Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 62: Bị tập kích
Sau khi dặn dò Hứa Thanh Tuyết xong tất cả, Hứa Tử Yên rời khỏi chỗ ở của Hứa Thanh Tuyết, trở về phòng mình. Ngồi trong phòng một lát, bỗng nghe được bên ngoài có tiếng đi lại, đứng lên mở cửa bước ra ngoài, liền nhìn thấy những tân đệ tử kia đang nhẹ chân nhẹ tay đi qua trước cửa phòng mình.
Thấy hành động của mọi người, Hứa Tử Yên lập tức hiểu rõ nguyên nhân bọn họ làm như vậy, trong lòng không khỏi có chút cảm động.
Mấy đệ tử này thấy Hứa Tử Yên từ trong phòng đi ra, ‘vèo’ một cái liền vây quanh lại. Một đám lập tức nhiệt tình cung kính hỏi:
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ bế quan kết quả thế nào rồi?”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ đột phá chưa?”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ hiện tại là tu vi gì vậy?”
“Ha ha.” Hứa Tử Yên nhìn ánh mắt tha thiết của mọi người, ôn hòa nói: “Tử Yên may mắn lại đạt được đột phá, hiện tại ta đã là Hậu Thiên tầng thứ mười một!”
“Oa! Tử Yên tỷ tỷ quá lợi hại!”
“Đúng vậy, mới tiến vào ngoại đường chưa bao lâu, đã đột phá đến Hậu Thiên tầng thứ mười một!”
“Phải đó, khoảng cách lần đột phá trước còn chưa tới mười ngày!”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ thật sự là thiên tài!”
“Tử Yên tỷ tỷ, Tử Yên lão đại, chúng ta về sau liền cùng tỷ lăn lộn!”
Líu ríu, ồn ào, nhốn nháo vây quanh Hứa Tử Yên toàn là tiếng tán thưởng. Người đã từng trải như Hứa Tử Yên, cũng bị tâng bốc đến mặt hơi đỏ. Vội vàng vẫy tay nói: “Được rồi, các ngươi không đói bụng à, nhưng mà ta muốn đi ăn cơm rồi!”
“Đúng! Ăn cơm!”
“Theo lão đại đi ăn cơm!”
“Ha ha ha…”
Dọc theo đường đi tràn ngập tiếng nói cười, giống như chẳng phải Hứa Tử Yên đạt được đột phá, mà là tập thể bọn họ đột phá vậy.
Hứa Tử Yên dở khóc dở cười đi dẫn đầu, giống như lão đại trong điện ảnh cổ đại kiếp trước. Đột nhiên, một trận gió thổi qua, tuyết đọng trên mặt đất tung bay rẽ sang hai bên không trung, ở giữa tuyết đọng, một thân ảnh như tia chớp lao tới. Một cái bóng nắm đấm nhanh chóng phóng to trong tầm mắt nàng.
Lúc này bên cạnh Hứa Tử Yên đều là người, Hứa Tử Yên có thể dễ dàng tránh thoát, nhưng như vậy, những tân đệ tử bên cạnh sẽ bị thương. Bởi vì vừa thấy khí thế của một quyền kia, Hứa Tử Yên đã biết chủ nhân của nắm đấm này, tu vi thấp nhất cũng là Hậu Thiên tầng thứ mười một.
Hứa Tử Yên rất phản cảm với loại hành vi không chào hỏi đã ra tay thế này, do đó liền vận tu vi lên Hậu Thiên tầng thứ mười một, hung hăng đánh trả lại một quyền.
Một tiếng ‘oành’ vang dội, người tới bị một quyền của Hứa Tử Yên đánh trúng khiến thân hình lui mạnh, trượt thành một đoạn quỹ tích ở không trung, sau khi rơi xuống đất, thân hình lại lảo đảo lui về sau mấy bước.
Tuyết đọng bốn phía bị kình phong Hứa Tử Yên và người kia va chạm làm chấn động rơi lả tả, đợi bông tuyết tan hết, mới lộ ra bóng dáng đối phương.
Hứa Tử Yên tập trung nhìn vào, lúc này đứng đối diện là một nữ tử mặc bạch y, giống như một đóa bạch liên hoa thấm đẫm sương sớm xinh đẹp đứng thẳng, chỉ là khuôn mặt tựa tranh vẽ được ban tặng kia trầm lắng như nước, một đôi mắt sáng sâu thẳm hàm chứa ý khinh thường trừng Hứa Tử Yên.
Vẻ mặt Hứa Tử Yên sửng sốt, nàng mơ hồ còn nhớ, vị nữ tử trước mắt này đã từng đi theo bang chủ Mai Hoa bang Hứa Đông Tuyết đã bị chết trận ở Thông U cốc khi ngăn cản yêu thú. Hiện tại lại dùng vẻ mặt hàm chứa ý khinh thường nhìn mình, rốt cuộc là vì sao?
Phía trước vang lên một trận tiếng động xôn xao ầm ĩ, từ phương xa có hơn hai trăm người chạy tới, cầm đầu rõ ràng là Hứa Hoa Linh đã từng giao thủ với mình. Đợi Hứa Hoa Linh và mọi người tới phía sau nữ tử vừa rồi cùng Hứa Tử Yên đối quyền, một đám đều phẫn nộ khinh thường trừng mắt Hứa Tử Yên.
Tâm trạng vui vẻ buổi sáng sớm của Hứa Tử Yên đã bị một quyền và hơn hai trăm ánh mắt khinh thường kia phá hoại, trong lòng liền hơi phẫn nộ, lướt qua đầu vai nữ tử lúc nãy đánh nhau với mình, nhìn chằm chằm Hứa Hoa Linh, lạnh lùng nói: “Hứa Hoa Linh, ngươi cho ta một lời giải thích!”
Còn chưa đợi Hứa Hoa Linh trả lời, nữ tử kia đã chửi ầm lên mắng: “Cẩu tặc ti bỉ vô sỉ, có gì phải giải thích với ngươi?”
Nói xong, lại một lần nữa phi thân đánh tới, vung lên một loạt quyền ảnh, lao tới Hứa Tử Yên. Người nọ tuy là nữ tử, thế nhưng quyền chưởng hết mở lại hợp, khí thế uy mãnh, bao phủ toàn bộ không gian.
Hứa Tử Yên không thể lui, phía sau nàng đều là mấy tân đệ tử thực lực thấp kém, đành phải quát to một tiếng: “Các ngươi lui về phía sau!”
Hai chân giống như cắm rễ trên mặt dất, không né không tránh, song chưởng vung lên, ngăn cản toàn bộ đòn công kích của nàng kia ở bên ngoài.
Hứa Tử Yên không biết các nàng vì sao lại tìm mình gây phiền toái, nên trong lòng không khỏi buồn bực. Nàng cũng không muốn chẳng rõ ràng đã cùng người khác đánh nhau một trận như vậy, vì thế nhìn thấy tân đệ tử phía sau đều đã lùi lại, hai đấm rung mạnh lên, bộc phát tất cả tu vi Hậu Thiên tầng thứ mười một, đánh lui nàng kia, sau đó lớn tiếng quát: “Ngươi là người phương nào? Rốt cuộc là vì nguyên do gì? Nếu không nói, vậy đừng trách ta không khách khí!”
“Ngươi không khách khí thì lại thế nào?”
Sắc mặt nàng kia đỏ bừng, cũng không biết là mệt, hay là tức. Thân hình lóe lên một cái, vọt đến phía trước Hứa Tử Yên, dáng vẻ thướt tha lúc này lại sắc bén như báo, hai tay quặp lại giống móc câu, chộp tới Hứa Tử Yên.
Trong lòng Hứa Tử Yên giận dữ, vốn dĩ dưới tình huống chưa hiểu rõ chuyện, còn giữ lại ba phần tình cảm, hiện tại mình ba lần bốn lượt đặt câu hỏi, lại đổi lấy đối phương càng thêm liều mạng công kích, Hứa Tử Yên dứt khoát không thèm hỏi nữa. Trong lòng thầm nghĩ, loại người không biết phân biệt tốt xấu thế này, chỉ còn nước nghiêm khắc giáo huấn nàng ta trước, mới có khả năng nói chuyện đàng hoàng.
Hứa Tử Yên cong ngón tay trái, đón đỡ đợt tấn công liên kích của nàng kia, ngón tay bắn vào mạch trên cổ tay nàng kia. Nàng kia chỉ cảm thấy song chưởng tê dại một trận, rồi vô lực buông lỏng bên người. Trong khi ngón tay trái Hứa Tử Yên b*n r*, ngón trỏ tay phải lại dựng thẳng lên, giống như mũi tên sắc bén điểm tới cổ họng nàng kia, tốc độ cực nhanh, mang theo âm thanh xé rách không khí.
Đầu ngón tay vừa ngừng lại, đã chộp tới cổ họng nàng kia, kình phong b*n r* khiến cổ họng nàng kia đau đớn một trận, hai mắt không tự giác co rụt lại, khuôn mặt hiện lên vẻ sợ hãi.
Hứa Tử Yên lạnh giọng quát: “Vì sao đánh lén ta?”
“Buông bang chủ ra!” Hứa Hoa Linh cùng hơn hai trăm người thấy nàng kia bị Hứa Tử Yên chế trụ, trong lòng không khỏi khẩn trương, kêu gào đánh tới Hứa Tử Yên. Hứa Tử Yên dựng thẳng mày, lửa giận đè nén trong lòng lâu ngày rốt cuộc bị kích phát. Ngón tay hạ xuống, điểm huyệt Thiên Trung của nàng kia, khiến đối phương không thể cử động, sau đó đá một cước vào bụng đối phương, đá văng thân hình đối phương bay vút lên, đụng vào một đám đệ tử Mai Hoa bang đang lao tới đây.
Theo sát thân thể bang chủ Mai Hoa bang bay đi, là thân hình Hứa Tử Yên tựa như làn khói nhẹ nhàng lướt qua…
Thấy hành động của mọi người, Hứa Tử Yên lập tức hiểu rõ nguyên nhân bọn họ làm như vậy, trong lòng không khỏi có chút cảm động.
Mấy đệ tử này thấy Hứa Tử Yên từ trong phòng đi ra, ‘vèo’ một cái liền vây quanh lại. Một đám lập tức nhiệt tình cung kính hỏi:
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ bế quan kết quả thế nào rồi?”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ đột phá chưa?”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ hiện tại là tu vi gì vậy?”
“Ha ha.” Hứa Tử Yên nhìn ánh mắt tha thiết của mọi người, ôn hòa nói: “Tử Yên may mắn lại đạt được đột phá, hiện tại ta đã là Hậu Thiên tầng thứ mười một!”
“Oa! Tử Yên tỷ tỷ quá lợi hại!”
“Đúng vậy, mới tiến vào ngoại đường chưa bao lâu, đã đột phá đến Hậu Thiên tầng thứ mười một!”
“Phải đó, khoảng cách lần đột phá trước còn chưa tới mười ngày!”
“Tử Yên tỷ tỷ, tỷ thật sự là thiên tài!”
“Tử Yên tỷ tỷ, Tử Yên lão đại, chúng ta về sau liền cùng tỷ lăn lộn!”
Líu ríu, ồn ào, nhốn nháo vây quanh Hứa Tử Yên toàn là tiếng tán thưởng. Người đã từng trải như Hứa Tử Yên, cũng bị tâng bốc đến mặt hơi đỏ. Vội vàng vẫy tay nói: “Được rồi, các ngươi không đói bụng à, nhưng mà ta muốn đi ăn cơm rồi!”
“Đúng! Ăn cơm!”
“Theo lão đại đi ăn cơm!”
“Ha ha ha…”
Dọc theo đường đi tràn ngập tiếng nói cười, giống như chẳng phải Hứa Tử Yên đạt được đột phá, mà là tập thể bọn họ đột phá vậy.
Hứa Tử Yên dở khóc dở cười đi dẫn đầu, giống như lão đại trong điện ảnh cổ đại kiếp trước. Đột nhiên, một trận gió thổi qua, tuyết đọng trên mặt đất tung bay rẽ sang hai bên không trung, ở giữa tuyết đọng, một thân ảnh như tia chớp lao tới. Một cái bóng nắm đấm nhanh chóng phóng to trong tầm mắt nàng.
Lúc này bên cạnh Hứa Tử Yên đều là người, Hứa Tử Yên có thể dễ dàng tránh thoát, nhưng như vậy, những tân đệ tử bên cạnh sẽ bị thương. Bởi vì vừa thấy khí thế của một quyền kia, Hứa Tử Yên đã biết chủ nhân của nắm đấm này, tu vi thấp nhất cũng là Hậu Thiên tầng thứ mười một.
Hứa Tử Yên rất phản cảm với loại hành vi không chào hỏi đã ra tay thế này, do đó liền vận tu vi lên Hậu Thiên tầng thứ mười một, hung hăng đánh trả lại một quyền.
Một tiếng ‘oành’ vang dội, người tới bị một quyền của Hứa Tử Yên đánh trúng khiến thân hình lui mạnh, trượt thành một đoạn quỹ tích ở không trung, sau khi rơi xuống đất, thân hình lại lảo đảo lui về sau mấy bước.
Tuyết đọng bốn phía bị kình phong Hứa Tử Yên và người kia va chạm làm chấn động rơi lả tả, đợi bông tuyết tan hết, mới lộ ra bóng dáng đối phương.
Hứa Tử Yên tập trung nhìn vào, lúc này đứng đối diện là một nữ tử mặc bạch y, giống như một đóa bạch liên hoa thấm đẫm sương sớm xinh đẹp đứng thẳng, chỉ là khuôn mặt tựa tranh vẽ được ban tặng kia trầm lắng như nước, một đôi mắt sáng sâu thẳm hàm chứa ý khinh thường trừng Hứa Tử Yên.
Vẻ mặt Hứa Tử Yên sửng sốt, nàng mơ hồ còn nhớ, vị nữ tử trước mắt này đã từng đi theo bang chủ Mai Hoa bang Hứa Đông Tuyết đã bị chết trận ở Thông U cốc khi ngăn cản yêu thú. Hiện tại lại dùng vẻ mặt hàm chứa ý khinh thường nhìn mình, rốt cuộc là vì sao?
Phía trước vang lên một trận tiếng động xôn xao ầm ĩ, từ phương xa có hơn hai trăm người chạy tới, cầm đầu rõ ràng là Hứa Hoa Linh đã từng giao thủ với mình. Đợi Hứa Hoa Linh và mọi người tới phía sau nữ tử vừa rồi cùng Hứa Tử Yên đối quyền, một đám đều phẫn nộ khinh thường trừng mắt Hứa Tử Yên.
Tâm trạng vui vẻ buổi sáng sớm của Hứa Tử Yên đã bị một quyền và hơn hai trăm ánh mắt khinh thường kia phá hoại, trong lòng liền hơi phẫn nộ, lướt qua đầu vai nữ tử lúc nãy đánh nhau với mình, nhìn chằm chằm Hứa Hoa Linh, lạnh lùng nói: “Hứa Hoa Linh, ngươi cho ta một lời giải thích!”
Còn chưa đợi Hứa Hoa Linh trả lời, nữ tử kia đã chửi ầm lên mắng: “Cẩu tặc ti bỉ vô sỉ, có gì phải giải thích với ngươi?”
Nói xong, lại một lần nữa phi thân đánh tới, vung lên một loạt quyền ảnh, lao tới Hứa Tử Yên. Người nọ tuy là nữ tử, thế nhưng quyền chưởng hết mở lại hợp, khí thế uy mãnh, bao phủ toàn bộ không gian.
Hứa Tử Yên không thể lui, phía sau nàng đều là mấy tân đệ tử thực lực thấp kém, đành phải quát to một tiếng: “Các ngươi lui về phía sau!”
Hai chân giống như cắm rễ trên mặt dất, không né không tránh, song chưởng vung lên, ngăn cản toàn bộ đòn công kích của nàng kia ở bên ngoài.
Hứa Tử Yên không biết các nàng vì sao lại tìm mình gây phiền toái, nên trong lòng không khỏi buồn bực. Nàng cũng không muốn chẳng rõ ràng đã cùng người khác đánh nhau một trận như vậy, vì thế nhìn thấy tân đệ tử phía sau đều đã lùi lại, hai đấm rung mạnh lên, bộc phát tất cả tu vi Hậu Thiên tầng thứ mười một, đánh lui nàng kia, sau đó lớn tiếng quát: “Ngươi là người phương nào? Rốt cuộc là vì nguyên do gì? Nếu không nói, vậy đừng trách ta không khách khí!”
“Ngươi không khách khí thì lại thế nào?”
Sắc mặt nàng kia đỏ bừng, cũng không biết là mệt, hay là tức. Thân hình lóe lên một cái, vọt đến phía trước Hứa Tử Yên, dáng vẻ thướt tha lúc này lại sắc bén như báo, hai tay quặp lại giống móc câu, chộp tới Hứa Tử Yên.
Trong lòng Hứa Tử Yên giận dữ, vốn dĩ dưới tình huống chưa hiểu rõ chuyện, còn giữ lại ba phần tình cảm, hiện tại mình ba lần bốn lượt đặt câu hỏi, lại đổi lấy đối phương càng thêm liều mạng công kích, Hứa Tử Yên dứt khoát không thèm hỏi nữa. Trong lòng thầm nghĩ, loại người không biết phân biệt tốt xấu thế này, chỉ còn nước nghiêm khắc giáo huấn nàng ta trước, mới có khả năng nói chuyện đàng hoàng.
Hứa Tử Yên cong ngón tay trái, đón đỡ đợt tấn công liên kích của nàng kia, ngón tay bắn vào mạch trên cổ tay nàng kia. Nàng kia chỉ cảm thấy song chưởng tê dại một trận, rồi vô lực buông lỏng bên người. Trong khi ngón tay trái Hứa Tử Yên b*n r*, ngón trỏ tay phải lại dựng thẳng lên, giống như mũi tên sắc bén điểm tới cổ họng nàng kia, tốc độ cực nhanh, mang theo âm thanh xé rách không khí.
Đầu ngón tay vừa ngừng lại, đã chộp tới cổ họng nàng kia, kình phong b*n r* khiến cổ họng nàng kia đau đớn một trận, hai mắt không tự giác co rụt lại, khuôn mặt hiện lên vẻ sợ hãi.
Hứa Tử Yên lạnh giọng quát: “Vì sao đánh lén ta?”
“Buông bang chủ ra!” Hứa Hoa Linh cùng hơn hai trăm người thấy nàng kia bị Hứa Tử Yên chế trụ, trong lòng không khỏi khẩn trương, kêu gào đánh tới Hứa Tử Yên. Hứa Tử Yên dựng thẳng mày, lửa giận đè nén trong lòng lâu ngày rốt cuộc bị kích phát. Ngón tay hạ xuống, điểm huyệt Thiên Trung của nàng kia, khiến đối phương không thể cử động, sau đó đá một cước vào bụng đối phương, đá văng thân hình đối phương bay vút lên, đụng vào một đám đệ tử Mai Hoa bang đang lao tới đây.
Theo sát thân thể bang chủ Mai Hoa bang bay đi, là thân hình Hứa Tử Yên tựa như làn khói nhẹ nhàng lướt qua…
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trang sinh mộng điệp (*)
Chương 2: 2: Xung đột
Chương 3: 3: Chịu oan
Chương 4: 4: Bộc lộ bản lĩnh
Chương 5: 5: Phong ba
Chương 6: 6: Tỷ thí
Chương 7: 7: Khiếp sợ
Chương 8: 8: Nhận nhau
Chương 9: 9: Kiểm tra
Chương 10: 10: Ăn mừng
Chương 11: 11: Là cô
Chương 12: 12: Luận bàn
Chương 13: 13: Các ngươi đi cái rắm ấy
Chương 14: 14: Đấu
Chương 15: 15: Ta sẽ chiếu cố ngươi
Chương 16: 16: Hứa Hoa Linh phẫn nộ
Chương 17: 17: Ngụy trang đột phá
Chương 18: 18: Chiến ý dâng cao
Chương 19: 19: Tiếng chuông
Chương 20: 20: Thú triều
Chương 21: 21: Sư Hổ thú
Chương 22: 22: Hứa Hạo Lượng ra oai
Chương 23: 23: Mơ h�? Liên thủ
Chương 24: 24: Hội tụ
Chương 25: 25: Bối rối
Chương 26: 26: Cuộc trò chuyện đêm khuya
Chương 27: 27: Mắt đi mày lại
Chương 28: 28: Thông U cốc
Chương 29: 29: Xúc động
Chương 30: 30: Yêu thú đột kích
Chương 31: 31: Ngoại đường ra oai
Chương 32: 32: Ngộ đạo
Chương 33: 33: Luyện Khí kỳ tầng thứ ba
Chương 34: 34: Tuyết lực
Chương 35: 35: Dẫn Thú phù
Chương 36: 36: Yêu nghiệt
Chương 37: 37: Thất thủ
Chương 38: 38: Tình thế bức người
Chương 39: 39: Tin chẳng lành
Chương 40: 40: Thành chủ! Phải nghiêm trị Hứa gia!
Chương 41: 41: Hứa Hạo Nhiên quyết tâm
Chương 42: 42: Cảnh nguy nan
Chương 43: 43: Ừ! Muội có thấy!
Chương 44: 44: Hứa Lân khác thường
Chương 45: 45: Hứa Lân khác thường
Chương 46: 46: Cao giai yêu thú tập trung
Chương 47: 47: Khó xử
Chương 48: 48: Sống chết trong chớp mắt
Chương 49: 49: Hôn mê
Chương 50: 50: Thức tỉnh
Chương 51: 51: Trở về
Chương 52: 52: Thần tượng
Chương 53: 53: Thân thế của Hứa Lân
Chương 54: 54: Âm mưu
Chương 55: 55: Cuộc tranh chấp của thiếu niên
Chương 56: 56: Mơ hồ
Chương 57: 57: Giảng đạo
Chương 58: 58: Tán thưởng
Chương 59: 59: Tụ Linh phù trận
Chương 60: 60: Tâm sự dưới đêm tuyết rơi
Chương 61: 61: Bồi dưỡng thế lực
Chương 62: 62: Bị tập kích
Chương 63: 63: Âm mưu
Chương 64: 64: Thu phục
Chương 65: 65: Kích động
Chương 66: 66: Mai Hoa bang gặp nạn
Chương 67: 67: Đối mặt Luyện Khí kỳ
Chương 68: 68: Kích đấu Luyện Khí kỳ
Chương 69: 69: Đánh từ lớn tới nhỏ
Chương 70: 70: Kỳ quái
Chương 71: 71: Hai lựa chọn
Chương 72: 72: Gió tuyết ngoài thành
Chương 73: 73: Giao dịch
Chương 74: 74: Dự đoán kinh hoàng
Chương 75: 75: Ngũ phẩm phù
Chương 76: 76: Đệ nhất thiên tài phương bắc
Chương 77: 77: Chặn đường
Chương 78: 78: Kích đấu thiên tài phương bắc
Chương 79: 79: Tựa như ảo mộng
Chương 80: 80: Nước mắt rơi trong tuyết
Chương 81: 81: Giãy dụa trong đêm tuyết
Chương 82: 82: Đột biến
Chương 83: 83: Bị kinh hãi
Chương 84: 84: Nước mắt Côn Bằng
Chương 85: 85: Sự tôn kính đến từ Côn Bằng
Chương 86: 86: Cái chết của Côn Bằng
Chương 87: 87: Người mặt sẹo cụt tay
Chương 88: 88: Đây là thịt phượng hoàng?
Chương 89: 89: Kỳ Lân
Chương 90: 90: Nữ nhân quái lạ
Chương 91: 91: Ngoài cửa phòng Hứa Tử Yên
Chương 92: 92: Nàng còn sống!
Chương 93: 93: Danh ngôn
Chương 94: 94: Kiêu ngạo cỡ nào
Chương 95: 95: Ngươi muốn chiến, vậy liền chiến
Chương 96: 96: Kinh sợ
Chương 97: 97: Ta đổi ý!
Chương 98: 98: Hộ tộc đại trận
Chương 99: 99: Khắp nơi
Chương 100: 100: Ta không đi!
Chương 101: 101: Hư Cảnh phù
Chương 102: 102: Một thế hệ thiếu niên
Chương 103: 103: Quần anh hội tụ
Chương 104: 104: Tử Yên lên đài
Chương 105: 105: Sinh tử tức thì
Chương 106: 106: Câm nín!
Chương 107: 107: Biến đổi lớn
Chương 108: 108: Ngã xuống
Chương 109: 109: Quỳ xuống!
Chương 110: 110: Hoài nghi
Chương 111: 111: Mưa gió bão bùng
Chương 112: 112: Bảo tàng mang đến nguy hiểm!
Chương 113: 113: Cắt đuôi
Chương 114: 114: Thập diện mai phục
Chương 115: 115: Nguy cơ nối liền
Chương 116: 116: Tung tích kẻ địch
Chương 117: 117: Thiết Mạc thành
Chương 118: 118: Quy củ
Chương 119: 119: Đánh cướp
Chương 120: 120: Quyết định gian nan
Chương 121: 121: Lòng người tan rã, đội ngũ mất đoàn kết
Chương 122: 122: Vương Lão Thực ‘thành thật’
Chương 123: 123: Hứa Tử Yên nổi giận
Chương 124: 124: Tiệm rèn
Chương 125: 125: Hứa Thiên Lang nổi giận
Chương 126: 126: Nhanh như chớp
Chương 127: 127: Quá tuấn tú, cũng không phải lỗi của huynh!
Chương 128: 128: Bại lộ
Chương 129: 129: Sơn cốc
Chương 130: 130: Gặp nạn trong cốc
Chương 131: 131: Nhà mới
Chương 132: 132: Thu phục
Chương 133: 133: Thiếu nữ trong số các thiếu nữ
Chương 134: 134: Phát hiện
Chương 135: 135: Hết sức đột nhiên
Chương 136: 136: Nhân Diện xà yêu (*)
Chương 137: 137: Phong ấn
Chương 138: 138: Bóng lưng
Chương 139: 139: Máu đỏ
Chương 140: 140: Đóng cọc
Chương 141: 141: Giành giật từng giây
Chương 142: 142: Nội tình đằng sau chuyện xưa
Chương 143: 143: Coi như ta chưa từng hỏi!
Chương 144: 144: Bồng bột
Chương 145: 145: Long uy
Chương 146: 146: Ẩn
Chương 147: 147: Chấn động
Chương 148: 148: Đỉnh núi có người
Chương 149: 149: Kẻ địch mạnh chưa bao giờ gặp
Chương 150: 150: Nhà giam địa ngục
Chương 151: 151: Đêm nguyệt hắc phong cao giết người
Chương 152: 152: Phấn khởi
Chương 153: 153: Cùng chạy, chắc không sai đâu!
Chương 154: 154: Không! Hứa Tử Yên là của ta!
Chương 155: 155: Hoa đào lướt qua không một ngọn cỏ, tiền tài rơi xuống đầu người khó giữ được
Chương 156: 156: Đối thủ suốt đời đã định trước
Chương 157: 157: Con đường anh hùng về đông
Chương 158: 158: Truyền kỳ
Chương 159: 159: Giọt nước mắt khổng lồ
Chương 160: 160: Lại muốn đoạt
Chương 161: 161: Kế hoạch nguy hiểm
Chương 162: 162: Đội trưởng
Chương 163: 163: Càng thêm hiểm trở
Chương 164: 164: Kiệt tác ám sát
Chương 165: 165: Lấy đạo của người, trả lại cho người
Chương 166: 166: Tràn ngập sát khí
Chương 167: 167: Năng lực ra oai của một giọng nói
Chương 168: 168: Quát lui
Chương 169: 169: Tâm tư của Lăng Tiêu
Chương 170: 170: Suy tính của Hứa Tử Yên lệch khỏi quỹ đạo
Chương 171: 171: Sai lầm của Hứa Tử Yên
Chương 172: 172: Hiện thân
Chương 173: 173: Tự bạo
Chương 174: 174: Cao thủ phù trận
Chương 175: 175: Phù trận đấu phù trận
Chương 176: 176: Cao thủ đấu với cao thủ
Chương 177: 177: Đột phá và tử vong
Chương 178: 178: Phù trận biến hình
Chương 179: 179: Khó chịu
Chương 180: 180: Một loại tinh thần
Chương 181: 181: Hủy diệt
Chương 182: 182: Không phải giao ước, là mệnh lệnh
Chương 183: 183: Tòa thành ngủ say
Chương 184: 184: Trần thế gian
Chương 185: 185: Trần thế gian
Chương 186: 186: Thế giới ngoài cửa sổ
Chương 187: 187: Một mẫu không gian
Chương 188: 188: Xua tan sương mù
Chương 189: 189: Hứa Hạo Lượng rơi lệ đầy mặt
Chương 190: 190: Bị cười nhạo
Chương 191: 191: Đại quái thai và tiểu quái thai
Chương 192: 192: Hoài nghi
Chương 193: 193: Phù bảo
Chương 194: 194: Ly biệt
Chương 195: 195: Bị Thái Huyền tông tuyển chọn!
Chương 196: 196: Tạp âm
Chương 197: 197: Nhân duyên đột nhiên tới
Chương 198: 198: Vận mệnh của ta, ta làm chủ!
Chương 199: 199: Đại tự tại
Chương 200: 200: Thật muốn thử xem
Chương 201: 201: Quá bổ
Chương 202: 202: Mất mặt
Chương 203: 203: Hứa Tử Yên, đây là… muốn đào hố mà!
Chương 204: 204: Nguyệt tinh luân
Chương 205: 205: Cao giai nội đường đệ tử rối rắm!
Chương 206: 206: Yên nhi, khát nước không? Muốn uống chút gì không?
Chương 207: 207: Hiệu quả giả vờ
Chương 208: 208: Lĩnh ngộ khi truyền thụ!
Chương 209: 209: Nhóm tộc trưởng điên rồi
Chương 210: 210: Pháp ý thông thiên
Chương 211: 211: Tiếng gió
Chương 212: 212: Hứa Hoa Linh chết
Chương 213: 213: Đại hội thử luyện
Chương 214: 214: Bắt đầu!
Chương 215: 215: Khói lửa khắp chốn
Chương 216: 216: Gặp phải phù bảo
Chương 217: 217: Phù bảo phá trận
Chương 218: 218: Hộ tộc đại trận bị phá
Chương 219: 219: Hứa Tử Yên trúng độc
Chương 220: 220
Chương 221: 221: Ngươi là đội trưởng cả đời của chúng ta!
Chương 222: 222: Uy lực của lá cây
Chương 223: 223: Thế lực phương bắc vây kín Hứa gia
Chương 224: 224: Cơ hội
Chương 225: 225: Tử Yên không gian
Chương 226: 226: Ý chí sụp đổ
Chương 227: 227: Cường thế trở về
Chương 228: 228: Lão tổ cũng có thời điểm không bình tĩnh!
Chương 229: 229: Khói lửa tan đi
Chương 230: 230: Người tới lúc nửa đêm
Chương 231: 231: Hứa Hạo Nhiên rối rắm cùng Hứa Kỳ bi ai
Chương 232: 232: Ngân bài đổi thiết bài
Chương 233: 233: Tiền đ�? Quỷ dị
Chương 234: 234: Tình
Chương 235: 235: Thần Cơ tông
Chương 236: 236: Khâu quan trọng
Chương 237: 237: Tông môn! Tông môn!
Chương 238: 238: Gia yến
Chương 239: 239: Hiểu biết của Thái Huyền tông về Hứa Tử Yên
Chương 240: 240: Thị thiếp
Chương 241: 241: Nhóm tiểu tổ tông muốn tìm chết à!
Chương 242: 242: Muốn khiêm tốn sao lại khó như vậy chứ?
Chương 243: 243: Trò cười
Chương 244: 244: Tiếp xúc tu tiên giới
Chương 245: 245: Thất khiếu chảy máu
Chương 246: 246: Đều mang tâm tư
Chương 247: 247: Bắt đầu nhận hối lộ!
Chương 248: 248: Thiên Phù phong
Chương 249: 249: Nơi nào cũng có tranh đấu!
Chương 250: 250: Quân cờ
Chương 251: 251: Chợ trời
Chương 252: 252: Trở thành nữ nhân xấu xa
Chương 253: 253: Chú kiếm lão giả
Chương 254: 254: Linh ngư
Chương 255: 255: Nha đầu, ngươi muốn hủy đi cửa hàng của lão phu hả?
Chương 256: 256: Sắc dụ
Chương 257: 257: Lại nghe thị thiếp
Chương 258: 258: Gặp mặt tông chủ Thái Huyền tông
Chương 259: 259: Ứng đối
Chương 260: 260: Ta tên Hứa Tử Yên
Chương 261: 261: Cướp đệ tử?
Chương 262: 262: Khảo hạch
Chương 263: 263: Nhẫn trữ vật
Chương 264: 264: Nhập môn
Chương 265: 265: Khiêm tốn
Chương 266: 266: Tàng thư các
Chương 267: 267: Càn Khôn quyết
Chương 268: 268: Thanh Mộc Triền Nhiễu thuật
Chương 269: 269: Phiền toái chán ngán
Chương 270: 270: Biến mất
Chương 271: 271: Dự định mở động phủ
Chương 272: 272: Mở động phủ, bố tụ linh!
Chương 273: 273: Con rối
Chương 274: 274: Thép tinh
Chương 275: 275: Lĩnh ngộ sao?
Chương 276: 276: Rèn
Chương 277: 277: Bảo Khí quyền thuộc tính thủy
Chương 278: 278: Không bị người đố kị là kẻ tài trí tầm thường
Chương 279: 279: Giả mạo ngũ thuộc tính linh căn
Chương 280: 280: Cuộc sống tiêu dao
Chương 281: 281: Ngươi đứng đó làm gì
Chương 282: 282: Thế giới dưới lòng đất
Chương 283: 283: Nỗi bi ai của ba người Lãnh Phù
Chương 284: 284: Mau nhìn xem tu vi của ta!
Chương 285: 285: Chốn đào nguyên
Chương 286: 286: Yêu
Chương 287: 287: Căng chướng!
Chương 288: 288: Thu yêu
Chương 289: 289: Rời khỏi chốn đào nguyên
Chương 290: 290: Lại tới phường thị
Chương 291: 291: Cấu tạo khó hiểu của năng lượng không gian
Chương 292: 292: Trong Tán Tiên thành
Chương 293: 293: Bị theo dõi
Chương 294: 294: Bị thu phí bảo vệ
Chương 295: 295: Ngươi quyết định chưa?
Chương 296: 296: Lôi đài sinh tử
Chương 297: 297: Thẳng tay đánh chết
Chương 298: 298: Chấn động
Chương 299: 299: Lừa đảo
Chương 300: 300: Tiền tiêu vặt?
Chương 301: 301: Hội giao dịch
Chương 302: 302: Bảo khí
Chương 303: 303: Ngưng Dịch đan
Chương 304: 304: Giao dịch
Chương 305: 305: Một đám đại tu sĩ Kết Đan kỳ
Chương 306: 306: Cửu giai yêu đan
Chương 307: 307: Tu sĩ lôi thôi
Chương 308: 308: Bối cảnh
Chương 309: 309: Thiện duyên
Chương 310: 310: Sinh tử khí
Chương 311: 311: Làm khó
Chương 312: 312: Nhận chủ
Chương 313: 313: Uy Vũ đường
Chương 314: 314: Yêu sủng viên
Chương 315: 315: Bẽ mặt
Chương 316: 316: Gặp lại bé trai
Chương 317: 317: Chí hướng cao xa
Chương 318: 318: Lộ Nghiễm Thiên đầu óc không đủ dùng!
Chương 319: 319: Cuộc truy sát khôi hài
Không tìm thấy chương nào phù hợp