Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 34: Lập up (2)
Bạch Lê Hoa hướng về phía nàng vẫy tay, “Ai, Tiểu Ngọc……”
Bên kia Tiết Thải hai cánh tay nhỏ xíu gắt gao ôm gà rừng cùng con thỏ, nàng (BLH) nghĩ thầm kêu nàng(LTN) qua hỗ trợ một chút, không nghĩ tới mới vừa hô một câu, Lý Tiểu Ngọc liền đi như chạy trốn.
Đoán chừng bị bộ dáng hung hãn vừa rồi của nàng dọa tới rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, tuy rằng nàng mới đến nơi này không lâu, nhưng cũng hiểu rõ, thời đại này là thời đại trọng nam khinh nữ.
Người ở chỗ khác, rất khó có thể không đánh lão bà (vợ), không nạp thiếp.
Thôn Chu Tiên kỳ thật là chỗ tránh nạn.
Trước đây rất lâu có một nhóm người chạy nạn đi vào nơi này, người đông lên làm thành thôn, khai hoang làm ruộng, sinh sôi nảy nở.
Vừa đủ tuổi nam nữ liền xem mắt rồi kết đôi, người dân tương đối thuần phác, cũng không so đo những cái đó.
Thứ hai đó là bởi vì thôn Chu Tiên nghèo, thử ra ngoài thôn xem, chỉ nói trong thị trấn, vừa có chút tiền, cũng bắt đầu a dua nạp tiểu thiếp.
Nữ nhân địa vị luôn thấp kém.
Mà nàng lại có thể dám động thủ, còn hung hãn như vậy, tự nhiên làm Lý Tiểu Ngọc trong lòng rụt rè.
Nhưng mà, nếu không thu thập tốt một chút một đám người kia, bọn họ được một tấc lại muốn tiến một trượng (được đằng chân lân đằng đầu), không biết còn có thể làm ra chuyện gì.
Chút giáo huấn này xem như lập uy.
Quan trọng nhất chính là, Bạch Lê Hoa trăm phần trăm khẳng định, bọn họ sẽ dám nói cho người trong nhà.
Rốt cuộc mấy người bắt tay với nhau mà còn bị một ngốc tử đánh, lại thua thảm như vậy là chuyện rất mất mặt.
Bạch Lê Hoa ngồi trên phiến đá, một tay quạt quạt cho mát, một tay lôi kéo cổ áo để thông khí.
Nàng quá béo, ngày thường động một chút là ra một than mồ hôi, khỏi phải nói vừa rồi vận động kịch liệt như vậy.
Lúc đánh nhau, bởi vì phải tập trung cao độ, nên không cảm thấy khó chịu, bây giờ dừng lại, cả người không được tự nhiên giống như có vô số con kiến bò lên người.
Bạch Lê Hoa ngồi trên tảng đá, há miệng th* d*c.
Tiết Thải ngồi ở bên trong cái giỏ, nhìn nàng bộ dáng này, thần sắc không hiểu.
Nói thật, không riêng gì thôn phụ mới vừa rồi chạy đi, ngay cả hắn cũng sợ ngây người.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn căn bản không tin trên thế giới này lại có nữ nhân như Bạch Lê Hoa.
Nói nàng yếu sao, ngươi xem nàng “tay không” đánh người thất thế, lấy một địch năm không yếu thế chút nào. Muốn nói nàng mạnh sao, nhìn nàng bây giờ bộ dáng như bị vắt kiệt sức, Tiết Thải nghĩ không ra.
Mà Bạch Lê Hoa đang ngồi trên phiến đá hóng mát, lại cảm thấy đỉnh đầu tối sầm, rồi có người lôi kéo cánh tay cưỡng bách nàng đứng lên.
Quay đầu lại, là Lương Đại Lang.
Nháy mắt cũng không còn thấy nóng nữa, làm như hiến vật quý đem gà rừng và thỏ đưa cho hắn.
Nàng không phát hiện sắc mặt Lương Đại Lang đen như đáy nồi.
Giọng hắn mang theo một tia nghiêm khắc, “Nàng đã đi đâu?”
Bạch Lê Hoa lúc này mới thấy trên mặt hắn không có vẻ tươi cười, cũng không đoán được trong long hắn đang nghĩ gì, đành cẩn thận chỉ chỉ ngọn núi sau lưng.
Lương Đại Lang nắm tay hắn lại, biểu tình khẩn trương: “Nàng đi vào núi?”
Gật đầu.
“Không bị sao chứ?” Nói xong không đợi Bạch Lê Hoa đáp lại, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau đem toàn bộ người kiểm tra một lần.
“Ta có thể có chuyện gì chứ?” Bạch Lê Hoa nói, ý bảo Lương Đại Lang đồ trong giỏ, “Ta đi hái chút nấm dại, làm hai cái bẫy rập muốn bắt chút thú vật trở về ăn một bữa ngon.”
Lương Đại Lang nhìn tiểu Tiết Thải vẻ mặt hồ nghi, “Hắn…… Cũng là do nàng bắt về?”
……
“Khụ!” Nhìn Bạch Lê Hoa mặt đầy vạch đen, Lương Đại Lang ho nhẹ một tiếng, tiếp nhận cái giỏ, “Không bị gì thì tốt. Về sau không được đi lên núi Đại Lương, trong đó nhiều năm rồi không có ai đi vào, nguy hiểm lắm.”
Bên kia Tiết Thải hai cánh tay nhỏ xíu gắt gao ôm gà rừng cùng con thỏ, nàng (BLH) nghĩ thầm kêu nàng(LTN) qua hỗ trợ một chút, không nghĩ tới mới vừa hô một câu, Lý Tiểu Ngọc liền đi như chạy trốn.
Đoán chừng bị bộ dáng hung hãn vừa rồi của nàng dọa tới rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, tuy rằng nàng mới đến nơi này không lâu, nhưng cũng hiểu rõ, thời đại này là thời đại trọng nam khinh nữ.
Người ở chỗ khác, rất khó có thể không đánh lão bà (vợ), không nạp thiếp.
Thôn Chu Tiên kỳ thật là chỗ tránh nạn.
Trước đây rất lâu có một nhóm người chạy nạn đi vào nơi này, người đông lên làm thành thôn, khai hoang làm ruộng, sinh sôi nảy nở.
Vừa đủ tuổi nam nữ liền xem mắt rồi kết đôi, người dân tương đối thuần phác, cũng không so đo những cái đó.
Thứ hai đó là bởi vì thôn Chu Tiên nghèo, thử ra ngoài thôn xem, chỉ nói trong thị trấn, vừa có chút tiền, cũng bắt đầu a dua nạp tiểu thiếp.
Nữ nhân địa vị luôn thấp kém.
Mà nàng lại có thể dám động thủ, còn hung hãn như vậy, tự nhiên làm Lý Tiểu Ngọc trong lòng rụt rè.
Nhưng mà, nếu không thu thập tốt một chút một đám người kia, bọn họ được một tấc lại muốn tiến một trượng (được đằng chân lân đằng đầu), không biết còn có thể làm ra chuyện gì.
Chút giáo huấn này xem như lập uy.
Quan trọng nhất chính là, Bạch Lê Hoa trăm phần trăm khẳng định, bọn họ sẽ dám nói cho người trong nhà.
Rốt cuộc mấy người bắt tay với nhau mà còn bị một ngốc tử đánh, lại thua thảm như vậy là chuyện rất mất mặt.
Bạch Lê Hoa ngồi trên phiến đá, một tay quạt quạt cho mát, một tay lôi kéo cổ áo để thông khí.
Nàng quá béo, ngày thường động một chút là ra một than mồ hôi, khỏi phải nói vừa rồi vận động kịch liệt như vậy.
Lúc đánh nhau, bởi vì phải tập trung cao độ, nên không cảm thấy khó chịu, bây giờ dừng lại, cả người không được tự nhiên giống như có vô số con kiến bò lên người.
Bạch Lê Hoa ngồi trên tảng đá, há miệng th* d*c.
Tiết Thải ngồi ở bên trong cái giỏ, nhìn nàng bộ dáng này, thần sắc không hiểu.
Nói thật, không riêng gì thôn phụ mới vừa rồi chạy đi, ngay cả hắn cũng sợ ngây người.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn căn bản không tin trên thế giới này lại có nữ nhân như Bạch Lê Hoa.
Nói nàng yếu sao, ngươi xem nàng “tay không” đánh người thất thế, lấy một địch năm không yếu thế chút nào. Muốn nói nàng mạnh sao, nhìn nàng bây giờ bộ dáng như bị vắt kiệt sức, Tiết Thải nghĩ không ra.
Mà Bạch Lê Hoa đang ngồi trên phiến đá hóng mát, lại cảm thấy đỉnh đầu tối sầm, rồi có người lôi kéo cánh tay cưỡng bách nàng đứng lên.
Quay đầu lại, là Lương Đại Lang.
Nháy mắt cũng không còn thấy nóng nữa, làm như hiến vật quý đem gà rừng và thỏ đưa cho hắn.
Nàng không phát hiện sắc mặt Lương Đại Lang đen như đáy nồi.
Giọng hắn mang theo một tia nghiêm khắc, “Nàng đã đi đâu?”
Bạch Lê Hoa lúc này mới thấy trên mặt hắn không có vẻ tươi cười, cũng không đoán được trong long hắn đang nghĩ gì, đành cẩn thận chỉ chỉ ngọn núi sau lưng.
Lương Đại Lang nắm tay hắn lại, biểu tình khẩn trương: “Nàng đi vào núi?”
Gật đầu.
“Không bị sao chứ?” Nói xong không đợi Bạch Lê Hoa đáp lại, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau đem toàn bộ người kiểm tra một lần.
“Ta có thể có chuyện gì chứ?” Bạch Lê Hoa nói, ý bảo Lương Đại Lang đồ trong giỏ, “Ta đi hái chút nấm dại, làm hai cái bẫy rập muốn bắt chút thú vật trở về ăn một bữa ngon.”
Lương Đại Lang nhìn tiểu Tiết Thải vẻ mặt hồ nghi, “Hắn…… Cũng là do nàng bắt về?”
……
“Khụ!” Nhìn Bạch Lê Hoa mặt đầy vạch đen, Lương Đại Lang ho nhẹ một tiếng, tiếp nhận cái giỏ, “Không bị gì thì tốt. Về sau không được đi lên núi Đại Lương, trong đó nhiều năm rồi không có ai đi vào, nguy hiểm lắm.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Không biết xấu hổ
Chương 2: 2: Chết cũng không xong
Chương 3: 3: Tướng công thật tốt
Chương 4: 4: Động phòng??
Chương 5: 5: Không gian vòng ngọc đã trở lại
Chương 6: 6: Hà Tiểu Hổ bị bệnh
Chương 7: 7: Thả ta đi
Chương 8: 8: Tiên nhân
Chương 9: 9: Lại gây khó dễ
Chương 10: 10: Vòng ngoc
Chương 11: 11: A Noãn
Chương 12: 12: Một đêm không ngủ
Chương 13: 13: Cơm sáng
Chương 14: 14: Chợ phiên
Chương 15: 15: Bạch Ngọc Lan
Chương 16: 16: Cầm cố
Chương 17: 17: Tâm tiểu nhân
Chương 18: 18: Hà Tiểu Hổ khỏe lại
Chương 19: 19: Một đôi mẫu tử, một vở diễn
Chương 20: 20: Lương lão cha té xuống nước
Chương 21: 21: Trách cứ
Chương 22: 22: Cố nhân
Chương 23: 23: Có thai
Chương 24: 24: Giao dịch
Chương 25: 25: Vật về chủ cũ
Chương 26: 26: Mạng che mặt
Chương 27: 27: Mối tình đầu của Hà Tiểu Hổ (1)
Chương 28: 28: Kế Hoạch
Chương 29: 29: Giết hổ
Chương 30: 30: Nhặt người
Chương 31: 31: Bằng hữu chặn đường
Chương 32: 32: Chó ngoan không cản đường
Chương 33: 33: Lập uy (1)
Chương 34: 34: Lập up (2)
Chương 35: 35: Chia nhà
Chương 36: 36: Đi cửa sau
Chương 37: 37: Tiền đồ
Chương 38: 38: Thảo luận
Chương 39: 39: Trồng trọt
Chương 40: 40: Nghi ngờ
Chương 41: 41: Tỉ thí (1)
Chương 42: 42: Tỷ thí (2)
Chương 43: 43: Vợ khéo nấu cơm không khó
Chương 44: 44: Kêu thảm thiết
Chương 45: 45: Cỏ Mỹ Nhân Tâm bị trộm (1)
Chương 46: 46: Cỏ Mỹ Nhân Tâm bị trộm (2)
Chương 47: 47: Khen thưởng cám ơn
Chương 48: 48: Gay go cảm tạ. Đánh thưởng
Chương 49: 49: Cảm tạ. đánh thưởng
Chương 50: 50: Trị liệu
Chương 51: 51: Chữa bệnh
Chương 52: 52: Sửu di (dì xấu xí)
Chương 53: 53: Sửu tỷ tỷ (Tỷ tỷ xấu xí)
Chương 54: 54: Bất mãn
Chương 55: 55: Biện pháp hóa giải tức giận tốt nhất
Chương 56: 56: Đuổi Tiết Thải đi
Chương 57: 57: Không muốn đi
Chương 58: 58: Cô Hà
Chương 59: 59: Tỷ muội gặp nhau
Chương 60: 60: Tiện nhân
Chương 61: 61: Mua sắm lớn
Chương 62: 62: Tiện nghi cho bọn họ
Chương 63: 63: Bạch gia
Chương 64: 64: Lòng heo (1)
Chương 65: 65: Lòng heo (2)
Chương 66: 66: Lòng heo (3)
Chương 67: 67: Lòng heo (4)
Chương 68: 68: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (1)
Chương 69: 69: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (2)
Chương 70: 70: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (3)
Chương 71: 71: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (4)
Chương 72: 72: Sao ngươi có thể ác độc như vậy? (5)
Chương 73: 73: Chứng minh trong sạch
Chương 74: 74: Rời khỏi Bạch gia
Chương 75: 75: Mặt Ngựa lén lút
Chương 76: 76: Bọn họ muốn trừng trị ngươi
Chương 77: 77: Nói chuyện (1)
Chương 78: 78: Nói chuyện (2)
Chương 79: 79: A tỷ
Chương 80: 80: Thiên phú
Chương 81: 81: Hiên Viên Văn Hoán
Chương 82: 82: Đừng hòng vào cửa nhà
Chương 83: 83: Chuồng gà
Chương 84: 84: Nấu cơm
Chương 85: 85: Nhàn thoại
Chương 86: 86: Hồ Ly tinh
Chương 87: 87: Tranh chấp (1)
Chương 88: 88: Tranh chấp (2)
Chương 89: 89: Tranh Chấp (3)
Chương 90: 90: Tranh chấp (4)
Chương 91: 91: Kế hoạch (1)
Chương 92: 92: Kế hoạch (2)
Chương 93: 93: Kế hoạch (3)
Chương 94: 94: Kế hoạch (4)
Chương 95: 95: Tay nghề (1)
Chương 96: 96: Tay nghề (2)
Chương 97: 97: Trúng độc (1)
Chương 98: 98: Trúng độc (2)
Chương 99: 99: Trúng độc (3)
Chương 100: 100: Trúng độc (4)
Chương 101: 101: Các ngươi muốn thế nào (1)
Chương 102: 102: Các ngươi muốn thế nào (2)
Chương 103: 103: Các ngươi muốn thế nào (3)
Chương 104: 104: Các ngươi muốn thế nào (4)
Chương 105: 105: Các ngươi muốn thế nào (5)
Chương 106: 106: Các ngươi muốn thế nào (6)
Chương 107: 107: Các ngươi muốn thế nào (7)
Chương 108: 108: Các ngươi muốn thế nào (8)
Chương 109: 109: Các ngươi muốn thế nào (9)
Chương 110: 110: Hưu thê (1)
Chương 111: 111: Hưu thê (2)
Chương 112: 112: Hưu thê (3)
Chương 113: 113: Hưu thê (4)
Chương 114: 114: Có thai (1)
Chương 115: 115: Có thai (2)
Chương 116: 116: Có thai (3)
Chương 117: 117: Có thai (4)
Chương 118: 118: Không có bạc
Chương 119: 119: Rời đi
Chương 120: 120: Bạch nhãn lang
Chương 121: 121: Chặn đường
Chương 122: 122: Lòng mang quỷ kế
Chương 123: 123: Bị chú ý
Chương 124: 124: Muốn gặp nàng
Chương 125: 125: Không đọc sách
Chương 126: 126: Đương nhiên oán giận chàng!
Chương 128: 128: Xoa bóp
Chương 129: 129: Xoa bóp(2)
Chương 130: 130: Cho thuê đất
Chương 131: 131: Hợp tác
Chương 132: 132: Khi học nghề
Chương 133: 133: Trồng thảo dược
Chương 134: 134: Bệnh sạch sẽ
Chương 135: 135: Nàng đừng hiểu lầm
Chương 136: 136: Nhiều kiến thức
Chương 137: 137: Thay đổi biện pháp kiếm tiền
Chương 138: 138: Xác bị biến mất
Chương 139: 139: Tâm tư của Cát Lại Tử
Chương 140: 140: Vòng ngọc hút máu
Chương 141: 141: Khởi đầu tốt đẹp
Chương 142: 142: Lại gặp Lý Tiểu Ngọc
Chương 143: 143: Nói xấu
Chương 144: 144: Không có gì
Chương 145: 145: Không gian biến đổi
Chương 146: 146: Da hổ
Chương 147: 147: Được giá cao
Chương 148: 148: Có tài kinh doanh
Chương 149: 149: Đồng Nhân Đường
Chương 150: 150: Giao dịch
Chương 151: 151: Đồng Nhân - Diệu Thủ
Chương 152: 152: Khảo nghiệm
Chương 153: 153: Học đồ
Chương 154: 154: Học đồ (2)
Chương 155: 155: Việc làm ăn
Chương 156: 156: Hiên Viên Văn Hoán
Chương 157: 157: Quý nhân
Chương 158: 158: Xảy ra chuyện ta chịu trách nhiệm
Chương 159: 159: Sát khí
Chương 160: 160: Đã từng nghe tới Hiên Viên Hồng chưa?
Chương 161: 161: Có ta ở đây
Chương 162: 162: Sao ngươi biết là người hay là hổ
Chương 163: 163: Người này không thành thật
Chương 164: 164: Ngươi rất đặc biệt, ngươi rất đáng yêu!
Chương 165: 165: Hạ độc bọn họ đi!
Chương 166: 166-167: Có một loại đẹp, tướng công ngươi cảm thấy ngươi đẹp
Chương 168: 168: Thăng cấp
Chương 169: 169: Trúng độc
Chương 170: 170: Cô nương nhà ai
Chương 171: 171: Giải độc
Chương 172: 172: Nóng rát đau đớn
Chương 173: 173: Ta thích dược thiện
Chương 174: 174: Đã xảy ra chuyện
Chương 175: 175: Suy xét
Không tìm thấy chương nào phù hợp