Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 180: Bất nhập lưu
Lúc này, việc không nên làm nhất chính là đối đầu với Hoa Ngu. Chu đại nhân bị tức giận làm mờ mắt rồi, tuy hắn và Hoa Ngu có thù oán, nhưng mạng nhỏ của Chu Viêm càng quan trọng hơn.
" Hoàng thượng! Thần thật sự khổ a! Hoa công công đúng là đại tổng quản trong cung, nhưng thần cũng là trọng thần triều đình, vậy mà Hoa công công không chỉ vũ nhục thần, mà còn phái mấy chục thị vệ dùng kiếm uy h**p thần! "
Nói đến đây, Chu đại nhân uất tới đấm ngực dậm chân, trông lắp bắp sắp khóc, bộ dạng như phải chịu thiên địa ủy khuất.
Hoa Ngu hơi buồn cười, nhưng vẫn ung dung nhìn hắn. Nàng thật sự bội phục quan viên thượng triều. Xem xem, khóc lóc sướt mướt thế kia, nữ nhân theo còn không kịp. Trước đó vị này đây chẳng phải cũng ở trên triều khóc rống, nói Chu Viêm oan uổng sao?
" Hồi tiên hoàng vẫn còn cũng chưa bao giờ phát sinh ra chuyện như vậy, Hoàng thượng! Hoạn quan này không thể đảm đương nổi chức vụ, người thì tàn khuyết, tâm thái thì vặn vẹo, sao có thể phục lòng người! "
Chu đại nhân vừa nói xong, cảm giác rõ mọi người xung quanh đều hít một ngụm khí lạnh.
Hắn nhăn mày, chưa hiểu rõ.
" Chu đại nhân, ngươi nói năng bậy bạ gì đó?! " Tĩnh Vinh biến sắc, ôn nhu trên mặt cũng lạnh đi vài phần, nói:
" Lời này ngươi muốn nói là có thể nói sao? "
Chu đại nhân bị Tĩnh Vinh nhắc nhở, đột nhiên ý thức được bản thân vừa nói cái gì.
Người tàn khuyết? Chu Lăng Thần còn có thể cao hứng sao?!
Trước đây hắn vì hai chân tàn tật nên vẫn luôn bị nói là người tàn khuyết, đến cả tư cách thừa kế ngôi vị cũng không có. Hiện giờ vất vả lắm hai chân mới lành lặn, hai chữ "tàn khuyết", thực sự không nên nhắc tới trước mặt hắn.
Chu đại nhân đầu đầy mồ hôi lạnh, nhìn thấy Chu Lăng Thần cười như không cười, đáy mắt thanh lãnh vô cùng, lạnh đến mức khiến người ta không rét mà run.
Hắn không khỏi rùng mình.
" Ý ngươi là, Hoa Ngu khiến ngươi chịu ủy khuất? " Chu Lăng Thần mở miệng, tuy mặt vẫn treo tươi cười nhưng khí thế âm trầm kia vẫn làm cho Chu đại nhân sợ hãi không thôi.
" Thần, thần... " Bởi vì nói ra lời không nên nói, trong đầu Chu đại nhân cũng loạn xạ cả lên, nghẹn nửa ngày, một câu nói còn không nổi.
" Hắn là Đại thống lĩnh Điện Tiền Tư do trẫm đích thân phong. Nô tài? Hoạn quan? Là ngươi thân phận quá mức tôn quý, hay thân phận hắn thấp kém khiến ngươi coi thường? "
Chu Lăng Thần híp mắt, từng câu từng chữ đều mang theo gai nhọn, đâm thẳng vào Chu đại nhân.
Chu đại nhân vẫn run rẩy ở đó, không trả lời.
" Chu đại nhân, trẫm thấy ngươi hình như còn chưa rõ ràng lắm thì phải. Là giám sát quan lại. Ngươi còn nháo đến trước mặt trẫm, là muốn kêu oan cho nhi tử? "
" Thần, thần không dám! Hoàng thượng! Thần biết sai rồi! " Chu đại nhân kinh hoảng, quỳ xuống cầu xin.
" Nếu ngươi đã không rõ thì cũng không cần phải ở vị trí này nữa. Người đâu! Truyền lệnh của trẫm, trong ngày hôm nay, giáng chức Chu Hành xuống điền sử. "
Điền sử!
Chung quanh lặng ngắt.
Chu đại nhân, cũng là Chu Hành, sắc mặt cứng đờ.
Điền sử là chức quan thấp nhất của lục bộ, quan phẩm... còn kém hơn cả cửu phẩm, đến hạng bét còn không vào được a!
Đây là một cước đá hắn từ trên trời xuống địa ngục, thậm chí muốn xoay người còn không nổi.
" Vâng. " Giữa một mảng tĩnh lặng, chỉ có Hoa Ngu cong môi, cười tươi như gió xuân, khom người nhận đạo thánh chỉ này.
Update: 10/2/2020
" Hoàng thượng! Thần thật sự khổ a! Hoa công công đúng là đại tổng quản trong cung, nhưng thần cũng là trọng thần triều đình, vậy mà Hoa công công không chỉ vũ nhục thần, mà còn phái mấy chục thị vệ dùng kiếm uy h**p thần! "
Nói đến đây, Chu đại nhân uất tới đấm ngực dậm chân, trông lắp bắp sắp khóc, bộ dạng như phải chịu thiên địa ủy khuất.
Hoa Ngu hơi buồn cười, nhưng vẫn ung dung nhìn hắn. Nàng thật sự bội phục quan viên thượng triều. Xem xem, khóc lóc sướt mướt thế kia, nữ nhân theo còn không kịp. Trước đó vị này đây chẳng phải cũng ở trên triều khóc rống, nói Chu Viêm oan uổng sao?
" Hồi tiên hoàng vẫn còn cũng chưa bao giờ phát sinh ra chuyện như vậy, Hoàng thượng! Hoạn quan này không thể đảm đương nổi chức vụ, người thì tàn khuyết, tâm thái thì vặn vẹo, sao có thể phục lòng người! "
Chu đại nhân vừa nói xong, cảm giác rõ mọi người xung quanh đều hít một ngụm khí lạnh.
Hắn nhăn mày, chưa hiểu rõ.
" Chu đại nhân, ngươi nói năng bậy bạ gì đó?! " Tĩnh Vinh biến sắc, ôn nhu trên mặt cũng lạnh đi vài phần, nói:
" Lời này ngươi muốn nói là có thể nói sao? "
Chu đại nhân bị Tĩnh Vinh nhắc nhở, đột nhiên ý thức được bản thân vừa nói cái gì.
Người tàn khuyết? Chu Lăng Thần còn có thể cao hứng sao?!
Trước đây hắn vì hai chân tàn tật nên vẫn luôn bị nói là người tàn khuyết, đến cả tư cách thừa kế ngôi vị cũng không có. Hiện giờ vất vả lắm hai chân mới lành lặn, hai chữ "tàn khuyết", thực sự không nên nhắc tới trước mặt hắn.
Chu đại nhân đầu đầy mồ hôi lạnh, nhìn thấy Chu Lăng Thần cười như không cười, đáy mắt thanh lãnh vô cùng, lạnh đến mức khiến người ta không rét mà run.
Hắn không khỏi rùng mình.
" Ý ngươi là, Hoa Ngu khiến ngươi chịu ủy khuất? " Chu Lăng Thần mở miệng, tuy mặt vẫn treo tươi cười nhưng khí thế âm trầm kia vẫn làm cho Chu đại nhân sợ hãi không thôi.
" Thần, thần... " Bởi vì nói ra lời không nên nói, trong đầu Chu đại nhân cũng loạn xạ cả lên, nghẹn nửa ngày, một câu nói còn không nổi.
" Hắn là Đại thống lĩnh Điện Tiền Tư do trẫm đích thân phong. Nô tài? Hoạn quan? Là ngươi thân phận quá mức tôn quý, hay thân phận hắn thấp kém khiến ngươi coi thường? "
Chu Lăng Thần híp mắt, từng câu từng chữ đều mang theo gai nhọn, đâm thẳng vào Chu đại nhân.
Chu đại nhân vẫn run rẩy ở đó, không trả lời.
" Chu đại nhân, trẫm thấy ngươi hình như còn chưa rõ ràng lắm thì phải. Là giám sát quan lại. Ngươi còn nháo đến trước mặt trẫm, là muốn kêu oan cho nhi tử? "
" Thần, thần không dám! Hoàng thượng! Thần biết sai rồi! " Chu đại nhân kinh hoảng, quỳ xuống cầu xin.
" Nếu ngươi đã không rõ thì cũng không cần phải ở vị trí này nữa. Người đâu! Truyền lệnh của trẫm, trong ngày hôm nay, giáng chức Chu Hành xuống điền sử. "
Điền sử!
Chung quanh lặng ngắt.
Chu đại nhân, cũng là Chu Hành, sắc mặt cứng đờ.
Điền sử là chức quan thấp nhất của lục bộ, quan phẩm... còn kém hơn cả cửu phẩm, đến hạng bét còn không vào được a!
Đây là một cước đá hắn từ trên trời xuống địa ngục, thậm chí muốn xoay người còn không nổi.
" Vâng. " Giữa một mảng tĩnh lặng, chỉ có Hoa Ngu cong môi, cười tươi như gió xuân, khom người nhận đạo thánh chỉ này.
Update: 10/2/2020
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kết cục đau khổ
Chương 2: 2: Ngươi là hoạn quan
Chương 3: 3: Nhật ký của Hoa Ngu
Chương 4: 4: Sống không bằng chết, nợ máu trả máu
Chương 5: 5: Người có năng lực
Chương 6: 6: Trị không hết làm sao bây giờ?
Chương 7: 7: Nhìn thấy a
Chương 8: 8: Chân động!
Chương 9: 9: Cái gọi là sống lại
Chương 10: 10: Chân tướng
Chương 11: 11: Từ nay về sau chính là Hoa Ngu
Chương 12: 12: Đến bôi dược a
Chương 13: 13: Hồi kinh
Chương 14: 14: Ngựa điên qua phố
Chương 15: 15: Nữ nhân tanh hôi
Chương 16: 16: Chuẩn bị chuồn mất
Chương 17: 17: Ác độc
Chương 18: 18: Sân đánh
Chương 19: 19: Đến một người có tài
Chương 20: 20: Ta thật sự rất sợ hãi nha!
Chương 21: 21: Đi xuống nhìn xem
Chương 22: 22: Dĩ hạ phạm thượng
Chương 23: 23: Mắt điếc tai ngơ
Chương 24: 24: Thỉnh cầu lão tình nhân
Chương 25: 25: Hoàng tử yêu thương nhất
Chương 26: 26: Cáo trạng
Chương 27: 27: Đều là nàng làm!
Chương 28: 28: Cho ngươi lắm miệng
Chương 29: 29: Hoa Ngu không biết sống chết
Chương 30: 30: Cùng chết mới thống khoái
Chương 31: 31: Bảo vệ vô điều kiện
Chương 32: 32: Mĩ nam tắm rửa
Chương 33: 33: Biến thái chết tiệt!
Chương 34: 34: Gục!
Chương 35: 35: Gặp lại Cố Nam An
Chương 36: 36: Tuyệt đối không có khả năng!
Chương 37: 37: Vấy bẩn kim châm
Chương 38: 38: Vương gia biết rồi
Chương 39: 39: Lại là người quen
Chương 40: 40: Quy củ
Chương 41: 41: Bổn vương dung túng!
Chương 42: 42: Kinh thành cũng bị kẹt xe
Chương 43: 43: Tất cả đều là kẻ thù!
Chương 44: 44: ; Mưu hại
Chương 45: 45: Đoan Bình vương phủ khó lường
Chương 46: 46: Đánh không chết liền đánh đến chết!
Chương 47: 47: Không cần hỗ trợ
Chương 48: 48: Có loại thái giám như vậy
Chương 49: 49: Mù mắt cẩu!
Chương 50: 50: Bất lợi năm xưa
Chương 51: 51: Nuông chiều thành hư
Chương 52: 52: Thích như vậy
Chương 53: 53: Bạch Ngọc Hằng tới cửa
Chương 54: 54: Yêu cầu vẽ tranh
Chương 55: 55: Xin lỗi, không được
Chương 56: 56: Bạch Ngọc Lệnh
Chương 57: 57: Ôm bổn vương xuống
Chương 58: 58: Suy yếu như vậy
Chương 59: 59: Có người
Chương 60: 60: Nô tài rót rượu
Chương 61: 61: Rất sợ hãi a
Chương 62: 62: Cưỡng chế kéo đi
Chương 63: 63: Vô tình vô nghĩa
Chương 64: 64: Nô tài của bổn vương
Chương 65: 65: Ăn vào trong bụng!
Chương 66: 66: Trong kinh sửng sốt
Chương 67: 67: Kéo bè kéo lũ đánh nhau a!
Chương 68: 68: Đánh cược
Chương 69: 69: Đắc tội tức phụ của hắn
Chương 70: 70: Trêu chọc
Chương 71: 71: Tên gian lận!
Chương 72: 72: Đánh thành đầu heo!
Chương 73: 73: Bản lĩnh của Tiểu Hoa nhi
Chương 74: 74: Mang theo Giang Hải
Chương 75: 75: Là Lai Phúc sao
Chương 76: 76: Thích nhất ăn hoa!
Chương 77: 77: Hoa Ngu đưa xuống
Chương 78: 78: Từ Bi tự
Chương 79: 79: Oan gia ngõ hẹp
Chương 80: 80: Nhắc đến tào tháo, tào tháo đến
Chương 81: 81: Phổ độ chúng sinh
Chương 82: 82: Con sói nhỏ
Chương 83: 83: Dương Đỉnh Phong
Chương 84: 84: Ngày Quốc yến
Chương 85: 85: Bôi nhọ!
Chương 86: 86: Nô tài xúi giục
Chương 87: 87: Thỉnh Vương gia thu liễm
Chương 88: 88: Không muốn ra ngoài!
Chương 89: 89: Yêu vật
Chương 90: 90: Ban thưởng
Chương 91: 91: Tháng ngày không ổn!
Chương 92: 92: Bất tuân quy củ
Chương 93: 93: Đừng có đi câu dẫn người khác khắp nơi
Chương 94: 94: Chính là sói a
Chương 95: 95: Hoa Ngu dạy dỗ
Chương 96: 96: Người sói đại chiến
Chương 97: 97: Chủ thuận theo khách
Chương 98: 98: Cho hắn đi xuống
Chương 99: 99: Nhìn thấy người đâu
Chương 100: 100: Cố chấp khiêu vũ
Chương 101: 101: Nhẹ nhàng khởi vũ
Chương 102: 102: Yêu tinh!
Chương 103: 103: Chĩa kiếm vào Chu Mặc Ngân!
Chương 104: 104: Súc sinh chính là súc sinh
Chương 105: 105: Rắp tâm hại người
Chương 106: 106: Chơi đùa như vậy không kích thích sao
Chương 107: 107: Đã quên chính mình là thái giám
Chương 108: 108: Hoàng đệ không hiểu sao
Chương 109: 109: Ngươi là nô tài
Chương 110: 110: Đại ca Lương Nguy Chi
Chương 111: 111
Chương 112: 112: Biến cố
Chương 113: 113: Chỉ sợ không được
Chương 114: 114: Một đêm
Chương 115: 115: Báo tang
Chương 116: 116: Không còn là Ung Thân vương!
Chương 117: 117: Lòng lang dạ thú!
Chương 118: 118: Thế cục xoay chuyển
Chương 119: 119: Phản chiến
Chương 120: 120: Thiên thời địa lợi nhân hòa
Chương 121: 121: Nàng phải chết!
Chương 122: 122: Nghịch chuyển
Chương 123: 123: Hạ bộ
Chương 124: 124: Muốn người cả kinh thành biết được!
Chương 125: 125: Yên tĩnh
Chương 126: 126: Đương trường chém giết
Chương 127: 127: Thức thời
Chương 128: 128: Trò chơi vừa mới bắt đầu
Chương 129: 129: Chém đầu ở pháp trường
Chương 130: 130: Biết tốt xấu
Chương 131: 131: Trảm
Chương 132: 132: Thế như chẻ tre
Chương 133: 133: Đam mê đặc thù
Chương 134: 134: Nhào vào trong lòng
Chương 135: 135: Tâm tư chủ tử đừng đoán mò
Chương 136: 136: Đạo thánh chỉ thứ nhất
Chương 137: 137: Tước vị
Chương 138: 138: Rốt cuộc ai tàn nhẫn
Chương 139: 139: Thêm người
Chương 140: 140: Còn một cái
Chương 141: 141: Phó ước trước
Chương 142: 142: Làm lượng
Chương 143: 143: Sói trắng bộc lộ quan điểm
Chương 144: 144: Không nên nuôi dưỡng
Chương 145: 145: Không đãi
Chương 146: 146: Đệ nhất ngốc tử
Chương 147: 147: Là cái thá gì
Chương 148: 148: Lau khô
Chương 149: 149: Bắt người
Chương 150: 150: Trực tiếp đưa đi
Chương 151: 151: Cứ việc điều tra
Chương 152: 152: Trẫm yên tâm
Chương 153: 153: Trẫm có thể giúp ngươi
Chương 154: 154: Khóc lóc kể lể
Chương 155: 155: Mượn cớ châm chọc
Chương 156: 156: Còn không phải nô tài đáng chết
Chương 157: 157: Không còn lời nào để nói
Chương 158: 158: Bị uy hiếp sao?
Chương 159: 159: Ăn nói bừa bãi
Chương 160: 160: Nói chuyện cần có chứng cớ
Chương 161: 161: Cứu Viêm nhi
Chương 162: 162: Xin nghỉ nửa ngày
Chương 163: 163: Không cho ai vào
Chương 164: 164: Quang minh chính đại
Chương 165: 165: Hầu hạ đại hình
Chương 166: 166: Không nên đến
Chương 167: 167: Chu Viêm là người tốt sao?
Chương 168: 168: Quan hệ không tồi
Chương 169: 169: Kẻ lừa đảo
Chương 170: 170: Tiến cung muốn nhi tử
Chương 171: 171: Hoàng thượng vội vàng
Chương 172: 172: Tai bay vạ gió
Chương 173: 173: Tác oai tác quái
Chương 174: 174: Là dạng người gì?
Chương 175: 175: Quỳ đi
Chương 176: 176: Người vây xem
Chương 177: 177: Không cần cảm động
Chương 178: 178: Gọi một tiếng mẫu hậu
Chương 179: 179: Vũ nhục
Chương 180: 180: Bất nhập lưu
Chương 181: 181: Có mấy cái đầu
Chương 182: 182: Tiền trảm hậu tấu
Chương 183: 183: Tiểu Hoa nhi không ngoan
Chương 184: 184: Nguyên nhân
Chương 185: 185: Gắp thức ăn
Chương 186: 186: Vì sao mang bao tay?
Chương 187: 187: Tiểu Hoa nhi
Chương 188: 188: Gọi một tiếng ca ca đi
Chương 189: 189: Bí mật của Diệp Vũ
Chương 190: 190: Tự tình đả thương người
Chương 191: 191: Sở vương cho mời
Chương 192: 192: Thay đổi thái độ
Chương 193: 193: Không cho mặt mũi
Chương 194: 194: Tha thứ cho bổn vương
Chương 195: 195: Làm công công tốt lắm
Chương 196: 196: Đáp ứng thả người
Chương 197: 197: Làm luôn
Chương 198: 198: Nhận đồ
Chương 199: 199: Nhận tiền
Chương 200: 200: Thi tướng quân cho mời
Chương 201: 201: Cung nữ đáng yêu
Chương 202: 202: Ngay cả phi tử cũng không tha
Chương 203: 203: Thi Sầm
Chương 204: 204: Giao hảo
Chương 205: 205: Quan tâm Hoàng thượng
Chương 206: 206: Một rương đồ
Chương 207: 207: Miệng đáp ứng
Chương 208: 208: Hoa Ngu không biết sống chết
Chương 209: 209: Trong kinh đồn đại
Chương 210: 210: Đường đến hoàng tuyền không cô đơn
Chương 211: 211: Không hiểu sao sợ hãi
Chương 212: 212: Chu Lăng Thần bạo nộ
Chương 213: 213: Nô tài oan uổng
Chương 214: 214: Cắn
Chương 215: 215: Đã định rồi
Chương 216: 216: Chạy trối chết
Chương 217: 217: Che chở
Chương 218: 218: Chuồn ra khỏi cung
Chương 219: 219: Trưng họa
Chương 220: 220: Tiên tử chân chính
Chương 221: 221: Chán ghét
Chương 222: 222: Hoa Ngu yêu diễm
Chương 223: 223: Tham ô
Chương 224: 224: Uy hiếp
Chương 225: 225: Lạnh cả da đầu
Chương 226: 226: Nhanh lên a
Chương 227: 227: Vỗ tay trầm trồ Khen ngợi
Chương 228: 228: Cười nhạo
Chương 229: 229: Hoa Ngu không đơn giản
Chương 230: 230: Nguồn gốc đàn cổ
Chương 231: 231: Chuyện xưa
Chương 232: 232: Thử
Chương 233: 233: Nghi ngờ
Chương 234: 234: Hoàng thân quốc thích
Chương 235: 235: Không tốt
Chương 236: 236: Kẻ hạ đẳng
Chương 237: 237: Tự mình thử xem
Chương 238: 238: Đáng tiếc tay đẹp như vậy
Chương 239: 239: Không bị thương
Chương 240: 240: Bạch Ngọc Các tạp nham
Chương 241: 241: Thấp kém như thế nào
Chương 242: 242: Tùy tiện một người cũng có thể
Chương 243: 243: Không cần
Chương 244: 244: Nói trúng rồi
Chương 245: 245: Kỹ kinh tứ tòa
Chương 246: 246: Tiên nhạc thay đổi
Chương 247: 247: Vả mặt
Chương 248: 248: Họa tiên tử - Hoa Ngu
Chương 249: 249: Khinh thường
Chương 250: 250: Không muốn
Chương 251: 251: Không thích thôi
Chương 252: 252: Hoàng thượng chờ ngươi
Chương 253: 253: Mị lực thật lớn!
Chương 254: 254: Làm ngươi sợ
Chương 255: 255: Xấu hổ
Chương 256: 256: Khăn tay của nàng
Chương 257: 257: Hoa Ngu trực đêm
Chương 258: 258: Thi Nhược Vân
Chương 259: 259: Thân cận như vậy
Chương 260: 260: Ngươi còn dám nói!
Chương 261: 261: Hiện tại có thể ăn ngươi!
Chương 262: 262: Tới gần chút nữa
Chương 263: 263: Buông tha nô tài đi
Chương 264: 264: Ngươi cảm thấy còn kịp sao?
Chương 265: 265: Kiên nhẫn có hạn
Chương 266: 266: Đứt gánh giữa đường
Chương 267: 267: Đứt gánh giữa đường 2
Chương 268: 268: Sứ thần Hán Giang
Chương 269: 269: Tam tướng Diệp gia
Chương 270: 270: Hoa Ngu buồn rầu
Chương 271: 271: Ai cũng điên cuồng
Không tìm thấy chương nào phù hợp