Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 126: Thuốc cường dương
truyện DƯỢC TĂNG
Phòng trung đan dược diệc kỳ tai.
Bộ lý bàn san chuyển khả ai.
Ngã hữu cuồng nhân cung nhất hước.
Bất như thả tác tự nhân lai.
Huyện Tế Ninh, tỉnh Sơn Ðông, có thanh niên họ Quản, tên Dưỡng, thường đi tắm sông chung với bạn bè. Vì d**ng v*t ngắn, nhỏ, thường bị bạn bè chế diễu nên Quản Dưỡng bực tức lắm.
Một hôm trời nắng, Quản Dưỡng lên núi chơi. Qua cổng sơn tự, Quản Dưỡng thấy một thiền sư đang ngồi trên chiếu, cởi áo cà sa, soi nắng bắt rận, cạnh một đòn gánh với hai quả bầu, trông tựa đồ nghề của kẻ bán thuốc dạo. Quản Dưỡng liền tới gần, hỏi đùa xấc xược: "Bán thuốc đấy ư? Có bán thuốc cường dương không?" Nói xong mới chột dạ, nghĩ chắc thế nào thiền sư cũng nổi giận. Thế nhưng chỉ thấy thiền sư mỉm cười, đáp:"Có! Thuốc cường dương của bần tăng mạnh lắm. Liệt dương mà nuốt thì cường dương ngay. d**ng v*t ngắn, nhỏ, mà nuốt thì lớn, dài ngay. Công hiệu nội trong nửa giờ, chẳng cần phải chờ lâu như các thuốc khác. Chỉ cho làm phước chứ không bán! Thí chủ cần thuốc ấy phải không?" Nghe thấy thế, Quản Dưỡng mừng lắm, vội gật đầu, nói:"Vậy thì hoà thượng hãy cho một viên đi!" Thiền sư liền ngưng bắt rận, mở bầu lấy túi, mở túi lấy thuốc, nhỏ bằng hạt gạo, đưa cho mà nói:"Nuốt ngay đi!" Quản Dưỡng liền nuốt. Nửa giờ sau, thò tay vào quần thì thấy quả nhiên d**ng v*t đã lớn, dài gấp ba. Tuy mừng lắm song vẫn chưa thực hài lòng nên chưa chịu đi, cứ đứng lại nói ba hoa với thiền sư để chờ dịp xin thêm vài viên nữa.
Lát sau, thiền sư bỏ áo cà sa xuống chiếu, vào chùa đi tiểu. Chờ cho thiền sư đi khuất, Quản Dưỡng vội mở bầu lục lọi, lấy trộm được ba viên, bỏ vào miệng nuốt chửng. Nửa giờ sau, thấy trong người bứt rứt, da thịt muốn nứt, gân cốt muốn co. Rồi đột nhiên, cổ rụt lại, bụng phình ra, d**ng v*t cứ lớn dài thêm. Quản Dưỡng kinh hoàng tột độ, chẳng biết phải làm thế nào.
Lát sau, thiền sư từ trong chùa đi ra. Thấy cảnh tượng ấy, thiền sư kinh hãi, chạy tới hỏi:"Vừa lấy trộm thuốc để nuốt thêm phải không?" Quản Dưỡng gật đầu. Thiền sư vội mở bầu kia, lấy thuốc khác, đưa cho, nói: "Nuốt ngay đi!" Liền nuốt. Nửa giờ sau, thấy dễ chịu, d**ng v*t thôi chẳng lớn dài thêm nữa, song cổ đã rụt, bụng đã phình, d**ng v*t đã dài quá độ, trông tựa người ba chân. Thiền sư lắc đầu, thở dài, nói:"Thuốc sau chỉ có thể làm ngưng được biến đổi trong người chứ chẳng thể chữa được hiệu quả của thuốc trước!" Ðành chịu cổ rụt, bụng phình, d**ng v*t dài, thất thểu bước về nhà.
Cha mẹ trông thấy, hỏi nguyên do. Quản Dưỡng quyết tâm giấu, chẳng chịu nói. Từ đó, trở thành phế nhân, chẳng sao xin được việc làm.
Năm sau, cha mẹ cùng qua đời. Mấy tháng sau, tiêu hết chút di sản của cha mẹ, Quản Dưỡng vẫn chưa xin được việc làm nên phải ra chợ ngồi ăn xin. Ai đi qua cũng nhìn thấy d**ng v*t Quản Dưỡng quá lớn, quá dài, lộ cả ra ngoài quần.
Phòng trung đan dược diệc kỳ tai.
Bộ lý bàn san chuyển khả ai.
Ngã hữu cuồng nhân cung nhất hước.
Bất như thả tác tự nhân lai.
Huyện Tế Ninh, tỉnh Sơn Ðông, có thanh niên họ Quản, tên Dưỡng, thường đi tắm sông chung với bạn bè. Vì d**ng v*t ngắn, nhỏ, thường bị bạn bè chế diễu nên Quản Dưỡng bực tức lắm.
Một hôm trời nắng, Quản Dưỡng lên núi chơi. Qua cổng sơn tự, Quản Dưỡng thấy một thiền sư đang ngồi trên chiếu, cởi áo cà sa, soi nắng bắt rận, cạnh một đòn gánh với hai quả bầu, trông tựa đồ nghề của kẻ bán thuốc dạo. Quản Dưỡng liền tới gần, hỏi đùa xấc xược: "Bán thuốc đấy ư? Có bán thuốc cường dương không?" Nói xong mới chột dạ, nghĩ chắc thế nào thiền sư cũng nổi giận. Thế nhưng chỉ thấy thiền sư mỉm cười, đáp:"Có! Thuốc cường dương của bần tăng mạnh lắm. Liệt dương mà nuốt thì cường dương ngay. d**ng v*t ngắn, nhỏ, mà nuốt thì lớn, dài ngay. Công hiệu nội trong nửa giờ, chẳng cần phải chờ lâu như các thuốc khác. Chỉ cho làm phước chứ không bán! Thí chủ cần thuốc ấy phải không?" Nghe thấy thế, Quản Dưỡng mừng lắm, vội gật đầu, nói:"Vậy thì hoà thượng hãy cho một viên đi!" Thiền sư liền ngưng bắt rận, mở bầu lấy túi, mở túi lấy thuốc, nhỏ bằng hạt gạo, đưa cho mà nói:"Nuốt ngay đi!" Quản Dưỡng liền nuốt. Nửa giờ sau, thò tay vào quần thì thấy quả nhiên d**ng v*t đã lớn, dài gấp ba. Tuy mừng lắm song vẫn chưa thực hài lòng nên chưa chịu đi, cứ đứng lại nói ba hoa với thiền sư để chờ dịp xin thêm vài viên nữa.
Lát sau, thiền sư bỏ áo cà sa xuống chiếu, vào chùa đi tiểu. Chờ cho thiền sư đi khuất, Quản Dưỡng vội mở bầu lục lọi, lấy trộm được ba viên, bỏ vào miệng nuốt chửng. Nửa giờ sau, thấy trong người bứt rứt, da thịt muốn nứt, gân cốt muốn co. Rồi đột nhiên, cổ rụt lại, bụng phình ra, d**ng v*t cứ lớn dài thêm. Quản Dưỡng kinh hoàng tột độ, chẳng biết phải làm thế nào.
Lát sau, thiền sư từ trong chùa đi ra. Thấy cảnh tượng ấy, thiền sư kinh hãi, chạy tới hỏi:"Vừa lấy trộm thuốc để nuốt thêm phải không?" Quản Dưỡng gật đầu. Thiền sư vội mở bầu kia, lấy thuốc khác, đưa cho, nói: "Nuốt ngay đi!" Liền nuốt. Nửa giờ sau, thấy dễ chịu, d**ng v*t thôi chẳng lớn dài thêm nữa, song cổ đã rụt, bụng đã phình, d**ng v*t đã dài quá độ, trông tựa người ba chân. Thiền sư lắc đầu, thở dài, nói:"Thuốc sau chỉ có thể làm ngưng được biến đổi trong người chứ chẳng thể chữa được hiệu quả của thuốc trước!" Ðành chịu cổ rụt, bụng phình, d**ng v*t dài, thất thểu bước về nhà.
Cha mẹ trông thấy, hỏi nguyên do. Quản Dưỡng quyết tâm giấu, chẳng chịu nói. Từ đó, trở thành phế nhân, chẳng sao xin được việc làm.
Năm sau, cha mẹ cùng qua đời. Mấy tháng sau, tiêu hết chút di sản của cha mẹ, Quản Dưỡng vẫn chưa xin được việc làm nên phải ra chợ ngồi ăn xin. Ai đi qua cũng nhìn thấy d**ng v*t Quản Dưỡng quá lớn, quá dài, lộ cả ra ngoài quần.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dế chọi
Chương 2: 2: Đạo sĩ
Chương 3: 3: Thư sinh họ diệp
Chương 4: 4: Ðạo sĩ núi lao
Chương 5: 5: Thụy vân
Chương 6: 6: Vương thành
Chương 7: 7: Anh ninh
Chương 8: 8: Không đề
Chương 9: 9: Bành hải thu
Chương 10: 10: Bộ da vẽ
Chương 11: 11: Xảo nương
Chương 12: 12: Ngũ thu nguyệt
Chương 13: 13: Cừu ðại nương
Chương 14: 14: Tiểu thu
Chương 15: 15: Thanh phượng
Chương 16: 16: Phòng văn thục
Chương 17: 17: Công tôn hạ
Chương 18: 18: Thạch thanh hư
Chương 19: 19: Thanh mai
Chương 20: 20: Cô gái áo xanh
Chương 21: 21: Ðảo tiên
Chương 22: 22: Gái thần
Chương 23: 23: Thôi mãnh
Chương 24: 24: Liên hương
Chương 25: 25: Trương hồng tiệm
Chương 26: 26: Cô gái nghĩa hiệp
Chương 27: 27: Ðại nam
Chương 28: 28: Thư sinh họ ðổng
Chương 29: 29: Nhan thị
Chương 30: 30: Làm rể thần nhân
Chương 31: 31: Vợ chồng tiên
Chương 32: 32: Lấy vợ ma
Chương 33: 33: Cát cân và ngọc bản
Chương 34: 34: Nói đùa, tưởng thực
Chương 35: 35: Thần hoa cúc
Chương 36: 36: Lấy người, ma sống lại
Chương 37: 37: Thay tim, đổi đầu
Chương 38: 38: Vân thúy tiên
Chương 39: 39: Chử sinh
Chương 40: 40: Tế liễu
Chương 41: 41: Dế chọi
Chương 42: 42: Báo oán
Chương 43: 43: Hằng nương
Chương 44: 44: Con trai người lái buôn (cổ nhi)
Chương 45: 45: Cô tú (a tú)
Chương 46: 46: Cô tư họ Hồ (Hồ tứ thư)
Chương 47: 47: Công tử họ Vi (Vi công tử)
Chương 48: 48: Uông sĩ tú
Chương 49: 49: Liên tỏa
Chương 50: 50: Hoa cô tử
Chương 51: 51: Hương ngọc
Chương 52: 52: Tịch phương bình
Chương 53: 53: Tiên ông họ thành
Chương 54: 54: Hoa Sen Mùa Lạnh
Chương 55: 55: Vụ án bài thơ
Chương 56: 56: Mộng thấy chó sói
Chương 57: 57: Cô tiêm
Chương 58: 58: Bạch thu luyện
Chương 59: 59: Cô Gái Họ Mai
Chương 60: 60: Trần vân thê
Chương 61: 61: Mặc áo lá cây
Chương 62: 62: Mê sách
Chương 63: 63: Cởi truồng rượt ma
Chương 64: 64: Mỹ nhân cứu mạng
Chương 65: 65: Kết duyên với ong
Chương 66: 66: Thứ cỏ giết người
Chương 67: 67: Vạn lý tầm phu
Chương 68: 68: Một nhà đĩ chồn
Chương 69: 69: Vợ bé là chồn
Chương 70: 70: Con gái nhà trời
Chương 71: 71: Hồ hay đùa
Chương 72: 72: Chuyện lạ chim câu
Chương 73: 73: Người nuôi rắn
Chương 74: 74: Ma học đàn
Chương 75: 75: Nước dạ xoa
Chương 76: 76: Lớp học ma
Chương 77: 77: Giấc mộng vợ hồ
Chương 78: 78: Lâm tứ nương
Chương 79: 79: Hồ như thần
Chương 80: 80: Tấm gương hiện hình
Chương 81: 81: Nghĩa khí cải hóa hồn ma
Chương 82: 82: Duyên tiên âm phủ
Chương 83: 83: Lên chơi trên trời
Chương 84: 84: Háo sắc lụy mình
Chương 85: 85: Tay áo làm mai
Chương 86: 86: Báo ứng trước mắt
Chương 87: 87: Đào mả cô canh
Chương 88: 88: Tình nghĩa với chim
Chương 89: 89: Bà chúa tây hồ
Chương 90: 90: Chuyện ở đảo thần tiên
Chương 91: 91: Người hóa hổ
Chương 92: 92: Vương giả
Chương 93: 93: Vụ án tình si
Chương 94: 94: Con người quốc sắc
Chương 95: 95: Cô tân thứ mười bốn
Chương 96: 96: Tản đà dịch
Chương 97: 97: Một đêm lấy ma
Chương 98: 98: Đại bợm
Chương 99: 99: Tấm gương thu hình
Chương 100: 100: Gái báo thù cha
Chương 101: 101: Bức họa trên tường
Chương 102: 102: Hồ gã con
Chương 103: 103: Thuật mồm
Chương 104: 104: Mưa tiền
Chương 105: 105: Kiếm khách
Chương 106: 106: Lấy vợ công chúa
Chương 107: 107: Thiên cung
Chương 108: 108: Giấc mộng đắc chí
Chương 109: 109: Học trò phượng dương
Chương 110: 110: Trộm đào
Chương 111: 111: Ba ngày làm diêm vương
Chương 112: 112: Mối tình già
Chương 113: 113: Xấu người đẹp nết
Chương 114: 114: Mũi dao kinh kha
Chương 115: 115: Hoá quạ, lấy vợ thần
Chương 116: 116: Nam nam thành thần
Chương 117: 117: Trương thành
Chương 118: 118: Nối giấc kê vàng
Chương 119: 119: Phiên chợ giữa biển
Chương 120: 120: Oan nghiệt trường văn
Chương 121: 121: Vợ dữ hơn cọp
Chương 122: 122: Người nhỏ
Chương 123: 123: Lộc số
Chương 124: 124: Quan trung thừa điều tra trộm
Chương 125: 125: Quan tề điều tra cướp
Chương 126: 126: Thuốc cường dương
Chương 127: 127: Giết sói, báo thù cha
Chương 128: 128: Thần miếu
Chương 129: 129: Định số
Chương 130: 130: Bùa cờ bạc
Chương 131: 131: Chồn đầu thai làm người
Chương 132: 132: Ghen với nữ thần
Chương 133: 133: Chồn cuối triều minh
Chương 134: 134: Khoẻ như hổ, nhanh như vượn
Chương 135: 135: Gái chồn
Chương 136: 136: Hồi sinh, khỏi bệnh tê liệt
Chương 137: 137: Cướp đội lốt sư
Chương 138: 138: Hóa chồn vì hiếu sắc
Chương 139: 139: Thi làm Thành Hoàng
Chương 140: 140: Để của cho con
Chương 141: 141: Hổ trả ơn người
Chương 142: 142: Làm bạn với chồn vô hình
Chương 143: 143: Kim đan của ma chồn
Chương 144: 144: Bảy chị em chồn
Chương 145: 145: Thần thánh cũng ưa nịnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp