Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 73
Chỉ chốc lát sau, A Hu đã trở lại, nàng không để ý phía sau nó . . . . . . Một con sói béo ? Mặt khinh bỉ nhìn A Hu, "Ngươi không phải là muốn để nó đến truyền tin đi?"
A Hu kiêu ngạo ngẩng đầu lên, trán của nàng nhăn càng sâu , tuy rằng nó là một con sói béo cũng không đại biểu có thể lợi hại hơn so với những con sói khác đi.
Nhìn mặt Hạ Phù Dung có vẻ không tin , A Hu tức giận nhe răng."Tốt lắm tốt lắm, ta liền tin tưởng ngươi một lần đi." Thư có thể đưa đến hay không chỉ có thể nhìn thiên ý , như vậy ít nhất có thể giảm bớt gánh nặng trong lòng nàng.
Nằm trên giường không yên , căn bản là ngủ không được, lén lút mở mắt nhìn ngó A Hu ngủ ở bên cạnh gối đầu , nó rất linh mẫn nhìn đến ánh mắt của nàng , nó cũng hơi hơi mở mắt nhìn lại . Thật sự là gần mực thì đen, thói quen của nàng dần dần đã ảnh hướng đến A Hu một cách vô thức , hiện tại biến thành cả hai đều nằm ở trên giường nhìn nhau không chợp mắt, thật không biết sau này mình và nó có hấp huyết hay không nữa.
Đột nhiên, A Hu bỗng mở to hai mắt, một cái chớp mắt liền biến mất ở bên ngoài trướng , một giây sau, Hạ Phù Dung cảm giác được có người đang đi tới phía bên này. Có lầm hay không , nàng luôn luôn vẫn tự hào về thính giác của mình thế nhưng còn cản không nổi nó !
Thanh âm hỗn độn rõ ràng cảm giác được vài người này là không có võ công, nhưng nghe tiếng bước chân có thể đoán được vài người này là thường xuyên rèn luyện.
Trướng mành bị xốc lên, Hạ Phù Dung nhíu mày, thế nào không nói một tiếng liền trực tiếp xông vào ? Trực giác nói với nàng bọn họ đối nàng cũng không thiện ý.
"Tiểu tử! Bưng nước đến cho đại gia !" Một người cầm đầu mở miệng quát.
Hạ Phù Dung giả vờ như bị đánh thức dụi dụi mắt, đứng lên nói."Các ngươi là ai ?"
"Chúng ta là ai? Thế nào, ngủ hồ đồ , ngay cả ông nội ngươi cũng không nhận ra ?" Nói xong, vài người cùng nhau cười lên ha hả.
Hạ Phù Dung có chút tức giận , "Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!"
"A ~ như thế nào , ở trước mặt Nguyên phó tướng và tướng quân không phải là giống là con chó lấy lòng bọn họ sao? Thế nào bọn họ vừa đi, liền Hầu Tử xưng đại vương ?"
Bọn họ tổng cộng có năm người, cẩn thận nghĩ nghĩ, nàng không có chọc quá bọn họ , thật sự không biết."Các ngươi có phải có chuyện gì hiểu lầm ta rồi hả ?"
"Hiểu lầm?" Người cầm đầu lạnh lùng cười, "Ngươi một tên ngốc tử thân phận không rõ mỗi ngày ngã vào lòng tướng quân của chúng ta , còn dám cùng tướng quân cùng cưỡi một con ngựa ? Hừ, quả thực chính là vũ nhục Dư vương chúng ta . Mọi người sớm đều nhìn ngươi không vừa mắt , hôm nay chính là thay các huynh đệ xả giận thôi!" Nói xong, hắn hướng mấy người khác liếc mắt ra hiệu, tất cả mọi người hướng nàng vây lại.
Ngã vào lòng? Trong lòng một cái giật mình, bọn họ sẽ không là thích Hoa Dư đi? Buồn bực a ~ khả năng bởi vì nàng là nữ nhân, cho nên nàng đối với nàng ấy không có khách khí giống nam nhân , nhưng ở trong mắt người khác nàng là một nam nhân a! Chỉ sợ hành vi của nàng ở trong mắt những người kia xem ra chính là mưu đồ gây rối rồi. Hạ Phù Dung biết hiện tại giải thích cũng vô dụng , chỉ cần nàng không đồng ý, bọn họ căn bản không có khả năng đụng tới nàng , nhưng nếu nàng phản kháng, nhất định sẽ tiết lộ bí mật nàng có võ công, như thế nỗ lực bao lâu nay đều uổng phí sao?
Không chấp nhận cho nàng nghĩ nhiều, chỉ thấy người cầm đầu nâng tay định cho nàng một bạt tai, Hạ Phù Dung phản xạ có điều kiện giơ tay lên chặn mặt."Bốp" hắn một cái tát đánh vào trên cánh tay của Hạ Phù Dung, cảm giác nơi đó đau rát .
"Ngươi đồ ranh con cư nhiên còn dám phản kháng!" Nói xong, hắn một ánh mắt, tất cả mọi người đánh về phía nàng.
Bọn họ đều ra quyền đấm cước đá, Hạ Phù Dung chỉ ngồi xổm một góc, nỗ lực cuộn tròn người lại, vùi mặt vào trong khuỷu tay, hai tay gấp khúc bảo vệ đầu. Chỉ cần đầu và bụng không có bị thương, những cái khác cũng quản không xong .
Cảm giác được lưng và chân đau mãnh liệt , Hạ Phù Dung nghiến răng , này vài người cũng quá ngoan độc , lấy thân thủ bọn họ , này chỉ sợ đã là cực hạn của bọn họ rồi.
"A ~~! ! Cứu mạng ! !" Hạ Phù Dung toàn lực hô.
Người cầm đầu cười ha ha , "Bọn họ đều ước gì ngươi chết sớm một chút, liền tính ngươi la rách cổ họng cũng sẽ không có người đến cứu ngươi !"
Không hề để ý hắn, Hạ Phù Dung tiếp tục hô to .
Đợi cho bọn họ đều đánh mệt mỏi, cuối cùng bọn họ vẫn đá cho nàng một cước như chưa hết giận , nàng kêu cũng mau rách cổ ra rồi."Đồ ranh con, ngươi về sau còn dám tồn tâm tư gì đối với tướng quân của chúng ta , liền sẽ không đơn giản là bị đánh như ngày hôm nay đâu !" Người cầm đầu ngồi xuống cạnh nàng , "Còn có, chuyện đêm nay nếu ngươi dám nói với tướng quân . . . . . ."
Hạ Phù Dung lập tức sợ hãi nói, "Ta, ta chỉ là không cẩn thận vấp ngã."
Hắn làm như thật vừa lòng biểu hiện của nàng , hướng mấy người khác gật đầu một cái, liền ra màn trướng .
A Hu kiêu ngạo ngẩng đầu lên, trán của nàng nhăn càng sâu , tuy rằng nó là một con sói béo cũng không đại biểu có thể lợi hại hơn so với những con sói khác đi.
Nhìn mặt Hạ Phù Dung có vẻ không tin , A Hu tức giận nhe răng."Tốt lắm tốt lắm, ta liền tin tưởng ngươi một lần đi." Thư có thể đưa đến hay không chỉ có thể nhìn thiên ý , như vậy ít nhất có thể giảm bớt gánh nặng trong lòng nàng.
Nằm trên giường không yên , căn bản là ngủ không được, lén lút mở mắt nhìn ngó A Hu ngủ ở bên cạnh gối đầu , nó rất linh mẫn nhìn đến ánh mắt của nàng , nó cũng hơi hơi mở mắt nhìn lại . Thật sự là gần mực thì đen, thói quen của nàng dần dần đã ảnh hướng đến A Hu một cách vô thức , hiện tại biến thành cả hai đều nằm ở trên giường nhìn nhau không chợp mắt, thật không biết sau này mình và nó có hấp huyết hay không nữa.
Đột nhiên, A Hu bỗng mở to hai mắt, một cái chớp mắt liền biến mất ở bên ngoài trướng , một giây sau, Hạ Phù Dung cảm giác được có người đang đi tới phía bên này. Có lầm hay không , nàng luôn luôn vẫn tự hào về thính giác của mình thế nhưng còn cản không nổi nó !
Thanh âm hỗn độn rõ ràng cảm giác được vài người này là không có võ công, nhưng nghe tiếng bước chân có thể đoán được vài người này là thường xuyên rèn luyện.
Trướng mành bị xốc lên, Hạ Phù Dung nhíu mày, thế nào không nói một tiếng liền trực tiếp xông vào ? Trực giác nói với nàng bọn họ đối nàng cũng không thiện ý.
"Tiểu tử! Bưng nước đến cho đại gia !" Một người cầm đầu mở miệng quát.
Hạ Phù Dung giả vờ như bị đánh thức dụi dụi mắt, đứng lên nói."Các ngươi là ai ?"
"Chúng ta là ai? Thế nào, ngủ hồ đồ , ngay cả ông nội ngươi cũng không nhận ra ?" Nói xong, vài người cùng nhau cười lên ha hả.
Hạ Phù Dung có chút tức giận , "Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!"
"A ~ như thế nào , ở trước mặt Nguyên phó tướng và tướng quân không phải là giống là con chó lấy lòng bọn họ sao? Thế nào bọn họ vừa đi, liền Hầu Tử xưng đại vương ?"
Bọn họ tổng cộng có năm người, cẩn thận nghĩ nghĩ, nàng không có chọc quá bọn họ , thật sự không biết."Các ngươi có phải có chuyện gì hiểu lầm ta rồi hả ?"
"Hiểu lầm?" Người cầm đầu lạnh lùng cười, "Ngươi một tên ngốc tử thân phận không rõ mỗi ngày ngã vào lòng tướng quân của chúng ta , còn dám cùng tướng quân cùng cưỡi một con ngựa ? Hừ, quả thực chính là vũ nhục Dư vương chúng ta . Mọi người sớm đều nhìn ngươi không vừa mắt , hôm nay chính là thay các huynh đệ xả giận thôi!" Nói xong, hắn hướng mấy người khác liếc mắt ra hiệu, tất cả mọi người hướng nàng vây lại.
Ngã vào lòng? Trong lòng một cái giật mình, bọn họ sẽ không là thích Hoa Dư đi? Buồn bực a ~ khả năng bởi vì nàng là nữ nhân, cho nên nàng đối với nàng ấy không có khách khí giống nam nhân , nhưng ở trong mắt người khác nàng là một nam nhân a! Chỉ sợ hành vi của nàng ở trong mắt những người kia xem ra chính là mưu đồ gây rối rồi. Hạ Phù Dung biết hiện tại giải thích cũng vô dụng , chỉ cần nàng không đồng ý, bọn họ căn bản không có khả năng đụng tới nàng , nhưng nếu nàng phản kháng, nhất định sẽ tiết lộ bí mật nàng có võ công, như thế nỗ lực bao lâu nay đều uổng phí sao?
Không chấp nhận cho nàng nghĩ nhiều, chỉ thấy người cầm đầu nâng tay định cho nàng một bạt tai, Hạ Phù Dung phản xạ có điều kiện giơ tay lên chặn mặt."Bốp" hắn một cái tát đánh vào trên cánh tay của Hạ Phù Dung, cảm giác nơi đó đau rát .
"Ngươi đồ ranh con cư nhiên còn dám phản kháng!" Nói xong, hắn một ánh mắt, tất cả mọi người đánh về phía nàng.
Bọn họ đều ra quyền đấm cước đá, Hạ Phù Dung chỉ ngồi xổm một góc, nỗ lực cuộn tròn người lại, vùi mặt vào trong khuỷu tay, hai tay gấp khúc bảo vệ đầu. Chỉ cần đầu và bụng không có bị thương, những cái khác cũng quản không xong .
Cảm giác được lưng và chân đau mãnh liệt , Hạ Phù Dung nghiến răng , này vài người cũng quá ngoan độc , lấy thân thủ bọn họ , này chỉ sợ đã là cực hạn của bọn họ rồi.
"A ~~! ! Cứu mạng ! !" Hạ Phù Dung toàn lực hô.
Người cầm đầu cười ha ha , "Bọn họ đều ước gì ngươi chết sớm một chút, liền tính ngươi la rách cổ họng cũng sẽ không có người đến cứu ngươi !"
Không hề để ý hắn, Hạ Phù Dung tiếp tục hô to .
Đợi cho bọn họ đều đánh mệt mỏi, cuối cùng bọn họ vẫn đá cho nàng một cước như chưa hết giận , nàng kêu cũng mau rách cổ ra rồi."Đồ ranh con, ngươi về sau còn dám tồn tâm tư gì đối với tướng quân của chúng ta , liền sẽ không đơn giản là bị đánh như ngày hôm nay đâu !" Người cầm đầu ngồi xuống cạnh nàng , "Còn có, chuyện đêm nay nếu ngươi dám nói với tướng quân . . . . . ."
Hạ Phù Dung lập tức sợ hãi nói, "Ta, ta chỉ là không cẩn thận vấp ngã."
Hắn làm như thật vừa lòng biểu hiện của nàng , hướng mấy người khác gật đầu một cái, liền ra màn trướng .
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên không
Chương 2: 2: Thân phận
Chương 3: 3: Tiểu Cúc
Chương 4: 4: Bí mật
Chương 5: 5: Dối trá
Chương 6: 6: Thần bí
Chương 7: 7: Can đảm
Chương 8: 8: Bỏ lệnh cấm
Chương 9: 9: Thánh chỉ
Chương 10: 10: Lệ phi
Chương 11: 11: Thái hậu
Chương 12: 12: Hoàng thượng
Chương 13: 13: Quyết đấu
Chương 14: 14: Hạ Thừa tướng
Chương 15: 15: Hồi phủ ( một )
Chương 16: 16: Hồi phủ ( hai )
Chương 17: 17: Hạ Hách Na Phù Tuyết
Chương 18: 18: Nói chuyện với nhau
Chương 19: 19: Bích Thanh
Chương 20: 20: Ghen
Chương 21: 21: Lễ mừng thọ
Chương 22: 22: Bân nhi
Chương 23: 23: Hiểu lầm
Chương 24: 24: Bị thương
Chương 25: 25: Tộc Y Tháp
Chương 26: 26: Học chữ
Chương 27: 27: Âm mưu ( một )
Chương 28: 28: Âm mưu ( hai )
Chương 29: 29: Âm mưu ( 3 )
Chương 30: 30: Thọ yến ( 1 )
Chương 31: 31: Giả điên 1
Chương 32: 32: Giả điên ( 2 )
Chương 33: 33: Ngoại truyện: Bích Quỳnh
Chương 34: 34: Đổi mới
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266: Kết thúc chính văn 1
Chương 267: 267: Kết thúc chính văn 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp