Chương 3: Bóng Dáng Ánh Nắng
Bóng đèn lồng treo cao đầu hành lang lay động nhẹ, vẩy xuống nền gạch những vệt sáng lập lòe. Tô Nguyệt Minh ngồi thu mình bên bậu cửa phòng thuốc, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Trên chiếc bàn thấp, bát thuốc đen sánh, hương thảo dược lan ra, át đi phần nào mùi hoa độc còn vương trên tóc Tịnh Lan. Vân Cơ đứng tựa lưng vào cột gỗ, thanh kiếm gác ngang đầu gối, ánh mắt không rời khỏi cửa sổ nhỏ hướng về phía giếng cổ.
Bên ngoài, bóng đêm vẫn đặc quánh, mùi hương trong gió như một lời cảnh báo thầm lặng rằng nơi này chưa thôi nguy hiểm. Tịnh Lan cựa mình, sắc mặt dần hồng trở lại sau khi uống thuốc giải. Vân Cơ khẽ cúi xuống hỏi nhỏ:
– Đỡ hơn chưa?
Tịnh Lan gật đầu, đưa mắt nhìn sang Nguyệt Minh. Cô y nữ nhỏ nhắn chỉ mỉm cười, tay vẫn cẩn thận kiểm tra mạch đập nơi cổ tay Tịnh Lan.
– Ngươi may mắn gặp đúng người. Nếu không, hương mê kia đủ khiến một người trưởng thành mê man đến sáng mai, chưa kể còn bị ảo giác dẫn dụ ra chỗ hiểm.
– Là ai đã bày trò này? – Vân Cơ hỏi, giọng trầm xuống.
– Chưa rõ. Nhưng loại hương đó… không phải ai cũng chế được. – Nguyệt Minh đáp, mắt ánh lên vẻ suy tư.
Tịnh Lan khẽ cựa mình, đầu óc vẫn còn chút choáng váng. Cô lắng nghe nhịp tim mình, rồi thì thầm:
– Ta nhớ… trong làn hương, ta thấy một bóng áo đen, rất nhanh. Nhưng… có thể chỉ là ảo giác.
Vân Cơ nhìn sang Nguyệt Minh, ngầm hỏi ý kiến. Cô y nữ lắc đầu:
– Có thể là thật. Hương mê chỉ làm mờ ý thức, chứ không tạo ra những hình ảnh không có thật. Kẻ đó cố tình để các ngươi trông thấy mình.
Tịnh Lan im lặng, bàn tay khẽ siết chặt lấy vạt áo. Trong lòng nàng, một dự cảm bất an lớn dần lên, như vết nứt lan ra trên mặt nước yên tĩnh.
Cánh cửa phòng thuốc bất ngờ bật mở. Một người bước vào, động tác vừa nhanh nhẹn vừa thong thả, như thể mỗi bước chân đều mang theo ánh nắng ban mai ùa vào giữa đêm khuya. Diệp Thanh Sương xuất hiện, tay ôm một xấp giấy vẽ, vai khoác túi màu vẽ, mái tóc nâu ánh đỏ cột cao, đôi mắt hổ phách ánh lên sự tò mò không giấu giếm.
– Xin lỗi đã làm phiền, ta nghe nói có người bị thương nên mang ít thuốc mỡ và băng. – Sương lên tiếng, giọng nói trong vắt, nụ cười lấp lánh như sương sớm.
Nguyệt Minh ngẩng lên, ánh mắt dịu lại.
– Không cần đâu, ta đã xử lý rồi. Nhưng… ngươi là ai?
– Diệp Thanh Sương. Họa sĩ được mời đến lâu đài vẽ chân dung tiểu thư Uyển Nhi. – Nàng đặt túi xuống, lễ phép chào từng người, rồi bất ngờ dừng lại nhìn Tịnh Lan thật kỹ. – Ngươi có muốn làm mẫu cho ta một bức không? Khuôn mặt ngươi… rất đặc biệt.
Vân Cơ nhíu mày, không giấu vẻ cảnh giác.
– Giữa đêm khuya, ngươi đi dạo một mình?
– Ta tò mò thôi. Lúc đi ngang qua vườn cấm, nghe tiếng động bên giếng, nhưng không tiện xen vào. – Sương đáp, ánh mắt láu lỉnh nhưng không hề sợ hãi.
Tịnh Lan khẽ mỉm cười, nét mệt mỏi tan biến đôi chút.
– Lâu đài này có vẻ chứa nhiều bí mật hơn tranh vẽ.
– Đúng vậy. – Sương nhìn quanh, thì thầm. – Ta nghe kể, ở đây từng có nô tỳ chết bí ẩn, máu chảy thành vệt giữa đêm. Có phải là thật không?
Không khí trong phòng chùng xuống. Nguyệt Minh đặt bát thuốc xuống bàn, ánh mắt tối lại.
– Chuyện ấy không ai muốn nhắc tới. Người ta bảo, cô nô tỳ ấy trộm cắp rồi tự ngã xuống giếng, nhưng ta không tin.
– Máu của cô ấy vương từ lối mòn đến tận vườn hoa. Đến giờ, vẫn còn vệt đỏ bám trên phiến đá xanh. – Sương nói, giọng nhỏ dần.
Vân Cơ ngồi thẳng dậy, mắt lóe lên tia sắc lạnh.
– Ngươi biết nhiều nhỉ.
– Ta chỉ nghe lão thái giám Vương Đức kể lại lúc chuẩn bị phòng vẽ. Ông ta bảo, đêm đó có tiếng khóc vọng lên từ vườn cấm, nhưng rồi tất cả chìm vào im lặng.
Không gian lặng đi một thoáng. Tiếng ve ngoài vườn râm ran, gió khẽ lùa qua khe cửa, mang vào mùi hương hoa thoang thoảng.
Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt Sương, nhẹ giọng:
– Ngươi có biết gì về các loài hoa độc ở đây không?
– Ta biết một ít, nhưng muốn tìm hiểu thêm. – Sương đáp, ánh mắt lấp lánh. – Lúc lang thang ở vườn cấm, ta phát hiện một loài hoa lạ, cánh tím nhạt viền trắng, mùi thơm rất nhẹ nhưng quẩn quanh không dứt. Ngươi có biết tên không?
Nguyệt Minh nghe vậy, vội vàng ngẩng lên, giọng ngạc nhiên:
– Hoa ấy… không thể có ở đây. Nếu đúng là như ngươi tả, đó là Bán Linh, một loại hoa độc tuyệt chủng từ trăm năm trước. Chỉ cần chạm vào nh** h**, người yếu vía có thể hôn mê ba ngày ba đêm.
Tịnh Lan cau mày, lòng trĩu nặng.
– Ngươi có mang theo cánh hoa ấy không?
– Ta vẽ lại thôi. – Sương lấy trong túi ra một mảnh giấy, trải lên bàn. Trên nền giấy, hình dáng đóa hoa tím nhạt hiện lên sống động, từng nét vẽ mềm mại mà sắc sảo, như giữ lại nguyên vẹn linh hồn hoa.
– Ta không dám hái, chỉ vẽ lại rồi về phòng. Nhưng… sáng nay, lúc trở lại chỗ cũ, hoa đã biến mất.
Vân Cơ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào bức vẽ.
– Có thể ai đó đã lấy nó đi.
– Hoặc… – Nguyệt Minh ngập ngừng – Kẻ nào đó cố tình trồng hoa ấy để che giấu mục đích thật.
Sương nhìn ba người, rồi nghiêng đầu hỏi nhỏ:
– Các ngươi có nghĩ… cái chết của nô tỳ ấy liên quan đến loài hoa này không?
Không ai trả lời ngay. Trong không khí, một sự căng thẳng vô hình dần lan tỏa. Ngoài hành lang, tiếng bước chân vang lên, rồi dừng lại bên ngoài cửa. Sương liếc mắt, nhanh nhẹn nhặt lại bức vẽ, nhét vào túi áo.
Cửa phòng khẽ mở, lão thái giám Vương Đức ló đầu vào. Đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ dò xét, miệng nhếch thành nụ cười mờ nhạt.
– Quý phu nhân dặn dò, đêm đã khuya, các vị nên nghỉ ngơi. Lâu đài không phải nơi tùy tiện tụ tập giữa canh ba. – Giọng ông ta nhấn nhá, dường như có ý răn đe.
Vân Cơ đứng dậy, lịch sự cúi đầu.
– Chúng tôi sẽ về ngay.
– Vậy thì tốt. Đêm nay trời trở lạnh, đừng để nhiễm sương. – Vương Đức nói, rồi khép cửa lại, bóng dáng khom khom khuất dần dưới ánh đèn mờ.
Cánh cửa vừa đóng, Sương liền hạ giọng:
– Ông ta luôn xuất hiện đúng lúc, như thể biết trước mọi chuyện.
– Ông ta là tai mắt của Trịnh Nhược Linh. – Vân Cơ nói khẽ, ánh mắt lạnh lùng – Đừng để lộ điều gì ngoài ý muốn.
Tịnh Lan đứng dậy, vai còn run nhẹ. Sương đỡ lấy nàng, giọng mềm mại:
– Để ta dìu ngươi về phòng.
– Không cần đâu, ta tự đi được. – Tịnh Lan mỉm cười, nhưng vẫn để mặc Sương khoác tay dìu bước.
Hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng guốc khẽ khàng. Sương ghé sát tai Tịnh Lan, thì thầm:
– Ta không tin cô nô tỳ ấy tự ngã xuống giếng. Ta từng nhìn thấy một vết cào trên cổ tay cô ấy, rất sâu, máu đông lại thành vệt dài. Nếu là tự vẫn, sao phải giãy giụa đến thế?
Tịnh Lan khựng lại, mắt nhìn xoáy vào Sương.
– Ngươi đã từng tới chỗ xác nô tỳ?
– Ta lẻn đi xem sáng hôm sau, khi mọi người còn bận dọn vườn. Chỗ ấy, quanh gốc hoa Bán Linh, có dấu chân lạ – nhỏ, nhưng rất sâu xuống đất, như thể ai đó gồng hết sức kéo lê vật nặng.
Tịnh Lan trầm ngâm, lòng dậy sóng.
– Vậy… chuyện này có thể không đơn giản.
– Ta muốn vẽ lại từng chi tiết hiện trường. Nếu ngươi muốn điều tra, ta sẽ giúp. – Sương nói, ánh mắt bừng lên vẻ phấn khích hiếm gặp.
Vân Cơ bám sát phía sau, nghe hết đối thoại, khẽ gật đầu.
– Sáng mai, ta sẽ xem lại vườn cấm. Đêm nay, hãy cẩn thận với từng tiếng động.
Họ chia nhau về phòng, nhưng ánh mắt vẫn còn lưu luyến, như một lời hẹn chưa nói thành lời.*
Trời hửng sáng. Sương tỉnh dậy sớm, chuẩn bị giá vẽ, giấy bút, rón rén rời khỏi khu nhà khách. Bước chân nàng nhẹ như gió, lướt qua những hành lang vắng, tới sát vườn cấm. Mùi cỏ ướt quyện với hương hoa lạ len lỏi quanh chân. Nàng dừng lại bên bức tường đá phủ rêu, ánh mắt sáng rỡ. Nơi đây, đêm qua nàng đã thấy loài hoa tím nhạt. Nhưng lúc này, trên nền đất chỉ còn vài vết xước nhỏ, đất xáo trộn lộn xộn, dấu hiệu của một cuộc vật lộn.
Sương cúi xuống, lấy bút phác lại từng vết tích, từ cọng cỏ bị gãy đến vết bùn lấm lem. Đột nhiên, một tiếng động khẽ vang lên sau lưng. Nàng quay lại, thấy Tịnh Lan đứng đó, mái tóc đen xõa nhẹ, mắt phượng thăm thẳm.
– Ngươi đến sớm nhỉ. – Tịnh Lan khẽ hỏi, giọng mỏng như tơ.
– Ta không ngủ được. – Sương đáp, cười rạng rỡ. – Chỗ này, đêm qua còn nguyên vẹn. Giờ đã có ai xáo trộn.
Tịnh Lan bước lại gần, cúi sát xuống đất.
– Có vết máu cũ. Ai đó đã cố lau đi, nhưng vẫn còn vết nâu trên đá.
Sương ghi lại tất cả, nét vẽ thoăn thoắt trên giấy.
– Ngươi nghĩ sao về chuyện này?
– Ta nghĩ… cô nô tỳ không chết vì ngã. Trên cổ tay có vết cào, quanh đây lại có dấu chân nhỏ. Có thể, hung thủ là nữ, hoặc cố tình ngụy tạo như vậy.
– Ngươi từng học y?
– Ta chỉ biết chút ít. – Tịnh Lan mỉm cười, ánh mắt lấp lánh vẻ bí hiểm.
Một hồi trống vang lên phía xa, báo hiệu canh giờ mới. Họ vội vàng thu dọn, trở về nhà khách trước khi người hầu tỏa ra dọn dẹp vườn cấm.
*
Bữa sáng trong đại sảnh diễn ra trong không khí nặng nề. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Ánh sáng chiếu lên bộ xiêm y cầu kỳ, làm nổi bật vẻ quyền uy lạnh lùng. Lão thái giám Vương Đức đứng hầu sau lưng, tay cầm quạt xếp, miệng cười nhạt.
Tịnh Lan, Vân Cơ, Sương và Nguyệt Minh ngồi ở bàn phụ, lặng lẽ quan sát. Trong làn hương trà, Sương ghé sát Nguyệt Minh, hỏi nhỏ:
– Quý phu nhân từng ghé vườn cấm đêm qua?
– Không rõ. Nhưng sáng nay, bà ta cho người dọn dẹp kỹ lưỡng hơn thường lệ. Dường như có điều gì khiến bà ta lo ngại.
Uyển Nhi, tiểu thư mà Sương được giao vẽ chân dung, xuất hiện bên cạnh, gương mặt phớt lạnh, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ dè chừng.
– Diệp cô nương, hôm nay ta không muốn ngồi lâu. Vẽ nhanh lên.
– Tất nhiên. – Sương đáp, mỉm cười thân thiện.
Cô theo Uyển Nhi vào phòng vẽ, nơi ánh sáng dịu dàng hắt qua lớp rèm mỏng. Trong lúc Uyển Nhi ngồi im, Sương vừa vẽ, vừa trò chuyện:
– Tiểu thư, cô biết gì về nô tỳ chết đêm trước?
Uyển Nhi thoáng giật mình, rồi lạnh lùng đáp:
– Chuyện đó không liên quan đến ta. Trong lâu đài này, ai cũng có số phận của mình. Nô tỳ chết thì sẽ có nô tỳ khác thay thế.
– Nhưng cô ấy từng là người thân tín của tiểu thư, phải không?
Uyển Nhi im lặng một lúc lâu, rồi buông một câu:
– Thứ gì đã chết, hãy để nó nằm yên trong đất.
Sương nhìn kỹ vào ánh mắt Uyển Nhi, nhận ra trong đó ẩn giấu nỗi sợ hãi không thể che giấu. Nàng đặt bút xuống, thở dài:
– Nếu có ai thực sự quan tâm đến số phận người đã khuất, có lẽ mọi bi kịch đã khác.
Uyển Nhi quay đi, giọng nghẹn lại:
– Ngươi không hiểu đâu. Ở đây, lòng tốt là thứ xa xỉ.
*
Sương rời khỏi phòng vẽ, lòng nặng trĩu. Nàng men theo hành lang, vô tình gặp Vân Cơ đang đứng dưới mái hiên, ánh mắt hướng về phía vườn cấm.
– Có phát hiện gì mới không? – Sương hỏi, giọng trầm hẳn.
– Ta vừa gặp một nô tỳ cũ của Uyển Nhi. Cô ta bảo, trước khi chết, nô tỳ kia từng xin nghỉ việc, nói mình bị ai đó dọa dẫm.
– Dọa bằng gì?
– Một loại hương hoa lạ. – Vân Cơ nói, mắt ánh lên vẻ nghi hoặc. – Cô ta bảo, mỗi đêm đều có mùi hương ấy quanh giường ngủ, khiến cô ấy ác mộng liên miên.
Sương lặng người, nhớ lại cảm giác quẩn quanh của mùi hoa Bán Linh.
– Có lẽ mọi chuyện đều bắt đầu từ loài hoa ấy.
Tịnh Lan xuất hiện phía sau, giọng dịu dàng:
– Chúng ta cần tìm hiểu nguồn gốc của hoa Bán Linh trong lâu đài. Nếu nó thực sự tuyệt chủng, ai đã đem nó trở lại? Và vì mục đích gì?
Vân Cơ gật đầu, ánh mắt cương quyết.
– Đêm nay, ta sẽ lẻn vào kho dược liệu. Có thể tìm thấy gì đó về hoa độc.
Sương cười rạng rỡ, ánh mắt bừng sáng:
– Ta sẽ vẽ lại tất cả những gì tìm được. Bức tranh này sẽ không chỉ là chân dung, mà là chân tướng.
*
Đêm xuống. Ánh trăng rọi qua song cửa, trải dài thành vệt bạc trên nền gạch lạnh. Trong phòng khách, bốn người tụ lại, trao đổi thông tin thu lượm được trong ngày. Nguyệt Minh bày lên bàn một tập sách cổ, bìa đã sờn mép.
– Đây là ghi chép về các loài hoa độc của lâu đài. Ta tìm thấy trong kho sách phủ bụi. – Nguyệt Minh nhẹ giọng, lật từng trang. – Trong này, Bán Linh từng được trồng ở vườn cấm, nhưng bị diệt sạch từ đời trước vì quá nguy hiểm.
Tịnh Lan chăm chú đọc, môi mím lại thành đường mảnh.
– Trong sách ghi, Bán Linh có thể chế thành hương khí điều khiển ý chí người khác, nhưng nếu dùng sai, sẽ khiến người trúng độc phát cuồng, thậm chí tự sát.
Vân Cơ cau mày:
– Như vậy, nô tỳ kia có thể bị ép ngửi hương Bán Linh, rồi tự tìm đến cái chết?
– Hoặc… bị ai đó điều khiển, nhằm che giấu sự thật phía sau. – Sương nói, mắt lóe lên tia sắc sảo.
Nguyệt Minh lật tiếp một trang, chỉ vào dòng chú thích:
– Có một ghi chú lạ. Bán Linh chỉ nở khi đất thấm máu người. Nếu đúng, hung thủ đã chuẩn bị từ trước, dùng chính máu nô tỳ để kích hoa nở, rồi lợi dụng hoa che giấu tội ác.
Không khí trở nên nặng nề. Bốn người im lặng, mỗi người mang theo một suy nghĩ riêng.
Tiếng chuông canh ba vang lên xa xôi. Sương đứng dậy, ánh mắt rực sáng như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây dày đặc.
– Ta tin, sự thật sẽ không thể bị chôn vùi mãi. Nếu cần, ta sẽ vẽ lại từng giọt máu, từng cánh hoa, cho đến khi chân tướng hiện ra.
Tịnh Lan nhìn Sương thật lâu, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp chưa từng có. Ánh mắt nàng dịu lại, như có một tia nắng len vào tận đáy tâm hồn bị bóng tối che phủ bấy lâu.
Vân Cơ xiết chặt chuôi kiếm, ánh mắt hướng về phía cánh cửa sổ mở hé. Ngoài kia, khu vườn hoa độc vẫn im lặng, nhưng trong bóng tối, những cánh hoa Bán Linh như đang rung lên, chờ đợi một cơn gió lạ sẽ làm lộ ra mọi bí mật bị vùi sâu.
Trong bóng đêm, một bóng người lặng lẽ lướt qua hành lang, tấm áo choàng tối màu che khuất gương mặt. Bước chân ấy dừng lại trước phòng của bốn người, rồi biến mất vào màn sương dày đặc.
Bên trong, Sương cầm bức vẽ hoa Bán Linh, nhìn thật lâu, đôi mắt ánh lên nỗi quyết tâm không thể lay chuyển. Tịnh Lan đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng siết chặt – một động tác nhỏ nhưng đủ gửi gắm trọn vẹn niềm tin.
Gió ngoài vườn thổi mạnh, cuốn theo mùi hương lạ, như báo hiệu một khúc quanh mới đang chờ phía trước. Những bí ẩn về hoa độc, về cái chết oan khuất, và cả về chính thân phận của mỗi người – đang dần hiện ra dưới ánh nắng mỏng manh xuyên qua màn sương lâu đài.
Tiếng động khẽ vang lên từ phía sau tường. Trong bóng tối, một đôi mắt lạnh lùng dõi theo từng bước chân bốn người, chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay.
Bên ngoài cửa sổ, cánh hoa Bán Linh rung lên nhè nhẹ, soi bóng xuống nền đá xanh, để lại một dấu hỏi lớn chưa ai giải đáp được trong màn đêm chưa kịp tan.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!