Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 45: Cỏ Mỹ Nhân Tâm bị trộm (1)
Lúc này, sắc trời đã rõ tối.
Vội vàng cả một ngày mọi người đều đã về đến nhà, chuẩn bị ăn cơm.
Bởi vậy, khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, đều vội vàng chạy ra xem tình huống.
Không phát hiện có gì lạ thì mọi người tụ lại tìm hiểu.
“Chuyện gì vậy?”
“Không biết!”
“Hay là xảy ra chuyện gì rồi!”
“Ta nghe hình như là tiếng từ đất trồng rau của Lương gia vọng lại.”
“Ta cũng nghe vậy đó, mà giờ lại không thấy ai!”
Bạch Lê Hoa suy nghĩ, ranhà bếp cầm đuốc đốt cháy hừng hực đi về phía đất trông rau của mình, “Nhường một chút, tránh ra một chút đi.”
Một bộ tư thế vội vã.
Mọi người không rõ nội tình, sôi nổi tránh ra.
Bạch Lê Hoa vào đất, nhìn đến phía trước chỗ chôn phân heo có một hố to hình người, chung quanh cũng có mấy cái dấu chân thật sâu, mà phía trước mấy cọng mỹ nhân tâm vừa trồng cũng ngã xuống tứ tung ngang dọc, thân thì gãy, lá thì đứt……
Nàng la lên, biểu tình kích động.
Mọi người đang vây quanh giật nảy mình, không biết đã xảy ra cái gì, sôi nổi hỏi: “Béo Nha, ngươi làm sao vậy?”
Bạch Lê Hoa làm bộ làm tịch dậm chân, trong giọng nói mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở, “Không biết ai bứt hết cỏ ta mới trông giữa trưa rồi!”
Có người thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Còn không phải chỉ là mấy cọng cỏ sao? Ta còn tưởng chuyện gì.”
“Giữa trưa ta mới trồng chúng.” Bạch Lê Hoa nói, biểu tình thoạt nhìn càng nóng nảy: “mọi người không biết lợi hại rồi, tai họa lớn rồi.”
Mọi người ở gần đó, giữa trưa cũng có không ít người tới trước cửa bọn họ xem náo nhiệt, tận mắt nhìn thấy nàng nâng vài cọng cỏ đen thui lên như bảo bối, lúc này không thấy cỏ, lại xem nàng gấp gáp như vậy, có người liền hỏi:
“Béo Nha, chẳng lẽ cỏ kia quý giá lắm?”
“Cũng không phải quý giá gì.” Bạch Lê Hoa chần chờ, nhìn cỏ Mỹ Nhân Tâm trong đất bị tàn phá, “Đó là thứ đồ lấy mạng người đó……”
“Xôn xao……”
Lời này vừa thốt ra, đám người liền kích động lên.
Cũng may giống như nàng đã dự kiến.
Bạch Lê Hoa giải thích nói: “Thứ này muốn lấy mạng người, nhưng cũng là dược liệu hiếm có, ta trong lúc vô tình gặp được, liền nghĩ hái về tới nuôi lớn một chút rồi bán cho hiệu thuốc, ai mà biết chưa qua được một đêm đã bị người trộm đi……”
“Lấy độc trị độc” lời này đã sớm nghe đại phu nói.
Biết chuyện này, người hiểu được bắt đầu sôi nổi giải thích ngọn nguồn cho mấy người không hiểu ở bên cạnh, khoe khoang kiến thức của mình.
Sau một lúc châu đầu ghé tai, không biết ai mở miệng trước nói:
“Ta nói chứ, tên trộm này có ý định vào trong đất Lương gia tìm bảo bối, không nghĩ tới tự nhận lấy nghiệp chướng.”
Mọi người thổn thức cảm thán.
Lúc này, Bạch Lê Hoa dấu vết phân heo, nhìn bên cạnh đống cỏ khô có lòi ra một góc áo, ánh mắt xoay chuyển, càng thêm bất lực nhìn về phía mọi người, “Mọi người nói, vậy phải làm sao bây giờ a!”
Lý Tiểu Ngọc đã đến gần Lương Nhị Lang.
Lương Đại Nương tay chặt chẽ nắm lấy cánh tay Lương lão cha.
Chỉ có một mình Lương Đại Lang vòng tay trước ngực, híp mắt nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu, thẳng vào nhân tâm, cho dù bóng đêm dày đặc cũng che đậy không được.
Bạch Lê Hoa trong lòng nhảy dựng, đừng có bị anh nông dân này nhìn ra cái gì chứ.
Lập tức càng thêm ra sức biểu diễn.
Một cái hán tử eo đại bàng vô cùng ngay thẳng mà nói, “Ngươi sợ gì! Ta nói a, loại người này chết là tốt nhất, phá hủy không khí của thôn Chu Tiên chúng ta.”
Chung quanh tiếng phụ họa lớn lên.
Bạch Lê Hoa lại tràn đầy áy náy: “Cũng không biết là ai xem chúng ta không vừa mắt, ở bên cạnh ta đều chất đầy phân mà còn ngăn không được.”
Dừng một chút, nàng lại nói: “Nếu tên trộm vẫn còn ở đây thì tốt, nhưng bây giờ…”
Vội vàng cả một ngày mọi người đều đã về đến nhà, chuẩn bị ăn cơm.
Bởi vậy, khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, đều vội vàng chạy ra xem tình huống.
Không phát hiện có gì lạ thì mọi người tụ lại tìm hiểu.
“Chuyện gì vậy?”
“Không biết!”
“Hay là xảy ra chuyện gì rồi!”
“Ta nghe hình như là tiếng từ đất trồng rau của Lương gia vọng lại.”
“Ta cũng nghe vậy đó, mà giờ lại không thấy ai!”
Bạch Lê Hoa suy nghĩ, ranhà bếp cầm đuốc đốt cháy hừng hực đi về phía đất trông rau của mình, “Nhường một chút, tránh ra một chút đi.”
Một bộ tư thế vội vã.
Mọi người không rõ nội tình, sôi nổi tránh ra.
Bạch Lê Hoa vào đất, nhìn đến phía trước chỗ chôn phân heo có một hố to hình người, chung quanh cũng có mấy cái dấu chân thật sâu, mà phía trước mấy cọng mỹ nhân tâm vừa trồng cũng ngã xuống tứ tung ngang dọc, thân thì gãy, lá thì đứt……
Nàng la lên, biểu tình kích động.
Mọi người đang vây quanh giật nảy mình, không biết đã xảy ra cái gì, sôi nổi hỏi: “Béo Nha, ngươi làm sao vậy?”
Bạch Lê Hoa làm bộ làm tịch dậm chân, trong giọng nói mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở, “Không biết ai bứt hết cỏ ta mới trông giữa trưa rồi!”
Có người thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Còn không phải chỉ là mấy cọng cỏ sao? Ta còn tưởng chuyện gì.”
“Giữa trưa ta mới trồng chúng.” Bạch Lê Hoa nói, biểu tình thoạt nhìn càng nóng nảy: “mọi người không biết lợi hại rồi, tai họa lớn rồi.”
Mọi người ở gần đó, giữa trưa cũng có không ít người tới trước cửa bọn họ xem náo nhiệt, tận mắt nhìn thấy nàng nâng vài cọng cỏ đen thui lên như bảo bối, lúc này không thấy cỏ, lại xem nàng gấp gáp như vậy, có người liền hỏi:
“Béo Nha, chẳng lẽ cỏ kia quý giá lắm?”
“Cũng không phải quý giá gì.” Bạch Lê Hoa chần chờ, nhìn cỏ Mỹ Nhân Tâm trong đất bị tàn phá, “Đó là thứ đồ lấy mạng người đó……”
“Xôn xao……”
Lời này vừa thốt ra, đám người liền kích động lên.
Cũng may giống như nàng đã dự kiến.
Bạch Lê Hoa giải thích nói: “Thứ này muốn lấy mạng người, nhưng cũng là dược liệu hiếm có, ta trong lúc vô tình gặp được, liền nghĩ hái về tới nuôi lớn một chút rồi bán cho hiệu thuốc, ai mà biết chưa qua được một đêm đã bị người trộm đi……”
“Lấy độc trị độc” lời này đã sớm nghe đại phu nói.
Biết chuyện này, người hiểu được bắt đầu sôi nổi giải thích ngọn nguồn cho mấy người không hiểu ở bên cạnh, khoe khoang kiến thức của mình.
Sau một lúc châu đầu ghé tai, không biết ai mở miệng trước nói:
“Ta nói chứ, tên trộm này có ý định vào trong đất Lương gia tìm bảo bối, không nghĩ tới tự nhận lấy nghiệp chướng.”
Mọi người thổn thức cảm thán.
Lúc này, Bạch Lê Hoa dấu vết phân heo, nhìn bên cạnh đống cỏ khô có lòi ra một góc áo, ánh mắt xoay chuyển, càng thêm bất lực nhìn về phía mọi người, “Mọi người nói, vậy phải làm sao bây giờ a!”
Lý Tiểu Ngọc đã đến gần Lương Nhị Lang.
Lương Đại Nương tay chặt chẽ nắm lấy cánh tay Lương lão cha.
Chỉ có một mình Lương Đại Lang vòng tay trước ngực, híp mắt nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu, thẳng vào nhân tâm, cho dù bóng đêm dày đặc cũng che đậy không được.
Bạch Lê Hoa trong lòng nhảy dựng, đừng có bị anh nông dân này nhìn ra cái gì chứ.
Lập tức càng thêm ra sức biểu diễn.
Một cái hán tử eo đại bàng vô cùng ngay thẳng mà nói, “Ngươi sợ gì! Ta nói a, loại người này chết là tốt nhất, phá hủy không khí của thôn Chu Tiên chúng ta.”
Chung quanh tiếng phụ họa lớn lên.
Bạch Lê Hoa lại tràn đầy áy náy: “Cũng không biết là ai xem chúng ta không vừa mắt, ở bên cạnh ta đều chất đầy phân mà còn ngăn không được.”
Dừng một chút, nàng lại nói: “Nếu tên trộm vẫn còn ở đây thì tốt, nhưng bây giờ…”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Không biết xấu hổ
Chương 2: 2: Chết cũng không xong
Chương 3: 3: Tướng công thật tốt
Chương 4: 4: Động phòng??
Chương 5: 5: Không gian vòng ngọc đã trở lại
Chương 6: 6: Hà Tiểu Hổ bị bệnh
Chương 7: 7: Thả ta đi
Chương 8: 8: Tiên nhân
Chương 9: 9: Lại gây khó dễ
Chương 10: 10: Vòng ngoc
Chương 11: 11: A Noãn
Chương 12: 12: Một đêm không ngủ
Chương 13: 13: Cơm sáng
Chương 14: 14: Chợ phiên
Chương 15: 15: Bạch Ngọc Lan
Chương 16: 16: Cầm cố
Chương 17: 17: Tâm tiểu nhân
Chương 18: 18: Hà Tiểu Hổ khỏe lại
Chương 19: 19: Một đôi mẫu tử, một vở diễn
Chương 20: 20: Lương lão cha té xuống nước
Chương 21: 21: Trách cứ
Chương 22: 22: Cố nhân
Chương 23: 23: Có thai
Chương 24: 24: Giao dịch
Chương 25: 25: Vật về chủ cũ
Chương 26: 26: Mạng che mặt
Chương 27: 27: Mối tình đầu của Hà Tiểu Hổ (1)
Chương 28: 28: Kế Hoạch
Chương 29: 29: Giết hổ
Chương 30: 30: Nhặt người
Chương 31: 31: Bằng hữu chặn đường
Chương 32: 32: Chó ngoan không cản đường
Chương 33: 33: Lập uy (1)
Chương 34: 34: Lập up (2)
Chương 35: 35: Chia nhà
Chương 36: 36: Đi cửa sau
Chương 37: 37: Tiền đồ
Chương 38: 38: Thảo luận
Chương 39: 39: Trồng trọt
Chương 40: 40: Nghi ngờ
Chương 41: 41: Tỉ thí (1)
Chương 42: 42: Tỷ thí (2)
Chương 43: 43: Vợ khéo nấu cơm không khó
Chương 44: 44: Kêu thảm thiết
Chương 45: 45: Cỏ Mỹ Nhân Tâm bị trộm (1)
Chương 46: 46: Cỏ Mỹ Nhân Tâm bị trộm (2)
Chương 47: 47: Khen thưởng cám ơn
Chương 48: 48: Gay go cảm tạ. Đánh thưởng
Chương 49: 49: Cảm tạ. đánh thưởng
Chương 50: 50: Trị liệu
Chương 51: 51: Chữa bệnh
Chương 52: 52: Sửu di (dì xấu xí)
Chương 53: 53: Sửu tỷ tỷ (Tỷ tỷ xấu xí)
Chương 54: 54: Bất mãn
Chương 55: 55: Biện pháp hóa giải tức giận tốt nhất
Chương 56: 56: Đuổi Tiết Thải đi
Chương 57: 57: Không muốn đi
Chương 58: 58: Cô Hà
Chương 59: 59: Tỷ muội gặp nhau
Chương 60: 60: Tiện nhân
Chương 61: 61: Mua sắm lớn
Chương 62: 62: Tiện nghi cho bọn họ
Chương 63: 63: Bạch gia
Chương 64: 64: Lòng heo (1)
Chương 65: 65: Lòng heo (2)
Chương 66: 66: Lòng heo (3)
Chương 67: 67: Lòng heo (4)
Chương 68: 68: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (1)
Chương 69: 69: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (2)
Chương 70: 70: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (3)
Chương 71: 71: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (4)
Chương 72: 72: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (5)
Chương 73: 73: Chứng minh trong sạch
Chương 74: 74: Rời khỏi Bạch gia
Chương 75: 75: Mặt Ngựa lén lút
Chương 76: 76: Bọn họ muốn trừng trị ngươi
Chương 77: 77: Nói chuyện (1)
Chương 78: 78: Nói chuyện (2)
Chương 79: 79: A tỷ
Chương 80: 80: Thiên phú
Chương 81: 81: Hiên Viên Văn Hoán
Chương 82: 82: Đừng hòng vào cửa nhà
Chương 83: 83: Chuồng gà
Chương 84: 84: Nấu cơm
Chương 85: 85: Nhàn thoại
Chương 86: 86: Hồ Ly tinh
Chương 87: 87: Tranh chấp (1)
Chương 88: 88: Tranh chấp (2)
Chương 89: 89: Tranh Chấp (3)
Chương 90: 90: Tranh chấp (4)
Chương 91: 91: Kế hoạch (1)
Chương 92: 92: Kế hoạch (2)
Chương 93: 93: Kế hoạch (3)
Chương 94: 94: Kế hoạch (4)
Chương 95: 95: Tay nghề (1)
Chương 96: 96: Tay nghề (2)
Chương 97: 97: Trúng độc (1)
Chương 98: 98: Trúng độc (2)
Chương 99: 99: Trúng độc (3)
Chương 100: 100: Trúng độc (4)
Chương 101: 101: Các ngươi muốn thế nào (1)
Chương 102: 102: Các ngươi muốn thế nào (2)
Chương 103: 103: Các ngươi muốn thế nào (3)
Chương 104: 104: Các ngươi muốn thế nào (4)
Chương 105: 105: Các ngươi muốn thế nào (5)
Chương 106: 106: Các ngươi muốn thế nào (6)
Chương 107: 107: Các ngươi muốn thế nào (7)
Chương 108: 108: Các ngươi muốn thế nào (8)
Chương 109: 109: Các ngươi muốn thế nào (9)
Chương 110: 110: Hưu thê (1)
Chương 111: 111: Hưu thê (2)
Chương 112: 112: Hưu thê (3)
Chương 113: 113: Hưu thê (4)
Chương 114: 114: Có thai (1)
Chương 115: 115: Có thai (2)
Chương 116: 116: Có thai (3)
Chương 117: 117: Có thai (4)
Chương 118: 118: Không có bạc
Chương 119: 119: Rời đi
Chương 120: 120: Bạch nhãn lang
Chương 121: 121: Chặn đường
Chương 122: 122: Lòng mang quỷ kế
Chương 123: 123: Bị chú ý
Chương 124: 124: Muốn gặp nàng
Chương 125: 125: Không đọc sách
Chương 126: 126: Đương nhiên oán giận chàng!
Chương 128: 128: Xoa bóp
Chương 129: 129: Xoa bóp(2)
Chương 130: 130: Cho thuê đất
Chương 131: 131: Hợp tác
Chương 132: 132: Khi học nghề
Chương 133: 133: Trồng thảo dược
Chương 134: 134: Bệnh sạch sẽ
Chương 135: 135: Nàng đừng hiểu lầm
Chương 136: 136: Nhiều kiến thức
Chương 137: 137: Thay đổi biện pháp kiếm tiền
Chương 138: 138: Xác bị biến mất
Chương 139: 139: Tâm tư của Cát Lại Tử
Chương 140: 140: Vòng ngọc hút máu
Chương 141: 141: Khởi đầu tốt đẹp
Chương 142: 142: Lại gặp Lý Tiểu Ngọc
Chương 143: 143: Nói xấu
Chương 144: 144: Không có gì
Chương 145: 145: Không gian biến đổi
Chương 146: 146: Da hổ
Chương 147: 147: Được giá cao
Chương 148: 148: Có tài kinh doanh
Chương 149: 149: Đồng Nhân Đường
Chương 150: 150: Giao dịch
Chương 151: 151: Đồng Nhân - Diệu Thủ
Chương 152: 152: Khảo nghiệm
Chương 153: 153: Học đồ
Chương 154: 154: Học đồ (2)
Chương 155: 155: Việc làm ăn
Chương 156: 156: Hiên Viên Văn Hoán
Chương 157: 157: Quý nhân
Chương 158: 158: Xảy ra chuyện ta chịu trách nhiệm
Chương 159: 159: Sát khí
Chương 160: 160: Đã từng nghe tới Hiên Viên Hồng chưa?
Chương 161: 161: Có ta ở đây
Chương 162: 162: Sao ngươi biết là người hay là hổ
Chương 163: 163: Người này không thành thật
Chương 164: 164: Ngươi rất đặc biệt, ngươi rất đáng yêu!
Chương 165: 165: Hạ độc bọn họ đi!
Chương 166: 166-167: Có một loại đẹp, tướng công ngươi cảm thấy ngươi đẹp
Chương 168: 168: Thăng cấp
Chương 169: 169: Trúng độc
Chương 170: 170: Cô nương nhà ai
Chương 171: 171: Giải độc
Chương 172: 172: Nóng rát đau đớn
Chương 173: 173: Ta thích dược thiện
Chương 174: 174: Đã xảy ra chuyện
Chương 175: 175: Suy xét
Không tìm thấy chương nào phù hợp