Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 138: Chờ ta trở lại (4)
Editor: Tử Sắc Y
Phong Đạc xuất cung, Niếp Nghị sớm đã đợi ở đó rất lâu.
Thấy Phong Đạc đến, hắn lập tức vén màn xe lên, để Phong Đạc ngồi vào, rồi vội vàng lái xe rời khỏi hoàng cung.
Sắc mặt Phong Đạc tái nhợt đến cực điểm, khoé môi mơ hồ còn hiện lên màu tím đen.
Niếp Nghị biết rõ hắn đây lại vận nội lực, cho nên khẳng định là tổn thương không nhẹ, vì vậy không dám trễ nãi mà lái xe ngựa đi về phía vương phủ.
Xe ngựa chạy nhanh cách hoàng cung không xa, Phong Đạc không duy trì được mà phun ra một búng máu!
Người cũng vô lực tựa vào trên thành xe.
Niếp Nghị nhạy cảm ngửi thấy được một luồng mùi máu tươi, cảm thấy lo lắng, mà lúc này tốc độ xe ngựa đã nhanh hơn một chút.
Một hồi lâu, trong xe mới truyền ra thanh âm suy yếu của Phong Đạc, “Niếp Nghị, trước đi Thiên hương lâu tìm Ánh Hàn.”
“Vâng!” Niếp Nghị vội vàng quay đầu, chuyển hướng sang con đường khác, vội vã đi.
Tô Mặc Nhi ở trong vương phủ nóng lòng chờ, từ khi sáng rời giường không thấy Phong Đạc, cũng đã hơn hai canh giờ rồi, nhưng vẫn không thấy hắn hồi phủ.
Nàng đã hỏi qua các nha hoàn trong phủ, các nàng đều nói, vào ngày thường Phong Đạc lầm triều, chưa tới một canh giờ thì đã trở lại rồi.
Tô Mặc Nhi cảm thấy có chút bất an, nàng lo lắng bởi vì chuyện ngày hôm qua, hoàng đế sẽ trách tội Phong Đạc...
Huống chi, trong tay Phong Đạc còn có Ngưng Bích Lưu Quang, vật này, có ai mà không muốn?
Nhất là hoàng đế ngồi ở vị trí trên cao, hắn làm sao mà chịu cam tâm bị con trai của mình uy h**p được?
Lại đợi một hồi lâu, Tô Mặc Nhi không kìm được mà chạy ra trước cửa phủ chờ.
Rốt cục, sau nửa canh giờ, cuối ngã tư đường, có một chiếc xe ngựa đang đi chầm chậm tới đây, mà người lái xe đúng là Niếp Nghị!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mặc Nhi vui mừng, tâm tình thấp thỏm, cuối cùng cũng đã bình phục lại.
Phong Đạc vừa xuống xe ngựa, thấy Tô Mặc Nhi đang đứng ở trước cửa, khóe môi không tự chủ được mà gợi lên một nụ cười ôn nhu.
Niếp Nghị cung kính nói một tiếng vương phi, rồi kéo xe ngựa đi vào hậu viện.
Tô Mặc Nhi đi nhanh vài bước đến trước mặt Phong Đạc, Phong Đạc đưa tay vuốt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lại cảm thấy trên tay là một mảnh lạnh buốt.
Sắc mặt lập tức trầm xuống vài phần, trách cứ, “Có biết là bên ngoài lạnh hay không?”
Lời trách tuy có chút nghiêm khắc, nhưng hắn lại đưa tay cởi xuống áo khoác trên người, choàng lên trên người nàng.
Trời vào mùa thu vốn lạnh, trước đó Tô Mặc Nhi lại còn hấp thu băng tằm phách, cho nên nhiệt độ cơ thể thấp hơn so với người bình thường rất nhiều, hơn nữa đứng chờ ở trước cửa này hơn nửa canh giờ, đương nhiên là trên người vô cùng lạnh như băng.
Trong nháy mắt uỷ khuất nho nhỏ trong lòng Tô Mặc Nhi tan thành mây khói, trong lòng ấm áp, nhịn không được mà nắm lấy bàn tay to của hắn.
Chỉ là, vừa mới chạm vào tay của hắn, Tô Mặc Nhi liền rút tay về.
Ánh mắt khẽ chột dạ nhìn về phía nơi khác.
Phong Đạc thừa dịp, cầm bàn tay nhỏ bé của nàng nắm ở lòng bàn tay mình, “Bản vương không có ở đây, ngươi sao không tự chăm sóc mình cho tốt sao! Về trước phủ rồi nói sau!”
Tô Mặc Nhi bị hắn kéo đi, vào vương phủ, trở về phòng của hắn.
Phong Đạc sai người mang lò sưởi đến, một lát sau trong phòng liền trở nên ấm áp.
Tô Mặc Nhi nhìn hắn nửa ngày cũng không để ý nàng, chỉ có thể nhỏ giọng nhận sai nói, “Sau này ta sẽ không như vậy nữa, ta chỉ hơi lo lắng cho ngươi thôi, đừng nóng giận...”
Phong Đạc bất đắc dĩ nhìn xem nàng, cảm giác trên người nàng vẫn còn có chút lạnh, im lặng đưa tay cởi áo ngoài của nàng, rồi nhét cả người nàng vào trong mền.
Trong lúc đó trong lòng Tô Mặc Nhi run sợ nhìn xem động tác của hắn, mà tim lại cứ nhảy thình thịch thình thịch không ngừng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã nhiễm chút đỏ ửng bất bình thường.
Mà sau đó, Phong Đạc cởi giày, vén chăn lên, cũng nằm xuống theo.
Bàn tay hắn vươn tới, liền ôm Tô Mặc Nhi vào trong lòng.
Tô Mặc Nhi nháy mắt mấy cái, trong lòng cũng buông lỏng cảm xúc khẩn trương.
Nàng tuyệt đối, tuyệt đối, sẽ không thừa nhận là nàng vừa mới nghĩ sai...
“Sau này không được phép như vậy nữa! Cho dù bản vương không ở bên cạnh ngươi, ngươi cũng phải tự chăm sóc cho mình thật tốt!” Giọng nói Phong Đạc mang theo từ tính sâu kín vang lên ở bên tai nàng.
Hô hấp của Tô Mặc Nhi kích động một hồi, không hiểu sao lại cảm giác được lời của hắn dường như... Có chút vấn đề!
Phong Đạc xuất cung, Niếp Nghị sớm đã đợi ở đó rất lâu.
Thấy Phong Đạc đến, hắn lập tức vén màn xe lên, để Phong Đạc ngồi vào, rồi vội vàng lái xe rời khỏi hoàng cung.
Sắc mặt Phong Đạc tái nhợt đến cực điểm, khoé môi mơ hồ còn hiện lên màu tím đen.
Niếp Nghị biết rõ hắn đây lại vận nội lực, cho nên khẳng định là tổn thương không nhẹ, vì vậy không dám trễ nãi mà lái xe ngựa đi về phía vương phủ.
Xe ngựa chạy nhanh cách hoàng cung không xa, Phong Đạc không duy trì được mà phun ra một búng máu!
Người cũng vô lực tựa vào trên thành xe.
Niếp Nghị nhạy cảm ngửi thấy được một luồng mùi máu tươi, cảm thấy lo lắng, mà lúc này tốc độ xe ngựa đã nhanh hơn một chút.
Một hồi lâu, trong xe mới truyền ra thanh âm suy yếu của Phong Đạc, “Niếp Nghị, trước đi Thiên hương lâu tìm Ánh Hàn.”
“Vâng!” Niếp Nghị vội vàng quay đầu, chuyển hướng sang con đường khác, vội vã đi.
Tô Mặc Nhi ở trong vương phủ nóng lòng chờ, từ khi sáng rời giường không thấy Phong Đạc, cũng đã hơn hai canh giờ rồi, nhưng vẫn không thấy hắn hồi phủ.
Nàng đã hỏi qua các nha hoàn trong phủ, các nàng đều nói, vào ngày thường Phong Đạc lầm triều, chưa tới một canh giờ thì đã trở lại rồi.
Tô Mặc Nhi cảm thấy có chút bất an, nàng lo lắng bởi vì chuyện ngày hôm qua, hoàng đế sẽ trách tội Phong Đạc...
Huống chi, trong tay Phong Đạc còn có Ngưng Bích Lưu Quang, vật này, có ai mà không muốn?
Nhất là hoàng đế ngồi ở vị trí trên cao, hắn làm sao mà chịu cam tâm bị con trai của mình uy h**p được?
Lại đợi một hồi lâu, Tô Mặc Nhi không kìm được mà chạy ra trước cửa phủ chờ.
Rốt cục, sau nửa canh giờ, cuối ngã tư đường, có một chiếc xe ngựa đang đi chầm chậm tới đây, mà người lái xe đúng là Niếp Nghị!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mặc Nhi vui mừng, tâm tình thấp thỏm, cuối cùng cũng đã bình phục lại.
Phong Đạc vừa xuống xe ngựa, thấy Tô Mặc Nhi đang đứng ở trước cửa, khóe môi không tự chủ được mà gợi lên một nụ cười ôn nhu.
Niếp Nghị cung kính nói một tiếng vương phi, rồi kéo xe ngựa đi vào hậu viện.
Tô Mặc Nhi đi nhanh vài bước đến trước mặt Phong Đạc, Phong Đạc đưa tay vuốt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lại cảm thấy trên tay là một mảnh lạnh buốt.
Sắc mặt lập tức trầm xuống vài phần, trách cứ, “Có biết là bên ngoài lạnh hay không?”
Lời trách tuy có chút nghiêm khắc, nhưng hắn lại đưa tay cởi xuống áo khoác trên người, choàng lên trên người nàng.
Trời vào mùa thu vốn lạnh, trước đó Tô Mặc Nhi lại còn hấp thu băng tằm phách, cho nên nhiệt độ cơ thể thấp hơn so với người bình thường rất nhiều, hơn nữa đứng chờ ở trước cửa này hơn nửa canh giờ, đương nhiên là trên người vô cùng lạnh như băng.
Trong nháy mắt uỷ khuất nho nhỏ trong lòng Tô Mặc Nhi tan thành mây khói, trong lòng ấm áp, nhịn không được mà nắm lấy bàn tay to của hắn.
Chỉ là, vừa mới chạm vào tay của hắn, Tô Mặc Nhi liền rút tay về.
Ánh mắt khẽ chột dạ nhìn về phía nơi khác.
Phong Đạc thừa dịp, cầm bàn tay nhỏ bé của nàng nắm ở lòng bàn tay mình, “Bản vương không có ở đây, ngươi sao không tự chăm sóc mình cho tốt sao! Về trước phủ rồi nói sau!”
Tô Mặc Nhi bị hắn kéo đi, vào vương phủ, trở về phòng của hắn.
Phong Đạc sai người mang lò sưởi đến, một lát sau trong phòng liền trở nên ấm áp.
Tô Mặc Nhi nhìn hắn nửa ngày cũng không để ý nàng, chỉ có thể nhỏ giọng nhận sai nói, “Sau này ta sẽ không như vậy nữa, ta chỉ hơi lo lắng cho ngươi thôi, đừng nóng giận...”
Phong Đạc bất đắc dĩ nhìn xem nàng, cảm giác trên người nàng vẫn còn có chút lạnh, im lặng đưa tay cởi áo ngoài của nàng, rồi nhét cả người nàng vào trong mền.
Trong lúc đó trong lòng Tô Mặc Nhi run sợ nhìn xem động tác của hắn, mà tim lại cứ nhảy thình thịch thình thịch không ngừng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã nhiễm chút đỏ ửng bất bình thường.
Mà sau đó, Phong Đạc cởi giày, vén chăn lên, cũng nằm xuống theo.
Bàn tay hắn vươn tới, liền ôm Tô Mặc Nhi vào trong lòng.
Tô Mặc Nhi nháy mắt mấy cái, trong lòng cũng buông lỏng cảm xúc khẩn trương.
Nàng tuyệt đối, tuyệt đối, sẽ không thừa nhận là nàng vừa mới nghĩ sai...
“Sau này không được phép như vậy nữa! Cho dù bản vương không ở bên cạnh ngươi, ngươi cũng phải tự chăm sóc cho mình thật tốt!” Giọng nói Phong Đạc mang theo từ tính sâu kín vang lên ở bên tai nàng.
Hô hấp của Tô Mặc Nhi kích động một hồi, không hiểu sao lại cảm giác được lời của hắn dường như... Có chút vấn đề!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cứu vị nhân huynh (1)
Chương 2: 2: Cứu một vị nhân huynh (2)
Chương 3: 3: Vị nhân huynh rất nổi tiếng (1)
Chương 4: 4: Nhân huynh rất nổi tiếng (2)
Chương 5: 5: Là ngươi làm (1)
Chương 6: 6: Là ngươi làm (2)
Chương 7: 7: Là ngươi làm (3)
Chương 8: 8: Là ngươi làm (4)
Chương 9: 9: Thả ta rời đi (1)
Chương 10: 10: Thả ta rời đi (2)
Chương 11: 11: Thả ta rời đi (3)
Chương 12: 12: Thả ta rời đi (4)
Chương 13: 13: Cưới hỏi đàng hoàng (1)
Chương 14: 14: Cưới hỏi đàng hoàng (2)
Chương 15: 15: Cưới hỏi đàng hoàng (3)
Chương 16: 16: Nam nhân hẹp hòi tâm phúc hắc (1)
Chương 17: 17: Nam nhân hẹp hòi tâm phúc hắc(2)
Chương 18: 18: Nam nhân hẹp hòi tâm hắc (3)
Chương 19: 19: Một con sủng vật nhỏ(1)
Chương 20: 20: Một sủng vật nhỏ(2)
Chương 21: 21: Một sủng vật "nhỏ" (3)
Chương 22: 22: Sủng vật nhỏ (4)
Chương 23: 23-1: Mạng treo lơ lửng (1)
Chương 24: 24: Mạng treo lơ lửng (2)
Chương 25: 25: Mạng treo lơ lửng (3)
Chương 26: 26-1: Mạng treo lơ lửng (4)
Chương 27: 27: Mạng treo lơ lửng (5)
Chương 28: 28: Độc mỉm cười (1)
Chương 29: 29: Độc mỉm cười (2)
Chương 30: 30: Độc mỉm cười (3)
Chương 31: 31: Con cờ (1)
Chương 32: 32: Con cờ (2)
Chương 33: 33: Con cờ (3)
Chương 34: 34: Con cờ (4)
Chương 35: 35: Bị lừa thảm (1)
Chương 36: 36: Bị lừa thảm (2)
Chương 37: 37: Bị lừa thảm (3)
Chương 38: 38: Bị lừa thảm (4)
Chương 39: 39: Bị lừa thảm (5)
Chương 40: 40: Bị lừa thảm (6)
Chương 41: 41: Bị lừa thảm (7)
Chương 42: 42: Bị lừa thảm (8)
Chương 43: 43: Bị lừa thảm (9)
Chương 44: 44: Thật sư mất trí nhớ (1)
Chương 45: 45: Thật sư mất trí nhớ (2)
Chương 46: 46: Tiểu Bạch cho ngươi (1)
Chương 47: 47: Tiểu Bạch cho ngươi (2)
Chương 48: 48: Tiểu Bạch cho ngươi (3)
Chương 49: 49: Tiểu Bạch cho ngươi (4)
Chương 50: 50: Đây là nguyền rủa (1)
Chương 51: 51: Đây là nguyền rủa (2)
Chương 52: 52: Đây là nguyền rủa (3)
Chương 53: 53: Đây là nguyền rủa (4)
Chương 54: 54: Đây là nguyền rủa (5)
Chương 55: 55: Băng tằm phách (1)
Chương 56: 56: Băng tằm phách (2)
Chương 57: 57: Băng tằm phách (3)
Chương 58: 58: Băng tằm phách (4)
Chương 59: 59: Giải độc (1)
Chương 60: 60: Giải độc (2)
Chương 61: 61: Minh Tâm tiểu trúc (1)
Chương 62: 62: Minh Tâm tiểu trúc (2)
Chương 63: 63: Săn bắt động vật (1)
Chương 64: 64: Săn bắt động vật (2)
Chương 65: 65: Săn bắt động vật (3)
Chương 66: 66: Săn bắt động vật (4)
Chương 67: 67: Săn bắt động vật (5)
Chương 68: 68: Săn bắt động vật (6)
Chương 69: 69: Săn bắt động vật (7)
Chương 70: 70: Săn bắt động vật (8)
Chương 71: 71: Săn bắt động vật (9)
Chương 72: 72: Mèo vờn chuột (1)
Chương 73: 73: Mèo vờn chuột (2)
Chương 74: 74: Mèo vờn chuột (3)
Chương 75: 75: Mèo vờn chuột (4)
Chương 76: 76: Chân tình là thứ không đáng tiền nhất
Chương 77: 77: Chỉ có một mình nàng (1)
Chương 78: 78: Chỉ có một mình nàng (2)
Chương 79: 79: Chỉ có một mình nàng (3)
Chương 80: 80: Nhi thần muốn Tô Mặc Nhi (1)
Chương 81: 81: Nhi thần muốn Tô Mặc Nhi (2)
Chương 82: 82: Nhi thần muốn Tô Mặc Nhi (3)
Chương 83: 83: Nhi thần muốn Tô Mặc Nhi (4)
Chương 84: 84: Đưa ngươi vào động phòng hoa chúc (1)
Chương 85: 85: Đưa ngươi vào động phòng hoa chúc (2)
Chương 86: 86: Đưa ngươi vào động phòng hoa chúc (3)
Chương 87: 87: Đưa ngươi vào động phòng hoa chúc (4)
Chương 88: 88: Đưa ngươi vào động phòng hoa chúc (5)
Chương 89: 89: Đưa ngươi động phòng hoa chúc (6)
Chương 90: 90: Đưa ngươi động phòng hoa chúc (7)
Chương 91: 91: Đưa ngươi động phòng hoa chúc (8)
Chương 92: 92: Ngươi muốn liền cho ngươi (1)
Chương 93: 93: Ngươi muốn, thì cho ngươi (2)
Chương 94: 94: Ngươi muốn thì cho ngươi (3)
Chương 95: 95: Ngươi muốn thì cho ngươi (4)
Chương 96: 96: Ngươi muốn thì cho ngươi (5)
Chương 97: 97: Ngươi muốn thì cho ngươi (6)
Chương 98: 98: Ngươi muốn thì cho ngươi (7)
Chương 99: 99: Không thiếu nợ với nhau (1)
Chương 100: 100: Không thiếu nợ lẫn nhau (2)
Chương 101: 101: Không thiếu nợ lẫn nhau (3)
Chương 102: 102: Không thiếu nợ lẫn nhau (4)
Chương 103: 103: Tạm thời lưu lại (1)
Chương 104: 104: Tạm thời lưu lại (2)
Chương 105: 105: Tạm thời lưu lại (3)
Chương 106: 106: Tạm thời lưu lại (4)
Chương 107: 107: Mặc Nhi tự xin phế truất (1) (Phế truất: cách chức)
Chương 108: 108: Mặc Nhi tự xin phế truất (2)
Chương 109: 109: Mặc Nhi tự xin phế truất (3)
Chương 110: 110: Mặc Nhi tự xin phế truất (4)
Chương 111: 111: Mặc Nhi tự xin phế truất (5)
Chương 112: 112: Mặc Nhi tự xin phế truất (6)
Chương 113: 113: Mặc Nhi tự xin phế truất (7)
Chương 114: 114: Mặc Nhi tự xin phế truất (8)
Chương 115: 115: Mặc Nhi tự xin phế truất (9)
Chương 116: 116: Bản vương khi nào đáp ứng muốn cưới nàng (1)
Chương 117: 117: Bản vương khi nào đáp ứng muốn cưới nàng (2)
Chương 118: 118: Nhất định phải cứu hắn (1)
Chương 119: 119: Nhất định phải cứu hắn (2)
Chương 120: 120: Nhất định phải cứu hắn (3)
Chương 121: 121: Nhất định phải cứu hắn (4)
Chương 122: 122: Nhất định phải cứu hắn (5)
Chương 123: 123: Nhất định phải cứu hắn (6)
Chương 124: 124: Nhất định phải cứu hắn (7)
Chương 125: 125: Nhất định phải cứu hắn (8)
Chương 126: 126: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (1)
Chương 127: 127: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (2)
Chương 128: 128: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (3)
Chương 129: 129: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (4)
Chương 130: 130: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi đâu (5)
Chương 131: 131: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (6)
Chương 132: 132: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi(7)
Chương 133: 133: Ngưng Bích Lưu Quang (1)
Chương 134: 134: Ngưng Bích Lưu Quang (2)
Chương 135: 135: Chờ ta trở lại (1)
Chương 136: 136: Chờ ta trở lại (2)
Chương 137: 137: Chờ ta trở lại (3)
Chương 138: 138: Chờ ta trở lại (4)
Chương 139: 139: Chờ ta trở lại (5)
Chương 140: 140: Chờ ta trở lại (6)
Chương 141: 141: Chờ ta trở lại (7)
Chương 142: 142: Chờ ta trở lại (8)
Chương 143: 143: Chờ ta trở lại (9)
Chương 144: 144: Chờ ta trở lại (10)
Chương 145: 145: Chờ ta trở lại (11)
Chương 146: 146: Ai dám xông vào giết không tha (1)
Chương 147: 147: Ai dám xông vào giết không tha (2)
Chương 148: 148: Ai dám xông vào giết không tha (3)
Chương 149: 149: Toà thành quỷ dị (1)
Chương 150: 150: Toà thành quỷ dị (2)
Chương 151: 151: Toà thành quỷ dị(3)
Chương 152: 152: Toà thành quỷ dị(4)
Chương 153: 153: Toà thành quỷ dị(5)
Chương 154: 154: Quỷ dị thành (5)
Chương 155: 155: Toà thành quỷ dị(7)
Chương 156: 156: Toà thành quỷ dị(8)
Chương 157: 157: Không ở nhân thế (1)
Chương 158: 158: Không ở nhân thế (2)
Chương 159: 159: Tạ thế (3)
Chương 160: 160: Tạ thế (5)
Chương 161: 161: Tìm kiếm không có kết quả (1)
Chương 162: 162: Tìm kiếm không có kết quả (2)
Chương 163: 163: Tìm kiếm không có kết quả (3)
Chương 164: 164: Tìm kiếm không có kết quả (4)
Chương 165: 165: Gặp lại (1)
Chương 166: 166: Gặp lại (2)
Chương 167: 167: Gặp lại (3)
Chương 168: 168: Chỉ còn ba ngày (1)
Chương 169: 169: Chỉ còn ba ngày (2)
Chương 170: 170: Chỉ còn ba ngày (3)
Chương 171: 171: Chỉ còn ba ngày (4)
Chương 172: 172: Chỉ còn ba ngày (5)
Chương 173: 173: Chỉ còn ba ngày (6)
Chương 174: 174: Chỉ còn ba ngày (7)
Chương 175: 175: Chỉ còn ba ngày (8)
Chương 176: 176: Trên đường trở về! (1)
Chương 177: 177: Hành trình trở về (2)
Chương 178: 178: Hành trình trở về (3)
Chương 179: 179: Bức vua thoái vị (1)
Chương 180: 180: Bức vua thoái vị (2)
Chương 181: 181: Bức vua thoái vị (2)
Chương 182: 182: Bức vua thoái vị (3)
Chương 183: 183: Bức vua thoái vị (4)
Chương 184: 184: Bức vua thoái vị (5)
Chương 185: 185: Bức vua thoái vị (6)
Chương 186: 186: Bức vua thoái vị (7)
Chương 187: 187: Quốc Chi Tương Khuynh (1)
Chương 188: 188: Quốc Chi Tương Khuynh (2)
Chương 189: 189: Quốc Chi Tương Khuynh (3)
Chương 190: 190: Quốc Chi Tương Khuynh (4)
Chương 191: 191: Quốc Chi Tương Khuynh (5)
Chương 192: 192: Quốc Chi Tương Khuynh (6)
Chương 193: 193: Quốc Chi Tương Khuynh (7)
Chương 194: 194: Quốc Chi Tương Khuynh (8)
Chương 195: 195: Quốc Chi Tương Khuynh (9)
Chương 196: 196: Quốc Chi Tương Khuynh (10)
Chương 197: 197: Quốc Chi Tướng Khuynh (11)
Chương 198: 198: Vị mà bọn họ gọi là tiên tử (1)
Chương 199: 199: Vị được gọi là tiên tử (2)
Chương 200: 200: Vị được gọi là tiên tử (3)
Chương 201: 201: Vị được gọi là tiên tử (4)
Chương 202: 202: Biến mất (5)
Chương 203: 203: Biến mất (6)
Chương 204: 204: Nữ vương hồ tộc (1)
Chương 205: 205: Nữ vương hồ tộc (2)
Chương 206: 206: Nữ vương hồ tộc (3)
Chương 207: 207: Nữ vương hồ tộc (4)
Chương 208: 208: Nữ vương hồ tộc (5)
Chương 209: 209: Nữ vương Hồ Tộc (6)
Chương 210: 210: Nữ vương Hồ Tộc (7)
Chương 211: 211: Nữ vương hồ tộc(8)
Chương 212: 212: Nữ vương hồ tộc(9)
Chương 213: 213: Nữ vương Hồ tộc (10)
Chương 214: 214: Nữ vương Hồ tộc (11)
Chương 215: 215: Nữ vương hồ tộc(12)
Chương 216: 216: Hỗn độn lực (1)
Chương 217: 217: Hỗn độn lực (2)
Chương 218: 218: Hỗn độn lực (3)
Chương 219: 219: Hỗn độn lực (4)
Chương 220: 220: Hỗn độn lực (5)
Chương 221: 221: Hỗn độn lực(6)
Chương 222: 222: Hỗn độn lực(7)
Chương 223: 223: Hỗn độn lực (8)
Chương 224: 224: Hỗn độn lực (9)
Chương 225: 225: Hỗn độn lực (10)
Chương 226: 226: Hỗn độn lực (11)
Chương 227: 227: Hỗn độn lực (12)
Chương 228: 228: Dự định (1)
Chương 229: 229: Dự định (2)
Chương 230: 230: Dự định (3)
Chương 231: 231: Dự định (5)
Chương 232: 232: Dự định (5)
Chương 233: 233: Ai bẫy rập (1)
Chương 234: 234: Ai bẫy rập (2)
Chương 235: 235: Ai bẫy rập (3)
Chương 236: 236: Ai bẫy rập (4)
Chương 237: 237: Ai bẫy rập (5)
Chương 238: 238: Kết cục thiên(1)
Chương 239: 239: Kết cục đầu (2)
Chương 240: 240: Kết cục thiên (3)
Chương 241: 241: Kết cục thiên (4)
Chương 242: 242: Kết cục thiên (5)
Không tìm thấy chương nào phù hợp