Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 5: Kiếm gỗ thanh phong
Vừa tới hoa phủ Hoa Phong đi thẳng về phòng mình, mang theo vẻ mặt đắng chát vô vọng.
-Thật sự không được sao
Hắn lẩm bẩm. Nguyên lai là hắn muốn luyện kiếm bởi vì hắn thích kiếm, cho nên hôm nay hắn mới kêu Hoa Thanh dẫn tới binh khí phường để chọn một thanh kiếm. Nhưng sự thật làm hắn không thể chấp nhận được, kiếm nặng hơn hắn, điều đó có nghĩa hắn còn không bằng một người bình thường, không thể trở thành võ giả nhưng họ có thể luyện võ thuật vì có linh căn dẫu là tạp toái. Nhưng hắn đến linh căn còn không có thì làm sao chứ.
Chắc ông trời đang trêu hắn nên đưa hắn trọng sinh vào khối thân thể phế vật này.
-Phong nhi! con không đi học sao.
Đang thẫn thờ thì Hoa Phong giật thót người khi nghe có tiếng ai đang gọi hắn, hắn ngước nhìn thì thấy mẫu thân đứng cách mình không xa, đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
-Mẫu thân! hài nhi không muốn đi học, con...con muốn trở thành võ giả chứ không phải thương nhân.
Dương Tuệ Lan vẻ mặt có chút đau lòng nhìn nhi tử, nàng tiến lại gần ôm Hoa Phong vào lòng, không nói gì cũng không ai biết nàng đang nghĩ gì.
-Hài tử ngoan, con phải đi học để sau này còn giúp phụ thân con quản lý việc kinh doanh trong gia tộc nữa chứ.
-Còn về phần con muốn tập võ, mẫu thân sẽ cố gắng giúp con đạt được ý nguyện
Dương Tuệ Lan an ủi nhi tử, nhưng trong lời nói có vài phần ngẹn khuất.
-Vâng mẫu thân, mai con sẽ đi học.
Hoa phong lí nhí trả lời, dẫu đang vô vọng, nhưng hắn không muốn mẫu thân lo lắng.
-Ừm. Con về phòng nghỉ ngơi đi.
Nói xong nàng buông Hoa Phong ra rồi nhìn hắn đầy âu yếm.Hoa Phong về phòng mình nằm lên giường, hai mắt vô thần nhìn lên trần nhà, không biết hắn đang nghĩ gì. Đột nhiên hắn bật dậy khuôn mặt đầy rạng rỡ, như được cô gái nhà bên đồng ý lời yêu vậy.
-Kiếm gỗ! hắn hét to
-Kiếm sắt nặng hơn ta, cầm không được nhưng không có nghĩa là kiếm gỗ cũng nặng hơn ta.
Hoa Phong hớn hở lao nhanh ra cửa phòng.
Hoa Thanh đang luyện võ, hắn liên tục tung cước, tung quyền lên hình nhân bằng sắt. mỗi quyền phát ra, kình phong rít gào, giáng lên hình nhân
Ầm! âm thanh trầm đục như dùng búa tạ ngàn cân, mà nện vào vậy.
Mỗi cước tung ra bài như sơn đảo hải, có cảm giác như sút bay một ngọn núi. Kế bên hắn cắm cây đại đao thô to,thân đao rộng chừngbàn tay dài khoảng thước hai, trên thân đao cóa khắc hai chữ “ Trảm Mã“. Đang vung quyền tảo cước bất chợt Hoa Thanh nắm lấy Trảm Mã đao vung lên xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ, rồi chém mạnh vào hình nhân, hình nhân đứt làm hai khúc, mặt cắt bóng như gương.
Đang vội vã tìm Hoa Thanh vừa hay tới đúng lúc, nhìn thấy một màn này Hoa Phong há hốc mồm, kinh hãi không thôi.
-Thật trâu bò a!
Hắn nghĩ thầm
-Thanh ca!
Hoa Phong gọi. Nghe tiếng gọi Hoa Thanh nhìn sang thì giật mình,vẻ mặt hắn đầy cổ quái
-Tiểu gia hỏa lại muốn gây thêm chuyện đây mà
Hắn lẩm bẩm
- Thanh ca! Huynh giúp đệ làm một thanh kiếm gỗ được không?
Hoa Phong làm ra vẻ mặt cầu khẩn.
-Thiếu gia, cần kiếm gỗ làm gì?
-Không phải ngài định luyện kiếm đó chứ.
Hoa Thanh càng thấy khó hiểu.
-Đúng là tiểu tử đầu hỏng rồi, phải báo phu nhân mới được.
Hắn thầm suy tính.
-Huynh cứ làm giúp ta là được.
-Về phần làm gì ta tự có chủ ý.
Hoa Thanh khóe miệng giật giật nhưng cũng không hỏi gì thêm.
-Thiếu gia về phòng đi, chút nữa ta cho nha hoàn mang tới.
-Cám ơn Thanh ca, huynh là tốt nhất!
Hoa Phong nói lời cảm tạ đầy nịnh nọt
-Bệnh rồi haiz...
Hoa Thanh thở dài, ngày xưa Hoa Phong làm gì biết nịnh nọt và gian xảo như bây giờ.
Trên đường về phòng đang cảm thấy vui vẻ vì sắp có kiếm để múa.
-Ai da! phế vật, ngươi còn đi lại được sao?
Nghe thấy giọng nói đầy khinh thường và mỉa mai, Hoa Phong quay lại nhìn thì thấy Hoa Hùng và đám con cháu Hoa gia đang nhìn hắn như nhìn súc vật.
Hô! một cỗ lửa giận không hiểu từ trong lòng Hoa Phong bộc phát ra mang theo mười thành sát khí, có lẽ là do mối thù đoạt mạng khắc cốt minh tâm của khối thân thể còn xót lại.
Cố gắp áp chế tức giận, Hoa Phong nói.
-Các ngươi không được làm phế vật nên ghen tị sao?
Hoa Hùng và đám con cháu có chút không tin mình nghe nhầm, sau đó là một trận cười nghiêng ngả, có tên còn bò lăn ra đất mà cười.
-Haha! phế vật không phải ngươi bị đánh đến bệnh rồi chứ?
Hoa Hùng thần sắc khinh thường nói.
-Chắc là hắn bị đánh đến hỏng đầu rồi.
Hoa Thiên vừa cười vừa phụ họa.
-Hùng ca có nên đánh cho hắn bệnh thêm không?
Người vừa lên tiếng không kiêng nể là Hoa Dương. Hóa ra lần trước không bị xử phạt nên giờ chúng càng hung hăng càn quấy, không xem ai ra gì.
-Thôi bỏ đi, hắn bệnh rồi, loại phế vật này đánh chỉ bẩn tay.
Hoa Hùng cao ngạo nói, ra vẻ ta đây thiên tài khinh thường ra tay với phế vật, nói ròi cả đám bỏ đi, mang theo âm thanh cười ha hả.
Hoa Phong mặt tái mét tay run run nắm chặt, hắn cũng không phản bác vì sự thật dù có khó chấp nhận cách mấy cũng là sự thật, hắn chỉ có thể ám thầm hạ quyết tám, mối thù này hắn sẽ trả lại gấp bội.
Cốc! cốc.
-Thiếu gia! ngài có trong phòng không?
Đang tức giận chuyện vừa nãy thì có tiếng gõ cửa và tiếng nha hoàn gọi.
-Có chuyện gì? nói!
Thanh âm lạnh lùng cách người ngàn dặm của Hoa Phong phát ra, làm nha hoàn hơi run.
-Có người nhờ tiểu nữ mang cái này cho thiếu gia.
-Ngài mở cửa đi ạ
Nha hoàn vừa sợ vừa nói, nàng có tu vi luyện khí tầng hai, nhưng chung quy là người hầu nơi có hơi sợ.
Hoa Phong cửa đối diện hắn là mộy thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu, mi thanh mục tú, khá là xinh đẹp. Trên tay nàng là thanh kiếm gỗ, làm bằng chất liệu gì thì không biết nhưng rất đẹp, sắc mặt Hoa Phong hiện lên nét vui mừng quên hết tức giận, hắn cầm thanh kiếm lên ngắm nghía nó rất nhẹ, thân kiếm bóng loáng có thể soi thấy mặt của hắn.
-Được rồi! ngươi lui đi
-À mà ngươi tên là gì?
Tính cho nha hoàn lui ra, nhưng mắt Hoa Phong sáng lên “gái đẹp” cho nên thuận tiện hỏi một chút.
-Dạ! tiểu nử là Hà Mộ Tuyết.
Nha hoàn lí nhí đáp.
-Mộ Tuyết, tên đẹp, tên đẹp.
-Lui đi sau này nàng là người của bổn thiếu gia.
Hoa Phong tấm tắc khen và không quên giành lấy “gái đẹp”
-Dạ! Thiếu gia.
Hà Mộ Tuyết thở phào rời đi nhưng trong lòng lo lắng vạm phần, nghỉ lại thái độ thiếu gia lúc nãy nhìn mình, nàng đưa ra một kết luận kinh người” b**n th**“.
Hoa Phong thạp phần vui sướng múa máy kiếm mới, mà không hề hay biết tiểu nha hoàn đã phong cho hắn danh hiệu mới. Múa kiếm mộy lúc thở không ra hơi Hoa Phong rốt cuộc dừng lại.
Hắn ngắm thanh kiếm trên tay ra vẻ bình phẩm.
-Kiếm tốt! nhẹ nhàng,vừa tay, nhưng không bén.
-Kiếm không có tên, đặt là Thanh Phong kiếm đi, tên mình kiếp trước.
-Hay! hắn tự khen lấy mình.
-Mộ Tuyết!
Vừa đi được một đoạn không xa lắm, thì nghe Hoa Phong gọi Hà Mộ Tuyết giật mình
-Thôi xong! một ý nghĩ mờ ám lóe lên làm nàng run run.
-Dạ thiếu gia cho gọi
Hà Mộ Tuyết cúi gắm mặt xuống tay miết góc áo run run. Nội tâm thiếu nữ quả thật đơn thuần đến cực điểm.
Hoa Phong vẻ mặt kỳ quái nhìn nàng.
-Cổ quái! cổ quái. hắn lẩm bẩm
-Nàng đi lấy giúp ta thanh đoản đao mang lại đây.
Hà Mộ Tuyết thở phào chạy như bay quên luôn trả lời.
-Kỳ lạ, chắc nàng bị bệnh.
Hoa Phong lại lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
-Thiếu gia! đao của ngài.
Đợi một lát Hà Mộ Tuyết đã mang đao lại cho Hoa Phong.
-Nàng lui đi. lát ta sẽ gọi, nhớ đừng đi xa.
Đuổi nàng đi Hoa Phong vội vàng đóng cửa, hắn nhìn chăm chú vào thanh kiếm trên tay, lấy đoản đao tỉ mỉ khắc chữ Thanh Phong lên thân kiếm.
-Thật sự không được sao
Hắn lẩm bẩm. Nguyên lai là hắn muốn luyện kiếm bởi vì hắn thích kiếm, cho nên hôm nay hắn mới kêu Hoa Thanh dẫn tới binh khí phường để chọn một thanh kiếm. Nhưng sự thật làm hắn không thể chấp nhận được, kiếm nặng hơn hắn, điều đó có nghĩa hắn còn không bằng một người bình thường, không thể trở thành võ giả nhưng họ có thể luyện võ thuật vì có linh căn dẫu là tạp toái. Nhưng hắn đến linh căn còn không có thì làm sao chứ.
Chắc ông trời đang trêu hắn nên đưa hắn trọng sinh vào khối thân thể phế vật này.
-Phong nhi! con không đi học sao.
Đang thẫn thờ thì Hoa Phong giật thót người khi nghe có tiếng ai đang gọi hắn, hắn ngước nhìn thì thấy mẫu thân đứng cách mình không xa, đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
-Mẫu thân! hài nhi không muốn đi học, con...con muốn trở thành võ giả chứ không phải thương nhân.
Dương Tuệ Lan vẻ mặt có chút đau lòng nhìn nhi tử, nàng tiến lại gần ôm Hoa Phong vào lòng, không nói gì cũng không ai biết nàng đang nghĩ gì.
-Hài tử ngoan, con phải đi học để sau này còn giúp phụ thân con quản lý việc kinh doanh trong gia tộc nữa chứ.
-Còn về phần con muốn tập võ, mẫu thân sẽ cố gắng giúp con đạt được ý nguyện
Dương Tuệ Lan an ủi nhi tử, nhưng trong lời nói có vài phần ngẹn khuất.
-Vâng mẫu thân, mai con sẽ đi học.
Hoa phong lí nhí trả lời, dẫu đang vô vọng, nhưng hắn không muốn mẫu thân lo lắng.
-Ừm. Con về phòng nghỉ ngơi đi.
Nói xong nàng buông Hoa Phong ra rồi nhìn hắn đầy âu yếm.Hoa Phong về phòng mình nằm lên giường, hai mắt vô thần nhìn lên trần nhà, không biết hắn đang nghĩ gì. Đột nhiên hắn bật dậy khuôn mặt đầy rạng rỡ, như được cô gái nhà bên đồng ý lời yêu vậy.
-Kiếm gỗ! hắn hét to
-Kiếm sắt nặng hơn ta, cầm không được nhưng không có nghĩa là kiếm gỗ cũng nặng hơn ta.
Hoa Phong hớn hở lao nhanh ra cửa phòng.
Hoa Thanh đang luyện võ, hắn liên tục tung cước, tung quyền lên hình nhân bằng sắt. mỗi quyền phát ra, kình phong rít gào, giáng lên hình nhân
Ầm! âm thanh trầm đục như dùng búa tạ ngàn cân, mà nện vào vậy.
Mỗi cước tung ra bài như sơn đảo hải, có cảm giác như sút bay một ngọn núi. Kế bên hắn cắm cây đại đao thô to,thân đao rộng chừngbàn tay dài khoảng thước hai, trên thân đao cóa khắc hai chữ “ Trảm Mã“. Đang vung quyền tảo cước bất chợt Hoa Thanh nắm lấy Trảm Mã đao vung lên xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ, rồi chém mạnh vào hình nhân, hình nhân đứt làm hai khúc, mặt cắt bóng như gương.
Đang vội vã tìm Hoa Thanh vừa hay tới đúng lúc, nhìn thấy một màn này Hoa Phong há hốc mồm, kinh hãi không thôi.
-Thật trâu bò a!
Hắn nghĩ thầm
-Thanh ca!
Hoa Phong gọi. Nghe tiếng gọi Hoa Thanh nhìn sang thì giật mình,vẻ mặt hắn đầy cổ quái
-Tiểu gia hỏa lại muốn gây thêm chuyện đây mà
Hắn lẩm bẩm
- Thanh ca! Huynh giúp đệ làm một thanh kiếm gỗ được không?
Hoa Phong làm ra vẻ mặt cầu khẩn.
-Thiếu gia, cần kiếm gỗ làm gì?
-Không phải ngài định luyện kiếm đó chứ.
Hoa Thanh càng thấy khó hiểu.
-Đúng là tiểu tử đầu hỏng rồi, phải báo phu nhân mới được.
Hắn thầm suy tính.
-Huynh cứ làm giúp ta là được.
-Về phần làm gì ta tự có chủ ý.
Hoa Thanh khóe miệng giật giật nhưng cũng không hỏi gì thêm.
-Thiếu gia về phòng đi, chút nữa ta cho nha hoàn mang tới.
-Cám ơn Thanh ca, huynh là tốt nhất!
Hoa Phong nói lời cảm tạ đầy nịnh nọt
-Bệnh rồi haiz...
Hoa Thanh thở dài, ngày xưa Hoa Phong làm gì biết nịnh nọt và gian xảo như bây giờ.
Trên đường về phòng đang cảm thấy vui vẻ vì sắp có kiếm để múa.
-Ai da! phế vật, ngươi còn đi lại được sao?
Nghe thấy giọng nói đầy khinh thường và mỉa mai, Hoa Phong quay lại nhìn thì thấy Hoa Hùng và đám con cháu Hoa gia đang nhìn hắn như nhìn súc vật.
Hô! một cỗ lửa giận không hiểu từ trong lòng Hoa Phong bộc phát ra mang theo mười thành sát khí, có lẽ là do mối thù đoạt mạng khắc cốt minh tâm của khối thân thể còn xót lại.
Cố gắp áp chế tức giận, Hoa Phong nói.
-Các ngươi không được làm phế vật nên ghen tị sao?
Hoa Hùng và đám con cháu có chút không tin mình nghe nhầm, sau đó là một trận cười nghiêng ngả, có tên còn bò lăn ra đất mà cười.
-Haha! phế vật không phải ngươi bị đánh đến bệnh rồi chứ?
Hoa Hùng thần sắc khinh thường nói.
-Chắc là hắn bị đánh đến hỏng đầu rồi.
Hoa Thiên vừa cười vừa phụ họa.
-Hùng ca có nên đánh cho hắn bệnh thêm không?
Người vừa lên tiếng không kiêng nể là Hoa Dương. Hóa ra lần trước không bị xử phạt nên giờ chúng càng hung hăng càn quấy, không xem ai ra gì.
-Thôi bỏ đi, hắn bệnh rồi, loại phế vật này đánh chỉ bẩn tay.
Hoa Hùng cao ngạo nói, ra vẻ ta đây thiên tài khinh thường ra tay với phế vật, nói ròi cả đám bỏ đi, mang theo âm thanh cười ha hả.
Hoa Phong mặt tái mét tay run run nắm chặt, hắn cũng không phản bác vì sự thật dù có khó chấp nhận cách mấy cũng là sự thật, hắn chỉ có thể ám thầm hạ quyết tám, mối thù này hắn sẽ trả lại gấp bội.
Cốc! cốc.
-Thiếu gia! ngài có trong phòng không?
Đang tức giận chuyện vừa nãy thì có tiếng gõ cửa và tiếng nha hoàn gọi.
-Có chuyện gì? nói!
Thanh âm lạnh lùng cách người ngàn dặm của Hoa Phong phát ra, làm nha hoàn hơi run.
-Có người nhờ tiểu nữ mang cái này cho thiếu gia.
-Ngài mở cửa đi ạ
Nha hoàn vừa sợ vừa nói, nàng có tu vi luyện khí tầng hai, nhưng chung quy là người hầu nơi có hơi sợ.
Hoa Phong cửa đối diện hắn là mộy thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu, mi thanh mục tú, khá là xinh đẹp. Trên tay nàng là thanh kiếm gỗ, làm bằng chất liệu gì thì không biết nhưng rất đẹp, sắc mặt Hoa Phong hiện lên nét vui mừng quên hết tức giận, hắn cầm thanh kiếm lên ngắm nghía nó rất nhẹ, thân kiếm bóng loáng có thể soi thấy mặt của hắn.
-Được rồi! ngươi lui đi
-À mà ngươi tên là gì?
Tính cho nha hoàn lui ra, nhưng mắt Hoa Phong sáng lên “gái đẹp” cho nên thuận tiện hỏi một chút.
-Dạ! tiểu nử là Hà Mộ Tuyết.
Nha hoàn lí nhí đáp.
-Mộ Tuyết, tên đẹp, tên đẹp.
-Lui đi sau này nàng là người của bổn thiếu gia.
Hoa Phong tấm tắc khen và không quên giành lấy “gái đẹp”
-Dạ! Thiếu gia.
Hà Mộ Tuyết thở phào rời đi nhưng trong lòng lo lắng vạm phần, nghỉ lại thái độ thiếu gia lúc nãy nhìn mình, nàng đưa ra một kết luận kinh người” b**n th**“.
Hoa Phong thạp phần vui sướng múa máy kiếm mới, mà không hề hay biết tiểu nha hoàn đã phong cho hắn danh hiệu mới. Múa kiếm mộy lúc thở không ra hơi Hoa Phong rốt cuộc dừng lại.
Hắn ngắm thanh kiếm trên tay ra vẻ bình phẩm.
-Kiếm tốt! nhẹ nhàng,vừa tay, nhưng không bén.
-Kiếm không có tên, đặt là Thanh Phong kiếm đi, tên mình kiếp trước.
-Hay! hắn tự khen lấy mình.
-Mộ Tuyết!
Vừa đi được một đoạn không xa lắm, thì nghe Hoa Phong gọi Hà Mộ Tuyết giật mình
-Thôi xong! một ý nghĩ mờ ám lóe lên làm nàng run run.
-Dạ thiếu gia cho gọi
Hà Mộ Tuyết cúi gắm mặt xuống tay miết góc áo run run. Nội tâm thiếu nữ quả thật đơn thuần đến cực điểm.
Hoa Phong vẻ mặt kỳ quái nhìn nàng.
-Cổ quái! cổ quái. hắn lẩm bẩm
-Nàng đi lấy giúp ta thanh đoản đao mang lại đây.
Hà Mộ Tuyết thở phào chạy như bay quên luôn trả lời.
-Kỳ lạ, chắc nàng bị bệnh.
Hoa Phong lại lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
-Thiếu gia! đao của ngài.
Đợi một lát Hà Mộ Tuyết đã mang đao lại cho Hoa Phong.
-Nàng lui đi. lát ta sẽ gọi, nhớ đừng đi xa.
Đuổi nàng đi Hoa Phong vội vàng đóng cửa, hắn nhìn chăm chú vào thanh kiếm trên tay, lấy đoản đao tỉ mỉ khắc chữ Thanh Phong lên thân kiếm.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kỳ nhân phế vật
Chương 2: 2
Chương 3: 3: Chữa thương
Chương 4: 4: Binh khí phường
Chương 5: 5: Kiếm gỗ thanh phong
Chương 6: 6: Luyện kiếm ngoại thành
Chương 7: 7: Thần thức
Chương 8: 8: Ý nghĩ kinh nhân
Chương 9: 9: Tiểu sắc lang, Không cho sống tốt
Chương 10: 10: Thất bại gang tấc, thành công gian trường
Chương 11: 11: Giả linh đài
Chương 12: 12: Tìm kiếm Hoa Phong
Chương 13: 13: Hoa Nhi trở về
Chương 14: 14: Ngũ phương thiên địa. Đại đạo sơ thành
Chương 15: 15: Ngũ phương thiên địa. Đại đạo sơ thành(2)
Chương 16: 16: Ngũ phương thiên địa. Đại đạo sơ thành(3)
Chương 17: 17: Trở về. Không làm hoa trong kính
Chương 18: 18: Khảo hạch Thanh Vân tông
Chương 19: 19: Bắt đầu khảo hạch (1)
Chương 20: 20: Bắt đầu khảo hạch (2)
Chương 21: 21: Vượt qua khảo hạch
Chương 22: 22: Vượt qua khảo hạch(2)
Chương 23: 23: Vượt qua khảo hạch(3)
Chương 24: 24: Không người tiễn biệt
Chương 25: 25: Thanh Vân tông. Hệ thống tu luyện
Chương 26: 26: Trắng trợn uy hiếp
Chương 27: 27: Quá vô sỉ rồi
Chương 28: 28: Bắt đầu tu luyện
Chương 29: 29: Cảnh giới thứ hai thiên địa quyết
Chương 30: 30: Nội ngoại chân khí
Chương 31: 31: Tam biến kiếm pháp
Chương 32: 32: Làm sao có thể
Chương 33: 33: Không thể nhẫn nhịn
Chương 34: 34: Không thể nhẫn nhịn (2)
Chương 35: 35: Chỉ dựa vào lũ rác rưởi các ngươi
Chương 36: 36: Trận chiến đầu tiên
Chương 37: 37: Tam biến hiện thế, khí tuyệt thân vong
Chương 38: 38: Kinh thế hãi tục
Chương 39: 39: Ngươi! ngươi! ngươi! cả ngươi nữa! cút!
Chương 40: 40: Thanh thiên kiếm pháp
Chương 41: 41: Kinh sợ toàn trường
Chương 42: 42: Cao nhân phương nào
Chương 43: 43: Quá tài nên bệnh
Chương 44: 44: Độ khó mười năm không ai dám đụng
Chương 45: 45: Lưỡng bại câu thương
Chương 46: 46: Kim sa trại
Chương 47: 47: Vào bước đường cùng
Chương 48: 48: Mộ binh mật địa, chào người hữu duyên
Chương 49: 49: Lai lịch mật địa
Chương 50: 50: Luyện thể kỳ
Chương 51: 51: Thanh Phong vô sỉ
Chương 52: 52: Đại đạo vô thượng, thiên địa ý
Chương 53: 53: Phía đông đại lục
Chương 54: 54: Chuẩn bị khởi hành
Chương 55: 55: Thiên địa quyết tầng ba
Chương 56: 56: Tranh thiên đạo
Chương 57: 57: Lại gặp sơn tặc
Chương 58: 58: Hổ lâm bệnh
Chương 59: 59: Lại bỏ chạy
Chương 60: 60: Trận chiến nguy hiểm
Chương 61: 61: Này còn là người sao
Chương 62: 62: Hàn tiên tử
Chương 63: 63: Thập đại thiên tài
Chương 64: 64: Luyện Mạch kỳ (thượng)
Chương 65: 65: Luyện Mạch kỳ (trung)
Chương 66: 66: Luyện Mạch kỳ (hạ)
Chương 67: 67: Vật bảo mệnh của Hàn Băng Linh
Chương 68: 68: Trận chiến rắn đen
Chương 69: 69: Một quyền đập chết
Chương 70: 70: Trữ vật giới chỉ
Chương 71: 71: Tao ngộ Hàn Băng Linh
Chương 72: 72: Hứa Du
Chương 73: 73: Địch nhân rất mạnh
Chương 74: 74: Đảo lộn lý thuyết lẫn thực tế
Chương 75: 75: Kích sát thiên tài
Chương 76: 76: Lam Thánh Quả
Chương 77: 77: Chiến man ngưu
Chương 78: 78: Thiên địa quyết phát rồ, dẫn đến tai họa kỷ nguyên
Chương 79: 79: Thánh Quả tới tay, Toàn bộ truy sát
Chương 80: 80: Ba câu hỏi. Thánh quả hại người
Chương 81: 81: Vận cứt chó
Chương 82: 82: Đại lý tam sinh. Ai mới là phế vật
Chương 83: 83: Bái sư
Chương 84: 84: Triệu Ngọc Hân
Chương 85: 85: Ngươi không phải nhân loại
Chương 86: 86: Linh thạch khủng bố
Chương 87: 87: Thiên Địa Kỳ Thư
Chương 88: 88: Kinh nghiệm cũng là một phần thực lực
Chương 89: 89: Không có linh thạch
Chương 90: 90: Tại lối vào mật địa
Chương 91: 91: Tiếp vào mật địa
Chương 92: 92: Ngươi chính là kẻ nghịch đạo trời
Chương 93: 93: Thiên địa mà biết sợ sao
Chương 94: 94: Hoa Phong liều mạng. Một vạn năm
Chương 95: 95: Phong Linh Tông
Chương 96: 96: Một nửa công pháp biến mất
Chương 97: 97: Làm lại từ đầu
Chương 98: 98: Vong ân bội nghĩa
Chương 99: 99: Ta và ngươi liền không đội trời chung
Chương 100: 100: Phong Linh Toàn Thư
Chương 101: 101: Cảnh giới kiếm đạo. Ngũ đại kiếm ý
Chương 102: 102: 102: Nam Thiên Kiếm Phái
Chương 103: 103: 103: Kẻ Phá Bĩnh
Chương 104: 104: 104: Nhất Luyện Mạch Đấu Tam Hồng Mông
Chương 105: 105: 105: Nàng Là Thê Tử Của Ta
Chương 106: 106: 106: Thu Phục Man Ngưu
Chương 107: 107: 107: Tiến Cấp Hồng Mông Mười Tám Ý Cảnh
Chương 108: 108: 108: Tiếp Nhận Truyền Thừa
Chương 109: 109: 109: Bảy Mươi Hai Tuyệt Kỹ Vạn Vật Ý Chí
Chương 110: 110: 110: Tam Hồng Đại Hội
Chương 111: 111: 111: Người Thứ Năm Mươi Hắn Là Ai
Chương 112: 112: 112: Bỗng Nhiên Nổi Tiếng
Chương 113: 113: 113: Toàn Trường Chấn Động
Chương 114: 114: 114: Lại Là Một Kích
Chương 115: 115: 115: Trần Minh
Chương 116: 116: 116: Kinh Sợ Toàn Trường
Chương 117: 117: 117: Lãnh Yên Yên
Chương 118: 118: 118: Thê Tử Đầu Tiên Cực Độ Vô Sỉ
Chương 119: 119: 119: Đại Hội Vô Vị Nhưng Đáng
Chương 120: 120: 120: Hoa Gia Bị Uy Hiếp
Chương 121: 121: 121: Bảo Vệ Mười Năm
Chương 122: 122: 122: Bất Quá Hắn Lại Thắng
Chương 123: 123: 123: Chật Vật Trốn Chạy
Chương 124: 124: 124: Nam Vực Chấn Động Yên Yên Thay Đổi
Chương 125: 125: 125: Tiêu Hao Khủng Bố
Chương 126: 126: 126: Trả Thù Sai Thời Điểm
Chương 127: 127: 127: Tất Cả Đều Ghét
Chương 128: 128: 128: Tính Kế
Chương 129: 129: 129: Chỉnh Lý Tu Luyện
Chương 130: 130: 130: Rời Đi
Chương 131: 131: 131: Cái Gì Là Yêu Nghiệt
Chương 132: 132: 132: Thiên Kiếp Thượng
Chương 133: 133: 133: Thiên Kiếp Trung
Chương 134: 134: 134: Thiên Kiếp Hạ
Chương 135: 135: 135: Thiên Địa Hội
Chương 136: 136: 136: Cho Ta Mượn Kiếm
Chương 137: 137: 137: Khổ Nhục Kế
Chương 138: 138: 138: Ta Sẽ Đưa Nàng Trở Về
Chương 139: 139: 139: Kiếm Của Ta Đâu
Chương 140: 140: 140: Ta Còn Muốn Diệt Tông
Chương 141: 141: 141: Tin Tức Chấn Động
Chương 142: 142: 142: Trần Linh
Chương 143: 143: 143: Thủ Đoạn Âm Độc
Chương 144: 144: 144: Rất Giỏi Đắc Tội
Chương 145: 145: 145: Đại Lục Tứ Bảng Mục Đích Đại Hội
Chương 146: 146: 146: Thắng Nhờ May Mắn
Chương 147: 147: 147: Chỉ Một Kiếm
Chương 148: 148: 148: Lãnh Thiên Hương
Chương 149: 149: 149: Quang Minh Hiện Thế
Chương 150: 150: 150: Khuyển Khuyển Thiên Tân
Chương 151: 151: 151: Cái Gì Gọi Là Nhanh
Chương 152: 152: 152: Man Ngưu Khủng Bố
Chương 153: 153: 153: Tim Đập Chân Run
Chương 154: 154: 154: Ngươi Có Dám Đánh Cược
Chương 155: 155: 155: Đầu Óc Có Vấn Đề
Chương 156: 156: 156: Bắt Thánh Nữ Làm Nha Hoàn
Chương 157: 157: 157: Vô Số Cường Địch
Chương 158: 158: 158: Ý Chí Khủng Bố
Chương 159: 159: 159: Tử Vong Kiếm Ý Kiếm Ý Thứ Bảy
Chương 160: 160: 160: Kiếm Ý Hợp Nhất
Chương 161: 161: 161: Truy Sát
Chương 162: 162: 162: Đào Thoát Ngoạn Mục
Chương 163: 163: 163: Gia Gia Khủng Bố
Chương 164: 164: 164: Hai Loại Võ Giả Khác
Chương 165: 165: 165: Tiếp Tục Gây Hoạ
Chương 166: 166: 166: Hắn Là Thiên Địa Cảnh
Chương 167: 167: 167: Kiếm Tông
Chương 168: 168: 168: Yêu Nghiệt Phương Nào
Chương 169: 169: 169: Hành Trình Vừa Mới Bắt Đầu
Chương 170: 170: 170: Không Hề Dễ Dàng
Chương 171: 171: 171: Bị Người Khi Dễ
Chương 172: 172: 172: Đâu Nhất Thiết Phải Động Thủ
Chương 173: 173: 173: Cả Viện Vây Quanh
Chương 174: 174: 174: Thật Đủ Ngông Cuồng
Chương 175: 175: 175: Chấn Nhiếp Tất Cả
Chương 176: 176: 176: Quá Mức Biến Thái
Chương 177: 177: 177: Đối Thủ Khó Chơi
Chương 178: 178: 178: Ý Đồ Không Tốt
Chương 179: 179: 179: Không Thể Định Tội
Chương 180: 180: 180: Khó Khăn
Chương 181: 181: 181: Chiếc Ấm Cũ Nát
Chương 182: 182: 182: Lấy Mạng Ngươi
Chương 183: 183: 183: Đập Cho Tan Xác
Chương 184: 184: 184: Chỉ Là Ảo Giác
Chương 185: 185: 185: Thiết Huyết Thần Sa
Chương 186: 186: 186: Các Ngươi Đều Là Phế Vật
Chương 187: 187: 187: Chiến Đại Đương Gia
Chương 188: 188: 188: Toàn Lực Công Kích
Chương 189: 189: 189: Hai Điều Kiện
Chương 190: 190: 190: Thay Đổi Suy Nghĩ Phù Hợp Đạo Tâm
Chương 191: 191: 191: Chắc Chắn Phải Chết
Chương 192: 192: 192: Quá Yếu
Chương 193: 193: 193: Diệt Sạch Toàn Bộ
Chương 194: 194: 194: Trực Tiếp Bóp Chết
Chương 195: 195: 195: Lục Hợp Đại Trận
Chương 196: 196: 196: Chuyên Gia Phá Trận
Chương 197: 197: 197: Lãng Khách Bóng Đêm
Chương 198: 198: 198: Lò Luyện Đan Tự Động
Chương 199: 199: 199: Cấm Địa Đáng Sợ
Chương 200: 200: 200: Thôn Phệ Lực Lượng
Chương 201: 201: 201: Yêu Thú Cấp Bốn
Chương 202: 202: 202: Lôi Ngân Giác
Chương 203: 203: 203: Thôn Phệ Thần Thông
Chương 204: 204: 204: Đại Phát Tài
Chương 205: 205: 205: Tiểu Giác
Chương 206: 206: 206: Kiếm Ý Tiểu Thành
Chương 207: 207: 207: Lương Gia Chặn Đường
Chương 208: 208: 208: Tiểu Giác Đại Triển Thần Uy
Chương 209: 209: 209: Rốt Cuộc Biết Sợ Thượng
Chương 210: 210: 210: Rốt Cuộc Biết Sợ Hạ
Chương 211: 211: 211: Quyết Tâm Truy Bắt Tình Thế Nguy Hiểm
Chương 212: 212: 212: Phong Cấm Thần Thức
Chương 213: 213: 213: Vì Ngu Mà Chết
Chương 214: 214: 214: Thả Xuống Diêm Vương
Chương 215: 215: 215: Không Ngờ Là Người Quen
Chương 216: 216: 216: Rốt Cuộc Tin Chưa
Chương 217: 217: 217: Diệp Lạc Hồng
Chương 218: 218: 218: Coi Trời Bằng Nắm Tay
Chương 219: 219: 219: Làm Sao Đủ Ta Giết
Chương 220: 220: 220: Tái Chiến Đại Đương Gia 1
Chương 221: 221: 221: Tái Chiến Đại Đương Gia 2
Chương 222: 222: 222: Tái Chiến Đại Đương Gia 3
Chương 223: 223: 223: Tái Chiến Đại Đương Gia 4
Chương 224: 224: 224: Thảm Bại
Chương 225: 225: 225: Hồ Đại Giác
Chương 226: 226: 226: Đẹp Trai Cũng Bị Người Ghét
Chương 227: 227: 227: Đấu Giá Hội Thánh Đan
Chương 228: 228: 228: Thánh Hồn Đan
Chương 229: 229: 229: Lăng Kinh Phản Phệ Dự Báo Tai Ương
Chương 230: 230: 230: Chấn Động An Nam Thành
Chương 231: 231: 231: Chỉ Chờ Vận Khí
Chương 232: 232: 232: Vu Oan Giá Họa
Chương 233: 233: 233: Trần Hạo Thiên Nổi Giận
Chương 234: 234: 234: Âm Mưu Bí Ẩn
Chương 235: 235: 235: Ta Nhất Định Cắt Lưỡi Ngươi Xuống
Chương 236: 236: 236: Gây Thù Chuốc Oán
Chương 237: 237: 237: Long Thiên Hội Trứng Hóa Thạch
Chương 238: 238: 238: Khai Mạc Đấu Giá Hội
Chương 239: 239: 239: Ẩn Đồ Quỷ Đảo
Chương 240: 240: 240: Tất Cả Đều Phải Chết
Chương 241: 241: 241: Ai Mới Là Kẻ Bị Lừa
Chương 242: 242: 242: Sự Thật Không Tưởng
Chương 243: 243: 243: Tình Huống Bất Ngờ
Chương 244: 244: 244: Nguyên Thần Đan
Chương 245: 245: 245: Là Hắn
Chương 246: 246: 246: Địch Ý Vây Quanh
Chương 247: 247: 247: Ngươi Không Đủ Tư Cách
Chương 248: 248: 248: Thân Phận Thứ Nhất
Chương 249: 249: 249: Không Còn Gì Để Nói
Chương 250: 250: 250: Hoàng Long Ghi Hận
Chương 251: 251: 251: Câu Chuyện Cười Thượng
Chương 252: 252: 252: Câu Chuyện Cười Hạ
Chương 253: 253: 253: Vận Khí Không Tốt
Chương 254: 254: 254: Ma Nhân Tấn Công
Chương 255: 255: 255: Tập Kích Bất Thành
Chương 256: 256: 256: Hắn Bị Điên Rồi
Chương 257: 257: 257: Tông Môn Triệu Hồi
Chương 258: 258: 258: Ba Lý Do
Chương 259: 259: 259: Tin Tức Vô Cùng Không Tốt
Chương 260: 260: 260: Thân Lâm Hiểm Cảnh
Chương 261: 261: 261: Giải Thể Đại Pháp
Chương 262: 262: 262: Hoa Phong Vẫn Lạc
Chương 263: 263: 263: Không Thể Đầu Thai
Chương 264: 264: 264: Kiếm Thể
Chương 265: 265: 265: Hỗn Thiên Thánh Đỉnh Vạn Niên Thánh Thủy
Chương 266: 266: 266: Tiến Cấp Sơn Hà Cảnh
Chương 267: 267: 267: Che Giấu Thân Phận
Chương 268: 268: 268: Bị Nghi Ngờ
Chương 269: 269: 269: Tiến Về Đại Hội
Chương 270: 270: 270: Rồi Ngươi Làm Gì Ta
Chương 271: 271: 271: Long Tranh Hổ Đấu
Chương 272: 272: 272: Định Mệnh
Chương 273: 273: 273: Không Thuyết Phục
Chương 274: 274: 274: Đáp Án Của Hán Băng Linh
Chương 275: 275: 275: Kinh Thế Hải Tục
Chương 276: 276: 276: Kiếm Thế
Chương 277: 277: 277: Ngang Trời Xuất Thế Thượng
Chương 278: 278: 278: Ngang Trời Xuất Thế Hạ
Chương 279: 279: 279: Hứa Thiên Bình
Chương 280: 280: 280: Trận Chiến Kỳ Lạ
Chương 281: 281: 281: Tất Cả Phải Nhìn Bằng Ánh Mắt Khác
Chương 282: 282: 282: Huyền Môn Không Gian
Chương 283: 283: 283: Thời Không Quyết
Chương 284: 284: 284: Thái Độ Xoay Chiều
Chương 285: 285: 285: Không Chết Không Thôi
Chương 286: 286: 286: Vô Sỉ Hạ Lưu
Chương 287: 287: 287: Gặp Lại Hoa Hùng
Chương 288: 288: 288: Đại Hội Kết Thúc Bỏ Phiếu Quán Quân
Chương 289: 289: 289: Thông Đạo Mở Ra
Chương 290: 290: 290: Tiểu Tổ Sư Tam Di Phú
Chương 291: 291: 291: Huyền Môn Hung Hiểm
Chương 292: 292: 292: Thiên Kiếp Bất Ngờ
Chương 293: 293: 293: Hắc Ám Hàng Lâm
Chương 294: 294: 294: Sai Lầm Khi Giấu Tên
Chương 295: 295: 295: Thất Tinh Diệt Tuyệt Kiếm Trận
Chương 296: 296: 296: Thắng Trong Sợ Hãi
Chương 297: 297: 297: Hội Ngộ Bất Ngờ
Chương 298: 298: 298: Nhảy Vào Độc Thủy
Chương 299: 299: 299: Thiềm Thừ Khủng Bố
Chương 300: 300: 300: Đại Chiến Thiềm Thừ Thượng
Không tìm thấy chương nào phù hợp