Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 61-1: Phó thác lúc lâm chung
Rốt cục anh phải thừa nhận, anh hoàn toàn, vĩnh viễn, đã mất cô.
Mà vĩnh viễn, rốt cuộc chỉ có Thượng Đế mới biết được, có xa lắm không...
Cho tới giờ khắc này, anh mới hiểu được: con người khi còn sống, ai cũng có một số điều bí mật mà không thể nói ra được, có sự tiếc nuối mà không bao giờ có thể lấy lại được, có những mơ ước mà bản thân không thể chạm đến được, có một tình yêu suốt đời không thể quên được.
Trong lòng anh có một bí mật mà không thể nói ra được - Anh sớm đã yêu cô, thậm chí anh đã động tâm với cô dường như còn sớm hơn cả cô nữa.
Trong cuộc sống của anh có nỗi tiếc nuối mà anh không thể lấy lại được - Đó là đứa con đã bị anh g**t ch*t một cách tàn nhẫn, và trong một đêm đông, anh đã trơ mắt nhìn cô bị đánh, bị đuổi đi.
Cả đời này anh có một mơ ước nhưng không bao giờ chạm vào được - Anh mơ ước được kết hôn với cô, sinh ra một đứa con thuộc về hai người bọn họ, được nhìn thấy cô luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc, không một chút phiền não.
Cuộc đời này có một người mà anh yêu tha thiết không thể nào quên được - chỉ có một người duy nhất, cô có một cái tên khi đọc lên nghe cực kỳ êm tai, cô đã từng rất thích cười, cô đã từng rất thương anh, tên của cô là Văn Tương Tư.
Dây đàn đứt khi ca đến câu cuối! Cuối cùng cũng không thể biết được là ai đã phụ ai trước...
******************
Một tháng sau, ở Hàng Châu.
Cánh cửa sổ bằng gỗ trên khung cửa chạm trổ hoa văn chỉ mở một nửa. Qua khung cửa sắt hoa văn đó nhìn vào bên trong, có thể lờ mờ nhìn thấy một chiếc giường gỗ táo lớn kiểu cổ đã cũ kỹ. Quanh bốn góc giường cắm bốn chiếc gậy trúc thẳng đứng để móc bốn góc của chiếc màn màu vàng nhạt. Hai cánh màn được mắc lên hai cái móc treo bằng đồng ở hai bên nên có thể nhìn thấy được người đang nằm trên chiếc giường đó.
Cô đang chìm sâu trong giấc ngủ, mái tóc đen nhánh buông xòa xung quanh, loáng thoáng có thể nhìn thấy được trên gương mặt bên trái của cô có lớp băng gạc che khuất. Gương mặt chỉ còn hé lộ ra một phần kia vốn dĩ ngày trước rất xinh đẹp đáng yêu, giờ đây trở nên gầy guộc, khô héo, đến mức không thể nhận ra nổi gương mặt của ngày xưa, dù chỉ một mảy may chút xíu.
Giữa lúc đó, đột nhiên cánh cửa gỗ phòng ngủ bị hai bàn tay nhỏ bé trắng trẻo mũm mĩm đẩy ra. Một cô bé bộ dạng chừng độ hơn một tuổi đi vào, hình như bé chỉ vừa mới chập chững biết đi, nên bước chân của bé còn loạng choạng nghiêng ngả. Mái tóc của cô bé hơi hoe hoe vàng, nhưng lại mềm mại như ánh sáng được cắt theo kiểu trẻ con để rủ xuống ngang trán phía trên đôi lông mày. Đôi mắt cô bé to sáng lung linh bức người.
"Mẹ, mẹ..." Cô bé đi đến bên giường, ghé mặt vào trên giường lớn duỗi dài cánh tay ra cố túm lấy cánh tay của mẹ. Cô bé phải hao phí mất bao nhiêu sức lực bú sữa của mình, phải kiễng mũi chân cao hơn chút nữa mới cầm được ngón tay của mẹ. Nặc Nặc lắc tay Tương Tư, giọng nói vẫn còn non nớt tiếp tục gọi: "Mẹ mẹ..."
Mà vĩnh viễn, rốt cuộc chỉ có Thượng Đế mới biết được, có xa lắm không...
Cho tới giờ khắc này, anh mới hiểu được: con người khi còn sống, ai cũng có một số điều bí mật mà không thể nói ra được, có sự tiếc nuối mà không bao giờ có thể lấy lại được, có những mơ ước mà bản thân không thể chạm đến được, có một tình yêu suốt đời không thể quên được.
Trong lòng anh có một bí mật mà không thể nói ra được - Anh sớm đã yêu cô, thậm chí anh đã động tâm với cô dường như còn sớm hơn cả cô nữa.
Trong cuộc sống của anh có nỗi tiếc nuối mà anh không thể lấy lại được - Đó là đứa con đã bị anh g**t ch*t một cách tàn nhẫn, và trong một đêm đông, anh đã trơ mắt nhìn cô bị đánh, bị đuổi đi.
Cả đời này anh có một mơ ước nhưng không bao giờ chạm vào được - Anh mơ ước được kết hôn với cô, sinh ra một đứa con thuộc về hai người bọn họ, được nhìn thấy cô luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc, không một chút phiền não.
Cuộc đời này có một người mà anh yêu tha thiết không thể nào quên được - chỉ có một người duy nhất, cô có một cái tên khi đọc lên nghe cực kỳ êm tai, cô đã từng rất thích cười, cô đã từng rất thương anh, tên của cô là Văn Tương Tư.
Dây đàn đứt khi ca đến câu cuối! Cuối cùng cũng không thể biết được là ai đã phụ ai trước...
******************
Một tháng sau, ở Hàng Châu.
Cánh cửa sổ bằng gỗ trên khung cửa chạm trổ hoa văn chỉ mở một nửa. Qua khung cửa sắt hoa văn đó nhìn vào bên trong, có thể lờ mờ nhìn thấy một chiếc giường gỗ táo lớn kiểu cổ đã cũ kỹ. Quanh bốn góc giường cắm bốn chiếc gậy trúc thẳng đứng để móc bốn góc của chiếc màn màu vàng nhạt. Hai cánh màn được mắc lên hai cái móc treo bằng đồng ở hai bên nên có thể nhìn thấy được người đang nằm trên chiếc giường đó.
Cô đang chìm sâu trong giấc ngủ, mái tóc đen nhánh buông xòa xung quanh, loáng thoáng có thể nhìn thấy được trên gương mặt bên trái của cô có lớp băng gạc che khuất. Gương mặt chỉ còn hé lộ ra một phần kia vốn dĩ ngày trước rất xinh đẹp đáng yêu, giờ đây trở nên gầy guộc, khô héo, đến mức không thể nhận ra nổi gương mặt của ngày xưa, dù chỉ một mảy may chút xíu.
Giữa lúc đó, đột nhiên cánh cửa gỗ phòng ngủ bị hai bàn tay nhỏ bé trắng trẻo mũm mĩm đẩy ra. Một cô bé bộ dạng chừng độ hơn một tuổi đi vào, hình như bé chỉ vừa mới chập chững biết đi, nên bước chân của bé còn loạng choạng nghiêng ngả. Mái tóc của cô bé hơi hoe hoe vàng, nhưng lại mềm mại như ánh sáng được cắt theo kiểu trẻ con để rủ xuống ngang trán phía trên đôi lông mày. Đôi mắt cô bé to sáng lung linh bức người.
"Mẹ, mẹ..." Cô bé đi đến bên giường, ghé mặt vào trên giường lớn duỗi dài cánh tay ra cố túm lấy cánh tay của mẹ. Cô bé phải hao phí mất bao nhiêu sức lực bú sữa của mình, phải kiễng mũi chân cao hơn chút nữa mới cầm được ngón tay của mẹ. Nặc Nặc lắc tay Tương Tư, giọng nói vẫn còn non nớt tiếp tục gọi: "Mẹ mẹ..."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trận đòn tàn nhẫn
Chương 2: 2-1: Tuyệt vọng (1)
Chương 3: 3: Cô hãy biến đi
Chương 4: 4: Nỗi đau
Chương 5: 5: Kiếp này không gặp nữa
Chương 6: 6: Là tôi không xứng đáng
Chương 7: 7: Làm như không thấy
Chương 8: 8: Không thể yên lòng
Chương 9: 9: Sợ hãi
Chương 10: 10: Độc ác, tàn bạo
Chương 11: 11: Lấy lòng
Chương 12: 12: Cưỡng bức đầy biến thái
Chương 13: 13: Nhiệt tình như lửa
Chương 14: 14: Người con gái can đảm
Chương 15: 15: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (1)
Chương 16: 16-1: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (3)
Chương 17: 17: Tất cả người đẹp đều giống như mây
Chương 18: 18: Một chút ngọt ngào nho nhỏ
Chương 19: 19: Buông tay cũng không được quay đầu lại
Chương 20: 20: Hóa ra là trừng phạt đúng tội
Chương 21: 21: Dần dần để ý
Chương 22: 22: Anh có thích em không?
Chương 23: 23: Xả thân vì cô
Chương 24: 24: Không thỏa mãn được em?
Chương 25: 25: Dạy dỗ cô gái nhỏ
Chương 26: 26
Chương 27: 27-1: Lẻ loi trong căn phòng
Chương 28: 28-1
Chương 29: 29-1
Chương 30: 30
Chương 31: 31: Con gái dịu dàng hiếu thuận
Chương 32: 32
Chương 33: 33: Trốn tránh và giận đánh Đỗ Phương Phương
Chương 34: 34
Chương 35: 35: Mọi người đều xa lánh
Chương 36: 36-1: Đi gặp cô
Chương 37: 37-1: Coi như người lạ
Chương 38: 38-1: Tư Tư, anh đồng ý với em, anh sẽ buông tay
Chương 39: 39
Chương 40: 40-1
Chương 41: 41-1
Chương 42: 42
Chương 43: 43-1: Gặp lại nhau trong lúc khốn cùng
Chương 44: 44-1: Nụ hôn chung tình
Chương 45: 45-1: Không một ai biết những lúc mềm yếu
Chương 46: 46-1: Tư Tư, nếu như em không ngoan
Chương 47: 47-1: Thủ đoạn tàn ác cũ của người đàn ông
Chương 48: 48-1: Cưỡng bức vì mất khống chế
Chương 49: 49-1: Chuyện xưa của chúng ta chấm dứt
Chương 50: 50: Trời mưa cả đêm
Chương 51: 51: Ngủ cùng nhau
Chương 52: 52: Một lần cuối cùng...
Chương 53: 53: Đêm cuồng loạn
Chương 54: 54: Làm cho ly biệt
Chương 55: 55-1: Không thể buông tha (1)
Chương 56: 56-1: Thở dài một tiếng, hồng nhan bạc mệnh
Chương 57: 57-1: Hồng tiêu hương tàn (1)
Chương 58: 58-1: Hồng tiêu hương tàn
Chương 59: 59-1: Điêu linh (1)
Chương 60: 60-1: Mãi mãi có xa lắm không?
Chương 61: 61-1: Phó thác lúc lâm chung
Chương 62: 62-1: Cha con gặp nhau (1)
Chương 63: 63-1: Cha con gặp lại nhau (2) – Dỗ dành con gái
Chương 64: 64-1: Đi tìm mẹ
Chương 65: 65-1: Tương Tư đã chết?
Chương 66: 66-1: Không cách nào thừa nhận nổi
Chương 67: 67-1: Không còn mẹ
Chương 68: 68-1: Muốn dùng tính mệnh đổi cô ở lại một ngày
Chương 69: 69-1: Không bỏ qua bất kỳ một việc gì
Chương 70: 70-1: Trái tim rắn rết
Chương 71: 71-1: Nặc Nặc bé nhỏ đáng thương
Chương 72: 72-1: Chọc thủng bộ mặt thật của cô và cắt đứt hoàn toàn
Chương 73: 73-1: Tôi bằng lòng bỏ đi tất cả
Chương 74: 74-1: Nổi giận (1)
Chương 75: 75-1: Nổi giận (2)
Chương 76: 76-1: Nổi giận (3)
Chương 77: 77-1: Nổi giận (4)
Chương 78: 78-1: Nổi giận (5)
Chương 79: 79-1: Nổi giận (6)
Chương 80: 80-1: Cũng đi Tam Á
Chương 81: 81-1: Ngẫu nhiên gặp nhau ở bờ biển
Chương 82: 82: Mẹ con gặp mặt
Chương 83: 83-1: Gặp nhau mà như trong mơ (1)
Chương 84: 84: Chính là mẹ
Chương 85: 85: Trong bệnh viện
Chương 86: 86: Giữ cô ở lại
Chương 87: 87: Làm thế nào để giữ được anh
Chương 88: 88: Sự thật
Chương 89: 89: Đi tìm sự thật và trở về nhà
Chương 90: 90: Vậy còn dì thì sao?
Chương 91: 91-1: Bóng dáng xưa (1)
Chương 92: 92-1: Trong lòng hỗn loạn (1)
Chương 93: 93-1: Chuyện cũ ở thành phố A (1)
Chương 94: 94-1: Truy tìm manh mối (1)
Chương 95: 95-1: Truy tìm manh mối và chiếc thòng lọng (1)
Chương 96: 96-1: Chuyện xảy ra thật kinh hoàng (1)
Chương 97: 97-1: Giọt nước tràn ly
Chương 98: 98: Giọt nước tràn ly (2)
Chương 99: 99: Bị mất khống chế
Chương 100: 100-1: Mắt xích cuối cùng
Chương 101: 101: Hồi phục trí nhớ
Chương 102: 102: Bỏ trốn
Chương 103: 103: Một nhà ba người
Chương 104: 104: Chúng ta về nhà thôi
Chương 105: 105: Cô không muốn gặp anh
Chương 106: 106: Làm sao giữ được cô ở lại
Chương 107: 107: Âm thầm quan tâm
Chương 108: 108: Thuận theo ý cô
Chương 109: 109: Ra đi
Chương 110: 110: Thời gian trôi qua
Chương 111: 111: Đại Kết Cục một
Chương 112: 112-1: Đại Kết Cục hai
Chương 113: 113: Đại Kết Cục ba
Chương 114: 114: Đại Kết Cục bốn
Chương 115: 115: Đại Kết Cục năm
Chương 116: 116: Đại Kết Cục sáu (1)
Chương 117: 117: Đại Kết Cục thượng
Chương 118: 118: Đại Kết Cục trung – Mọi việc đều tốt đẹp
Chương 119: 119: Đại Kết Cục hạ - Mọi việc đều tốt đẹp
Chương 120: 120: Ngoại truyện nóng bỏng - 1: Bộ đồng phục quyến rũ
Chương 121: 121: Ngoại truyện nóng bỏng - 2: Cảnh phong tình trong phòng tắm
Chương 122: 122: Ngoại truyện nóng bỏng - 3: Khó có thể ngăn cản
Chương 123: 123: Ngoại truyện nóng bỏng - 4: Lửa cháy lan ra đồng cỏ một mảnh
Chương 124: 124: Ngoại truyện nóng bỏng - 5: Người mặc trang phục hầu gái kia đâu phải là bà xã của anh
Chương 125: 125: Ngoại truyện nóng bỏng - 6: Bộ dáng em thế này anh không thích sao?
Chương 126: 126: Ngoại truyện nóng bỏng - 7: Quả thực là quá khó coi...
Chương 127: 127: Ngoại truyện nóng bỏng - 8: Sẽ... ở trên bàn sao?
Chương 128: 128: Ngoại truyện nóng bỏng - 9: Đêm mất hồn...
Chương 129: 129: Ngoại truyện nóng bỏng - 10: Dáng vẻ của nữ vương
Chương 130: 130: Ngoại truyện nóng bỏng - 11: Vì anh, em có thể làm bất cứ việc gì
Chương 131: 131: Ngoại truyện nóng bỏng - 12: Ánh mắt của ông xã nhà cô tràn đầy thú tính...
Chương 132: 132: Ngoại truyện nóng bỏng - 13: Như hổ như sói.. (1)
Chương 133: 133: Ngoại truyện nóng bỏng - 14: Như hổ như sói (2)
Chương 134: 134: Ngoại truyện nóng bỏng - 15: Hạnh phúc của chúng ta
Chương 135: 135: Ngoại truyện nóng bỏng - 16: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (1)
Chương 136: 136: Ngoại truyện nóng bỏng - 17: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (2)
Chương 137: 137: Ngoại truyện nóng bỏng - 17 (tiếp theo và hết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp