Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 259
18:58 - 03.06.2026
1,478 lượt xem
Tiểu Gạo Nếp đôi mắt đen láy to tròn nhìn Lục Cảnh Niên, cô bé bỗng bĩu môi, rồi bỗng bật khóc.
Lục Cảnh Niên nhìn thấy bỗng hoảng hốt, thiếu chút nữa là té từ trên cái thang xuống đất: “ Ây da, tiểu tổ tông của tôi ơi, con khóc gì chứ? Bố không có nói con, thật đấy, có phải con muốn bố treo cái này lên không? Nào nào nào, đem qua đây, bố nuôi giúp con treo lên, đừng khóc nữa, được không nào?”
Giang Thần Hy ngồi một bên đang cầm máy tính xách tay làm việc ngẩn đầu lên nhìn tiểu Gạo Nếp bỗng lắc đầu cười.
Tiểu Gạo Nếp thật ra còn rất nhỏ, chắc là vẫn không hiểu người lớn nói chuyện, cô bé đang tự chơi tự vui một mình, nhóc con cũng khiến người khác không thể tức giận được.
Lúc Lục Cảnh Niên đi đến lấy đồ chơi trên tay, bé con lại lắc lư không chịu đưa cho Lục Cảnh Niên, anh lấy đi rồi thì bé con lại khóc oe oe, khiến anh lúng túng không biết nên làm gì.
“ Haizzz, nhóc con này, lúc nãy không treo đồ chơi của con lên thì khóc, bây giờ treo lên rồi thì vẫn khóc, không muốn nữa có đúng không?” Lục Cảnh Niên cười không được, khóc không xong.
Tiểu Gạo Nếp đôi mắt tròn xoe vẻ mặt vô tội nhìn Lục Cảnh Niên cũng không biết có phải cô bé nghe hiểu hay không, khẽ sửng lại rồi lại lắc lắc cánh tay, nhìn anh nhép miệng cười.
Tôn Hàm ở một bên nắm lấy bàn tay bé nhỏ của tiểu Gạo Nếp, nhìn Lục Cảnh Niên nói: “ Đáng đời anh, ai bảo anh không nghe lời tiểu Gạo Nếp của chúng ta cơ chú, đúng không nào, cục cưng bảo anh làm gì thì anh cứ làm cái đấy đi.” Nói rồi cô lại chơi cùng tiểu Gạo Nếp.
Thật ra nhóc con lớn từng này thì nhận biết cũng có hạn, vui thì cười, không vui thì lại khóc, đám người lớn này đều bị cô bé lôi cuốn, luôn khiến mọi người vui vẻ.
Bữa tối rất thịnh soạn, vừa ngồi xuống, điện thoại Lục Cảnh Niên reo lên, Lục Cảnh Niên vốn dĩ hi hi ha ha đột nhiên nghiêm túc lại, mọi người cũng vì thế mà im lặng hẳn.
Anh bắt máy: “ Vâng, chú Trần, tôi biết rồi.”
Khó mà thấy được dáng vẻ nghiêm túc của Lục Cảnh Niên, nên cũng có chút hiếu kỳ.
Anh tắt máy, Tôn Hàm liền hỏi: “ Sao thế, có chuyện gì à?”
Lục Cảnh Niên đặt điện thoại xuống, thở dài nói: “ Ông nội anh bảo cuối tuần về nhà, bà nội bảo nhớ anh.”
Tô Lê nghe nói, Lục gia rất yêu thương, chiều chuộng đứa cháu này, càng thêm tính cách của Lục Cảnh Niên và Lục Tử Thần hoàn toàn ở hai thái cực, Lục Cảnh Niên càng biết cách khiến người khác vui vẻ.”
“ Vậy thì về thôi chứ sao, cũng không phải bảo anh lên pháp trường, sao lại có biểu cảm như vậy?” Tôn Hàm liếc anh một cái.
Lục Cảnh Niên nói: “ em không phải không biết tình hình nhà anh, ăn bữa cơm thôi cũng khiến người khác ngạt thở, anh trai anh thì rất bận, vì vậy mỗi lần về nhà đều là anh.”
Trên bàn ăn cũng nghe được vài chuyện về Lục gia, những gia tộc lớn như thế này, thật sự là có cả đống rắc rối, đều là cảnh tượng của việc bảo toàn bộ mặt của dòng họ.”
Lục gia là như vậy và Giang gia cũng như vậy.
Ăn cơm xong, bọn họ chơi đánh bài, nhân lúc mấy ngày nay mọi người đều rãnh, chơi đến 10 rưỡi thì mới nghỉ.
Không còn sớm nữa, Tô Lê giục Giang Thần Hy đi tắm, cô đẩy anh đi vào nhà tắm, Giang Thần Hy thở dài: “ Được rồi, anh đi tắm.” cũng không biết cô muốn làm gì? “ Em đi lấy đồ cho anh.” Tô Lê cười rồi nói.
Đợi Giang Thần Hy tắm xong đi ra, căn phòng đã tràn ngập mùi tinh dầu, là mùi của hoa hồng.
Có điều trong phòng không có người, tiểu Gạo Nếp cũng không có trong phòng, dù sao thì mùi xông tinh dầu này đối với trẻ con không tốt
“ Tô Lê!” Giang Thần Hy lau đầu tóc ướt nhẹp gọi.
Tô Lê từ đằng sau ôm chặt lấy anh.
Giang Thần Hy lấy chiếc khăn trên đầu xuống, vừa tắm xong, tóc anh còn rất rối, nhũng giọt nước rơi xuống, nhưng trông rất quyến rũ,
Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh: “ Giang thiếu gia gọi em sao?”
Giang Thần Hy nhìn cô, Tô Lê đã tắm rồi, chắc là tắm ở tầng dưới, vừa hay, quan trọng hơn, cô đang mặc một chiếc váy dây màu trắng quyến rũ.
Từ góc độ anh nhìn thấy, b** ng*c của cô đầy đặn càng thêm quyến rũ.
Anh khẽ chau mày: “ Tiểu Gạo Nếp đâu?”
Tô Lê đáp: “ em bế xuống phòng dì Trương rồi, trong phòng có tinh dầu, trẻ con ngửi vào không tốt.”
Giang Thần Hy khẽ nheo mắt, nhép miệng nói: “ Xem ra, tối nay em còn chuẩn bị bất ngờ gì cho anh, hửm?”
Tô Lê cúi đầu nắm lấy tay anh nói: “ Vậy anh có muốn hay không?”
Giang Thần Hy khẽ bật cười, khuôn miệng nhép lên, trầm giọng nói: “ Vậy anh phải xem là cái gì đã.?” Nói rồi anh cúi người, bóp bặt lấy cằm cô, trầm giọng nói: “ Không có bất ngờ, thì anh không cần.”
Tô Lê nhìn anh cười rồi đẩy đẩy anh: “ Vậy thì em không biết có thể làm cho Giang thiếu gia bất ngờ không rồi.”
Nói rồi cô kéo cái bàn tròn ở bên cạnh cửa sổ, trên bàn có đặt một chiếc bánh kem, Giang Thần Hy ánh mắt trùng xuống, Tô Lê lấy quẹt diêm ra, châm lửa những ngọn nến bên trên, quay người nhìn anh cười nói: “ Giáng sinh thì em không có cảm giác gì, nhưng còn vài ngày nữa là kết thúc năm rồi, lại một năm mới đến, em cũng không biết nên tặng anh cái gì, suy nghĩ rất lâu thì mới tự tay làm cái bánh kem này, em tay chân vụng về học rất lâu mới làm được, nhìn thì có vẻ không được đẹp, nhưng là tâm ý của em, anh cũng đừng chê nhé.”
Giang Thần Hy nhìn những ngọn nến đang lung linh, lại nhìn sang Tô Lê, khuôn miệng khẽ nhếch lên điềm đạm nói: “ Đây là quà năm mới?”
Tô Lê “ Ừm” một tiếng nói: “ Đây là cái tết đầu tiên của chúng ta.”
Giang Thần Hy nhìn cô rồi khẽ ôm chặt cô vào lòng.
Tô Lê nhìn anh nói: “ Trước đây em đối với những thứ này đều rất mơ hồ, mỗi ngày đều rất lộn xộn, mỗi dịp lễ đối với em mà nói đều không có bất kỳ ý nghĩa gì” cô nghĩ đế những gì cô từng nói với Trần Miễn, ba trăm sáu lăm ngày không có một ngày lễ nào liên quan đến cô, Lúc đó cô chỉ là nói đùa, đại khái là chỉ có tiết thanh minh mới liên quan đến cô mà thôi.
Giang Thần Hy nhìn cô cười, ôm cô vào lòng nói: “ sau này mỗi dịp lễ anh đều ở bên cạnh em.”
“ Thật sao?” Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh.
Ánh mắt Giang Thần Hy chất chứa đầy vẻ trìu mến, gật đầu “ Ừm”
Tô Lê tựa vào ngực anh, nhắm mắt lại, cô nghe thấy được nhijo tim của Giang Thần Hy đang đập mạnh mẽ.
Đoàn phim đã đóng máy, sau đó là một buổi tiệc đóng máy phim rất long trọng, cô là nữ chính đương nhiên phải tham gia.
Giang Thần hy có cuộc hẹn với khách hàng nên không thể tham dự, xem thời gian cũng đến rồi liền rút lui, giao mọi việc còn lại cho A Hào, lái xe đến đón Tô Lê.
Tô Lê uống hai ly rượu, có chút lân lân.
Gò má cô ửng đỏ lên trông rất đáng yêu, nhưng cũng không uống say, cô tựa đầu vào ngực Giang Thần Hy nói: “ Xin lỗi, em uống rượu rồi.”
Giang Thần Hy rít một hơi thuốc điềm đạm nói: “ Biết anh là ai không?”
“ Đương nhiên.” Tô Lê ôm chặt lấy anh, xà sát vào người anh nũng nịu: “ xin lỗi, anh đừng giận nữa, lần sau em sẽ không uống nữa.”
“ Lần trước em cũng nói như vậy.” Anh bóp bặt cằm cô.
Giang Thần Hy nghiêng đầu, hít một hơi sâu, chiều chuộng nâng cằm cô nói: “ lần sau còn uống nhiều như vậy nữa thì làm sao?”
Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh, im lặng không nói gì.
Giang Thần Hy cúi đầu nhìn cô khẽ cười rồi nói: “ sao lại không nói gì, bình thường không phải là nói nhiều lắm sao?”
Tô Lê khẽ cười rồi nói: “ Giang thiếu gia chung quy thì cũng sẽ không đánh em, có phải không?”
“ Khó nói.” Anh khẽ véo nhẹ tai cô, khẽ cười rồi nói: “ em còn không nghe lời, chờ xem anh trừng trị em thế nào.”
Nói rồi anh khẽ vuốt nhẹ sống mũi cô, áp chặt vai cô nói: “ Được rồi, cũng tỉnh rượu rồi, chúng ta về nhà thôi, tiểu Gạo Nếp hôm nay không nhìn thấy em, con bé rất không vui.”
Tô Lê gật đầu.
Trên đường về nhà, Tô Lê đã tỉnh rượu, cô vỗ vỗ vào hai má nói: “ không biết con bé đã ngủ chưa, người em toàn mùi rượu, nó nhất định sẽ không thích.”
Giang Thần Hy nhắc nhỏ: “ Cho con bé bú sữa bình.”
“ Sao vậy, em có đủ sữa mà, anh cũng không phải không biết, con bé thính lắm” Tô Lê nói có chút lớn, cảm giác tửu lượng kém đi, trước đây không phải như vậy, sao chỉ mới hai ba ly rượu đã nói không ra hơi rồi.
Giang Thần Hy chau mày: “ em uống nhiều nhu vậy sao cho Tiểu Gạo Nếp bú được.”
Tô Lê nhìn anh gật đầu: “ Em xin lỗi, em không biết cái này.”
Giang Thần Hy trầm giọng nói: “ Lần sau không được phép như vậy nữa.”
Tô Lê gật đầu.
Về đến nhà, Tiểu Gạo Nếp quả nhiên không được bú sữa mẹ, cho bú bình thật là khó khăn, thật không dễ dàng gì nó mới miễn cưỡng bú một ít, Tô Lê nhìn thấy trong lòng có chút ân hận.
“ Sau này em không uống rượu nữa.” Cô nắm lấy tay Giang Thần Hy, vẻ mặt vô tội nhìn anh.
Giang Thần Hy nhìn cô khẽ bật cười, dáng vẻ hai mẹ con y hệt nhau, khiến người khác không thể không nựng, hoàn toàn không khán cự được.
Tô Lê uống nhiều rồi, nằm xuống liền ngủ say, hôm sau tỉnh dậy, đau đau như búa bổ.
Cô xoa xoa đầu đi xuống lầu, Giang Thần Hy đến côn ty rồi, dì Trương đang nghe điện thoại, nhìn thấy cô đi xuống, lập tức gọi: “Thiếu phu nhân, quản gia bên Giang gia gọi điện đến.”
Tô Lê vẫn còn chút mơ hồ, đáp một tiếng rồi đi đến nghe điện thoại: “ Chào”
Quản gia cung kính đáp: “thiếu phu nhân, cuối tuần ông chủ mời cô và nhị thiếu gia về nhà ăn cơm, trong nhà lại có tin vui rồi ạ.”
Lục Cảnh Niên nhìn thấy bỗng hoảng hốt, thiếu chút nữa là té từ trên cái thang xuống đất: “ Ây da, tiểu tổ tông của tôi ơi, con khóc gì chứ? Bố không có nói con, thật đấy, có phải con muốn bố treo cái này lên không? Nào nào nào, đem qua đây, bố nuôi giúp con treo lên, đừng khóc nữa, được không nào?”
Giang Thần Hy ngồi một bên đang cầm máy tính xách tay làm việc ngẩn đầu lên nhìn tiểu Gạo Nếp bỗng lắc đầu cười.
Tiểu Gạo Nếp thật ra còn rất nhỏ, chắc là vẫn không hiểu người lớn nói chuyện, cô bé đang tự chơi tự vui một mình, nhóc con cũng khiến người khác không thể tức giận được.
Lúc Lục Cảnh Niên đi đến lấy đồ chơi trên tay, bé con lại lắc lư không chịu đưa cho Lục Cảnh Niên, anh lấy đi rồi thì bé con lại khóc oe oe, khiến anh lúng túng không biết nên làm gì.
“ Haizzz, nhóc con này, lúc nãy không treo đồ chơi của con lên thì khóc, bây giờ treo lên rồi thì vẫn khóc, không muốn nữa có đúng không?” Lục Cảnh Niên cười không được, khóc không xong.
Tiểu Gạo Nếp đôi mắt tròn xoe vẻ mặt vô tội nhìn Lục Cảnh Niên cũng không biết có phải cô bé nghe hiểu hay không, khẽ sửng lại rồi lại lắc lắc cánh tay, nhìn anh nhép miệng cười.
Tôn Hàm ở một bên nắm lấy bàn tay bé nhỏ của tiểu Gạo Nếp, nhìn Lục Cảnh Niên nói: “ Đáng đời anh, ai bảo anh không nghe lời tiểu Gạo Nếp của chúng ta cơ chú, đúng không nào, cục cưng bảo anh làm gì thì anh cứ làm cái đấy đi.” Nói rồi cô lại chơi cùng tiểu Gạo Nếp.
Thật ra nhóc con lớn từng này thì nhận biết cũng có hạn, vui thì cười, không vui thì lại khóc, đám người lớn này đều bị cô bé lôi cuốn, luôn khiến mọi người vui vẻ.
Bữa tối rất thịnh soạn, vừa ngồi xuống, điện thoại Lục Cảnh Niên reo lên, Lục Cảnh Niên vốn dĩ hi hi ha ha đột nhiên nghiêm túc lại, mọi người cũng vì thế mà im lặng hẳn.
Anh bắt máy: “ Vâng, chú Trần, tôi biết rồi.”
Khó mà thấy được dáng vẻ nghiêm túc của Lục Cảnh Niên, nên cũng có chút hiếu kỳ.
Anh tắt máy, Tôn Hàm liền hỏi: “ Sao thế, có chuyện gì à?”
Lục Cảnh Niên đặt điện thoại xuống, thở dài nói: “ Ông nội anh bảo cuối tuần về nhà, bà nội bảo nhớ anh.”
Tô Lê nghe nói, Lục gia rất yêu thương, chiều chuộng đứa cháu này, càng thêm tính cách của Lục Cảnh Niên và Lục Tử Thần hoàn toàn ở hai thái cực, Lục Cảnh Niên càng biết cách khiến người khác vui vẻ.”
“ Vậy thì về thôi chứ sao, cũng không phải bảo anh lên pháp trường, sao lại có biểu cảm như vậy?” Tôn Hàm liếc anh một cái.
Lục Cảnh Niên nói: “ em không phải không biết tình hình nhà anh, ăn bữa cơm thôi cũng khiến người khác ngạt thở, anh trai anh thì rất bận, vì vậy mỗi lần về nhà đều là anh.”
Trên bàn ăn cũng nghe được vài chuyện về Lục gia, những gia tộc lớn như thế này, thật sự là có cả đống rắc rối, đều là cảnh tượng của việc bảo toàn bộ mặt của dòng họ.”
Lục gia là như vậy và Giang gia cũng như vậy.
Ăn cơm xong, bọn họ chơi đánh bài, nhân lúc mấy ngày nay mọi người đều rãnh, chơi đến 10 rưỡi thì mới nghỉ.
Không còn sớm nữa, Tô Lê giục Giang Thần Hy đi tắm, cô đẩy anh đi vào nhà tắm, Giang Thần Hy thở dài: “ Được rồi, anh đi tắm.” cũng không biết cô muốn làm gì? “ Em đi lấy đồ cho anh.” Tô Lê cười rồi nói.
Đợi Giang Thần Hy tắm xong đi ra, căn phòng đã tràn ngập mùi tinh dầu, là mùi của hoa hồng.
Có điều trong phòng không có người, tiểu Gạo Nếp cũng không có trong phòng, dù sao thì mùi xông tinh dầu này đối với trẻ con không tốt
“ Tô Lê!” Giang Thần Hy lau đầu tóc ướt nhẹp gọi.
Tô Lê từ đằng sau ôm chặt lấy anh.
Giang Thần Hy lấy chiếc khăn trên đầu xuống, vừa tắm xong, tóc anh còn rất rối, nhũng giọt nước rơi xuống, nhưng trông rất quyến rũ,
Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh: “ Giang thiếu gia gọi em sao?”
Giang Thần Hy nhìn cô, Tô Lê đã tắm rồi, chắc là tắm ở tầng dưới, vừa hay, quan trọng hơn, cô đang mặc một chiếc váy dây màu trắng quyến rũ.
Từ góc độ anh nhìn thấy, b** ng*c của cô đầy đặn càng thêm quyến rũ.
Anh khẽ chau mày: “ Tiểu Gạo Nếp đâu?”
Tô Lê đáp: “ em bế xuống phòng dì Trương rồi, trong phòng có tinh dầu, trẻ con ngửi vào không tốt.”
Giang Thần Hy khẽ nheo mắt, nhép miệng nói: “ Xem ra, tối nay em còn chuẩn bị bất ngờ gì cho anh, hửm?”
Tô Lê cúi đầu nắm lấy tay anh nói: “ Vậy anh có muốn hay không?”
Giang Thần Hy khẽ bật cười, khuôn miệng nhép lên, trầm giọng nói: “ Vậy anh phải xem là cái gì đã.?” Nói rồi anh cúi người, bóp bặt lấy cằm cô, trầm giọng nói: “ Không có bất ngờ, thì anh không cần.”
Tô Lê nhìn anh cười rồi đẩy đẩy anh: “ Vậy thì em không biết có thể làm cho Giang thiếu gia bất ngờ không rồi.”
Nói rồi cô kéo cái bàn tròn ở bên cạnh cửa sổ, trên bàn có đặt một chiếc bánh kem, Giang Thần Hy ánh mắt trùng xuống, Tô Lê lấy quẹt diêm ra, châm lửa những ngọn nến bên trên, quay người nhìn anh cười nói: “ Giáng sinh thì em không có cảm giác gì, nhưng còn vài ngày nữa là kết thúc năm rồi, lại một năm mới đến, em cũng không biết nên tặng anh cái gì, suy nghĩ rất lâu thì mới tự tay làm cái bánh kem này, em tay chân vụng về học rất lâu mới làm được, nhìn thì có vẻ không được đẹp, nhưng là tâm ý của em, anh cũng đừng chê nhé.”
Giang Thần Hy nhìn những ngọn nến đang lung linh, lại nhìn sang Tô Lê, khuôn miệng khẽ nhếch lên điềm đạm nói: “ Đây là quà năm mới?”
Tô Lê “ Ừm” một tiếng nói: “ Đây là cái tết đầu tiên của chúng ta.”
Giang Thần Hy nhìn cô rồi khẽ ôm chặt cô vào lòng.
Tô Lê nhìn anh nói: “ Trước đây em đối với những thứ này đều rất mơ hồ, mỗi ngày đều rất lộn xộn, mỗi dịp lễ đối với em mà nói đều không có bất kỳ ý nghĩa gì” cô nghĩ đế những gì cô từng nói với Trần Miễn, ba trăm sáu lăm ngày không có một ngày lễ nào liên quan đến cô, Lúc đó cô chỉ là nói đùa, đại khái là chỉ có tiết thanh minh mới liên quan đến cô mà thôi.
Giang Thần Hy nhìn cô cười, ôm cô vào lòng nói: “ sau này mỗi dịp lễ anh đều ở bên cạnh em.”
“ Thật sao?” Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh.
Ánh mắt Giang Thần Hy chất chứa đầy vẻ trìu mến, gật đầu “ Ừm”
Tô Lê tựa vào ngực anh, nhắm mắt lại, cô nghe thấy được nhijo tim của Giang Thần Hy đang đập mạnh mẽ.
Đoàn phim đã đóng máy, sau đó là một buổi tiệc đóng máy phim rất long trọng, cô là nữ chính đương nhiên phải tham gia.
Giang Thần hy có cuộc hẹn với khách hàng nên không thể tham dự, xem thời gian cũng đến rồi liền rút lui, giao mọi việc còn lại cho A Hào, lái xe đến đón Tô Lê.
Tô Lê uống hai ly rượu, có chút lân lân.
Gò má cô ửng đỏ lên trông rất đáng yêu, nhưng cũng không uống say, cô tựa đầu vào ngực Giang Thần Hy nói: “ Xin lỗi, em uống rượu rồi.”
Giang Thần Hy rít một hơi thuốc điềm đạm nói: “ Biết anh là ai không?”
“ Đương nhiên.” Tô Lê ôm chặt lấy anh, xà sát vào người anh nũng nịu: “ xin lỗi, anh đừng giận nữa, lần sau em sẽ không uống nữa.”
“ Lần trước em cũng nói như vậy.” Anh bóp bặt cằm cô.
Giang Thần Hy nghiêng đầu, hít một hơi sâu, chiều chuộng nâng cằm cô nói: “ lần sau còn uống nhiều như vậy nữa thì làm sao?”
Tô Lê ngẩn đầu nhìn anh, im lặng không nói gì.
Giang Thần Hy cúi đầu nhìn cô khẽ cười rồi nói: “ sao lại không nói gì, bình thường không phải là nói nhiều lắm sao?”
Tô Lê khẽ cười rồi nói: “ Giang thiếu gia chung quy thì cũng sẽ không đánh em, có phải không?”
“ Khó nói.” Anh khẽ véo nhẹ tai cô, khẽ cười rồi nói: “ em còn không nghe lời, chờ xem anh trừng trị em thế nào.”
Nói rồi anh khẽ vuốt nhẹ sống mũi cô, áp chặt vai cô nói: “ Được rồi, cũng tỉnh rượu rồi, chúng ta về nhà thôi, tiểu Gạo Nếp hôm nay không nhìn thấy em, con bé rất không vui.”
Tô Lê gật đầu.
Trên đường về nhà, Tô Lê đã tỉnh rượu, cô vỗ vỗ vào hai má nói: “ không biết con bé đã ngủ chưa, người em toàn mùi rượu, nó nhất định sẽ không thích.”
Giang Thần Hy nhắc nhỏ: “ Cho con bé bú sữa bình.”
“ Sao vậy, em có đủ sữa mà, anh cũng không phải không biết, con bé thính lắm” Tô Lê nói có chút lớn, cảm giác tửu lượng kém đi, trước đây không phải như vậy, sao chỉ mới hai ba ly rượu đã nói không ra hơi rồi.
Giang Thần Hy chau mày: “ em uống nhiều nhu vậy sao cho Tiểu Gạo Nếp bú được.”
Tô Lê nhìn anh gật đầu: “ Em xin lỗi, em không biết cái này.”
Giang Thần Hy trầm giọng nói: “ Lần sau không được phép như vậy nữa.”
Tô Lê gật đầu.
Về đến nhà, Tiểu Gạo Nếp quả nhiên không được bú sữa mẹ, cho bú bình thật là khó khăn, thật không dễ dàng gì nó mới miễn cưỡng bú một ít, Tô Lê nhìn thấy trong lòng có chút ân hận.
“ Sau này em không uống rượu nữa.” Cô nắm lấy tay Giang Thần Hy, vẻ mặt vô tội nhìn anh.
Giang Thần Hy nhìn cô khẽ bật cười, dáng vẻ hai mẹ con y hệt nhau, khiến người khác không thể không nựng, hoàn toàn không khán cự được.
Tô Lê uống nhiều rồi, nằm xuống liền ngủ say, hôm sau tỉnh dậy, đau đau như búa bổ.
Cô xoa xoa đầu đi xuống lầu, Giang Thần Hy đến côn ty rồi, dì Trương đang nghe điện thoại, nhìn thấy cô đi xuống, lập tức gọi: “Thiếu phu nhân, quản gia bên Giang gia gọi điện đến.”
Tô Lê vẫn còn chút mơ hồ, đáp một tiếng rồi đi đến nghe điện thoại: “ Chào”
Quản gia cung kính đáp: “thiếu phu nhân, cuối tuần ông chủ mời cô và nhị thiếu gia về nhà ăn cơm, trong nhà lại có tin vui rồi ạ.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Không tìm thấy chương nào phù hợp