Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 277: Sông Âm
Edit/ Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Hai “người” này một trước một sau đi vào hang núi.
Hang núi quanh co khúc khuỷu, họ lại không chút nào chần chờ, vẫn luôn đi tới chỗ sâu nhất trong hang núi, nơi đó, truyền đến tiếng nước chảy róc rách, dường như có một con sông yên tĩnh không tiếng động chảy qua, tiếng nước tí tách truyền đến từ nóc hang, từ mặt đất, đó là tiếng nước ngầm chảy.
Bên trong hang núi này quả thật có một con sông.
Một con sông chỉ hiện ra vào ban đêm, chỉ xuất hiện tại thời điểm đặc biệt.
Nước sông lẳng lặng chảy xuôi, vô số bóng trắng gào thét chói tai xẹt qua bên cạnh, bóng trắng càng lúc càng nhiều, khiến bốn phía nổi lên sương trắng, bởi vì có sông, khiến cho chung quanh lại càng thêm lạnh.
Hai người đàn ông, hoặc là nên nói một người đàn ông, một thiếu niên, đứng ở bờ sông.
Trên mặt sông tràn ngập khí đen, không phân rõ được khí đen này rốt cuộc là bốc lên từ mặt sông, hay là do nước sông vốn đã quá đen quá nồng, thế nên tràn ra từng luồng khí đen, khí đen cùng nước đen hòa làm một, rồi lại phân ra rõ ràng.
Những bóng trắng đó muốn tới gần con sông kia, rồi lại dường như kiêng kị điều gì đó.
Trong nước sông tĩnh mịch, đột nhiên truyền đến một tiếng động xôn xao nhẹ nhàng, giống như một hòn đá bị ném vào dòng nước, gợn nước nổi lên, giữa những làn sóng ấy, có thể nhìn thấy một người lúc chìm lúc nổi giữa dòng nước đen. Theo dòng nước, người kia càng lúc càng gần, mặt cậu hướng xuống, hơn nửa thân thể không chìm xuống nước. Nếu là ở bên ngoài, chỉ sợ sẽ là một cái xác chết trôi.
Nước đen không ngấm vào trong thân thể cậu, khí đen lại di chuyển khắp thân thể. Tưởng rằng đó là một xác nam chết trôi nhưng thân thể lại khẽ khàng run rẩy, dường như đang phải chịu đau đớn không cách nào giải thoát được, những cái bóng trắng không có cách nào tới gần nước đen, lại bắt lấy cậu trai kia, kéo cậu ra khỏi mặt nước, rồi lại vứt vào, không ngừng lặp lại động tác buồn tẻ này, mà mỗi một lần như thế, thân thể cậu trai ấy đều càng run rẩy kịch liệt một hồi.
Hai người đứng bên bờ lẳng lặng mà nhìn người nọ nổi trong nước.
Không biết đã bao lâu.
Có một thanh âm vang lên, rất nhẹ, rất khẽ truyền đến.
Cẩn thận nghe mới phát hiện là hai đàn ông đứng ở bên bờ sông đang nói chuyện.
Cậu trai thiếu niên nhẹ giọng nói, “Đại gia gia, còn phải bao lâu nữa?”
Người đàn ông ôm đứa bé buông tay ra, đứa trẻ trong ngực kẻ ấy liền bay lên giữa không trung, đuổi theo những cái bóng trắng đó, “Ba đến năm năm.”
Ánh mắt cậu trai trẻ tuổi giống như ma trơi, “Có chút hơi lâu.”
Người đàn ông lớn tuổi hơn nhìn cậu thiếu niên trong nước nói, “Đối với Ngụy Hân mà nói thì lâu lắm, nhưng đối với người nhà họ Ngụy đã đợi hơn ba trăm năm thì chẳng lâu chút nào.”
Cậu trai trẻ tuổi tựa hồ thở dài một tiếng, “Đúng vậy.”
Chung quanh lại yên tĩnh, một lát sau, cậu trai còn nói, “Cháu và cậu ấy có cùng số mạng.” Cậu ta dường như nhớ ra cái gì đó, giữa mày cũng có chút nét thống khổ.
Giọng người đàn ông lớn tuổi rất thấp, “Cuối cùng rồi sẽ có ngày giải thoát mà thôi.”
Cậu trai ngẩng đầu, nở nụ cười một chút, nụ cười kia lạnh đến mức khiến người từ trong đáy lòng giác nổi lên một luồng khí lạnh, “Nhưng mà nếu cháu chẳng mong được giải thoát thì sao?”
Nếu giải thoát rồi, thì làm sao tìm được người nọ, làm sao quấn lấy anh ấy được.
Người đàn ông lớn tuổi nhìn cậu một cái, “Bản thân cháu nguyện ý là tốt rồi.”
Cậu trai trẻ tuổi nhìn người thiếu niên dưới nước, người nọ vốn là đang nổi trong nước, không hề có động tĩnh gì bỗng nhiên động đậy, giãy dụa không ngừng, dường như muốn thoát khỏi lực hút từ nước sông, di động hướng về bờ sông, “Rốt cục lại sống thêm được một đêm, sông âm này cũng có tác dụng, âm khí chiếm hồn, sát khí xâm thể, dưỡng xong, liền thành không người không quỷ không xác, tổ tiên Ngụy gia chúng ta thật đúng là thông minh.” Trong lời nói của cậu ta mang theo chút gay gắt.
Chàng trai trong nước đã lên bờ, nước trên người nhỏ tí tách trên mặt đất, cậu trực tiếp đi về phía cửa sơn động, lúc đi ngang qua hai người đàn ông trên bờ, cậu liếc nhìn bọn họ một cái, lại không nói gì, mà tiếp tục đi tới.
Người đàn ông lớn tuổi chờ cậu đi rồi mới nói với thiếu niên bên cạnh, “Đi thôi.”
Hết thảy chuyện xảy ra trong hang núi không có bất kỳ kẻ nào thấy được.
Có lẽ không phải không ai biết, chẳng qua người biết, cũng tuyệt sẽ không nói ra.
Ngụy Thời chờ ở nhà, đầu cứ thấp dần thấp dần, cơn buồn ngủ nổi lên, đột nhiên, đầu của gục mạnh qua một bên, người lập tức giật mình tỉnh lại, trong phòng có đốt một ngọn nến, đã cháy hơn phân nửa, giọt nến nhỏ xuống trên mặt bàn, anh nhìn xuống đồng hồ trên tay, đã gần ba giờ rưỡi sáng, mà Ngụy Hân còn chưa trở về.
Ngụy Thời đẩy ghế dựa ra, trong đêm phát ra tiếng lộc cộc, làm cho tim người nhảy mạnh lên.
Lúc này, cửa phòng khép hờ cũng bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Thân ảnh mang theo chút hơi nước, khí lạnh đứng ở cửa, là Ngụy Hân đã về.
Ngụy Thời nhìn thoáng qua Ngụy Hân.
Sắc mặt của cậu rất trắng, dường như lộ ra một luồng khí đen, quần áo trên người giống như thấm ướt, dán trên người cậu, buộc quanh đường cong cơ thể thiếu niên gầy gò.
Ngụy Thời giống như phụ huynh vừa lo lắng vừa tức giận, chất vấn đứa con không nghe lời, “Đã trễ thế này còn đi đâu vậy? Khuya khoắt mới trở về? Cũng không nói với người trong nhà một tiếng.”
Ngụy Hân theo thường lệ không nói được một lời.
Ngụy Thời thật sự là không có cách nào với tính cách như thế này của cậu, mắng chẳng có tác dụng, đánh, lớn như vậy mà còn đánh thì cũng không tốt lắm, nói chuyện nhẹ nhàng với nó, nó để lời vào tai này rồi ra tai kia, thật sự là làm như thế nào cũng không đúng, Ngụy Thời cảm thấy mình tuy rằng còn chưa có sinh con, nhưng là đã hiểu rõ tâm tình của các vị phụ huynh bị con mình chọc cho nổi trận lôi đình.
Lại nói, anh cũng không đành lòng nghiêm khắc với Ngụy Hân. Dù sao cậu cũng mất tích lâu lắm với về được.
Suy nghĩ muốn đối xử tốt với cậu một chút đã chiếm lấy lần lớn đầu óc Ngụy Thời
Cho nên, Ngụy Thời chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ.
Anh đứng lên, đi tới chỗ tủ quần áo, lấy đồ mình mua trong chuyến đi thành phồ lần này cho Ngụy Hân, đồng thời nhét q**n l*t vào trong tay Ngụy Hân, miệng lầm bầm, “Đi, thay đồ ướt trên người ra, lớn như vậy rồi cũng không biết tự chăm sóc bản thân một chút.”
Ngụy Hân cầm quần áo, đứng ở nơi đó nửa ngày không động.
Ngụy Thời nhíu mày, “Thay nhanh lên, còn chần chờ đứng ở đó làm cái gì.” Bỗng nhiên, Ngụy Thời giống như nghĩ ra cái gì đó, nhíu mày, lộ ra một nụ cười xấu xa, “Chẳng lẽ là ngại ngùng cởi hết đồ ra trước mặt anh trai em, em không nói sớm cơ mà có nói sớm anh cũng sẽ không đi ra ngoài, lại đây, lại đây, anh giúp em một tay, lúc em còn bé đều là anh giúp em c** q**n áo, ngay cả tắm đều là anh giúp em tắm, ngại ngùng cái gì thế, chỗ nào trên người em mà anh chưa từng thấy qua, ngay cả thằng nhỏ của em …”
Ngụy Thời vừa nói vừa thật sự đi về phía Ngụy Hân, nhìn cái kia tư thế, quả thật là định giúp Ngụy Hân c** q**n áo.
Thân thể Ngụy Hân dường như có chút cứng ngắc, cậu giơ tay lên, cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm xuống.
Lồng ngực tr*n tr**, trắng nõn lộ ra, vòng eo nho nhỏ bên dưới, cùng với cái mông nhểnh lên, tuy rằng còn mang theo chút thơ ngây cùng gầy yếu của thiếu niên, nhưng cũng đã có hình dáng đàn ông.
Ngụy Thời cười hì hì tiến tới, bất ngờ sờ sờ bụng Ngụy Hân, gật đầu nói.
“Không tồi, còn có chút cơ bụng.”
Hai “người” này một trước một sau đi vào hang núi.
Hang núi quanh co khúc khuỷu, họ lại không chút nào chần chờ, vẫn luôn đi tới chỗ sâu nhất trong hang núi, nơi đó, truyền đến tiếng nước chảy róc rách, dường như có một con sông yên tĩnh không tiếng động chảy qua, tiếng nước tí tách truyền đến từ nóc hang, từ mặt đất, đó là tiếng nước ngầm chảy.
Bên trong hang núi này quả thật có một con sông.
Một con sông chỉ hiện ra vào ban đêm, chỉ xuất hiện tại thời điểm đặc biệt.
Nước sông lẳng lặng chảy xuôi, vô số bóng trắng gào thét chói tai xẹt qua bên cạnh, bóng trắng càng lúc càng nhiều, khiến bốn phía nổi lên sương trắng, bởi vì có sông, khiến cho chung quanh lại càng thêm lạnh.
Hai người đàn ông, hoặc là nên nói một người đàn ông, một thiếu niên, đứng ở bờ sông.
Trên mặt sông tràn ngập khí đen, không phân rõ được khí đen này rốt cuộc là bốc lên từ mặt sông, hay là do nước sông vốn đã quá đen quá nồng, thế nên tràn ra từng luồng khí đen, khí đen cùng nước đen hòa làm một, rồi lại phân ra rõ ràng.
Những bóng trắng đó muốn tới gần con sông kia, rồi lại dường như kiêng kị điều gì đó.
Trong nước sông tĩnh mịch, đột nhiên truyền đến một tiếng động xôn xao nhẹ nhàng, giống như một hòn đá bị ném vào dòng nước, gợn nước nổi lên, giữa những làn sóng ấy, có thể nhìn thấy một người lúc chìm lúc nổi giữa dòng nước đen. Theo dòng nước, người kia càng lúc càng gần, mặt cậu hướng xuống, hơn nửa thân thể không chìm xuống nước. Nếu là ở bên ngoài, chỉ sợ sẽ là một cái xác chết trôi.
Nước đen không ngấm vào trong thân thể cậu, khí đen lại di chuyển khắp thân thể. Tưởng rằng đó là một xác nam chết trôi nhưng thân thể lại khẽ khàng run rẩy, dường như đang phải chịu đau đớn không cách nào giải thoát được, những cái bóng trắng không có cách nào tới gần nước đen, lại bắt lấy cậu trai kia, kéo cậu ra khỏi mặt nước, rồi lại vứt vào, không ngừng lặp lại động tác buồn tẻ này, mà mỗi một lần như thế, thân thể cậu trai ấy đều càng run rẩy kịch liệt một hồi.
Hai người đứng bên bờ lẳng lặng mà nhìn người nọ nổi trong nước.
Không biết đã bao lâu.
Có một thanh âm vang lên, rất nhẹ, rất khẽ truyền đến.
Cẩn thận nghe mới phát hiện là hai đàn ông đứng ở bên bờ sông đang nói chuyện.
Cậu trai thiếu niên nhẹ giọng nói, “Đại gia gia, còn phải bao lâu nữa?”
Người đàn ông ôm đứa bé buông tay ra, đứa trẻ trong ngực kẻ ấy liền bay lên giữa không trung, đuổi theo những cái bóng trắng đó, “Ba đến năm năm.”
Ánh mắt cậu trai trẻ tuổi giống như ma trơi, “Có chút hơi lâu.”
Người đàn ông lớn tuổi hơn nhìn cậu thiếu niên trong nước nói, “Đối với Ngụy Hân mà nói thì lâu lắm, nhưng đối với người nhà họ Ngụy đã đợi hơn ba trăm năm thì chẳng lâu chút nào.”
Cậu trai trẻ tuổi tựa hồ thở dài một tiếng, “Đúng vậy.”
Chung quanh lại yên tĩnh, một lát sau, cậu trai còn nói, “Cháu và cậu ấy có cùng số mạng.” Cậu ta dường như nhớ ra cái gì đó, giữa mày cũng có chút nét thống khổ.
Giọng người đàn ông lớn tuổi rất thấp, “Cuối cùng rồi sẽ có ngày giải thoát mà thôi.”
Cậu trai ngẩng đầu, nở nụ cười một chút, nụ cười kia lạnh đến mức khiến người từ trong đáy lòng giác nổi lên một luồng khí lạnh, “Nhưng mà nếu cháu chẳng mong được giải thoát thì sao?”
Nếu giải thoát rồi, thì làm sao tìm được người nọ, làm sao quấn lấy anh ấy được.
Người đàn ông lớn tuổi nhìn cậu một cái, “Bản thân cháu nguyện ý là tốt rồi.”
Cậu trai trẻ tuổi nhìn người thiếu niên dưới nước, người nọ vốn là đang nổi trong nước, không hề có động tĩnh gì bỗng nhiên động đậy, giãy dụa không ngừng, dường như muốn thoát khỏi lực hút từ nước sông, di động hướng về bờ sông, “Rốt cục lại sống thêm được một đêm, sông âm này cũng có tác dụng, âm khí chiếm hồn, sát khí xâm thể, dưỡng xong, liền thành không người không quỷ không xác, tổ tiên Ngụy gia chúng ta thật đúng là thông minh.” Trong lời nói của cậu ta mang theo chút gay gắt.
Chàng trai trong nước đã lên bờ, nước trên người nhỏ tí tách trên mặt đất, cậu trực tiếp đi về phía cửa sơn động, lúc đi ngang qua hai người đàn ông trên bờ, cậu liếc nhìn bọn họ một cái, lại không nói gì, mà tiếp tục đi tới.
Người đàn ông lớn tuổi chờ cậu đi rồi mới nói với thiếu niên bên cạnh, “Đi thôi.”
Hết thảy chuyện xảy ra trong hang núi không có bất kỳ kẻ nào thấy được.
Có lẽ không phải không ai biết, chẳng qua người biết, cũng tuyệt sẽ không nói ra.
Ngụy Thời chờ ở nhà, đầu cứ thấp dần thấp dần, cơn buồn ngủ nổi lên, đột nhiên, đầu của gục mạnh qua một bên, người lập tức giật mình tỉnh lại, trong phòng có đốt một ngọn nến, đã cháy hơn phân nửa, giọt nến nhỏ xuống trên mặt bàn, anh nhìn xuống đồng hồ trên tay, đã gần ba giờ rưỡi sáng, mà Ngụy Hân còn chưa trở về.
Ngụy Thời đẩy ghế dựa ra, trong đêm phát ra tiếng lộc cộc, làm cho tim người nhảy mạnh lên.
Lúc này, cửa phòng khép hờ cũng bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Thân ảnh mang theo chút hơi nước, khí lạnh đứng ở cửa, là Ngụy Hân đã về.
Ngụy Thời nhìn thoáng qua Ngụy Hân.
Sắc mặt của cậu rất trắng, dường như lộ ra một luồng khí đen, quần áo trên người giống như thấm ướt, dán trên người cậu, buộc quanh đường cong cơ thể thiếu niên gầy gò.
Ngụy Thời giống như phụ huynh vừa lo lắng vừa tức giận, chất vấn đứa con không nghe lời, “Đã trễ thế này còn đi đâu vậy? Khuya khoắt mới trở về? Cũng không nói với người trong nhà một tiếng.”
Ngụy Hân theo thường lệ không nói được một lời.
Ngụy Thời thật sự là không có cách nào với tính cách như thế này của cậu, mắng chẳng có tác dụng, đánh, lớn như vậy mà còn đánh thì cũng không tốt lắm, nói chuyện nhẹ nhàng với nó, nó để lời vào tai này rồi ra tai kia, thật sự là làm như thế nào cũng không đúng, Ngụy Thời cảm thấy mình tuy rằng còn chưa có sinh con, nhưng là đã hiểu rõ tâm tình của các vị phụ huynh bị con mình chọc cho nổi trận lôi đình.
Lại nói, anh cũng không đành lòng nghiêm khắc với Ngụy Hân. Dù sao cậu cũng mất tích lâu lắm với về được.
Suy nghĩ muốn đối xử tốt với cậu một chút đã chiếm lấy lần lớn đầu óc Ngụy Thời
Cho nên, Ngụy Thời chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ.
Anh đứng lên, đi tới chỗ tủ quần áo, lấy đồ mình mua trong chuyến đi thành phồ lần này cho Ngụy Hân, đồng thời nhét q**n l*t vào trong tay Ngụy Hân, miệng lầm bầm, “Đi, thay đồ ướt trên người ra, lớn như vậy rồi cũng không biết tự chăm sóc bản thân một chút.”
Ngụy Hân cầm quần áo, đứng ở nơi đó nửa ngày không động.
Ngụy Thời nhíu mày, “Thay nhanh lên, còn chần chờ đứng ở đó làm cái gì.” Bỗng nhiên, Ngụy Thời giống như nghĩ ra cái gì đó, nhíu mày, lộ ra một nụ cười xấu xa, “Chẳng lẽ là ngại ngùng cởi hết đồ ra trước mặt anh trai em, em không nói sớm cơ mà có nói sớm anh cũng sẽ không đi ra ngoài, lại đây, lại đây, anh giúp em một tay, lúc em còn bé đều là anh giúp em c** q**n áo, ngay cả tắm đều là anh giúp em tắm, ngại ngùng cái gì thế, chỗ nào trên người em mà anh chưa từng thấy qua, ngay cả thằng nhỏ của em …”
Ngụy Thời vừa nói vừa thật sự đi về phía Ngụy Hân, nhìn cái kia tư thế, quả thật là định giúp Ngụy Hân c** q**n áo.
Thân thể Ngụy Hân dường như có chút cứng ngắc, cậu giơ tay lên, cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm xuống.
Lồng ngực tr*n tr**, trắng nõn lộ ra, vòng eo nho nhỏ bên dưới, cùng với cái mông nhểnh lên, tuy rằng còn mang theo chút thơ ngây cùng gầy yếu của thiếu niên, nhưng cũng đã có hình dáng đàn ông.
Ngụy Thời cười hì hì tiến tới, bất ngờ sờ sờ bụng Ngụy Hân, gật đầu nói.
“Không tồi, còn có chút cơ bụng.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Về nhà
Chương 2: Quyển 1 - 2: Tập tục xưa
Chương 3: Quyển 1 - 3: Trước khi là yêu
Chương 4: Quyển 1 - 4: Bức hôn
Chương 5: Quyển 1 - 5: Sính lễ
Chương 6: Quyển 1 - 6: Thành hôn
Chương 7: Quyển 1 - 7: Nghi lễ
Chương 8: Quyển 1 - 8: Kết âm
Chương 9: Quyển 1 - 9: Động phòng
Chương 10: Quyển 1 - 10: Hạ táng
Chương 11: Quyển 1 - 11: Tọa gia
Chương 12: Quyển 1 - 12: Phương thuốc cổ truyền
Chương 13: Quyển 1 - 13: Âm tửu
Chương 14: Quyển 1 - 14: Gông cùm xiềng xích
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thủy quỷ
Chương 16: Quyển 1 - 16: Tự tử – Con thừa tự
Chương 17: Quyển 1 - 17: Huyệt động
Chương 18: Quyển 1 - 18: Thủ thân
Chương 19: Quyển 1 - 19: Tẩu tà
Chương 20: Quyển 1 - 20: Hạ chú
Chương 21: Quyển 1 - 21: Lai lịch
Chương 22: Quyển 1 - 22: Hộ mẫu – Bảo vệ mẹ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Âm khí
Chương 24: Quyển 1 - 24: Làm bậy
Chương 25: Quyển 1 - 25: Nội tình
Chương 26: Quyển 1 - 26: Thu quỷ
Chương 27: Quyển 1 - 27: Táng ngọc
Chương 28: Quyển 1 - 28: Ngộ quỷ
Chương 29: Quyển 1 - 29: Đàn tràng
Chương 30: Quyển 1 - 30: Chiêu hồn
Chương 31: Quyển 1 - 31: Quỷ độn
Chương 32: Quyển 1 - 32: Phát si
Chương 33: Quyển 1 - 33: Hung sát
Chương 34: Quyển 1 - 34: Bóng trắng
Chương 35: Quyển 1 - 35: Tương sát
Chương 36: Quyển 1 - 36: Đột tử
Chương 37: Quyển 1 - 37: Mượn đường
Chương 38: Quyển 1 - 38: Đưa thần
Chương 39: Quyển 1 - 39: Trở về
Chương 40: Quyển 1 - 40: Bài vị
Chương 41: Quyển 1 - 41: Ở chung
Chương 42: Quyển 1 - 42: Lưỡng hại
Chương 43: Quyển 1 - 43: Đi dạo
Chương 44: Quyển 1 - 44: Mất hồn
Chương 45: Quyển 1 - 45: Phỏng vấn
Chương 46: Quyển 1 - 46: Lại vào
Chương 47: Quyển 1 - 47: Lấy mạng
Chương 48: Quyển 1 - 48: Lời thề
Chương 49: Quyển 1 - 49: Hoạt huyết
Chương 50: Quyển 1 - 50: Quỷ khóc
Chương 51: Quyển 1 - 51: Sát trận
Chương 52: Quyển 1 - 52: Tam thiếu
Chương 53: Quyển 1 - 53: Khoảng cách
Chương 54: Quyển 1 - 54: Thực hiện
Chương 55: Quyển 1 - 55: Phụ thân
Chương 56: Quyển 1 - 56: Ác đấu
Chương 57: Quyển 1 - 57: Trở về
Chương 58: Quyển 1 - 58: Làm bị thương
Chương 59: Quyển 1 - 59: Tai nạn xe cộ
Chương 60: Quyển 1 - 60: Để mắt tới
Chương 61: Quyển 1 - 61: Cảnh báo
Chương 62: Quyển 1 - 62: Sinh bệnh
Chương 63: Quyển 1 - 63: Dưỡng bệnh
Chương 64: Quyển 1 - 64: Cổ thành
Chương 65: Quyển 1 - 65: Mùi vị
Chương 66: Quyển 1 - 66: Xác sống
Chương 67: Quyển 1 - 67: Nội tình
Chương 68: Quyển 1 - 68: Ngọt
Chương 69: Quyển 1 - 69: Bách quỷ
Chương 70: Quyển 1 - 70: Ác chú
Chương 71: Quyển 1 - 71: Quỷ lễ
Chương 72: Quyển 1 - 72: Công việc
Chương 73: Quyển 1 - 73: Khu nhà xưởng bỏ hoang
Chương 74: Quyển 1 - 74: Gọi hồn
Chương 75: Quyển 1 - 75: Vong tình
Chương 76: Quyển 1 - 76: Ôn tồn
Chương 77: Quyển 1 - 77: Sau đó
Chương 78: Quyển 1 - 78: Anh em
Chương 79: Quyển 1 - 79: Thầy trò
Chương 80: Quyển 1 - 80: Thay hồn
Chương 81: Quyển 1 - 81: Tình khởi
Chương 82: Quyển 1 - 82: Về thôn
Chương 83: Quyển 1 - 83: Sai đường
Chương 84: Quyển 1 - 84: Khuyên bảo
Chương 85: Quyển 1 - 85: Đường về
Chương 86: Quyển 2 - 86: Âm thai - Thầy tướng số
Chương 87: Quyển 2 - 87: Ván bài
Chương 88: Quyển 2 - 88: Nguyên nhân
Chương 89: Quyển 2 - 89: Kết giao với quỷ
Chương 90: Quyển 2 - 90: Cái thai của quỷ
Chương 91: Quyển 2 - 91: Báo mộng
Chương 92: Quyển 2 - 92: Tẩy mạch
Chương 93: Quyển 2 - 93: Đời trước
Chương 94: Quyển 2 - 94: Bàn luận hôn nhân
Chương 95: Quyển 2 - 95: Yêu quái thành tinh
Chương 96: Quyển 2 - 96: Cược mạng
Chương 97: Quyển 2 - 97: Truy tìm dấu vết
Chương 98: Quyển 2 - 98: Dòng sông cõi âm
Chương 99: Quyển 2 - 99: Ao máu
Chương 100: Quyển 2 - 100: Hòe tinh
Chương 101: Quyển 2 - 101: Đầu thai kiếp khác
Chương 102: Quyển 2 - 102: Hiến tế
Chương 103: Quyển 2 - 103: Thừa tự
Chương 104: Quyển 2 - 104: Châm cứu
Chương 105: Quyển 2 - 105: Bạn hôn
Chương 106: Quyển 2 - 106: Đôn luân
Chương 107: Quyển 2 - 107: Đại bổ
Chương 108: Quyển 2 - 108: Hỏi chuyện cõi âm
Chương 109: Quyển 2 - 109: Quay về
Chương 110: Quyển 2 - 110: Mối hoài nghi
Chương 111: Quyển 2 - 111: Dụ dỗ
Chương 112: Quyển 2 - 112: Ác đấu
Chương 113: Quyển 2 - 113: Dưỡng thai
Chương 114: Quyển 2 - 114: Ngày đầu tiên
Chương 115: Quyển 2 - 115: Ngày thứ hai
Chương 116: Quyển 2 - 116: Bạn sinh
Chương 117: Quyển 2 - 117: Vội vàng
Chương 118: Quyển 2 - 118: Con rối
Chương 119: Quyển 2 - 119: Khỉ nước
Chương 120: Quyển 2 - 120: Hoàn dương
Chương 121: Quyển 2 - 121: Chào đời
Chương 122: Quyển 2 - 122: Thằng quỷ nhỏ
Chương 123: Quyển 2 - 123: Cha con
Chương 124: Quyển 2 - 124: Xưng hô
Chương 125: Quyển 2 - 125: Đi theo
Chương 126: Quyển 2 - 126: Từ đường
Chương 127: Quyển 2 - 127: Thừa kế
Chương 128: Quyển 2 - 128: Chứng huyết
Chương 129: Quyển 2 - 129: Bình An
Chương 130: Quyển 2 - 130: Dò xét ban đêm
Chương 131: Quyển 2 - 131: Quấn quýt
Chương 132: Quyển 2 - 132: Ly hỏa
Chương 133: Quyển 2 - 133: Tượng điêu khắc gỗ
Chương 134: Quyển 2 - 134: Điện ảnh
Chương 135: Quyển 2 - 135: Ôn dịch
Chương 136: Quyển 2 - 136: Cơn mưa to
Chương 137: Quyển 2 - 137: Phát bệnh
Chương 138: Quyển 2 - 138: Lấy vợ
Chương 139: Quyển 2 - 139: Đón dâu
Chương 140: Quyển 2 - 140: Ngủ
Chương 141: Quyển 2 - 141: Năm tháng
Chương 142: Quyển 2 - 142: Mộ thất
Chương 143: Quyển 2 - 143: Căn nhà quan tài
Chương 144: Quyển 2 - 144: Địa ngục
Chương 145: Quyển 2 - 145: Đường hầm
Chương 146: Quyển 2 - 146: Thay dương
Chương 147: Quyển 2 - 147: Quỷ thủ
Chương 148: Quyển 2 - 148: Đầu bạc
Chương 149: Quyển 2 - 149: Hỏi tình
Chương 150: Quyển 2 - 150: Đoàn tàu
Chương 151: Quyển 2 - 151: Đòi hồn
Chương 152: Quyển 2 - 152: Biệt thự
Chương 153: Quyển 2 - 153: Cuộc điện thoại
Chương 154: Quyển 2 - 154: Quỷ nhỏ
Chương 155: Quyển 2 - 155: Đánh nhau
Chương 156: Quyển 2 - 156: Vật làm tin
Chương 157: Quyển 2 - 157: Trắc trở
Chương 158: Quyển 2 - 158: Trấn trạch
Chương 159: Quyển 2 - 159: Đưa tang
Chương 160: Quyển 2 - 160: Dời tang
Chương 161: Quyển 2 - 161: Đổng trạch
Chương 162: Quyển 2 - 162: Ăn quỷ
Chương 163: Quyển 2 - 163: Gương mặt biến đổi
Chương 164: Quyển 2 - 164: Ba nhánh của dòng họ
Chương 165: Quyển 2 - 165: Chấp niệm
Chương 166: Quyển 2 - 166: Hồn về
Chương 167: Quyển 2 - 167: Bộ xương khô
Chương 168: Quyển 2 - 168: Trước mộ phần
Chương 169: Quyển 2 - 169: Con thỏ
Chương 170: Quyển 2 - 170: Lễ mừng năm mới
Chương 171: Quyển 3 - 171: Anh em
Chương 172: Quyển 3 - 172: Bệnh viện
Chương 173: Quyển 3 - 173: Xem bói
Chương 174: Quyển 3 - 174: Khế ước của quỷ
Chương 175: Quyển 3 - 175: Phệ Huyết (Nuốt máu)
Chương 176: Quyển 3 - 176: Gặp quỷ
Chương 177: Quyển 3 - 177: Gia đình họ la
Chương 178: Quyển 3 - 178: Lần đầu thử nghiệm
Chương 179: Quyển 3 - 179: Quỷ con
Chương 180: Quyển 3 - 180: Huyết chú (lời nguyền bằng máu)
Chương 181: Quyển 3 - 181: Hung họa
Chương 182: Quyển 3 - 182: Ảnh cũ
Chương 183: Quyển 3 - 183: Bái sư
Chương 184: Quyển 3 - 184: Mèo đen
Chương 185: Quyển 3 - 185: Song hồn
Chương 186: Quyển 3 - 186: Ẩn môn
Chương 187: Quyển 3 - 187: Trở về trấn
Chương 188: Quyển 3 - 188: Không đề*
Chương 189: Quyển 3 - 189
Chương 190: Quyển 3 - 190
Chương 191: Quyển 3 - 191: Nhà kho*
Chương 192: Quyển 3 - 192: Đói Khát
Chương 193: Quyển 3 - 193: Ăn quỷ
Chương 194: Quyển 3 - 194: Liên hoan
Chương 195: Quyển 3 - 195: Chợ quỷ
Chương 196: Quyển 3 - 196: Xảo ngộ
Chương 197: Quyển 3 - 197: Yên giấc
Chương 198: Quyển 3 - 198: Mồ
Chương 199: Quyển 3 - 199: Xác chết vùng dậy
Chương 200: Quyển 3 - 200: Dưỡng thi
Chương 201: Quyển 3 - 201: Khốn sát
Chương 202: Quyển 3 - 202: Khế hồn
Chương 203: Quyển 3 - 203: Trên giường
Chương 204: Quyển 3 - 204: Tiền giấy
Chương 205: Quyển 3 - 205: Ảnh chụp
Chương 206: Quyển 3 - 206: Quỷ huyết (máu quỷ)
Chương 207: Quyển 3 - 207: Tẩm Thủy (Ngâm nước)
Chương 208: Quyển 3 - 208: Ác Hàng
Chương 209: Quyển 3 - 209: Chiêu hồn
Chương 210: Quyển 3 - 210: Thức tỉnh
Chương 211: Quyển 3 - 211: Phỏng
Chương 212: Quyển 3 - 212: Ảnh Da
Chương 213: Quyển 3 - 213: Quỷ Diễn
Chương 214: Quyển 3 - 214: Đường Đêm
Chương 215: Quyển 3 - 215: Mã Gia
Chương 216: Quyển 3 - 216: Giúp đỡ
Chương 217: Quyển 3 - 217: Bức cung
Chương 218: Quyển 3 - 218: Đưa thi
Chương 219: Quyển 3 - 219: Đưa thi 2
Chương 220: Quyển 3 - 220: Trên đường
Chương 221: Quyển 3 - 221: Gió tuyết
Chương 222: Quyển 3 - 222: Chum gốm
Chương 223: Quyển 3 - 223: Bách sát
Chương 224: Quyển 3 - 224: Thiêu Hồn
Chương 225: Quyển 3 - 225: Ngã ba
Chương 226: Quyển 3 - 226: Bí mật ẩn giấu
Chương 227: Quyển 3 - 227: Đại biến
Chương 228: Quyển 3 - 228: Mộ thất
Chương 229: Quyển 3 - 229: Ngũ quỷ
Chương 230: Quyển 3 - 230: Phát tác
Chương 231: Quyển 3 - 231: Âm thi
Chương 232: Quyển 3 - 232: Mã gia
Chương 233: Quyển 3 - 233: Gia lão
Chương 234: Quyển 3 - 234: Xung đột
Chương 235: Quyển 3 - 235: Truyền thừa
Chương 236: Quyển 3 - 236: Âm quỷ
Chương 237: Quyển 3 - 237: Sống Lại
Chương 238: Quyển 3 - 238: Thất gia
Chương 239: Quyển 3 - 239: Nuốt quỷ
Chương 240: Quyển 3 - 240: Chân tướng
Chương 241: Quyển 3 - 241: Phân hồn
Chương 242: Quyển 3 - 242: Quên
Chương 243: Quyển 3 - 243: Nước chảy
Chương 244: Quyển 3 - 244: Sư phụ
Chương 245: Quyển 3 - 245: Gặp lại
Chương 246: Quyển 3 - 246: Khát Cầu
Chương 247: Quyển 3 - 247: Không Ngớt
Chương 248: Quyển 3 - 248: Bớt
Chương 249: Quyển 3 - 249: Chung gia
Chương 250: Quyển 3 - 250: Đi tìm căn nguyên
Chương 251: Quyển 3 - 251: Rang cốt
Chương 252: Quyển 3 - 252: Quật mộ phần
Chương 253: Quyển 3 - 253: Xà cổ
Chương 254: Quyển 3 - 254: Điều kiện
Chương 255: Quyển 3 - 255: Cổ nữ
Chương 256: Quyển 3 - 256: Quấy rối
Chương 257: Quyển 3 - 257: Tục mệnh (kéo dài tính mạng)
Chương 258: Quyển 3 - 258: Công tác
Chương 259: Quyển 3 - 259: Nằm viện
Chương 260: Quyển 3 - 260: Mất tích
Chương 261: Quyển 3 - 261: Cung sát
Chương 262: Quyển 3 - 262: Ác mộng
Chương 263: Quyển 3 - 263: Phát tác
Chương 264: Quyển 3 - 264: Xuất trận
Chương 265: Quyển 3 - 265: Điều khiển thi thể
Chương 266: Quyển 3 - 266: Về thôn
Chương 267: Quyển 3 - 267: Bị tập kích
Chương 268: Quyển 3 - 268: Sau đó
Chương 269: Quyển 3 - 269: Phá Cục
Chương 270: Quyển 3 - 270: Trấn Áp
Chương 271: Quyển 3 - 271: Trấn áp
Chương 272: Quyển 3 - 272: Hậu sơn
Chương 273: Quyển 3 - 273: Ảnh ngược
Chương 274: Quyển 3 - 274: Tắm rửa
Chương 275: Quyển 3 - 275: Hỏi Ý
Chương 276: Quyển 3 - 276: Màn Đêm
Chương 277: Quyển 3 - 277: Sông Âm
Chương 278: Quyển 3 - 278: Sự thật
Chương 279: Quyển 3 - 279: Dưới nước
Chương 280: Quyển 3 - 280: Hôn môi
Chương 281: Quyển 3 - 281: Phóng sinh
Chương 282: Quyển 3 - 282: Bái Tế
Chương 283: Quyển 3 - 283: Chùa Miếu
Chương 284: Quyển 3 - 284: Bảy năm
Chương 285: Quyển 3 - 285: Gặp mặt
Chương 286: Quyển 3 - 286: Đêm giao thừa
Chương 287: Quyển 3 - 287: Lịch Sử
Chương 288: Quyển 3 - 288: Anh trai
Chương 289: Quyển 3 - 289: Đếm ngược
Chương 290: Quyển 3 - 290: Thổ địa
Chương 291: Quyển 3 - 291: Mắt trận
Chương 292: Quyển 3 - 292: Kết Cục (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp