Chương 2: Cô Gái Đọc Tâm

Nguyễn Thị Mai sống trong một căn hộ nhỏ trên tầng ba của một tòa nhà cũ kỹ. Cô luôn thích sự yên tĩnh, nơi mà những suy nghĩ của mình có thể tự do bay bổng. Mỗi sáng, cô thức dậy sớm để pha một tách trà, ngồi bên cửa sổ và nhìn dòng người qua lại dưới phố. Cuộc sống hàng ngày của Mai đơn giản, nhưng cũng đầy những nỗi trăn trở. Khả năng đọc tâm không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui; đôi khi, nó giống như một gánh nặng mà cô phải mang theo.

Mai thường cảm nhận được những cảm xúc ẩn giấu của người khác. Có những lúc, cô chỉ muốn chui vào một góc tối, tránh xa thế giới bên ngoài. Nhưng với một trái tim nhạy cảm, cô không thể ngó lơ những nỗi đau xung quanh. Thế giới của Mai giống như một bức tranh tối màu, nơi mà những sắc thái cảm xúc lẫn lộn, và cô là người nghệ sĩ cố gắng tìm kiếm ánh sáng.

Một ngày nọ, khi Mai đang làm việc tại một quán cà phê nhỏ, một chàng trai bước vào. Trần Minh Hoàng. Anh có vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng ánh mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm. Mai cảm nhận ngay được sự lạnh lùng tỏa ra từ anh, như thể anh đã xây dựng một bức tường kiên cố để bảo vệ chính mình. Thật kỳ lạ, cô không thể ngừng quan sát anh. Những suy nghĩ trong đầu cô như một cơn bão, nhưng cô biết rằng mình không nên tiếp cận.

“Cho tôi một ly cà phê đen,” Hoàng nói, giọng điệu mạnh mẽ nhưng lại có phần lạnh lùng.

Mai gật đầu, nhưng trong lòng cô không khỏi thắc mắc về con người này. Mỗi khi cô nhìn vào mắt anh, cô cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn, nhưng cũng có cả sự cô đơn không thể chối bỏ. “Người này thật kỳ lạ,” cô nghĩ. “Tại sao anh ta lại giữ khoảng cách với mọi người?”

Khi Hoàng nhận cà phê, anh liếc mắt về phía Mai. “Cô không thích tôi, phải không?” Giọng anh cất lên, thách thức.

Mai hơi chột dạ. “Tôi không có ý đó.” Cô lắp bắp, nhưng trong lòng đã dâng lên sự phản kháng.

“Có vẻ như có.” Hoàng nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu cô thực sự có khả năng đọc tâm, chắc hẳn cô đã biết điều đó.”

Cảm giác như một nhát dao đâm vào trái tim Mai. Cô không muốn thừa nhận, nhưng một phần trong cô biết rằng anh đã đúng. “Anh không hiểu gì về tôi,” cô đáp lại, không giấu được sự bướng bỉnh.

“Có lẽ tôi hiểu hơn cô tưởng.” Anh cười, nhưng nụ cười lại không mang theo niềm vui.

Thảo My, bạn thân của Mai, đến vào lúc căng thẳng nhất. “Mai! Chúng ta đi đâu đó đi!” Cô kéo Mai ra khỏi cuộc đối thoại căng thẳng. “Cậu không thể ngồi đây mãi được!”

Mai mỉm cười nhưng không thể không nhìn lại Hoàng. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình giữa họ, mặc dù cả hai đều không muốn thừa nhận.

Khi Thảo My và Mai rời quán, Mai cảm thấy một sự bứt rứt trong lòng. “Cậu biết không, Thảo My, có điều gì đó ở chàng trai đó khiến mình không thể ngừng suy nghĩ.”

Thảo My nhìn Mai với ánh mắt dò xét. “Cậu thích anh ta?”

“Không! Mình chỉ cảm thấy… tò mò.” Mai vội vàng phản bác, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi băn khoăn không thể lý giải.

Ngày hôm sau, khi Mai đi dạo quanh thành phố, cô thấy Hoàng đứng một mình bên bờ hồ. Ánh nắng chiếu rọi qua những tán cây, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, nhưng Mai chỉ cảm thấy nỗi u ám. Cô quyết định lại gần.

“Anh lại ở đây sao?” Mai hỏi, giọng không giấu nổi sự ngạc nhiên.Hoàng quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhưng không thiếu phần quan tâm. “Tôi thích nơi này. Yên tĩnh.”

“Yên tĩnh là điều mà tôi luôn tìm kiếm.” Mai thầm nghĩ, cảm nhận được sự đồng điệu giữa hai người. “Nhưng tại sao anh lại luôn giữ khoảng cách?”

“Bởi vì tôi không muốn ai đó biết những điều mà tôi không thể chia sẻ.” Hoàng đáp, giọng điệu cứng nhắc.

“Nhưng tôi có thể giúp.” Mai không ngần ngại nói, dù trong lòng cô biết rằng lời nói của mình có thể không được đón nhận.

Hoàng im lặng, đôi mắt anh như đang xem xét từng từ ngữ của cô. “Cô nghĩ rằng mình có thể giúp tôi?”

“Ít nhất, tôi có thể lắng nghe.” Mai đáp, cảm giác mạo hiểm trào dâng trong lòng.

“Lắng nghe không phải là điều tôi cần.” Hoàng nói, nhưng Mai cảm nhận được một sự chao đảo trong tâm trí anh. Những cảm xúc mạnh mẽ đang ẩn sâu bên trong.

Cuộc nói chuyện giữa họ kéo dài, từ những câu hỏi đơn giản đến những vấn đề phức tạp hơn. Nhưng một thứ gì đó lạ lùng đang đan xen giữa họ. Giữa những cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời, Mai cảm thấy một mối liên kết không thể chối từ.

Đột nhiên, không khí xung quanh trở nên nặng nề. Một bóng người xuất hiện từ phía xa, lấp lánh như một cơn ác mộng. Ngô Minh Khôi, kẻ mà Mai đã nghe rất nhiều về, đang tiến lại gần. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, sự lo lắng dâng trào.

“Cô đang tìm kiếm điều gì ở đây?” Khôi hỏi, giọng điệu chế nhạo.

Hoàng đứng chắn trước Mai, ánh mắt sắc như dao. “Cô ấy không phải là mục tiêu của anh.”

“Chưa chắc.” Khôi nhếch môi, một nụ cười đầy bí hiểm. “Tôi có thể giúp cô ấy khám phá những bí mật mà cô ấy chưa từng biết đến.”

Mai cảm thấy lạnh sống lưng. Khôi là một kẻ nguy hiểm, nhưng cô cũng không thể không cảm thấy bị cuốn vào trò chơi của anh ta. “Tôi không cần sự giúp đỡ của anh!” Mai phản kháng, nhưng giọng cô không chắc chắn.

“Cô chỉ cần một chút thôi.” Khôi cười, và Mai nhận ra rằng cuộc sống bình thường của mình đã chính thức bị xáo trộn.

Hoàng nắm chặt tay, ánh mắt anh như một ngọn lửa. “Chúng ta cần phải đi, Mai.”

Mai theo chân Hoàng, cảm giác hồi hộp trào dâng. Cuộc chiến bắt đầu từ đây, và những bí mật đằng sau cánh cửa sổ sẽ dần được hé lộ.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!