Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 177: Còn ở đây là may rồi
Còn chưa đến giờ tan ca, Doãn Chính Đạc đã vội vàng trở về Hạm Bích Các.
Lê Diệp đang trồng rau trong vườn, Hi Hi thì lẽo đẽo bám theo phụ giúp cô. Thằng nhóc tỏ vẻ rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn cắn thử lá rau nhấm nháp hương vị.
Nhìn thấy chiếc xe, Hi Hi kích động đến mức vẫy tay lia lịa, “Bố, bố ơi!”
Lê Diệp tháo găng tay, đưa mắt nhìn Doãn Chính Đạc đi từ trên xe xuống. Sự việc xảy ra thật sự khiến mọi người bất an, anh về nhà sớm như vậy lại càng khiến cô cảm thấy không yên tâm.
Bước đến, thấy vợ con vẫn còn ở trước mặt, Doãn Chính Đạc đưa tay chạm vào đứa bé rồi lại chạm vào người lớn.
Lê Diệp hỏi anh, “Sao hôm nay về sớm thế?”
Anh không muốn kể cho cô nghe chuyện nhận được cú điện thoại kia, liền nắm tay cô, “Hôm nay xong việc sớm, về ăn cơm sớm một chút.”
“Để em đi chuẩn bị.”, Lê Diệp bước ra khỏi vườn rau, thay bỏ đôi ủng.
Doãn Chính Đạc liền kéo cô lại, “Không vội, cũng không cần em làm, có thím Kim với người làm là đủ rồi.”
Cảm giác của phụ nữ luôn nhạy bén, từ ánh mắt của anh, Lê Diệp đã biết anh có tâm sự. Ánh mắt anh lúc nhìn cô và con trai rất trầm, như thể đang sợ họ biến mất vậy.
Một tay dắt cô, một tay bế Hi Hi, Doãn Chính Đạc dẫn hai mẹ con vào nhà.
Lê Diệp rót cho anh một cốc nước ấm, “Hôm nay… mọi chuyện có ổn không?”
Chuyện của Diệp Cẩm Lan, chắc hẳn có ảnh hưởng đến anh.
“Ổn, không có chuyện gì cả.”, Doãn Chính Đạc ngồi xuống sô pha, uống một ngụm nước rồi xoa cái má bầu bĩnh của Hi Hi, “Hôm nay ở nhà làm gì nào?”
Hi Hi xòe bàn tay mập mạp ra, “Ăn cơm, ngủ, nhớ bố.”
Bé tí mà đã biết nịnh đầm. Doãn Chính Đạc cúi người hôn nó một cái… Thỉnh thoảng, thằng nhóc này không làm cả nhà loạn cào cào thì vẫn cực đáng yêu.
“Lại đây ngồi.”, Doãn Chính Đạc kéo Lê Diệp ngồi xuống sô pha. Bụng cô như bị thổi khí vào, càng ngày càng to, giờ đã như nhét cái gối vào rồi.
Trước kia cô còn lo đứa nhỏ sẽ bị ảnh hưởng do hôm đó anh say rượu, nhưng qua kiểm tra thì trước mắt đứa nhỏ vẫn khỏe mạnh. Tuy nhiên, vẫn có những vấn đề mà trong quá trình khám không phát hiện ra, một ngày đứa nhỏ chưa chào đời, thì một ngày vẫn còn phải lo lắng.
Thỉnh thoảng, đứa nhỏ lại đá một cú chứng tỏ cho mọi người sự tồn tại của nó, xem ra là một đứa bé khỏe mạnh, mà cũng vô cùng hiếu động. Có vài lần Doãn Chính Đạc sờ được, anh cực kỳ vui, nhưng cũng lại lo lắng. Khỏe như thế, nghịch như thế, tám chín phần lại là con trai, nửa muốn xác minh kết quả, nửa không, thế là cả ngày anh cứ đắm đuối trong đống mâu thuẫn.
“Thời gian này, em ở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt.”. Thời buổi rối loạn, đứa bé và cô là quan trọng nhất, cho dù xem như anh phản ứng thái quá cũng được, nhưng tuyệt không thể mạo hiểm.
Lê Diệp không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh đã yêu cầu như vậy thì cũng là vì muốn tốt cho cô, cô xoa bụng, không nói gì thêm.
Điện thoại đổ chuông, Doãn Chính Đạc đứng dậy tránh ra chỗ khác bắt máy.
Là Lư Diễn gọi tới. Anh ta bắt thông tin chậm, vừa mới biết chuyện của Diệp Cẩm Lan. Điện thoại vừa thông, đầu bên kia đã như phá đảo, “A Đạc! Ông có biết không, Diệp Cẩm Lan xảy ra chuyện rồi!”
Doãn Chính Đạc đã qua thời điểm kinh hãi, “Sáng nay vừa biết.”
“Sao ông bình tĩnh thế!”. Lư Diễn có phần trách anh, “Người không còn rồi, hai người chẳng phải đã từng qua lại hay sao!”
“Ông muốn nói gì?”, Doãn Chính Đạc nhíu mày.
“Tôi chỉ nói ông thế thôi, xoa dịu cảm xúc của tôi một chút… Giờ tôi còn chưa bình tĩnh lại được đây này, chuyện này đột ngột quá!”
Mọi người khi nghe thấy tin này đều phản ứng giống nhau, có ai mà không thấy bất ngờ?
“À phải rồi, tôi vừa gọi điện cho anh Bằng, anh ấy với Diệp Cẩm Lan là họ hàng, anh ấy nói đã sang đó giải quyết hậu sự rồi.”
Doãn Chính Đạc ừ một tiếng rồi chẳng nói gì thêm.
Không phải là lạnh lùng vô cảm, quen biết một thời gian, bất kể là ai xảy ra chuyện này, những người khác đều không thể thờ ơ cho được. Có điều, hiện tại anh đã chẳng thể làm gì cho người đã khuất được rồi. Anh chỉ có thể cố hết sức để loại đi những lời đồn đoán vô căn cứ mà thôi.
“Tôi nghe anh Bằng nói, hình như Diệp Cẩm Lan động chạm gì đến bọn xã hội đen nên mới bị bọn nó bắn chết đấy. Trước khi cô ấy chết không lâu, có xảy ra tranh cãi với ai đó, hình như là vì chuyện tình cảm… Cũng đáng tiếc thật, bộ phim mới của cô ấy, nghe nói là doanh thu phòng vé tốt lắm, còn có cơ hội tranh giải thưởng lớn nữa.”
Lư Diễn nói một thôi một hồi, tin tức anh ta có được cũng đều là tin vỉa hè, không thể nào xác định được. Cảnh sát vẫn đang điều tra, tất cả đều chưa thể kết luận.
Anh cúp điện thoại, vừa hay mùi thức ăn thơm phức bay ra từ nhà bếp.
Lê Diệp vẫn vào làm cùng như mọi khi. Cô bị nhốt ở nhà, cũng chỉ biết làm việc này để giết thời gian mà thôi.
Lê Diệp đang trồng rau trong vườn, Hi Hi thì lẽo đẽo bám theo phụ giúp cô. Thằng nhóc tỏ vẻ rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn cắn thử lá rau nhấm nháp hương vị.
Nhìn thấy chiếc xe, Hi Hi kích động đến mức vẫy tay lia lịa, “Bố, bố ơi!”
Lê Diệp tháo găng tay, đưa mắt nhìn Doãn Chính Đạc đi từ trên xe xuống. Sự việc xảy ra thật sự khiến mọi người bất an, anh về nhà sớm như vậy lại càng khiến cô cảm thấy không yên tâm.
Bước đến, thấy vợ con vẫn còn ở trước mặt, Doãn Chính Đạc đưa tay chạm vào đứa bé rồi lại chạm vào người lớn.
Lê Diệp hỏi anh, “Sao hôm nay về sớm thế?”
Anh không muốn kể cho cô nghe chuyện nhận được cú điện thoại kia, liền nắm tay cô, “Hôm nay xong việc sớm, về ăn cơm sớm một chút.”
“Để em đi chuẩn bị.”, Lê Diệp bước ra khỏi vườn rau, thay bỏ đôi ủng.
Doãn Chính Đạc liền kéo cô lại, “Không vội, cũng không cần em làm, có thím Kim với người làm là đủ rồi.”
Cảm giác của phụ nữ luôn nhạy bén, từ ánh mắt của anh, Lê Diệp đã biết anh có tâm sự. Ánh mắt anh lúc nhìn cô và con trai rất trầm, như thể đang sợ họ biến mất vậy.
Một tay dắt cô, một tay bế Hi Hi, Doãn Chính Đạc dẫn hai mẹ con vào nhà.
Lê Diệp rót cho anh một cốc nước ấm, “Hôm nay… mọi chuyện có ổn không?”
Chuyện của Diệp Cẩm Lan, chắc hẳn có ảnh hưởng đến anh.
“Ổn, không có chuyện gì cả.”, Doãn Chính Đạc ngồi xuống sô pha, uống một ngụm nước rồi xoa cái má bầu bĩnh của Hi Hi, “Hôm nay ở nhà làm gì nào?”
Hi Hi xòe bàn tay mập mạp ra, “Ăn cơm, ngủ, nhớ bố.”
Bé tí mà đã biết nịnh đầm. Doãn Chính Đạc cúi người hôn nó một cái… Thỉnh thoảng, thằng nhóc này không làm cả nhà loạn cào cào thì vẫn cực đáng yêu.
“Lại đây ngồi.”, Doãn Chính Đạc kéo Lê Diệp ngồi xuống sô pha. Bụng cô như bị thổi khí vào, càng ngày càng to, giờ đã như nhét cái gối vào rồi.
Trước kia cô còn lo đứa nhỏ sẽ bị ảnh hưởng do hôm đó anh say rượu, nhưng qua kiểm tra thì trước mắt đứa nhỏ vẫn khỏe mạnh. Tuy nhiên, vẫn có những vấn đề mà trong quá trình khám không phát hiện ra, một ngày đứa nhỏ chưa chào đời, thì một ngày vẫn còn phải lo lắng.
Thỉnh thoảng, đứa nhỏ lại đá một cú chứng tỏ cho mọi người sự tồn tại của nó, xem ra là một đứa bé khỏe mạnh, mà cũng vô cùng hiếu động. Có vài lần Doãn Chính Đạc sờ được, anh cực kỳ vui, nhưng cũng lại lo lắng. Khỏe như thế, nghịch như thế, tám chín phần lại là con trai, nửa muốn xác minh kết quả, nửa không, thế là cả ngày anh cứ đắm đuối trong đống mâu thuẫn.
“Thời gian này, em ở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt.”. Thời buổi rối loạn, đứa bé và cô là quan trọng nhất, cho dù xem như anh phản ứng thái quá cũng được, nhưng tuyệt không thể mạo hiểm.
Lê Diệp không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh đã yêu cầu như vậy thì cũng là vì muốn tốt cho cô, cô xoa bụng, không nói gì thêm.
Điện thoại đổ chuông, Doãn Chính Đạc đứng dậy tránh ra chỗ khác bắt máy.
Là Lư Diễn gọi tới. Anh ta bắt thông tin chậm, vừa mới biết chuyện của Diệp Cẩm Lan. Điện thoại vừa thông, đầu bên kia đã như phá đảo, “A Đạc! Ông có biết không, Diệp Cẩm Lan xảy ra chuyện rồi!”
Doãn Chính Đạc đã qua thời điểm kinh hãi, “Sáng nay vừa biết.”
“Sao ông bình tĩnh thế!”. Lư Diễn có phần trách anh, “Người không còn rồi, hai người chẳng phải đã từng qua lại hay sao!”
“Ông muốn nói gì?”, Doãn Chính Đạc nhíu mày.
“Tôi chỉ nói ông thế thôi, xoa dịu cảm xúc của tôi một chút… Giờ tôi còn chưa bình tĩnh lại được đây này, chuyện này đột ngột quá!”
Mọi người khi nghe thấy tin này đều phản ứng giống nhau, có ai mà không thấy bất ngờ?
“À phải rồi, tôi vừa gọi điện cho anh Bằng, anh ấy với Diệp Cẩm Lan là họ hàng, anh ấy nói đã sang đó giải quyết hậu sự rồi.”
Doãn Chính Đạc ừ một tiếng rồi chẳng nói gì thêm.
Không phải là lạnh lùng vô cảm, quen biết một thời gian, bất kể là ai xảy ra chuyện này, những người khác đều không thể thờ ơ cho được. Có điều, hiện tại anh đã chẳng thể làm gì cho người đã khuất được rồi. Anh chỉ có thể cố hết sức để loại đi những lời đồn đoán vô căn cứ mà thôi.
“Tôi nghe anh Bằng nói, hình như Diệp Cẩm Lan động chạm gì đến bọn xã hội đen nên mới bị bọn nó bắn chết đấy. Trước khi cô ấy chết không lâu, có xảy ra tranh cãi với ai đó, hình như là vì chuyện tình cảm… Cũng đáng tiếc thật, bộ phim mới của cô ấy, nghe nói là doanh thu phòng vé tốt lắm, còn có cơ hội tranh giải thưởng lớn nữa.”
Lư Diễn nói một thôi một hồi, tin tức anh ta có được cũng đều là tin vỉa hè, không thể nào xác định được. Cảnh sát vẫn đang điều tra, tất cả đều chưa thể kết luận.
Anh cúp điện thoại, vừa hay mùi thức ăn thơm phức bay ra từ nhà bếp.
Lê Diệp vẫn vào làm cùng như mọi khi. Cô bị nhốt ở nhà, cũng chỉ biết làm việc này để giết thời gian mà thôi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Sự trở về sau hai năm
Chương 2: 2: Chạm mặt
Chương 3: 3: Ai mà không hận cô
Chương 4: 4: Muốn nói chuyện thì ra ngoài
Chương 5: 5: Giỏi giả vờ
Chương 6: 6: Người chung tình
Chương 7: 7: Nó là hung thủ
Chương 8: 8: Thăm dò
Chương 9: 9: Vết nhơ trong đời
Chương 10: 10: Lệnh đuổi khách
Chương 11: 11: Người cũ
Chương 12: 12: Viên đá
Chương 13: 13: Vào viện
Chương 14: 14: Người lập dị
Chương 15: 15: Nỗi sầu không tránh khỏi
Chương 16: 16: Lời còn chưa dứt
Chương 17: 17: Không nên im lặng với tôi
Chương 18: 18: Biết tin
Chương 19: 19: Ốc sên
Chương 20: 20: Phỏng đoán đáng sợ
Chương 21: 21: Tiễn đưa
Chương 22: 22: Ánh mắt lạnh lùng
Chương 23: 23: Nhắc nhở
Chương 24: 24: Ác ý
Chương 25: 25: Tại sao lại quay về
Chương 26: 26: Cô có biết thế nào là đau không?
Chương 27: 27: Đổ bệnh
Chương 28: 28: Cô ta không chết được
Chương 29: 29: Mang xe lăn đi
Chương 30: 30: Không phải thứ của mình
Chương 31: 31: Vẫn quay về
Chương 32: 32: Dậy sóng lần nữa
Chương 33: 33: Tình cảnh khốn cùng
Chương 34: 34: Cô ta còn nợ tôi
Chương 35: 35: Anh đang kiểm soát
Chương 36: 36: Tôi sắp đi rồi
Chương 37: 37: Sẽ không trở về
Chương 38: 38: Nghe tin
Chương 39: 39: Không nên kết thúc như vậy
Chương 40: 40: Xem nhẹ nỗi hận của anh
Chương 41: 41: Máu lạnh như anh
Chương 42: 42: Tống tôi vào tù
Chương 43: 43: Chết trăm lần cũng không thông cảm
Chương 44: 44: Cái giá cô không chịu được
Chương 45: 45: Cháu muốn kết hôn
Chương 46: 46: Muốn kết hôn với nó?
Chương 47: 47: Mang vết nhơ cả đời
Chương 48: 48: Mãi chưa kết thúc
Chương 49: 49: Không ai có thể thay đổi quyết định của anh
Chương 50: 50: Nằm mơ cũng đừng mong gặp cậu ta
Chương 51: 51: Anh đi đi
Chương 52: 52: Từ giờ trở đi cô là bà Doãn
Chương 53: 53: Phòng tân hôn
Chương 54: 54: Màu máu
Chương 55: 55: Viên đá không ấm
Chương 56: 56: Máu của anh
Chương 57: 57: Vốn có tình ý
Chương 58: 58: Nhập viện
Chương 59: 59: Ký hợp đồng
Chương 60: 60: Chết còn không sợ mà lại sợ đánh cược?
Chương 61: 61: Vết sẹo
Chương 62: 62: Phẫu thuật gì
Chương 63: 63: Có phải đã từng sinh con không?
Chương 64: 64: Một người đã sinh con mà anh còn muốn cưỡng ép?
Chương 65: 65: Di chứng sau tai nạn
Chương 66: 66: Vết thương không muốn đối mặt
Chương 67: 67: Hình như động lòng
Chương 68: 68: Hết sức bảo vệ
Chương 69: 69: Trò đùa
Chương 70: 70: Phát hiện
Chương 71: 71: Chuyện nhơ bẩn
Chương 72: 72: Ảnh cưới
Chương 73: 73: Scandal
Chương 74: 74: Có chuyện gì muốn nói
Chương 75: 75: Một con sóng lại nổi lên
Chương 76: 76: Gặp nạn
Chương 77: 77: Đi theo
Chương 78: 78: Cánh đồng hoa
Chương 79: 79: Thỏa mãn
Chương 80: 80: Nửa đêm
Chương 81: 81: Vòng tay
Chương 82: 82: Làm phiền
Chương 83: 83: Cô đơn chiếc bóng
Chương 84: 84: Rõ ràng như thật
Chương 85: 85: Cô đền được sao?
Chương 86: 86: Khiến cô không thoải mái
Chương 87: 87: Báu vật
Chương 88: 88: Hình như chồng cậu đối xử rất tốt với cậu
Chương 89: 89: Cô quan tâm cậu ta
Chương 90: 90: Sự khác thường của cô ấy
Chương 91: 91: Ân ái là ân ái
Chương 92: 92: Cho nó một đứa em trai
Chương 93: 93: Tình ngắn, quên lại dài
Chương 94: 94: Không có gì nói với tôi sao?
Chương 95: 95: Nói cho tôi biết mối quan hệ với đứa nhỏ kia
Chương 96: 96: Trở mình
Chương 97: 97: Thỏa thuận ly hôn
Chương 98: 98: Ai ngăn cản con thì là kẻ địch
Chương 99: 99: Bắt đầu lần nữa
Chương 100: 100: Tranh đấu
Chương 101: 101: Người phụ nữ lả lơi
Chương 102: 102: Là vợ chồng?
Chương 103: 103: Tai nạn xe
Chương 104: 104: Khởi đầu tình yêu
Chương 105: 105: Nút thắt tình yêu
Chương 106: 106: Trong tình yêu
Chương 107: 107: Chúng ta không còn quan hệ nữa
Chương 108: 108: Cuộc sống hằng ngày
Chương 109: 109: Cứ như vậy không tốt sao?
Chương 110: 110: Đây là yêu
Chương 111: 111: Đứa nhỏ đó, giống ai?
Chương 112: 112: Tảo mộ
Chương 113: 113: Thẳng thắn
Chương 114: 114: Phát hiện
Chương 115: 115: Về lại chốn cũ
Chương 116: 116: Hi vọng
Chương 117: 117: Mất lại có được
Chương 118: 118: Người cha hiền
Chương 119: 119: Về nhà
Chương 120: 120: Đoàn tụ
Chương 121: 121: Ngăn trở
Chương 122: 122: Dạy dỗ
Chương 123: 123: Đã định trước
Chương 124: 124: Làm chỗ dựa cho em
Chương 125: 125: Chấp nhận
Chương 126: 126: Về nhà
Chương 127: 127: Chải đầu
Chương 128: 128: Chuyện xấu trong nhà
Chương 129: 129: Cuộc chia xa ngắn ngủi
Chương 130: 130: Yêu không sâu đậm không sinh lòng vòng
Chương 131: 131: Gia đình nhỏ
Chương 132: 132: Bị nghi ngờ
Chương 133: 133: Anh biết không phải là em
Chương 134: 134: Manh mối
Chương 135: 135: Sấm sét
Chương 136: 136: Tìm kiếm
Chương 137: 137: Nghiệm chứng
Chương 138: 138: Không phải ngoài ý muốn
Chương 139: 139: Không thể quan tâm
Chương 140: 140: Ra điều kiện
Chương 141: 141: Ly hôn đi
Chương 142: 142: Lý do
Chương 143: 143: Giao chiến
Chương 144: 144: Khắc họa sống động
Chương 145: 145: Để anh nghĩ đã
Chương 146: 146: Tại sao lại như vậy
Chương 147: 147: Hỏi thăm
Chương 148: 148: Cuộc sống tiếp theo
Chương 149: 149: Tức giận
Chương 150: 150: Cá cược
Chương 151: 151: Trái tim
Chương 152: 152: Đường lui
Chương 153: 153: Cố ý làm khó
Chương 154: 154: Mời ra ngoài
Chương 155: 155: Ý lòng tơ vương
Chương 156: 156: Đi chơi
Chương 157: 157: Em hãy tin anh
Chương 158: 158: Lại một cơn sóng gió nữa
Chương 159: 159: Đổ tội
Chương 160: 160: Né tránh
Chương 161: 161: Có gì mà không gặp người ta được?
Chương 162: 162: Cảnh tượng không thể chấp nhận được
Chương 163: 163: Tranh đấu
Chương 164: 164: Có cần chịu trách nhiệm hay không?
Chương 165: 165: Phía sau màn độc thủ
Chương 166: 166: Đêm loạn
Chương 167: 167: Vẫn để tâm
Chương 168: 168: Em gái hay em trai
Chương 169: 169: Là của ai?
Chương 170: 170: Gia đình ba người
Chương 171: 171: Bố con một cặp
Chương 172: 172: Người đàn ông mang thù
Chương 173: 173: Chăm sóc mình tốt nhé
Chương 174: 174: Giống như anh ấy bảo vệ chị
Chương 175: 175: Ý đồ gây rối
Chương 176: 176: Góc tối
Chương 177: 177: Còn ở đây là may rồi
Chương 178: 178: Lại một hồi sóng gió nữa
Chương 179: 179: Muốn cô ta biến mất
Chương 180: 180: Trả thù
Chương 181: 181: Không ăn được thì đạp đổ
Chương 182: 182: Phải bảo vệ hạnh phúc
Chương 183: 183: Mất bình tĩnh
Chương 184: 184: Đau lòng
Chương 185: 185: Cùng chung hoạn nạn
Chương 186: 186: Vợ chồng bình thường
Chương 187: 187: Bước qua khó khăn
Chương 188: 188: Phản kích
Chương 189: 189: Giáo huấn
Chương 190: 190: Sinh mệnh mới đã đến
Chương 191: 191: Tình cha
Chương 192: 192: Sau này, cùng sống hạnh phúc
Chương 193: 193: Bố con vui vầy
Chương 194: 194: Đầy tháng
Chương 195: 195: Thằng nhóc bướng bỉnh
Chương 196: 196: Phát hiện
Chương 197: 197: Người tình và kẻ thù
Chương 198: 198: Ác mộng
Chương 199: 199: Hóa giải khúc mắc
Chương 200: 200: Cái bẫy
Chương 201: 201: Giằng co
Chương 202: 202: Chịu tội cùng
Chương 203: 203: Mất tích
Chương 204: 204: Cảnh khốn cùng
Chương 205: 205: Tìm kiếm cơ hội
Chương 206: 206: Em yêu anh
Chương 207: 207: Chạy trốn
Chương 208: 208: Tìm kiếm
Chương 209: 209: Đoàn tụ
Chương 210: 210: Anh ở bên em
Chương 211: 211: Cầu hôn
Chương 212: 212: May mắn
Chương 213: 213: Được quý trọng
Chương 214: 214: Ảnh gia đình
Chương 215: 215: Chỉ quan tâm đến “phong cảnh” của mình
Chương 216: 216: Bên nhau
Chương 217: 217: Tin tưởng
Chương 218: 218: Thế giới hai người
Chương 219: 219: Nỗi hận còn lại
Chương 220: 220: Khuyên giải
Chương 221: 221: Giáo huấn
Chương 222: 222: Chê anh có mỡ bụng?
Chương 223: 223: Thua kém
Chương 224: 224: Khó gặp người thật lòng
Chương 225: 225: Báo ứng
Chương 226: 226: Chuyện vui
Chương 227: 227: Kế hoạch
Chương 228: 228: Giăng bẫy
Chương 229: 229: Bị bắt
Chương 230: 230: Tìm thấy
Chương 231: 231: Bình an là tốt rồi
Chương 232: 232: Món quà
Chương 233: 233: Hạnh phúc viên mãn
Không tìm thấy chương nào phù hợp