nghe xong lời Trương Liêu nói chỉ cười: “Ta không đành lòng, bọn họ đều là huynh đệ.” Nghe xong lời đó, cảm tình của ta với Cao Thuận càng sâu sắc, hắn thật sự là tướng quân ưu tú. Người như vậy tuyệt đối không thể bị thương tổn. mặc kệ về sau ta có thể thu phục Lữ Bố hay không, ta cũng sẽ tận lực cứu Cao Thuận.
Cho nên, lúc này ta không khách khí, trực tiếp nói với Cao Thuận: “Cao tướng quân, nếu như huynh tin tưởng Triệu Như, cứ để ta sắp xếp cuộc sống cho bọn họ, được không?”
Cao Thuận nhìn ta: “Ta muốn biết sắp xếp của ngươi.”
Ta thản nhiên nói: “Đơn giản thôi, ở quận Đông Lai tại Bắc Hải có một thị trấn nhỏ gọi là Thọ Quang, ta có một cửa hàng tên Đức Dụ, bọn họ có thể tới đó. Ta cam đoan bọn họ sẽ có cơm ăn, nếu như họ đồng ý, còn có thể nhận một mảnh đất ở Thọ Quang, làm một dân chúng bình thường.”
Nhìn bộ dáng tự tin của ta, hai người đó đều giật mình. Trương Liêu nhìn ta: “Tử Vân, đệ nắm chắc sao?”
Ta cười, Trương Liêu lần đầu gọi tên chữ của ta, điều đó chứng tỏ huynh ấy đã thật sự coi ta là huynh đệ: “Đương nhiên nắm chắc. Ca ca chưa biết, đệ ở Thọ Quang làm huyện lệnh hơn một năm, bố trí cho một số người không thành vấn đề.”
Trương Liêu cùng Cao Thuận nhìn thoáng qua nhau, sau đó nhìn ta, trăm miệng một lời thốt lên: “Thì ra ngươi chính là tiểu thần y kia!” Oa, không thể nào, ta ít xuất hiện như vậy mà vẫn nổi danh. Lúc này, ta chỉ biết gật đầu.
Trương Liêu lại thêm hứng thú: “Ngươi nhỏ như vậy, lại yếu đuối, làm sao khuất phục được Quản Hợi vậy? Nghe nói, hắn rất nghe lời ngươi!”
Ta cười kể hết chuyện quen biết với Quản Hợi cùng việc an trí bọn họ ở Thọ Quang cho hai người nghe. Đương nhiên, chuyện Điển Vi cùng Thái Sử Từ ta không nói.
Trương Liêu nghe xong thở dài: “Tử Vân, ngươi đúng là một đại phu có lòng nhân đức. Quả nhiên lòng tốt sẽ có kết quả tốt.”
Cao Thuận lại nói một câu: “Ngươi chỉ làm thương nhân, thật đáng tiếc.” Ta chỉ cười cười, không nói gì.
Ta ở trong Hãm Trận doanh mấy ngày, Cao Thuận đã bẩm báo Lữ Bố, Lữ Bố đương nhiên không nói gì, ngược lại, hắn còn rất đắc ý, cảm thấy làm mối cho ta cùng Trương Liêu kết bái huynh đệ thật sự là một nước cờ hay. Hắn căn bản không nghĩ tới, kỳ thực, mọi chuyện đều là kế sách của ta, họ càng không phòng bị ta, cơ hội của ta càng nhiều.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Triệu gia dị biến
Chương 2: Quyển 1 - 2: Rời núi
Chương 3: Quyển 1 - 3: Kết bái Quách Gia
Chương 4: Quyển 1 - 4: Bị lỡ ở Lạc Dương
Chương 5: Quyển 1 - 5: Lên phía bắc tìm Tào
Chương 6: Quyển 1 - 6: Tình thế thiên hạ
Chương 7: Quyển 1 - 7: Vì quân thượng lập mưu
Chương 8: Quyển 1 - 8: Chức trách của mưu sĩ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Giá trị của Điển Vi
Chương 10: Quyển 1 - 10: Nhận mẫu thân = nhận huynh trưởng
Chương 11: Quyển 1 - 11: Lương tâm thầy thuốc
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thiện tâm
Chương 13: Quyển 1 - 13: Núi Từ Vô an dân
Chương 14: Quyển 1 - 14: Đêm không trăng dễ giết người
Chương 15: Quyển 1 - 15: Huynh đệ số khổ
Chương 16: Quyển 1 - 16: Con đường làm ăn
Chương 17: Quyển 1 - 17: Thắng lợi trở về
Chương 18: Quyển 1 - 18: Tuân úc
Chương 19: Quyển 1 - 19: Hi chí tài
Chương 20: Quyển 1 - 20: Khả năng tiên đoán
Chương 21: Quyển 1 - 21: Bảo kiếm thần câu
Chương 22: Quyển 1 - 22: Vô ưu trang chủ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Huynh muội gặp lại
Chương 24: Quyển 1 - 24: Thần binh xuất thế
Chương 25: Quyển 1 - 25: Cái chết của Tào Tung
Chương 26: Quyển 1 - 26: Cuộc chiến ở Bành thành
Chương 27: Quyển 1 - 27: Thu binh bất đắc dĩ
Chương 28: Quyển 1 - 28: Khổng dung
Chương 29: Quyển 1 - 29: Gặp cố nhân ở Bắc Hải
Chương 30: Quyển 1 - 30: Ẩn binh ở Thọ Quang
Chương 31: Quyển 1 - 31: Cuộc chiến lương thảo
Chương 32: Quyển 1 - 32: Điền Trù đã tớI
Chương 33: Quyển 1 - 33: Chọn lựa của trí giả
Chương 34: Quyển 1 - 34: Tái ông mất ngựa
Chương 35: Quyển 1 - 35: Căn cứ thủy quân
Chương 36: Quyển 1 - 36: Đắp mai rùa đen
Chương 37: Quyển 1 - 37: Mỗi người một ngẢ
Chương 38: Quyển 1 - 38: Ta cũng đánh cược (1)
Chương 39: Quyển 1 - 39: Ta cũng đánh cược (2)
Chương 40: Quyển 1 - 40: Ta cũng đánh cược (3)
Chương 41: Quyển 1 - 41: Nhị ca Trương Liêu
Chương 42: Quyển 1 - 42: Lữ Bố mời khách
Chương 43: Quyển 1 - 43: Hãm Trận doanh
Chương 44: Quyển 1 - 44: Lữ bố
Chương 45: Quyển 1 - 45: Ám sát Lưu Bị
Chương 46: Quyển 1 - 46: Tức giẬN
Chương 47: Quyển 1 - 47: Quách Gia tự tiến cử
Chương 48: Quyển 1 - 48: Xung đột
Chương 49: Quyển 1 - 49: Thụ hình
Chương 50: Quyển 1 - 50: Phân tích
Chương 51: Quyển 1 - 51: Nhận sai
Chương 52: Quyển 1 - 52: Quỷ quái tài
Chương 53: Quyển 1 - 53: Đồn điền và luyện quân
Chương 54: Quyển 1 - 54: Chuẩn bị
Chương 55: Quyển 1 - 55: Nguy cơ tại Uyển thành
Chương 56: Quyển 1 - 56: Cuộc chiến ở Uyển thành
Chương 57: Quyển 1 - 57: Đường về
Chương 58: Quyển 1 - 58: Viên Thuật đăng cơ
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ức hiếp bằng hữu
Chương 60: Quyển 1 - 60: Viên thiệu
Chương 61: Quyển 1 - 61: Du thuyết Trương Yến
Chương 62: Quyển 1 - 62: Chiến tranh du kích
Chương 63: Quyển 1 - 63: Tào Tháo mắc mưu
Chương 64: Quyển 1 - 64: Tính kế bằng hữu
Chương 65: Quyển 1 - 65: Lần thứ hai tới Từ Châu
Chương 66: Quyển 1 - 66: Thăm hỏi bằng hữu
Chương 67: Quyển 1 - 67: Cam Ninh trở về
Chương 68: Quyển 2 - 68: Trương Dương nhập kinh
Chương 69: Quyển 2 - 69: Cược mạng (thượng)
Chương 70: Quyển 2 - 70: Cược mạng (hạ)
Chương 71: Quyển 2 - 71: Quyết đấu
Chương 72: Quyển 2 - 72: Tránh thể hiện
Chương 73: Quyển 2 - 73: Thu phục nhân tâm (1)
Chương 74: Quyển 2 - 74: Thu phục nhân tâm (2)
Chương 75: Quyển 2 - 75: Hàm nghĩa của chữ anh hùng
Chương 76: Quyển 2 - 76: Hai lần bảo đảm
Chương 77: Quyển 2 - 77: Nỗi lòng Hoàng đế
Chương 78: Quyển 2 - 78: Hậu quả của việc liều lĩnh
Chương 79: Quyển 2 - 79: Sức mê hoặc của ngôi vị hoàng đế
Chương 80: Quyển 2 - 80: Gió mưa vần vũ
Chương 81: Quyển 2 - 81: Trương Tú quy thuận
Chương 82: Quyển 2 - 82: Ơn một thăng* gạo, thù một đấu gạo
Chương 83: Quyển 2 - 83: Thuyết phục
Chương 84: Quyển 2 - 84: Lựa chọn
Chương 85: Quyển 2 - 85: Chờ đợi
Chương 86: Quyển 2 - 86: Thủ đoạn sấm sét
Chương 87: Quyển 2 - 87: Võ mồm lợi hại
Chương 88: Quyển 2 - 88: Lưu Bị mạng lớn
Chương 89: Quyển 2 - 89: Gặp nhau ở Nghiệp thành
Chương 90: Quyển 2 - 90: Không thể thay đổi
Chương 91: Quyển 2 - 91: Đội quân ở Thọ Quang
Chương 92: Quyển 2 - 92: Lừa gạt hãm hại
Chương 93: Quyển 2 - 93: Bạch mã – diên tân
Chương 94: Quyển 2 - 94: Tiến cử người mới
Chương 95: Quyển 2 - 95: Nỗ lực
Chương 96: Quyển 2 - 96: Gặp chuyện
Chương 97: Quyển 2 - 97: Nhân tâm khó dò
Chương 98: Quyển 2 - 98: Thần tiên
Chương 99: Quyển 2 - 99: Cuộc chiến Quảng Lăng (1)
Chương 100: Quyển 2 - 100: Cuộc chiến Quảng Lăng (trung)
Chương 101: Quyển 2 - 101: Cuộc chiến Quảng Lăng (hạ)
Chương 102: Quyển 2 - 102: Thỉnh cầu
Chương 103: Quyển 2 - 103: Bằng hữu sinh tử
Chương 104: Quyển 2 - 104: Khúc nhạc dạo đầu
Chương 105: Quyển 2 - 105: Cướp lương
Chương 106: Quyển 2 - 106: Tâm bệnh của Lữ Bố
Chương 107: Quyển 2 - 107: Binh giáng tướng lâm
Chương 108: Quyển 2 - 108: Hỏa thiêu Ô Sào
Chương 109: Quyển 2 - 109: Ta không phải duy nhất
Chương 110: Quyển 2 - 110: Giải cứu Điền Phong
Chương 111: Quyển 2 - 111: Bị mắng
Chương 112: Quyển 2 - 112: Giúp ai
Chương 113: Quyển 2 - 113: Giang Đông nội loạn
Chương 114: Quyển 2 - 114: Bàn chuyện thông gia
Chương 115: Quyển 2 - 115: Tình cờ gặp gỡ
Chương 116: Quyển 2 - 116: Dĩnh Xuyên hào môn
Chương 117: Quyển 2 - 117: Phát sinh biến cố
Chương 118: Quyển 2 - 118: Chỉnh đốn Dĩnh Xuyên
Chương 119: Quyển 2 - 119: Dùng tiếng sáo cầu gặp hiền nhân
Chương 120: Quyển 2 - 120: Lời nói của bậc hiền giả
Chương 121: Quyển 2 - 121: Uống rượu, phẩm trà, nói chuyện nhân sinh
Chương 122: Quyển 2 - 122: Vui và buồn
Chương 123: Quyển 2 - 123: Đủ loại mùi vị
Chương 124: Quyển 2 - 124: Đọc tâm
Chương 125: Quyển 2 - 125: Tâm sự
Chương 126: Quyển 2 - 126: Kế hoạch
Chương 127: Quyển 2 - 127: Cuộc sống ấm áp
Chương 128: Quyển 2 - 128: Thương thảo
Chương 129: Quyển 2 - 129: An bài
Chương 130: Quyển 2 - 130: Kế hoạch trăm năm
Chương 131: Quyển 2 - 131: Tranh cãi
Chương 132: Quyển 2 - 132: Có mới nới cũ
Chương 133: Quyển 2 - 133: Ngụ ý
Chương 134: Quyển 2 - 134: Thất ca
Chương 135: Quyển 2 - 135: Hình bóng hoa mai
Chương 136: Quyển 2 - 136: Bồ đào mỹ tửu
Chương 137: Quyển 2 - 137: Trấn an tinh thần
Chương 138: Quyển 2 - 138: Năm mới
Chương 139: Quyển 2 - 139: Hai quân giằng co
Chương 140: Quyển 2 - 140: Bất ngờ tập kích Hồ quan
Chương 141: Quyển 2 - 141: Tấn công Hổ Lao
Chương 142: Quyển 2 - 142: Thấm máu Hổ Lao
Chương 143: Quyển 2 - 143: Phục kích
Chương 144: Quyển 2 - 144: Chặn đánh
Chương 145: Quyển 2 - 145: Quyết chiến ở Thương Đình
Chương 146: Quyển 2 - 146: Hồi kết của Lê Dương
Chương 147: Quyển 2 - 147: Điếu ca thành Lê Dương
Chương 148: Quyển 2 - 148: Quốc gia không có việc nhỏ
Chương 149: Quyển 2 - 149: Xuôi nam ngược bắc
Chương 150: Quyển 2 - 150: Đánh nam dẹp tây
Chương 151: Quyển 2 - 151: Hỏa thiêu gò Bác Vọng
Chương 152: Quyển 2 - 152: Thấy ổn thì thu binh
Chương 153: Quyển 2 - 153: Nhanh chóng chuồn mất
Chương 154: Quyển 2 - 154: Đạo trung dung*
Chương 155: Quyển 2 - 155: Hòa thuận vui vẻ
Chương 156: Quyển 2 - 156: Không sót một tên
Chương 157: Quyển 2 - 157: Tranh giành cấu xé
Chương 158: Quyển 2 - 158: Huynh đệ bất hòa
Chương 159: Quyển 2 - 159: Lòng hảo tâm giả dối
Chương 160: Quyển 2 - 160: Nghĩa sĩ trung trinh
Chương 161: Quyển 2 - 161: Tiến quân vào Nghiệp thành
Chương 162: Quyển 2 - 162: Bàn chuyện dời đô
Chương 163: Quyển 2 - 163: Đau thấu tim gan
Chương 164: Quyển 2 - 164: Thân tình nồng ấm
Chương 165: Quyển 2 - 165: Thôn tướng quân
Chương 166: Quyển 2 - 166: Phong ba ở Khúc A
Chương 167: Quyển 2 - 167: Thánh địa linh xà
Chương 168: Quyển 2 - 168: Gia quy
Chương 169: Quyển 2 - 169: Huyết tế đại pháp
Chương 170: Quyển 2 - 170: Giao dịch
Chương 171: Quyển 2 - 171: Dụng tâm lương khổ
Chương 172: Quyển 2 - 172: Giận dỗi bỏ đi
Chương 173: Quyển 2 - 173: Nỗi sầu trong tù cung
Chương 174: Quyển 2 - 174: Sớm đã sắp xếp
Chương 175: Quyển 2 - 175: Cải thiên hoán mệnh
Chương 176: Quyển 2 - 176: Nghĩa tử Tào Xung
Chương 177: Quyển 2 - 177: Thu đồ đệ
Chương 178: Quyển 2 - 178: Nói chuyện giật gân
Chương 179: Quyển 2 - 179: Lợi dụng
Chương 180: Quyển 2 - 180: Lại thêm âm mưu
Chương 181: Quyển 2 - 181: Kinh châu lập mưu
Chương 182: Quyển 2 - 182: Tương kế tựu kế
Chương 183: Quyển 2 - 183: Trăng sáng trên sông
Chương 184: Quyển 2 - 184: Lửa giận bừng bừng
Chương 185: Quyển 2 - 185: Mượn đao giết người
Chương 186: Quyển 2 - 186: Gia tộc quyền thế ở Kinh châu
Chương 187: Quyển 2 - 187: Nổi danh trong sĩ lâm
Chương 188: Quyển 2 - 188: Bất ngờ gặp gỡ
Chương 189: Quyển 2 - 189: Mai hoa nhất lộng
Chương 190: Quyển 2 - 190: Mai hoa nhị lộng
Chương 191: Quyển 2 - 191: Thị phi
Chương 192: Quyển 2 - 192: Bỗng nhiên gặp chuyện
Chương 193: Quyển 2 - 193: Oan gia trời sinh
Chương 194: Quyển 2 - 194: Ông trời tác hợp
Chương 195: Quyển 2 - 195: Mai hoa tam lộng
Chương 196: Quyển 2 - 196: Khương nữ Chung Vu Sử Nhã
Chương 197: Quyển 2 - 197: Thu hoạch ngoài ý muốn
Chương 198: Quyển 2 - 198: Ca vũ sênh sang
Chương 199: Quyển 2 - 199: Cướp lấy hồng nhan
Chương 200: Quyển 2 - 200: Di hoa tiếp mộc
Chương 201: Quyển 2 - 201: Ngàn dặm truy tìm
Chương 202: Quyển 2 - 202: Luận võ kén rể
Chương 203: Quyển 2 - 203: Kế hoạch triển lộ quân uy
Chương 204: Quyển 2 - 204: Dương danh thiên hạ
Chương 205: Quyển 2 - 205: Giữa sống và chết
Chương 206: Quyển 2 - 206: Ta vì thiên hạ
Chương 207: Quyển 2 - 207: Sấm sét giữa trời quang
Chương 208: Quyển 2 - 208: Giúp người làm chuyện tốt
Chương 209: Quyển 2 - 209: Cướp hôn
Chương 210: Quyển 3 - 210: Bất ngờ ngoài ý muốn
Chương 211: Quyển 3 - 211: Đau thấu tim
Chương 212: Quyển 3 - 212: Mưa gió ngập trời
Chương 213: Quyển 3 - 213: Tiến binh Tân Dã
Chương 214: Quyển 3 - 214: Dốc trường bản
Chương 215: Quyển 3 - 215: Luôn ngoài ý muốn
Chương 216: Quyển 3 - 216: Máu mủ tình thâm
Chương 217: Quyển 3 - 217: Giang Lăng luận thế
Chương 218: Quyển 3 - 218: Nhu Tu ổ
Chương 219: Quyển 3 - 219: Đấu trí ở Hạ Khẩu
Chương 220: Quyển 3 - 220: Chiêu hàng
Chương 221: Quyển 3 - 221: Cuộc đào thoát có một không hai
Chương 222: Quyển 3 - 222: Dùng trí lấy Hạ Khẩu
Chương 223: Quyển 3 - 223: Định Kinh châu
Chương 224: Quyển 3 - 224: Tình nồng ý mật
Chương 225: Quyển 3 - 225: Sinh tử lưỡng nan
Chương 226: Quyển 3 - 226: Chia ly
Chương 227: Quyển 3 - 227: Bất ngờ
Chương 228: Quyển 3 - 228: Chân tướng
Chương 229: Quyển 3 - 229: Quân lâm thiên hạ
Chương 230: Quyển 3 - 230: Lòng có khúc mắc
Chương 231: Quyển 3 - 231: Hãm thân nơi tuyệt địa
Chương 232: Quyển 3 - 232: Không ngờ được cứu
Chương 233: Quyển 3 - 233: Đối xử chân thành
Chương 234: Quyển 3 - 234: Sơn cùng thủy tận
Chương 235: Quyển 3 - 235: Tìm được đường sống từ chỗ chết
Chương 236: Quyển 3 - 236: Hy vọng
Chương 237: Quyển 3 - 237: Bạo vũ kinh lôi
Chương 238: Quyển 3 - 238: Bỏ chạy
Chương 239: Quyển 3 - 239: Hào kiệt bi ca
Chương 240: Quyển 3 - 240: Chiến thần hiện thế
Chương 241: Quyển 3 - 241: Đi con đường nào
Chương 242: Quyển 4 - 242: Rẽ mây nhìn thấy mặt trời
Chương 243: Quyển 4 - 243: Đế vương chi sư
Chương 244: Quyển 4 - 244: Phòng ngừa chu đáo
Chương 245: Quyển 4 - 245: Trận chiến thủ thành
Chương 246: Quyển 4 - 246: Rút củi dưới đáy nồi
Chương 247: Quyển 4 - 247: Khói lửa Xích Bích
Chương 248: Quyển 4 - 248: Chặt đứt dây đàn
Chương 249: Quyển 4 - 249: Giang Đông mất
Chương 250: Quyển 4 - 250: Thuận gió trở về
Chương 251: Quyển 4 - 251: Bi thương đến chết
Chương 252: Quyển 4 - 252: Đóa hoa mai độc nhất vô nhị
Chương 253: Quyển 4 - 253: Nơi trái tim thuộc về
Chương 254: Quyển 4 - 254: Dẫn rắn ra khỏi hang
Chương 255: Quyển 4 - 255: Giang thiên ngàn dặm
Chương 256: Quyển 4 - 256: Đại kết cục – Yêu đến vĩnh viễn
Không tìm thấy chương nào phù hợp